Truyen3h.Co

0:00

Gind-Shade-Đặc biệt

LyDuyy



Cô đâm sầm xuống nền đất với một tiếng va chạm nặng nề. Cơn đau xé toạc thân thể, và ý thức của Rin bắt đầu tan rã. Thế nhưng, ngay trước khi đôi mắt cô hoàn toàn mờ đi, một vệt sáng chói lòa thu hút sự chú ý: một hình bóng đang dũng cảm lao vào giữa đám quái vật đang gào thét, nơi ánh sáng từ những cú đánh liên tiếp đang lóe lên không ngừng.

"Ai... vậy..."

Câu nói yếu ớt vừa thoát ra, ý thức Rin vụt tắt.

Trong màn đêm vô tận, Rin nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đâu đó, lạnh lẽo và mờ mịt. Cô nghĩ,

"Vậy là... mình chết rồi sao..."

Nhưng rồi, một tia sáng mờ xuất hiện. Không gian xung quanh từ từ hiện rõ, mái vòm cao vút, những khung kính vỡ nát phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt. Rin nhận ra, mình đang nằm trên ghế dài bên trong một nhà thờ cũ.

Bên cạnh, một cô gái nhỏ nhắn đang cúi sát chăm sóc cho cô. Mái tóc xanh nhạt mềm mại buông lơi, đôi mắt vàng óng ả lại ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Trên người cô là bộ đồ mục sư phủ đen, đã sờn rách vài nơi nhưng sạch sẽ và ngay ngắn.

"Xin lỗi chị nhiều nha," – cô gái nói khẽ, giọng run run. – "Em chỉ có thể cầm cố để vết thương không chảy máu thôi..."

Ánh mắt ấy đầy buồn bã.

Rin khẽ mỉm cười, giọng khàn đặc:

"Cảm ơn em... Eio... là em đến cứu chị hả?"

Eio khựng lại, rồi lắc đầu, đôi môi run rẩy:

"Dạ... không có..."

Gương mặt cô bỗng tái đi, hoảng hốt nhìn về phía sau Rin.

Từ sau lưng vang lên tiếng bước chân trầm chắc, cắt ngang không gian. Rin quay đầu lại — một người đàn ông cao lớn đang tiến đến. Mái tóc vàng cắt cao, đôi mắt vàng sắc lạnh, khuyên tai khẽ đung đưa theo nhịp bước chân. Anh ta khoác lên mình bộ đồ rộng mang tông đỏ-xám u tối, toát lên vẻ mạnh mẽ tột độ nhưng cũng lạnh lùng đến khó lường.

"Cái con nhóc này," – anh nói, giọng pha chút giận dữ – "Anh đã bảo đừng có đi một mình rồi mà! Biết nguy hiểm lắm không hả!"

Vừa nói, anh gõ nhẹ vào đầu Rin, khuôn mặt vẫn cau lại vì lo lắng.

"Anh Enji, đừng đánh nữa mà!" – Eio hét lên, nước mắt rưng rưng. – "Chị ấy còn bị thương nặng lắm!"

Bỗng xung quanh Rin trở nên im lặng, mọi âm thanh tan biến như bị nuốt chửng. Cô cảm nhận rõ ràng mình đang bước vào khoảng không của chính mình — nơi chỉ còn lại nhịp tim yếu ớt và hơi thở khẽ run.

Rin đưa mắt nhìn quanh, khung cảnh mờ ảo của nhà thờ hòa cùng ánh sáng vàng dịu phủ lên mái tóc cô. Một lúc lâu, cô chỉ lặng im, đôi mắt chứa đầy suy tư và nỗi mệt mỏi còn sót lại.

Rồi một nụ cười khẽ nở trên môi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi sợ hãi, đau đớn dường như tan biến. Nhưng ngay sau đó, nụ cười ấy vỡ vụn thành những giọt nước mắt, Rin bật khóc — những giọt nước mắt của niềm vui, của sự sống sót.

"Hu... hu... em biết lỗi rồi..." – cô nghẹn ngào. – "Cảm ơn anh rất nhiều... Em tưởng mình sẽ chết ở đó... Anh muốn trừng phạt em bao nhiêu cũng được..."

Giọng cô vỡ òa, hòa cùng những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

"Được rồi, kỳ sau nhớ đi với mọi người đó." — Enji nói, giọng trầm nhưng đã dịu lại. Anh thở dài, ánh mắt nặng trĩu ngước lên trần nhà cũ kỹ, nơi ánh sáng le lói chỉ còn là những vệt mờ nhạt hắt qua khe nứt.

"Haizz... kỳ này phải trao đổi gì đây..." — anh lẩm bẩm.

Eio và Rin cùng nhìn nhau, khuôn mặt hiện rõ vẻ thắc mắc.

"Đã có người gửi thư cho anh," — Enji tiếp tục, giọng thấp xuống. Anh rút trong túi áo ra một mảnh giấy gấp cẩn thận, trên đó là hàng chữ thô ráp:

"Phía dưới tòa nhà bỏ hoang gần nhà thờ, sẽ có người cần  sự giúp đỡ của ngươi"

Anh đặt lá thư xuống bàn, ánh mắt nghiêm lại:
"Hai em cũng biết rồi đó, trong thế giới này, mọi thông tin đều có giá trị. Anh cũng không tin hoàn toàn đâu... nhưng cho tới khi nghe tiếng động lớn vừa rồi khiến anh phải suy nghĩ lại. Anh thấy có điều gì đó không ổn."

Eio chớp mắt, lo lắng hỏi:

"Vậy... có người đang theo dõi chúng ta phải không, anh Enji?"

Enji thở dài, tay chống cằm, giọng bất lực:
"Anh không biết... nhưng chuyện đó tính sau đi. Giờ chuyện đáng lo hơn là—"

Anh đột ngột né người sang một bên, ánh mắt hướng về bàn đối diện. Cả Rin và Eio quay lại — hai người lạ mặt đang nằm đó, cơ thể bất động, hơi thở yếu ớt, quần áo rách tả tơi.

Không khí trở nên nặng nề. Enji bước đến, kéo tấm vải che phủ họ, giọng trầm xuống:

"Thế giới mà chúng ta đang sống... tồn tại những con người đặc biệt. Họ được gọi là Ginb."

Anh ngước nhìn hai cô gái, nói tiếp:

"Ginb được chia thành bốn nhóm chính:

Core – những người dùng cơ thể mình làm lõi năng lượng, giống như anh.

Forge – những người có thể tạo ra vũ khí từ năng lượng, như Rin.

Fang – những người có khả năng hóa thú, sức mạnh vượt trội.

Rune – những người điều khiển ma pháp, dùng năng lượng để thi triển phép, như Eio."

Giọng anh chậm lại, nghiêm trọng hơn:

"Nhưng khi một Ginb bị quá tải... hoặc phải chịu đựng những thương tổn quá nặng đến mức vết nứt năng lượng lan khắp cơ thể, họ sẽ bị biến chất thành Shade. Ánh vàng thuần khiết trong người họ dần bị nuốt chửng bởi sắc đen, rồi lý trí tan biến... biến họ thành những con quái vật mà chúng ta buộc phải chiến đấu chống lại."

Giọng Enji trầm xuống, ánh nhìn đượm nặng nỗi buồn.

"Tuy nhiên... cô gái này đã biến thành Shade hoàn toàn," — anh nói, tay khẽ chỉ về phía người đang nằm trên bàn. "Vết nứt đã lan khắp cơ thể cô ấy."

Ánh nến chập chờn chiếu lên làn da tái nhợt của cô gái, nơi từng mạch vàng giờ đã hóa thành những đường đen sậm, lan ra như mạng lưới.

Enji tiếp tục, giọng khẽ run:

"Vậy mà... cô ấy lúc nãy vẫn bảo vệ em, Rin, ngay trước khi anh kịp tới."

Rin giật mình, trái tim cô siết lại. Trong đầu, hình ảnh mờ ảo lúc cô ngã xuống — bóng dáng người lao vào giữa đám quái vật — hiện ra rõ ràng.

"Vậy là... hình bóng ấy... là cô ấy sao..." — cô nghĩ, bàn tay khẽ siết lấy tấm vải phủ trên bàn.

Enji khẽ gật đầu, giọng anh chùng xuống, ánh mắt thoáng vẻ mệt mỏi:

"Tuy nhiên... cô ấy cũng đã đến giới hạn, và ngất đi ngay sau đó. Lúc ấy, anh phải vừa bảo vệ hai đứa, vừa đánh lại bọn Shade."

Anh quay sang, nhìn thẳng vào Rin. Ánh mắt anh nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Rin chỉ biết cười gượng, tay xoa nhẹ đầu, không dám đối diện lâu.

Eio ngồi kế bên, khẽ kéo tay áo Enji, giọng nhỏ nhẹ:

"Ủa... vậy sao, lúc anh gõ cửa nhà thờ... em thấy còn một chàng trai nữa?"

Enji thở dài, vẻ mặt bất lực:

"Sau khi tiêu diệt xong đám quái, anh đi sâu vào bên trong. Ở đó, anh tìm thấy cậu ta nằm trong một buồng ngủ đông, cơ thể vẫn còn hoạt động nhẹ."

Anh ngừng lại, liếc nhìn cả hai người rồi nói tiếp, giọng chắc nịch:

"Theo anh nghĩ... có lẽ cô ấy đang bảo vệ cậu nhóc đó. Vì Rin không phải Shade, nên cô ấy không tấn công em, chỉ tập trung bảo vệ cậu ta".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co