[0309] Chạm Mắt Dưới Ánh Flash.
Chương 1: Bắt nhầm rồi
Phòng thẩm vấn đồn công an quận trung tâm lúc này ngột ngạt đến lạ. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống mặt bàn kim loại, phản chiếu lên gương mặt lấm lét nhưng vẫn ngang ngạnh của cậu thanh niên ngồi đối diện
Nguyễn Văn Toàn, 23 tuổi, Alpha, nghề nghiệp tự do: nhiếp ảnh gia đường phố
Còn người đang đứng khoanh tay nhìn cậu, chính là Enigma Quế Ngọc Hải - đội trưởng đội hình sự khu vực, nổi tiếng với tính cách lạnh lùng, quyết đoán và khả năng phá án "một mình một kiểu"
Ngọc Hải: Có chịu khai hay không?
Ngọc Hải gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng trầm thấp mang theo áp lực đặc trưng của Enigma
Ngọc Hải: Cô gái bị giật túi khai cậu đứng sát ngay sau cô ấy suốt quãng đường từ ga tàu điện. Camera bị che đúng ba phút trước khi vụ việc xảy ra. Rồi cậu biến mất. Nghe có hợp lý không?
Văn Toàn hừ một tiếng, mặt đỏ lên vì tức. Cậu vẫn mặc chiếc áo hoodie thấm mồ hôi, tóc tai hơi rối vì bị túm cổ lôi vào đồn
Văn Toàn: Cảnh sát các anh điên à! Mặt tôi mà đi giật túi?? Xin lỗi đi, đói cho sạch rách cho thơm! Tôi chạy là vì tôi sợ bị liên lụy, chứ tôi đâu có làm gì!
Ngọc Hải nhướn mày, đôi mắt sắc lẹm quét qua người cậu như dao. Hơi thở Enigma của hắn thoang thoảng lan ra, mang theo mùi gỗ đàn hương trầm ấm nhưng cực kỳ áp chế, khiến Văn Toàn vô thức siết chặt tay
Ngọc Hải: Suỵt, im lặng, bị bắt vô đây rồi còn gân cổ lên cãi hả? Khai thật đi, còn nhẹ tội!
Văn Toàn: Ủa! Tôi không làm mắc gì tôi phải nhận!
Văn Toàn đập bàn cái rầm
Văn Toàn: Cái đồ cảnh sát nửa mùa! Anh vu khống tôi là tôi kiện đấy!
Không khí trong phòng đột nhiên căng như dây đàn. Cấp dưới đứng bên cạnh ho khan, liếc Ngọc Hải một cái đầy lo lắng
Ngọc Hải không nói gì, chỉ đưa mắt xuống cái balo to đùng đang được Văn Toàn ôm chặt trước ngực
Ngọc Hải: Vậy thì xét cái balo này
Văn Toàn lập tức co rúm lại, hai tay vòng quanh balo như bảo vệ con thú con
Văn Toàn: Không nha! Ai cho! Đây là đồ cá nhân của tôi!
Ngọc Hải: Đưa đây
Hắn lạnh lùng bước thêm một bước
Ngọc Hải: Cậu giấu cái túi kia vào balo rồi đúng không?
Văn Toàn: Tôi nói là tôi không có lấy!
Cậu gân cổ lên, giọng vao vút
Văn Toàn: Tôi chụp ảnh! Là nhiếp ảnh gia! Tôi đến ga tàu điện để chụp ảnh đường phố mà! Chụp ảnh đấy! Không được đụng vào balo của tôi, hỏng hóc chỗ nào các anh phải đền đấy!!
Cấp dưới của Ngọc Hải, anh chàng tên Minh, vội vàng chen vào, vỗ vai đội trưởng
Minh: Anh ra ngoài nghỉ ngơi đi, để em lo cho nha
Ngọc Hải liếc Văn Toàn thêm một cái, ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng cuối cùng cũng quay người bước ra ngoài. Cửa phòng thẩm vấn khép lại. Tiếng bước chân nặng nề vang vọng hành lang
Minh thở dài, chấp tay trước ngực, giọng dịu hẳn
Minh: Tôi xin lỗi nhé, đội trưởng anh ấy hơi...cọc tính, cậu cho tôi xem một chút nha, một chút thôi, không bị hỏng gì đâu, nha?
Văn Toàn cắn môi, do dự một lúc lâu. Cuối cùng cậu cũng buông tay, đặt balo lên bàn một cách cẩn thận. Cậu mở khóa kéo chậm rãi, như đang làm một nghi thức thiêng liêng
Bên trong là cả một thế giới riêng: máy ảnh DSLR full-frame, hai ống kính prime, phin film analog, album ảnh giấy được sắp xếp gọn gàng theo thứ tự ngày tháng, mấy cuộn film chưa mở, pin dự phòng, khăn lau ống kính...Tất cả đều được đặt đúng vị trí, sạch sẽ và chỉn chu đến mức khiến Minh phải ngạc nhiên
Anh ta xem qua một lượt, không động chạm mạnh, rồi gật đầu
Minh: Được rồi. Cảm ơn cậu. Ngồi đợi chút nhé, bên chúng tôi vừa nhận được điện báo có manh mối về tên kia
Văn Toàn ôm balo lại vào lòng, thở phào nhẹ nhõm. Cậu liếc ra ngoài cửa kính mờ
Quế Ngọc Hải đang đứng ngoài hành lang, tựa lưng vào lan can, một tay kẹp điếu thuốc lá. Ánh nắng sớm chiếu nghiêng qua khung cửa sổ, rơi xuống gương mặt góc cạnh sắc lẹm của hắn. Cảnh phục ôm sát cơ thể cao lớn, vai rộng, eo thon. Hơi thở Enigma vẫn còn vương vấn trong không khí, mạnh mẽ và cuốn hút đến mức khiến người ta khó chịu
Văn Toàn nhìn chăm chú, cậu lấy trong túi ra chiếc máy ảnh nhỏ. Click. Một tiếng shutter rất khẽ vang lên
Thành quả: Trong bức ảnh Quế Ngọc Hải bắt chéo chân, khói thuốc bay lượn dưới nắng mai, đôi mắt nhìn xa xăm về phía đường phố. Góc chụp hoàn hảo, ánh sáng đẹp đến mức Văn Toàn khẽ nhướng mày hài lòng
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co