Truyen3h.Co

0711 ; das kaninchen

oneshort

unknowmeoww

khuất văn khang thở gấp, hơi thở nóng hổi đứt quãng như người hụt hơi. cái môi nhỏ hồng nhuận vì nứng mà sưng mọng lên, cứ thế nhấm nháp, cọ quậy lấy cái má của nguyễn đình bắc một cách đầy thèm khát. đôi gò mông trắng nõn của em chổng cao, cố tình lắc lư qua lại trước mắt gã cầu thủ, tạo thành một khung cảnh dâm dật đến nổ mắt.

​em ghé sát tai nó, hơi nóng phả vào vành tai nhạy cảm khiến nó rùng mình, giọng em thỏ thẻ, nỉ non như tiếng mèo cào vào lòng.

​"bắc ơi... giúp anh với..."

đình bắc nghe xong thì dây thần kinh lý trí cuối cùng cũng đứt phụt. nó nhìn cái lồn múp míp của em đang chổng ngược về phía mình, nước dâm tuôn ra lầy lội cả kẽ mông, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ. không kìm lòng được, nó đưa tay bóp mạnh lấy hai tảng mông mềm mại, khiến thịt trắng tràn ra qua kẽ ngón tay thô ráp của nó.

"sao loài thỏ chúng anh lại động dục nhiều thế vậy hả?"

[...]

ngay từ những ngày đầu đặt chân lên tuyển, nguyễn đình bắc đã sớm nhận ra bản thân không thể giữ nổi sự tỉnh táo trước khuất văn khang. trong mắt nó, người anh cùng đội không chỉ là một tiền vệ hào hoa trên sân cỏ, mà còn là một sự tồn tại đầy khiêu khích đối với bản năng đàn ông của nó. gương mặt em dễ thương đến lạ lùng, đôi môi lúc nào cũng hồng nhạt tự nhiên và làn da trắng mịn, mướt mát đến mức bắc chỉ muốn lao vào dày vò cho đến khi nó đỏ bừng lên vì dấu hôn.

​không dưới mười lần, khi chứng kiến em ghi bàn hay chạy mừng trên sân, đình bắc đã phải nghiến răng kìm nén cái ý nghĩ điên rồ là đè em ra ngay giữa thảm cỏ xanh, trước hàng vạn khán giả mà dập tới tấp vào cái lỗ nhỏ dâm đãng kia cho đến khi em chỉ biết khóc lóc cầu xin.

​thế nhưng, văn khang lại chẳng mảy may hay biết. em cứ vô tư, hồn nhiên đến mức tàn nhẫn. em coi nó là thằng em thân thiết, cứ thế mà bá cổ, quàng vai, hay thậm chí là ghé sát vào tai nó thì thầm những câu chuyện phiếm. mỗi lần hơi thở nóng hổi của em phà vào vành tai nhạy cảm, hay cái mùi hương cơ thể đặc trưng xộc vào mũi, đình bắc lại thấy con cặc trong quần mình cứng ngắc như đá. kết quả là sau mỗi buổi tập, trong khi đồng đội đi tắm rửa bình thường, nó lại phải chui tọt vào buồng vệ sinh đóng kín cửa, vừa sục cặc vừa gọi tên em trong cơn nứng bùng phát đến điên dại.

​ánh mắt của đình bắc luôn như một kẻ biến thái, âm thầm bám theo từng chuyển động của em trên sân tập. nó nhìn chằm chằm vào đôi gò mông đẫy đà, săn chắc cứ nảy lên theo mỗi bước chạy sau lớp quần số mỏng manh. nó thèm khát cái cảm giác được bóp chặt lấy khối thịt mềm mại đó, kéo em lại gần để con cặc gân guốc của nó được thúc mạnh vào bên trong.

​chưa hết, ánh mắt nó còn lướt xuống khuôn ngực của em. văn khang có khuôn ngực đầy đặn hơn hẳn những gã đàn ông khác trong đội. đôi khi, sau những pha tranh chấp kịch liệt, mồ hôi thấm đẫm làm lớp vải áo đấu ép sát vào da thịt, hiện rõ mồn một hai đầu ti kiêu hãnh đang dựng đứng lên vì lạnh hoặc vì cọ xát. mỗi lần như thế, đình bắc lại phải quay đi chỗ khác, cố gắng hít thở sâu để ngăn mình không lao đến xé nát cái lớp áo chết tiệt kia ra mà ngậm lấy hai nụ hồng ấy mà day nghiến cho thỏa cơn thèm khát.

đỉnh điểm là lần văn khang chẳng biết vô tình hay cố ý, trong một pha tranh chấp bóng cực gắt trên sân tập, thế quái nào cái mông đẫy đà của em lại cọ xát mạnh vào ngay đũng quần nó. cái sự tiếp xúc mềm mại nhưng đầy uy lực ấy truyền qua lớp vải mỏng manh, đánh thẳng vào trung khu thần kinh của đình bắc. nó đang chạy đà cũng phải khựng khựng lại, đôi chân chôn chặt xuống thảm cỏ như bị đóng đinh.

​con cặc nó ngay lập tức biểu tình, giật nảy lên rồi cứng ngắc như một thanh sắt nóng hổi, chọc thẳng vào lớp quần số chật chội. đình bắc đứng hình mất mấy giây, hơi thở hụt hẫng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái bóng dáng đang chạy đi xa dần của khang.

​"đm... khang... anh muốn giết em à?"

​nó rít qua kẽ răng, gương mặt điển trai méo mó vì kìm nén. cái cảm giác ấm nóng từ mông em vẫn còn vương vấn ngay đầu khấc, khiến dịch dâm bắt đầu rỉ ra, dính dớp. cả buổi tập hôm đó, đình bắc như người mất hồn, ánh mắt nó lúc nào cũng dán chặt vào hạ bộ của văn khang, chỉ muốn lao đến mà xé toạc cái quần số vướng víu ấy ra, để con cặc đang nứng đến phát điên của mình được đâm lút cán vào bên trong cái nơi vừa mới trêu chọc nó.

giấc mộng nó hằng mơ cuối cùng cũng được thực hóa vào một đêm vắng lặng. khi ấy, đình bắc vẫn chưa chịu về phòng ký túc, nó lang thang dưới sân bóng vắng người để rít nốt điếu thuốc đang cháy rực giữa ngón tay. nó rít một hơi cuối thật sâu, phổi căng tràn làn khói trắng đục cay nồng, rồi từ từ nhả ra. làn khói mỏng manh lờ lững tan vào không trung, mờ ảo như chính những dục vọng đen tối đang bủa vây tâm trí nó. đình bắc quăng mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày đạp dí thật mạnh như muốn dập tắt cơn bồn chồn trong lòng trước khi quay về khu ký túc xá.

​ấy thế, khi đi ngang qua phòng của văn khang, cánh cửa lại mở hé ra một khoảng nhỏ, tựa như một lời mời gọi đầy bí ẩn. nó khựng lại, ánh mắt dán chặt vào khe cửa. bên trong đèn vẫn sáng trưng, nó định bụng sẽ ghé vào chào hỏi anh một câu rồi mới về. cơ mà nhìn vào chẳng thấy ai trên giường, định quay lưng bước đi thì bất chợt, một tiếng rên rỉ từ phía phòng tắm vọng ra. tiếng rên ấy rất to, rõ ràng và mang theo một tông vị dâm dục đến mức khiến da đầu đình bắc tê rần. nó chết trân tại chỗ, đôi tai căng ra, ánh mắt găm chặt vào cánh cửa nhà vệ sinh đang khép hờ.

​"anh khang đang thủ dâm à?" nó thầm nghĩ, yết hầu khẽ trượt lên xuống đầy khó khăn.

​bỗng chốc, trong đầu nó hiện ra cảnh văn khang đang ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh lẽo, tấm lưng trắng nõn tựa vào vách tường. nó hình dung ra đôi chân thon dài của em dang rộng, một tay em tự bóp lấy bầu ngực đẫy đà của mình, còn tay kia thì đang miệt mài rà soát, sục sạo con cặc cứng ngắt. tiếng nước nhớp nháp hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn của em vang lên qua khe cửa khiến con cặc trong quần đình bắc giật mạnh, cứng ngắc đến mức đau đớn.

​nó đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa phòng, chỉ dám ngó mắt vào qua kẽ hở. hơi nóng và mùi xà phòng thơm nức từ phòng tắm tỏa ra, quyện cùng mùi dâm thủy nồng đậm của một người đang đạt cực khoái. đình bắc cảm thấy máu trong người mình sôi sục như lửa đốt.

​"ư... bắc ơi... đình bắc..."

​nghe thấy tên mình thốt ra từ khuôn miệng dâm đãng ấy trong lúc em đang tự sướng, mọi dây thần kinh lý trí của đình bắc hoàn toàn đứt phụt.

nó đẩy cửa, bước vào trong. nếu lúc nãy đứng ngoài chỉ là những hình ảnh mơ hồ qua trí tưởng tượng, thì bây giờ, thực tại còn tàn khốc và dâm dục hơn gấp bội.

​văn khang đang ngồi bệt dưới sàn tắm ướt nhạt, tấm lưng trắng nõn nà dựa hẳn vào mảng tường gạch men lạnh lẽo. thế nhưng, đập vào mắt đình bắc là một cảnh tượng mà nằm mơ nó cũng không dám nghĩ tới: trên mái tóc rối bời của em là đôi tai thỏ trắng muốt, điểm xuyết sắc hồng nhạt đang dựng đứng lên vì sợ hãi. và bên dưới kia, đôi chân em đang dang rộng, để lộ cái lồn múp míp, đỏ hồng đang không ngừng run rẩy, nước dâm chảy ròng ròng xuống sàn nhà hòa cùng nước tắm.

​đình bắc đứng hình, tâm trí nó bùng nổ bởi ba sự thật kinh hoàng. thứ nhất, anh trai cùng đội của nó lại là một chú thỏ trắng mong manh. thứ hai, bộ phận sinh dục của em không phải của đàn ông, mà là một cái lồn đầy đặn, mời gọi. và điều thứ ba, cũng là điều khiến máu trong người nó sôi sục nhất, em vừa gọi tên nó, chính xác là tên "đình bắc" trong lúc đang tự thỏa mãn bản thân.

​không gian phòng tắm nhỏ hẹp bỗng chốc đặc quánh mùi dâm thủy và hơi nước. văn khang đang đắm chìm trong cơn nứng cực độ, tay vẫn còn đặt trên hạt mầm sưng tấy, nghe tiếng cửa mở liền khựng lại. em ngước mắt nhìn lên, đôi mắt thỏ tràn ngập hơi nước, đồng tử co rút vì bàng hoàng.

​em nhìn nó, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi tai thỏ trên đầu khẽ cụp xuống vì nhục nhã.

nó nhìn em, ánh mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, con cặc trong quần đã nứng đến mức muốn rách cả vải.

​"anh... anh khang..." giọng đình bắc khàn đặc.

​nó tiến lên một bước, khóa trái cửa nhà vệ sinh. tiếng "cạch" khô khốc vang lên như dấu chấm hết cho sự tự do của văn khang đêm nay.

​"gọi tên em sướng thế cơ mà, sao giờ lại im lặng rồi? hay là để em giúp anh một tay nhé?"

nó bước lại gần, từng bước chân nện xuống sàn gạch ẩm ướt như tiếng gõ cửa của tử thần. văn khang lúc này đã hoàn toàn bủn rủn, cơn sướng bị ngắt quãng nửa chừng cộng với nỗi sợ hãi tột độ khiến em chẳng thể đứng dậy nổi. em chỉ biết ngồi đó, thu người lại, run rẩy nhìn đình bắc như một con thỏ nhỏ đang trố mắt nhìn con sói đói đang lao tới để gặm nhấm mình đến tận xương tủy.

​em yếu ớt thốt lên, giọng lạc đi giữa hơi nước mờ ảo. "bắc, khoan... đừng..."

​nhưng đình bắc đã hoàn toàn để lời van xin đó ngoài tai. nó lao tới, dứt khoát nắm lấy hai cổ chân em rồi kéo mạnh một cái. văn khang mất đà, tấm lưng trượt dài trên sàn nhà tắm lạnh lẽo, tư thế giờ đây hoàn toàn phơi bày bộ hạ dâm đãng trước mắt gã đàn ông đang hóa thú.

​đôi bàn tay to khỏe ghì chặt lấy hai đùi em, banh rộng ra hết mức có thể. đôi tai thỏ trên đầu văn khang run rẩy dữ dội, cụp hẳn xuống che lấy đôi mắt đang đẫm lệ. đình bắc nhìn chằm chằm vào cái lồn múp míp đang sưng đỏ, nước dâm vẫn còn rỉ ra theo từng nhịp thở dồn dập của em.

​"đm, nhìn cái lồn này đi... anh giấu nó kỹ quá nhỉ khang? thảo nào cái mông anh lúc nào cũng mẩy lên như thế."

​nó chẳng đợi em kịp phản ứng, bàn tay thô ráp đã thọc thẳng vào giữa hai mép thịt đang mời gọi, dùng ngón cái miết mạnh lên hạt mầm đang dựng đứng.

​"a...!"

​văn khang rướn người, tiếng hét bị bóp nghẹt trong cổ họng. em muốn khép chân lại nhưng sức mạnh của đình bắc là tuyệt đối. nó cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vùng kín của em.

​"để em xem, bên trong con thỏ dâm đãng này... chứa được bao nhiêu tinh trùng của em nhé."

đình bắc không chút nhân nhượng, nó gồng cánh tay săn chắc, dùng hai ngón tay thô ráp đâm lút vào bên trong cái lỗ nhỏ đang không ngừng co bóp. vách thịt bên trong của văn khang nóng hổi, ẩm ướt và chật chội đến mức điên rồ, chúng ngay lập tức mút chặt lấy ngón tay của nó như một kẻ chết đói.

​"ư... a... bắc... đừng... sâu quá... hức..."

​văn khang ngửa cổ, tấm lưng trắng nõn cọ xát vào vách tường nhà tắm lạnh lẽo tạo nên những tiếng động đầy dâm mỹ. đôi tai thỏ trên đầu em run rẩy kịch liệt, hết dựng đứng lại cụp xuống theo từng nhịp tay hung bạo của thằng em. đình bắc chẳng thèm quan tâm đến lời van xin, nó bắt đầu tăng tốc, hai ngón tay sục sạo, ngoáy mạnh vào mọi ngóc ngách bên trong như muốn nạo vét hết tất cả mật ngọt của em.

​tiếng nước "chẹp chẹp", "pạch pạch" của dịch dâm hòa cùng tiếng da thịt va chạm vang dội khắp không gian kín của phòng tắm. đình bắc vừa móc vừa dùng ngón cái nghiến thật mạnh lên hạt mầm đang sưng đỏ của khang, khiến em sướng đến mức mắt trắng dã, đại não nổ tung.

​"đm, lồn anh mút tay em chặt thế này cơ mà? dâm thế này mà cứ giả vờ ngây thơ à khang?"

​nó gầm gừ, rồi đột ngột thêm vào ngón tay thứ ba. sự xâm nhập quá mức khiến văn khang hét lên một tiếng khàn đặc, eo em cong tít lên, nước dâm từ lỗ lồn bị ngón tay nó thúc ép mà bắn ra xối xả, dính đầy lên tay và cả đùi của đình bắc. cái lồn nhỏ của em vốn chỉ quen với việc được nâng niu, giờ đây bị bàn tay hộ pháp của gã cầu thủ dày vò đến mức sưng mọng, đỏ lựng lên trông vô cùng tội nghiệp nhưng cũng đầy khiêu khích.

​đình bắc nhìn cảnh tượng dâm đãng ấy, nhìn chú thỏ nhỏ của mình đang nức nở dưới thân, con cặc trong quần nó đã nứng đến mức căng nhức. nó rút tay ra, mang theo một sợi dịch dâm kéo dài nhầy nhụa, rồi bắt đầu tháo thắt lưng quần.

​"móc thôi thì sao mà đủ... để em dùng thứ cứng hơn 'giúp' anh nhé."

con cặc to dài, gân guốc của gã cầu thủ bật ra, đỏ lựng và cứng ngắc như một thanh sắt nung, đầu khấc đã rỉ ra một lớp nước nhờn bóng loáng.

​văn khang nhìn cái thứ to lớn ấy mà kinh hãi, em lết lùi lại phía sau nhưng đã chạm phải chân tường. đôi tai thỏ trắng muốt của em cụp hẳn xuống, che đi đôi mắt đang nhòa lệ.

​"bắc... to quá... anh không chịu nổi đâu... làm ơn..."

​"không chịu nổi cũng phải chịu."

​đình bắc gầm gừ, nó chộp lấy hai cổ chân em, thô bạo kéo giật lại phía mình rồi dạng rộng đôi chân trắng nõn ấy sang hai bên. nó quỳ giữa hai đùi em, cầm lấy con cặc nóng hổi của mình quẹt mạnh một đường từ trên xuống dưới, dọc theo cái khe lồn đang sưng mọng, dính đầy dịch nhầy và nước tắm.

​chẳng thèm báo trước, nó dùng đầu khấc to lớn thúc mạnh một cái vào cửa mình đang run rẩy.

​"a...!"

​khang hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm tột độ khi khối thịt to lớn xé toạc vách thịt mà đi vào. đình bắc không dừng lại, nó gồng mình thúc thêm một cú lút cán, tạo thành tiếng "bạch" chát chúa.

​"đm... kẹp chết em rồi khang ơi!"

​nó bắt đầu nện những cú thúc đầy thú tính, mỗi lần rút ra là gần như toàn bộ con cặc thoát khỏi cửa mình, rồi lại dứt khoát đâm sầm vào tận đáy tử cung. văn khang bị thúc đến mức cả người nảy lên trên sàn nhà tắm, đầu em va vào tường nhưng khoái cảm quá lớn khiến em chẳng còn thấy đau.

​"ư... hức... bắc!"

​trong cơn mê loạn, văn khang không còn giữ được vẻ thanh cao thường ngày, em ôm chặt lấy cổ đình bắc, hai chân quắp chặt lấy thắt lưng nó, đón nhận từng cú đâm lút cán của gã đàn ông đang điên cuồng chiếm đoạt mình. đôi tai thỏ của em rung lên bần bật theo từng nhịp nhấp dâm dục, nước dâm và dịch trắng hòa quyện, văng tung tóe lên sàn gạch, tạo nên một cảnh tượng dâm ô đến mức nghẹt thở.

đêm đó điên rồ đến mức mọi giới hạn về đạo đức và lý trí đều bị quét sạch, chỉ còn lại bản năng trần trụi của hai con thú đói khát. họ lao vào nhau, cào xé, quấn lấy nhau trong căn phòng tắm chật hẹp đẫm mùi tình dục cho đến khi trời sắp hửng sáng. đình bắc như một gã điên, dập liên hồi vào cơ thể mong manh của văn khang, mặc cho em khóc lóc hay rên rỉ cầu xin. cho đến khi mệt nhoài, nó gầm lên một tiếng rồi xả thẳng đợt tinh trùng đặc quánh, nóng hổi cuối cùng vào sâu trong tử cung em. văn khang, với cái lồn nhỏ đã bị dập đến sưng tấy, đỏ mọng và nát bét, chỉ kịp nấc lên vài tiếng đứt quãng rồi lịm đi, ngất xỉu ngay trong vòng tay thô bạo của thằng em.

​sáng hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe cửa, rọi lên căn phòng vẫn còn vương vãi mùi hoan lạc của đêm qua.

​văn khang tỉnh dậy với cảm giác đau nhức rã rời, đặc biệt là nơi hạ bộ. em run rẩy nhìn sang bên cạnh, đình bắc đã dậy từ bao giờ, nó ngồi ở mép giường, tấm lưng rộng lớn còn hằn rõ những vết cào cấu đỏ chót của em từ đêm qua.

​cả hai đứa ngại ngùng nhìn nhau, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian. bầu không khí ngượng ngạo đến mức khó mà hít thở nổi. khuất văn khang vội vã kéo chăn che đi đôi tai thỏ vẫn còn đang hơi rũ xuống vì mệt mỏi, gương mặt đỏ bừng không dám đối diện.

​"anh... anh thấy trong người thế nào?"

​đình bắc phá vỡ sự im lặng bằng chất giọng khàn đặc, nó không dám nhìn thẳng vào mắt em, tay cứ bối rối vò nát vạt áo.

​"anh... ổn..."

"ờ....ờm," nó ngập ngừng, tay gãi gãi sau gáy, mắt nhìn chằm chằm vào vệt nắng trên sàn nhà chứ chẳng dám nhìn thẳng vào người đối diện.

​văn khang vẫn không dám mở lời. em cuộn tròn người trong lớp chăn mỏng, cảm giác dính dớp giữa hai chân vẫn còn đó như một lời nhắc nhở đanh thép về sự điên rồ đêm qua. căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều nghe sốt cả ruột. cuối cùng, nó lấy hết can đảm hỏi một câu mà nó đã thắc mắc suốt cả đêm.

​"anh.. là thỏ à?"

​"hả.. ừ," văn khang giật mình, đôi tai thỏ trên đầu khẽ rung lên một cái rồi lại cụp xuống vì xấu hổ. em đáp khẽ, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

​nói rồi, em cúi mặt xuống, đôi bàn tay gầy gầy cứ mân mê mấy ngón tay một cách vô thức. sự nhục nhã khiến em không biết phải giấu mặt vào đâu.

​"đêm qua tới mùa anh động dục.. nên.. nên mới thành ra thế này."

​đình bắc cười trừ, xua tay rối rít như để xua đi cái không khí đặc quánh sự ngượng ngùng này. "em hiểu mà.. chuyện sinh lý thôi, không sao đâu anh."

​lại im lặng. sự im lặng lần này còn ngột ngạt và bí bách hơn gấp bội. đình bắc nhìn bờ vai gầy đang run nhẹ của người anh.

​"em xin lỗi.. vì đã tự ý vào phòng anh lúc đó."

​"chả sao đâu," khang đáp, dù trong lòng em vẫn chưa hết bàng hoàng.

​"hay để em chịu trách nhiệm với anh," nó đột ngột lên tiếng, dịch người sát lại gần em hơn. hơi nóng từ cơ thể nó lại một lần nữa bao vây lấy em.

​văn khang tròn mắt, tim đập chệch đi một nhịp. "b... bằng cách gì?"

​nó khựng lại, ra vẻ suy nghĩ hồi lâu, đôi mắt sắc lẹm lướt qua đôi tai thỏ mềm mại rồi dừng lại ở bờ môi hồng nhuận vẫn còn hơi sưng của anh.

​"hay... tới mùa động dục của anh, em giúp anh nhé? giúp kiểu như... đêm qua ấy."

thỏa thuận kỳ lạ của họ bắt đầu từ lúc đó, một bản hợp đồng ngầm không văn bản nhưng lại trói buộc cả hai vào những cơn sóng tình không dứt.

​nguyễn đình bắc lúc đầu còn tưởng rằng mùa động dục của thỏ chắc cũng giống như mấy loài động vật khác, mỗi năm chỉ vài lần. nhưng nó đã lầm, lầm to. loài thỏ nổi tiếng với khả năng sinh sản và ham muốn tình dục đứng đầu bảng. văn khang không chỉ động dục theo mùa, mà tần suất em cần được lấp đầy dày đặc đến mức khiến đình bắc nhiều phen phải tá hỏa.

​có những tuần, cứ cách hai ba ngày là đôi tai thỏ của khang lại xuất hiện và dựng đứng lên, đôi mắt em phủ một tầng sương nước mờ mịt, và cái lồn nhỏ lại không ngừng rỉ dịch dâm thơm nức. em sẽ mò sang phòng nó vào lúc nửa đêm, hoặc nhắn một cái tin ngắn ngủi đầy ẩn ý. "bắc ơi, anh lại thấy nóng..."

​cũng may là nguyễn đình bắc vốn dĩ là dân thể thao chuyên nghiệp, sức bền của một tiền đạo trẻ giúp nó có thể "chinh chiến" bền bỉ suốt nhiều giờ đồng hồ. nếu không phải là một thằng khỏe mạnh như nó, có lẽ đã sớm bị con thỏ này vắt kiệt sức lực.

​mỗi lần như thế, đình bắc lại được dịp thỏa sức vùi đầu vào đống thịt mềm mại, trắng muốt của anh trai. nó thường đè em ra, đôi khi là ngay trên sàn nhà, lúc thì ép sát vào cửa sổ kí túc xá, mặc kệ cho văn khang nức nở cầu xin hay rên rỉ đến lạc giọng. nó thích cái cách em bám chặt lấy vai nó, đôi tai thỏ run rẩy kịch liệt mỗi khi nó thúc cặc lút cán vào sâu bên trong tử cung, tưới đẫm vào đó những đợt tinh trùng nóng hổi.

​nhờ có sự giúp đỡ nhiệt tình của đình bắc, văn khang mới có thể bình thản bước ra sân tập vào mỗi sáng mà không bị những cơn nứng hành hạ. chỉ có điều, nhìn cái dáng đi hơi khép nép và đôi môi lúc nào cũng sưng mọng của em, đồng đội trong tuyển bắt đầu rỉ tai nhau về việc dạo này khang "có vẻ nhuận sắc" hơn hẳn.

[...]

đình bắc gồng mình, đôi cánh tay săn chắc nổi đầy gân guốc ép chặt văn khang xuống mặt nệm. nó thúc từng cú đầy thú tính, tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên liên hồi, chát chúa trong không gian nồng đậm mùi tình dục. mỗi cú đâm của nó đều hung hãn, lút cán vào tận đáy lỗ lồn đang sưng mọng, khiến dâm thủy và tinh dịch từ những hiệp trước bắn tung tóe ra ga giường.

​hai bàn tay hộ pháp của nó không để yên cho phần trên, chúng tham lam bóp nắn lấy khuôn ngực đầy đặn của em. nó dùng ngón tay thô ráp vân vê, kéo dãn hai đầu ti đỏ rực lên như muốn vắt ra sữa. văn khang bị tấn công dồn dập cả trên lẫn dưới, em chỉ biết ngửa cổ, đôi tai thỏ trắng muốt run rẩy dữ dội, miệng rên lên những tiếng đứt quãng.

​"hức... bắc... sâu... sâu quá... ư a!"

​đình bắc đột ngột cúi thấp người, vùi mặt vào hõm cổ đầy mồ hôi của em, rồi ghé sát lại vành tai đang đỏ ửng mà thủ thỉ bằng chất giọng khàn đặc, chứa đầy sự chiếm hữu.

​"em nghe bảo... loài thỏ đẻ nhiều lắm. khang này... anh đẻ cho em nhé?"

​văn khang nghe xong thì đại não như nổ tung, sự nhục nhã lẫn khoái cảm khiến em run lên bần bật. em lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.

​"không... hức... anh là đàn ông... làm sao mà... a!"

​"đàn ông mà có cái lồn dâm thế này à?" nó gầm gừ, thắt lưng lại càng hoạt động dữ dội hơn, mỗi cú thúc như muốn khảm vào tận xương tủy của em. "em sẽ bắn đầy vào trong này, bắt tử cung của anh phải ngậm chặt lấy tinh trùng của em mỗi ngày. đẻ cho em một đàn thỏ con... được không?"

​nó chẳng đợi em trả lời, hai tay nhấc bổng hông em lên cao hơn để con cặc gân guốc có thể xâm nhập sâu nhất có thể. nó điên cuồng dập tới tấp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào biểu cảm vỡ vụn của văn khang khi em bị nó đẩy lên đỉnh cao của dục vọng. trong căn phòng tối, chỉ còn lại tiếng rên rỉ nỉ non của chú thỏ nhỏ đang bị gã thợ săn độc chiếm hoàn toàn, cả thể xác lẫn tâm hồn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co