oneshort
hôm nay là sinh nhật của dinh bac nguyen. hãy gửi lời chúc mừng tới anh ấy!
thông báo facebook vang lên một tiếng ting lạc lõng giữa màn đêm tĩnh mịch, khi kim đồng hồ vừa chạm mốc hai giờ sáng. khuất văn khang vẫn còn thức, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt khiến anh chững lại trong giây lát.
"ủa..."
"ờ ha."
"ơ..."
anh ngồi phắt dậy, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo lạ thường. hôm nay là sinh nhật của thằng bắc, vậy mà anh lại quên bẵng đi mất. cái cảm giác tội lỗi nhen nhóm khiến anh bồn chồn, tay vò rối mái tóc.
cơ mà, tặng cái gì cho nó bây giờ?
nguyễn đình bắc là thằng em nhỏ nhà kế bên, đứa trẻ đã gắn bó với anh từ những ngày còn để chỏm. hai đứa lớn lên cùng nhau, bao nhiêu vui buồn, bao nhiêu miếng ngon ngọt đều san sẻ không chút tính toan. ngày ấy, đình bắc cứ như cái đuôi nhỏ, bền bỉ và kiên trì lẽo đẽo theo sau anh. đôi môi hồng cứ chu ra, gọi mãi không thôi.
"anh khang! anh khang ơi!"
mỗi lần nghe tiếng gọi trẻ con ấy, khuất văn khang lại thấy trong lòng dâng lên một nỗi tự hào khó tả. anh cứ thế ưỡn ngực, ra dáng người lớn mà hô to một tiếng đáp lại, rồi không quên xoa rối mái tóc mềm của thằng nhóc.
thế nhưng, bánh xe thời gian cứ thế lăn bánh, đưa cả hai bước vào ngưỡng cửa cấp hai. đó cũng là lúc khang chợt nhận ra đứa em nhỏ của mình chẳng còn là của riêng mình anh nữa. bắc trở nên nổi bật, hào quang của sự năng nổ khiến bạn bè luôn vây quanh nó. dăm ba bữa lại có người réo gọi rủ đi chơi, tiếng cười nói rộn rã át cả những kỷ niệm cũ.
vậy là, anh đã đánh mất cái đuôi nhỏ của mình từ lúc nào không hay.
lên đến cấp ba, nguyễn đình bắc dường như có một sự xoay chuyển kỳ lạ trong tính cách, nó bỗng dưng quay lại cái tính bám dính lấy anh chẳng khác gì hồi còn để chỏm. cứ mỗi khi tiếng chuông báo giờ giải lao vừa dứt, văn khang lại chẳng lấy làm lạ khi thấy cái bóng cao lớn ấy đã túc trực sẵn ở cửa sau lớp học. trên tay nó, khi thì là hộp bánh ngọt mua vội ở căng tin, khi lại là trái bóng tròn vẫn còn vương mùi cỏ.
"người yêu mày đấy à?"
"định dụ dỗ con nít hay gì mà nó bám dữ vậy cha?"
những lời trêu chọc ấy văn khang nghe đến mức mòn cả tai. anh chỉ biết nở một nụ cười khổ sở, lủi thủi bước ra ngoài chơi cùng nó, bởi anh thừa hiểu cái tính khí của đình bắc, không ra là nó lại dỗi cho xem.
mà hình như, cái thằng nhóc này càng lớn lại càng trở nên đẹp trai đến lạ kỳ. mới ngày nào nó còn đứng chỉ tới ngang vai anh, vậy mà chớp mắt một cái, nó đã cao vọt lên hơn anh tận một cái đầu rưỡi. gương mặt trổ mã những đường nét điển trai, sáng láng. thế nhưng, có một điều chẳng bao giờ thay đổi, đó là mỗi khi vòi vĩnh hay hờn dỗi, cái miệng hồng xinh ấy vẫn cứ chu ra y hệt như hồi nhỏ.
vốn đã nổi bật, độ phủ sóng của đình bắc lại càng tăng tiến theo từng ngày. đặc biệt là khi nó chính thức trở thành thành viên cốt cán của câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp, cái danh "nam thần sân cỏ" bắt đầu gắn liền với cái tên của nó, kéo theo hàng tá ánh mắt ngưỡng mộ và cả những lời xì xầm mỗi khi hai đứa đi cùng nhau.
thời gian cứ thế lặng lẽ trôi thêm đôi ba năm, cuốn theo cả những ngây ngô của thuở thiếu thời. khuất văn khang bây giờ đã là sinh viên ngành thiết kế, vì trường học nằm ở tít tắp phía bên kia thành phố nên anh quyết định dọn ra ở riêng cho tiện việc đi lại và chạy đồ án. cho đến khi anh vừa chạm ngõ năm ba, thì cũng là lúc thằng đình bắc bắt đầu bước chân vào ngưỡng cửa đại học.
ngặt một nỗi, mà có lẽ cũng là một cái duyên, trường của nó lại nằm ngay sát vách trường anh. thế là má nó chẳng ngần ngại mà gửi gắm thằng con lên cho anh trông nom, bảo ban. văn khang vốn dĩ vẫn luôn dành cho đứa em hàng xóm một sự yêu chiều đặc biệt, lại nghĩ bụng có thêm người ở cùng cho căn phòng đỡ trống trải, bớt đi cái cảm giác thui thủi mỗi khi đêm về, nên anh gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
thôi đủ rồi, tạm gác qua thằng nhõi đó đi, vấn đề bây giờ là tặng gì cho nó?
[...]
hoàng hôn buông xuống, rải một lớp mật ngọt lịm lên những mái nhà cao thấp trong thành phố. bầu trời từ xanh trong chuyển sang sắc cam cháy, rồi loang lổ những vệt tím thẫm như một bảng pha màu dang dở của người họa sĩ.
gió chiều bắt đầu thổi, mang theo cái se lạnh nhè nhẹ luồn qua những tán lá xào xạc. phía dưới sân bóng, tiếng giày cỏ nện xuống đất vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng hò reo xa xăm của đám trẻ nhỏ. bóng những hàng cây đổ dài trên mặt đường, gầy guộc và tĩnh lặng.
trên vỉa hè, dòng người hối hả ngược xuôi, ai cũng vội vã trở về sau một ngày mệt nhoài. khói bếp nhà ai bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, mang theo mùi cơm mới thơm nồng, quyện vào không gian cái không khí của sự sum vầy. nắng tắt hẳn, chỉ còn lại những tia sáng cuối ngày yếu ớt bám víu nơi đường chân trời, nhường chỗ cho ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thức giấc.
và văn khang vẫn chưa biết tặng gì.
thật ra văn khang đã chuẩn bị quà rồi. anh tự tay vào bếp, tỉ mẩn làm một chiếc bánh nhỏ để dành riêng cho nó. thế nhưng, sự việc xảy ra lúc xế chiều cứ như một cái dằm găm vào tâm trí, khiến anh cứ mãi đắn đo, chẳng biết có nên mang chiếc bánh tặng cho nó hay không.
buổi chiều hôm nay, nắng quái xiên khoai trải dài trên mặt cỏ sân tập. nguyễn đình bắc vừa kết thúc những bài tập thể lực gắt gao, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả chiếc áo số. nó vội vã dốc ngược chai nước lạnh, dòng nước mát lạnh tràn trề chảy từ khóe môi, hòa cùng những giọt mồ hôi mặn chát rồi thấm đẫm vào cổ áo. cái vẻ phong trần, nam tính ấy của nó khiến không ít người đứng ngoài đường biên phải ngoái nhìn.
văn khang đã đứng đợi nó từ sớm để cả hai cùng về chung. thấy nó vừa bước ra khỏi khu vực kỹ thuật, anh liền hớn hở chạy tới, đưa cho nó cái khăn sạch.
"mệt không?"
"anh đoán đi." nó nhướng mày, giọng điệu có chút trêu chọc.
"đừng có mà hỗn nha." khang liếc xéo một cái, nhưng tay vẫn giúp nó chỉnh lại cái quai túi.
nó bật cười, tiếng cười giòn tan tan vào không khí buổi chiều. thế nhưng, nụ cười ấy bỗng chốc khựng lại khi từ đằng xa, một cô bé trông rất xinh xắn chạy đến. trên tay cô bé là một hộp bánh kem được gói ghém cực kỳ chỉn chu, thắt nơ điệu đà và trông vô cùng dễ thương. cô bé bẽn lẽn đưa hộp bánh về phía bắc.
"mừng sinh nhật anh ạ!"
khuất văn khang đứng sững lại bên cạnh. nhìn hộp bánh lộng lẫy trên tay cô bé kia, rồi lại nghĩ đến cái bánh ở nhà có chút vụng về đang nằm trong tủ lạnh ở nhà, anh bỗng thấy lòng mình chùng xuống một nhịp. nắng chiều đổ bóng ba người, nhưng khang cảm giác như mình vừa lùi lại một bước vào khoảng tối của riêng mình.
đình bắc khẽ lắc đầu, động tác dứt khoát đến mức khiến bầu không khí xung quanh như đông cứng lại. nó còn đưa tay ra trước ngực, vẫy vẫy như để minh họa thêm cho sự từ chối của mình.
"xin lỗi nhé, mình không nhận đâu."
cô bé vừa nghe câu nói ấy, cả người run lên bần bật, gương mặt đỏ ửng vì xấu hổ xen lẫn thất vọng. cô cúi gầm mặt xuống, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn run rẩy chìa hộp bánh ra, dường như vẫn nuôi hy vọng rằng nó sẽ đổi ý. thời gian trôi qua nặng nề giữa tiếng gió rít qua những khe cửa sân bóng, văn khang đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cảm thấy tim mình thắt lại vì ái ngại. anh khẽ kéo nhẹ vạt áo đội của nó, ghé sát tai nói nhỏ, giọng trách móc.
"mày làm gì vậy? người ta là con gái đấy, nhận đại đi cho người ta vui."
đình bắc không nhìn anh, nó vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt. nó thở hắt ra một hơi, mồ hôi trên trán chảy dọc xuống gò má rồi đọng lại nơi cằm.
"không thích thì không nhận, nhận rồi lại làm người ta hiểu lầm."
nói đoạn, nó chẳng mảy may để ý đến vẻ mặt sững sờ của văn khang hay giọt nước mắt bắt đầu rơi của cô bé kia. nó xoay người, bàn tay to lớn bỗng chốc nắm chặt lấy cổ tay anh, kéo đi xềnh xệch.
"về thôi anh khang, em đói rồi."
bàn tay nó nóng hổi, áp chặt vào làn da lạnh của anh. văn khang bị kéo đi, bước chân có chút loạng choạng, anh ngoái đầu nhìn lại bóng dáng nhỏ bé đang cô độc đứng giữa sân tập, rồi lại nhìn sang gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của thằng em mình.
chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng hai người dài thật dài trên con đường nhựa. lòng khang rối bời, cái bánh kem trong tủ lạnh bỗng dưng trở thành một dấu hỏi lớn. nó khước từ một món quà xinh xắn như vậy, liệu nó có vừa mắt cái món quà trông tệ hại mà anh đã dành cả buổi để loay hoay làm hay không?
hay là, ngay cả với anh, nó cũng sẽ lắc đầu như thế?
thành ra khuất văn khang cứ ngồi ngẩn ngơ trong phòng, tâm trí treo ngược trên cành cây. điều làm anh bứt rứt nhất chính là cái thái độ dửng dưng của thằng nhóc kia. đình bắc hình như chẳng mảy may để ý hôm nay là sinh nhật mình, hoặc có lẽ nó bận với những trận bóng đến mức quên sạch sành sanh. nó cứ thản nhiên đi ra đi vào, tuyệt nhiên không một lời đòi quà, không một câu vòi vĩnh như mọi năm.
điên thật chứ.
anh vò đầu bứt tai, lòng dạ như có lửa đốt. nếu nó cứ đòi như hồi nhỏ thì anh đã dễ xử, đằng này nó cứ im lìm, làm anh cầm cái hộp bánh tự làm trên tay mà cứ thấy nó nặng trịch, không sao mở lời nổi.
chẳng biết phải làm sao cho phải, văn khang thở dài một hơi rồi với tay bật máy tính. ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt đang cau có của anh. theo thói quen, anh truy cập vào mạng xã hội, ngón tay lướt vô định trên bàn phím. thế quái nào, giữa muôn vàn tin tức, mắt anh lại khựng lại ở một tiêu đề bài viết hiện ngay đầu trang.
"mười cách tạo bất ngờ cho người yêu ngày sinh nhật."
văn khang khựng lại vài giây. đúng là thứ anh đang cần ngay lúc này thật, nhưng mà hình như có gì đó sai sai ở hai chữ "người yêu" thì phải.
anh chép miệng, gương mặt hơi nóng lên vì chút ngượng ngùng vô cớ. nhưng rồi, sự bế tắc đã chiến thắng lòng tự trọng. anh tự trấn an bản thân bằng một lý lẽ rất đỗi hợp lý:
thôi kệ đi, người yêu hay em trai thì cũng là người mình thương cả. quan trọng là có cách để tặng quà mà không bị sượng là được.
văn khang lướt qua một lượt mấy cách đầu, toàn là mấy trò sến súa mà chỉ có bọn yêu nhau đến phát rồ mới làm nổi. nào là thắp nến dọc lối đi, nào là xếp hoa hồng thành hình trái tim trên giường,... nghĩ đến cảnh mình cùng thằng bắc đứng giữa cái đống đó, anh liền rùng mình một cái, da gà da vịt nổi hết cả lên.
thế nhưng, khi kéo xuống đến cuối trang, cách thứ mười hiện ra khiến văn khang suýt chút nữa thì sặc nước bọt. đó mới thực sự là thứ khiến anh đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch như đánh trống liên hồi.
"một đêm nồng cháy cùng chàng."
cái tiêu đề in đậm, to bự chảng đập thẳng vào mắt, bên dưới là mấy dòng giải thích qua loa đầy ẩn ý. văn khang rít một hơi khí lạnh từ cái máy lạnh đang phả thẳng vào gáy.
điên à? sao mà làm thế được? đúng là toàn quân vớ vẩn, xằng bậy!
anh định bụng tắt rụp cái tab ấy đi cho rảnh nợ, nhưng oái oăm thay, chính cái dòng chữ "xôi thịt" ấy lại kích hoạt một mảnh ký ức chết tiệt từ hồi trên giảng đường. hôm đó, vừa kết thúc tiết học cuối, đáng lẽ văn khang nên xách túi về thẳng cho nhẹ nợ, chẳng hiểu sao lại nán lại đôi ba phút với đám bạn cùng lớp.
chuyện sẽ chẳng có gì to tát, nếu cái bọn mất nết đấy không bắt đầu lôi mấy cái video nhạy cảm đang nổi trên mạng ra để mổ xẻ. văn khang thề là anh hoàn toàn không muốn thu một chữ nào vào tai, nhưng cái đám bạn trời đánh cứ lải nhải không ngừng, giọng điệu còn đầy vẻ phấn khích.
"vãi thật, hôm nọ tao mới đọc được cái bài, con nhỏ kia chơi lớn vcl. nó tặng quà sinh nhật cho bạn trai bằng cách trét bánh kem vào l** để thằng bồ liếm sạch mày ạ. đúng là nghệ thuật cả đấy!"
văn khang nghe đến đấy thì mặt mũi như bốc hỏa. anh cúi gầm mặt xuống sâu hơn, cố dán chặt mắt vào cái màn hình điện thoại đã tối đen, chỉ mong mình có cái lỗ nào để chui xuống. hai vành tai đỏ rực như sắp nhỏ máu đến nơi.
đám bạn thấy anh im lặng lại càng bàn tán sôi nổi hơn, tiếng cười hô hố vang vọng khắp phòng học vắng.
đm, thôi ngay đi.
anh nhắm nghiền mắt, cố xua cái hình ảnh kinh tởm và đầy ám ảnh ấy ra khỏi đầu. nhưng đời vốn dĩ là một tấn bi kịch, cái gì càng muốn quên thì nó lại càng hiện về rõ mồn một. trí tưởng tượng của một sinh viên ngành thiết kế bỗng chốc phản chủ, nó tự động phác họa lại cái cảnh tượng trét bánh ấy.
văn khang run rẩy cầm cốc nước lên uống một ngụm lớn, nhưng trong đầu lại hiện ra cảnh lớp kem mát lạnh, mịn màng chạm vào da thịt nóng hổi, rồi từ từ tan chảy do nhiệt độ cơ thể. anh hình dung ra cảnh thằng bắc với cái miệng hồng xinh xẻo, cùng cái lưỡi ướt át đang chậm rãi chạm vào mép thịt hồng, ẩm ướt và đầy mời gọi.
không khí trong phòng như bỗng chốc đặc quánh lại, nóng hổi và ám muội, kéo cả hai lại sát với nhau trong một viễn cảnh mà khang chưa từng dám nghĩ tới.
"mẹ kiếp!"
anh khẽ chửi thề một tiếng, vội vàng gập máy tính lại cái "cạch" như để cắt đứt dòng suy nghĩ điên rồ đang bủa vây. nhịp tim anh đập loạn xạ, từng hơi thở trở nên dồn dập và nóng hổi. anh đưa tay lên vuốt mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
mày điên rồi khang ơi, nó là em mày đấy!
anh tự mắng nhiếc mình trong vô vọng, nhưng cái hình ảnh lớp kem trắng muốt tan chảy trên nền da thịt rực cháy của thằng bắc cứ như một đoạn phim tua chậm, bám lấy tâm trí anh không rời. khang đứng phắt dậy, đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ, cố tìm một thứ gì đó để xao nhãng. nhưng dù có nhìn vào đâu, anh cũng thấy bóng dáng cao lớn và gương mặt điển trai của thằng nhóc nhà bên.
thôi ngay! không nghĩ nữa!
anh tự ra lệnh cho chính mình, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác rạo rực khó tả vẫn cứ âm ỉ cháy.
chết thật rồi.
cơn nứng bùng lên mạnh mẽ, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng còn sót lại. khuất văn khang cảm thấy thần kinh mình tê dại, từng đợt khoái cảm âm ỉ lan tỏa từ vùng dưới bụng, khiến anh không tự chủ được mà nuốt khan liên tục. ánh mắt anh cứ dán chặt vào cánh cửa phòng đang đóng im lìm kia, lòng thầm đoán định xem nguyễn đình bắc giờ này đã say ngủ hay chưa.
bên dưới đã ướt đẫm, dịch dâm tuôn ra thấm vào lớp vải quần lót, nhầy nhụa và nhớp nháp. văn khang liếc nhìn hộp bánh kem đặt ở đầu giường, món quà đã nằm ở đó từ lúc cơm tối. anh run rẩy mở bao bì, chiếc bánh với lớp kem màu đỏ mô phỏng màu áo đấu của đình bắc hiện ra, trên mặt bánh là dòng chữ "nguyễn đình bắc" được viết bằng kem một cách vụng về, nét chữ run run như chính tâm trạng của anh lúc này.
văn khang ngồi thụp xuống mép giường, chiếc quần thun ngắn tuột dần xuống theo đôi chân đang run rẩy. đúng như dự đoán, mảng vải trắng ở đáy quần lót đã ướt sũng một mảng lớn, dính dớp vào da thịt. anh ngập ngừng, hơi thở dồn dập, rồi hạ quyết tâm cởi bỏ nốt lớp vải cuối cùng.
chiếc quần lót trắng nhỏ rơi xuống sàn, để lộ bí mật mà văn khang đã chôn giấu suốt bao nhiêu năm qua, hai mép lồn múp míp, đầy đặn, đang run rẩy đón lấy cái se lạnh của máy lạnh. nơi ấy giờ đây đang không ngừng rỉ nước, hồng hào và mướt mát.
anh đưa ngón tay quệt một lớp kem mát lạnh trên mặt bánh. cảm giác mịn màng, man mát của kem chạm vào đầu ngón tay khiến khang chững lại một nhịp.
nên hay không?
đm, điên rồ quá...
nhưng cái cảm giác nứng đến phát điên này đang hành hạ anh. tâm trí anh hiện lên hình ảnh cái lưỡi của đình bắc, rồi lại nhớ đến câu chuyện trét bánh mà đám bạn đã kể.
thôi, mình chỉ thử một chút thôi... ai mà biết được cơ chứ.
văn khang nghiến chặt răng, hít một hơi thật sâu. anh run rẩy đưa ngón tay đầy kem ấy xuống dưới, quệt một đường dài lên cánh mông và rồi là ngay giữa hai mép lồn đang khép mở. cái mát lạnh của lớp kem tương phản hoàn toàn với nhiệt độ nóng hổi, rực cháy của da thịt anh, tạo nên một sự kích thích đến sởn gai ốc.
"ưm..."
khang khẽ rên rỉ, hai đùi khép chặt lại rồi lại mở ra, tay anh bắt đầu trét thêm nhiều kem hơn vào cái khe rãnh đang ẩm ướt, nhớp nháp ấy. anh tự tưởng tượng rằng đây không phải là tay mình, mà là môi, là lưỡi của thằng em trai đang miệt mài liếm láp đống kem ngọt lịm này trên cơ thể anh.
điên thật rồi, văn khang thực sự đã phát điên vì cái nứng và vì nguyễn đình bắc rồi.
văn khang nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng, rồi đôi mi dài khẽ rung động trước khi mở ra để nhìn xuống bên dưới. cảnh tượng đập vào mắt khiến anh vừa bàng hoàng, vừa thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
giữa hai đùi trắng nõn, vùng kín múp míp thường ngày vốn được che đậy kỹ lưỡng giờ đây đang "khoác" lên mình một lớp áo đầy nhầy nhụa và mời gọi. lớp kem màu đỏ sẫm như màu máu của đam mê trộn lẫn với lớp kem trắng mịn màng đã bắt đầu tan chảy ra do nhiệt độ từ cơ thể đang rực cháy của anh. kem dính bết vào những sợi lông tơ mảnh nhỏ, len lỏi và lấp đầy cả cái rãnh thịt hồng hào đang không ngừng co bóp vì nứng.
nhìn vào đó, văn khang thấy hai mép lồn mọng nước của mình dính đầy kem, trông chẳng khác nào một món tráng miệng xa xỉ đang chờ người tới thưởng thức. dịch dâm trong suốt tuôn ra từ cửa mình, hòa quyện với lớp kem ngọt lịm, tạo thành một hỗn hợp dịch lỏng bóng bẩy, nhớp nháp, chảy thành dòng dọc theo kẽ mông.
giật mình trước sự điên rồ của chính mình, văn khang vội vã rút ngón tay ra khỏi cái khe hẹp đang mút mát lấy tay mình. một sợi dịch dâm dẻo quánh, trộn lẫn với màu kem đỏ trắng, kéo dài ra từ giữa hai mép lồn theo đầu ngón tay anh, mãi không chịu đứt. cái âm thanh "chẹp" đầy dâm mỹ vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến anh như bị dội một gáo nước lạnh.
"vãi... điên thật rồi..."
cảm giác xấu hổ và nhục nhã bắt đầu len lỏi vào đại não, đối chọi gay gắt với cơn nứng vẫn đang hừng hực. anh nhìn đôi bàn tay mình dính đầy kem và dịch nhầy, nhìn cái lồn đang dính bết thứ màu sắc của sự khao khát, lòng chợt dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.
văn khang run rẩy, mặt mũi cắt không còn một giọt máu. anh cuống cuồng vớ lấy sấp khăn giấy trên đầu giường, định bụng sẽ lau sạch cái đống hỗn độn dâm dục bên dưới trước khi sự xấu hổ này kịp giết chết anh. thế nhưng, người tính không bằng trời tính, ngay giây phút anh vừa chạm tay vào mảng kem đang tan chảy nơi kẽ lồn, cánh cửa phòng đột ngột bật mở sau một tiếng "cạch" khô khốc.
văn khang sững sờ, toàn thân cứng đờ như một bức tượng sáp. điều kinh khủng nhất, cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh đã trở thành sự thật.
nguyễn đình bắc đứng đó, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, trên tay vẫn còn ôm khư khư cái gối đầu. nó vốn định sang ngủ cùng anh như mọi khi vẫn thế, miệng đã chực sẵn một lời nũng nịu.
"khang ơi, em không ngủ đ..."
nhưng câu nói ấy bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng, bị nuốt ngược vào trong. đôi mắt của gã cầu thủ trẻ dán chặt vào cảnh tượng trên giường.
đập vào mắt nó là khuất văn khang giờ đây đang trong tư thế không thể nào dâm đãng hơn. chiếc quần lót trắng đã vứt chỏng chơ dưới sàn, để lộ ra hai cánh mông trắng ngần và cái vùng kín lạ lẫm mà nó chưa từng được thấy. nhưng điều khiến đồng tử của đình bắc co rút lại chính là lớp kem màu đỏ trắng nhầy nhụa đang dính bết trên hai mép lồn múp míp của anh.
lớp kem đỏ như màu máu hòa cùng dịch dâm trong suốt đang chảy ròng ròng, dính dớp vào từng kẽ thịt hồng hào. ngón tay khang vẫn còn dính đầy thứ hỗn hợp dâm mỹ ấy, đông cứng giữa chừng. mùi thơm ngọt lịm của kem quyện với mùi dâm nồng nàn của một cơ thể đang nứng tỏa ra khắp phòng, xộc thẳng vào khứu giác của đình bắc.
không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc và đầy mùi dục vọng. văn khang thấy tai mình ù đi, máu trong người dường như đông cứng lại. anh nhìn trân trân vào thằng em mình, môi run rẩy không thốt nên lời.
còn đình bắc, ánh mắt nó ban đầu là bàng hoàng, kinh ngạc, nhưng rồi rất nhanh sau đó, hơi thở của nó bắt đầu trở nên nặng nề. cái nhìn của nó dời từ vùng kín đẫm kem của anh lên gương mặt đang đỏ bừng vì nhục nhã, rồi dừng lại ở đôi môi đang hé mở của văn khang.
"anh khang..." giọng nó khàn đặc, chứa đựng một thứ khao khát trần trụi vừa bị đánh thức "anh đang..."
nó đóng sầm cửa lại, khóa trái. cái gối trên tay rơi bộp xuống sàn. đình bắc tiến lại gần giường, ánh mắt nó giờ đây không còn chút gì gọi là thằng em nhỏ nữa, mà là ánh mắt của một con thú săn mồi vừa tìm thấy miếng mồi ngon nhất cuộc đời mình.
"đã trét lên rồi... thì phải có người liếm cho sạch chứ, nhỉ?"
văn khang hoảng loạn muốn lùi lại, nhưng phía sau đã là thành đầu giường cứng nhắc. lưng anh áp sát vào mảnh gỗ lạnh lẽo, cái lạnh ấy đối lập hoàn toàn với sự nóng rực đang thiêu đốt bên dưới. tay anh run rẩy đưa lên, ra sức xua đi như một nỗ lực cuối cùng để cứu vãn chút lý trí còn sót lại.
"bắc... khoan, khoan đã..."
nhưng nguyễn đình bắc của lúc này dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác. nó chẳng thèm nghe lời anh, đôi bàn tay to lớn, thô ráp vốn đã quen với việc kiểm soát trái bóng trên sân cỏ, giờ đây chộp lấy hai cái đùi trắng nõn của anh. nó ghì chặt đến mức khang cảm thấy đau nhói, chắc chắn rằng với lực đạo này, ngày mai những vết đỏ hoặc bầm tím sẽ hiện rõ mồn một trên làn da trắng sứ.
nó nuốt khan một cái, âm thanh vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. rồi, không chút báo trước, nó vùi mặt vào giữa hai đùi anh, hôn lên mép đùi non một cái rõ đau, trước khi ánh mắt rực lửa của nó dừng lại nơi khe lồn hồng múp míp đang dính bết lớp kem đỏ trắng.
"buông anh ra, đình bắc! mày điên rồi!" khang vừa thở dốc vừa kêu lên, đôi chân cố gắng vùng vẫy nhưng hoàn toàn bất lực trước sức mạnh của một vận động viên chuyên nghiệp.
"cái này là quà sinh nhật của em mà? chính tay anh làm, chính tay anh chuẩn bị... sao bây giờ lại bảo em bỏ?" đình bắc ngẩng lên, nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt nheo lại.
"đình bắc, anh bảo là... a!"
văn khang chưa kịp nói hết câu thì một cảm giác tê dại bùng nổ ngay giữa hai chân. đầu lưỡi ẩm ướt, nóng ấm và thô ráp của đình bắc bất thình lình lướt qua rãnh thịt đang đẫm kem. nó liếm một đường dài từ dưới lên trên, thu dọn sạch sẽ lớp kem đỏ mịn màng cùng thứ dịch dâm ngọt lịm đang tuôn ra.
"ư... hức..."
khang rên rỉ, thắt lưng anh cong lên, mười ngón chân co quắp lại vì luồng điện chạy dọc sống lưng. cái lưỡi của nó không dừng lại ở đó, nó bắt đầu miệt mài dọn dẹp, lách vào từng kẽ thịt, liếm láp một cách tham lam như thể đây là món ngon nhất mà nó từng được nếm trải trong đời.
cái lưỡi của đình bắc như một con rắn nhỏ, linh hoạt và đầy khao khát, bắt đầu trườn bò sâu hơn vào giữa hai cánh môi thịt đang sưng mọng vì nứng. nó không chỉ liếm láp lớp kem bên ngoài, mà còn cố tình uốn lượn, lách hẳn đầu lưỡi vào cái khe hẹp đang không ngừng rỉ nước. vách thịt lồn của văn khang nóng hổi, ẩm ướt, ngay lập tức bao bọc lấy đầu lưỡi thô ráp của thằng em, tạo nên một sự mút mát dâm dật đến nghẹt thở.
"ư... bắc... chậm... chậm thôi... ha..."
văn khang ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn. hai tay anh vô thức bấu chặt vào ga trải giường, vò nát lớp vải dưới sức ép của khoái cảm. cảm giác lưỡi của đình bắc liếm qua hạt mầm nhỏ đang dựng đứng, rồi lại sục sạo vào sâu bên trong cửa mình khiến anh vừa sướng đến phát điên, vừa thấy nhục nhã ê chề.
đình bắc càng liếm càng hăng, nó dùng môi ngậm chặt lấy một bên mép lồn múp míp mà mút mạnh, tạo ra những tiếng "chùn chụt" vang dội khắp căn phòng vắng. lớp kem còn sót lại hòa cùng dịch dâm lầy lội làm cho mỗi cử động của lưỡi nó đều trở nên trơn tru và đầy kích thích. nó liếm sạch từ kẽ mông lên tận cuống lồn, không bỏ sót bất kỳ một giọt mật ngọt nào đang trào ra.
"đm... lồn anh khang ngon quá... vừa thơm mùi kem vừa có vị dâm của anh..."
đình bắc vừa lầm bầm chửi thề bằng chất giọng khàn đặc dục vọng, vừa tách rộng hai chân anh ra hơn nữa để có thể vùi mặt sâu vào vùng kín đang sũng nước ấy. lưỡi nó thọc sâu vào lỗ lồn, ngoáy mạnh như muốn khuấy đảo toàn bộ bên trong. vách thịt bên trong của khang co thắt liên hồi, bám chặt lấy lưỡi nó như muốn nuốt chửng lấy sự xâm nhập đầy hung hãn này.
văn khang thấy tầm nhìn nhòe đi, cả cơ thể anh như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một chút nữa thôi là sẽ đứt tung. cái sự đối lập giữa người em trai ngoan ngoãn ngày thường và gã đàn ông đang miệt mài liếm lồn mình lúc này khiến anh hoàn toàn suy sụp.
"bắc... đừng... anh ra... anh sắp ra rồi... a!"
mặc kệ lời van nài, đình bắc càng gia tăng tốc độ, lưỡi nó đánh liên hồi vào điểm cực khoái bên trong, đồng thời đôi bàn tay hộ pháp của nó cũng không rảnh rỗi mà bóp mạnh lấy hai bầu mông trắng nõn, khiến thịt mông tràn qua kẽ ngón tay.
văn khang đang lơ lửng trên đỉnh cao của khoái cảm, cả cơ thể run rẩy chờ đợi cú hích cuối cùng để vỡ òa thì đình bắc đột ngột dừng lại. sự hụt hẫng đến quá nhanh khiến anh hít vào một hơi lạnh, đôi mắt mờ sương vì dâm thủy nhìn nó một cách ngơ ngác và đầy vẻ cầu khẩn.
đình bắc không nhìn anh, nó từ tốn ngồi dậy, đưa đầu lưỡi liếm sạch vệt kem đỏ còn vương trên môi mình, ánh mắt đục ngầu vì dục vọng. nó vươn tay cầm lấy cái bánh kem vẫn còn dở dang trên tủ đầu giường, chìa ra trước mặt văn khang.
"anh khang, làm lại đi." giọng nó khàn đặc.
văn khang ngẩn người, đầu óc đang mụ mị vì nứng bỗng chốc khựng lại. làm lại cái gì? trét bánh á? cái trò dâm đãng đó một lần đã muốn giết chết lòng tự trọng của anh rồi, vậy mà thằng em này còn muốn anh làm lại trước mặt nó sao?
"bắc... đừng... anh mệt rồi..." khang lí nhí, hai chân cố khép lại để che đi cái lồn mọng nước đang run rẩy vì bị bỏ lửng.
"em bảo là trét lại đi." đình bắc nheo mắt, nụ cười nhàn nhạt ban nãy biến mất. "nãy là anh tự làm, giờ là em muốn xem anh làm. trét thật dày vào, rồi em sẽ liếm sạch cho bằng hết."
nó quệt một miếng kem lớn trên mặt bánh, đưa đến sát môi anh như một sự ép buộc thầm lặng.
"lẹ đi anh, quà sinh nhật của em mà, anh định để em đói à? hay để em giúp anh banh rộng ra cho dễ trét nhé?"
nhìn gương mặt điển trai nhưng đầy sự biến thái của thằng em mình, văn khang biết mình không còn đường lui. anh run rẩy đưa ngón tay chạm vào lớp kem mát lạnh, dưới cái nhìn chằm chằm đầy thèm khát của đình bắc, anh chậm rãi đưa tay xuống dưới, một lần nữa tự tay bôi bẩn chính mình.
từng mảng kem đỏ trắng lại bắt đầu lấp đầy khe thịt hồng hào, dính dớp và nặng nề. tiếng "pạch pạch" khi ngón tay khang miết kem lên vùng kín vang lên rõ mồn một trong không gian đặc quánh mùi tình dục. đình bắc nhìn không chớp mắt, yết hầu nó lên xuống liên tục, nó chỉ chờ có thế để lại một lần nữa vùi mặt vào đống hỗn độn dâm mỹ ấy mà ngấu nghiến.
văn khang run rẩy rút tay lại, hơi thở dồn dập sau khi đã làm theo ý muốn điên rồ của nó. hai cánh môi lồn giờ đây trĩu nặng dưới lớp kem đỏ trắng dày đặc, dâm thủy bên trong không ngừng ồ ạt trào ra, hòa cùng lớp kem đang tan chảy tạo thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa, thấm đẫm ra một mảng lớn trên ga giường.
cái mùi ngọt lịm của sữa và hương vani quyện chặt với mùi dâm nồng nặc bốc lên từ cơ thể đang rực cháy của khang, kích thích khứu giác của đình bắc đến mức tột cùng. nhìn anh nằm đó, đôi chân run rẩy không khép lại nổi, để lộ vùng kín đầy "mật ngọt" và dơ bẩn, đình bắc chẳng thể nhịn thêm được nữa.
nó chộp lấy hai cổ chân anh, kéo mạnh một cái khiến người khang trượt xuống sát mép giường.
"đm..."
nó gầm gừ một tiếng rồi vùi thẳng mặt vào đống kem hỗn độn đó. cái lưỡi thô ráp bắt đầu làm việc hết công suất. nó không liếm nhẹ nhàng nữa mà như một con thú đói, ngấu nghiến lớp kem dính bết. lưỡi nó thọc sâu, ngoáy mạnh vào cái lỗ nhỏ đang không ngừng co bóp, tiếng "chùn chụt" vang lên liên hồi, đầy dâm dục.
"ư... hức... bắc... đừng... sâu quá... a!"
khang nức nở, tay bấu chặt vào vai nó, móng tay ghim sâu vào da thịt đình bắc nhưng nó chẳng hề thấy đau. đầu lưỡi nó đánh liên tục vào điểm nhạy cảm, mỗi lần nó xoáy lưỡi là một lần khang thấy cả người mình như bị điện giật, sống lưng cong tít lên vì khoái cảm quá độ. dịch dâm và kem trộn lẫn vào nhau, chảy xuống cằm, xuống cổ đình bắc, trông nó lúc này chẳng khác nào một gã cuồng dâm đang thưởng thức bữa tiệc sinh nhật hoành tráng nhất đời mình.
"ngon quá... anh khang... bên trong anh mút lưỡi em chặt quá... dâm vcl!"
nó vừa liếm vừa dùng hai tay tách rộng hai mép thịt múp míp ra để lưỡi có thể len lỏi vào sâu nhất có thể. vách thịt lồn của khang nóng hổi, kẹp chặt lấy lưỡi nó, run rẩy từng đợt.
cơn khoái cảm lần này đến còn mãnh liệt hơn cả lúc nãy. văn khang thấy mắt mình trắng dã, đại não nổ tung. anh không còn nghe thấy gì ngoài tiếng mút mát đầy thú tính giữa hai chân mình. và rồi, một luồng điện cực mạnh chạy dọc toàn thân, cửa mình co thắt dữ dội, dâm thủy bắn ra xối xả ngay vào miệng đình bắc.
nó không tránh đi mà còn tham lam nuốt sạch hết đống hỗn hợp dâm thủy lẫn kem ấy.
"a... a... ra... anh ra rồi... hức... bắc ơi..."
văn khang đổ gục xuống, hơi thở đứt quãng, cả người đẫm mồ hôi và dịch tiết. trong cơn mê sảng của cực khoái, anh thấy đình bắc ngẩng mặt lên, khóe môi vẫn còn dính vệt kem đỏ xen lẫn nước nhờn trắng đục.
cái lồn nhỏ của anh sau những đợt càn quét của đầu lưỡi giờ đây đã sưng tấy, đỏ mọng lên như một trái anh đào chín quá độ, run rẩy trong không khí. thế mà đình bắc vẫn chưa có ý định tha cho anh, dục vọng trong mắt nó không những không tắt đi mà còn bùng lên dữ dội hơn. nó vươn đôi bàn tay hộ pháp, dứt khoát nắm lấy eo anh rồi nhấc bổng lên như nhấc một con búp bê vải.
"khang, ngồi lên mặt em đi."
văn khang cứng đờ người, cả đại não như đình trệ. điên rồi, thật sự điên rồi.
"không... bắc... như vậy kỳ lắm... anh..." anh lắp bắp, đôi mắt ngấn nước đầy vẻ cầu xin.
"mau lên!"
nó gằn giọng, tông giọng trầm đục ấy mang theo một sự áp chế tuyệt đối khiến văn khang run bắn cả người. không còn cách nào khác, anh chỉ có thể chậm chạp, run rẩy leo lên người nó. hai đùi anh tách rộng, đầu gối quỳ hai bên sườn nó, để lộ cái vùng kín dính đầy kem và dịch dâm đang đỏ rực lên vì sưng tấy.
khi văn khang từ từ hạ trọng tâm xuống, đình bắc không đợi anh ngồi hẳn, nó đã vươn cổ lên, há miệng ngậm chặt lấy một bên mép lồn đang sưng mọng.
"ư... a...!"
khang hét lên một tiếng nhỏ, tay bấu chặt vào vai nó để giữ thăng bằng. từ góc độ này, đình bắc có thể nhìn thấy rõ mồn một từng thớ thịt hồng hào đang co thắt, nhìn thấy cái lỗ nhỏ đang không ngừng rỉ nước dâm hòa quyện với những vệt kem đỏ trắng còn sót lại. nó tham lam đưa lưỡi liếm láp, hút chặt lấy hạt mầm nhỏ đang dựng đứng khiến khang sướng đến mức thắt lưng nhũn ra, đổ ập người về phía trước.
toàn bộ sức nặng của cơ thể khang đè nặng lên mặt nó, khiến cái lồn sưng tấy áp chặt vào môi, vào mũi đình bắc. mùi dâm nồng nặc và vị ngọt lịm của kem xộc thẳng vào mọi giác quan của nó. đình bắc điên cuồng dùng lưỡi khuấy đảo, nó liếm từ dưới lên trên, rồi lại thọc sâu lưỡi vào bên trong vách thịt nóng hổi, ngoáy mạnh như muốn nếm sạch đến giọt cuối cùng.
"đm... mút mặt em chặt thế này à..."
tiếng nói của nó bị bóp nghẹt dưới hạ bộ của khang, tạo thành những âm thanh đục ngầu, đầy thú tính. văn khang ở phía trên chỉ biết nức nở, nước mắt rơi lã chã xuống ngực đình bắc, cả cơ thể anh như một con thuyền nhỏ chông chênh giữa cơn sóng tình mãnh liệt mà thằng em mình tạo ra. mỗi lần nó hớp lấy một ngụm dịch dâm xen lẫn kem, khang lại cảm thấy linh hồn mình như bị rút cạn, chỉ còn lại sự khoái lạc tột cùng và nỗi nhục nhã đắng cay.
đình bắc dùng hai bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai cánh mông trắng ngần của anh, mười đầu ngón tay lún sâu vào thớ thịt mềm mại, ép chặt vùng kín đang sưng tấy của khang xuống mặt mình. nó như muốn khảm cả hạ bộ của anh vào khuôn mặt nó, để không một kẽ hở nào có thể thoát ra.
cái lưỡi thô ráp, nóng hổi của gã cầu thủ lại một lần nữa trở nên hung hãn, nó không chỉ liếm láp bên ngoài mà còn gồng lên, đẩy mạnh và sâu hơn vào bên trong lỗ lồn đang mở rộng. lưỡi nó thọc sâu đến mức văn khang cảm giác như nó muốn chạm tận vào tử cung mình. mỗi lần đầu lưỡi đình bắc ngoáy mạnh, vách thịt bên trong lại co thắt dữ dội, mút chặt lấy cái vật thể lạ lẫm đang xâm chiếm mình một cách thô bạo.
"ư... bắc ơi... đừng... ư a... chết mất..."
văn khang ngửa cổ ra sau, đôi mắt trắng dã vì khoái cảm quá độ. anh không còn tự chủ được hành vi, hai tay cào cấu lung tung vào không trung rồi lại bấu chặt lấy tóc đình bắc, vừa muốn đẩy ra lại vừa như muốn nhấn xuống sâu hơn. tiếng rên rỉ nỉ non vỡ vụn hòa cùng tiếng mút mát dâm dật "chùn chụt" tạo thành một bản nhạc đầy nhục dục.
mắt anh ngấn lệ, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đỏ bừng, anh nấc lên từng hồi theo nhịp lưỡi của nó. mỗi cú thúc lưỡi của đình bắc đều chuẩn xác đánh vào điểm nhạy cảm nhất, khiến dâm thủy cùng lớp kem tan chảy lại một lần nữa phun trào xối xả.
đình bắc càng bị dâm thủy phun vào mặt thì càng trở nên kích động, nó dùng răng day nhẹ vào mép thịt hồng hào khiến khang giật bắn người, tiếng hét khản đặc vang vọng khắp phòng. cảm giác lưỡi nó lách qua những thớ thịt đang run rẩy, liếm láp từng milimet da thịt sưng mọng khiến khang thấy mình như tan chảy ra, hoàn toàn đầu hàng.
đình bắc tham lam nuốt ừng ực dòng dâm thủy ngọt lịm trộn lẫn vị kem, nó uống lấy uống để như một kẻ chết khát giữa sa mạc. dịch dâm trào ra quá nhiều, không kịp nuốt hết khiến chúng tràn ra khỏi khóe miệng, nhỏ giọt lầy lội xuống cằm và yết hầu đang phập phồng của nó. cảnh tượng dâm mỹ đến mức cực hạn, như thể nó đang dùng cả gương mặt mình để hứng trọn lấy sự tinh túy nhất từ cơ thể anh.
khi nó rốt cuộc cũng buông tha cho vùng hạ bộ đang sưng tấy, văn khang tưởng mình đã được giải thoát. anh mềm oặt người, ngã vật sang bên cạnh nó trên chiếc ga giường đã sũng nước và kem. lồng ngực anh phập phồng, hơi thở dồn dập, đứt quãng, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà, chỉ muốn lịm đi sau trận càn quét khủng khiếp vừa rồi.
thế nhưng, một bàn tay nóng hổi lại một lần nữa thô bạo túm lấy eo anh, kéo giật trở lại.
"đừng có ngủ đấy nhé."
tiếng cười của đình bắc vang lên bên tai, trầm đục và đầy nguy hiểm. ánh mắt nó giờ đây đã hoàn toàn bị dục vọng che lấp, chẳng còn chút gì gọi là sự ngây ngô của thằng em nhỏ ngày xưa.
"em thích ăn bánh lắm... mà đêm nay thì còn dài lắm anh khang ạ."
nó quệt lấy một mảng kem lớn đang dần tan chảy ra từ cái bánh, rồi không đợi anh phản ứng, nó thô bạo thọc ngón tay dính đầy kem ấy vào miệng văn khang. anh bị bất ngờ, chỉ kịp "ưm" lên một tiếng thì ngón tay nó đã tiến vào sâu bên trong, khuấy đảo một cách thô lỗ. nó dùng ngón tay chơi đùa, quấn lấy cái lưỡi mềm mại của anh, bắt anh phải nếm lấy chính cái vị ngọt lịm trộn lẫn với mùi dâm dục của chính mình.
"em sẽ ăn cho bằng hết... không để sót một chút nào đâu."
nói đoạn, đình bắc cúi xuống, bắt đầu liếm láp từ vành tai xuống đến hõm cổ của khang. bàn tay nó bắt đầu di chuyển xuống phía dưới, chạm vào cái lồn đang đỏ mọng và nhạy cảm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là anh đã run lên bần bật.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co