Chương 2 : Thức Tỉnh
**CỔNG 1**
Tiếng gầm của Đao Phủ vang dội trong hành lang hẹp. "**TA ĐÓI!**"
Hắn xông tới, thanh đao vung lên tạo thành vòng cung sắc bén. Yan hét lên: "CHẠY!" nhưng đã muộn.
Người đàn ông lớn tuổi chạy về hướng trái - vị giáo sư về hưu mà Yan nhớ mặt nhưng chưa kịp biết tên. Ông chỉ kịp quay đầu lại, mắt mở to đầy kinh hãi, trước khi lưỡi đao chém ngang qua cổ.
Một tiếng "ực" nghẹn ngào. Đầu giáo sư rời khỏi thân, lăn lốc cốc trên nền đá ẩm. Thân hình ngã xuống, máu phun thành tia.
Yan cảm thấy như có ai bóp nghẹt trái tim mình. Trong cảm nhận về nhịp tim của mọi người, một luồng sinh mệnh đột nhiên **tắt ngấm**. Biến mất hoàn toàn, như một ngọn nến bị thổi tắt.
"MỘT!" Đao Phủ gầm lên đầy khoái trá, giơ thanh đao còn dính máu lên cao. "**CÒN SÁU!**"
Linh khóc thét, chân tê liệt. "Không... không..."
Đao Phủ quay sang cô, bước những bước chậm rãi, thưởng thức sự hoảng loạn. "**CON NHỎ NÀY... MÙI SỢ HÃI THƠM NGÁT.**"
Tuấn, mặt tái mét, giơ tay về phía Đao Phủ. "Chậm... chậm lại đi!"
Không gian quanh Đao Phủ như đặc quánh lại. Bước chân hắn chậm đi đôi chút, như đang di chuyển trong nước.
"**Ồ?**" Đao Phủ ngạc nhiên, quay sang Tuấn. "**THÚ VỊ.**"
Hắn vung cánh tay trái - to như cột đình - đập mạnh vào người Tuấn. Dù tốc độ đã chậm hơn, cú đánh vẫn đủ mạnh khiến Tuấn bay ngược, đập vào tường gạch với tiếng "bịch" đầy đau đớn, rồi ngã gục xuống sàn.
"Hai..." Linh thều thào.
"Nhưng còn sống," Yan lắp bắp, vẫn cảm nhận được nhịp tim yếu ớt - dập dồn loạn nhịp - của Tuấn.
Họ phải làm gì đó. Chạy trốn mãi không phải cách.
"Tập hợp lại!" Yan hét lên, giọng vỡ ra vì căng thẳng. "Đừng tách ra nữa! Hắn mạnh hơn khi chúng ta chia rẽ!"
Khải gật đầu, mặt tái nhưng đôi mắt sau cặp kính vẫn sáng rõ sự tỉnh táo. "Hợp lý. Hắn là kẻ săn mồi điển hình. Con mồi tách đàn chỉ làm tăng tỷ lệ tử vong."
Hùng bước tới đứng cạnh Yan, hai chân trụ vững. Dưới chân anh, một lớp sương trắng bắt đầu lan tỏa, kết thành băng mỏng phủ lên nền đá. "Tôi có thể làm chậm hắn."
Linh lau nước mắt, giơ tay run rẩy về phía một viên đá nhỏ trên sàn. Viên đá nổi lên, lơ lửng. "Và tôi... tôi có thể làm mọi thứ nặng hơn."
Vy đỡ Tuấn dậy. Cậu thanh niên gầy gò ho một tràng, miệng dính máu. "Tôi... tôi ổn."
Bà An nhắm mắt, hai tay ôm đầu. "Quá nhiều tiếng nói... la hét... đau đớn..." Bà mở mắt, chỉ về phía trái. "Nhưng phía đó... có lối thoát. Xa lắm."
Đao Phủ đã quay lại, thanh đao chống xuống sàn với tiếng "cạch" vang vọng. Hắn nhìn họ, đầu hơi nghiêng như thể đang thưởng thức một món ăn lạ.
"**CÁC NGƯƠI... HỌC NHANH.**" Hắn cười, âm thanh rạn nứt như gãy xương. "**NHƯNG CỬA NÀY CHƯA ĐÓNG. VẪN CÒN NĂM NGƯỜI NỮA PHẢI CHẾT.**"
Hắn xông tới lần nữa.
Lần này, họ có chuẩn bị.
"BÂY GIỜ!" Yan ra lệnh.
Linh giơ cả hai tay, mặt nhăn lại vì tập trung. Trọng lực quanh Đao Phủ tăng vọt. Hắn khựng lại, bước chân chìm sâu vào nền đá như đang bước trong bùn.
Hùng quỳ xuống, đập hai bàn tay xuống sàn. Từ lòng bàn tay anh, những tinh thể băng trắng xóa lan nhanh như rắn, bò về phía Đao Phủ, quấn quanh chân hắn, kết thành lớp băng dày.
Đao Phủ gầm lên, dùng sức mạnh khủng khiếp giật chân lên. Băng nứt vỡ thành nghìn mảnh.
Nhưng đã đủ thời gian.
"Chạy! Theo hướng bà An chỉ!" Yan hô to.
Họ lao về phía hành lang bên trái - hẹp hơn, tối hơn. Đao Phủ đuổi theo phía sau, nhưng tốc độ đã giảm đáng kể dưới tác động của trọng lực và những lớp băng mới tiếp tục hình thành.
---
**Hai giờ trong bóng tối.**
Họ trốn trong một căn phòng nhỏ - có lẽ từng là nhà kho. Cửa đã mục nát, họ dùng những mảnh gỗ vỡ chặn lại. Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề của Đao Phủ vẫn đi qua đi lại, đều đặn như nhịp tim của chính cái bẫy này.
Tuấn ngồi dựa tường, vai bị thương. Vy xé một mảnh từ vạt áo của mình, băng bó vết thương cho cậu. "Cậu bị gãy xương sườn, phải cẩn thận."
Khải đang dùng ngón tay vẽ lên nền đá ẩm. "Chúng ta đã chạy khoảng 400 mét theo đường zíc zắc. Nhiệt độ giảm dần, hiện còn 12 độ. Độ ẩm 85%. Môi trường lý tưởng cho nấm mốc và... xác thối."
"Xin đừng nói thế," Linh run rẩy, ôm đầu gối.
Yan ngồi trong góc, nhắm mắt tập trung. Cảm giác kỳ lạ về máu và nhịp tim vẫn còn đó, rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được sáu nhịp tim xung quanh - Linh nhanh và loạn, Hùng chậm và ổn định, Tuấn yếu nhưng đang hồi phục, Khải đều đặn một cách lạnh lùng, Vy nhanh nhưng có kiểm soát, Bà An chậm rãi và trầm tĩnh một cách kỳ lạ.
Và... một nhịp tim thứ bảy.
Xa hơn, ngoài căn phòng này.
Nhịp tim của Đao Phủ.
Nó đập chậm - rất chậm - chỉ khoảng 30 nhịp mỗi phút. Nhưng mỗi nhịp đều mạnh mẽ, dồn dập, như tiếng trống chiến. Yan có thể cảm nhận được dòng máu đen ngòm chảy trong huyết quản của hắn - một thứ chất lỏng đặc quánh, nặng nề, mang mùi sắt và... thứ gì đó thối rữa.
"Tôi có thể cảm nhận được hắn," Yan mở mắt, nói với mọi người.
Tất cả nhìn anh.
"Ý anh là sao?" Hùng hỏi.
"Tôi cảm nhận được máu của mọi người. Nhịp tim. Dòng chảy." Yan nói, giọng trầm. "Và tôi cảm nhận được Đao Phủ. Tôi... tôi nghĩ mình có thể tác động đến nó."
Tuấn ho một tiếng, ngồi thẳng dậy. "Lúc nãy, khi hắn tấn công, tôi thấy hắn khựng lại một lúc. Có phải do anh không?"
Yan gật đầu. "Tôi thử làm tim hắn đập nhanh hơn. Chỉ một chút thôi. Nó có hiệu quả."
"Vậy chúng ta có cơ hội," Khải nói, mắt sáng lên. "Nếu phối hợp các năng lực..."
Một tiếng đập mạnh vào cửa. Gỗ nứt vang.
"**TA BIẾT CÁC NGƯƠI Ở TRONG ĐÓ...**"
Giọng Đao Phủ vọng qua khe cửa.
"**RA ĐÂY... HOẶC TA SẼ PHÁ CỬA VÀ KÉO TỪNG NGƯỜI RA.**"
Một tiếng đập khác. Tấm gỗ chắn cong vênh.
"Chúng ta không thể trốn mãi," Vy nói, giọng bình tĩnh đáng ngạc nhiên. "Phải chiến đấu."
Bà An mở mắt. "Có một lối thoát ở cuối hành lang bên phải. Nhưng phải qua hắn."
Tuấn đứng dậy, dựa vào tường. "Vậy thì chiến đấu thôi. Tôi có kế hoạch."
Cậu nhìn quanh căn phòng nhỏ, ánh mắt tính toán nhanh. "Linh, em làm nặng chân hắn. Hùng, anh đóng băng từ dưới lên. Tôi sẽ làm chậm thời gian quanh hắn tối đa. Yan, khi hắn mất thăng bằng, anh tấn công hệ tuần hoàn của hắn - làm tim hắn loạn nhịp hoặc tăng áp lực máu đột ngột."
"Và tôi?" Khải hỏi.
"Cậu quan sát. Tìm điểm yếu. Chỉ cho chúng tôi đánh vào đâu."
Vy và bà An đứng phía sau. "Chúng tôi sẽ hỗ trợ."
Một cú đập mạnh cuối cùng. Cửa vỡ tung thành trăm mảnh.
Đao Phủ bước vào, thân hình to lớn che khuất cả lối vào. Trên tay hắn, thanh đao sáng loáng dưới ánh đèn leo lét từ hành lang.
"**CHƠI ĐÙA ĐÃ ĐỦ.**"
Hắn xông tới.
"BÂY GIỜ!" Tuấn hét.
Mọi người hành động cùng lúc.
Linh giơ hai tay, mặt đỏ bừng vì gắng sức. Trọng lực trong phòng tăng vọt. Đao Phủ khựng lại, như có bàn tay vô hình đè xuống vai.
Hùng quỳ xuống, hai tay đấm mạnh xuống sàn. Băng không chỉ bò từ dưới lên - mà từ tường, từ trần, từ mọi hướng, quấn lấy chân, tay, thân hình Đao Phủ. Hắn bị bao phủ bởi một lớp băng trắng.
Tuấn nhắm mắt, toàn bộ ý chí tập trung. Không gian quanh Đao Phủ chậm lại rõ rệt - những mảnh băng vỡ bay chậm như trong mật, hơi thở của hắn phả ra thành làn khói trắng di chuyển từng khung hình một.
Đao Phủ gầm lên - một âm thanh chậm rãi, trầm thấp kéo dài. Hắn vùng vẫy, băng bắt đầu nứt.
Yan bước tới. Anh nhắm mắt, tập trung vào dòng máu đen trong cơ thể Đao Phủ. Anh cảm thấy nó - dày đặc, lạnh lẽo, chảy chậm như nhựa đường.
*Đập nhanh lên*, Yan nghĩ, toàn bộ ý chí dồn vào suy nghĩ đó. *Đập nhanh lên!*
Tim Đao Phủ đập một nhịp mạnh. Rồi một nhịp khác. Rồi bắt đầu tăng tốc - 40, 50, 60 nhịp mỗi phút. Hắn kêu lên một tiếng nghẹn ngào, tay buông thanh đao, ôm lấy ngực.
"BÂY GIỜ!" Khải chỉ về phía cổ họng Đao Phủ - nơi lớp giáp da có một khe hở nhỏ. "ĐÓ! ĐIỂM YẾU!"
Hùng tạo một mũi nhọn băng dài cả mét, phóng thẳng về phía cổ họng Đao Phủ.
Nhưng trong giây phút cuối, Đao Phủ vặn người. Mũi băng đâm trúng vai trái hắn, xuyên qua lớp giáp da, cắm sâu vào thịt.
"**GRÀÀÀÀ!**" Đao Phủ gầm lên đầy thống khổ và phẫn nộ. Máu đen phun ra từ vết thương, bắn lên tường.
Hắn dùng tay phải bẻ gãy mũi băng, giật nó ra khỏi vai. Máu tiếp tục chảy, nhưng hắn dường như không quan tâm.
"**CÁC NGƯƠI... DÁM LÀM THƯƠNG TA!**"
Đao Phủ vùng vẫy mạnh hơn. Băng vỡ tan tành. Trọng lực tăng cường của Linh dường như không còn tác dụng. Hắn xông tới Yan.
Nhưng Yan không lùi. Anh tập trung lần nữa, lần này toàn bộ tâm trí đổ dồn vào hình ảnh dòng máu trong cơ thể Đao Phủ.
*Dừng lại*, Yan nghĩ. *Dừng chảy đi.*
Máu trong cơ thể Đao Phủ... **đảo ngược dòng chảy**.
Hắn dừng lại, hai tay ôm ngực. Một tiếng rên rỉ kỳ lạ phát ra từ sau chiếc mặt nạ sắt. Hắn lảo đảo, đầu gối khuỵu xuống.
"**KHÔNG... THỂ...**"
Tim Đao Phủ đập loạn xạ, rồi chậm dần. 50... 40... 30... 20...
Hắn ngã quỳ xuống sàn, thanh đao rơi khỏi tay với tiếng "xoảng" vang dội.
Rồi hắn ngã sấp, bất động.
Im lặng.
Họ đứng đó, thở hổn hển, không dám tin vào mắt mình. Linh khóc nức nở, nhưng lần này là nước mắt nhẹ nhõm. Tuấn ngồi phịch xuống sàn, mặt tái nhợt. Hùng đứng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
"Chúng ta... thắng rồi sao?" Linh hỏi qua tiếng nấc.
Yan bước tới gần thân hình bất động của Đao Phủ. Anh vẫn cảm nhận được nhịp tim của hắn - yếu ớt, loạn nhịp, nhưng vẫn còn. Một nhịp... rồi một nhịp khác... cách nhau rất lâu.
"Chưa chết hẳn," Yan nói.
Ngay lúc đó, một cánh cổng ánh sáng mở ra ở cuối phòng - không phải màu xanh lục như cổng vào, mà màu trắng bạc, rực rỡ hơn.
Giọng nói của Người Dẫn Đường vang lên, như từ chính không khí:
"Chúc mừng. Các ngươi đã vượt qua Cổng 1."
"Bảy người vào. Một người chết. Sáu người sống sót."
"Bây giờ, hãy bước tiếp."
Cánh cổng trắng bạc mở rộng, tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Họ nhìn nhau, rồi lê bước về phía cổng. Mệt mỏi. Đau đớn. Nhưng còn sống.
Khi Yan - người cuối cùng - bước qua ngưỡng cổng, anh ngoái nhìn lại lần cuối.
Trong góc tối nhất của căn phòng, nơi ánh sáng từ cổng không với tới, một bàn tay đen kịt, da thịt teo quắt chỉ còn xương bọc da, vươn ra từ bóng tối. Những ngón tay dài gấp đôi người thường, với móng tay cong vút như lưỡi liềm, nắm lấy chân Đao Phủ.
Không một âm thanh.
Bàn tay đó kéo thân hình to lớn của Đao Phủ vào trong bóng tối, từ từ, chậm rãi, như kéo một con mồi về hang.
Rồi cả hai biến mất.
Chỉ còn lại vũng máu đen trên sàn, và thanh đao nằm lẻ loi giữa căn phòng.
Cổng đóng lại.
Thế giới chuyển động.
---
**KHÔNG GIAN CHUYỂN TIẾP**
Họ không đứng trong một căn phòng mới ngay lập tức. Mà đang rơi - hay trôi - trong một dòng sông ánh sáng trắng bạc. Cơ thể nhẹ bẫng, không trọng lực. Xung quanh là những mảnh ký ức lướt qua: hình ảnh giáo sư già bị chém đầu, tiếng gầm của Đao Phủ, cảm giác máu đập trong huyết quản...
Rồi ánh sáng dịu dần.
Họ đứng trong một đại sảnh trắng toát, trần cao vút. Ánh sáng trắng dịu nhẹ chiếu xuống từ những quả cầu pha lê lơ lửng. Không khí trong lành, mát mẻ, khác hẳn sự ẩm mốc, hôi tanh của Cổng 1.
Giữa đại sảnh, một tấm bảng đá khổng lồ hiện ra. Trên đó, tên của bảy người ban đầu lần lượt xuất hiện, nhưng bên cạnh tên giáo sư già đã có dòng chữ đỏ: **ĐÃ CHẾT - CỔNG 1**.
Dưới tên sáu người còn lại, những dòng chữ mới hiện lên:
**YAN - KHẢ NĂNG: CẢM NHẬN & KIỂM SOÁT HUYẾT DỊCH - CẤP ĐỘ: SƠ KHỞI**
**HÙNG - KHẢ NĂNG: TẠO BĂNG & KIỂM SOÁT NHIỆT ĐỘ - CẤP ĐỘ: SƠ KHỞI**
**TUẤN - KHẢ NĂNG: LÀM CHẬM THỜI GIAN CỤC BỘ - CẤP ĐỘ: SƠ KHỞI**
**KHẢI - KHẢ NĂNG: PHÂN TÍCH CẤU TRÚC & NHẬN DIỆN ĐIỂM YẾU - CẤP ĐỘ: SƠ KHỞI**
**LINH - KHẢ NĂNG: THAO TÁC TRỌNG LỰC - CẤP ĐỘ: SƠ KHỞI**
**VY - KHẢ NĂNG: CHƯA KÍCH HOẠT**
**BÀ AN - KHẢ NĂNG: CHƯA KÍCH HOẠT**
"Chúng ta... có siêu năng lực?" Tuấn lẩm bẩm, nhìn đôi tay mình.
"Không phải siêu năng lực," giọng Người Dẫn Đường vang lên. Ông ta đứng trên một bệ cao cuối đại sảnh, vẫn mặc bộ vest trắng hoàn hảo. "Mà là **ƠN HUỆ** từ Trò Chơi. Mỗi người chơi sống sót qua Cổng đầu tiên sẽ được ban cho một khả năng đặc biệt, phù hợp với tiềm năng và tính cách của họ."
Ông bước xuống, đôi giày đen không phát ra tiếng động. "Những khả năng này sẽ phát triển theo các ngươi. Càng dùng nhiều, càng chiến đấu nhiều, chúng sẽ càng mạnh."
"Vậy Vy và bà An?" Yan hỏi.
"Sẽ kích hoạt khi thời điểm thích hợp đến." Người Dẫn Đường mỉm cười. "Hoặc không bao giờ. Có những người chơi trải qua mười cổng vẫn không đánh thức được Ơn Huệ của mình."
Ông nhìn họ từng người một. "Các ngươi đã làm tốt ở Cổng 1. Tỷ lệ sống sót 85.7% - cao hơn mức trung bình."
"Trung bình là bao nhiêu?" Khải hỏi.
"50%," Người Dẫn Đường đáp đơn giản. "Một nửa chết ở Cổng đầu tiên. Các ngươi may mắn có Yan - người đã nhanh chóng hiểu và vận dụng khả năng của mình."
Tất cả nhìn Yan. Anh cảm thấy hơi ngượng, nhưng cũng có chút gì đó... tự hào? Lâu lắm rồi anh mới cảm thấy mình có ích.
"Giờ thì nghỉ ngơi đi," Người Dẫn Đường nói, vung tay. Những chiếc giường êm ái, bàn ăn với thức ăn nóng hổi hiện ra xung quanh. "Các ngươi có 12 giờ ở đây trước khi bước vào Cổng 2."
"12 giờ?" Linh hỏi. "Nhưng chúng tôi không có đồng hồ..."
"Đã có đồng hồ," Người Dẫn Đường chỉ lên trần nhà.
Một chiếc đồng hồ kỹ thuật số khổng lồ hiện ra: **11:59:45**.
Bắt đầu đếm ngược.
"Ăn đi. Ngủ đi. Bàn luận chiến lược đi." Người Dẫn Đường quay lưng bước đi. "Vì Cổng 2... sẽ không chỉ là đối mặt với một kẻ săn mồi nữa."
Ông biến mất sau một bức màn ánh sáng.
Họ đứng đó một lúc, choáng váng trước tất cả những gì vừa xảy ra.
Rồi Tuấn ngã vật xuống một chiếc giường. "Tôi mệt quá."
Linh bước tới bàn ăn, ngồi xuống, bưng bát cơm nóng lên. Cô khóc khi nhìn thấy món ăn - đó là món trứng chiên mà mẹ cô thường làm.
Vy ngồi xuống cạnh bà An. "Bà ổn chứ?"
Bà An gật đầu, nhưng đôi mắt già nua đầy lo lắng. "Tôi nghe thấy... nhiều tiếng nói hơn. Từ những bức tường này. Chúng thì thầm về những cổng tiếp theo."
Yan ngồi xuống một góc, nhìn đồng hồ đếm ngược.
**11:45:22**
Chỉ còn chưa đầy 12 tiếng nữa.
Anh nhắm mắt, cố gắng cảm nhận lại dòng máu trong cơ thể mình, trong cơ thể những người xung quanh. Khả năng này... nó thật sự tồn tại. Và nó đã cứu họ.
Nhưng cái giá là một người đã chết. Giáo sư già đó - Yan thậm chí chưa kịp biết tên ông.
"Cậu ổn không?"
Yan mở mắt. Khải đứng trước mặt, trên tay cầm hai bát cơm.
"Tôi ổn," Yan nói, nhận lấy bát cơm.
"Chúng ta cần nói về chiến lược cho cổng tiếp theo," Khải nói, ngồi xuống cạnh Yan. "Khả năng của cậu - cảm nhận và kiểm soát huyết dịch. Cậu có thể cảm nhận được từ xa không? Giới hạn khoảng cách là bao nhiêu?"
Yan lắc đầu. "Tôi không biết. Tôi mới chỉ..."
"Vậy chúng ta cần thử nghiệm," Khải nói, giọng đầy nhiệt huyết của một nhà khoa học. "Trong 12 giờ này. Để hiểu rõ hơn về khả năng của từng người. Để phối hợp tốt hơn."
Hùng bước tới, ngồi xuống cùng. "Anh nói đúng. Lần này chúng ta may mắn. Lần sau có thể không."
Tất cả tập trung lại quanh bàn ăn. Ngay cả Tuấn cũng ngồi dậy, đi tới.
Sáu người. Sáu mảnh ghép. Sáu số phận bị đẩy vào trò chơi sinh tử này.
Yan nhìn từng khuôn mặt: Linh vẫn còn sợ hãi nhưng đã có chút quyết tâm. Tuấn yếu ớt nhưng thông minh. Hùng mạnh mẽ và đáng tin. Khải logic và sắc sảo. Vy bình tĩnh kỳ lạ. Bà An bí ẩn nhưng có vẻ biết nhiều hơn những gì bà nói.
"Hãy bắt đầu từ tôi," Yan nói. "Tôi sẽ cố gắng cảm nhận từ xa hơn. Ai tình nguyện?"
Hùng giơ tay. "Tôi."
Yan nhắm mắt, tập trung. Anh mở rộng ý thức, không chỉ cảm nhận nhịp tim trong phòng, mà cố gắng vươn xa hơn, qua những bức tường trắng này...
Và anh cảm thấy.
Hàng trăm. Hàng nghìn nhịp tim.
Xa ở phía dưới, phía trên, xung quanh họ. Những sinh mệnh đang đập trong lồng ngực. Một số nhanh, số khác chậm. Một số mạnh mẽ, số khác yếu ớt. Một số... không còn là người nữa.
Yan mở mắt, thở dốc.
"Có gì đó?" Khải hỏi.
"Rất nhiều... người. Hoặc không phải người." Yan nói. "Chúng ta không đơn độc. Có nhiều người chơi khác... ở đâu đó trong nơi này."
Đồng hồ tiếp tục đếm ngược.
**10:12:45**
Thời gian trôi. Cửa vào Cổng 2 sẽ mở.
Và họ sẽ bước vào một thử thách mới - khó khăn hơn, nguy hiểm hơn.
Nhưng giờ đây, họ đã có khả năng. Và họ có nhau.
Câu hỏi duy nhất là: Liệu điều đó có đủ để sống sót qua 99 cổng còn lại?
**(Còn tiếp...)**
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co