Truyen3h.Co

(12 chòm sao) Flipped

40

JenniferRosy

Elsie Gemini

Tôi lên phòng sau bữa tối hiếm hoi có đủ mặt của cả ba người trong gia đình. Hôm nay bố mẹ tôi không cãi nhau, nhưng mẹ vẫn phải lườm bố một cái rõ lâu vì lúc xem trận bóng trên TV ông hét to quá.

Mấy hôm nay tôi không đến trường, chỉ loanh quanh ở nhà hoặc lái xe lang thang ngoài đường một mình. Lòng tôi vẫn nặng trĩu, cứ như thể có một quả tạ thường trực treo ở đó vậy, mỗi lần nghĩ tới là thêm một lần nó đè nặng xuống. Thỉnh thoảng, tôi sẽ thấy gờn gợn trong cổ họng, như là ghê tởm chính mình. Một phần là vì cái thai đã phá, một phần là vì tôi không rõ liệu bây giờ tôi còn có thể nói chuyện với Oscar Leo hay không. Tôi đã thử gọi cho cậu ta một cuộc vào lúc chiều nhưng cậu không nghe máy. Tôi cũng chẳng gọi lại nữa. Đi theo níu chân người khác không phải phong cách của tôi. Nếu ai đó muốn bước ra khỏi đời mình, tôi sẽ bỏ mặc cho họ làm thế. Thậm chí, có đôi khi, chính tôi còn chủ động đẩy họ ra xa.

Xét cho cùng, vốn dĩ tôi đã không lương thiện gì cho cam nên cũng chưa từng trông mong quá nhiều vào chính mình, thế mà cuối cùng, tôi vẫn có cách để tự khiến bản thân thất vọng cho được.

Ngồi khoanh chân lên giường, tôi xem những bức ảnh về buổi tiệc tối nay được đăng trên mạng xã hội. Hình như Charlotte Taurus cũng tới. Con b*tch này, thế mà hồi trước rủ rê mãi còn làm cao.

Nhưng trong những bức ảnh không có mặt Oscar. Tôi biết thừa Oscar Leo là người như thế nào. Với kiểu quảng giao của cậu ta, nếu tới buổi tiệc thì chắc chắn là sẽ phải xuất hiện trên story của cả một đống người. Tôi tự hỏi cậu ta đang làm gì.

Đúng lúc ấy, trên màn hình hiện lên cuộc gọi tới của Oscar. Tôi giật bắn mình. Cái kiểu tâm linh tương thông gì đây?

"Xin chào."

"Chiều nay cậu gọi tôi à?"

"Ừ. Chỉ muốn hỏi xem cậu thế nào."

"Tôi ổn. Cậu còn đau bụng không?"

Tôi lắc đầu và mỉm cười dù biết rằng Oscar không thể nhìn thấy.

"Không, hết rồi."

"Ừ. Thế thì tốt. Nhớ uống thuốc nhé. Khó chịu thì gọi cho tôi ngay, hoặc là tới bệnh viện."

Cúi xuống nhìn móng tay mình và "ừ" một tiếng, tôi để câu hỏi "Hôm nay đi ăn đêm có được không?" chờn vờn nơi đầu lưỡi mình. Sau cùng, tôi quyết định không nói vì nghe giọng Oscar vốn đã có vẻ hơi mỏi mệt. Chúng tôi chỉ hỏi thăm vài ba câu nữa rồi tắt máy.

Một bức tường vô hình đã thật sự xuất hiện rồi. Tôi chẳng thể nghĩ cho nổi chuyện này rốt cuộc là lỗi của ai, mà cũng chẳng muốn nghĩ nữa.

Thôi vậy, cứ tạm quên nó đi. Giống như một vết thương vậy, chảy máu đầm đìa rồi sẽ thành sẹo, có thể sẽ lại nứt toác ra, đau đớn, lành lại rồi lại đau đớn. Nhưng rồi đến một lúc nào đó, mọi chuyện sẽ khá hơn, hoặc có thể tôi sẽ quen được với cơn đau. Thế rồi sẽ ổn thôi.

Thả điện thoại xuống giường, tôi đứng dậy và xuống tầng uống nước. Hình như bố đã lên phòng ngủ, chỉ còn mẹ và bộ phim Hàn Quốc dài hơn cả danh sách những chàng trai mà tôi đã ngủ cùng.

Ouch, đùa kiểu này đau đấy Elsie.

Mím môi, tôi đi tới chỗ bình nước ở trong phòng ăn. Vì phòng ăn và phòng bếp ở nhà tôi gần như nối liền nhau nên tôi vẫn có thể nhìn được cái cảnh gia đình xúc động siêu chậm siêu rõ nét trên TV. Hình như cô con dâu vừa sinh em bé, một cậu quý tử sẽ lớn lên thừa kế tập đoàn bất động sản đứng đầu Đại Hàn Dân Quốc hay gì đấy kiểu thế.

Bình thường thì tôi sẽ cười vào mấy câu chuyện này, nhưng hôm nay, không hiểu sao khi uống nước xong tôi còn nán lại nơi phòng khách để xem. Có lẽ là vì cảnh bà mẹ với đứa trẻ kia. Một đứa trẻ sơ sinh nhỏ nhắn, xấu xí và nhăn nheo. Và nó là một đứa con vừa mới chào đời của một gia đình nào đó, trong vòng tay của một ông bố thông minh hạnh phúc và một bà mẹ ngu ngốc hạnh phúc. Một đứa con.

Trong vô thức, tôi đặt tay lên bụng mình. Hơi thở nghẹn cứng lại trong phổi tôi và tay chân mềm nhũn vì đau đớn khi tôi nhìn bà mẹ đang hôn lên nắm tay bé xíu của con mình. Đó đã có thể là tôi sau chín tháng nữa.

Mắt tôi cay xè khi nhìn ông bố đang cẩn trọng bế con mình với đôi mắt long lanh và nụ cười rạng rỡ. Liệu Oscar Leo có buồn vì đã quyết định bỏ đứa trẻ không? Cậu ta có thấy nuối tiếc không, hay chỉ có mình tôi phải chật vật với một đống cảm xúc từ trên trời rơi xuống này?

"Elsie?" Thấy tôi đứng sững phía sau lưng, mẹ quay lại nhìn tôi rồi ngạc nhiên hỏi. "Con ổn chứ?"

"Con ổn." Tôi run rẩy đáp, dù biết thừa rằng một giọt nước mắt đang trượt trên gò má mình.

"Con đang khóc kìa."

"Con biết mà." Tôi cố gắng để giọng mình nghe lạnh lùng và cứng rắn hơn, nhưng không thể. Trên màn hình TV là cảnh ông bố ngồi bên giường của vợ và con. Tất cả đều hoàn hảo, và hạnh phúc.

Liệu tôi có bao giờ có được hai thứ ấy không? Hoàn hảohạnh phúc?

"Elsie." Mẹ tôi vội vàng đứng dậy. "Con có thể nói chuyện với mẹ mà..."

"Con đã làm một chuyện ngu ngốc."

Và đó là tất cả những gì tôi có thể nói trước khi bật khóc nức nở.

.

"Con biết điều đầu tiên mà mẹ nghĩ khi biết mình mang thai con là gì không Elsie?" Mẹ vuốt tóc tôi và nhẹ nhàng hỏi.

Tôi đã kể cho bà nghe tất cả mọi chuyện, từ việc tôi sử dụng thuốc lắc đến việc ngủ với Oscar Leo - người bạn khác giới tốt nhất của mình, rồi có thai và quyết định phá cái thai ấy. Đáng ngạc nhiên là mẹ lại chẳng tỏ vẻ tức giận gì cả. Bà chỉ nhỏ giọng bảo tôi nằm ra sofa và gối đầu lên đùi bà, sau đó thì bắt đầu với màn kể chuyện nho nhỏ này.

"Không ạ."

"Là mẹ muốn có con phát điên lên được." Bà mỉm cười. "Mẹ đã rất vui."

"Bố thì sao ạ?"

"Bố cũng vui lắm. Đó là một trong những lần bố vui nhất." Bà gạt một giọt nước mắt trên mặt tôi. "Nhưng bây giờ thì cả bố và mẹ đều cảm thấy có lỗi với con. Con muốn có một gia đình đầm ấm hơn, mẹ biết điều đó, và con xứng đáng có được một gia đình như vậy. Mẹ cảm thấy như thể con là một đứa trẻ cô đơn, bố mẹ không thể nói chuyện hay hiểu được con và con thì cứ ngày càng rời xa khỏi bố mẹ. Điều mẹ muốn nói là mẹ hiểu lý do vì sao con đã chọn phá thai, mẹ hiểu cảm giác lo sợ sinh ra một đứa con rồi lại không thể cho nó những gì nó đáng có. Và mẹ cũng rất vui vì con đã quyết định kể cho mẹ. Mẹ xin lỗi vì đã không ở đó lúc con cảm thấy tệ nhất."

Thế là tôi lại bật khóc.

"Mẹ, việc con giấu mẹ là lỗi của con mà."

"Nhưng mẹ cũng phải làm sai gì đó thì mới khiến con giấu giếm mọi thứ chứ, đúng không?" Bà vuốt tóc tôi. "Elsie, con luôn là một cô gái thông minh, cá tính và dũng cảm. Con có tin những gì con làm là đúng không?"

Tôi nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu.

"Có. Nhưng con vẫn cảm thấy kinh khủng lắm."

"Người ta luôn phải có một điều gì đó sẽ ám ảnh mình hết cả đời mà." Mẹ mỉm cười. "Đó là động lực để khiến ta trở nên tốt đẹp hơn."

Đúng lúc ấy, có tiếng bước chân vang lên trên cầu thang. Rồi bố xuất hiện và nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tò mò.

"Hai mẹ con lại lén lút làm gì vậy?" Ông tiến gần hơn và giật mình khi thấy gương mặt lấm lem nước mắt của tôi. "Ôi Elsie, sao thế?"

"Chuyện của phụ nữ." Mẹ trừng mắt với ông. "Anh làm gì thì nhanh lên rồi biến đi cho chúng tôi còn nói chuyện."

"Đây là nhà tôi, đừng có bảo tôi biến." Bố trừng mắt lại.

"Sao cũng được, tôi đang nói chuyện quan trọng với con gái tôi."

"Thế nó không phải con gái tôi à?"

"Bố mẹ!" Tôi kêu lên.

"Ừ ừ, được rồi, bí mật của phụ nữ." Nhăn mặt, bố bỏ vào bếp rót nước. "Elsie, con uống nước không?"

Ngạc nhiên vì tự dưng ông lại hỏi mình câu ấy, tôi nói bằng giọng vẫn đang vừa nghèn nghẹn lại vừa khàn khàn sau khi khóc.

"Không ạ."

"Ừ. Nhưng nếu 'chuyện của phụ nữ' mà cần đàn ông can thiệp thì gọi bố nhé."

Bật cười, tôi gật đầu.

"Bố con đúng là một lão già thần kinh." Khi bố đã lên tầng, mẹ thở hắt ra một hơi. Tôi nhìn bà một lát, quyết định hỏi.

"Sao bố mẹ suốt ngày cãi nhau thế ạ?"

Mẹ cúi xuống nhìn tôi một lát như tập trung suy nghĩ, rồi bà bật ra một tiếng cười.

"Mẹ không biết nữa, chắc đó chỉ là một vấn đề riêng của bố mẹ thôi."

"Cả tấn vấn đề thì đúng hơn."

"Ừ, nhưng... con biết đấy, mẹ không nghĩ là bố mẹ có thể li dị được. Bố mẹ biết tất cả mọi điều xấu xí nhất về nhau. Nếu li dị rồi chuyển sang yêu đương một ai khác, mẹ sẽ có cảm giác không được là chính bản thân mình. Thỉnh thoảng, những điều kinh khủng, đau đớn nhất mới là thứ giữ con người ở lại với nhau."

Khẽ gật đầu, tâm trí tôi lại quay sang nghĩ về chính bản thân mình và Oscar Leo. Liệu câu chuyện đau đớn, kinh khủng này có giữ được mối quan hệ của chúng tôi hay không?

------

Tớ bắt đầu edit chap này vào thứ Hai tuần trước rồi cơ haha, target là tuần trước phải pub 2 chap =))

Đại loại là tớ còn muốn viết sâu hơn một tí, mỗi lần giở ra sửa mấy chữ rồi lại thấy không ổn, lại bỏ đấy đi làm việc khác. Nhưng mà huhu tớ vẫn muốn đăng chap mới và để cái fic này chạy tiếp, nên thôi lựa chọn sẽ là đăng tạm nó lên trước đã, sau này sẽ dần dần sửa lại vậy :<

Mọi người đọc truyện zui zẻ nhaaa <3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co