8
Mấy ngày nay, Lăng Bảo Bình chưa có hôm nào là được ngủ đủ giấc.
Anh luôn phải bận bịu với những ca phẫu thuật chấn thương, tuy rằng rất mệt nhưng anh lại cảm thấy rất vui khi được làm nó dù sao thì đây cũng là ước mơ mà anh ấp ủ từ khi còn trẻ thơ.
Nhưng yêu thích thì vẫn yêu thích, mệt thì vẫn cứ mệt thôi.
Lăng Bảo Bình ngồi trên lan can sân thượng, đưa đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ nhìn về phía bầu trời xa xăm. Anh lại đưa mắt nhìn xuống phía dưới, nhìn những con đường tấp nập người qua lại, nhìn những phương tiện đi lại chạy băng băng trên đường mà cảm thán.
" Đúng là nhìn từ tầng 25 xuống có khác, trông mọi người ai cũng như con kiến đang chạy loạn xạ vậy. Vui mắt thật!"
Anh từ từ đứng dậy dang hai tay ra như chuẩn bị cho một cú nhảy tự do, anh đưa một tay lên vuốt tóc mái đang bay phấp phới trước mặt rồi đưa tay còn lại lên miệng, co ngón tay lại tạo thành một cái loa bằng tay trước miệng. Anh hít một hơi thật sâu rồi hét lớn.
" À húuuuuu... À húuuuuuu..." Lăng Bảo Bình chống hai tay vào eo, cố gắng lấy lại nhịp thở sau tiếng hét dài kia. Không tồi, trước đây Chu Kim Ngưu từng nói với anh nếu có điều ưu phiền hay mệt mỏi thì hãy hét " à hú" như vậy chắc chắn sẽ giải toả được hết, khi đó anh còn nghĩ mấy trò trẻ con này thì hiệu quả thế đếch nào được nhưng bây giờ xem ra anh phải thay đổi suy nghĩ về nó rồi.
Anh xoay người hơi khuỵ gối xuống rồi nhảy một phát xuống nền sân thượng, Lăng Bảo Bình vui vẻ đút tay vào áo blouse trắng của mình rồi khỏi sân thượng. Khi anh xuống sảnh bệnh viện không hiểu vì sao anh luôn có cảm giác mọi người trong bệnh viện đều nhìn anh với một ánh mắt kì lạ, anh đi đến quầy tư vấn vừa xem hồ sơ bệnh nhân vừa hỏi mấy y tá đang đứng trực ở quầy.
" Có chuyện gì mà mọi người nhìn tôi ghê vậy?"
" B-bác sĩ Lăng, tuy rằng tôi biết anh rất vất vả cho mấy cuộc phẫu thuật gần đây nhưng không nghĩ nó lại nặng tới vậy..." Một y tá ngập ngừng nói, tay chân của cô không ngừng khua khua múa máy Lăng Bảo Bình nhìn đến là buồn cười.
" Có thể nói rõ hơn chút, được không? Tôi vẫn chưa hiểu lắm."
" Anh hãy xem cái này đi ạ." Cô gái đưa điện thoại ra trước mặt anh, Lăng Bảo Bình khó hiểu cầm lấy điện thoại rồi nhìn vào màn hình.
"..." Cái lồn gì đây?
[ Tin nóng!! Tin nóng!!! Một bác sĩ nam trẻ tuổi đang làm việc tại bệnh viện bậc nhất trong nước Yên Lang vì áp lực công việc mà hoá điên?
Xin chào mọi người, tôi là một bệnh nhân của bệnh viện Yên Lang, tôi mới chuyển đến bệnh viện này cách đây không lâu nên tôi cũng xem như có quen biết một vài bác sĩ tại đây. Trong đó, thì tôi ấn tượng nhất với bác sĩ Lăng Bảo Bình cũng là vị bác sĩ trong câu chuyện này, cậu ấy rất đẹp trai và tài giỏi tôi nghe nói cậu mới ra trường không bao lâu đã được đưa lên làm bác sĩ phẫu thuật chính của bệnh viện. Trong suốt khoảng thời gian ở đây thì tôi luôn nhìn thấy bác sĩ Lăng trông tình trạng bận bịu, mỗi lần tôi nhìn thấy cậu ấy đều là khi cậu ấy mặc đồ phẫu thuật, có thể là chuẩn bị cũng có thể là đã phẫu thuật xong nhưng rõ ràng có thể thấy cậu ấy rất bận và dường như không có thời gian nghỉ ngơi.
Bình thường mỗi khi rảnh rỗi tôi đều lên sân thượng để hóng gió hay ngắm cảnh và hôm nay cũng không ngoại lệ, tôi đi lên sân thượng và tôi khá bất ngờ khi thấy bác sĩ Lăng đang đứng trên lan can của sân thượng. Khi đó, tôi khá hoảng loạn vì nghĩ rằng cậu ấy muốn tự kết liễu cuộc đời mình nhưng thật may vì cậu ấy không làm như vậy, cậu ấy đứng trên lan can và hét lớn " à hú " khá dài và tôi đã đứng hình khi nghe cậu ấy hét như vậy. Ừm, tôi đã định đi đến hỏi cậu ấy có phải gặp chuyện gì rồi không nhưng lại nghĩ đến chắc cậu ấy không muốn ai biết điều này nên tôi đã âm thầm rời đi.
Nhưng khi về đến phòng tôi nằm trăn trở hồi lâu rồi quyết định viết bài này, tôi mong rằng khi tôi viết và đăng tải bài này nên thì bệnh viện Yên Lang có thể giúp đỡ bác sĩ Lăng và giảm bớt công việc cho các bác sĩ trẻ tuổi ở đây.
Chân thành cảm ơn mọi người đã lắng nghe và đọc bài viết này!!!
Ghi chú : Tôi có hơi tiếc khi một người đẹp trai như bác sĩ Lăng lại hoá điên, nhưng vì cậu ấy đẹp nên chắc không sao đâu nhỉ? ]
Lăng Bảo Bình đọc xong bài viết, anh mỉm cười cứng đờ nhìn các bác sĩ cũng như y tá đứng quan sát mình từ này đến giờ.
" Tôi không bị điên." Anh bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi trong ánh mắt cảm thông của các đồng nghiệp.
...
hậu cung của anh
top1sever
lbb có đây kh?
bacsituthan
muốn gì nói luôn?
top1sever
có phải cái bvien
đấy bốc lột sức
lđộng của m khiến
m phát điên kh?
mau nói đi t sẽ đi
đòi lại công bằng
cho m
hoangtuduongdua
kh phải nhg ý là lbb
bị điên trc giờ mà
có phải bây giờ mới
điên đâu:)))
cancerdu
cũng đúng nhm ý
là sao m lại lên sân
thượng hét à hú thế?
bacsituthan
t lm theo cách ckn
bảo:))) trc t hỏi nó
là nó lm cách nào
để giải toả căng thẳng
thì nó hét à hú nên
t mới lm theo
nguoitinhmuadong
t bảo m như thế lúc
nào???
mẹ kiếp, lúc t hét à hú
là t đang chơi game giả
động vật:)))
chứ t có bảo m lm thế
mẹ đâu
arichu
giờ thì hay r:)))
mất hết mặt mũi
của bsi lăng rồi
chuatebaochua
chúa cũng kh cứu
nổi m bảo bình ạ
nói thật t mà là m
thì ngày mai t lên
lại cái chỗ t hét r
nhảy từ đấy xg chết
mẹ luôn:)))
bacsituthan
thế mai m lên chỗ
t hét r nhảy xg hộ
t nhé
mai t có ca phẫu
thuật kh nhảy đc
trăm sự nhờ m
virudinh
thật luôn?
thề cmay cứ bị
hài lms ấy hết
cst đăng bài tìm
anti để " yêu thg"
giờ đến lbb
bị điên hết r à?
scorty
có khi nào cno
bthg kh?
điên từ hồi c3 r
chứ có phải bây
giờ mới điên đâu:))
hellpiss
nào nói đi ngày
mai đến ai để t
còn cbi tinh thần
hetdeptraithidoiten
ngày mai đến m đấy con
cbi tinh thần lm gì kệ
th chuyện gì đến thì
đến dù sao cũng chỉ
là lũ điên lên cơn th
ấy mà:)))
debiencauvong
nói đéo bt ngượng?
m là đứa cầm đầu
lũ điên đấy cst:)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co