Truyen3h.Co

12cs; mê cung

01.

september_diary

Chương 1: Cuối tuần ở Mê Cung (1)

Ở khu trọ Mê Cung, mỗi buổi sáng cuối tuần chẳng bao giờ yên ả. Từ tiếng càu nhàu vì mất ngủ, hộp sữa bị giật, đến những câu chọc ghẹo nhau chí chóe,...tất cả hòa thành bản nhạc ồn ào, nhưng cũng rất đỗi thân thương của tuổi trẻ. 

✮ ⋆ ˚。𖦹 ⋆°°✩

Mùa hạ vừa đến đã mang theo cái nắng vàng ươm phủ khắp ngõ ngách khu phố Tinh Tú, những cơn gió thổi qua không còn vương hơi ẩm mát của mùa xuân, thay vào đó là chút hơi nóng oi ả. Thời tiết oi bức như thế này càng khiến nhịp sống chậm lại, mọi người trong khu phố thường chọn cách nằm lỳ trong nhà với chiếc quạt máy thổi vù vù hay luồng khí lạnh phả ra từ máy điều hòa. Tuy nhiên, niềm vui không thể thiếu giữa tiết trời hanh hao thế này là thưởng thức những que kem trái cây mát lạnh được làm từ đôi tay khéo léo của bà chủ tiệm tạp hóa đầu phố - một hương vị tuổi thơ đã gắn liền với bao thế hệ cư dân Tinh Tú.

Khu phố Tinh Tú nằm nép mình tại một góc nhỏ của thành phố Hoàng Đạo, tách biệt khỏi sự ồn ào, xô bồ của những tòa nhà chọc trời hay những khu vui chơi sầm uất. Chính vì vậy, ở đây khói bụi không mấy dày đặc, không gian cũng rất thoáng đãng và yên tĩnh. Đặc biệt khi thu sang, cả khu phố như được khoác trên mình một tấm áo choàng rực rỡ, với sắc cam hòa cùng ánh đỏ đặc trưng của hoàng hôn, tạo nên một bức tranh đẹp đến nao lòng, khiến ai đi ngang qua cũng phải dừng lại ngắm nhìn.

Thế nhưng, chỉ có những người đã gắn bó đủ lâu với Tinh Tú mới biết rằng vẻ yên bình bên ngoài ấy chỉ là một phần. Phía sau con đường vắng lặng là một "điểm nóng" không ngừng vang lên những tiếng cười đùa giòn tan hay tiếng cãi vã ồn ào - nhà trọ Mê Cung. Nếu hỏi người dân ở đây nơi nào nhộn nhịp nhất trong khu phố Tinh Tú, chắc chắn đều nhận được chung một câu trả lời là nhà trọ Mê Cung.

Nghe kể, nhà trọ này trước đây thuộc sở hữu của một bác gái hiền lành trong khu. Sau này, khi bác gái quyết định sang nước ngoài định cư cùng gia đình con gái, nhà trọ được sang nhượng lại. Chủ mới đến, mang theo một cái tên mới: Mê Cung. Tên gọi này ra đời không phải ngẫu nhiên, mà bởi con đường dẫn vào nhà trọ khá ngoằn ngoèo, khiến không ít người lần đầu đến tìm phòng phải loay hoay như lạc vào mê cung thực sự. Không ít người mới đến lầm tưởng rằng chủ trọ Mê Cung là một bác trai, bác gái trạc tuổi nào đó. Nhưng khi biết được chủ trọ là một cậu chàng chuẩn bị bước sang tuổi 26 trong mùa hè này, ai nấy đều không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trên gương mặt.

"Mạc Kim Ngưu, chậu cây trước sân anh mới mua hôm qua mà mày làm bể là sao hả?!"

"Ngọc Thiên Yết, đóng tiền phòng gấp cho tao! Không thì dọn đồ ra khỏi trọ là vừa!"

"Lâm Bạch Dương, ôm gối về phòng mày mà ngủ! Phòng khách chung không phải chỗ làm ổ đâu nhé!"

Quãng giọng cao chót vót của anh chủ trọ lại vang lên như thường lệ, xé tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng Chủ Nhật. Các cô dì, chú bác đi ngang qua chỉ biết lắc đầu cười bất lực, như thể đó đã là một phần không thể thiếu của cuộc sống nơi đây. Thậm chí, nếu một ngày không nghe thấy tiếng anh chủ trọ cằn nhằn, người ta lại thấy lạ lẫm.

Trong gian bếp, Vũ Bảo Bình đang đứng pha cà phê, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười khi nghe thấy "điệp khúc" quen thuộc của Triệu Song Tử. Anh ngó mắt ra phòng khách, thấy Lâm Bạch Dương vẫn ngồi yên một góc sofa với mái tóc rối xù và điệu bộ ngáp ngắn ngáp dài, trông hệt như một chú mèo lười. Bên cạnh là Mạc Kim Ngưu và Ngọc Thiên Yết đang co ro, mắt chớp chớp như thể bị mắng oan mà không thể thanh minh.

"Anh Song Tử ơi, do hôm qua bóng đèn trước sân bị cháy nên em mới không thấy chậu cây..." Mạc Kim Ngưu khẽ cất lời, giọng điệu đầy vẻ hối lỗi.

"Song Tử đẹp trai ơi, cho bạn khất thêm vài ngày nữa thôi, hôm qua săn sale dữ quá nên..." Ngọc Thiên Yết tiếp lời, vẻ mặt nài nỉ.

"Lần nào hai người cũng bịa ra được lý do để chối nhỉ?!"

Triệu Song Tử nhìn Mạc Kim Ngưu cùng Ngọc Thiên Yết bắt đầu kể lể đủ lý do mà bực dọc vỗ trán, không hiểu sao hai cái người này lần nào bị mắng cũng lấy ra được lý do thậm chí lần nào cũng không trùng mới hay chứ. Anh liếc mắt sang bộ dạng ngái ngủ của Lâm Bạch Dương, cơn giận càng được dịp bùng nổ. Thế là buổi sáng Chủ Nhật lẽ ra phải là một ngày ngủ nướng và thư giãn lại tan biến phút chốc vì những âm thanh "nổ ầm ầm" không ngớt của anh chủ trọ.

Vũ Bảo Bình nãy giờ vẫn ngồi một góc bàn ở phòng bếp, thưởng thức màn "trình diễn sống động" giữa phòng khách của Triệu Song Tử, thấy cậu chàng mặt mũi tối sầm bước vào bếp uống một hơi nước liền bật cười:

"Uống cho hạ hỏa nè. Anh mới pha đấy."

Triệu Song Tử lúc này mới chú ý đến sự xuất hiện của Vũ Bảo Bình, câu cảm ơn chưa kịp thốt ra thì cơn lửa mới dịu xuống được vài giây lại cháy phựt lại khi thấy trước mắt mình là một tách cà phê còn bốc hơi nóng.

"Cái nhà này có để cho tôi yên tĩnh được không vậy!!"

Vũ Bảo Bình nhìn Triệu Song Tử tức tối bỏ đi cũng thu lại nụ cười ngả ngớn, khẽ nhấp một ngụm cà phê, chậc một tiếng. Cậu em nhỏ hơn anh 1 tuổi này, nếu mới gặp đôi lần chắc chắn sẽ lầm tưởng rằng cậu chàng là một người có vẻ ngoài nam tính cùng tính cách trầm lắng. Nhưng tiếp xúc đủ lâu thì sẽ dễ dàng nhận ra rằng Triệu Song Tử là một người nóng tính và hay cằn nhằn.

Thật ra, tính càu nhàu của Triệu Song Tử bây giờ đã đỡ hơn trước rất nhiều, cũng bởi gặp phải quá nhiều trò "báo" của những đứa loi choi trong nhà, điển hình như hai người đang ngồi mếu ở sofa kia. Triệu Song Tử cằn nhằn mãi cũng không thấy mấy "chú báo nhỏ" trong trọ thay đổi là mấy, thành ra cũng bất lực buông xuôi bớt phần nào.

Hà Sư Tử vì tiếng ồn ào dưới lầu mà tỉnh giấc, lò mò ra khỏi phòng. Bước xuống cầu thang còn chưa kịp thốt ra lời chào Triệu Song Tử thì đã thấy anh bước một mạch xẹt ngang vai mình với gương mặt cau có. Hà Sư Tử ngơ ngác mang theo hàng ngàn câu hỏi trong đầu bước vào phòng khách. Vừa tới sofa liền thấy Lâm Bạch Dương nằm ngủ co ro một góc, còn Mạc Kim Ngưu và Ngọc Thiên Yết thì tái xanh mặt mũi, dấu hỏi càng mọc to trên đầu cô:

"Sao mặt anh Song Tử như ai mắc nợ vậy? Còn hai người sao ngồi đơ ra thế? Anh Bạch Dương nữa sao lại ngủ co ro ở sofa thế này?"

"Thì chị tháng này chưa trả tiền phòng cho Song Tử nè bé." Ngọc Thiên Yết thở hắt, giọng đầy uể oải sau khi nghe một bài thuyết giảng của cậu bạn đồng niên. 

"Em thì làm bể chậu cây anh Song Tử mới mua, còn anh Bạch Dương thì chắc tối qua chạy deadline ở đây rồi ngủ luôn." Mạc Kim Ngưu giải thích.

"À..." Hà Sư Tử nghe thế liền cười gượng, bảo sao sáng nay anh Song Tử làm một trận inh ỏi cả nhà như thế. "Thế hai người ăn sáng chưa?"

"Nãy giờ nghe anh Song Tử 'giảng đạo' có đứng dậy được đâu mà ăn với chả sáng hả chị." Mạc Kim Ngưu vừa nói vừa xoa cái bụng vừa reo lên tiếng ọc ọc.

"Giờ này ăn cũng chưa muộn lắm đâu, chắc quán hoành thánh đầu ngõ vẫn mở đấy, hai người đi ăn với em không?" Hà Sư Tử gợi ý, cố gắng xoa dịu bầu không khí chán nản đang bao trùm.

"Để chị lên lầu khoác cái áo rồi đi liền." Ngọc Thiên Yết gật gù đứng dậy, thôi thì làm một bát hoành tháng no bụng trước đã rồi giải quyết chuyện tiền phòng sau.

"Thôi hai chị ăn ngon miệng, em nghe chửi cái hết hứng ăn." 

Mạc Kim Ngưu nãy giờ bị tra tấn màn nhĩ mà vị giác đột nhiên cũng ớn theo. Cậu tạm biệt Ngọc Thiên Yết và Hà Sư Tử rồi đi thẳng về phòng đắp chăn ngủ.

...

cốc cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, ba nhịp khẽ khàng, rồi lại vang lên lần thứ hai, thứ ba...nhưng gõ đến tận lần thứ năm, vẫn chưa thấy bóng dáng chủ nhân căn phòng xuất hiện.

"Xử Nữ ơi, dậy chưa?"

Vân Song Ngư nghiêng đầu, áp tai vào cánh cửa, nhẹ giọng hỏi. Một tiếng "ừm" lười nhác vọng ra từ bên trong, nghe lơ mơ như vọng về từ một thế giới khác. Song Ngư khẽ thở ra, tay đặt lên nắm cửa.

"Chị vào đấy nhé."

Cánh cửa mở hé, để lộ một không gian mờ tối và lộn xộn. Ánh sáng màn hình laptop hắt ra như ánh trăng lạnh lẽo, chiếu lên những tờ giấy nằm rải rác dưới sàn, lẫn giữa áo quần vương vãi tựa như trận địa vừa trải qua cơn bão nhỏ. Một vài tách cà phê đã cạn, in dấy những vòng tròn nhạt màu trên bàn gỗ.

"Chị tưởng vào nhầm cái ổ chuột nào không đấy."

Vân Song Ngư cảm thán một câu, lách người qua đống đồ vươn vải khắp sàn, tiến về phía chiếc giường nơi con sâu lười vẫn còn đang vùi mặt vào gối. An Xử Nữ nằm nghiêng, tấm chăn quấn quanh như một lớp kén, chỉ hở ra mái tóc rối bù và vài sợi mi run rẩy trong giấc ngủ chưa trọn vẹn.

Khóe môi Vân Song Ngư cong lên thành nụ cười ranh mãnh, một tiếng "chát" vang lên giữa không gian yên ắng, khiến người đang chìm sâu trong giấc mộng trên chín tầng mây rơi bịch ngay xuống mặt đất.

"Ách..chị lỡ tay." Vân Song Ngư chớp mắt giả ngây

"Chị lỡ tay mà nguyên cái bàn tay chị in dấu đỏ trên mông em đây này!!"

An Xử Nữ rít lên một tiếng, nhăn mặt ôm lấy chiếc mông đáng thương vừa nhận được cú táng trời giáng của người chị đang nhe hàm răng trắng tinh đứng trước mắt.

Vân Song Ngư vờ như không để ý đến cái nhíu mày của An Xử Nữ: "Cho chị mượn áo sơ mi trắng của em nhé?"

"Chị mở tủ thích kiểu nào thì lấy, rồi đi lẹ cho em nhờ."

An Xử Nữ lật người nằm úp mặt xuống giường, giọng ngái ngủ như muốn gào thét vào gối. Hôm nay là Chủ Nhật, cái ngày duy nhất trong tuần cô có thể kéo dài thêm vài giờ ngủ mà không lo báo thức. Vậy mà hết người này đến người khác ồn ào làm cô không an giấc nổi, bộ mấy ngày trong tuần náo nhiệt chưa đủ hay gì mà đến cuối tuần vẫn không ngớt vậy?

"Mà sao phòng em ngổn ngang thế?"

Vân Song Ngư vừa ngó nghiêng chọn mẫu áo vừa hỏi, lại không thấy An Xử Nữ trả lời, khẽ quay đầu lại, thấy cô nàng đã cuộn tròn người trong chăn như cục bông liền bật cười.

"Lại thức đêm xếp lịch trình cho Ma Kết với Thiên Yết à?"

Vân Song Ngư đoán, bởi cô biết An Xử Nữ luôn là người tỉ mỉ, chu toàn nhất trong việc sắp xếp mọi thứ cho 

Vẫn không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở đều đều khe khẽ như tiếng mèo ngủ trưa. Vân Song Ngư cười nhẹ - nụ cười của một người chị vừa phiền lòng vừa thương:

"Em đấy, xin nghỉ ít hôm cho tinh thần thoải mái đi."

Từ trong chăn, An Xử Nữ lầm bầm vọng ra: "Chị nhớ đóng cửa lại đấy."

Vân Song Ngư lắc đầu bất lực, chọn một chiếc sơ mi trắng, chỉnh lại cổ tay áo ngay ngắn rồi bước ra khỏi phòng, khẽ buông một câu trêu chọc:

"Không làm phiền giấc ngủ của công chúa nữa."

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, trong căn phòng hỗn độn ấy, ánh sáng từ màn hình laptop vẫn lặng lẽ nhấp nháy, như minh chứng cho những đêm dài thức trắng - nơi một cô gái luôn âm thầm xoay sở cho những người khác, nhưng lại chẳng mấy khi để ai thấy được sự mỏi mệt của mình.

Vài phút sau, khi Vân Song Ngư đã thay áo, tô chút son nhẹ màu đào và chỉnh lại mái tóc ngang vai mềm mại, cô nhẹ nhàng bước xuống lầu. Vừa xuống tới chân cầu thang, cô đã thấy Hà Sư Tử đang lục tung ngăn tủ bếp, còn Ngọc Thiên Yết ngồi khoanh tay bên bàn, gõ gõ điện thoại như đang tính toán điều gì đó.

"Không phải hai người bảo đi ăn hoành thánh à? Sao giờ còn ngồi đây?" Vân Song Ngư cười hỏi.

Hà Sư Tử nhanh nhảu bưng tô mì tôm còn bốc hơi nóng đến bàn rồi nghiêng đầu đáp: "Bà chủ đi du lịch nên nghỉ bán á chị."

Ngọc Thiên Yết ngẩng đầu, trên tay vẫn cầm đôi đũa chưa kịp gắp gì, niềm nở nói: "Em ăn sáng chưa? Ăn với chị với Sư Tử luôn nè."

Vân Song Ngư xua tay, mỉm cười: "Em ăn rồi. Với cả sắp có việc phải ra ngoài một chút."

Ngọc Thiên Yết khẽ nheo mắt, nhìn Vân Song Ngư từ đầu đến chân: sơ mi trắng sạch sẽ, tóc chải mượt, đôi môi tươi tắn, gò má có chút ửng hồng - khác hẳn với dáng vẻ uể oải, nhợt nhạt thường ngày. Cô khẽ nhướng mày nhìn Hà Sư Tử, như một cái nháy mắt kín đáo.

Hà Sư Tử bắt tín hiệu cực nhanh, giả vờ gắp miếng trứng chiên, nhưng miệng lại cười tủm tỉm: "Dạo này chị Song Ngư vui vẻ hẳn lên nha ~ Không còn lủi thủi ôm cái laptop chán chường nữa rồi."

"Mà còn cười với mấy câu hạt nhài Bạch Dương nữa mới lạ." Ngọc Thiên Yết đệm thêm, giọng lửng lơ không xác định là trêu hay nghiêm túc.

Hà Sư Tử đột nhiên buông đũa đứng dậy, làm điệu bộ chắp tay sau lưng, lượn một vòng như đang soi xét: "Mấy bữa trước ai dè bỉu anh ấy ồn ào phiền phức mà giờ còn bật cười với trò đùa của ảnh. Nghi quá nha ~"

Vân Song Ngư đứng trước cửa, khựng lại một chút, quay đầu cười: "Hai người đừng có mà tưởng tượng linh tinh."

"Ừ ừ, không tưởng tượng đâu ~ Nhưng tối nay tụi em sẽ họp hội đồng quản trị." Hà Sư Tử nói, nháy mắt tinh quái.

"Chuyên đề: Phân tích dấu hiệu yêu đương ở thành viên đáng ngờ." Ngọc Thiên Yết chậm rãi thêm vào.

Vân Song Ngư chỉ biết lắc đầu bất lực, quay gót rời khỏi cửa với bước chân nhẹ tênh. Nhưng chẳng ai phủ nhận được rằng dạo gần đây cô thực sự thay đổi. Ánh mắt có thần hơn, nụ cười thường trực hơn. Một thay đổi nhỏ nhưng đủ để làm cả căn nhà trọ cảm nhận rõ ràng.

Ở phía sau cánh cửa vừa khép, hai chị em Ngọc Thiên Yết và Hà Sư Tử nhìn nhau cười khúc khích, bắt đầu liệt kê danh sách "nghi phạm", với tên đầu tiên được gạch chân ba lần: Lâm Bạch Dương.


🎐

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co