Part 4 (Chap 111 -End)
Ngôi nhà nằm ở vùng ngoại ô tĩnh mịch, thoạt nhìn như được bao phủ bởi bầu không khí bình yên. Khu vườn được cắt tỉa gọn gàng, minh chứng cho sự chăm sóc tỉ mỉ suốt thời gian dài. Bên cạnh đó, còn có những quả bí ngô trang trí chuẩn bị cho lễ Halloween treo trên cửa gara, cho thấy chủ nhân ngôi nhà là một người khá tận tâm với gia đình và kỹ tính.
Phải, đó là một ngôi nhà bình thường của tầng lớp trung lưu mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Nathaniel Miller đậu xe bên lề đường, anh thong thả bước xuống xe nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi ngôi nhà.
♪♪♬♩♪♩...
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa khu dân cư yên tĩnh. Khi anh bắt máy, từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói vẫn còn ngái ngủ.
"...Anh đang ở đâu đấy?"
Trước câu hỏi của Chrissy, Nathaniel khẽ mỉm cười đáp:
"Tôi ra ngoài giải quyết chút việc. Em ngủ tiếp đi."
Chrissy khẽ thở dài rồi lẩm bẩm:
"Làm người ta thành ra thế này rồi mà anh vẫn thản nhiên đi lại được nhỉ. ...Biết rồi."
"Chrissy."
Ngay khoảnh khắc Chrissy định cúp máy, Nathaniel gọi tên cậu. Anh vẫn giữ tầm mắt cố định vào ngôi nhà, tiếp lời:
"...Đợi tôi về rồi chúng ta nói chuyện nhé."
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Chrissy có chút ngỡ ngàng trước sự nghiêm túc đó, rồi cậu bật cười:
"Anh nên về sớm đấy, tính tôi nóng như kem."
Nghe vậy, Nathaniel cũng mỉm cười.
"Chà, vậy thì tôi phải khẩn trương thôi."
Sau khi Chrissy ngắt máy, Nathaniel kiểm tra số nhà ghi trên mặt đất rồi lại ngước nhìn phía trước. Bên trong ngôi nhà này chính là gã đàn ông đó.
'Đứa con của mặt trăng.'
Và...
Ngay cả khi đã đứng trước cửa, anh vẫn cần thêm vài giây để bấm chuông. Tiếng chuông Biiiii yếu ớt vang lên từ bên trong. Anh thả tay khỏi nút chuông sau một hồi ấn giữ, âm thanh chán chường dần tắt lịm. Tiếp theo đó là một giọng nói cộc cằn từ bên trong vọng ra:
'Ai đấy?'
Đáp lại, Nathaniel cất tiếng:
"Hope."
Một lát sau, tiếng Cạch vang lên. Tay nắm cửa xoay chuyển, cánh cửa hé mở. Cơn gió lạnh thổi đến từ sau lưng. Nathaniel chậm rãi bước vào.
Trong phòng khách trải thảm, một chiếc sofa lớn đập vào mắt anh. Trên lò sưởi, những bức ảnh với đủ kích cỡ xếp thành hàng, lưu giữ khuôn mặt của những người sống trong ngôi nhà này. Ánh mắt anh lướt qua cặp vợ chồng trung niên đang mỉm cười và dừng lại lâu hơn một chút ở gương mặt của một đứa trẻ. Cậu thiếu niên với nét mặt còn non nớt trông có vẻ u sầu. Rời mắt khỏi bàn tay người đàn ông đang đặt trên vai cậu bé, anh lại bước tiếp. Tiếng bước chân chậm rãi vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Không khó để tìm thấy chủ nhân ngôi nhà. Người đàn ông đang ngồi đơn độc trong phòng làm việc, dán chặt mắt vào một bức ảnh. Dẫu tiếng bước chân của Nathaniel đã đến rất gần, gã vẫn không hề nhúc nhích. Nathaniel đứng lặng ở ngưỡng cửa, quan sát gã chủ nhà đang cố tình phớt lờ sự hiện diện của khách.
Đứa con của mặt trăng.
Kẻ đã nhúng tay vào vô số vụ bắt cóc trẻ em và gây ra những tội ác kinh hoàng lại mang diện mạo của một người cha trung niên hết sức bình thường. Một khuôn mặt tầm thường đến mức người ta có thể gặp ở bất cứ đâu, và sẽ quên sạch sẽ dù có vô tình lướt qua trên phố.
...Và.
Nathaniel lên tiếng, giọng trầm đặc hơn thường lệ:
"Dennis Jean."
Lúc bấy giờ, Dennis Jean mới chịu ngước nhìn. Nathaniel lạnh lùng bồi thêm:
"Chắc ông biết rõ tôi là ai."
Đương nhiên gã biết. Thậm chí, gã dường như đã lường trước được lý do Nathaniel tìm đến tận đây, bởi trên gương mặt gã không hề có chút ngạc nhiên hay bối rối nào.
"À..."
Dennis Jean rời mắt khỏi tấm ảnh, nhìn thẳng vào Nathaniel. Gã nhếch môi tạo thành một nụ cười khó hiểu:
"Lần trước, cậu quậy tưng bừng ở buổi đấu giá nhỉ. Tôi đã tự hỏi tại sao một kẻ như cậu lại ra tay..."
Nói đoạn, gã thong thả xoay khung ảnh lại về phía Nathaniel.
"Hóa ra là vì con trai tôi sao?"
Ánh mắt Nathaniel chuyển từ gương mặt Dennis sang khung ảnh. Đó là cậu thiếu niên trong bức ảnh trên lò sưởi lúc nãy. Cậu bé với gương mặt u sầu, đang nhìn thẳng phía trước bằng ánh mắt bất an.
Đó là Chrissy Jean lúc nhỏ.
5. Dancing With Your Ghost
Gương mặt anh không một chút biểu cảm. Sau vài giây im lặng, anh mới cất tiếng:
"Ông đón em ấy về với mục đích đó ngay từ đầu sao?"
Sau thảm kịch gia đình, Chrissy từng có thời gian ngắn ở trại trẻ mồ côi trước khi được vợ chồng Jean nhận nuôi. Sự bình thường của họ chính là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất: một ngôi nhà ngoại ô yên bình, chồng điều hành công ty nhỏ, vợ làm nội trợ toàn thời gian. Họ khao khát một đứa con để lấp đầy mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh hạnh phúc.
Chính vì thế, không một ai nghi ngờ. Không một ai thắc mắc tại sao Dennis Jean lại chọn nhận nuôi một đứa trẻ sáu tuổi, thay vì một đứa bé sơ sinh.
Trước câu hỏi của Nathaniel, Dennis Jean chỉ cười khẩy rồi thản nhiên đặt khung ảnh xuống:
"Chắc giờ cậu cũng biết rồi chứ. Nó lẳng lơ đến nhường nào."
Gã tựa lưng vào ghế, tiếp tục bằng giọng điệu thong dong:
"Ngay từ lần đầu gặp mặt, nó đã quyến rũ tôi. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt khao khát được ôm ấp. Vì vậy, tôi chỉ làm theo những gì nó muốn thôi. Biết làm sao được chứ? Tôi cũng chỉ là một con người tầm thường yếu đuối trước sự cám dỗ mà thôi."
Gã nhún vai, đôi mắt nheo lại đầy vẻ bệnh hoạn:
"Cái bản tính lẳng lơ của nó, chắc cậu cũng đã nếm thử..."
Nhưng gã không bao giờ có cơ hội nói hết câu. Nathaniel rút vật trong túi áo khoác ra, và một chuỗi âm thanh chói tai vang dội.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng liên tiếp như sấm rền trong căn phòng kín. Đầu của gã đàn ông nát bét, óc văng tung tóe và máu bắn ra từ lồng ngực. Toàn thân gã co giật, da thịt bay tứ tung nhưng anh vẫn không dừng lại. Chỉ đến khi tiếng 'cạch, cạch' khô khốc vang lên, Nathaniel mới nhận ra mình đã trút sạch toàn bộ băng đạn.
Thứ từng là Dennis Jean giờ đổ gục trên ghế, không còn cử động. Gã nát bấy vì những phát đạn xuyên qua cơ thể, đến mức chẳng còn nhận ra nhân dạng cũ.
Nathaniel bình thản bước đến gần xác chết. Anh nhặt khung ảnh rơi trên bàn lên, tặc lưỡi khi thấy những giọt máu tươi vấy bẩn gương mặt non nớt của Chrissy. Anh dùng ngón tay lau sạch lớp kính, nhìn sâu vào đôi mắt cậu bé trong ảnh một lúc rồi lấy điện thoại ra. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức:
"Vâng, 911 xin nghe."
Nathaniel vừa tháo tấm chắn sau khung ảnh, vừa đáp
"NY 11747. Hãy cử cảnh sát đến đây."
Anh thong thả lấy bức ảnh ra, xếp gọn vào túi áo vest rồi bồi thêm một câu cuối:
"Tôi vừa giết người."
"...?"
Chrissy choàng tỉnh, cảm giác như vừa nghe thấy tiếng động gì đó. Cậu nhăn mặt, mắt vẫn nhắm nghiền, rồi chậm rãi mở mắt. Chẳng lẽ là ảo giác trong lúc ngủ sao? Sau một tiếng thở dài, cậu từ từ ngồi dậy.
Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng. Nhận ra mình vẫn đang nằm trên chiếc giường êm ái của Nathaniel, cậu chợt thắc mắc. Người đàn ông đó đã đi đâu rồi?
Đang cố nhớ lại cuộc gọi khi mình vừa mới chợp mắt, bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên. Cậu cứ ngỡ là Nathaniel, nhưng hiện trên màn hình là một cái tên khác.
"Trưởng công tố? Có chuyện gì...."
"Cậu đang ở đâu thế hả?"
Trước giọng nói gấp gáp không đầu không cuối của Trưởng công tố, Chrissy ngơ ngác chớp mắt.
"Ơ, dạ, có chuyện gì vậy ạ?"
Khi cậu hỏi ngược lại thay vì trả lời, Trưởng công tố hét lên:
"Đến đây ngay đi, đến đây ngay lập tức! Loạn hết cả rồi!"
"Dạ? Đột nhiên sao lại...."
Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giữa lúc Chrissy còn đang mơ hồ, Trưởng công tố đã tung ra quả bom:
"Nathaniel Miller vừa giết người rồi!"
Rầm! Tiếng đập bàn chát chúa vang lên, khiến viên cảnh sát đứng phía sau giật thót mình. Bất chấp sự can ngăn ngầm của cấp dưới, người đàn ông vừa đập bàn nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn kẻ đối diện.
"Rốt cuộc thì đây là cái trò quái quỷ gì hả?"
Hắn không thể kìm nén cơn giận, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Thay vì tung một cú đấm vào khuôn mặt bảnh bao kia, hắn lại trút giận xuống mặt bàn một lần nữa.
"Mọi chuyện gần như đã kết thúc rồi, chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ để bắt sống tên khốn đó và thẩm vấn. Chỉ cần nhẫn nhịn thêm một ngày, không, chỉ nửa ngày nữa thôi, tại sao anh lại tự mình tìm đến hắn? Đã thế còn giết chết hắn ngay tại chỗ, anh điên rồi à? Hay là anh cũng giống như cha mình, vì Pheromone mà phát điên rồi!"
"Đội... Đội trưởng!"
Cậu cấp dưới hốt hoảng lên tiếng can ngăn khi thấy cấp trên đã đi quá giới hạn. Dù biết mình vừa lỡ lời, nhưng Đội trưởng chẳng hề có ý định xin lỗi. Hắn không thể chấp nhận việc một gã thượng lưu trơ trẽn lại phá nát vụ án mà hắn đã dốc toàn lực suốt ba năm trời. Có lẽ, với một người sống sung sướng như Nathaniel thì mạng người chẳng là cái thá gì. Cơ mà, càng nghĩ càng điên tiết, Đội trưởng lại tiếp tục trút giận:
"Lý do anh làm vậy là gì? Ngay từ đầu anh đã định thế rồi sao? Anh muốn lật kèo vào phút chót để cười nhạo chúng tôi à! Khốn kiếp, nói gì đi chứ!"
"Đội trưởng, bình tĩnh lại đi. Đội trưởng!"
Nhìn cậu cấp dưới đang dùng hết sức để ngăn cản gã đàn ông chửi bới điên loạn, Nathaniel Miller cất tiếng sau vài giây im lặng.
"...Jean."
"Anh nói cái gì?"
Đội trưởng đang trong cơn kích động bỗng khựng lại, thở hổn hển. Cậu cấp dưới cũng ngơ ngác nhìn sang, Nathaniel Miller vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, thản nhiên lên tiếng như thể cuộc náo loạn vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình:
"Gọi Công tố viên Chrissy Jean đến đây. Tôi muốn nói chuyện với cậu ấy."
"...Hừ."
Đội trưởng chỉ biết thở dài trước yêu cầu ngạo mạn đó. Nathaniel thản nhiên bồi thêm:
"Sau đó, tôi sẽ khai báo tất cả."
Nói đoạn, Nathaniel lại im lặng.
***
<NATHANIEL MILLER: SÁT THỦ TRONG GIỚI THƯỢNG LƯU!>
Tiêu đề bài báo giật gân đập thẳng vào mắt. Chrissy vội vã lướt qua nội dung khi đang ngồi trên xe, sắc mặt cậu trắng bệch đi từng hồi.
< Người đứng đầu hãng luật danh tiếng Miller là Nathaniel Miller đã nã súng sát hại Dennis Jean. Nạn nhân trúng 17 phát đạn và tử vong ngay tại chỗ. Thủ phạm trực tiếp gọi 911 và bị bắt giữ tại hiện trường.
Dennis Jean , 68 tuổi, được biết đến là một công dân ưu tú, một người cha nhân hậu luôn đi đầu trong các hoạt động thiện nguyện. Vợ ông đã ngất xỉu khi nhận tin dữ. Cộng đồng địa phương rúng động trước thông tin: một nhân vật nổi tiếng như anh lại ra tay tàn độc với một người dân lương thiện...>
Chrissy không thể đọc thêm được nữa, bèn nhắm chặt mắt lại. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Những bài báo đầy rẫy sự suy đoán và thiếu hụt thông tin chẳng giúp ích được gì ngoài việc làm cậu rối loạn thêm.
Nếu không phải từ chính miệng anh, thì sẽ chẳng một ai trên thế giới này biết được sự thật phía sau 17 phát đạn đó.
Chrissy vừa đặt chân đến văn phòng, Trưởng công tố đã vội vã thúc giục:
"Gặp Nathaniel Miller ngay đi. Cậu ta khăng khăng chỉ chịu nói khi có mặt cậu."
Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế? Cậu đã lặp đi lặp lại câu hỏi đó hàng chục lần nhưng vẫn không có câu trả lời. Câu trả lời duy nhất nằm ở người đàn ông đang đợi cậu phía sau cánh cửa thép kia, một nơi hoàn toàn không xứng với anh.
Khi cửa phòng thẩm vấn mở ra, Chrissy vô thức nín thở. Nathaniel Miller yên lặng ngồi đó. Kẻ vốn luôn ở vị trí luật sư bào chữa, giờ đây lại hiện diện với tư cách nghi phạm. Đôi tay bị còng, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp ngạo nghễ.
"Công tố viên."
Anh chủ động lên tiếng, đôi mắt dài hơi híp lại như đang gửi gắm nụ cười. Chrissy bàng hoàng khép cửa, từng bước chân nặng nề tiến về phía đối diện. Ngay cả khi đã ngồi xuống, đầu óc cậu vẫn như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.
"Tại sao... ?"
Vừa cất lời, thanh âm run rẩy của chính mình đã đánh thức Chrissy. Cậu khó mà chấp nhận thực tại rằng người đàn ông trước mặt không phải là một ảo ảnh. Câu hỏi bấy lâu nay lập tức bùng nổ:
"Rốt cuộc chuyện này là sao? Chuyện gì đã thực sự xảy ra vậy?"
Nathaniel không đáp lại ngay. Anh chỉ im lặng quan sát, rồi khi Chrissy định lên tiếng chất vấn lần nữa, anh mới bình thản mở lời:
"Suốt mấy năm qua, FBI đã triển khai chiến dịch truy quét những kẻ sản xuất văn hóa phẩm đồi trụy trẻ em."
"Anh nói gì cơ?"
Chủ đề đột ngột khiến Chrissy ngơ ngác chớp mắt. Nathaniel vẫn tiếp tục bằng giọng điệu bình thản:
"Họ đã yêu cầu cha tôi hợp tác, và tôi là người đảm nhận vai trò đó. Em biết đấy, cha tôi đã vào chính trị nên việc trực tiếp hành động có chút... nói sao nhỉ... bất tiện."
Đến lúc này, Chrissy mới hiểu điều anh định nói.
"Vậy ý anh là, anh từng là undercover hả?" (undercover = hoạt động ngầm, nội gián)
"Gần giống vậy."
Nathaniel lại rơi vào thinh lặng, nhưng Chrissy vẫn không thể kết nối các mảnh ghép. Chuyện đó thì liên quan gì đến sự việc hiện tại?
"Đứa con của mặt trăng."
Chrissy khựng lại trước tông giọng trầm thấp của anh. Nathaniel tiếp tục:
"Sau khi biết được danh tính của gã, tôi đã đến đó nhanh nhất có thể. Thực ra FBI dự định sẽ bắt sống gã, nhưng tôi thì không muốn thế."
Nhanh nhất có thể.
Câu nói đó ẩn chứa ý nghĩa: 'Sau khi đã đưa Chrissy về nhà mình an toàn.'. Cậu bắt đầu xâu chuỗi lại trình tự thời gian, và rồi, sắc mặt cậu dần chuyển sang trắng bệch.
Chẳng lẽ, danh tính Đứa con của mặt trăng thực sự là...
Nathaniel không nói thêm lời nào, nhưng nụ cười thoáng qua trên môi anh đã là một lời xác nhận.
Không thể nào.
Chrissy thẫn thờ suy nghĩ. Đây thực sự là một chuyện điên rồ. Chẳng lẽ người đàn ông này đã biết hết rồi sao? Vì vậy anh ta mới giết cha nuôi của mình? Lại còn bằng một cách không tưởng như thế?
Chuyện đó là không thể. Bất kỳ ai có lý trí cũng sẽ khẳng định như vậy. Tại sao Nathaniel Miller lại phải nhúng tay vào? Việc đó vốn chẳng liên quan gì đến anh, tại sao anh lại chọn cách tự hủy hoại mình?
Thế nhưng, thực tại tàn khốc đang phơi bày ngay trước mắt. Và câu trả lời cho việc tại sao người đàn ông này lại hành động như vậy cũng đã quá rõ ràng. Dù có khó tin đi chăng nữa.
"...Tại sao?"
Chrissy khó khăn thốt ra từng chữ.
"Tại sao anh lại làm vậy? Anh cứ mặc kệ cũng được mà, dù sao thì FBI cũng sẽ bắt gã thôi. Tại sao anh nhất định phải tìm đến và giết gã bằng được?"
Càng nói, cậu càng thấy mình lạc lõng. Mình đang nói cái gì thế này? Anh ta không có lý do gì để làm vậy cả. Có phải mình đang hoang tưởng không?
"Chà."
Vẫn bằng giọng điệu chậm rãi thường lệ, Nathaniel nở một nụ cười tự giễu.
"Tôi không muốn nghe thằng khốn đó nhắc cái tên 'Hope' trước tòa."
Đến lúc này, Chrissy mới nhận ra lý do quyết định khiến người đàn ông này giết gã.
Đó là vì lời khai.
Nếu Dennis Jean bị đưa ra xét xử, việc giấu kín danh tính của Chrissy với tư cách là con nuôi và nạn nhân là điều không thể. Cậu chắc chắn sẽ bị lôi vào vòng xoáy kiện tụng, phải tái hiện lại quá khứ kinh hoàng: gã là người cha nuôi thế nào, đoạn phim đó đã được quay ra sao, và cậu đã bị lạm dụng đến mức nào.
Tất thảy những vết thương đã đóng vảy sẽ bị đào xới thô bạo. Những thước phim bẩn thỉu có thể bị công chiếu trước bao nhiêu ánh mắt trong phòng xử án. Mẹ nuôi chắc chắn sẽ quỳ lạy, khóc lóc cầu xin cậu nương tay với gã. Trong cuộc chiến đó, Chrissy sẽ một lần nữa bị bầm dập đến tan nát.
Nathaniel đã quá quen thuộc với quy trình tố tụng, và hiểu rõ điều đó hơn ai hết..
"...Tại sao?"
Chrissy lại lặp lại, giọng cậu nghẹn đặc.
"Tại sao anh lại làm đến mức này? Anh đâu có lý do gì để đối xử với tôi như vậy."
Vành mắt cậu nóng rát, cậu vội vàng chớp mắt, cố nén hơi thở dồn dập để không bật khóc. Người đàn ông đang ngồi im lặng bấy lâu nay bỗng lên tiếng:
"Tôi cũng đã tự hỏi mình hàng nghìn lần, nhưng chẳng thể tìm thấy câu trả lời thỏa đáng nào."
Sau câu trả lời tưởng chừng như vô nghĩa ấy, anh bật cười rồi nhìn thẳng vào mắt Chrissy:
"Có lẽ... đây chính là tình yêu chăng?"
Người đàn ông này đang nói cái quái gì vậy?
Chrissy ngơ ngác nhìn anh. Cậu không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, đặc biệt là câu nói cuối cùng ấy. Nathaniel Miller giữ im lặng sau lời thú nhận, để mặc sự tĩnh lặng bao trùm cả hai. Chrissy muốn đáp lại, nhưng mớ hỗn độn trong đầu khiến cậu không thể thốt nên lời. Họ cứ thế nhìn nhau, thời gian như ngưng đọng trong căn phòng thẩm vấn.
Một tiếng gõ cửa vang lên. Viên cảnh sát thò đầu vào, cắt ngang bầu không khí căng thẳng:
"Hết giờ rồi, mời cậu ra ngoài."
Đến tận lúc đó, Chrissy mới nhận ra mình chưa kịp nói bất cứ điều gì. Sự hối hận ập đến nhưng thời gian đã trôi qua thì chẳng thể lấy lại được. Cậu ngập ngừng đứng dậy, đôi chân nặng trĩu. Ngay khi chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa, cậu cố gắng thốt ra một câu khó nhọc:
"... Tôi sẽ quay lại."
Một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt Nathaniel, đó là phản ứng duy nhất anh dành cho cậu. Chrissy cắn chặt môi dưới, quay đầu bước thẳng ra ngoài.
...... Thật bức bối.
Ngoài kia, thời tiết đẹp đến nao lòng. Không khí trong lành và nắng vàng rực rỡ, nhưng lồng ngực Chrissy vẫn thắt lại vì nghẹn ứ. Cậu nên hiểu tình cảnh này thế nào đây? Lời tỏ tình đột ngột của Nathaniel Miller và cả mớ hỗn độn này nữa, chúng đều khiến cậu hoang mang vô cùng. Cậu đưa tay che mặt, đứng lặng đi một hồi lâu trước khi ép bản thân phải tỉnh táo lại.
Ưu tiên lúc này là xác minh tiến trình vụ án.
Việc Nathaniel sát hại cha nuôi của cậu là sự thật không thể chối cãi. Nhưng vụ án này sẽ đi về đâu? Phía công tố chắc chắn sẽ truy tố tội giết người, nhưng còn bên bào chữa thì sao? Có cơ hội thắng không? Tuyên trắng án là điều không tưởng, vậy thì.......
Suy nghĩ đến đó, Chrissy bỗng nhíu mày. Tại sao mình lại đứng dưới góc độ của kẻ sát nhân để suy nghĩ cơ chứ? Dù sao đi nữa, kẻ phạm tội phải trả giá tương xứng. Bất kể lý do là gì, giết người vẫn là tội ác man rợ nhất.
Thế nhưng, việc cậu vẫn cố chắp vá phiên tòa theo hướng có lợi cho Nathaniel Miller là vì đối phương là Nathaniel, hay vì nạn nhân chính là gã đàn ông đó?
Công lý là một giá trị tuyệt đối. Cán cân không được phép nghiêng lệch trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Chẳng phải Nữ thần Công lý đã bịt mắt để duy trì sự thăng bằng tuyệt đối đó sao?
Cơ mà, cán cân trong lòng Chrissy đã lung lay. Nhận ra mình đang ráo riết tìm cách giảm nhẹ hình phạt cho Nathaniel, Chrissy càng thêm hoang mang.
"...... Phù."
Tiếng chuông điện thoại rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Nhìn dãy số hiển thị, Chrissy chợt nhớ đến một người mà cậu đã vô tình lãng quên.
"...... Mẹ ạ."
Cậu bắt máy. Đầu dây bên kia ngay lập tức vỡ òa trong tiếng khóc nức nở:
"Chrissy...... Làm ơn giúp mẹ với, chuyện gì đang xảy ra thế này......?"
Chrissy im lặng, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn của bà. Trong thảm kịch này, bà cũng là một nạn nhân tội nghiệp. Chắc hẳn bà cũng sốc lắm khi biết được bộ mặt thật của người đàn ông mà bà đã dành cả đời tin tưởng.
"Con sẽ đến ngay."
Cậu cúp máy. Lúc này, người duy nhất có thể an ủi bà, chỉ có thể là cậu.
***
Khu phố vốn yên bình nay bao phủ một bầu không khí náo loạn. Vụ án mạng kinh hoàng đã khiến không gian trở nên u ám lạ thường. Chrissy đỗ xe ngay lề đường trước cổng, có lẽ đúng vị trí mà Nathaniel từng dừng lại trước đó. Khu vườn vốn được cha nuôi chăm sóc tỉ mỉ giờ đây tan hoang, đất và cỏ bị xới tung lên vì bước chân của dòng người qua lại. Như muốn phô bày rằng giờ đây sẽ chẳng còn ai chăm sóc nơi này nữa.
Việc đặt chân trở lại ngôi nhà mà cậu từng muốn chạy thoát đòi hỏi một sự dũng cảm tột bậc. Đứng trước cánh cửa gỗ, Chrissy hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay run rẩy siết chặt rồi lại buông lỏng để tìm chút bình tĩnh trước khi nhấn chuông.
Tiếng chuông quen thuộc vang vọng phía bên kia cánh cửa. Ngay lập tức, những bước chân hối hả dội lại, và cánh cửa bật mở mà không cần xác nhận danh tính người đứng ngoài.
"Chrissy...!"
"Mẹ."
Nhìn thấy bà mắt đã đẫm lệ, Chrissy ôm lấy bà để an ủi. Bà ôm chặt lấy cậu rồi vội vàng buông ra, hối thúc:
"Vào đi con. Chuyện gì thế này không biết...... Vào nhà rồi hãy nói."
Bà xoay người bước trước, nhưng đôi chân Chrissy như mọc rễ xuống sàn. Những ký ức kinh hoàng tái hiện ngay trước mắt khiến cậu chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Thấy con trai bất động, bà quay lại nắm lấy tay cậu vỗ về:
"Con làm gì thế? Sao không vào nhà? Không sao đâu, mẹ đã dọn dẹp sạch hết rồi."
Cuối cùng, Chrissy bị kéo vào trong. Mùi máu tanh tưởi thoang thoảng đâu đó xộc vào mũi cậu, nhưng cậu thừa hiểu đó chỉ là ảo giác của mình. Bên trong, mọi thứ sạch sẽ đến mức phi thực tế, như chưa từng có một cuộc thảm sát nào diễn ra tại đây.
"Ngồi xuống đi con. Mẹ lấy gì cho con uống nhé?"
"Dạ thôi, con không cần đâu."
Chrissy lắc đầu, chọn một vị trí ngồi thật xa chỗ bà mời, ở một khoảng cách an toàn với chiếc ghế mà cha nuôi thường ngồi khi còn sống. Cậu thầm cảm thán sự tỉnh táo của mẹ mình khi bà vẫn có thể giữ lễ nghi mời nước trong tình cảnh này. Dù gương mặt hốc hác đã tố cáo những giày vò mà bà phải chịu đựng, nhưng...
Bà gật đầu như thấu hiểu, rồi ngồi xuống chiếc sofa đơn đối diện và cúi gằm mặt. Đôi môi bị cắn chặt run rẩy liên hồi như đang cố kìm nén tiếng khóc. Chắc là mẹ cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Chrissy định nắm lấy tay bà, nhưng bà khẽ rút lại. Cậu tự trấn an rằng bà chỉ làm vậy để lau đi những giọt nước mắt đang chực trào.
"Giờ mẹ phải làm sao đây?"
Mẹ đang hỏi về tương lai sau này sao? Chrissy chống tay lên đùi, hơi nghiêng người về phía trước và đáp:
"Phải vượt qua thôi mẹ ạ, con tin mẹ làm được."
"Tất nhiên rồi. Mẹ cũng tin là thế. Con sẽ giúp mẹ chứ?"
Chrissy gật đầu trước câu hỏi của bà.
"Dĩ nhiên rồi ạ. Bất cứ điều gì trong khả năng, con đều sẵn lòng."
Đến đó vẫn ổn. Lẽ ra mọi chuyện nên kết thúc ở đó, nhưng Chrissy lại lỡ thốt ra những lời không nên nói.
"Con biết vì gã đó mà mẹ cũng bị tổn thương. Nhưng con hiểu rõ mẹ không có lỗi gì cả, nên là......"
Chrissy bỗng khựng lại. Bởi biểu cảm của bà khi nhìn cậu hoàn toàn khác với những gì cậu hình dung.
"Con nói cái gì vậy?"
Cậu sững sờ trước gương mặt lạnh tanh, không một chút biểu cảm của bà. Chẳng lẽ mẹ vẫn chưa biết gì? Chrissy cho rằng bà chỉ đang quá sốc trước cái chết của chồng, nhưng cậu đã lầm. Bà trừng mắt nhìn cậu bằng ánh mắt băng giá, gằn từng chữ:
"Ông ấy không phải hạng người như thế. Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Cảnh sát đang điều tra rồi, sớm muộn gì mọi chuyện cũng sáng tỏ, mọi chuyện chỉ là một âm mưu vu oan giá họa......"
Chrissy sững sờ như vừa bị tát vào mặt. Bà biết rõ gã đàn ông đó là hạng người gì. Bà chỉ đơn giản là không muốn tin mà thôi. Báo chí đã rùm beng lên cả rồi, muốn không biết còn khó hơn.......
Chrissy hiểu rõ gã đàn ông đó có ý nghĩa lớn lao thế nào với bà. Giống như mẹ ruột của cậu đối với cha ruột vậy. Và cha nuôi của cậu cũng đã phản bội vợ mình giống hệt cha ruột của cậu. Cậu có thể thấu hiểu nỗi tuyệt vọng đó lớn đến nhường nào.
Thế nhưng, không thể vì vậy mà phủ nhận thực tế. Càng không thể phủ nhận tội ác mà gã đó đã gây ra.
"Mẹ à, con hiểu cảm giác của mẹ, nhưng cha nuôi không phải người tốt như mẹ nghĩ đâu."
Cậu cố kìm nén cảm xúc, nói bằng giọng bình tĩnh hết mức, nhưng thái độ của bà vẫn vô cùng cứng rắn.
"Cha con không phải người như vậy. Ông ấy là người sùng đạo đức hạnh như thế, sao có thể làm chuyện đó chứ? Đừng có nói năng hồ đồ."
Chứng kiến bà thậm chí còn nổi giận với mình, Chrissy nghĩ không thể giấu giếm thêm được nữa. Cậu phải nói ra. Nếu không phải bây giờ, có lẽ cả đời này cậu sẽ chẳng bao giờ nói được. Phải nói cho bà biết gã đó đã phản bội bà như thế nào.
"Không đâu mẹ."
Chrissy cố hạ thấp giọng để kìm nén cảm xúc, nhưng vẫn không giấu nổi sự run rẩy trong thanh âm.
"Chính con cũng đã bị gã đó hãm hại. Suốt bao nhiêu năm kể từ sáu tháng sau khi con dọn đến đây, con đã bị ông ta đối xử như thế đấy."
Cậu nói nhanh, dồn dập như thể đang trút hết toàn bộ gánh nặng đã vắt kiệt sức lực bấy lâu. Nhưng khi nhìn lại mẹ mình, Chrissy hoàn toàn đóng băng.
Trái với dự đoán của cậu rằng bà sẽ bàng hoàng đến sững sờ, người mẹ lại chẳng hề có chút dao động nào. Nhìn đôi lông mày nhướn lên và ánh mắt không một chút lay chuyển của bà, Chrissy ngơ ngác. Chuyện này là sao, chẳng lẽ, không thể nào.
Thật không thể tin nổi.
"...... Mẹ đã biết rồi sao."
Chrissy khó nhọc thốt ra, hơi thở như bị rút cạn. Cậu lẩm bẩm trong vô vọng, linh hồn như vừa lìa khỏi xác:
"Mẹ đã biết tất cả những gì gã đó đã làm với con."
Mẹ cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt ánh lên vẻ khinh miệt mà cậu chưa từng thấy trong đời. Bà nheo mắt lại, nhả ra từng lời:
"Vậy thì sao?"
Nhịp thở của bà bỗng rối loạn vì một cơn phẫn nộ vô lý. Bà nghiến răng, đôi bàn tay siết chặt, trừng mắt nhìn cậu:
"Chẳng phải chính mày là đứa đã quyến rũ chồng tao sao?"
Đầu óc Chrissy hoàn toàn trống rỗng. Mình vừa nghe thấy cái gì thế này?
Gương mặt vốn dĩ hiền hậu, bao dung của mẹ cậu giờ đây vặn vẹo vì cuồng nộ, một biểu cảm xa lạ đến mức kinh hãi. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng nổi bà lại có thể lộ ra biểu cảm như thế, huống chi là dùng ánh mắt đó để nhìn mình. Chrissy rơi vào hỗn loạn. Chuyện này là sao?
"Mẹ."
Cậu khó khăn mở lời, cố giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể:
"Con hiểu mẹ khó mà chấp nhận được sự thật này. Người thân của tội phạm thường có phản ứng phủ nhận như mẹ vậy."
À, chẳng phải cậu đã chứng kiến quá nhiều rồi sao? Sự thất vọng biến thành giận dữ, và giận dữ biến thành sự chối bỏ thực tại. Mẹ cậu cũng chỉ là một nạn nhân tội nghiệp của tâm lý đó mà thôi.
"Phản ứng của mẹ là bình thường, con có thể hiểu được..."
"Hiểu? Mày dám nói là mày hiểu tao sao?"
Bà cắt ngang lời an ủi bằng một tông giọng the thé, chói tai mà cậu chưa từng nghe thấy. Như một con đập vừa vỡ, bà gào vào mặt Chrissy:
"Thằng trơ trẽn! Chính mày đã quyến rũ ông ấy, lôi kéo ông ấy vào những trò dâm ô đó, vậy mà giờ đây lại dám vờ như mình vô tội sao? Tao đã nhắm mắt làm ngơ, đã tha thứ cho những việc bẩn thỉu mày làm, vậy mà sao mày dám làm thế này trước mặt tao! Sao mày dám đổ hết tội lỗi lên đầu ông ấy hả!"
Bà thực sự đã phát điên. Nếu trong tay có vũ khí, có lẽ bà đã đâm chết đứa con nuôi này ngay lập tức. Nhưng điều khiến Chrissy chết lặng không phải là sự hung hãn, mà là niềm tin mù quáng của bà. Bà thực sự tin rằng người chồng "ngây thơ" của mình đã sa bẫy vì Chrissy.
"Lúc đó con mới sáu tuổi, mẹ à."
Kỳ lạ thay, Chrissy không hề thấy giận. Chẳng có nỗi đau, cũng không có sự uất ức. Chỉ có một hố đen trống rỗng lan tỏa trong lồng ngực. Cậu thì thầm bằng chất giọng khàn đặc:
"Lúc đó con chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi mà thôi."
Sự thật hiển nhiên ấy không hề làm lay chuyển người phụ nữ trước mặt. Bà nghiến răng, đôi mắt trừng trừng nhìn cậu:
"Thì sao chứ? Chồng tao là người thuần khiết hơn bất cứ ai. Chính Dennis là người đã đòi nhận nuôi mày đấy. Bố giết mẹ, ai lại muốn mang loại con cái sinh ra từ nòi giống kinh tởm đó về nuôi? Vậy mà Dennis đã đứng ra cưu mang mày. Thế mà mày lại làm ông ấy tha hóa rồi hại chết ông ấy. Đồ quỷ dữ! Đến chết tao cũng không bao giờ tha thứ cho mày. Đồ vong ơn bội nghĩa! Mày sẽ không được chết thanh thản đâu. Phải, chắc chắn là vậy. Chúa sẽ trừng phạt mày!"
Những lời nguyền rủa tuôn ra không dứt. Trái tim Chrissy đã nguội lạnh tự bao giờ. Cậu nhìn người phụ nữ mình từng gọi là mẹ bằng ánh mắt rỗng tuếch. Chờ cho đến khi bà im bặt vì hụt hơi, Chrissy mới lạnh lùng cất tiếng:
"Đã căm thù tôi đến mức ấy, bà còn nghĩ tôi sẽ giúp đỡ bà sao?"
Cậu không còn gọi người phụ nữ đó là mẹ nữa. Trước câu hỏi lạnh lùng của Chrissy, bà đáp lại bằng một tông giọng sắc lẹm:
"Dĩ nhiên là vì danh dự của cha mày! Nếu còn chút lương tâm, mày chẳng phải nên rửa sạch oan ức cho ông ấy sao? Tao cứ tưởng mày ít nhất cũng còn chút tính người. Vậy mà dám đến đây nói năng xằng bậy thế à? Đừng hòng, tao không bị mày lừa đâu. Tao sẽ không bị mắc bẫy như Dennis tội nghiệp của tao đâu!"
Bà gào thét trong cơn cuồng nộ. Chrissy chẳng còn lời nào để nói, chỉ lặng lẽ quan sát người phụ nữ đó. Phải, bà là vợ của Dennis, là một phần của ngôi nhà đó, nhưng có lẽ chưa bao giờ bà thực sự là mẹ của cậu. Tất cả sự ấm áp bấy lâu nay chỉ là ảo tưởng của cậu.
"...Tôi xin đi trước."
Chrissy nói một câu rồi đứng dậy. Khi cậu bước ra cửa, những lời nguyền rủa cay độc vẫn đuổi theo sau lưng:
"Cút đi! Xuống địa ngục đi, đồ con hoang của quỷ. Lẽ ra cha mày nên bắn chết cả mày lúc ông ta bắn chết con mẹ mày mới phải. Loại như mày phải bị thiêu cháy muôn kiếp trong lửa địa ngục...!"
Tiếng gào thét chói tai lịm dần sau cánh cửa đóng kín. Chrissy không ngoảnh đầu lại, cậu nhìn thẳng về phía trước và bước lên xe. Không gian trong xe tĩnh lặng đến lạ thường. Cậu nổ máy, dứt khoát rời khỏi nơi đó mà không một chút do dự.
Kỳ lạ thay, cậu không thể khóc. Cảm xúc trong cậu dường như đã bị đóng băng. Giữa khoảng trống mênh mông của tâm trí, chỉ có một khuôn mặt duy nhất hiện hữu. Đột nhiên, cậu khao khát được gặp người đàn ông đó đến phát điên.
***
"Chào anh Jean."
Người bảo vệ nhận ra cậu và cúi đầu chào. Chrissy gật đầu, đi thẳng vào vấn đề:
"Anh Miller đã về chưa?"
"Vâng, mời anh đi lối này."
Ngay lập tức, một nhân viên tiến đến dẫn cậu tới thang máy riêng. Dù đã quen thuộc với lối đi này, Chrissy vẫn im lặng bước theo. Khi thang máy đi lên, nhịp tim cậu bắt đầu tăng nhanh, cậu khẽ nhắm mắt lại.
Nathaniel Miller đã được tại ngoại vài giờ trước. Suốt một tuần qua, Chrissy đã bị ngăn cấm gặp anh. Thủ tục bảo lãnh thường kéo dài hàng tháng trời lại kết thúc nhanh đến vậy, có lẽ là đặc quyền chỉ dành riêng cho cái tên Miller. Chrissy khẽ cười khổ khi nhận ra mình đang cảm thấy nhẹ nhõm vì Nathaniel là một "Miller".
Thang máy dừng lại với một tiếng chuông ngắn.
Cánh cửa mở ra, Chrissy hít một hơi thật sâu để bình ổn lồng ngực rồi bước ra ngoài. Cậu băng qua sảnh, tiến thẳng vào bên trong căn penthouse. Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm lấy cậu: vừa căng thẳng tột độ, vừa mang theo một sự mong chờ.
Và anh đang đứng đó. Đúng nơi cậu hằng mong đợi, vẫn phong thái ung dung ấy, anh chậm rãi đặt ly whisky xuống bàn và hướng mắt về phía Chrissy.
"Em đến nhanh hơn tôi tưởng."
Đó là câu đầu tiên Nathaniel thốt ra. Chrissy lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt người đàn ông mà cậu vô cùng nhớ nhung. Thình thịch, thình thịch, trái tim cậu đập loạn xạ như muốn phá vỡ lồng ngực.
"Cảm giác trải nghiệm nhà tù thế nào?"
May thay, Nathaniel vẫn giữ được vẻ thản nhiên thường lệ, vành môi anh khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.
"Kinh khủng. Đến mức tôi không bao giờ muốn thử lại lần nữa."
"Vậy thì tốt."
Chrissy vẫn đáp bằng tông giọng vô cảm:
"Tôi không ngủ với tội phạm đâu."
Nghe vậy, Nathaniel bật cười. Một tiếng cười ngắn nhưng hiếm hoi:
"Chà, vậy thì dù có phải giết cả thẩm phán, tôi cũng phải giành bằng được phán quyết vô tội rồi."
Cậu không rõ anh đang đùa hay nói thật, nhưng Chrissy không thể gượng cười nổi. Cậu chỉ im lặng nhìn anh, gương mặt vẫn còn cứng nhắc.
"...Anh gầy đi thì phải."
Sau hồi lâu im lặng, cậu mới thốt ra một câu. Nathaniel nheo mắt nhìn cậu, như thể ngạc nhiên vì cậu chỉ có bấy nhiêu để nói. Phải, lẽ ra cậu còn cả nghìn điều muốn trút bỏ, nhưng tại sao lúc này đầu óc lại trống rỗng đến lạ lùng?
"Mẹ tôi đã biết chuyện."
Nathaniel đang định đưa ly whisky lên miệng thì khựng lại. Chrissy tiếp tục, đôi môi run rẩy cử động dưới ánh mắt dò hỏi của anh:
"Bà ta biết những gì gã đó đã làm với tôi. ... Bà ta còn mắng tôi rằng chính tôi đã quyến rũ ông ta."
Nathaniel không đáp lời. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cậu, rồi chậm rãi nhấp một ngụm rượu.
"Tôi đã quá vội vàng rồi."
Anh đặt ly xuống bàn:
"Lẽ ra tôi nên bắn nát đầu cả con mụ đó luôn mới phải."
Giọng điệu thản nhiên như đang nói về thời tiết khiến Chrissy tự hỏi: liệu lời nói đó có ẩn ý gì khác không. Vì nếu không, làm sao một người có thể nói về chuyện giết người bình thản đến thế.
... Dù cậu nghĩ đó chỉ là lời nói suông.
"Anh có ổn không?"
Chrissy lên tiếng, giọng cậu vỡ ra dù đã cố gắng kìm nén:
"Tôi chỉ là một Beta. Tôi không có pheromone, và tôi cũng chẳng thể sinh con."
Nathaniel lại cười khẩy, giống như nghe thấy một chuyện nực cười:
"Chrissy, tôi có tới tận năm đứa em. Việc chăm sóc trẻ con tôi đã làm đến phát ngán rồi."
Sống mũi cậu cay xè. Tầm mắt nhòe đi, khiến gương mặt người đàn ông trước mắt trở nên mờ ảo. Không thể suy nghĩ thêm được gì nữa, Chrissy lao vào vòng tay anh.
"Em yêu anh...!"
Một cảm xúc mãnh liệt vỡ òa từ lồng ngực, khiến những lời yêu thương cứ thế tuôn trào không thể kiểm soát. Chrissy dùng đôi tay run rẩy ôm chặt lấy cổ Nathaniel, trong khi anh siết chặt eo cậu bằng một cánh tay vững chãi. Khi hai cơ thể áp sát, hơi nóng từ da thịt phả ra như thiêu đốt mọi khoảng cách. Chrissy ngập ngừng ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Nathaniel đang xoáy sâu vào mình. Cậu không né tránh, chỉ khẽ nhắm mắt và hé môi chờ đợi.
Ah...
Khoảnh khắc đôi môi quấn lấy nhau, Chrissy vô thức trút một tiếng thở dài thỏa nguyện. Có lẽ trong cả cuộc đời, cậu đã chờ đợi nụ hôn này. Bám chặt lấy Nathaniel bằng tất cả sức lực, cậu tin rằng trên thế gian này sẽ không có nụ hôn nào hoàn hảo hơn thế nữa.
<NATHANIEL MILLER: VÔ TỘI!>
Phán quyết cuối cùng được đưa ra đã tạo nên một cơn địa chấn truyền thông trên toàn quốc. Tâm điểm của những cuộc tranh cãi nảy lửa suốt phiên tòa chính là câu hỏi: "Liệu đây có phải một vụ hành xử nhân danh công lý?" Tuy nhiên, những bằng chứng ghê tởm về tội ác của nạn nhân dần bị phơi bày, cùng với việc Nathaniel Miller đã bí mật hợp tác với FBI để triệt phá mạng lưới buôn người và mại dâm trẻ em quy mô lớn, dư luận đã xoay chiều một cách ngoạn mục.
<ANH HÙNG HAY KẺ SÁT NHÂN?>
Dưới danh tiếng "ác quỷ" vốn có của nhà Miller, ban đầu công chúng đón nhận sự thật này với vẻ hoài nghi cực độ. Nhưng khi những bằng chứng sắt đá xuất hiện qua từng phiên tòa, không ai có thể phủ nhận rằng Nathaniel Miller xứng đáng được nhìn nhận như một "anh hùng".
Tất nhiên, vẫn tồn tại những luồng ý kiến tiêu cực: "Dù vậy, những hành vi ác độc trước đây của hắn cũng không biến mất được."
Xét cho cùng, với những kiện mà hãng luật Miller từng thụ lý, phản ứng đó là điều dễ hiểu. Ngược lại, nhiều người lại tặc lưỡi: "Ít nhất anh ta cũng đã làm được một việc tử tế. Trừng phạt anh ta vì đã tiêu diệt một con quỷ thì thật nực cười."
Dù vậy, việc anh được tuyên vô tội vẫn là một kết quả gây sốc. Ngay cả khi xét đến công lao undercover, người ta vẫn nghĩ vô tội là điều không tưởng...
Từ bên trong xe, Chrissy lặng lẽ theo dõi Nathaniel bước ra khỏi tòa án. Các phóng viên vây kín, đèn flash nháy liên hồi cùng những câu hỏi dồn dập, nhưng anh không đáp lại lấy một lời. Anh rảo bước nhanh, gần như là chạy về phía chiếc xe đang chờ sẵn.
"Tránh ra! Tránh đường!"
Tận dụng khoảng trống do vệ sĩ tạo ra, Nathaniel nhanh chóng trượt vào hàng ghế sau. Chrissy kiên nhẫn đợi anh suốt nhiều giờ, liền cất tiếng:
"Anh vất vả rồi..."
Chưa kịp dứt câu, nụ hôn của Nathaniel đã ập xuống. Chrissy bật cười, vòng tay đón nhận sự nồng nhiệt của anh.
Khi chiếc xe bắt đầu hòa vào dòng người hối hả, Chrissy khó khăn dứt ra để hỏi:
"Làm thế nào mà anh làm được hay vậy?"
Nathaniel mỉm cười, khẽ cắn nhẹ môi dưới của cậu:
"Em biết mà, tôi vốn quen biết rất nhiều người có quyền."
Một kẻ nắm quyền sở hữu những bí mật.
Vụ án này không chỉ giải thoát cho Chrissy mà còn dọn sạch con đường tiến thân cho Ashley Miller. Những đối thủ chính trị sừng sỏ, những tài phiệt và cả những tay nhà báo khó bảo đều bị cuốn vào vòng xoáy diệt vong. Có lẽ, Nathaniel đã nhìn thấu bàn cờ này ngay từ giây phút đầu tiên chấp nhận yêu cầu của cha mình.
"Đúng là một lũ ác nhân,"
Chrissy nhíu mày nói, Nathaniel cười hỏi lại:
"Nhưng ác nhân tiêu diệt ác nhân thì vẫn tốt hơn, đúng không?"
Anh nắm lấy bàn tay cậu, hôn lên từng đầu ngón tay rồi thì thầm:
"Em cứ tiếp tục theo đuổi chính nghĩa đi. Những việc bẩn thỉu cứ để tôi lo."
Nathaniel khẽ day cắn đầu ngón tay cậu, đôi mắt nheo lại:
"Thế thì chúng ta sẽ là một đôi hoàn hảo nhỉ?"
Chrissy lặng lẽ nhìn anh. Cách đây một tháng, mẹ nuôi của cậu đã bị sát hại bởi một tên cướp vào nhà lúc đêm khuya. Cảnh sát không tìm thấy dấu vết, cũng chẳng có lấy một manh mối khả quan nào. Dư luận chẳng mấy quan tâm và vụ việc có lẽ sẽ sớm bị quên lãng...
Chrissy không hỏi về chuyện đó. Cậu chỉ khẽ rút tay ra, ôm lấy má anh và nghiêng đầu ghé sát.
"Có lẽ, còn hơn cả hoàn hảo ấy chứ."
Cậu thì thầm, rồi cả hai trao nhau nụ hôn nồng cháy. Ngoài cửa sổ xe, những chiếc lá ngân hạnh vàng óng bị gió cuốn tung, bay lượn hỗn loạn trên con đường dài hun hút.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co