21
Sau khi biết chuyện của Lộc Hàm với Ngô Thế Huân, bọn Xá Trường nhìn Lộc Hàm trong mắt có nhiều hơn một tia hâm mộ cùng sùng bái. Lúc trước mỗi khi tan học bọn họ luôn muốn kéo Lộc Hàm lại tán gẫu mấy câu, hiện tại vừa tan lớp liền phất tay đuổi Lộc Hàm đi nhanh một chút, miễn cho Ngô Thế Huân chờ lâu. Đối với việc này Lộc Hàm cũng không biết nói gì hơn, trao cho bọn họ danh hiệu 'Tổ đội ba người chân chó', ba người cười lớn nhận lấy, cũng chúc hai người trăm năm hảo hợp.
Thừa dịp cuối kỳ không có tiết, Lộc Hàm nhận vài hạng mục trò chơi nhỏ cùng mấy trang web nhỏ thiết kế, sau khi làm xong khoản để dành của cậu liền nhiều hơn một chút.
Bây giờ cách thời gian nghỉ đông còn không tới nửa tháng, cậu định sau khi hết bận liền ra ngoài mua một ít đồ, cho ông nội vài thứ.
Quê Lộc Hàm ở gần phương Bắc, đến mùa đông thì cực kì lạnh. Sau khi đến L thị học Đại học, mùa đông hàng năm cậu đều mua cho ông thêm mấy bộ quần áo ấm cùng với áo khoác bông, năm nay cũng không ngoại lệ.
Sau khi mua giày cùng quần áo cho ông xong, Lộc Hàm không lập tức rời đi, mà là lên khu trang phục cao cấp cho nam giới trên tầng bốn.
Lộc Hàm phát hiện quần áo của Ngô Thế Huân tuy rằng rất nhiều, thế nhưng hắn không có khăn quàng cổ. Hiện tại khăn quàng cổ trong tủ treo quần áo tất cả đều là của Lộc Hàm. Hơn nữa Ngô Thế Huân không chỉ có không mang khăn quàng cổ, còn không mặc cả áo lông cao cổ, mỗi lần Lộc Hàm nhìn hắn xuất môn đều thấy lạnh thay hắn.
Lộc Hàm dự định thay hắn mua hai cái khăn quàng cổ, miễn cho hắn bị đông cứng. Bất quá ánh mắt của Ngô Thế Huân rất cao, miệng lại độc, khăn quàng cổ bình thường khẳng định không để vào mắt, đi vài cửa hàng Lộc Hàm cũng không tìm thấy cái thích hợp.
Đi dạo quanh tầng bốn nhiều lần Lộc Hàm đã không còn ôm hy vọng, quyết định tìm cái ghế ngồi xuống nghỉ ngơi, dự định đi chỗ khác nhìn.
Không biết Ngô Thế Huân đang làm gì, đi làm hay là đang rảnh? Nhìn trong tiệm quần áo người đến người đi, Lộc Hàm trong lòng nghĩ.
Ngồi một hồi, cậu lấy điện thoại di động nhắn cho Ngô Thế Huân một tin.
—— Huân Cách Cách, anh đang làm gì vậy?
Tin nhắn gửi đi nhưng Ngô Thế Huân vẫn chưa hồi âm lại, Lộc Hàm đoán hắn đang bận, cũng không thèm để ý, nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị đi qua chỗ khác. Mới vừa đi ra hai bước cậu đột nhiên ngừng lại, ánh mắt dừng lại ở trên tủ kính của cửa hàng đồ nam đối diện.
—— Mannequin trên người mang theo một cái khăn quàng cổ màu xám đậm.
Có lẽ bởi vì vóc người mannequin cùng áo khoác đều có chút giống với Ngô Thế Huân, làm cho Lộc Hàm sinh ra cảm giác giống như chính Ngô Thế Huân đang đứng đó. Tóm lại cậu đã nhìn trúng cái khăn quàng cổ kia, không chút do dự mà đi tới cửa hàng quần áo đó.
Ngoại trừ khăn quàng cổ trên người mannequin, nơi này cũng không thiếu các kiểu khăn quàng cổ khác. Lộc Hàm dựa vào phong cách ăn mặc của Ngô Thế Huân mà chọn cho hắn hai cái. Lúc ra trả tiền liền nhận được tin nhắn của Ngô Thế Huân, Lộc Hàm liếc nhìn, không khỏi nở nụ cười.
—— Ngay cả ông xã cũng không biết gọi sao? Buổi tối anh dạy cho em.
Lộc Hàm quét xong thẻ rồi cầm theo túi đựng khăn quàng cổ đi ra ngoài mới nhắn tin cho Ngô Thế Huân.
—— Hách Liên đại gia, đang bận cái gì?
Tin nhắn vừa mới gửi đi liền hồi âm lại.
—— Đi làm kiếm tiền nuôi Cá Mắm.
Lộc Hàm đang chuẩn bị hồi âm lại thì thấy có tin nhắn đến tiếp, cậu mở ra nhìn, là hình ảnh một con cá mắm đang phơi mình giữa trời nắng.
"... Thật là." Lộc Hàm nở nụ cười, lên mạng tìm hình ảnh đồ trang sức mà mấy Cách cách hay đội trên đỉnh đầu gửi qua cho hắn.
Sau khi gửi đi Ngô Thế Huân lại không hồi âm, Lộc Hàm đem điện thoại di động cất đi, cầm theo đồ mới mua đi xuống lầu. Chờ lúc cậu lên xe mới nhận được tin của Ngô Thế Huân.
—— Đêm nay không thể về ăn cơm được, ngoan ngoãn ở nhà chờ lão công về thu thập em.
Lộc Hàm không thèm để ý đến hắn, báo địa chỉ cho tài xế.
Về đến nhà, Lộc Hàm đem áo quần giày dép mua cho ông nội để trong rương hành lý, đem đồ cho Ngô Thế Huân lấy ra. Chờ cậu thu dọn xong, lại đem khăn quàng cổ của Ngô Thế Huân lấy ra nhìn một chút.
Hai cái khăn quàng cổ một cái màu xám đậm, mang theo hoa văn mơ hồ, một cái màu cà phê sậm, thuần sắc không hoa văn. Kiểu dáng đơn giản, lông dê thượng đẳng sờ lên phi thường thoải mái, cũng phi thường ấm áp.
Lộc Hàm lấy ra một cái áo khoác của Ngô Thế Huân từ tủ quần áo, đem khăn quàng cổ so một chút, tưởng tượng Ngô Thế Huân mặc lên sẽ như thế nào, hẳn là cực kì được đi.
Thưởng thức một chút, Lộc Hàm đem khăn quàng cổ lấy xuống thả lại trong túi, sau đó đem áo khoác để lại trong tủ quần áo, chuẩn bị chờ buổi tối Ngô Thế Huân trở về thì đưa cho hắn thử xem.
Bây giờ mới buổi chiều, khí trời quá lạnh Lộc Hàm cũng không có ý định ra ngoài, dời máy tính đi ra làm tổ ở trên ghế salon ôn tập nội dung thi cử.
Lúc cơm tối, Lộc Hàm đột nhiên cảm thấy một người ăn cơm có chút tẻ nhạt, thiếu đi Ngô Thế Huân ở bên cạnh cãi nhau, cậu thậm chí có chút không quen. Bất tri bất giác Ngô Thế Huân đã chiếm cứ một nửa trái tim cậu.
Vào lúc này Ngô Thế Huân hẳn là cũng ở bên ngoài ăn cơm đi.
Lộc Hàm nhìn thời gian, lấy điện thoại di động gửi cho hắn một tin, nhắc nhở hắn ít uống rượu.
Tin nhắn vừa mới gửi chưa tới hai phút, Ngô Thế Huân gọi điện thoại tới.
"Alô." Lộc Hàm nhận.
"Ăn chưa?" Ngô Thế Huân hỏi, hắn bên kia có chút ồn, hẳn là tại quán cơm.
"Đang ăn, anh thì sao?" Lộc Hàm hỏi, "Sao đột nhiên gọi điện thoại vậy?"
"Có người bận tâm lão công ở bên ngoài uống rượu, muốn gọi điện thoại trông chừng một chút." Ngữ khí Ngô Thế Huân nhìn như bất đắc dĩ, kì thực là khoe khoang.
"... Không phải ý này, không ngại anh nhiều uống một chút đâu." Lộc Hàm tuyệt không chịu thừa nhận.
"Khó dỗ." Ngô Thế Huân hừ một tiếng, "Ăn cái gì?"
"Kêu thức ăn ngoài. Anh đang bận đi, em cúp máy đây." Lộc Hàm nói.
"Ừm, không cần chờ anh, đi ngủ sớm một chút." Ngô Thế Huân nói xong liền cúp điện thoại.
Lộc Hàm đem phần cơm còn dư lại ăn xong, thu thập xong bàn ăn rồi lại tiếp tục ôn tập, mệt mỏi liền chơi game một chút.
Đến mười giờ tối Ngô Thế Huân còn chưa trở lại, Lộc Hàm không biết lúc nào thì hắn hết bận, đem chi tiêu hôm nay sửa lại một chút liền đi tắm.
Cậu vừa mới vào phòng tắm chưa đến hai phút thì Ngô Thế Huân đã về, trên tay cầm một hộp cơm nho nhỏ, phía trên in logo nhà hàng.
Đem hộp cơm đặt lên bàn, Ngô Thế Huân hô một tiếng, "Lộc Hàm?"
Trong phòng không ai đáp lại, Ngô Thế Huân nhìn thấy đèn phòng ngủ sáng rỡ, đoán cậu đang tắm nên cũng không thúc giục, cởi áo khoác ngồi ở trên ghế sa lon, chờ Lộc Hàm đi ra ăn khuya.
Trên bàn trà để laptop của Lộc Hàm, lúc thường Ngô Thế Huân hay thấy cậu làm một vài hạng mục trang web hoặc game nhỏ, nhất thời hứng thú muốn nhìn một chút cậu hôm nay đang làm gì, đưa tay lướt trên touchpad (phần cảm ứng của laptop), màn hình liền sáng lên.
Trên màn hình hiện lên cửa sổ game, bởi vì không có ai thao tác, nhân vật trong game đứng ở bờ sông nhìn chung quanh.
Ngô Thế Huân đối với game không hứng thú gì, liếc nhìn liền định đóng lại, ngón tay mới vừa động liền dừng lại, bởi vì hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu nhân vật nhỏ kia có tên là —— Huân Cách Cách.
Không chỉ có như vậy, đỉnh đầu của nó còn mang đồ trang sức cổ đại củ các Cách Cách, hai bên có cả tua rua màu đỏ rủ xuống.
Ngô Thế Huân, "........."
CMN cái con Cá Mắm đây là muốn làm cá mắm vượt Vũ môn có đúng không?!
Ngô Thế Huân trừng nhân vật nhỏ trong màn hình vài giây, hừ một tiếng đem cửa sổ thu nhỏ, dự định đi tìm con Cá Mắm kia tính sổ, lại phát hiện sau cửa sổ game còn có văn bản, phía trên ghi chép một ít số liệu sổ sách thu chi.
"Còn nhớ ghi sổ sách?" Lông mày Ngô Thế Huân khẽ nâng, tiện tay kéo chuột di chuyển xuống dưới, sau khi thấy tên hắn thì ngừng lại, nhìn rõ nội dung liền biến sắc.
*
Lộc Hàm tắm xong đi ra liền thấy Ngô Thế Huân ngồi ở trên ghế sa lon, trước mặt là laptop của cậu.
Gay to! Lộc Hàm nhớ khi mình đi tắm vẫn còn mở cửa sổ game, trong lòng thầm kêu một tiếng không tốt, tóc cũng không cần biết có khô hay không, bước nhanh tới, vừa đi vừa hỏi, "Anh trở về lúc nào?"
Ngô Thế Huân không hề trả lời cậu, chỉ là yên lặng nhìn màn hình máy tính, từ gò má có thể thấy được môi của hắn khẽ mím lại, sắc mặt lạnh lùng.
Chỉ là tên nhân vật trò chơi thôi mà, sẽ không tức giận như vậy đi?! Lộc Hàm trong lòng bồn chồn, đi qua vỗ vỗ vai hắn nói, "cái game kia em chỉ tùy tiện thiết kế ra, anh đừng..." Nói đến đây đột nhiên dừng lại, Lộc Hàm phát hiện trên màn hình là giấy tờ ghi chép của cậu.
Đúng rồi, lúc nãy gõ xong cậu quên đóng lại mà đi tắm. Lộc Hàm nghĩ thầm.
Ngô Thế Huân chậm rãi ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt hơi trầm xuống, mang theo ẩn nhẫn tức giận, "Đây là cái gì?"
"Ngô Thế Huân..."
Lộc Hàm mới vừa mở miệng đột nhiên thân thể hẫng một cái, cả người liền bị Ngô Thế Huân đặt ở trên ghế salon. Ngô Thế Huân một tay đặt trên cổ tay cậu, cúi người đè lên, giọng điệu lạnh lẽo cứng rắn, "Đó là cái gì?"
Lộc Hàm biết hắn đang hỏi cái giấy tờ ghi chép kia, liền nói, "Giấy tờ, anh đã nhìn thấy rồi phải không?"
"Giấy tờ?" Ngô Thế Huân siết lấy cổ tay cậu, "Em muốn làm gì? Hả? Trả tiền lại sao?"
"Đúng." Lộc Hàm gật gật đầu, cậu quả thật có ý nghĩ này, cho nên vẫn luôn đem tiền cha mẹ thiếu Ngô Thế Huân ghi lại.
Nghe thấy câu trả lời của cậu, sắc mặt Ngô Thế Huân càng kém hơn, thanh âm lạnh như băng, "Trả tiền xong em muốn làm gì? Ly hôn sao?"
"Không phải, Ngô Thế Huân anh trước tiên buông em ra đã." Lộc Hàm vùng vẫy một hồi, nước trên tóc cậu dính cả ra ghế.
Ngô Thế Huân không để ý, một tay nắm cằm, đem mặt cậu nâng lên, "Em có phải quá ngây thơ không? Em cho rằng trả xong tiền là có thể thoát khỏi anh sao?"
"Em không nghĩ như vậy, trước tiên hãy nghe em nói!" Bị hắn áp chế như thế, còn không nghe chính mình giải thích, Lộc Hàm có chút tức giận, đưa tay đẩy hắn.
"CMN em ghi lại mấy cái kia để làm gì?" Ngô Thế Huân đánh gãy lời cậu, buông cằm cậu ra, ngón tay một đường lướt xuống vị trí trái tim cậu, nghiến răng nghiến lợi nói, "Lộc Hàm, coi như trái tim của em là cục đá, lão tử tìm lâu như vậy cũng phải đào cho ra Tôn Ngộ Không, CMN không ngờ em lại mỗi ngày làm cái này là muốn tức chết anh đúng không?" (Ý anh Cách là anh làm mọi thứ như vậy mà ẻm vẫn không động lòng)
"............" Lộc Hàm bị câu nói này của hắn làm cho bối rối, sau khi phản ứng lại không khống chế được mà cười ra tiếng, hiểu lầm lúc nãy cũng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Ôi! Huân Cách Cách không cần đáng yêu như vậy a!
"Cười cái rắm!" Ngô Thế Huân giận đùng đùng, đối với việc cậu không trọng hôn nhân của hai người rất là khó chịu, nhưng lại không nỡ lòng trách móc nặng nề, cuối cùng vẫn là buông cậu ra, ngồi vào bên cạnh tức giận.
Lộc Hàm lên vừa nhìn, phát hiện tóc của chính mình đem ghế sô pha làm ướt một mảng, lát nữa phải lấy máy sấy tóc thổi một chút mới được.
Trong lòng Ngô Thế Huân buồn phiền một hơi chờ Lộc Hàm đến hống, vừa quay đầu lại lại phát hiện cậu một mặt đau lòng nhìn ghế sopha bị làm ẩm ướt, nhất thời giận không chỗ phát tiết, buồn bực mà kéo kéo caravat, đứng lên đi về phía phòng ngủ. (đến khổ với hai vợ chồng nhà này)
Hắn cần phải tắm nước lạnh để hạ hỏa, miễn cho áp chế không nổi mà đem con Cá Mắm này xào lên.
"Ngô Thế Huân." Thấy hắn đi Lộc Hàm lên tiếng gọi lại.
Ngô Thế Huân không nhìn cậu, tiếp tục đi.
"Đứng lại!" Lộc Hàm lại gọi một tiếng, đứng dậy đi tới.
Bước chân Ngô Thế Huân dừng lại, không quay đầu lại.
Lộc Hàm đi tới trước mặt hắn, phát hiện hắn một mặt băng sương, đầy tức giận, liền không nhịn được cười ra tiếng.
"Cười nữa coi." Ngô Thế Huân âm u mà mở miệng.
"Khụ!" Lộc Hàm nín cười, đưa tay nắm lấy tay hắn, nói, "Anh đừng tức giận nha, trước tiên hãy nghe em nói."
"Đem tóc sấy khô." Ngô Thế Huân nói.
Lộc Hàm sửng sốt một chút, lập tức hiểu rõ ý tứ của hắn, trong lòng không khỏi dâng lên một tia ngọt ngào, Ngô Thế Huân cho dù cực kì tức giận vẫn như trước đem mình đặt ở trong lòng.
"Chờ anh động thủ hỗ trợ sao?" Thấy cậu không nhúc nhích, Ngô Thế Huân cười lạnh hỏi.
"Anh chờ em một chút, em lập tức ra ngay." Lộc Hàm nói xong đi đến phòng ngủ sấy tóc.
Chờ cậu sấy tóc xong đi ra, nhìn thấy Ngô Thế Huân ngồi trên ghế salon, trước mặt vẫn là máy tính của cậu.
Lộc Hàm đi tới, Ngô Thế Huân hất cằm, ra hiệu cậu giải thích.
"Cái kia là lúc mới quen anh thì đã ghi lại." Lộc Hàm nói.
"Ngày mùng 6 tháng 1." Ngô Thế Huân nói thời gian gần nhất, ý là em cho anh ngốc sao?
"Lúc đầu em quả thực nghĩ khi trả tiền cho anh xong liền đoạn tuyệt quan hệ." Lộc Hàm vừa nói vừa quan sát phản ứng Ngô Thế Huân, quả nhiên cậu vừa nói xong sắc mặt Ngô Thế Huân liền thay đổi, nhìn cậu chằm chằm giống như là muốn đem cậu nuốt vào trong bụng. Vội vã nói một câu, "Nhưng bây giờ thì không phải."
Ngô Thế Huân nghe vậy sắc mặt mới hơi hơi buông lỏng một chút, để cậu tiếp tục.
"Kỳ thực lúc trước em sợ phiền anh..."
"Em là muốn cãi nhau sao?" Ngô Thế Huân hỏi.
"Anh có muốn nghe hay không hả?" Lộc Hàm mỗi lần nói đều bị hắn đánh gãy.
"Nói dễ nghe một chút, anh không có thời gian nghe em nói nguyên cả cảm giác của mình." Ngô Thế Huân nói.
"Vậy em đi ngủ." Lộc Hàm nói xong xoay người rời đi, lần này biến thành Ngô Thế Huân theo sau kéo cậu lại.
"Bây giờ lá gan của em càng lúc càng lớn nhỉ?" Ngô Thế Huân khó chịu hỏi.
"Vậy anh có muốn nghe hay không?" Lộc Hàm hỏi, trong đôi mắt đều đượm ý cười.
Ngô Thế Huân mắng nhỏ một câu, lôi cậu đến ghế sô pha ngồi xuống, giọng điệu bất thiện phun ra một chữ, "Nói."
Lộc Hàm đem tâm sự từ lúc mình vừa mới bắt đầu cùng Ngô Thế Huân ký kết nói một lần.
Vào lúc ấy cậu đúng là không muốn, đối với hai người tự xưng là cha mẹ kia, cậu cho dù từng có mong đợi, nhưng cũng không nguyện ý bán mình thay bọn họ trả nợ. Nếu như Ngô Thế Huân lúc đó không có dùng ông nội đến áp chế cậu, cậu sẽ không kí kết khế ước đó.
"Nếu như lúc đó em không đồng ý, anh sẽ động thủ với ông nội sao?" Lộc Hàm hỏi ra điều mà cậu luôn muốn hỏi.
"Anh còn không đến mức hèn hạ như vậy." Ngô Thế Huân hừ lạnh, "Thật sự coi chính mình là Thiên tiên sao?"
Lộc Hàm, "......" Vâng vâng vâng, anh là Cách Cách, anh là Thiên tiên.
Kỳ thực cái vấn đề này trong quá trình ở chung Lộc Hàm đã biết đáp án, chỉ là muốn nghe từ miệng Ngô Thế Huân thôi. Cậu chưa bao giờ từng nghĩ sẽ cùng Ngô Thế Huân biến thành quan hệ như hiện tại, không đơn thuần là chỉ quan hệ hôn nhân, mà là hai người thật lòng với nhau.
Lộc Hàm tuy rằng chưa bao giờ nói qua, nhưng cậu hiểu rõ tâm ý của chính mình. Lúc đầu chống cự đến chậm rãi bị Ngô Thế Huân hấp dẫn, này đó toàn bộ cậu đều hiểu, cũng thản nhiên tiếp thu.
"Ngô Thế Huân." Lộc Hàm quay đầu lại nhìn hắn, "Có mấy lời em không nói với anh, bởi vì em không biết làm sao mở miệng. Anh muốn nghe sao?"
Tâm tình Ngô Thế Huân khó chịu, muốn độc miệng hai câu, nhưng khi nhìn thấy Lộc Hàm mang theo ánh mắt mong chờ, này đó ghét bỏ liền không nói ra miệng.
Tất nhiên em đã muốn nói, vậy anh liền tùy tiện nghe cho kỹ.
Ngô Thế Huân rộng rãi mà gật đầu, "Chuẩn tấu."
Lộc Hàm nhìn hiểu ý tứ hắn, cười khẽ một tiếng, ngửa đầu hôn cằm hắn một cái, lúc này mới nói, "Trả tiền lại với đoạn tuyệt quan hệ là ý nghĩ trước đó, hiện tại đã không có, bởi vì em không nỡ."
Cậu nói, ngón tay chạm lên mắt Ngô Thế Huân, nói, "Em không nỡ cùng anh tách ra."
Câu nói gần như biểu lộ của Lộc Hàm khiến Ngô Thế Huân ngây ngẩn cả người, còn chưa kịp phản ứng lại liền nghe cậu nói tiếp, "Lúc trước đăng ký chúng ta có một việc chưa hoàn thành, em vẫn muốn cùng anh hoàn thành nó."
"Cái...cái gì?" Ngô Thế Huân nói lắp.
Lộc Hàm nằm trong lồng ngực hắn xoay người, cùng hắn mặt đối mặt, đưa tay đặt lên ngực trái của hắn, chậm rãi nói, "Tôi nguyện ý cùng Ngô Thế Huân trở thành quan hệ phu phu hợp pháp, từ nay về sau ở bên nhau, giúp đỡ lẫn nhau, cho dù là tốt hay xấu, giàu có hay bần cùng, bệnh tật hay khỏe mạnh đều yêu thương nhau, quý trọng nhau, chỉ có cái chết mới có thể đem chúng tôi tách ra."
Thanh âm Lộc Hàm tuy rằng không nặng, nhưng lại vô cùng rõ ràng, một chữ cũng không thoát khỏi tai Ngô Thế Huân. Ánh mắt cậu kiên định, không hề che giấu yêu thương chút nào, toàn bộ thản nhiên đặt trước mặt Ngô Thế Huân, chấn động đến mức Ngô Thế Huân thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Lộc Hàm lần thứ hai lên tiếng hỏi hắn, "Anh thì sao, Ngô Thế Huân?"
Trong mắt Lộc Hàm vừa thành kính vừa mong đợi, Ngô Thế Huân nhìn thẳng vào mắt cậu, cảm thấy tâm tư của chính mình đều bị cậu nhìn sạch.
"Anh..." Ngô Thế Huân giật giật miệng, cuống họng hơi khô.
"Sao?" Lộc Hàm nhìn hắn.
"Anh thực sự chịu đủ lắm rồi." Ngô Thế Huân mắng một câu, trực tiếp đem người khiêng lên đi về phòng ngủ.
Excuse me? Lộc Hàm choáng váng, đây là cái tình huống gì.
Mãi đến khi bị Ngô Thế Huân đè xuống giường lột sạch quần áo, cậu mới lấy lại tinh thần, một tay chống ngực Ngô Thế Huân, hỏi, "Anh làm gì vậy? Những lời em mới nói anh đều không nghe sao?"
Ngô Thế Huân tách chân cậu ra, từ cẳng chân một đường hôn đến bắp đùi, mới nói, "Thì sau khi thề nguyện phải làm chuyện cần làm, em nếu nghiêm túc mà cầu hoan như vậy, lão công nhất định phải thỏa mãn em." (Ừm, thì sau khi kết hôn thì chui vào động phòng chứ còn gì nữa)
... Ai cầu hoan a!!! Lời thề nguyện kết hôn bị coi thành cầu hoan, anh không cân nhắc qua cảm thụ của cục Dân Chính sao?!
Huân Cách Cách hiển nhiên là không có, hắn chỉ lo để cho mình cùng Tiểu Cá Mắm nuôi trong nhà sảng khoái thôi.
Sau khi hài lòng ăn no, Ngô Thế Huân ôm Lộc Hàm hôn lỗ tai cậu một cái, nói, "Em yêu anh như thế, anh nhận."
"..." Lộc Hàm toàn thân vô lực, ngay cả tâm tư phản bác cũng không có, nhắm mắt lại liền ngủ thiếp đi.
Ngô Thế Huân sờ sờ lỗ tai cậu, nhịn không được liền đến gần hôn liếm, ngoạn mấy phút mới lưu luyến mà thả ra.
Ngủ ngon, bảo bối nhi." Ngô Thế Huân trầm thấp nói, ôm cậu ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co