26 (Hoàn)
Nghe nói ba người Mạc Tố Á muốn đi qua ăn Tết cùng, Lộc Hàm khẩn trương đến độ tim đều nhảy ra ngoài, cảm giác so với lần đầu đến Ngô gia gặp mặt bọn họ còn khẩn trương hơn, khác với lần trước là căng thẳng, lần này là kích động nhiều hơn!
"Có thật không?" Lộc Hàm không dám tin kéo kéo ống tay áo Ngô Thế Huân, không ngừng mà hỏi, "Dì Tố bọn họ thật sự muốn tới sao? Anh không gạt em chứ? Lão gia tử thì sao? Cùng đi?"
"Đương nhiên là cùng đi." Ngô Thế Huân hừ một tiếng, đưa tay véo má cậu nói, "Chỉ có ngần ấy tiền đồ? Em không phải muốn cùng ăn Tết sao? Thỏa mãn em."
"Nhưng là, nhưng là..." Lộc Hàm nói năng có chút lộn xộn, kéo lấy tay Ngô Thế Huân, "Nhưng là xa như vậy, lại còn lạnh, bọn họ làm sao... Làm sao..."
"Làm sao làm sao làm sao làm sao..." Ngô Thế Huân đánh gãy lời cậu, ghét bỏ mà nói, "Mới nói hai câu mà đã lắp ba lắp bắp, xin em đó, bớt tranh cãi một tí đi."
Lộc Hàm lúc này hoàn toàn không thèm để ý hắn độc miệng, cảm giác đầu óc mình đều rối bù cả lên, trông mong nhìn Ngô Thế Huân làm hắn hết chịu nổi, đầu hàng mà nói, "Anh nói với bọn họ là ông em đã biết chuyện của chúng ta, cũng có ý định mời gia trưởng hai bên ăn cơm chung, bọn họ thấy như thế cũng không tồi, quyết định cùng nhau ăn Tết, hai nhà đoàn viên, hiểu chưa?"
Lộc Hàm gật đầu, lập tức lại lắc đầu, rõ ràng thì rõ ràng, nhưng là cậu vẫn cảm thấy giật mình! Nhưng càng nhiều hơn chính là cảm động cùng kích động. Ba người lão gia tử vậy mà ngàn dặm xa xôi chạy tới đây ăn Tết, chuyện này quả thật nghĩ cũng không dám nghĩ tới!
Xem cậu vẫn một mặt choáng váng, Ngô Thế Huân chẳng một chút ôn nhu mà xoa xoa tóc cậu, nói, "Đừng có một bộ muốn khóc như thế, chẳng đáng yêu tẹo nào."
"Em mới không có." Lộc Hàm phản bác, thế nhưng thanh âm so với lúc bình thường có chút bất đồng.
Ngô Thế Huân đưa tay kéo cậu vào trong lồng ngực, nói, "Lão gia tử nói nếu để ông nội em một mình qua đó sợ không quen, ngài lúc tuổi còn trẻ đã bôn ba quen rồi, lại đây một chuyến không phải chuyện gì khó."
"Nhưng như thế vẫn rất vất vả cho lão gia tử, hơn nữa còn là mùa đông." Lộc Hàm vẫn cảm thấy không tiện.
"Mùa đông năm ngoái lão gia tử còn theo người đi lên núi Bắc Tề xem tuyết, nếu trèo lên núi em nhất định không đuổi kịp ông." Ngô Thế Huân nhẹ nhàng mà nói.
"........." Lộc Hàm lựa chọn trầm mặc, cậu quả thật không bò lên nổi.
Nhưng ngoài dự liệu của Lộc Hàm, ông nội vậy mà cũng biết chuyện lão gia tử bọn họ muốn đến đây, hoá ra hai ngày trước Ngô Thế Huân đã cùng ông nói chuyện, chỉ là hai người đều gạt Lộc Hàm mà thôi. Lộc Hàm chẳng hay biết gì bị làm cho sợ hết hồn như vậy ngoại trừ Huân Cách Cách cũng chẳng có ai khác.
Buổi chiều Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân đến trạm xe trên trấn đón người. Lộc Hàm vừa nhìn thấy lão gia tử liền nhịn không được chạy qua ôm lấy ông, lão gia tử bị cậu làm sững sờ, nhìn về phía Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân nhún nhún vai, làm động tác lau nước mắt một cái.
Lão gia tử nháy mắt liền hiểu rõ, vỗ vỗ lưng Lộc Hàm, cười nói, "Sao lại giống như tiểu hài tử vậy chứ."
Lộc Hàm buông ông ra, nói với Mạc Tố Á cùng Ngô Thừa ở bên cạnh, "Dì Tố, Thừa thúc."
"Ừ." Mạc Tố Á cười đáp một tiếng, Ngô Thừa cũng gật gật đầu.
Nhà Lộc Hàm là nhà trệt hai phòng ngủ một phòng khách, nhiều người như vậy ở không được, Lộc Hàm cũng không tiện để họ ở trong một căn nhà đơn sơ như vậy, liền lên trấn tìm một căn nhà trọ sạch sẽ cho ba người.
Sau khi bồi ba người ăn cơm, Ngô Thế Huân cùng Lộc Hàm liền tiễn bọn họ về nhà trọ, lặn lội đường xa, ba người đều có chút mệt mỏi.
"Dì Tố, mọi người đã vất vả rồi." Trước khi đi Lộc Hàm đỏ mắt nói với Mạc Tố Á.
"Đều là người một nhà, đừng khách sáo như vậy, hi vọng sẽ không quấy rầy đến con và ông." Mạc Tố Á sủng nịch mà cười nói.
"Không quấy rầy, ông nội rất cao hứng, ông nói nhà đông người mới náo nhiệt, dì đừng suy nghĩ nhiều." Lộc Hàm vội vàng lắc đầu nói.
"Vậy thì tốt, không còn sớm, nhanh đi về đi." Mạc Tố Á vỗ vỗ vai cậu.
"Vậy chúng ta ngày mai tới đón mọi người." Lộc Hàm nói.
Tối hôm đó đến lượt Lộc Hàm không ngủ được, cậu đưa tay ôm lấy cổ Ngô Thế Huân hôn một cái, xúc động nói, "Anh biết không? Nhà em xưa nay không có nhiều người như vậy cùng ăn Tết, vừa nghĩ tới ngày mai lão gia tử bọn họ cùng ăn bữa cơm giao thừa em rất vui."
"Em cao hứng như vậy mà chỉ thưởng chút xíu thế này thôi sao?" Ngô Thế Huân nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp trên eo cậu.
Lộc Hàm nghĩ một hồi, cảm thấy chính mình cần phải thưởng cho Huân Cách Cách. Vì vậy đến gần cắn cắn lỗ tai hắn, thấp giọng nói ra một câu.
Ngón tay Ngô Thế Huân chuyển qua mạnh mẽ sờ soạng cái mông của cậu, đè thấp giọng nói, "Đây là em nói, lúc trở về cũng đừng khóc lóc xin tha."
Ngô Thế Huân mỗi lần đè thấp thanh âm nói chuyện đều mang một tia khàn khàn gợi cảm, làm cho lòng người ngứa ngáy. Lộc Hàm đỏ mặt, thuận theo hắn, "Nghe theo anh."
Lời nói này của cậu làm cho bụng dưới Ngô Thế Huân nóng lên, cánh tay dùng lực, đem cậu áp gần vào bụng mình, sau đó kéo cái quần vướng víu xuống, ngón tay linh hoạt chui vào.
Lộc Hàm rụt cổ một cái, bị hắn làm cho cả người nóng lên, giữa hai chân phát ngạnh, lại sợ ông nội nghe thấy, chỉ có thể cắn răng không phát ra tiếng.
Thân thể dính lại một chỗ, ma sát lẫn nhau rồi phóng thích, lòng bàn tay dính bạch trọc.
Lộc Hàm dựa vào hắn thở gấp, Ngô Thế Huân dùng khăn giấy giúp cậu lau khô, sau đó đi ra ngoài rửa sạch tay trở về nằm xuống ôm cậu vào trong ngực.
"Trước tiên thu chút lợi tức, lúc trở về sẽ hảo hảo trừng trị em." Ngô Thế Huân hôn cậu một cái thật kêu, "Ngủ đi."
"Ngủ ngon, Huân Cách Cách." Lộc Hàm lấy đầu cọ cọ hắn, hài lòng ngủ.
"........." Ngô Thế Huân trầm mặc vài giây mới nói, "Ngủ ngon."
Hôm sau ông nội đến nhà A Quế thẩm mượn chiếc xe để Ngô Thế Huân cùng Lộc Hàm đi đón ba người lão gia tử. Hai người sáng sớm đã rời khỏi, lên trấn đón người về nhà.
Bọn họ mới vừa vào sân ông nội liền để đồ trong tay xuống ra ngoài đón, lão gia tử đi ở phía trước vừa nhìn thấy ông liền vẫy tay cười nói, "Chào ngài."
"Chào ngài chào ngài." Ông nội đi tới, hai người bắt tay, vỗ vỗ vai của đối phương.
Ngô Thừa cùng Mạc Tố Á ở bên cạnh cũng lên tiếng chào hỏi, ông nội vui cười hớn hở gật đầu, nói bọn họ vào nhà ngồi, Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân đi pha trà.
Chờ bọn hắn rót trà xong đi qua, hai lão gia tử đã trò chuyện đến khí thế ngất trời, ông nội đến tủ đựng bát cầm bàn cờ, muốn cùng lão gia tử luận bàn hai ván. Lão gia tử sớm có ý đó, hai người ăn nhịp với nhau, ở một bên đánh cờ.
Mạc Tố Á cùng Ngô Thừa thì lại ở bên cạnh vừa nói chuyện vừa sưởi ấm.
Lộc Hàm rót cho cho bọn họ ly trà, sau đó ngồi xuống bên cạnh Mạc Tố Á, mang theo chút xấu hổ, "Dì Tố, trong nhà có chút đơn sơ, mọi người đừng để ý."
"Nói cái gì đó, rất tốt mà." Mạc Tố Á cười nói, liếc nhìn hai lão gia tử đang chơi cờ, nói, "Lão gia tử vẫn luôn nhắc tới muốn cùng ông con đánh hai ván, lần này ông rất vui vẻ."
Lộc Hàm cũng cười theo, ngồi ở bên cạnh nói chuyện với hai người.
Buổi trưa mọi người ăn đạm bạc một chút, sau khi ăn xong Lộc Hàm liền bắt tay chuẩn bị cơm giao thừa, lúc trước đều là hai ông cháu cùng làm, năm nay ông nội phụ trách bồi lão gia tử chơi cờ, Lộc Hàm liền để Ngô Thế Huân hỗ trợ làm trợ thủ.
"Thế Huân sao làm được? Ta tới giúp con." Mạc Tố Á cởi áo khoác ra.
"Không cần không cần, dì và Thừa thúc cứ ngồi đi." Lộc Hàm vội vã xua tay, "Ngô Thế Huân rất lợi hại, hắn còn biết nhóm lửa."
"Ta khẳng định chỉ có thể ngồi, không thể đi giúp qua loa, bất quá để cho dì Tố của con giúp con đi, dì con nấu ăn rất ngon." Ngô Thừa cười nói.
"Thế Huân nhóm lửa? Đừng đem bếp đốt nha." Mạc Tố Á nói.
"Vậy thì phiền dì Tố rồi." Lộc Hàm đành phải cười gật đầu, cũng không từ chối nữa. Ngô Thế Huân quả thực không thể giúp được cái gì, nghĩ tới đây cậu liếc nhìn Ngô Thế Huân, lắc lắc đầu.
Ngô Thế Huân đang gọt vỏ củ cải, hiểu được suy nghĩ của cậu liền có kích động muốn đem cả cây củ cải gọt sạch.
Có đồng đội thần Mạc Tố Á, đồng đội heo Ngô Thế Huân liền bị đá ra sân rửa rau, trước khi đi còn bị hai người ghét bỏ liếc một cái.
Sau khi rửa một đống rau củ lớn, trong lòng Huân Cách Cách đã ghi một đống nợ, chờ năm sau trở về tính sổ với con Cá Mắm.
Lúc Lộc Hàm đi ra lấy cải xanh thì thấy Ngô Thế Huân ngồi ở trên cái ghế con con, vóc người cao to hơi khom lại, mấy cây củ cải, rau cần, hành, rau cải trắng bên chân đã được rửa sạch sẽ.
Cậu đi tới, từ phía sau lưng chống tay lên vai Ngô Thế Huân, nhìn về phía trước một chút, hỏi, "Rửa xong chưa?"
Ngô Thế Huân mặc kệ cậu, đem một cây rau cải trắng còn lại thả trong nước, vẻ mặt lạnh lùng.
Lộc Hàm cảm thấy Huân Cách Cách đang cáu kỉnh nhìn manh chết người, thừa dịp sân không ai, một tay ôm cổ hắn, một tay nắm chặt tay hắn đang rửa rau trong chậu, nói, "Nước nguội rồi? Có muốn em cho thêm một chút ngước nóng hay không." Sợ Ngô Thế Huân rửa rau lạnh, mỗi lần Lộc Hàm đưa nước cho hắn đều là nước ấm.
Ngô Thế Huân hừ một tiếng, nói, "Tâm lạnh."
"Phụt." Lộc Hàm nhịn không được cười ra tiếng, ôm hắn nói, "Tức cái gì a."
"Hừ." Ngô Thế Huân đem bắp cải thảo ném vào trong nước, "Em có tin hay không hiện tại liền thu thập em."
"Tin tin tin." Lộc Hàm lấy lòng hôn lên cổ hắn một cái nói, "Tuy rằng kĩ thuật nhóm lửa của anh rất kém cỏi, thế nhưng anh hầm canh là em thích nhất."
"Nịnh nọt." Ngô Thế Huân hừ một tiếng, nơi bị Lộc Hàm hôn qua ngứa một chút, hắn nghiêng đầu nói, "Cổ ngứa."
"Vậy em gãi cho anh." Lộc Hàm nói xong đưa tay giúp hắn, liền nghe hắn nói, "Dùng miệng."
"........." Lộc Hàm đẩy hắn ra, "Anh đủ rồi đó."
"Cổ ngứa." Ngô Thế Huân lặp lại một lần.
Lộc Hàm biết hắn giận dỗi cầu dỗ dành, quay đầu lại nhìn về phía trong phòng, phát hiện không có ai chú ý bên này, đến gần hôn lên cổ hắn, nhưng lúc chưa chạm tới, Ngô Thế Huân đột nhiên quay đầu, vừa vặn hôn lên miệng.
"........." Lộc Hàm đột nhiên rụt lùi, nhìn hắn chằm chằm, "Anh chơi xấu!" Nói xong bưng rau củ đã được rửa sạch trở về nhà bếp.
Ngô Thế Huân nhìn bóng lưng cậu, cong môi lộ ra ý cười, tâm tình khoái trá mà nói, "Dám đấu với anh, hừ."
Lộc Hàm cùng Mạc Tố Á làm một bàn thức ăn lớn, món mỗi người thích ít nhất có hai đĩa, món mặn, món chay, món chính, ăn vặt, điểm tâm ngọt không thiếu thứ gì, đem toàn bộ bày lên nguyên bàn lớn.
"Trong nhà đã lâu không náo nhiệt như vậy." Ông nội thở dài nói, "Mấy năm qua đều là ta và Tiểu Lộc hai người ăn Tết, ta lão già này thức lâu không, chỉ có mình nó là thức đến Giao thừa."
"Sau này cũng sẽ náo nhiệt như thế, ông nhớ lúc nào cùng ta đi vui đùa một chút?" Lão gia tử hỏi.
"Có cơ hội nhất định đi." Ông nội cười nói, nâng cốc nói, "Đến đến đến, chúng ta cụng ly, cảm ơn mọi người ngàn dặm xa xôi chạy tới, đây là phúc khí của Tiểu Lộc."
"Đều là người một nhà, Thế Huân có thể cùng một chỗ với Tiểu Lộc cũng là phúc khí của nó." Lão gia tử vừa nói vừa nâng cốc.
"Phúc phận của con." Ngô Thế Huân nói, ở dưới đáy bàn nắm chặt tay Lộc Hàm.
Lộc Hàm nhìn về phía hắn, lặng lẽ nắm lại.
Sau khi ăn xong, mọi người cùng nhau ngồi sưởi ấm tán gẫu xem tivi, đến hơn mười giờ Ngô Thế Huân đem ba người trở về nhà trọ trên trấn.
Ở nhà trọ, Mạc Tố Á đưa cho Lộc Hàm ba phong bao lì xì, nói, "Hai người các con mỗi người một cái, còn có một cái cho ông nội con."
"Không được, con không thể nhận được." Lộc Hàm vội vàng nói, cậu vừa mới nói xong Ngô Thế Huân liền đưa tay nhận lấy, "Cảm ơn mẹ."
Lộc Hàm im lặng liếc mắt nhìn hắn, chỉ có thể nói với Mạc Tố Á, "Cảm ơn dì Tố."
Mạc Tố Á cười nói, "Còn gọi dì Tố?"
Lộc Hàm đỏ mặt, nhỏ giọng nói, "Cảm ơn mẹ."
"Ừa!" Mạc Tố Á hài lòng gật đầu, "Con ngoan."
Lúc về đến nhà, ông nội đã ngủ trước, tivi cùng đèn trong nhà vẫn còn sáng, trong thôn có tập tục, giao thừa đến mùng 2, ba ngày đều phải mở đèn cùng TV, hoan nghênh lão Thần tài vào nhà.
Lộc Hàm đến phòng của ông đem phong bao lì xì đặt trên tủ đầu giường, tổng cộng có ba cái, cậu một cái, Ngô Thế Huân một cái, còn có Mạc Tố Á một cái.
Từ trong phòng đi ra, cậu nhìn thấy Ngô Thế Huân ngồi bên chậu than đảo cái gì, đi tới liền phát hiện hắn đem khoai lang vùi trong than lật ra, phủi sạch sẽ rồi đặt trên đất.
Lộc Hàm ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm khoai lang lên lột vỏ, cùng hắn tán gẫu chuyện hồi trước. Ngô Thế Huân lẳng lặng nghe, chờ cậu nói xong liền cúi đầu kề sát trán cậu, nói, "Sau này anh sẽ cùng em thức đêm 30 đón Giao thừa."
"Được." Lộc Hàm cong cong ánh mắt cười nói, "Anh thật tốt."
"Hừ hừ." Ngô Thế Huân phóng cho cậu một ánh mắt 'Em hiểu được thì tốt'.
Tới gần 12 giờ, khắp nơi trong thôn đều đốt pháo hoa. Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân đem pháo hoa đã chuẩn bị trước lên mái nhà, châm lửa.
Pháo hoa phát ra một tiếng cao minh, xông thẳng lên mây xanh, "Bùm—— " một tiếng, nổ tung. Sau khi pháo thứ nhất nổ tung thì pháo thứ hai theo sát sau đó, trong lúc nhất thời đủ pháo hoa đủ mọi màu sắc trong khoảng không nhuộm thành một mảng sáng lạn.
Lộc Hàm ôm lấy Ngô Thế Huân, hơi dịch lại ghé vào lỗ tai hắn nói, "Em yêu anh."
Ngô Thế Huân đưa tay ôm lấy eo cậu, nghiêng đầu hôn lên gò má trắng nõn, "Anh cũng yêu em."
***
Lời cuối sách
Lễ cưới của Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân xác định vào tháng ba, cùng ngày sinh nhật của Ngô Thế Huân. Lễ cưới mời không nhiều người lắm, chỉ mời thân thích cùng bằng hữu hai bên.
Lộc Hàm mặc âu phục trắng, Ngô Thế Huân lại mặc âu phục đen, hai người đứng trước mặt mục sư.
"Ngô Thế Huân tiên sinh, ngài có nguyện ý cùng Lộc Hàm tiên sinh trở thành quan hệ phu phu hợp pháp, từ nay về sau luôn ở bên nhau, giúp đỡ lẫn nhau, cho dù là tốt hay xấu, giàu có hay bần cùng, bệnh tật hay khỏe mạnh đều yêu thương quý trọng lẫn nhau, một đời chung thuỷ với ngài ấy hay không?" Mục sư hỏi.
"Tôi nguyện ý." Ngô Thế Huân kiên định nói.
"Lộc Hàm tiên sinh, ngài có nguyện ý cùng Ngô Thế Huân tiên sinh trở thành quan hệ phu phu hợp pháp, từ nay về sau luôn ở bên nhau, giúp đỡ lẫn nhau, cho dù là tốt hay xấu, giàu có hay bần cùng, bệnh tật hay khỏe mạnh đều yêu thương quý trọng lẫn nhau, một đời chung thuỷ với ngài ấy hay không?"
"Vâng, tôi nguyện ý." Lộc Hàm đồng dạng kiên định.
"Mời các ngài trao nhẫn cho nhau." Mục sư nói người bên cạnh đem nhẫn đưa ra.
Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân đeo cho nhau biểu tượng của hôn nhân, chiếc nhẫn bạc chậm rãi đi vào ngón tay của đối phương, ràng buộc nhân sinh của bọn họ.
"Chú rể có thể hôn môi đối phương." Mục sư vỗ nhẹ tay.
Ngô Thế Huân một tay đỡ vai Lộc Hàm, hơi cúi đầu hôn lên đôi môi cậu.
Ngồi ở phía dưới, ông nội cùng Mạc Tố Á một bên cười một bên đỏ cả vành mắt. Phía sau bọn họ là ba người Xá Trường, lão nhị kỳ quái huých Xá Trường một cái hỏi, "Đại ca, ngày tốt như vậy mà anh còn khóc cái gì a?"
"Không... Tôi chỉ là rất cao hứng!" Xá Trường sụt sịt mũi, "Cảm thấy rất cảm động."
"Không phải chứ? Cảm động đến muốn khóc?" Lão tam sợ hết hồn.
Trong lòng Xá Trường lệ rơi đầy mặt, không ngừng muốn khóc, còn có cảm giác muốn hét lên... Cứu mạng!!!!
Đến buổi tối, Lộc Hàm nằm lỳ ở trên giường nhìn chiếc nhẫn trên tay. Đây là Ngô Thế Huân đặt làm lần nữa, cùng đôi trước kia không giống nhau. Nghĩ đến người khác khi kết hôn sẽ khắc chữ ở trong nhẫn, cậu tò mò Ngô Thế Huân có phải cũng như vậy hay không, liền tháo nó xuống, tỉ mỉ quan sát.
Sau đó cậu phát hiện bên trong không có chữ viết, mà là có đồ án —— hình ảnh trang sức độ đầu của Cách Cách!! (chẳng bết cái nhẫn nó bự cỡ nào mà có thể khắc ra hình ảnh như vậy O.O)
Lộc Hàm nhìn cái đồ án này thì hơi kinh ngạc, sau đó thấp giọng cười ra tiếng, cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn.
Lúc này Ngô Thế Huân vừa vặn tắm xong đi ra, hắn vừa đi vừa lau tóc, nói với Lộc Hàm, "Qua giúp anh sấy..." Lời còn chưa nói hết liền bị Lộc Hàm bắt lấy tay, sau đó chiếc nhẫn liền bị Lộc Hàm cướp đi.
Lộc Hàm nhìn xuống cái nhẫn của Ngô Thế Huân, đúng như cậu dự đoán, bên trong là hình ảnh một Tiểu Cá Mắm.
Ngô Thế Huân thấy cậu phát hiện, có chút xấu hổ, liền đoạt lại chiếc nhẫn.
Lộc Hàm thấy thế lấy tay chống đầu, cười nhìn hắn, "Cách Cách à, hoá ra anh cũng biết lãng mạn như vậy a!"
Ngô Thế Huân đem khăn mặt ném qua một bên, đi tới bên giường cúi đầu nhìn cậu nói, "Chiếm được tiện nghi còn ra vẻ, muốn bị chỉnh có đúng không?"
Lộc Hàm từ giường đứng lên, hai tay ôm lấy cổ Ngô Thế Huân, cúi đầu đụng trán hắn, "Nếu em muốn thì sao?"
Ngô Thế Huân chỉ trầm mặc hai giây, hai tay liền ôm cái mông cậu, dùng sức một cái đem người đè xuống giường.
Đêm đó lần đầu tiên Lộc Hàm ở trên giường bị Ngô Thế Huân ép buộc gọi 'Ông xã', chờ sau khi hai người dừng lại, cả người cậu như Cá Mắm mới từ dưới nước lên, ngay cả khí lực quẫy đuôi cũng mất, cuối cùng vẫn là Ngô Thế Huân bế cậu đi thanh tẩy.
Một lần nữa nằm lại trên giường, Ngô Thế Huân ôm cậu, nhẹ giọng nói, "Ngủ đi."
Lộc Hàm ừ một tiếng, rúc vào trong ngực Ngô Thế Huân, ở trong chăn nắm chặt tay hắn, "Ngủ ngon, Cách Cách."
"Ngủ ngon." Ngô Thế Huân ôm cậu, nhẹ giọng nói, "Bảo bối nhi."
* TOÀN VĂN HOÀN *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co