9 / 10
Trong quán bar Kim Chung Nhân tìm được cái người toàn thân toả ra hơi thở 'người sống chớ gần' – Ngô Thế Huân, cái tên này nửa giờ trước gọi điện thoại liền nói với y tên quán, y vội vàng ăn cơm xong liền chạy tới. Cái phong cách luôn làm theo ý mình như vậy thật là khiến người ta hao tổn tâm trí mà.
Thấy bên cạnh Ngô Thế Huân đã có hai chai rỗng, y đi tới ngăn cái tay đang rót rượu của hắn.
Ngô Thế Huân giương mắt nhìn thấy Kim Chung Nhân bên cạnh, ngoắc tay ra hiệu bartender giúp hắn cầm cái cốc, "Ngồi."
Kim Chung Nhân ngồi xuống một bên, rót rượu nhấp một hớp, chống cằm nhìn Ngô Thế Huân trêu ghẹo nói, "A Huân làm sao vậy? Có ủy khuất gì nói ra Trẫm làm chủ cho ngươi."
"A." Ngô Thế Huân liếc y một cái, cười lạnh nói, "Chung Nhân, là công tử lâu rồi không dạy dỗ cậu sao?"
"........." Kim Chung Nhân bĩu môi, "Cậu thật không đáng yêu."
"Như nhau." Ngô Thế Huân uống một hớp rượu.
Lúc Ngô Thế Huân gọi điện thoại Kim Chung Nhân vừa vặn đang dùng cơm, y đoán Ngô Thế Huân vẫn còn chưa ăn cơm, liền kêu quán bar đi chuẩn bị vài phần ăn, lúc này mới hỏi Ngô Thế Huân, "Chuyện gì xảy ra? Mượn rượu tiêu sầu?"
Động tác rót rượu của Ngô Thế Huân dừng một chút, "Sao cậu lại phí lời như vậy?"
Kim Chung Nhân cười hì hì nói, "Tôi quan tâm cậu mà. Đúng rồi, nghe Ngôn Cẩm nói cậu tìm một bạn nhỏ nói chuyện yêu đương, anh ấy còn nói cậu chuẩn bị đăng ký kết hôn rồi, chà chà, anh bạn nhỏ kia của cậu gọi là Nhĩ Khang sao?" (Nhĩ Khang trong Hoàn Châu Cách Cách, ý bảo Huân Cách Cách – Ngô Thế Huân với Lộc Hàm là một đôi =)))) Mà cũng không biết trong phim Nhĩ Khang với Cách Cách gì đó có chung đôi không nữa, không xem phim nên cũng mù tịt ;;-;;)
Ngô Thế Huân đối với trêu chọc của y không quan tâm chút nào, chậm rãi uống một hớp rượu, mới nói, "Ngôn Cẩm cải danh Trương Vô Kỵ, còn cậu là Triệu Mẫn thấy tốt không?"
"... Tra công em gái cậu a thực sự là chọt trúng chỗ đau người ta, anh bạn bé nhỏ nhà cậu khẳng định không chịu được cậu mà, đáng đời một người uống rượu tiêu sầu." Kim Chung Nhân trợn tròn mắt, lấy tay quơ quơ trên đầu Ngô Thế Huân nghĩ nếu như mình thật sự vỗ xuống có thể bị đánh hay không, cái tên này tính tình kém cỏi, rất biệt nữu.
Ngô Thế Huân, "Câm miệng."
Kim Chung Nhân ngậm miệng một hồi, liền không nhịn được hỏi, "Cậu ấy ở đâu? Sao không dẫn đến cho chúng ta làm quen một chút."
"Mắc mớ gì đến cậu?" Ngô Thế Huân nói.
"Chuyện không liên quan đến tôi cậu lại gọi tôi ra đây!" Kim Chung Nhân nói, "Đằng nào sau này chẳng gặp mặt, cậu đâu có khả năng giấu cả đời?"
"Tôi tình nguyện." Ngô Thế Huân du diêm bất tiến (không nghe lời người khác khuyên).
Kim Chung Nhân trợn tròn mắt, nói bartender bưng lên một phần ăn vặt đưa tới trước mặt Ngô Thế Huân, "Trước tiên ăn một chút gì."
Ngô Thế Huân tùy ý ăn hai cái, không có khẩu vị gì liền rót ly rượu.
Kim Chung Nhân hừ một tiếng, chưa từ bỏ ý định hỏi, "Thật đúng là mượn rượu tiêu sầu a, cậu nói cho tôi nghe một chút đi, cậu cùng hài tử kia là tình huống gì? Cậu sẽ không thật muốn kết hôn chứ? Thấy không qua loa sao?!"
Ngô Thế Huân hừ một tiếng, "Tôi tình nguyện."
Kim Chung Nhân, "........."
"Tôi nhớ không lầm, anh bạn nhỏ của cậu vẫn đang học Đại học đi? Cậu đã ba mươi mốt, kém bao nhiêu tuổi a..." Kim Chung Nhân phun tào.
"Tôi tình nguyện." Ngô Thế Huân vẫn là câu nói này.
"Chờ đã!" Kim Chung Nhân đột nhiên đứng lên, Anh bạn nhỏ kia, không phải là..."
Tay Ngô Thế Huân dừng lại, không lên tiếng.
"... Con mẹ nó cậu làm thật?" Kim Chung Nhân hỏi.
Ngô Thế Huân trầm mặc nửa ngày, vẫn là ba chữ, "Tôi tình nguyện."
"........." Kim Chung Nhân hết chỗ nói, "Cậu là đại gia, cậu vui vẻ là được rồi."
Lúc Ngô Thế Huân trở về nhà đã hơn mười một giờ, trong phòng đen kịt một mảng, cũng không biết Lộc Hàm không trở về hay là đã ngủ.
Mở đèn phòng khách, Ngô Thế Huân trở về phòng ngủ, bên trong vẫn không có người, Lộc Hàm hẳn là chưa có trở về.
Ngô Thế Huân đoán cậu hẳn là về trường học, dù sao cậu không muốn ở nơi này. Lấy điện thoại di động ra nhìn một chút, Ngô Thế Huân do dự vài lần, cuối cùng vẫn là đem điện thoại di động vứt xuống giường, không có gọi điện thoại.
Ngày hôm nay trước hết buông tha cho em. Ngô Thế Huân mặt không thay đổi nghĩ, bất quá ngày mai sẽ không như vậy.
Sau khi quyết định xong, Ngô Thế Huân cầm quần áo đi tắm.
Tắm xong đi ra hắn lại nhìn cái máy điện thoại, vẫn không có động tĩnh.
"Tên nhóc khốn nạn." Ngô Thế Huân mắng một câu, ra khỏi phòng tìm nước uống, ngày hôm nay uống quá nhiều rượu, miệng khô cực kì.
Vị trí quầy bar phải đi qua khách phòng, lúc Ngô Thế Huân đi ngang qua bước chân dừng một chút, sau đó lui về phía sau hai bước, ánh mắt rơi vào cánh cửa khách phòng. Cửa khép hờ, thế nhưng Ngô Thế Huân nhớ tới hôm nay hắn rời khỏi nhà đã đóng cửa lại.
Chìa khoá nhà này chỉ có hắn và Lộc Hàm có, đồ vật của Lộc Hàm vẫn luôn đặt ở trong khách phòng, tình huống như vậy nói rõ, hôm nay Lộc Hàm đã trở lại, hay là nói cậu hiện tại kỳ thực ở nhà.
Nghĩ tới đây Ngô Thế Huân không chút do dự, cánh tay đẩy cửa phòng ra.
Trong phòng không có mở đèn, dựa vào ánh sáng bên ngoài cửa sổ truyền tới, Ngô Thế Huân nhìn thấy Lộc Hàm nằm nghiêng, thân thể hơi cong lên.
Trong nháy mắt nhìn thấy Lộc Hàm, Ngô Thế Huân mừng rỡ. Loại vui mừng này đến quá nhanh, cho nên khóe môi của hắn cũng hơi giương lên. Bất quá rất nhanh mặt hắn liền kéo xuống, hắn cảm thấy cần phải cùng Lộc Hàm câu thông một chút, cho cậu biết không trở lại ăn cơm là phải nói với chồng, miễn cho con thỏ nhỏ chết bầm này càng ngày càng coi trời bằng vung.
Nghĩ như thế hắn bước nhanh tới, đứng ở chân giường, lên tiếng nói, "Lộc Hàm."
Lộc Hàm không hề trả lời, vẫn duy trì tư thế.
Đang ngủ? Ngô Thế Huân khẽ cau mày, cũng không có ý định đánh thức cậu, đi tới bên giường khom lưng định đem cậu ôm trở về phòng, lúc tay đụng phải Lộc Hàm mới phát hiện không đúng lắm.
Nóng, hơn nữa rất nhiều mồ hôi.
Đưa tay bật đèn, ánh sáng đem tình cảnh trong phòng đập vào đáy mắt Ngô Thế Huân.
Lộc Hàm khom người nằm nghiêng, mắt nhắm chặt, đôi môi cắn đến hơi trắng bệch, trên trán sợi tóc đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp. Hai tay cậu ôm bụng, rõ ràng là bộ dáng đau đớn quá độ.
Ngô Thế Huân thấy thế biến sắc mặt, vội vã vỗ vỗ cậu, "Lộc Hàm?"
Lộc Hàm nghe thấy thanh âm Ngô Thế Huân, hơi mở mắt ra, đôi mắt có chút hơi nước cùng đỏ lên. Cậu thấy Ngô Thế Huân liền há miệng, "Ngô Thế Huân... Anh về..." Lời còn chưa nói hết, trong dạ dày dâng lên một trận buồn nôn, cậu một tay đẩy ra Ngô Thế Huân muốn xuống giường, vậy mà chân vừa chạm đất liền lảo đảo một chút, suýt chút nữa ngã oặt.
Tay Lộc Hàm không có gì khí lực, Ngô Thế Huân chỉ lui một bước liền ổn định thân hình, thấy cậu sắp ngã, vội vã đưa tay chụp lại đem cậu kéo vào trong ngực, cau mày hỏi, "Em muốn đi đâu? Tôi đưa em đi bệnh viện."
Lộc Hàm dựa vào Ngô Thế Huân đứng vững, bắt đầu buồn nôn làm cho cậu gần như nhịn không nổi, "... Phòng vệ sinh."
Ngô Thế Huân nghe vậy trực tiếp khom lưng ôm cậu tới phòng vệ sinh, vừa mới đem người thả xuống, Lộc Hàm liền nằm nhoài cạnh cửa bồn rửa mặt ói ra. Cậu một tay chống lên bồn rửa mặt, một tay ấn lại dạ dày, cuống họng phát ra tiếng nôn khan khó chịu.
Ngô Thế Huân đứng bên cạnh lấy tay giúp cậu vỗ lưng, lông mày cũng nhíu lại, lo lắng trong đáy mắt lộ ra.
Lộc Hàm ói ra rất nhiều lần, trong dạ dày đã không còn gì, ngoại trừ nôn khan ra một ít nước chua. Sau khi ói xong cậu chống đỡ mép bàn thở dốc, trong dạ dày truyền tới quặn đau làm toàn thân cậu không còn chút sức lực nào, sắc mặt cũng trắng đến đáng sợ.
Dừng hai giây, tay cậu muốn lấy cốc súc miệng, Ngô Thế Huân lại đem cốc nước đưa tới cho cậu.
"Cảm ơn..." Lộc Hàm nhận lấy, ngậm một chút rồi nhổ ra.
Ngô Thế Huân lấy khăn mặt giúp cậu lau miệng, hỏi, "Khá hơn chút nào không? Tôi trước tiên đưa em đi bệnh viện." Nói xong đem người ôm ngang định đi ra ngoài.
"Chờ một chút!" Lộc Hàm gọi lại hắn.
"Lúc này em còn nháo cái gì?" Bước chân Ngô Thế Huân không ngừng mà đi ra ngoài.
"Không phải..." Lộc Hàm dừng một chút, "Anh... Không mặc quần áo."
Ngô Thế Huân, "........."
Lúc đi ngủ Ngô Thế Huân đều mặc độc một chiếc quần lót mà thôi, mấy ngày trước là sợ hù đến Lộc Hàm mới cố hết sức mặc một cái quần pyjamas, ngày hôm nay hắn cho là Lộc Hàm chưa có trở về, tắm rửa xong đi ra chỉ mặc quần lót, cho nên hắn hiện tại ngoại trừ quần lót ra, đều là trần truồng.
Hắn chỉ ham lo lắng mà quên mất chuyện này, nếu như không phải Lộc Hàm nhắc nhở, hắn phỏng chừng liền như vậy ra cửa.
—— Tổng giám đốc Ngô tập đoàn lõa thể ôm nam nhân chạy như điên, là chân ái hay chỉ là tình nhân? Chỉ mới nghĩ đến tin tức đầu đề ngày mai, mặt của hắn lập tức đen, vì vậy đem Lộc Hàm thả trêm ghế salon trong phòng khách, "Chờ tôi một chút, nhịn một chút." Nói xong lập tức trở về phòng thay quần áo.
Lộc Hàm nhìn bóng lưng hắn, đột nhiên có chút buồn cười, thế nhưng rất nhanh vừa đau vừa cuộn tròn người lại.
Ngô Thế Huân thay quần áo rất nhanh, chỉ tùy tiện mặc lên kiện áo sơ mi cùng quần liền đi ra, hắn ôm Lộc Hàm ra cửa.
Lúc xuống lầu Lộc Hàm vô lực dựa vào ngực Ngô Thế Huân, một trận lại một trận đau đớn làm cho cậu có chút thở gấp, chỉ có thể một tay bám vào tay áo Ngô Thế Huân, một tay ôm dạ dày.
"Nhịn một chút nữa, chúng ta lập tức đi bệnh viện." Thanh âm Ngô Thế Huân trong thang máy vang lên, không còn lạnh nhạt như ngày thường.
Cho dù trải qua đau đớn cùng nôn mửa một thời gian dài làm Lộc Hàm toàn thân vô lực, tinh thần cũng không quá tốt, nhưng cậu vẫn là có thể cảm giác được trong lời nói Ngô Thế Huân mang theo căng thẳng cùng lo lắng, còn ôm thật chặt cánh tay của chính mình.
Thật ấm áp.
Lộc Hàm hơi mở mắt ra, từ góc độ của cậu vừa vặn có thể nhìn thấy gò má Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân mặt lạnh như thường ngày, thế nhưng lông mày nhíu chặt đã bán đứng vẻ ngoài của hắn.
Nếu như ngẫm lại một chút, Ngô Thế Huân nhiều ít vẫn là quan tâm cậu đi. Lộc Hàm ngẩn ngơ, chậm rãi nhắm mắt, lần đầu tiên chủ động tựa đầu rúc trong ngực Ngô Thế Huân, dường như sự ấm áp của nơi đó có thể giảm đi nỗi đau của chính mình.
CHƯƠNG 10
Tuy rằng đây không phải lần đầu tiên ngồi xe của Ngô Thế Huân nhưng Lộc Hàm lần đầu tiên phát hiện hắn thậm chí có sở thích đua xe. Tốc độ xe rất nhanh, cậu nửa nằm tại ghế phó lái, lung tung mà nghĩ tốc độ như thế này không sẽ đem mình quăng xuống dưới sàn đi.
Có điều rõ ràng sẽ không, tốc độ mặc dù nhanh, nhưng bởi vì xe tính năng rất tốt, cậu nằm cũng không có cảm giác chấn động gì.
Lộc Hàm chưa bao giờ biết bệnh viện hoá ra cách căn hộ của bọn họ gần như vậy, còn chưa tới mười phút, cậu đã bị Ngô Thế Huân ôm vào bệnh viện.
Bác sĩ hỏi bệnh trạng một chút, sau đó kiểm tra nói là viêm dạ dày cấp tính, cũng không tính là quá nghiêm trọng, thế nhưng đau đến muốn đòi mạng. Ngô Thế Huân hiện tại để y tá truyền dịch cho Lộc Hàm, sau đó hắn tới phòng làm việc khai bệnh án.
"Bệnh nhân có loại thuốc nào dị ứng không?" Bác sĩ hỏi.
"Không có." Ngô Thế Huân trả lời.
"Anh không cần đi hỏi một chút?" Bác sĩ dừng bút lại nhìn hắn.
"Không cần." Vẻ mặt Ngô Thế Huân cũng không có thay đổi.
Cầm bệnh án ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, ánh mắt quét qua bệnh án, hừ một tiếng.
Tôi biết, so với em ấy tôi còn biết nhiều hơn.
Ngô Thế Huân không trực tiếp đến phòng thuốc, mà trước tiên trở về phòng bệnh nhìn Lộc Hàm.
Lộc Hàm vẫn co ro thân thể như lúc trước, một tay ôm dạ dày, tay kia thì đang được truyền dịch, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.
Ngô Thế Huân đi tới, từ trong hộc tủ lấy ra khăn giấy giúp cậu lau mồ hôi trên trán.
Cảm giác được động tác của hắn, Lộc Hàm mở mắt ra.
"Khá hơn chút nào không?" Ngô Thế Huân hỏi, lấy ngón tay gẩy phần tóc mái bị mồ hôi thấm ướt qua một bên, hi vọng cậu có thể thoải mái một chút.
Thuốc nước mới vừa truyền không bao lâu, tạm thời không có hiệu quả nhiều, mà Lộc Hàm còn gật gật đầu, "Cám ơn anh."
"Ừm." Ngô Thế Huân ngồi xuống cái ghế bên cạnh, thuốc nước của Lộc Hàm còn có hai phần ba, hắn không vội đi lấy thuốc, cũng không yên lòng rời đi bây giờ.
Sau đó Lộc Hàm còn ói ra hai lần, trong dạ dày trống rỗng, nước chua đều nôn không được, mà mỗi lần nôn khan giống như là vô số bàn tay đồng thời đè ép dạ dày của cậu, phi thường khó chịu.
Ngô Thế Huân biết cậu khó chịu nhưng cũng không có biện pháp, dứt khoát lấy nước cho cậu uống, như vậy cho dù lại ói nữa cũng dễ chịu hơn.
May là bên trong thuốc nước còn có thành phần giảm đau, Lộc Hàm từ thống khổ đã đỡ hơn một ít, tuy rằng sắc mặt vẫn trắng đến đáng sợ thế nhưng biểu tình giãn ra, mặt mày cũng thả lỏng.
Lúc này trái tim Ngô Thế Huân mới rơi về chỗ cũ, đem cốc để qua một bên, rút khăn giấy giúp Lộc Hàm lau mồ hôi bên tai cùng nơi cổ.
Cảm nhận được tay Ngô Thế Huân giúp mình lau mồ hôi lực đạo nhẹ đến khó tin, Lộc Hàm cũng không phát hiện cậu đối với Ngô Thế Huân lộ ra nụ cười đầu tiên kể từ khi bọn họ nhận thức cho tới nay.
Cậu nói với nam nhân đang im lặng trước mắt, "Tôi tốt lắm rồi, cám ơn anh."
Ánh mắt chạm đến nụ cười của cậu, tay đang lau mồ hôi của Ngô Thế Huân dừng một chút, đem giấy ăn ném đến thùng rác, giúp cậu kéo chăn, mới nói, "Em sao lại phí lời như vậy? Tôi đi ra ngoài lấy thuốc cho em, ngoan ngoãn nằm đừng nhúc nhích, có việc liền bấm chuông ở bên cạnh." Vừa dứt lời, cũng không chờ Lộc Hàm trả lời, quay người rời khỏi phòng bệnh.
Lộc Hàm nhìn bóng lưng hắn rời đi, không biết vì sao, cười khẽ ra tiếng.
Phòngthuốc ở không xa, Ngô Thế Huân rất nhanh liền trở lại. Hắn thuần thục dò xét nhiệt độ trên trán Lộc Hàm, phát hiện không còn nóng như trước, sắc mặt hơi hơi dịu đi, rót nước đưa cho Lộc Hàm uống thuốc.
Hắn thấy Lộc Hàm nhìn mình, liền hỏi, "Còn muốn ói sao?"
Lộc Hàm lắc đầu một cái.
Ngô Thế Huân gật gật đầu, lấy tay kéo lại chăn mền của cậu, đem dây truyền dịch trên tay cậu cũng ủ vào trong chăn, "Vậy thì ngủ."
Lộc Hàm hỏi, "Vậy còn anh?"
Ngô Thế Huân hơi không kiên nhẫn mà nói, "Nói em ngủ là ngủ, sao lại nhiều lời như vậy, tôi chỗ nào cũng không đi, chỉ ở đây thay em lau mồ hôi nước uống."
Lộc Hàm, "........."
Nghĩ tới bộ Hàm chính mình vừa nãy ói vào thùng rác, Lộc Hàm mặt đỏ lên, hơi co lại trong chăn, che lại cằm của chính mình, nhẹ nhàng đáp một tiếng liền nhắm mắt.
Giằng co nửa đêm Lộc Hàm thật sự là vừa mệt vừa buồn ngủ, thật vất vả cỏ thể thả lỏng một chút, cậu rất nhanh liền ngủ thiếp đi.
Ngô Thế Huân giữ lời, chỗ nào cũng không đi, ngồi trên cái ghế bên cạnh trông coi. Lộc Hàm còn có hai bình thuốc nước chưa truyền, hắn muốn trông coi gọi y tá để đổi.
"Tingg —— "
Lúc này điện thoại di động trong túi chấn động một chút, biểu hiện có tin tức mới. Lúc này đã gần 2 giờ sáng, Ngô Thế Huân suy nghĩ đã trễ thế này ai còn gửi tin nhắn, vừa mở ra trên màn hình liền thấy hai chữ 'Lộc Hàm'.
【 Hôm nay tôi cùng đồng học liên hoan, không thể về ăn cơm được, có thể trở về muộn một chút. Buổi trưa còn có đồ ăn trong tủ lạnh, anh hâm lại rồi ăn. 】
Tin nhắn gửi từ hai giờ chiều, nói rõ nguyên nhân Lộc Hàm chưa có trở về ăn cơm, không nghĩ tới hệ thống lùi lại đến bây giờ mới nhận được.
Ngô Thế Huân chậm rãi nhìn tin nhắn đến hai lần mới đem điện thoại di động cất lại, ánh mắt chuyển tới mặt Lộc Hàm. Lộc Hàm đã ngủ, nửa khuôn mặt rúc vào trong chăn, chỉ lộ ra sống mũi cùng cái trán trơn bóng.
Ngô Thế Huân đứng lên, lấy tay đem chăn kéo xuống một ít, "Cũng không sợ ngộp chết."
Ở bên giường đứng một lúc, tay hắn nhẹ nhàng sờ sờ mặt Lộc Hàm. Da dẻ Lộc Hàm rất được, sờ lên trơn láng nhẵn nhụi, tay Ngô Thế Huân lưu luyến một hồi lâu mới rút về, nhấn chuông để y tá để đổi thuốc nước.
Nửa đêm.
Bởi vì truyền dịch, Lộc Hàm nửa đêm tỉnh lại muốn đi toilet. Cậu vừa mở mắt ra liền thấy Ngô Thế Huân đang dựa vào ghế ngủ. Vóc người Ngô Thế Huân rất cao, một chân gập lại, một chân duỗi thẳng, hai tay ôm ngực khẽ cúi đầu, Lộc Hàm chỉ có thể nhìn thấy từ sống mũi trở xuống.
Lúc Ngô Thế Huân đưa Lộc Hàm đến bệnh viện đã trễ, hắn chỉ tùy ý mặc quần áo, vạt áo sơ mi toàn bộ thả ở bên ngoài, tóc cũng không có chỉnh tề như thường ngày, trên chân thậm chí còn mang dép lê trong nhà, cùng với hình tượng thường ngày khác nhau một trời một vực.
Ban đêm hơi lạnh, nhìn hắn cứ như vậy bên giường trông coi chính mình, trong lòng Lộc Hàm ngũ vị tạp trần.
Kim tiêm trên tay cậu đã rút, trong dạ dày còn có chút không thoải mái, nhưng cũng có thể chịu đựng được. Lộc Hàm nhớ tới trước khi ngủ cậu còn hai bình thuốc nước cần truyền, tốc độ truyền thuốc nước rất chậm, Ngô Thế Huân ít nhất đã ở bên cạnh trông coi hai giờ, thậm chí còn lâu hơn.
Thời gian hai người chung đụng rất ngắn, trong lòng Lộc Hàm, tính cách Ngô Thế Huân thật sự không tính là tốt, miệng lại độc miệng muốn chết, thế nhưng tối hôm qua hắn so với bất luận người nào cũng làm cho cậu cảm giác an tâm hơn rất nhiều, cho dù nói chuyện vẫn độc miệng như trước, lại mang theo quan tâm rõ ràng.
Nhìn Ngô Thế Huân đang ngủ, cậu đột nhiên có chút mờ mịt, không hiểu tại sao hắn lại đối với mình tốt như vậy.
Phát ngốc một hồi, Lộc Hàm xốc chăn lên muốn xuống giường đi toilet, lại phát hiện mình không có dép, ngay lúc đó, Ngô Thế Huân đột nhiên tỉnh lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Chú ý tới động tác của Lộc Hàm, Ngô Thế Huân đứng lên đi tới trước mặt, cau mày, "Em muốn đi đâu? Mới đỡ hơn liền không an phận?"
Ngẩng đầu nhìn nam nhân hơi mang theo biểu tình không vui, Lộc Hàm nói, "... Em muốn đi toilet."
"Không thoải mái sao? Tôi đi kêu bác sĩ." Ngô Thế Huân cho là cậu lại muốn ói, quay người muốn đi kêu bác sĩ, ngay cả có chuông đầu giường cũng quên, Lộc Hàm vội vàng kéo hắn, "Chờ một chút."
Ngô Thế Huân quay đầu lại nhìn cậu.
Lộc Hàm có chút lúng túng nói, "Không cần kêu bác sĩ, em chỉ... muốn đi toilet."
Có lẽ tối hôm qua bộ Hàm Lộc Hàm ở nhà ói quá ấn tượng, Ngô Thế Huân lần thứ hai xác nhận, "Không có gì không thoải mái sao? Chỉ là đi toilet?"
Lộc Hàm không nghĩ tới nam nhân lúc thường lạnh nhạt cao ngạo lại dùng vẻ mặt nghiêm túc kia hỏi cậu chuyện như vậy, không quá nguyện ý mà gật đầu, "Anh có thể đem dép cho em mượn một chút không?"
Lúc trước đến bệnh viện quá nhanh nên không giúp Lộc Hàm đi giày, ánh mắt Ngô Thế Huân đặt lên đôi chân trần của Lộc Hàm một hồi, mãi đến tận khi Lộc Hàm có chút không được tự nhiên mà hơi co chân, mới không mặn không nhạt ồ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Lộc Hàm, đem dép lê của mình cho cậu.
"Cảm ơn." Lộc Hàm đi dép xong liền muốn đi vệ sinh.
"Muốn tôi ôm em đi không?" Ngô Thế Huân hỏi.
"........." Nhớ tới tình cảnh Ngô Thế Huân ôm chính mình xuống lầu, bên tai Lộc Hàm đều đỏ, nói câu không cần liền vội vã đi toilet.
Tâm tình Ngô Thế Huân rất tốt, nằm ở trên giường chậm rãi xoay người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co