• 14 tuổi •
"Anh ưi! Anh làm gì đó?"
Jaeyun vào phòng làm việc của heeseung, với âm điệu gõ phím lạch cạch liên hồi không dứt đó đủ để em hiểu và không cần hỏi lại lần nữa.
"Em mới phát hiện ra trò này vui lắm, anh thử làm với em đi."
"Không thấy anh đang làm việc sao?"
Bảo rồi, lúc nào cũng được nhưng tuyệt đối không nên quấy rầy lúc heeseung đang cắm đầu vào công việc. Nhưng jaeyun là trân quý của hắn, thử xem sẽ ra sao nếu em lì lợm đòi hắn làm trò mới mẻ gì đó và phản ứng của con nghiện công việc.
"Một phút thôi mà, khó thế sao?"
Thế là hắn bắt buộc phải buông tờ giấy công văn xuống khi nhìn quá lâu vào đôi mắt nũng nịu, heeseung thở dài.
"Trò gì?"
"Hun môi."
Đứng bên e ấp trả lời, hai tay nắn nắn đúng chuẩn bé gái mới biết yêu, cặp má mà heeseung khó lắm mới nuôi được đầy thịt lại phớt hồng lên.
"Mình vẫn hay làm điều đó mỗi ngày mà?"
"Hông phải. Đấy là bình thường rồi, có thứ gọi là hôn kiểu người yêu với nhau đó. Nên mình thử đi."
Tức là đó giờ jaeyun coi heeseung vừa là tình thân vừa là tình yêu,trước em chỉ hôn hắn với tư cách là người nhà, hôn chúc ngủ ngon hay ngày mới tốt lành thôi, chưa nghĩ thử qua với tư vị ấy, em muốn trải nghiệm xem có gì khác với kiểu "bố con"ngày nào với heeseung không.
"Được rồi, hôn như nào?"
Heeseung tưởng em chỉ biết mấy cái kiểu ịn môi hay hôn phớt thôi, bởi hắn luôn luôn chắt lọc những thông tin hình ảnh truyền đến tai mắt jaeyun bởi tivi hay điện thoại, thể loại kinh dị hay phim tình cảm có mác 18+ dù chỉ xuất hiện mấy phút hắn cũng đều lược bỏ.
Mặc dù jaeyun đang ở độ tuổi phải biết đến các giáo dục giới tính, nhưng mà heeseung lỡ nuôi thành một cục bột siêu tinh khiết rồi.
Nhưng ai ngờ...
"Hôn kiểu pháp á!"
Ai ngờ ẻm thốt một câu phong ấn luôn "người cha" hiền từ, đập tan mọi công lao như trời bể của hắn.
Cũng có thể jaeyun vẫn nhớ một số tình tiết vụn vặt của quá khứ, còn lại đều mông lung chẳng nhớ gì ráo.
"Là hôn mà có lưỡi ấy, anh biết hông?"
"..."
Vậy là xong, chỉ có cách từ chối hiểu những lời em nói.
"Không biết."
"Sao lại không biết được? em nghe bảo người lớn ai cũng biết trò này mà."
"Thôi tránh ra nào, anh phải làm việc rồi."
"Khônggg anh nói dối. Anh biết thì làm với em ngay đi!"
Càng ngày càng không biết sợ, jaeyun túm lấy tay hắn lay lay nhăn cả áo, mè nheo mãi về sau heeseung không chịu được nữa.
"Nào!"
Uầy... âm thanh hơi to đấy.
Dường như jaeyun bắt được lỗi lầm của người tối ngày hay nói yêu em hết mực, nói rằng thương lắm không lỡ mắng mỏ dù chỉ một chữ? Giờ vẫn quên rồi hắt hủi người ta đấy thôi.
Jaeyun không trừ bỏ được tật giật mình, bĩu môi mặt nghệch ra điều không tin nổi, đời này chẳng thiết tin vào miệng lưỡi đàn ông nữa.
Tay em buông thõng xuống đứng đó chốc lát, anh nhìn em em nhìn anh.
Đã nhiều lần hắn bị em dỗi cũng chỉ như mưa rào rồi qua, nhưng lần này trông em có vẻ sẽ dỗi hơi lâu.
Jaeyun cúi mặt xuống không nói lời nào, đi ra khỏi phòng thật nhanh không nhìn heeseung lấy một cái, muốn nhận tình yêu từ hắn lại bị từ chối, còn ăn trọn một tiếng mắng. Không ghét mới lạ.
Mà đâu chỉ mỗi lý do bảo vệ tâm hồn này nọ, gần 30 như hắn không dám hôn đứa 14 tuổi còn chưa trổ mã mặc dù là người yêu của nhau. Hồi đó một ngày làm tình mấy trận chẳng xi nhê, nhưng giờ xét tình huống nếu hắn chấp hành yêu cầu của jaeyun, không cần người khác nhìn xong rồi chỉ trích, hắn sẽ tự thấy mình giống hệt lão già dê xồm sàm sỡ một bé trai xinh tươi vô tội, tự mình đeo cùm vào cổ cũng được.
Kệ đã, xong việc rồi sắn tay làm một đĩa mì trộn xin lỗi sau.
Kết quả jaeyun còn chẳng thèm ăn, nằm lì trong giường xem điện thoại mặc heeseung ở ngoài có gọi bao lần.
"Ra xem anh có gì này."
Không nghe.
"Bé ơi. Mì trộn phô mai nóng hổi đây, ngon lắm đấy."
Không trả lời.
"Ối dồi, siêu thị đang khuyến mãi siêu nhân gao ồ hả? Wao đẹp ghê, tí nên đi mua không ta?"
Ngay cả giả vờ thốt lên tin tức khủng bố không đúng sự thật để nhử cún ra khỏi ổ cún vẫn không thèm ra, còn nhân đôi sự cáu bẳn cho em vì heeseung nói cứ như em còn bé lắm, còn thích gao ồ đến chảy nước dãi.
Heeseung gọi mãi cũng mệt, vào tận nơi kiểm tra thì bị bộ dáng "đừng hòng nói chuyện với tui" của jaeyun làm cho suýt cười phụt, định trêu mấy câu nhưng nghĩ sợ sau này em còn không cho chạm vào người thì thôi.
"Bé bỏng của anh ơi, em giận nữa thì khổ anh lắm."
Hắn sà vào ôm lấy cả tấm chăn đang bọc kín người, dụi mặt vào lỗ hở mà em dùng để hít thở không khí, cố gắng trao nụ hôn làm lành nhưng em chẳng chịu nhận, khó chịu kêu ré lên.
"Đi ra!!"
"Anh xin lỗi cục vàng mà, giờ em muốn gì để anh chiều em này."
"Tôi không thèm nữa!"
"Thôi chết rồi, sao em lại xưng tôi với anh? Không yêu anh nữa hả?"
"Anh đáng bị thế lắm, chưa là gì lúc tôi bị quát đâu..."
Jaeyun lầm bầm dưới chăn, trong bụng trách móc hắn đủ điều.
Lúc này heeseung mới nhớ ra jaeyun đòi hôn kiểu pháp, nguyên nhân chính của việc phải xuống nước dỗ dành này.
"À em muốn hôn mà, lại đây anh dạy cho nhé?"
"Ứ, đi hôn máy tính của anh đi."
"Thế sao được? Anh chỉ thích hôn bé bỏng của anh thôi, jaeyun đáng yêu ngoan ngoãn như này anh hôn mãi không thể hết thích được."
Heeseung thề, hắn không biết mình trở nên tài giỏi về nghề nịnh hót như sáo này từ lúc nào, nhưng không hẳn nịnh, heeseung đang nói đúng với suy nghĩ của hắn, nói đúng về phẩm chất của bé bỏng nhà hắn.
Jaeyun ngại ngùng ló đầu ra, chất vấn.
"Nếu thích thì sao nãy không chịu lại còn quát người ta?"
Tóm được cái đầu tròn trịa của em heeseung thừa cơ mà hôn tấp nập, thành thật lấy lý do của mình ra để giải thích.
"Anh thấy việc đó quá người lớn, em chưa thích hợp để làm thế với anh vào lúc này."
"Chưa thích hợp là như nào?"
"Em còn nhỏ tuổi lắm."
"Nhưng em người yêu anh mà?"
"Anh biết nhưng đợi vài tháng nữa em muốn như nào cũng được."
"Không. Em muốn ngay bây giờ."
Jaeyun chắc như đinh đóng cột, em như kiểu một là hôn hai là chuẩn bị tinh thần chịu sự tra tấn im lặng chết chóc từ con cún mập này đi.
"Em sẽ cảm thấy kinh khi hôn kiểu này đấy."
"Không sợ, nghe bảo làm nhiều là thấy thích á!"
Heeseung chịu rồi, hắn vừa bảo sẽ chiều em mà.
Hít lấy một hơi. Bao tháng rồi, hắn chỉ cho phép bản thân được nhận nụ hôn và những cái đụng chạm trẻ con từ em thôi, cấm tuyệt không có chuyện nhịn quá lâu đâm ra mất kiểm soát hoặc tự mình tác động đến em, dưới sự sợ hãi của em hắn làm điều kinh tởm nhất.
Lần này là do jaeyun yêu cầu, heeseung nửa tin nửa không tin mình có thể nhịn được sau khi hai cái lưỡi chạm vào nhau.
Jaeyun thành công như ý nguyện, chồm lên ôm cổ người lớn, dứt khoát cho hai đôi môi chạm nhau, giống như chưa trải mà nhấm nháp môi hắn vài đợt rồi há to miệng đợi sự xâm nhập.
Hơi thở này làm người đàn ông 27 tuổi điên đảo trời đất, hai phiến môi hắn run cầm cập cứ lượn lờ quanh cửa miệng của em, làm ai đó mất kiên nhẫn phải kêu lên thúc giục.
"A- anh ên i..." (nhanh lên đi)
Cuối cùng cũng hạ quyết tâm, hắn lao đến mút cánh môi căng mọng cho ướt bóng loáng, làm đủ thủ tục nào là cắn, nào là liếm xung quanh mép, cạ răng vào nhau...
Đến khi lưỡi bắt đầu vươn ra chạm vào và quấn lấy mục tiêu trong khoang miệng ẩm ướt, mọi chuyện sắp thành rồi nhưng...
"Huệ!!!"
Jaeyun giật mạnh lùi ra sau, bỗng nhiên vẻ mặt em đầy sợ hãi như vừa mới gặp khủng bố đánh bom, nâng tay áo che đi cái miệng sưng tều của mình.
"Gì vậy???"
Heeseung cũng giật mình vì biểu hiện của bé con, trong vài giây hắn đoán rằng chắc em đã biết sợ cái nụ hôn quá nặng đô đối với trẻ vị thành niên này rồi.
Định bắt lỗi thì jaeyun nói.
"Eo ơi! Miệng anh có mùi gì ấy?!"
Hả? Mùi gì?
"Có mùi gì đâu."
"Ai bảo. Em thấy hôi lắm!"
Kì lạ. Heeseung chẳng cảm thấy miệng có mùi, ngồi vắt óc nghĩ mới biết là mình vừa hút đống thuốc lá trong lúc làm việc.
Hắn đã uống cốc nước để vơi đi nhưng nó không hết, cộng với lại quen hơi thở của chính mình rồi nên hắn mới không cảm thấy gì.
Jaeyun 14 tuổi này non hơn 20 tuổi, em của lúc ấy vừa cấm hút thuốc vừa cam chịu mùi của hắn mà cày cuốc đến cuối cuộc chơi.
"Anh ăn cái gì mà hôi thế?"
Định khai mình hút thuốc nhưng sáng kiến mới nảy ra đúng lúc hắn mở miệng, không cảm xúc đổi thành một câu hỏi.
"Anh ăn gì đâu, miệng anh vốn hôi như vậy rồi."
"Là do anh không đánh răng." Jaeyun không tin.
"Sao lại thế? Ngày nào em cũng đòi đứng cạnh đánh răng cùng với anh mà giờ bảo anh không đánh là sao?"
Heeseung cho bộ não kinh doanh tài ba của mình hoạt động hết sức để lừa jaeyun, khiến em không còn muốn hôn hít với hắn nữa.
"Thế giờ sao? Em muốn làm nữa không? Anh thấy chưa đã."
"Thôi đi, em không thèm nữa!"
Co giò tính tẩu thoát nhưng có vẻ hôm nay jaeyun chẳng đủ may mắn, heeseung túm tay kéo lại bóp má em ép đối mặt với hắn.
"Nãy còn nặc nằng đòi hôn kiểu pháp đồ cơ mà, đừng có bỏ anh lại chứ?"
"Ứ!! Buông ra! Miệng anh vậy ai thèm hôn hả?!"
Jaeyun thấy heeseung há to miệng cúi xuống tra tấn lỗ mũi mình, em la toáng lên.
"Á đồ điên này buông ra!!"
"Lần sau còn muốn hôn nữa không? Thích có lưỡi đồ nữa không?"
"Em sai rồi! Không muốn nữa!!"
Trêu vui quá cũng phải có giới hạn, heeseung thả ra cho cún con muốn chạy đâu thì chạy, còn mình ngồi trong phòng cười cục cục vì quá mãn nhãn với kế sách của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co