Truyen3h.Co

59/ [LỗiThụy] Tìm Mẹ Cho Con

Chương 20

giathuyjiejie

"Nhưng mà tôi mềm nhũn rồi, không tắm được. Hay là anh giúp tôi đi."

Thừa Lỗi khi nghe cậu nói thế xém chút ném cậu khỏi vòng tay của mình, anh đưa tay ôm chặt lấy cẫu lúng túng đi vào phòng tắm.

"Không được, tôi đã bị em nói vô sỉ suốt rồi, bây giờ mà tắm cho em chắc ngày mai cái mạng của tôi cũng không còn."

Thừa Lỗi nghĩ: tuy anh vô liêm sỉ, hay nói những câu gợi đòn thật nhưng cũng không đến nỗi mất đi cả đạo đức, nhân tính như thế.

Anh sẽ không lợi dụng lúc cậu yếu ớt và không tỉnh táo nhất để thỏa mãn mình. Một chàng trai có cá tính mạnh mẽ, không sợ trời không sợ đất, còn rất thờ ơ với mọi thứ xung quanh như Gia Thụy khiến anh động lòng, khi nhìn vào mắt cậu sẽ nhìn ra sự tự tin và cao ngạo hiếu thắng nhưng cũng có đôi chút nhu mì, trong trẻo.

Nhìn cậu bị quần áo bó sát cơ thể quyến rũ trong lòng anh cắn răng chửi thề một tiếng. Mang cậu đến bồn tắm sau đó xả nước nóng đầy bồn, nhẹ nhàng đặt cậu vào.

Thừa Lỗi đưa tay chọc chọc vào vai cậu

"Gia Thụy, Gia Thụy, em tắm đi nhé, tôi ra bên ngoài chờ. Có gì gọi tôi nhé."

Gia Thụy cảm nhận được làn nước ấm khiến trong người thoải mái lên không ít. Cậu khó chịu đưa tay lên nhanh nhẹn cởi đi ba cái cúc áo, lộ ra cần cổ và xương quai xanh quyễn rũ, nhìn xuống sâu hơn một chút nữa sẽ thấy thấp thoáng khuôn ngực trắng ngần khiến cho biết bao người mê đắm như ẩn như hiện. Cậu ngả người ra sau không nói gì.

Thừa Lỗi nuốt nước bọt quay mặt đi nơi khác, anh đứng thẳng sau đó khom người xuống đưa tay chọc chọc vai cậu.

"Nghe thấy không? Tắm xong gọi tôi."

Gia Thụy chợt nắm lấy bàn tay anh, dùng sức lực kéo anh lại gần mình. Thân hình cao lớn loạng choạng ngã nhào xuống bồn tắm.

Thừa - vô sỉ thành công nằm gọn trên ngực Gia Thụy. Anh hốt hoảng mở to mắt nhìn cậu.

Bắt đầu cảm thấy sắp không xong rồi, thứ gì đó đang dần dần ngóc đầu dậy.

Thừa Lỗi cắn răng, nhắm mắt đứng phắt người dậy. Anh kiên quyết ra khỏi phòng tắm, sau đó lại tự cảm thấy hối hận.

Giờ phút này trong đầu anh tự nhiên hiện ra hai nhân cách, một nhân cách đầy tiếc nuối nói:

Thừa Lỗi ơi là Thừa Lỗi, con cừu ngon béo bở ở trước mắt mà mày lại không biết tận hưởng. Đúng là đồ ngu mà.

Còn một nhân cách thì ngây thẳng đánh vào thực tế: Ngu còn hơn là ngày mai bị đánh té khói.

Anh thở dài cúi đầu xuống nhìn thứ gì đó vẫn còn sung sức lắm rồi quay người đi vào một phòng khác để tắm rửa, toàn thân anh đã ướt sũng vì bị Gia Thụy kéo vào trong bồn tắm.

Anh tắm rất nhanh, sau khi ra ngoài chỉ quấn khăn tắm quanh hông để lộ thân trên còn đọng lại những hạt nước li ti, chúng từ từ chảy xuống trên những mũi cơ bụng rắn chắc, khiến nhiều chị em phải chảy máu mũi.

Anh cầm khăn mặt lau tóc ướt, sau đó vừa lúc điện thoại từ thư kí gọi tới anh liền nhấc máy, tùy ý vắt chiếc khăn trên vai mình.

"Tổng giám đốc, là như thế này. Lạc Tâm tiểu thư gọi cho Lạc Bách Thanh khóc lóc xin anh ta giúp cô ấy vào được công ty, sau đó lại nhờ anh ta cho mình vào bộ phận thiết kế. Vừa lúc có một nhân viên là Điền Gia Thụy xin nghỉ phép ba ngày, cô Lạc Tâm kiên quyết nộp đơn xin việc vào vị trí của cậu ấy."

Thừa Lỗi khẽ thở dài, anh nghĩ đến chuyện này hiển nhiên trách nhiệm lớn nhất thuộc về mình, Lạc Tâm vì thích anh mà hãm hại Gia Thụy mất việc, anh nói với thư kí.

"Đuổi việc cô ta, cả Lạc Bách Thanh cũng đuổi luôn, phát thông báo cho cả công ty biết từ nay sẽ không nhận người nhà Lạc gia vào công ty làm bất cứ công việc gì."

Thư kí rất bất ngờ nhưng sau đó vẫn tuân lệnh làm theo anh

Thừa Lỗi lại gọi đến một số điện thoại, bên kia vừa nhấc máy anh liền lạnh lùng hỏi:

"Bác Lạc, cháu là Thừa Lỗi đây, mong bác từ giờ quản tốt con gái mình. Cô ấy biết cháu đã có vợ và hai đứa con nhưng vẫn không buông bỏ tình cảm, làm trưởng bối chắc bác không mong con mình và gia đình bị bẽ mặt đúng không?"

Đầu dây bên kia Lạc phu nhân hốt hoảng, sau đó liên tục nói xin lỗi với anh, bà ta liên tục nói sẽ quản tốt Lạc Tâm. Lúc này Thừa Lỗi vẫn chưa buông tha, anh nhẹ nhàng bâng quơ nói:

"Chỉ sợ bác một lòng đồng dạng, đừng có âm mưu gì đấy hãm hại cậu ấy, còn có lần hai thì cháu sẽ không nể tình hai gia đình quen biết lâu năm đâu."

Sau đó anh tắt máy, nhíu mày nhìn về phía phòng tắm, thấy Gia Thụy vẫn chưa đi ra liền đi tới gõ cửa.

"Gia Thụy, em tắm xong chưa?"

Bên trong không có tiếng trả lời, Thừa Lỗi lòng như lửa đốt đập cửa liên tục gọi tên Gia Thụy. Một lúc sau anh nghe thấy giọng nói yếu ớt của Gia Thụy truyền đến.

"Thừa Lỗi, tôi không ra nổi nữa rồi. Mau vào đưa tôi ra."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co