Chương 7
"Không cần, tôi bế con đi theo. Trừ khi em lấy tôi rồi tôi sẽ cho em bế cục cưng của tôi."
Vô sỉ, quá vô sỉ. Gia Thụy tức đến phồng má. Cậu nhìn bé con mập mạp, mềm mềm trên tay anh mà chẳng làm được gì. Gia Thụy chống tay vào hai bên hông, tức đến đỏ mặt hung hăng hỏi anh.
"Vậy anh bế con bé vào thì đi vệ sinh kiểu gì?"
Thừa Lỗi nhàn nhã "À" một tiếng.
"Có xe đẩy mà, để tôi đi lấy."
Thế là Thừa tổng cao cao tại thượng thật sự đã bế bé con chạy ra khỏi phòng, đến phòng trẻ em lấy chiếc xe đẩy cho trẻ nhỏ. Ông bố bỉm sữa một tay ôm con gái một tay kéo chiếc xe đẩy đến phòng mình, anh đi qua Gia Thụy vào thẳng nhà vệ sinh.
"Em suy nghĩ cho kỹ đi, cấm vào trong này cướp con gái của tôi."
"Trừ khi em lấy tôi thì em muốn hái sao tôi cũng chấp nhận hái nó cho em, nói gì đến bế con."
"Phải không nào bé con."
Bé con mở to mắt ê ê a a cười tít mắt, bàn chân nhỏ đạp lung tung vô cùng vui vẻ, hiển nhiên bé con không biết ba ba mình đang lấy nó làm công cụ để Gia Thuyp đồng ý lấy mình.
Sau đó, Thừa - vô sỉ đóng cửa phòng vệ sinh lại. Để cho Gia Thụy hoá đá ở bên ngoài. Cậu tức đến tái mặt, đấm vào giường anh nhưng cũng chẳng đủ để phát tiết.
Ông trời có mắt, Gia Thụy cậu vất vả sinh con ra, con bị đưa đi hơn sáu tháng trời. Đến khi gặp lại đến ôm còn chưa được, cậu không cam lòng. Cái tên vô sỉ đó thật là quá đáng, đây chẳng phải là đang ép hôn cậu sao?
Gia Thụy dậm chân đi ra khỏi phòng Thừa Lỗi, cậu ngồi gần bé trai đang ngủ say trong nôi. Cúi người xuống vuốt ve khuôn mặt non nớt. Đôi mắt nhỏ ngắm nghiền, tiếng thở khe khẽ của bé con khiến lòng cậu thỏa mãn vô cùng. Sau này bé con nhất định sẽ rất đẹp trai, đẹp như bố nó. Nhưng giờ phút này cậu thầm cầu nguyện cho khi lớn lên bé con đừng học thói vô sỉ từ bố nó.
"Sau này lớn lên phải đầu đội trời, chân đạp đất. Phải làm người đàn ông ga lăng vào nhé, đừng như tên kia lưu manh vô sỉ nhé bé con." Gia Thụy lẩm bẩm.
Sau đó cậu bắt đầu nhìn quanh căn phòng. Hai chiếc nôi nhỏ và một cái giường lớn đặt ở góc, xung quanh là bốn bức tường được sơn màu hồng dán đầy hình vẽ hoạt hình vô cùng công chúa, trên trần nhà dán những hình ngôi sao vàng lấp lánh, tựa như để bé con đếm sao trước khi ngủ vậy! Trong phòng rất gọn gàng nhưng hình như đây là phòng giành cho bé gái.
Cẫu cảm thán quay qua nhìn con trai nhỏ đang trong mộng đẹp, bé con ngủ say rồi mà đôi môi nhỏ vẫn chúm chím cười, giống như đang mơ thấy bình sữa ngọt ngào trước mặt. Bé con à, sáu tháng qua con sống thế nào mà bị thất sủng thế kia, nhìn nè phòng này là của em con đó, ba con đang cho con ở đậu phòng em gái con nè. Chậc chậc con thật đáng thương quá đi. Mẹ sẽ chiếu cố con hơn nhé.
Sau đó Gia Thụy thấy trên tủ kệ đặt đèn ngủ có một bức ảnh rất to. Cậu đến gần cầm nó lên, khoé môi giật giật.
Gì thế này, anh ta có thể cuồng con gái nhỏ đến mức này sao???
Trong ảnh là ba bố con đang nằm trên giường lớn, bé gái nho nhỏ như con gấu bông nằm trên ngực Thừa Lỗi, còn bé trai thì ở một xó bên góc giường tự chơi con gấu màu hồng!!!
Lại cảm thán N lần, cậu cất tấm ảnh đi. Thế này cũng tốt, con gái nên được cưng chiều hơn, con trai phải cho nó học cách tự lập, tự mình vượt qua khó khăn ngay còn bé.
Và giờ bé con nhà họ Thừa phải vượt qua khó khăn bị thất sủng đầu đời đã...
...
Một lúc sau Thừa Lỗi đã đi vệ sinh xong, anh bế bé con ra phòng trẻ em. Ngồi trên giường lớn nhìn Gia Thụy.
"Suy nghĩ xong chưa?"
Anh khẽ cười, nụ cười điêu đổ biết bao mỹ nhân trốn trần gian, nhưng riêng Gia Thụy cảm thấy bây giờ mình muốn đăng xuất khỏi trái đất luôn cho rồi vì câu nói tiếp theo của anh.
"Lấy tôi rồi em sẽ được bế con gái, được bế cả con trai. Không cần thay bỉm cho con đâu. Tôi lo hết." Thừa - Vô sỉ cà lơ phất phơ cười ha hả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co