Truyen3h.Co

7.

Chương 1

seluvia

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ, trong phòng ngủ rộng rãi lại sớm bị tình dục bao phủ. Rèm cửa dày nặng ngăn cản toàn bộ ánh sáng bên ngoài, không hề mảy may tiết lộ cảnh "xuân" trong phòng.

"Ừm... Đừng... Chỗ đó... Đừng..."

Hai chân thon dài của Lộc Hàm mở lớn, giữa hai chân bị người thẳng thắn thoải mái ra vào, trên mặt ửng hồng, cũng không chịu nổi quá nhiều khoái cảm.

Người đang xâm chiếm cậu cúi xuống, nhẹ nhàng cắn mút làn da mỏng manh trên tai, giọng nói bị tình dục tiêm nhiễm hơi khàn khàn làm người run sợ, "Vậy em cầu xin anh đi."

"Xin anh... A..."

Lộc Hàm nói còn chưa dứt lời lại bị một cái đâm sâu kêu thất thanh.

"Sai rồi... Trước đây dạy em thế nào?"

Ngô Thế Huân dùng sức ưỡn eo một cái, đứng bất động trong nơi mới vừa điên cuồng ra vào của Lộc Hàm. Hắn đứng trên mặt đất, hai chân Lộc Hàm mở lớn bị hắn áp ở bên giường, lúc này hắn khom lưng ôm nửa người mềm nhũn của Lộc Hàm lên, bản thân cũng rướn người lên cọ cọ chóp mũi hai người với nhau, thấp giọng dụ dỗ: "Tiểu Lộc ngoan, anh dạy em thế nào... hửm? Em nói đi, anh vui sẽ tạm tha cho em."

Trong lúc nói chuyện, tính khí nóng rực kia được bao bọc bởi nội bích mềm mềm như có như không cọ xát, thân thể trắng nõn của Lộc Hàm run không ra hình thù gì, khóe mắt sớm hồng hồng vì bị bắt nạt, hai mắt phủ một tầng nước mắt, nghe xong lời xấu hổ này gần như muốn khóc lên.

Ngô Thế Huân uy hiếp tăng thêm chút sức lực ma sát thịt mềm, Lộc Hàm nghĩ tới điều gì đó hai cánh tay tinh tế không chống đỡ giường nữa mà ôm lấy cổ Ngô Thế Huân, hạ quyết tâm, lại gần ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói: "Anh... yêu thương Lộc Hàm... Tiểu Lộc... muốn ông xã làm Tiểu Lộc đến khóc..."

Ngô Thế Huân nghe xong toàn thân căng thẳng, máu trong người chảy loạn. Không đợi Lộc Hàm nói xong, đã không thể nhịn được nữa, hôn lên bên cổ Lộc Hàm, hạ thân nhanh chóng đâm chọc.

Lộc Hàm bị từng làn sóng khoái cảm cùng lời vừa nói như vậy làm cho xấu hổ, cuối cùng nức nở khóc lớn.

Người trong ngực khóc thút thít, huyệt nhỏ lại quấn chặt quấn lấy tính khí to dài của Ngô Thế Huân, liều mạng đâm chọc mút vào, lúc đi ra thì quấn lấy giữ lại.

Tình dục bị Ngô Thế Huân đẩy lên tới đỉnh lần thứ hai, Lộc Hàm khóc lóc bắn ra, vươn tay muốn Ngô Thế Huân ôm một cái.

Hạ thân Ngô Thế Huân vẫn cứng rắn hắn cũng không để ý tới. Ngô Thế Huân dừng lại, vuốt mái tóc ẩm ướt mồ hôi của Lộc Hàm lên, xoa tấm lưng bóng loáng của cậu, nhẹ nhàng liếm láp khóe miệng, trấn an người vừa mới bắn ra.

Nhìn người trong ngực dần ổn định lại tâm trạng, mới ôm cậu lên giường.

Tính khí Ngô Thế Huân vẫn chôn trong cơ thể Lộc Hàm, lúc này cậu mới phản ứng được Ngô Thế Huân vẫn chưa đi ra, sắc mặt mới vừa bình thường chợt lặng lẽ đỏ ửng.

Lộc Hàm hơi co lại, Ngô Thế Huân lập tức kéo qua một tấm chăn dày chặt chẽ vững vàng vây lấy hai người. Cậu bị tấm chăn vừa khớp người bao thành một con mèo nhỏ, mở to đôi mắt long lanh nước nhìn Ngô Thế Huân.

Bên dưới đôi lông mày sắc bén là đôi mắt đen tỏa sáng. Lộc Hàm vươn tay sờ mắt Ngô Thế Huân, hắn cũng phối hợp nhắm mắt cho cậu sờ.

Sờ được rồi, ngón tay lại trượt xuống dưới xoa xoa môi của hắn. Ngô Thế Huân mở mắt, hé miệng cắn chặt ngón tay Lộc Hàm, đầu lưỡi tràn ngập ám chỉ mà liếm láp, hạ thân cũng nhẹ nhàng đâm rút ở bên trong.

Lộc Hàm vừa mới bắn ra, hơn phân nửa tinh dịch dính trên bụng Ngô Thế Huân. Lúc này da thịt hai người cọ cọ, hạ thân một mảnh dính dính nị nị, cực kỳ kích tình.

Lộc Hàm xấu hổ, giãy giụa chỉ muốn rút tay về, lại bị Ngô Thế Huân nắm lại toàn bộ tay liếm láp tỉ mỉ. Cậu nhỏ giọng lên án: "Anh nói em cầu xin anh, tạm tha em... còn..."

Ngô Thế Huân khẽ cười một tiếng, trên môi mút mạnh một cái mới hỏi: "Còn làm sao?"

"Còn dùng sức như vậy..."

"Ai cho em phóng đãng?"

"Em mới không có..." Lộc Hàm dùng sức lực chưa đủ phản bác đáp lời.

Tuy rằng ở trên giường Ngô Thế Huân có thói quen không nói lý, nhưng lần trở lại này hắn đúng là không để Lộc Hàm chịu thiệt thòi.

Lộc Hàm tính tình mềm yếu, lúc ở trên giường quá xấu hổ, chỉ có thực sự không chịu nổi, mới hừ hừ hai tiếng, lúc nãy Ngô Thế Huân không ngờ Lộc Hàm lại nói như vậy.

Bình thường lúc ôm người dạy tình thú, Lộc Hàm luôn xấu hổ bịt hai tai, không ngờ lại nhớ kỹ, bị hắn bắt nạt muốn khóc nhưng không khóc, lại mềm mại nói lời phóng đãng như thế, còn nhịn được nữa thì hắn không phải là đàn ông.

Tính khí Ngô Thế Huân nằm bên trong huyệt nhỏ của Lộc Hàm vẫn cứng rắn không có dấu hiệu muốn rút ra, huyệt nhỏ vừa trải qua cao trào vô cùng nhạy cảm, Lộc Hàm cảm giác huyệt nhỏ đều nóng đến muốn hỏng.

Cậu mở rộng hai chân quấn lấy hông Ngô Thế Huân, cái mông lên xuống cọ xát.

Ngô Thế Huân bị cậu cọ khó nhịn, lại tiếp tục hôn lên môi cậu, cử động hạ thân.

Cửa huyệt bị làm hoàn toàn mở ra, mềm mềm xốp xốp, Ngô Thế Huân không cẩn thận giống như lần trước, tùy tâm sở dục (tùy ý làm những gì mình muốn) gắng sức đâm rút.

Lộc Hàm lại có cảm giác, phía trước bắt đầu nhiệt tình phun ra chất lỏng, trong miệng không ngừng thốt ra từng tiếng rên rỉ đứt quãng.

"Ừm... A... Không muốn..."

Trên cơ ngực Ngô Thế Huân rơi một giọt mồ hôi xuống bên miệng Lộc Hàm, Lộc Hàm mơ màng không rõ vươn đầu lưỡi hồng ra liếm vào.

Thấy cảnh này, Ngô Thế Huân triệt để mất kiên nhẫn, hạ thân 'bộp bộp' vỗ thịt đùi Lộc Hàm đã hơi hơi sưng tấy, cửa huyệt Lộc Hàm cũng hơi tê tê, rốt cuộc lúc cậu không bắn ra thứ gì, Ngô Thế Huân mới tiến sâu vào trong cơ thể Lộc Hàm bắn ra.


/////

Vô ý tình thâm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co