46---50
CHƯƠNG 46:
"Lâm công tử!" Xa xa truyền đến tiếng Anh Nhi kêu, bóng dáng càng ngày càng gần, đây chính là cái người ta hay nói "Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền" sao?
"Sư muội!" Trước khi Anh Nhi kịp bước đến gần, Nhị sư huynh nắm chặt tay ta, "Sư muội ngươi hãy nghe ta nói!"
Nét mặt Nhị sư huynh lại càng ngưng trọng: "Ta cùng Anh Nhi là thật tâm yêu nhau!"
Bây giờ là cái tình cảnh gì vậy.
"Cho nên... sao?" Ta giật nhẹ khóe miệng.
"Đừng nói cho Anh Nhi biết quận chúa yêu thích ta... Nếu Anh Nhi biết, nàng sẽ không cho phép ta cùng nàng... Nàng kính trọng quận chúa như vậy..." Lông mày Nhị sư huynh nhăn nhúm lại tựa như sắp chạm vào nhau.
"Ách..."
"Đáp ứng ta, mau! Đáp ứng ta!" Nhị sư huynh cầm chặt tay ta lay mãnh liệt.
Trong lúc hỗn loạn ta gật gật đầu.
"Lâm công tử... Các ngươi, làm sao vậy?" Vừa đúng lúc Anh Nhi bước đến, nàng nghi hoặc hỏi.
"Không có gì." Ta rút lại bàn tay vẫn bị Nhị sư huynh nắm chặt, Nhị sư huynh cũng vội trả lời: "Chúng ta chỉ là đang nói chuyện một chút thôi."
Anh Nhi nhẹ nhàng gật đầu cười, "A Mộc ca..."
"Anh Nhi muội..."
Lưỡng tình tương duyệt* sao... Giờ thì ta có cần phải lên tiếng xin lui không nhỉ. (*: cả hai đều có tình ý)
"Lâm công tử, ta là tới tìm ngươi." Anh Nhi đột nhiên nói.
"Có chuyện gì?"
"Sớm nay quận chúa tìm ngươi, nhưng tìm không thấy..." Anh Nhi đáp.
"Quận chúa tìm ta?" Lòng căng thẳng, hay là xảy ra chuyện gì?
"Lâm công tử, hay là ngươi đi xem sao." Anh Nhi vẻ mặt lo lắng.
"Ân." Ta gật gật đầu, lập tức chạy tới hướng Tự miếu.
Sau lưng theo gió truyền đến tiếng Nhị sư huynh gầm rú: "Sư đệ ~ nhờ ngươi đấy~ "
Ta cũng chẳng quay đầu lại.
Nhị sư huynh, ta thay mặt quận chúa xem nhẹ ngươi.
Vừa tới đến trước Tự miếu, đã đụng ngay phải Trần Tử Nghĩa đang bước ra ngoài. Ta gật gật đầu tỏ vẻ chào hỏi, rồi lướt qua người hắn đi, nhưng bị hắn giữ chặt lại hỏi: "A Duẫn, ngươi có thấy Trịnh cô nương không?"
Ta lắc đầu: "Không biết."
Kỳ thật, ta chẳng hề muốn cùng Trần Tử Nghĩa đứng chung một chỗ. Bởi không hiểu chính ta đang có cảm xúc gì, là buồn bực, bất đắc dĩ, hay là là tự ti? Chắc tất cả đều có.
"A Duẫn." Trần Tử Nghĩa nhíu nhíu đôi mày tuấn mỹ, "Trịnh cô nương... Cùng ngươi tình cảm rất tốt?"
"... Cũng được." Ta mấp máy miệng, cực kỳ không có khí lực thuyết ra hai chữ.
"A Duẫn." Trần Tử Nghĩa khẽ cười cười, "Ngươi từng nói với ta, nếu là thật sự yêu Trịnh cô nương thì phải nắm chặt cơ hội."
Được rồi, giờ ta hối hận được không...
"Ngươi nói rất đúng." Trần Tử Nghĩa lại nói, trong giọng nói còn mang theo nhiêu khí đặc hữu của con dòng cháu giống, rất chân thành, "Ta đã yêu Trịnh cô nương. Trịnh cô nương cũng không phải bình thường nữ tử, nàng cùng người khác bất đồng." Ta giơ hai tay hai chân đồng ý với ngươi.
"Cho nên..." Ta mở miệng thúc giục, muốn hắn nói ngay vào trọng điểm.
"Nhất định ta sẽ nắm chắc cơ hội." Nói rồi, nét mặt Trần Tử Nghĩa lại tràn đầy tự tin khiến ta cảm thấy mặc cảm.
Ta im lặng.
"A Duẫn, ngươi..." Trần Tử Nghĩa hé mắt, trong con ngươi như đang lấp lóe ánh nhìn địch ý, "Ngươi cũng thích Trịnh cô nương sao?"
"A?" Ta sửng sốt.
Đây gọi là cái gì, "Tình địch cùng nhau đối thoại" sao?
"Không đáp được sao?" Trần Tử Nghĩa cười khinh miệt, "Nếu ngay cả thích đối phương cũng không dám thừa nhận, thì tuyệt đối chẳng đáng là đối thủ của ta. Ta sẽ khiến Trịnh cô nương yêu ta, ngươi cứ việc ở đây mà hèn yếu không dám làm gì."
Nghe Trần Tử Nghĩa cuồng vọng tuyên ngôn như vậy, kỳ thật trong lòng ta lại hoàn toàn không chút tức giận, cũng không khó chịu, chỉ là... cam chịu. Hắn nói đúng, ta là kẻ nhát gan đến ngay cả thừa nhận mình thích Tú Nghiên cũng không dám. Nhưng đáng giận, ngươi nghĩ nói mấy câu như vậy thì là có thể đẫm đạp lên ta được sao. Ta muốn hét lên thật lớn, nhưng chỉ sợ hù đến mọi người xung quanh.
Khi trong đầu ta vẫn còn hỗn độn, Trần Tử Nghĩa lại mở miệng nói, giọng cười vẫn không hề thay đổi: "Ta định xuống núi, nương cho ta về lấy vài món đồ, thay ta cáo biệt Trịnh cô nương." Nói rồi không đợi ta đáp lại, hắn xoay người đi đến xe ngựa cách đó không xa.
Nhìn bóng lưng của hắn, ta chỉ cảm thấy giờ phút này, ta quả là kẻ thất bại nhất thế gian.
CHƯƠNG 47:
Làm người điều ngu xuẩn nhất chính là phủ nhận chính mình. Ta đem mình so sánh với Trần Tử Nghĩa tựa hồ hoàn mỹ nam nhân, thế chẳng phải là hoàn toàn phủ nhận chính mình sao. Ta biết bởi vì yêu quận chúa, bản thân ta từ từ thay đổi. Chẳng còn miên man suy nghĩ đến gả cho quý tộc hoàng thân, chỉ muốn ở bên quận chúa hưởng thụ lấy từng khắc hạnh phúc cũng như thống khổ. Chẳng còn sống vô tư cho qua từng ngày, chỉ cần quận chúa một cái nhăn mày hay nở nụ cười, cũng khiến cho tâm tình ta không yên, thậm chí ta còn phát hiện mình vẫn luôn cố gắng ghi nhớ thật kỹ từng động tác dáng điệu của nàng, để sau này khi nàng không bên cạnh nữa, lại một mình ngồi nhớ nhung. Điều ta suy nghĩ được nhiều nhất bây giờ, không phải là người nào có thể cho ta một bả vai dựa, mà là quận chúa có nguyện ý tựa trên vai ta hay không, là ta thật sự.
Bất quá tất cả những điều mà ta hay suy nghĩ, chỉ trong một khắc nhìn thấy quận chúa thoáng chốc tiêu tan. Mọi chuyện đều xảy ra như thế --
Nhìn xe ngựa tuyệt trần của Trần Tử Nghĩa đi xa, ta đứng trông theo một lát, rồi quay người đi vào Tự miếu tìm Tú Nghiên .
Tìm không thấy, vô luận là đại sảnh, nội viện hay là phòng ngủ, theo Anh Nhi nói là quận chúa đang tìm ta... nhưng ta lại tìm không thấy nàng. Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì? Lòng bỗng chốc nâng lên, trong chùa trừ bỏ đại sảnh có sư phụ đang ngồi chậm rãi uống trà cùng Đại sư huynh vẫn một mực không nói thừa lời, người nào cũng không thấy -- Tam Thất bọn hắn thì mỗi ngày sáng sớm đều vào trong núi sâu tu luyện. Cảm giác tâm mình bắt đầu luống cuống, không phải đâu, Lâm Duẫn Nhi , quận chúa có thể là đang nghỉ ngơi ở đâu đó, tạm thời không thấy mà thôi, ta đã gấp gáp như vậy sao, từ lúc nào mà thần kinh ta trở nên như vậy?
Giữa lúc hoảng hốt, ta nghe được thoáng qua vài âm điệu nhỏ, tiếng của huyền cầm ngân lên. Tiếng đàn? Làm sao có thể.
Mặt mày nhăn nhíu, ta đi vòng vo một hồi cố xác định nơi thanh âm phát ra, là ngoài Tự miếu. Theo âm điệu của tiếng đàn truyền đến, người đánh đàn này dường như do dự, cũng không phải là thủ khúc (bài đàn) nào đó, chỉ là mấy âm gẩy thử mà thôi, nhưng sau đó lại tùy theo mấy âm tổ hợp thành một thủ khúc mới, lúc thì vui, lúc thì trầm thấp. Ta theo nơi thanh âm phát ra, chậm rãi bước đến phía sau Tự miếu, có một khoảng trống nho nhỏ, có vẻ như tùy ý được tạo thành sân -- không có vòng bảo hộ, không có trồng hoa cỏ, chỉ là một khoảng đất bằng phẳng có đặt chiếc bàn đá. Ngồi bên cạnh là một người dáng nhỏ gầy, đang ôn nhu nhẹ nhàng khuấy động cây huyền cầm đặt trên bàn đá kia.
Người dáng nhỏ gầy đó liếc mắt qua ta cũng nhận ra được, đó là Tú Nghiên .
Nàng ngồi dáng thật đoan trang, lưng thẳng tắp không bởi khẩn trương mà bởi thói quen tạo thành, tóc dài lại như thác chảy đổ xuống, chỉ có vài lọn rủ trước trán là được nhẹ nhàng giáp (kẹp, giắt) lên, gương mặt nàng nghiêng nghiêng tựa như đang rất thích thú trêu ghẹo gẩy chiếc huyền cầm, cùng với chiếc tố váy thuần trắng nàng mặc hôm nay, khiến ta nhớ lại quận chúa ngày ấy khi ngồi trong lương đình ngắm cảnh. Tú Nghiên tựa hồ như có biến đổi, lại cũng giống như không biến đổi chút nào.
Vậy ra quận chúa sẽ gẩy huyền cầm -- khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, ta lập tức tự mình yên lặng, tiểu thư khuê các thời này, người nào không biết cầm kỳ thư họa? Trừ Lâm Duẫn Nhi , kẻ giả nam nhân này ra. Ngay lúc ta còn đang lẩm nhẩm độc thoại, tiếng đàn bỗng nhiên dừng lại, ta lấy lại tinh thần, nhìn về hướng quận chúa.
Chỉ thấy hai tay nàng khẽ vuốt trên dây đàn, vẫn ngồi im lặng, đầu hạ xuống đôi mắt nhắm lại, khóe miệng hơi hơi nâng. Tú Nghiên đang cười. Hơn nữa ta cảm giác được, nụ cười này là được phát ra từ tâm, một chút giả tạo cũng không có, giống như chân lý gió mát là bởi thiên không hạ xuống nhân gian. Nàng cười thư thái như vậy, ta ngay lập tức cẩn thận khắc ghi trong đầu... Ta có phải biến thái không nhỉ, thậm chí còn trộm thu thập những nét biểu cảm của Tú Nghiên , hảo đợi đến khi còn một mình... Càng nói càng thấy không được bình thường.
Tú Nghiên tựa hồ lơ đãng mở mắt, dừng trên cầm huyền, khóe miệng ý cười càng sâu. Ngay sau đó, giai điệu mỹ diệu lại ngân lên. Thủ khúc không biết tên, ta chỉ có thể theo từng âm điệu xuôi tai tương hợp cùng nụ cười trên khóe miệng Tú Nghiên mà vui mừng. Đứng ở một góc, lén lút nhìn ngắm khung cảnh xinh đẹp này, cảm giác giống như nằm mộng. Nhưng ta lại giống như kẻ trộm mộng, đê tiện xông vào cõi mơ của nàng, áy náy muốn rời khỏi, nhưng lại ích kỷ khăng khăng lưu lại.
Ngón tay mảnh khảnh của Tú Nghiên linh hoạt khơi lên cầm huyền, bình thường nhìn như nhu nhược vô lực, vào thời khắc này lại gẩy lên khúc đàn rõ ràng mạnh mẽ. Giống như Tú Nghiên là một kỳ lạ nữ tử, ta vốn quen với nàng ôn hòa nhu nhã, nhưng cũng may mắn biết được nàng quật cường thế nào khi quỳ gối trước mặt Vương gia nhất định không chịu rời đi. Trần Tử Nghĩa nói rất đúng, quận chúa vốn cùng người khác bất đồng. Hay có thể nói, thế gian này chỉ có một Tú Nghiên , không còn ai khác.
Khi ta bảy tám tuổi, từng xem qua một người gẩy đàn tỳ bà. Đó là một ca kỹ, dẫn theo tuyệt sắc dung nhan ở trên thuyền nhẹ nhàng đàn hát. Vây xung quanh không biết là bao nhiêu thiếu gia công tử, đều nghe như si như say. Ta đứng trên bờ, nhìn nàng trên thuyền xa xa, gương mặt của nàng đương nhiên ta không thấy rõ, cái gọi là "Tuyệt sắc dung nhan" có lẽ do tài đàn hát của nàng huyễn hoặc mà lên. Thanh âm kia làm lòng người rung động, khiến họ say mê, có khi còn rơi lệ. Ta nghĩ như vậy, nhưng ta không khóc. Ta cảm thấy nếu ta cùng với nàng được làm bằng hữu, biết thân thế của nàng cùng những điều từng trải qua, ta nhất định sẽ khóc, và hoàn toàn khác với những kẻ rơi lệ vì thanh âm của đàn. Nhưng tiếng đàn của Tú Nghiên lại khác, nó biểu lộ cảm xúc vui mừng, làm khóe miệng ta không tự giác nhếch lên, giống như nàng cười.
Tiếng đàn của quận chúa giống dương quang rực rỡ, trong lơ đãng ôm quanh thân người, đến khi ta kịp phản ứng, cũng không còn cách nào ly khai vòng ôm ấp đó.
Đột nhiên, tiếng đàn dừng lại. Không phải kết thúc, mà là gián đoạn.
Ta đang nghi hoặc, Tú Nghiên lại đột nhiên quay đầu, nhìn ta đứng sau ngẩn người, lập tức giống như đã hiểu, nàng cười nói: "Duẫn Nhi , ta cũng biết là ngươi." Ta trong lòng âm thầm tiếc hận không thể nghe hết thủ khúc không tên này, mỉm cười hướng quận chúa gật gật đầu.
"Đàn rất hay." Ta đến gần, tán dương phi thường dung tục.
Ta từng nghĩ mình nên một bên vỗ tay một bên la hét "Hảo cầm pháp ~ hảo cầm pháp a!" hướng quận chúa đi đến, lại cảm thấy làm như vậy chỉ càng thêm dọa người mà thôi.
Hai gò má Tú Nghiên ửng đỏ, gật đầu thấp giọng nói: "Ta chỉ là... biết sơ mà thôi." Nói lời khiêm tốn, nhưng khóe miệng lại không che dấu được ý cười vui mừng khi được khen ngợi.
"Ta đây dù là chút xíu đấy cũng không biết." Nói rồi, ta chìa ngón trỏ tay phải, cực kỳ mộc mạc gẩy lên cầm huyền, tiếng đàn yếu ớt làm cho người nghe khó chịu.
"Ngón tay của Duẫn Nhi , cũng thật là nhỏ..." Tú Nghiên đột nhiên nói.
"Ân?" Ta nhăn mặt, bình thường cũng đâu khi nào chú ý tới tay mình, nào biết cái gì gọi là nhỏ nhắn mãnh khảnh -- kỳ thật ta có chú ý tới phương diện nào của mình đâu, vô luận là thân thể hay lời nói việc làm, có thể chỉ ngẫu nhiên tự kiểm điểm rồi lại tự ti, chứ chưa từng có ý muốn cải thiện.
Ngón tay của ta bởi vì quen làm việc nặng, đương nhiên không có mảnh mai như quận chúa, nhưng cũng không giống nam nhân thô kệch -- chậc chậc, ta vốn là nữ mà. Nghĩ như vậy, ta không khỏi lắc đầu.
"Giống như, tất cả những gì của Duẫn Nhi , đều đặc biệt." Quận chúa đột nhiên nói.
Đặc biệt? Ta sao?
Thấy ta vẻ mặt nghi hoặc, Tú Nghiên mỉm cười, ngẩng đầu nhìn ta: "Đặc biệt thế nào ta cũng không rõ, chỉ cảm thấy, ta chưa bao giờ gặp được người nào giống như Duẫn Nhi ."
"A..." Ta quắt quắt miệng, "Đặc biệt thế nào cũng không rõ? Khiến người ta nghe khó chịu nha."
"Chưa bao giờ gặp, cũng chính là độc nhất vô nhị." Nói rồi Tú Nghiên cười, mang theo ôn nhu kia cũng là độc nhất vô nhị.
"Cho tới giờ chưa gặp qua sao..." Ta trêu chọc, "Vậy có thể là bởi quận chúa cả ngày bị Vương gia khóa trong phủ, gặp ít người cũng không chừng." Nói rồi, ta thậm chí có chút cảm giác bất an, nếu quận chúa gặp nhiều người, những kẻ đó cũng đặc biệt, vậy liệu quận chúa có đem tình cảm đối với ta chuyển sang người khác không? Sau một hồi lưỡng lự, ta tự trách mình ích kỷ -- quận chúa yêu ai, là chuyện của quận chúa, chẳng ai có thể khống chế.
Lại không nghĩ quận chúa có điểm tức giận, ánh mắt cùng ngữ khí đều nghiêm túc hơn: "Có lẽ ta quả thật gặp không nhiều người, nhưng chỉ có ngươi, là độc nhất vô nhị."
Lập lại hai lần, độc nhất vô nhị.
"Nghiên nhi." ta cười, khống chế lòng mình ngứa ngáy, "Ngươi mới là độc nhất vô nhị." Đúng vậy, Tú Nghiên tuyệt đối là độc nhất vô nhị quận chúa - nữ tử.
Chính mình thốt ra lại thấy nó tự nhiên, nhưng khi nghe ta nói như thế, mặt Tú Nghiên bỗng chốc đỏ lên. Nàng há miệng thở dốc, lại tựa hồ như bối rối không tìm được lời thích hợp. Vốn đang nhìn ta, đôi mắt nàng cũng ngượng ngùng liếc đến nơi khác, sau mới khó khăn nói: "Ngươi...ngươi đến tìm ta?" Quận chúa đáng yêu như vậy không phải lần đầu ta thấy, nhưng cũng khiến ta tâm động.
"A, nói đến việc này..." ta gật gật đầu, "Vừa rồi Anh Nhi nói ngươi tìm ta."
"Anh Nhi nói ta tìm ngươi?" Tú Nghiên nhíu mày.
"Ân." ta không khỏi khẩn trương, tuy rằng Tú Nghiên đang hảo hảo đứng trước mặt ta, chuyện gì cũng không có, "Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
"Ta không có..." Tựa hồ nhớ gì đó, Tú Nghiên dừng một chút, rồi lại cười, hơi hơi giận dữ, "Nhất định là trò đùa nghịch của Anh Nhi ."
"Đùa nghịch?" Ta nghiêng đầu, một chủ một tớ vốn là hát xướng cùng nhau, sao lại bày trò?
"Không có gì." Tú Nghiên có chút ngượng ngùng lắc đầu, "Ngươi chớ có nghĩ nhiều quá."
Càng như vậy, ta càng tò mò a.
"Đàn này là Nhị Tứ đại sư đưa cho ta, nói là có thể giúp ta giết thời gian." Tú Nghiên đột nhiên nói sang chuyện khác.
"Nhị Tứ đại sư a..." Ta hồi tưởng lại vị hòa thượng vóc dáng cao cao, hai cái lông mày rất lớn.
"Ân, lúc sáng sớm nay." Tú Nghiên gật gật đầu, ngón tay lại không tự giác xoa cầm huyền, "Trước kia phụ vương mời nhạc công nổi tiếng trong kinh thành tới dạy ta đánh đàn, khi đó, ta nghĩ đánh đàn vốn là việc cực kỳ vui."
"Ta nghe cũng thấy rất vui." Ta thật tâm phụ họa, "Vừa nãy ta đứng bên cạnh nghe, thấy thủ khúc này thật dễ nghe, nhường tâm tình ta trở nên rất tốt."
"Thật sự?" Nghe ta ca ngợi, Tú Nghiên vừa nãy còn vô ích khiêm nhường, giờ đã giống như nhi đồng hưng phấn xác nhận.
"Phải~" ta cười gật gật đầu, "Đấy là thủ khúc hay nhất ta từng nghe."
"Thật tốt quá, Duẫn Nhi thực thích thủ khúc này." Tú Nghiên cười càng thêm thoải mái, để cho ta thiếu chút nữa lại say mê không dứt ra được, nàng lại nói, "Duẫn Nhi , ngươi có biết trong lúc đánh đàn, trong lòng ta nghĩ gì không?"
"Là cái gì?" Ta hỏi lại.
"Chính là..." Đang muốn buột miệng nói ra, nhưng trước khi lời thoát ra khỏi miệng, Tú Nghiên lại hơi giảo hoạt nhẹ nhàng cười, "Không nói cho ngươi."
"A!!!!!" Ta khoa trương vũ động hai tay, cực kỳ chân thật biểu đạt ý niệm trong lòng, căm giận nói, "Ta ghét nhất bị người khác nói một nửa lại thôi!"
Thấy ta hành động ngây thơ như vậy, Tú Nghiên bật cười: "Được rồi được rồi, sẽ chỉ nói ngươi biết, ta nghĩ nó cùng người có liên quan."
"Cùng ta có liên quan?" Ta chỉ chỉ chính mình.
Tú Nghiên cười gật đầu.
Có trời mới biết, giờ phút này tâm tình ta cao hứng biết bao nhiêu.
Đột nhiên, xa xa truyền đến một tiếng rống to: "Đừng chạy!"
Ngay sau đó lại vài tiếng "Bá bá bá", một thân ảnh màu đen rơi vào viện tử (trong sân), ta lập tức phản xạ dùng thân thể che trước mặt quận chúa. Chưa chờ chúng ta kịp phản ứng, lại một thân ảnh màu xám theo sát phía sau, rơi vào trong viện, rồi chưa kịp hiểu ra điều gì trong viện đã tối sầm một mảnh bởi bụi bốc cao khi giao đấu.
Đứng sau lưng ta quận chúa không rên một tiếng, nắm chặt góc áo của ta hơn, tâm trạng nàng khẩn trương không cần suy nghĩ cũng hiểu. Ta muốn mau đưa quận chúa rời đi, nhưng lại sợ hãi làm như vậy ngược lại sẽ khiến cho đối phương chú ý.
Trong lúc bọn hắn giao thủ, ta rất nhanh nhận ra thân ảnh màu xám kia là Nhị Tứ, hòa thượng có cặp Mao mi (lông mày mao trùng), và một kẻ thân mặc hắc y che kín mặt, không thể nhận biết. Điều này khiến tim ta nhảy lên một chút, nơi đây rừng sâu núi thẳm, như thế nào lại xuất hiện kẻ bịt mặt đây?
Chỉ sợ kẻ đến không thiện.
Chẳng lẽ có liên quan đến quận chúa? Ta bất an liếc người nấp ở sau lưng, quận chúa vẫn đang nắm chặt lấy góc áo ta không rời.
CHƯƠNG 48:
Trong khi hai bên vẫn đang giao chiến, kẻ bịt mặt nhiều lần muốn thoát khỏi sân, nhưng đều bị Nhị Tứ ngăn trở, không có lối thoát hắn lại bất đắc dĩ cùng Nhị Tứ quần quanh sân nhỏ. Hai người đều không đeo vũ khí, chỉ dùng xích thủ không quyền (tay trần) trêu chọc nhau, ta thì ở một bên âm thầm tìm cơ hội đưa quận chúa trốn đi. Nói tới thì thật xấu hổ, kẻ trên người không một chút võ công như ta vừa gặp phải nguy hiểm, điều đầu tiên nghĩ tới chỉ là đưa quận chúa chạy trốn, quả là ~ Ai. Được rồi, lại tìm được một nguyên nhân để tự ti.
Không lâu sau, Nhị Tứ dần dần chiếm thượng phong, kẻ bịt mặt thì tốc độ di chuyển ngày càng chậm, thỉnh thoảng lại bị Nhị Tứ đả thương vài nơi trên thân thể. Ta cũng đang chầm chậm đưa quận chúa lui về sau, muốn nhân cơ hội thoát khỏi trận địa này. Chưa chờ ta cùng quận chúa ra khỏi, Nhị Tứ xuất chưởng mạnh hơn, đánh ngã kẻ bịt mặt đã cực kỳ mỏi mệt xuống đất.
"Bỏ khăn bịt mặt của hắn ra." Phía sau đột nhiên có tiếng cất lên, ta lập tức xoay người nhìn, nguyên lai là Tam Thất. Trời ạ, người này đi đường hoàn toàn không tiếng động! Nếu là đồng lõa của kẻ bịt mặt, chắc ta và quận chúa sớm đã bị... Ta chẳng dám tiếp tục nghĩ, lại âm thầm trách sự vô dụng của mình.
Nhị Tứ hô một tiếng "Vâng", rồi đưa tay xả chiếc khăn che mặt của kẻ nằm trên đất xuống.
Là một nam tử xa lạ, thoạt nhìn tuổi còn trẻ, không lớn hơn ta bao nhiêu. Điều khiến ta bất ngờ chính là, người này cho dù thảm hại ngã trên đất, nhưng nét mặt không chút nào sợ hãi, thậm chí còn lộ ra vẻ vô cùng khó chịu, giống như là... Oán hận.
"Ngươi là ai?" Tam Thất hỏi, ngữ khí bình thản, ta hướng hắn nhìn... Quả nhiên, vẫn như cũ gương mặt mỉm cười.
Người trẻ tuổi khinh thường bĩu môi, nghiêng đầu đi, không để ý đến Tam Thất.
Ta quay đầu, thấp giọng hỏi quận chúa cũng đang quan sát người trẻ tuổi: "Nghiên nhi, ngươi biết hắn không?"
Quận chúa không trả lời ngay, mày nhíu lại, giống như suy ngẫm, thật lâu sau mới nói: "Tựa như đã thấy, nhưng không nhớ ra được..."
Lòng căng thẳng, Tú Nghiên nhận biết người này? Ta mơ hồ cảm thấy chuyện này không đơn giản.
"Ngươi vì sao lén lút theo dõi nơi này?" Tam Thất tựa hồ không để ý thái độ ngạo mạn của nam tử trẻ tuổi, không nhanh không chậm mỉm cười hỏi.
Vẫn chỉ nhận được đáp án là lãnh mạc.
"Quận chúa, ngài biết người này sao?" Tam Thất đột nhiên xoay người, không hề cố kỵ hỏi Tú Nghiên vẫn đang suy ngẫm.
"Làm sao ngươi ..." Ta nhíu mày, hắn gọi thẳng quận chúa như vậy không phải bại lộ thân phận Tú Nghiên sao, sơ suất quá, sao có thể lỗ mãng như thế?
"Người này nhất định đã biết ngài là quận chúa." Tam Thất nhìn Tú Nghiên , chậm rãi nói, sau đó lại hỏi, "Quận chúa có gặp qua người này hay không?"
Nam tử trẻ tuổi lúc này cũng đang nhìn chằm chằm quận chúa, trong mắt tràn ngập cừu hận.
"Gặp qua." lần này Tú Nghiên không nghĩ nhiều, gật gật đầu khẳng định, "Ta đã thấy."
"Cũng biết thân phận người này?" Tam Thất tiếp tục hỏi.
"Nhớ không được." quận chúa lắc đầu, rồi đột nhiên tiến về phía trước, hướng nam tử trẻ tuổi kia hỏi: "Ngươi là vì ta mà đến phải không?"
"Quận chúa tinh tường, biết thiếu gia đây vì ngươi mà đến." Nam tử trẻ tuổi rốt cục mở miệng, không chỉ tự xưng "Thiếu gia", nói xong còn khinh thường toẹt một tiếng, trên người đầy mùi ăn chơi trác táng.
"Ngươi là ai?" Lúc này chân mày Tú Nghiên giãn ra không ít, tuy biết đối phương là vì nàng mà đến, nhưng thanh âm lại không chút nào sợ hãi. Nhìn quận chúa tuy gầy yếu nhưng vẫn thẳng tắp thân mình, ta cảm nhận được trong nội tâm của vị nữ tử này, là tàng ẩn sự kiên cường.
"Quận chúa không cần nhớ ta là ai." nam tử trẻ tuổi cười khẽ, khóe miệng nhếch lên quỷ dị, "Chỉ cần biết, ngoại trừ ta, trong rừng kia vẫn có kẻ đang tìm ngươi."
"Các ngươi có mục đích gì?" Quận chúa khẽ mở môi đỏ mọng cao giọng hỏi, hoàn toàn không để tâm tới "kẻ khác" mà đối phương nhắc tới, trong khi ta đứng bên cạnh nàng thì lại cực kỳ lo lắng.
"Làm Trịnh Thiên Khải phải rơi đầu!!!!" Nam tử trẻ tuổi đột nhiên rống to, khuôn mặt vô cùng dữ tợn, thân thể cũng bắt đầu giãy dụa, Nhị Tứ tức thì tăng thêm lực độ, không cho hắn thoát khỏi chân mình.
Thân mình quận chúa run lên, cả người lui về sau, ta bước lên đỡ lấy bả vai nàng, lại nhìn thấy Tú Nghiên sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ bình tĩnh đã không còn.
Trịnh Thiên Khải là phụ thân của Tú Nghiên , cũng chính là Vương gia, người bị vu tội cướp ngôi.
"Nghiên nhi..." Ta nhẹ giọng hỏi, Tú Nghiên chỉ lắc lắc đầu, tay trái lặng lẽ nắm chắc ống tay áo ta. Nắm lấy bàn tay nàng giờ phút này đã lạnh như băng, ta dùng nhiệt lượng trong tay mình sưởi ấm cho nàng. Tú Nghiên hướng ta mỉm cười, vẻ trấn tĩnh hồi phục lại, nàng tiếp tục hỏi: "Phụ vương ta cùng ngươi không oán không cừu, ngươi vì sao làm vậy?"
"Không oán không cừu??" Nam tử trẻ tuổi trừng to mắt, bộ dạng kinh ngạc, rồi sau ngửa mặt cuồng tiếu, thét lớn, "Hảo một cái không oán không cừu!! Ha ha ha ha ha..." Hắn giống như kẻ điên, cười một cách điên dại, thậm chí chảy cả nước mắt, nhìn hắn ngạo mạn như vậy ta thực khó chịu.
"Nơi đây không nên ở lâu." Tam Thất đột nhiên nói, dù không lớn hơn tiếng nam tử trẻ tuổi cười, nhưng ta cũng nghe được rõ ràng, "A Duẫn, trước tiên ngươi đưa quận chúa vào miếu đi."
"Nhưng trong chùa còn có Trần phu nhân..."
"Trần công tử sáng nay hẳn đã ly khai, Trần phu nhân cả ngày đều ngồi thiền ở đình triều, chỉ cần chúng ta không nháo động, thì không việc gì." Nhị Tứ đáp.
Ta gật đầu, đưa quận chúa hướng vào trong chùa.
"Trịnh Thiên Khải phụ trái tử hoàn (nợ cha con trả)! Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá!!!" Dù phía sau truyền đến tiếng gào thét như lang sói, Tú Nghiên vẫn không quay đầu, ta có cảm giác nội tâm nàng như sợ hãi. Rốt cuộc nam tử này cùng Vương gia cừu hận tới đâu, để hắn có thế kêu lên lời ác độc "Phụ trái tử hoàn"?
Tú Nghiên đột nhiên nhẹ giọng nói: "Duẫn Nhi ..."
"Ân?" Ta vội đáp ứng.
"Ta hình như nhớ được..." nàng nói, sắc mặt vẫn đang tái nhợt, "Ta nhớ được nam tử này là ai..."
"Là ai?"
"Đại khái là ba năm trước, vị kia là nhi tử của Phùng đại nhân bị giết cửu tộc." Tú Nghiên nói, gắt gao nắm tay ta.
"Phùng đại nhân?" Đối với quan trường ta một chút cũng không quen thuộc, đương nhiên cũng chẳng biết cái gì "Phùng đại nhân", chỉ là thói quen ứng hoà mà thôi. Không đúng, trọng điểm không phải cái đó, ý thức được vấn đề, ta vội mở miệng nói, "Giết cửu tộc? Đã là giết cửu tộc, vì sao con hắn còn..."
"Ta không rõ lắm." Tú Nghiên lắc đầu, trên mặt cũng là khó hiểu, "Ta chỉ nhớ rõ, năm đó là phụ vương hướng Hoàng thượng tuyên gián, vạch trần Phùng đại nhân âm mưu cướp ngôi."
Lại là cướp ngôi? Chẳng lẽ đây là... Báo thù?
"Nếu thật như thế, cừu hận của hắn đối phụ vương hẳn là bắt nguồn từ đó..." Quận chúa nói, mày càng nhăn lại, rồi nàng quay đầu sốt ruột hỏi, "Duẫn Nhi , phụ vương hiện tại rất nguy hiểm phải không? Hắn nói hắn không chỉ có một mình... Hắn nói..."
"Đừng hoảng hốt." ta nắm chặt tay nàng, "Hiện giờ hắn đã bị chúng ta bắt, Vương gia không việc gì đâu." Ta không nắm chắc được gì, vốn chỉ muốn giúp quận chúa yên lòng.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Đang ngồi ở đại sảnh thưởng thức trà, sư phụ thấy ta cùng quận chúa đi vào với nét mặt bất thường, vội hỏi.
"Tiểu thư!" Anh Nhi cũng ở bên, chứng kiến quận chúa sắc mặt tái nhợt, bước tới trước đỡ nàng.
Còn chưa chờ ta tinh tế giải thích, phía sau truyền đến thanh âm, quay đầu nhìn, Nhị Tứ đang áp giải Phùng thiếu gia bị trói đưa vào đại sảnh. Tam Thất theo sát sau đó, bên cạnh còn có Nhất Cửu không biết trở về từ lúc nào.
"Đây rốt cuộc là..." Sư phụ thần tình nghi hoặc. Đại sư huynh đứng ở sau sư phụ, tuy rằng chưa nói gì nhưng mày cũng nhíu chặt mày, biểu lộ hắn có chút kích động.
"Trước tiên chúng ta tới mật thất, mọi người đi theo ta." Tam Thất khoát tay áo ý bảo sư phụ lát sau hãy bàn, rồi thẳng hướng hậu viện đi đến.
Mật thất? Nơi này còn có mật thất? Lo lắng cùng tò mò tâm đan một chỗ, nhưng nhìn bộ dạng bình tĩnh của Tam Thất, ta chỉ biết im lặng cùng mọi người đi theo sau. Ra khỏi đại sảnh, tiến vào hậu viện, sau khi ra khỏi viện, là tiến vào... Vựa củi? Chẳng lẽ bọn hắn xây mật thất ở tại vựa củi (phòng chứa củi)? Đám hòa thượng này rốt cuộc đang suy nghĩ gì a.
Một đám người chen chúc đứng trong vựa củi, mọi người đều không nói gì, chỉ nhìn theo động tác Tam Thất. Tam Thất đưa tay vào một lỗ hổng nhỏ, xoay chuyển một lúc. Trừ bỏ Nhất Cửu cùng Nhị Tứ coi như không lạ, tất cả mọi người đều không hiểu ra sao, rồi đột nhiên vựa củi vang lên vài tiếng "Bành bạch bạch". Sau khi an tĩnh lại, Tam Thất nhanh nhẹn để củi gỗ sang bãi đất trống cạnh bên, đặt chân lên một khối đá, nhẹ nhàng mà di chuyển -- có trời mới biết hắn "Nhẹ nhàng" đắc dụng bao nhiêu khí lực, nhớ lại thanh kiếm nặng chết người kia mà hắn cũng cầm lên dễ dàng, thì cái "Nhẹ nhàng di chuyển" này chắc chắn một chút cũng không "Nhẹ nhàng". Ngay sau khi hòn đá theo chân hắn trợt khỏi vị trí, phía sau lộ ra một thang đá hướng vào địa đạo trong lòng đất. Ta không tự chủ được há to miệng, trăm triệu cũng không thể tưởng được cái nơi mỗi ngày ta bảo chè tiêm thuốc, lại ẩn dấu cái bí mật lớn thế này.
Tam Thất không nói, thậm chí đầu cũng không quay lại, cứ thế đi xuống địa đạo, Nhị Tứ dẫn Phùng thiếu gia theo sát phía sau, Nhất Cửu gãi gãi đầu, cũng đi theo xuống. Sư phụ quay đầu, đối Đại sư huynh cùng Anh Nhi nói: "A Vân, Anh Nhi cô nương, các ngươi trước hết ở đây coi chừng, có chuyện gì lớn tiếng kêu chúng ta."
"Dạ." Đại sư huynh thực nghe lời.
"Chính là..." Anh Nhi vẻ mặt lo lắng nhìn quận chúa.
"Đừng lo lắng, trước hết ngươi cứ ở nơi này đi Anh Nhi ." Quận chúa hướng Anh Nhi cười cười.
Anh Nhi chỉ gật đầu, cùng Đại sư huynh lưu thủ ở vựa củi.
"Duẫn Nhi ?" Thấy ta vẫn ngây ngốc đứng ở bên, Tú Nghiên đi trước gọi ta một tiếng.
"A..." Ta lấy lại tinh thần, "Đến đây." Rồi mang theo tâm tình vô cùng kỳ lạ theo sau Tú Nghiên .
Càng xuống sâu thang đá, bóng tối lại càng dày, đến mức đưa tay không thấy được năm ngón. Chỉ dựa vào thanh âm cùng xúc giác để tiến lên phía trước, rẽ qua mấy khúc ngoặt, cuối cùng đã dừng bước lại. Phía trước bỗng nhiên truyền đến một hồi thanh âm "Sột soạt", chỉ lát sau cả "Mật thất" sáng bừng.
Giờ thì ta đã hiểu rõ câu "Ma Tước tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ" (hàm ý là mật thất mặc dù nhỏ, nhưng bàn trà, ghế, trà cụ, giường... Thậm chí cả tranh đều có). Thậm chí một hai người có thể sống tại đây, nhưng tám người chen chúc một chỗ lại lộ ra nhỏ hẹp. Khiến cho ta kinh ngạc hơn chính là, bên kia mật thất, còn có một gian tiểu nhà tù! Rốt cuộc đây là nơi nào a??
Nhị Tứ tay chân lưu loát đẩy Phùng công tử vào nhà tù, rất nhanh khóa cửa lại.
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, Tam Thất đại sư?" Sư phụ kìm nén không được, nhìn Hắc y nam tử xa lạ ngã trong phòng giam tóc tai tán loạn hỏi.
"Ta cùng với Nhị Tứ, Nhất Cửu vốn ở trong rừng tu luyện, người này lại ở gần bên giám thị (theo dõi), bị chúng ta phát hiện." Tam Thất đáp.
"Giám thị nơi này?" Sư phụ mặt nhăn nhíu, rồi giống như đã tỉnh ngộ hướng quận chúa nhìn, "Chẳng lẽ là..."
"Quận chúa nói đã nhớ ra hắn là ai." Ta chen miệng nói, đồng thời hướng nhìn Phùng công tử ngã trong phòng giam, chỉ thấy hắn vẫn đang khinh thường nhìn quận chúa phía sau ta, trong mắt tràn đầy cừu hận.
Quận chúa mở lời, thanh âm không còn kích động như ban nãy ở ngoài: "Cha của hắn là mệnh quan triều đình Phùng Nhân, quan chức nhị phẩm, ba năm trước bị phụ vương vạch trần âm mưu cướp ngôi..."
"Nói láo!!" Phùng thiếu gia đột nhiên bạo rống, rồi tận lực nói: "Rõ ràng là tên khốn kiếp Trịnh Thiên Khải kia mưu hại cha ta, cha ta đối triều đình trung thành tận tâm, làm sao nói đến cướp ngôi?? Bất quá, bây giờ bánh xe luân chuyển, cũng nên đến phiên Trịnh Thiên Khải bị giết cửu tộc, ha ha ha ha..." Rồi lại cuồng tiếu, vừa bên ngoài dù cười bao nhiêu thanh cũng không sao cả, nhưng đây lại là tầng hầm, cười lên bao nhiêu âm dội lại bấy nhiêu, thanh âm phóng đại khiến lỗ tai ta đôi chút khó chịu.
"Giết cửu tộc?" Sư phụ nhăn mặt, quay đầu nhìn quận chúa.
"Ân." quận chúa gật đầu, "Năm đó hoàng đế phán quyết Phùng Nhân tử tội, không chỉ có như thế, còn hạ lệnh giết cửu tộc."
"Vậy thế sao hắn còn..." Sư phụ chưa nói hết, Phùng thiếu gia kia lại quát: "Đây là trời thương hại ta!!! Để cho ta quay về báo thù! Ha ha ha ha..." Lại cuồng tiếu lần thứ hai.
"Vậy y quán cũng là do các ngươi đốt??" Sư phụ tiến về phía trước, mang chút tức giận hỏi.
"Phải thì sao? Chỉ vì các ngươi không biết điều, lần sau ta đốt, sẽ không chỉ là một gian nhà nhỏ vậy đâu, ha ha ha ha ha..." Tiếp tục cuồng tiếu.
Tràn ngập trong tiếng cười của Phùng thiếu gia, ta gian khó khăn cất cao giọng nói : "Nơi này ồn ào quá, không bằng chúng ta qua bên kia nói chuyện?"
"Được được..."
"Đi thôi..."
Mọi người nhất loạt đồng ý.
...
Thấy chúng ta xoay người rời đi, Phùng thiếu gia ở phía sau bật người quát: "Các ngươi chớ đi! Bổn thiếu gia không sợ các ngươi, hãy cứ chờ xem, nhất định sẽ có người tới giết hết các ngươi!!!"
Không ai trả lời hắn.
...
Quả nhiên qua bên này thanh tĩnh hơn. Tuy vẫn còn nghe được thoáng tiếng xôn xao của Phùng thiếu gia, nhưng cũng không để người ta cảm thấy tai ù.
CHƯƠNG 50:
Một đống người chen chúc trong mật thất nho nhỏ, bức bách đến ngay cả khí cũng không ai dám hít nhiều.
"Sự việc đã dần sáng tỏ." Sư phụ nói, vuốt vuốt chòm râu.
"Vậy bọn hắn chính là đám người đó sao?" Ta hỏi.
"Ân... Hắn vừa rồi cũng thừa nhận, y quán là bọn hắn đốt, cho nên không sai." Sư phụ gật gật đầu.
Quận chúa thanh âm run rẩy nói: "Y quán là bọn hắn đốt?" Ta nhìn lại, thấy khuôn mặt nàng đã tái nhợt, nét mắt kinh ngạc không tin được. Lại chợt nhớ tới trước đây sư phụ vì không muốn quận chúa áy náy lo lắng, đã lừa nàng là y quán do chính mình không cẩn thận đốt.
"Quận chúa đừng vội, y quán nho nhỏ, xây lại là được, người không mất mới tốt. Hiện giờ quan trọng nhất là ngài bình an vô sự." Sư phụ tình ý sâu xa, nét mặt vô cùng chân thành. Nguyên lai lão nhân này cũng có lúc thật sự coi "Tiền tài như cặn bã".
Tú Nghiên cúi đầu không nói gì nữa, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch khiến mọi người ở đây đều hiểu, tâm tình nàng không tốt chút nào.
Ý thức được không nên đàm luận việc này trước mặt Tú Nghiên , sư phụ liền phân phó ta: "A Duẫn, ngươi trước tiên đưa quận chúa lên đi, ta cùng Tam Thất đại sư bàn bạc chút chuyện."
"Ân." Ta gật gật đầu, kêu quận chúa rời đi.
Tú Nghiên ngẩng mặt liếc ta một cái, ánh mắt này ta đã khá quen thuộc rồi. Bất quá, ta cũng chỉ vì bất đắc dĩ mà thôi. Quận chúa quay đầu lại nhìn sư phụ, nàng tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng nói không nên lời, cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài, quay đầu theo ta rời đi.
Khi đi ra bên ngoài, vốn không cầm theo đèn, chung quanh lại bắt đầu tối đen đến đưa tay không thấy được năm ngón. Ta chậm rãi đi trước dẫn đường, muốn mở miệng nói vài câu an ủi quận chúa, nhưng không biết nên nói thế nào. Tâm trạng của Tú Nghiên bây giờ, không phải nói một vài câu ba xạo liền có thể an ủi.
Đột nhiên, sau lưng áo có người nhẹ nhàng kéo kéo. Ta sửng sốt, dừng bước xoay người lại.
Cảm giác được đối phương đang từ từ tới gần, nàng gắt gao ôm chặt lấy ta. Hương khí quen thuộc giờ gần trong gang tấc, thân hình gầy nhỏ kia trong bóng đêm mong chờ hành động an ủi, lòng thắt lại đau đớn một chút. Ta thở dài, vòng tay ôm quận chúa, nàng nhẹ nhàng gối đầu lên vai ta, chỉ chốc lát sau vai bỗng cảm thấy ướt át, biết Tú Nghiên đang khóc, ta vội lấy tay nhẹ vỗ lưng nàng.
"Không có chuyện gì, đừng khóc, không có chuyện gì..." Trừ bỏ "Không có chuyện gì" cùng "Đừng khóc", ta thật không biết nên nói những gì.
"Ta nên làm thế nào đây..." Quận chúa đột nhiên mở miệng nói, bởi vì gối lên bả vai ta, thanh âm của nàng mang theo mơ hồ tiếng khóc nức nở. Cảm giác áy này cùng bối rối trong nội tâm nàng gần như truyền được đến ta qua khoảng cách này.
"Phải hảo hảo bảo vệ mình." ta nói nhẹ nhàng bên tai nàng, "Chờ đến ngày cùng Vương gia gặp lại."
"Ta chỉ cảm thấy, mình thật vô dụng..." Không những chẳng hồi phục, Tú Nghiên càng thêm kích động, "Các ngươi đều vì bảo hộ ta mà..."
"Ngươi quên lời ta nói rồi sao?" Ta không để nàng nói tiếp, chậm rãi nói từng chữ, "Vương gia đang chờ ngày cùng ngươi gặp lại, và ngươi cũng vậy. Đừng tiếp tục tự trách mình, sư phụ nói đúng, y quán có thể xây lại, huống chi ta cũng muốn đề nghị sư phụ sửa sang lại y quán một phen... Hơn nữa, mấy ngày qua ngươi cũng luôn nhẫn nại, đúng không? Trải qua bao gian nan như vậy, một câu oán hận đều không có... Ngươi là quận chúa kiên cường nhất mà ta gặp."
Ai ngờ nghe xong lời ta nói, quận chúa "Xì" một tiếng nở nụ cười, hơi thở của nàng phả lên cổ khiến ta ngứa ngáy. Nàng vừa cười vừa nói: "Nói bậy, trừ bỏ ta ra, ngươi còn gặp qua quận chúa nào?"
Cặp mắt của ta dần dần thích ứng cùng bóng tối chung quanh, thấy rõ những phiến đá gồ ghê trên tường đá, ta cũng cười nói: "Nói cũng phải, được rồi, là ta nói tùy tiện, đừng coi là thật."
"Ngươi!" Quận chúa tức giận sẳng giọng, trên cổ lập tức có cảm giác tê rần, muốn tránh khỏi nàng, nhưng lại ý thức được đây là quận chúa cắn ta, nên động cũng không dám động. Dù nói là cắn, nhưng nàng lại dùng không bao nhiêu lực khí. Chỉ lát sau Tú Nghiên buông ra, chưa chờ ta kịp nói, nàng lại rầu rĩ: "Ngươi gạt ta."
Ta sửng sốt. Một chữ "gạt" thôi mà khiến tim như ngừng đập. Lắc lắc đầu, ta mới ý thức được điều quận chúa nói không phải như mình nghĩ. Ta thậm chí đã sợ đến mức này sao?
"Cái gì?" Ta giả ngu.
Không nói rõ ta lừa nàng cái gì, Tú Nghiên chỉ tiếp tục tức giận nói: "Ngay cả ngươi cũng gạt ta."
Ngay cả ta cũng gạt nàng... Đúng vậy a, không chỉ có như thế, còn là người đầu tiên gạt nàng.
"Thực xin lỗi." Ta nói, ngữ điệu bình thản nhưng cực kỳ chân thành.
Thấy ta không như bình thường hay ba hoa, Tú Nghiên cảm thấy có lỗi, nàng cúi đầu nói: "Không cần nói xin lỗi Duẫn Nhi , ngươi cũng là muốn tốt cho ta."
Ta siết chặt hai tay quanh eo nhỏ của Tú Nghiên .
"Chính là, sau này phải hứa không gạt ta." Tú Nghiên tiếp tục nói, "Mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, được chứ?" Nói rồi, nàng nhẹ nhàng dùng tay xoa nơi vừa hôn trên cổ ta.
Ta cười: "Đừng xoa, một chút cũng không đau."
"Ngươi!" Lại là một búa, nhưng vẫn rất nhẹ, "Ta có hỏi ngươi đâu!"
"Cái gì?" Ta tiếp tục giả vờ ngốc.
"Sau này hứa không gạt ta, cái gì cũng không được, vô luận là xuất phát từ mục đích gì."
Ta cười khổ không ra tiếng. Có thể không đáp ứng sao. Ta làm không được, bởi vì ta sớm đã là kẻ nói dối. Cái dối gạt này, không phải ngươi chỉ cắn ta một ngụm hay đánh ta một búa là xong sự a.
Tú Nghiên thấy ta không phản ứng, lại hỏi: "Được không?" Trong giọng điệu như thoáng chút tức giận.
Ta gật gật đầu, đặt cằm trên vai nàng.
"Ngươi ngay cả mở khẩu* cũng không nguyện? Không thành ý..." Tuy là nàng trách móc, nhưng nghe ngữ điệu lại giống như Tú Nghiên đang cười. (*: miệng)
Ta buông nàng, giả vờ như không để tâm nói lảng sang chuyện khác: "Khăn tay của ngươi đâu?"
"Làm sao vậy?" Trong bóng tối, ta vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy nét mặt nghi hoặc của Tú Nghiên .
"Ngươi khóc hệt như đại hoa miêu vậy, lát nữa ra ngoài sẽ khiến Anh Nhi cười chết." Ta vừa nói, vừa tiếp nhận khăn tay Tú Nghiên mới lấy ra, đưa lên mặt nàng nhẹ nhàng lau.
"Anh Nhi không biết cười ta đâu." Ngoan ngoãn ngưỡng mặt lên để cho ta lau nước mắt, Tú Nghiên không phục đáp một câu.
Không muốn cùng nàng tranh cãi, ta tinh tế lau khô khuôn mặt nàng, đang muốn nắm tay trả khăn cho nàng, lại chú ý tới Tú Nghiên đang nhìn ta chăm chú. Nháy mắt không khí chợt thay đổi, trong đầu ta bỗng chốc hiện ra cảnh trong rừng cây hôn Tú Nghiên . Nét mặt thẹn thùng của nàng đêm đó và lúc này mơ hồ như trùng làm một. Ta chỉ cảm thấy cả người nóng lên, không khống chế nổi, chậm rãi hướng khuôn mặt Tú Nghiên tới gần, ta có thể cảm thấy nàng đang hồi hộp, thở cũng dồn dập hơn.
Sau đó, Tú Nghiên nhắm hai mắt lại.
Nàng thế nhưng nhắm mắt lại.
Trước mặt kẻ đại lừa gạt ta đây.
Sau này hứa không gạt ta, cái gì cũng không được, vô luận là xuất phát từ mục đích gì.
Tựa hồ trong đầu lại vang lên lời Tú Nghiên vừa nói, cảm giác đau lòng lại nhói lên. Không khi lại như thay đổi, ta dừng mọi động tác, gượng gạo tách khỏi Tú Nghiên , nói: "Chúng ta đi thôi, trong tầng hầm có chút lạnh." Tú Nghiên mở mắt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn ta, sau đó xấu hổ gật đầu, không nói thêm gì. Ta âm thầm hít sâu một hơi, xoay người đi đến hướng lối ra. Quận chúa yên lặng theo sát phía sau, ta cố gắng để mình trấn tĩnh lại, nàng đã nhận ra sao -- Chết tiệt, cảm giác áy náy khi yêu.
"Lâm công tử, tiểu thư! Các ngươi đã ra rồi!" Mới tới vựa củi, Anh Nhi đã bước lại gần nói.
"Sư phụ đâu?" Đại sư huynh ở một bên hỏi.
"Bọn hắn ở bên trong trao đổi chút chuyện." Ta nói, "Ta cùng quận chúa ra trước." Sau đó quay đầu đối mặt Anh Nhi nói: "Anh Nhi cô nương, mấy ngày này nhất định phải hảo hảo hộ bên quận chúa, một tấc cũng không rời, tốt nhất là không nên ra khỏi chùa."
"... Ân, Anh Nhi biết." Anh Nhi gật gật đầu.
Sau đó ta quay đầu muốn rời khỏi vựa củi.
Lại nghe quận chúa hô: "Duẫn Nhi !"
"Ân? Làm sao vậy?" Ta xoay lại, cố gắng nở một nụ cười miễn cưỡng.
"Ngươi... Ngươi định đi đâu?" Vẻ mặt nàng lo lắng.
"Ha ha..." Ta gãi đầu, "Ta muốn đi nhà vệ sinh." Sau đó khoát tay, rời khỏi vựa củi, lập tức thẳng hướng nhà vệ sinh đi đến.
"A Duẫn? A Duẫn? ... A Duẫn!!"
"A?" Ta phục hồi tinh thần lại.
"Ngươi làm sao vậy? Vẻ mặt ngẩn ngơ như vậy, có phải không thoải mái không?" Sư phụ nhìn ta nét mặt lo lắng.
"Không có gì." Ta vội lắc đầu.
"Không có gì là tốt rồi." Sư phụ nhăn mặt sau đó lại xoay người hỏi Nhị sư huynh, "Chúng ta vừa nói tới việc gì?"
"Tới đoạn chúng ta bắt được Phùng công tử là hảo ưu thế." Nhị sư huynh nghiêm túc nói.
Đúng vậy, bây giờ đang là buổi sáng sớm ngày hôm sau khi bắt được nhi tử Phùng Nhân, vô cùng sớm đấy. Và lại là hội nghị của riêng bốn sư đồ.
"Nhưng theo lời Phùng Kiện Nhân, chắc chắn hắn còn có đồng lõa, có lẽ đang mai phục quanh đây." Sư phụ nói rồi cảnh giác hướng bốn phía nhìn nhìn. Nếu đã thế, vì sao còn muốn đến nơi đây hội nghị a.
"Rõ ràng là giết cửu tộc, mà Phùng Kiện Nhân vẫn còn hảo hảo sống, xem ra sự tình không đơn giản." Sư phụ như đang suy ngẫm.
Đúng vậy, Phùng Kiện Nhân chính là vị Phùng thiếu gia chúng ta bắt được kia, nhi tử Phùng Nhân. Nghe nói đại thúc muốn cướp ngôi đó đã lấy nhủ danh của mình đặt cho nhi tử, chỉ khác là thêm một chữ vào giữa tên mình, nhưng chữ thêm này lại là chữ "Tiện", thật sự không biết là xấu hay tốt nữa ~
"Nếu bọn hắn phát hiện Phùng Kiện Nhân không trở về, nhất định sẽ hoài nghi, đến lúc đó chúng ta đợi bọn hắn xuất hiện, bắt hết chúng lại..." Nghe sư phụ nói mà thấy mọi việc diễn ra thật là thuận lợi.
"Đó là cái gọi là, địch không động ta không động." Nhị sư huynh vẻ mặt thành thật nói. Nhưng ngươi thật sự hiểu được ý tứ những lời đó sao.
"Mọi người nhất định phải hảo hảo bảo vệ tốt quận chúa, tuyệt đối không được sơ xuất! Hảo, hôm nay đến đây thôi, mọi người trở về đi." Sư phụ gật gật đầu, chuẩn bị xiêm áo để tan hội nghị.
"Sư muội, sư muội." Nhị sư huynh lại kéo ta qua một bên.
Ta không để ý tới hắn, cứ thế đi thẳng về phía trước.
"Ngươi, ngươi có hay không..." Cố đuổi kịp theo ta, Nhị sư huynh bộ dạng hoảng hốt vội hỏi, "Ngươi có cùng quận chúa nói chuyện của ta hay không?"
Từ ngày hôm qua tâm tình ta vẫn bị đè nén, nên giờ thật chẳng muốn cùng Nhị sư huynh đàm luận bất cứ gì.
Thấy ta không trả lời, Nhị sư huynh lại truy vấn: "Sư muội... Ngươi rốt cuộc... Ân? Có phải tâm tình ngươi không tốt không?"
Ta sửng sốt, sau đó lắc đầu, tiếp tục đi lên phía trước: "Không có."
"Thôi đi, chơi với người từ nhỏ đến lớn, trong lòng ngươi nghĩ cái gì ta không biết sao?" Nhị sư huynh vẻ mặt xụ xị, vỗ lên vai ta nói, "Nói đi, ai khi dễ ngươi, ta giúp ngươi giáo huấn hắn! Hệt như năm đó giáo huấn tên Vương Bát Đản ở võ quán vậy." Vương Bát Đản chính là vị Nhị thiếu gia ta thầm mến nhiều năm trước, năm đó thấy ta tránh ở trong góc khóc, Nhị sư huynh liền đến hỏi ta, ta chỉ tùy tiện vòng vo úp mở nói một câu "Võ quán Nhị thiếu gia", tức thì Nhị sư huynh đã xông vào nhà người ta đánh rớt nửa cái răng cửa, nhường quán chủ võ quán kia tìm sang, chỉ thẳng đầu sư phụ mắng. Đương nhiên, cuối cùng xui xẻo vẫn là ta cùng Nhị sư huynh.
"Vậy cũng được." Ta dừng bước lại.
Nhìn Nhị sư huynh vẻ mặt chăm chú lắng nghe, ta rất nhanh liền mở miệng hỏi: "Nếu ngươi lừa một người vốn đối với ngươi không trọng yếu, sau lại này người đó lại trở nên rất trọng yếu, nhưng cái ngươi nói dối nàng lại là một việc rất lớn, lớn đến nổi nếu nói thật ra mọi thứ sẽ đều sụp đổ, nhưng không nói thật ngươi lại không có cách nào đối mặt với người trọng yếu này, vậy ngươi nói nên làm sao bây giờ?"
Nhị sư huynh nháy mắt đã cứng đơ, nhưng ý thức được ta nói xong câu hỏi, thần trí thoáng hồi lại nói: "Có thể, có thể lặp lại lần nữa không?"
Ta liếc mắt, giận dữ nói: "Quên đi."
Rồi xoay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co