Truyen3h.Co

7

61---65

zzpiggyzz

CHƯƠNG 61:


​Ta nhờ Nhị sư huynh đi trích chút hoa quế mang về.

​Trước khi quận chúa rời đi, ta thật muốn tự mình làm hoa quế cao tặng nàng. Sư phụ đã nói rằng, có một số chuyện vốn là không thể. Một khi đã vậy, ta chỉ mong mình có thể làm một chút chuyện có thể mà thôi.

​Ở nơi đây quận chúa đã phải trải qua một sinh nhật kinh khủng nhất, ta thật muốn bồi cho nàng, dù chỉ là bằng một đĩa hoa quế cao nho nhỏ.

​Giờ soi gương sẽ phát hiện, trên mi trái của ta đã có thêm một tiểu vết sẹo. Dài và hẹp cắt qua lông mày, nhưng chưa kéo dài xuống mắt. Xa xa nhìn sẽ chỉ thấy lông mi ta như bị ngăn ra, nếu đến gần hơn mới phát giác đó là vết sẹo. Đương nhiên trên người ta lại càng nhiều sẹo hơn nữa, không chỉ như cái này, chúng được phân bố ở mọi nơi trên cơ thể. Nhưng khi mặc quần áo thì lại hoàn toàn che lấp hết, ngoại nhân nhìn vào cũng chỉ có thể thấy một vết trên mi trái mà thôi.

​"Đừng sợ, sư muội." Nhị sư huynh an ủi, "Như thế này nhìn ngươi so với trước kia càng thêm nam nhân vị, là chuyện tốt."

​Đương nhiên không cần nghĩ cũng biết hắn nói đểu ta.

​Thực ra với ta mà nói, cũng chẳng buồn để ý đến việc trên mặt mình có thêm một vết sẹo hay không. Ta cảm thấy đây là đánh dấu, ghi nhớ chính ta đã đại dối gạt quận chúa, ghi nhớ chính ta đã gây thương tổn cho nàng-- như muốn nhắc nhở cho ta cả đời áy náy. Vậy nên mỗi khi soi gương, ta sẽ nhìn vết sẹo này để Lâm Duẫn Nhi ta không có quên đi vết thương đó.

​Quận chúa chưa rời đi ta cũng không dám ra khỏi phòng, Bởi ta sợ hãi sẽ gặp nàng, sợ hãi nàng đến xem ta. Vì thế suốt ngày chỉ luôn trốn tránh, Nhị sư huynh phụ trách đưa cơm tới cho ta, mà sư phụ cũng không nói thêm gì, chỉ bảo ta nghỉ ngơi thật tốt. Hắn nhất định đã biết chuyện giữa ta và quận chúa. Sư phụ không hỏi ta điều gì, chỉ một bộ dạng không muốn cùng ta đàm luận, cũng hay, giờ ta thật chẳng muốn cùng hắn nói đề tài này.

​Trần phu nhân cùng Trần Tử Nghĩa thì vẫn trong chùa, nhưng tựa hồ gần đây bọn hắn cũng bắt đầu thấy chúng ta kỳ quái, nhưng lại chẳng dám hỏi điều gì. Có lẽ, đây là nhờ năng lực uy hiếp tài ba của Tam Thất.

​Mai là ngày quận chúa rời đi, chờ đến khi trời đã tối ta mới dám trộm chạy vào phòng bếp làm hoa quế cao. Đây là lần đầu tiên ta làm điểm tâm mà chẳng hề ăn vụng.

​Đến giữa trưa ngày thứ hai, đại đội nhân mã cuối cùng đã tới. Có thể nói là tựa như kinh thiên động địa, bởi nơi đây vốn là chốn hoang vu, nhưng chẳng biết từ đâu lại xuất hiện một cỗ mã xa cực lớn, lại vô cùng xa hoa tinh xảo, cùng hơn chục -- đúng vậy, hơn chục hộ vệ kỵ mã đi vào Tự miếu.

​Giờ phút này cảm giác lại càng khắc sâu cho ta biết thân phận nàng là quận chúa.

​Sư phụ và Đại sư huynh sẽ cùng nhau hộ tống quận chúa về kinh, còn ta bởi vì có thương tích nên vẫn phải tiếp tục nghỉ ngơi điều dưỡng, ở lại trong chùa cùng Nhị sư huynh bên cạnh. Ta trộm kéo Anh Nhi qua, đưa cho nàng chiếc hòm đựng hoa quế cao trong đó.

​Nàng mở nắp nhìn thấy hoa quế cao, chẳng chờ ta kịp công đạo, nha đầu đó đã nước mắt lưng tròng.

​Ngươi thật là nhiều tình cảm a.

​"Ngươi hãy nói là Nhất Cửu đại sư làm..." Ta nói, sợ quận chúa biết ta làm nàng lại chẳng muốn ăn, "Trên đường nếu đói có thể lấp bụng một chút."

​"Lâm công tử cùng quận chúa cãi nhau sao?" Anh Nhi lau lau khóe mắt hỏi.

​"...Anh Nhi, trên đường chiếu cố tốt quận chúa." Ta không trả lời thẳng câu hỏi của nàng, biết rằng mình đang nói lời vô nghĩa nhưng vẫn lờ đi.

​"Lâm công tử thương thế của ngươi có tốt hơn không?" Anh Nhi lại hỏi.

​"Cũng tốt, có thể đi có thể nhảy." Ta cười cười. Quận chúa hẳn là không đem chuyện thân ta là nữ nhi nói với Anh Nhi, bằng không nha đầu này sớm đã thay tiểu thư nàng mắng chửi ta thậm tệ, chứ làm sao còn để ý đến ta?

​"Thương thế tốt hơn, hãy tới kinh tìm quận chúa." Anh Nhi nói, vẻ mặt thành thật, "Quận chúa nàng mềm lòng, mắng một chút sẽ thôi. Hơn nữa, ta cũng thực hi vọng... Lâm công tử trở thành Cô gia* nhà ta." Nàng nói rồi thậm chí đỏ mặt. (*:chồng của nữ chủ nhân)

​Ta lại có điểm muốn khóc, tại sao có thể như vậy đây, rõ ràng đã khóc đủ rồi, từ khi nào ta đã trở nên mít ướt như vậy, Lâm Duẫn Nhi . Ta cười khổ che giấu bi thương của mình, không muốn cùng Anh Nhi nói rõ, vốn dĩ duyên phận là điều không thể biết, huống chi, loại duyên phận này ngay từ đầu đã là sai lầm, mà ta lại chính là người khởi xướng.

​"Vậy... Lâm công tử..." Gương mặt Anh Nhi vẫn ửng đỏ, nàng thấp giọng nói, "Ngươi có thể nói với A Mộc ca, khi nào rảnh muốn tới kinh thành tìm ta hay không, không... Là nhất định phải!" Nói xong lời cuối cùng, thậm chí còn có chút cảm giác như mệnh lệnh.

​"Ách... Hảo." Ta gật gật đầu.

​Thực không chịu nổi hai người này, một mực cách sơn đả ngưu*, một người thì nghĩ đối phương yêu ta, một người thì lại không dám trực tiếp nói chuyện muốn ta chuyển lời.
(*:Ý ở đây có lẽ là không dám đối mặt nhưng vẫn muốn hạ gục đối thủ)

​Đến giờ quận chúa đi rồi ta trộm đứng ở một bên cửa nhìn nàng bước lên xe ngựa. Vẫn là một thân áo tơ trắng, bởi cách quá xa không thấy rõ nét mặt nàng, chỉ cảm thấy thân hình kia gầy yếu quá khiến ta lo lắng. Nhưng người có thể ở bên chiếu cố nàng, không thể là ta nữa. Vì vậy chỉ có thầm lòng hy vọng, Tú Nghiên phải hảo hảo bảo trọng chính mình.

​Đối với tất cả những chuyện này kinh ngạc nhất phải kể tới Trần Tử Nghĩa cùng Trần phu nhân, bốn con mắt trợn tròn tựa như quả trứng.

​"Sư muội." Nhị sư huynh đột nhiên tiến đến bên ta, rầu rĩ nói, "Vừa nãy Anh Nhi cùng ngươi nói gì a?"

​"Nàng à..." Ta liếc nhìn Nhị sư huynh, sau đó lại quay đầu nhìn xa hoa xe ngựa đã rời đi chỉ còn thấy bụi tung bay dưới vó ngựa, nhẹ giọng nói, "Ách, thật không phải, bây giờ ta chưa muốn nói cho ngươi biết a."

​"Này! A Duẫn ... Sư muội!" Nhị sư huynh bắt đầu phát cuồng.

​Thật sự gần đây càng ngày càng thích chọc ghẹo người này.

CHƯƠNG 62: Suy nghĩ của Anh Nhi

​Nhìn thấy một đôi có tình nhưng không thể thành thân thuộc, thực là một chuyện rất khó chịu.

​Nhất là thấy quận chúa cùng Lâm công tử cãi cọ, ta lại càng khó chịu hơn.

​Ta cùng Quận chúa ngồi trong một chiếc xe ngựa, Lương đại phu cùng A Vân công tử lại ngồi trên một chiếc xe khác. Giờ đây chỉ còn hai người ở chung, ta nhịn không được muốn nói gì đó, nhất là đối với quận chúa kỳ quái như bây giờ.

​Thật vất vả Lâm công tử mới tỉnh, quận chúa mỗi ngày nghĩ tới Lâm công tử lập tức chạy tới thăm, ta cũng biết điều đứng ở bên ngoài không quấy rầy hai người bọn họ. Thế nhưng, trừ bỏ thanh âm tranh cãi được truyền ra ngoài cửa, ta còn thấy khuôn mặt quận chúa lạnh băng như tuyết bước ra khỏi phòng.

​Quận chúa nguyện ý ăn cơm, quận chúa nguyện ý ăn canh -- nhưng lại hoàn toàn không muốn nói bất cứ gì. Khi bị chọc nóng nảy, nàng cũng chỉ gật gật đầu, hay đơn giản đáp lại vài tiếng. Nhìn quận chúa thân mình gầy yếu ngồi trong xe ngựa rực rỡ xa hoa, dù là ai cũng đều cảm thấy đau lòng.

​"Quận chúa..." Ta nhẹ giọng hô.

​Quận chúa không phản ứng gì, đến khi ta kêu vài tiếng, nàng mới chậm rãi đưa mắt nhìn về phía ta.

​"Ách..." Thấy quận chúa đã nhìn lại, nhưng ta đột nhiên chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể kéo đề tài, "Thật tốt quá, quận chúa ngài rốt cục có thể trở về bên Vương gia rồi."

​Quận chúa khẽ mỉm cười, nhưng nháy mặt lại tiêu mất.

​"Quận chúa, Lâm công tử hắn sau này sẽ đến kinh vấn an ngài chứ?" Ta hỏi.

​Quận chúa lập tức nhìn về phía ta, quả nhiên đề tài về Lâm công tử nàng luôn phản ứng nhanh như vậy, nhưng sắc mặt vẫn là lạnh lùng, một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: "Không biết."

​"Vì cái gì..."

​Không đợi ta nói hết câu hỏi, quận chúa lại nói: "Anh Nhi, ta muốn nghỉ ngơi trong chốc lát, được chứ."

​"Thực xin lỗi, quận chúa." Ta nhanh chóng im lặng.

​Một thoáng sau trong xe đã im ắng, chỉ còn tiếng bánh xe lăn lộn cùng thanh âm của vó ngựa bên ngoài xe. Quận chúa nhắm mắt lại, nhưng ta biết nàng không ngủ, có lẽ vì thấy phiền khi ta không ngừng đặt câu hỏi, mới không muốn mở mắt ra.

​Dần dần, ta cảm thấy sắc mặt quận chúa như có chút tái nhợt, lập tức ý thức được xe này tuy nói cao cấp, nhưng vẫn chút xóc nảy, mà thân hình quận chúa vốn không hảo... Ta chợt nghĩ tới hoa quế cao Lâm công tử giao cho ta trước khi đi.

​Giờ có nên cấp quận chúa ăn hay không? Phân tán một chút sự chú ý của nàng cũng tốt.

​"Quận chúa..." Ta nâng lên lá gan mới dám mở miệng, một bên đưa chiếc bọc chứa hòm hoa quế cao đến trước mặt nàng.

​Sau một lúc lâu, quận chúa mới mở mắt nhìn về phía ta.

​"Quận chúa, đây là hoa quế cao, ngài dùng chút đi." Ta mở miệng nói.

​Quận chúa đưa ánh mắt hướng xuống chiếc hòm trong tay ta, sắc mặt thoáng kinh ngạc, rồi mở miệng chậm rãi nói: "Ta... Không đói bụng."

​"Chính là..." Ta thiếu chút nữa muốn nói "Đây là Lâm công tử làm cho ngài", nhưng nghĩ tới lời dặn củ A Duẫn công tử, lại dừng miệng kịp.

​"Làm sao?" Quận chúa nghi hoặc hỏi.

​"Cái này..." Ta quyết tâm, nếu nói cho quận chúa đây là hoa quế cao Lâm công tử làm cho nàng, không chừng quận chúa sẽ tha thứ cho Lâm công tử, mặc kệ Lâm công tử phạm sai điều gì.

​"Rốt cuộc làm sao?" Quận chúa nhíu mày.

​Ta mấp máy miệng, nói : "Đây là trước khi đi Lâm công tử nhờ ta đem cho ngài ăn trên đường, là hắn làm riêng cho ngài."

​Quận chúa không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chiếc hòm trong tay ta.

​"Ngày cứu quận chúa trở về là sinh nhật ngài, ta nói việc này cho Lâm công tử, nói ngài yêu nhất ăn hoa quế cao. Nhưng quanh đây không thể mua, Lâm công tử nói hắn biết làm. Ta nghĩ, ngày đó là hắn đặc biệt vào trong rừng trích hoa quế, ngài còn nhớ rõ khóm cây hoa quế kia... Quận chúa, ngài làm sao vậy?" Ta vừa nói đã phát hiện quận chúa thậm chí bắt đầu rơi lệ, đây là việc nên vui, tại sao lại khóc?

​"Quận chúa ngài đừng dọa ta!" Thanh âm ta cũng run rẩy, vốn muốn cho quận chúa vui vẻ, sao nàng lại khóc.

​Ta vội ngồi xuống bên cạnh quận chúa, rút khăn tay giúp nàng lau nước mắt, đau lòng nói: "Ngài không thích ăn ta sẽ thu lại... Ai, đều tại ta, Lâm công tử cũng không cho ta nói hắn làm, đều tại ta không nghe lời... Đều tại ta!"

​Ngay khi ta đang muốn cất chiếc hòm đi, quận chúa lại vươn tay nhẹ nhàng cầm lấy nó.

​"Quận chúa..." Ta ngẩn người, chỉ có thể đưa chiếc hòm tới.

​Đây là một chiếc hòm rất đẹp, nếu không nhìn kỹ sẽ khó thấy hết được hoa văn trên chiếc hòm. Từng đóa mẫu đơn đan xen vào nhau được khắc trên nền thuần trắng, chạm trổ tinh tế tỉ mỉ thể hiện sự tinh xảo của hòm.

​Từng giọt nước mắt của quận chúa rơi trên những đóa mẫu đơn, một hồi sau, nàng mới chậm rãi mở hòm ra, mùi hoa quế cao tản ra xông vào mũi, khiến ta vốn chẳng đói bụng cũng không nhịn được thèm thuồng. Trong hòm đầy tràn hoa quế cao, từng khối được sắp chỉnh tể theo hàng, màu trắng của hoa quế cao cũng giống như chiếc hòm trắng thuần khiết, nhìn có thể cảm nhận được Lâm công tử đem những chiếc hoa quế cao này đặt vào hòm đã có bao nhiêu cẩn thận.

​Nhìn kỹ, trong góc hòm còn đặt một tiểu túi gấm, ta vừa định hỏi lại thấy quận chúa đã đưa tay cầm lấy túi gấm kia, vội vàng mở ra.

​Quận chúa nhìn nhìn bên trong, rồi nhẹ nhàng nghiêng túi gấm, đem đồ vật bên trong xuất lên trên tay.

​Ta nghĩ rằng bên trong sẽ là một phong thơ hay trang sức gì đó, nhưng không phải. Đó là những viên gì đó đen tuyền, ta nghĩ nghĩ, rồi chợt hiểu, đó là ô mai. Trong lòng ta âm thầm thở dài, Lâm công tử sợ quận chúa ở trên xe không thoải mái, nên mới chuẩn bị riêng cho quận chúa ăn.

​Quận chúa một tay nắm lấy những viên ô mai, một tay lại che lên miệng. Thân mình nàng bởi nén khóc mà run nhè nhẹ.

​"Quận chúa..." Lần này thì mắt của ta cũng ướt theo.

​Nam tử chu đáo như vậy là lần đầu tiên ta gặp, sợ có đốt đèn lồng cũng tìm không ra. Nhưng mấy ngày nay, sự chăm sóc của Lâm công tử đối với quận chúa như từng bức họa không ngừng bay lượn trong đầu. Mỗi khi trời tối, đều là Lâm công tử giúp quận chúa đốt nóng nước tắm, cũng là hắn mang từng thùng nước đến bồn tắm cho nàng. Mỗi ngày, Lâm công tử cũng đều bảo cho quận chúa một chén chè hay thuốc uống, chưa bao giờ gián đoạn. Trời lạnh, Lâm công tử cũng đều chạy tới hỏi ta quận chúa buổi tối ngủ có ngon không, có đủ ấm không...

​"Quận chúa..." Ta thật sự nhịn không được, nhẹ giọng khuyên nhủ, "Ngài tha thứ Lâm công tử đi, đừng tức giận, được không?..."

​Quận chúa không trả lời, chỉ là khóc, trong tay vẫn gắt gao nắm chặt mấy viên ô mai kia.

​Lệ từng giọt rơi xuống chiếc hòm tinh xảo trắng thuần, rơi trên những chiếc hoa quế cao, ta cũng không nhịn được khóc, không biết nên an ủi quận chúa thế nào, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, hi vọng nàng đừng quá thương tâm.

​Thật lâu sau đó, quận chúa mới nghẹn ngào, đem ô mai để vào túi gấm, đem túi gấm để vào trong hòm, đem hòm một lần nữa đắp kín. Nàng để hòm gác trên đầu gối, hai tay gắt gao ôm lấy nó, tựa như đang ôm một bảo vật. Nàng thấp đầu, ánh mắt như cũ nhìn vào chiếc hòm, không hề chớp mắt.

​"Quận chúa..." Ta hỏi, "Ngài không ăn chút sao?"

​Quận chúa không để ý đến ta, như cũ vẫn ôm thật chặc chiếc hòm, không hề nhúc nhích.

​Nhìn thấy nàng như vậy, trái tim ta như bị vét sạch, cảm giác ê ẩm.

​Chỉ mong, Lâm công tử có thể mau đến kinh thành, tự mình hống* quận chúa thôi. (*: dỗ dành)

CHƯƠNG 63:


​Quận chúa cuối cùng đã đi rồi.

​Ta không cần phải kiêng nể nữa có thể tự do trong chùa đi lại.

​Giữa lúc ta đang muốn duỗi người vận động thân thể, Nhị sư huynh không biết từ đâu chạy lại, đứng ở một bên nhìn chằm chằm ta. Ta giả bộ không muốn để ý, nhưng tầm mắt vẫn thường phải lướt qua người gan lỳ đứng ở cạnh bên tựa như oan hồn kia, khiến ta hạ thắt lưng cũng không được, đá chân cũng không xong.

​"Ngươi làm gì thế hả?" Không thể nhịn được ta mở miệng hỏi.

​"Sư muội." Nhị sư huynh hai tay khoang trước ngực, bĩu môi nói, "Có phải ngươi...Ghen tị với ta không?"

​Người này lại muốn cái gì đây.

​"Nói thực ra đi, chúng ta là huynh muội mà." Nhị sư huynh nhíu nhíu mày, đến gần ta thở dài nói, "Có phải ngươi ghen tị với ta bởi vì quận chúa yêu thích ta?"

​Ông trời.

​Ta xoay người muốn đi, lại bị hắn một phen kéo lấy, vẻ mặt thành khẩn: "Cảm tình là việc không thể khống chế, sư muội làm sao ngươi cứ...cứ bảo thủ như vậy đây?"

​"Ta bảo thủ?!" Ta kéo kéo khóe miệng.

​"Ta đã chịu thành toàn ngươi cùng Anh Nhi, làm sao ngươi không thông cảm cho ta một chút? Quận chúa mặc dù đối với ta hữu tình, nhưng ta đối với nàng chính là vô ý a!" Nhị sư huynh nói rồi còn mãnh liệt dùng hai tay đưa lên không trung khoa vẽ, tuy rằng nhìn chẳng biết hắn đang vẽ cái gì.

​"Ngươi chờ một chút." Ta nắm lại hai tay hắn đang khua trên không trung tựa như gà bới, "Ngươi thành toàn ta cùng Anh Nhi?"

​"..." Nhị sư huynh ngẩn người, sau đó thành thật gật đầu, "Đúng."

​"Điều này sao có thể?!" Ta bực mình hai tay chống nạnh, đề cao âm lượng của mình.

​"Làm sao không thể?!" Nhị sư huynh cũng học ta hai tay chống nạnh, bộ dạng cực kỳ hiên ngang.

​"Ta! Là! Nữ!! A!" Ta gằn từng tiếng quát, có thể nói đúng hơn là rống.

​...

​Nhị sư huynh tựa hồ ngẩn người, hai tay đặt trên thắt lưng cũng dần dần trượt xuống, đầu lệch đi, rồi mới gian nan phun được hai chữ: "...Đúng a."

​A a a a a a a a, thế chẳng lẽ ngươi thật sự đã cho ta là nam sao?!!

​"Ngươi là nữ?!" Không biết từ khi nào Trần Tử Nghĩa cũng đứng ở một bên, vẻ mặt kinh ngạc kêu lên.

​A a a a a a a a, người này vì sao lại ở đây!!!

​"Đúng đúng đúng đúng! Đúng vậy ta là nữ." Ta mãnh liệt gật đầu như giã gạo, nhìn Nhị sư huynh nói, "Cho nên ta chẳng có cách nào tranh Anh Nhi cùng ngươi, còn ngươi nữa." Ta chuyển hướng Trần Tử Nghĩa, nói, "Ta cũng chẳng có biện pháp tranh Trịnh cô nương cùng ngươi, cũng chính là Tú Nghiên quận chúa." Cuối cùng tổng kết, "An tâm chứ? Nhị vị??"

​Trầm mặc một chút, thực sự chỉ có một chút ít thôi, máy hát lại được mở --

​Nhị sư huynh: "Nhưng Anh Nhi muội không biết ngươi là nữ, cho nên nàng có thể thật sự đã yêu ngươi..."

​Trần Tử Nghĩa: "Thật vậy sao? Ngươi thật là nữ? Thật sự thật là nữ?..."

​Nhị sư huynh: "Nếu không đem việc ngươi là thân nữ nhi nói cho Anh Nhi biết, nàng vẫn sẽ tiếp tục yêu ngươi, mà ta..."

​Trần Tử Nghĩa: "Không thể nào, ngươi thật là nữ? Như thế nào ta luôn luôn không nhìn ra a?..."

​Nhị sư huynh: "Mà ta là thật tâm yêu Anh Nhi muội, nhưng Anh Nhi muội lại yêu ngươi, nói như vậy..."

​Trần Tử Nghĩa: "Nếu nói ngươi là nữ, quận chúa cùng ngươi không thể nào ở chung một chỗ? Vậy ta đây..."

​"A ------!" Ta bạo rống một tiếng, sau đó chạy đi thật nhanh.

​Thật là phiền toái.

​Vì cái gì dù Tú Nghiên đã đi rồi, vẫn còn nhiều người bên cạnh phiền lòng ta như vậy? Đề tài luôn xoay quanh Tú Nghiên, Tú Nghiên, Tú Nghiên. Điều đáng sợ hơn là, trong lòng ta vẫn luôn chứa Tú Nghiên -- ta đương nhiên là biết.

​Mọi thứ ở nơi đây như vẫn còn lưu trữ mùi hương của nàng. Trong căn phòng nàng đã rời xa, trong nội viện nàng thường hay tản bộ... Nàng thích gảy đàn tranh, nàng thích ngắm hoa cỏ... Với bao nhiêu thứ quanh ta giờ đây, làm sao ta quên được Tú Nghiên.

​Còn có cả hai tên ôn thần kia nữa, lúc nào cũng đi quanh ta.

​"Sư muội." Vừa nhắc là tới liền, rõ ràng đã trốn trong một góc khuất, sao hắn vẫn phát hiện, "Vậy... Vậy ngươi nói cho ta biết đi, Anh Nhi muội trước khi quay về vương phủ, rốt cuộc đã nói gì?"

​Ta lẳng lặng nhìn Nhị sư huynh, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, được rồi." Không có nói cho hắn biết là lỗi của ta, "Nàng nói... Nếu ngươi có cơ hội, nhất định phải vào kinh thành tìm nàng."

​"... Thật sự?!" Nhị sư huynh đột nhiên kêu to.

​"Thật sự!" Ta xoa nhẹ lỗ tai gần như bị chấn điếc, muốn thật mau đi khỏi, "Cho nên ngươi yên tâm đi?"

​"Là thật sự chứ?" Nhị sư huynh lại một tay kéo ta trở về.

​"Là thật sự!" Ta liếc mắt.

​Nhị sư huynh trừng lớn mắt bò của hắn: "Ngươi không đùa giỡn ta chứ??" Đại ca, ta còn dám đùa ngươi sao, bằng không ngươi lại xoắn xuýt lấy ta...

​"Nàng... Nàng..." Nhị sư huynh tựa như sắp khóc.

​"Ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá." Ta thở dài, "Người Anh Nhi yêu chính là ngươi, không phải ta!"

​"Sư muội..." Nhị sư huynh nước mắt lưng tròng nhìn ta.

​"Cho nên ngươi cần quý trọng, ai..." Ta lắc đầu, định rời đi.

​"Cám ơn ngươi sư muội! Cám ơn ngươi!" Nhị sư huynh lại lấy tay kéo ta về.

​"Không cần khách sáo..." Ta giật nhẹ khóe miệng tiện đà lật mình trợn mắt.

​"Vậy bao giờ chúng ta đi, sư muội! Hay bây giờ khởi hành đi?"

​"Ngươi muốn đi nơi nào??!" Ta không nhịn được rống to.

​"Kinh thành a, đi kinh thành!" Nhị sư huynh xoa tay, ta cơ hồ còn thấy trái tim hắn đang bay ra ngoài.

​Ta giãy khỏi tay hắn, thản nhiên nói: "Vậy mình ngươi đi thôi." Sau đó quay đầu kiên quyết rời khỏi.

​"Sư muội... Sư muội!" Lần này Nhị sư huynh không kịp tới kéo ta lại, bởi ta đã sớm trở vào trong phòng rồi.

​Có một số việc ta muốn quên, vì cái gì luôn có người không ngừng nhắc đến?

​Nhị sư huynh đương nhiên không dám chạy đến kinh thành tìm Anh Nhi muội của hắn, nếu hắn đi thật, không chừng sẽ bị sư phụ phạt quỳ đến chân tàn tật luôn. Trần Tử Nghĩa dường như lại vui tươi hơn hẳn, suốt ngày ở trước mặt ta lắc lư, còn bất chợt huýt sáo. Ta luôn luôn tự nhủ với mình, Trần Tử Nghĩa là kẻ vô hình, ta không thấy hắn, ta không thấy hắn, ta không thấy hắn.

​Thương thế của ta dần dần cũng đã khỏi hẳn, Tam Thất cũng an bài xong xe ngựa, chuẩn bị đuổi chúng ta về.

​Nghe nói y quán đã xây lại hảo, chỉ còn đợi chúng ta lại lần nữa tới ở thôi. Mọi việc đã kết thúc vui vẻ. Nếu có thì chỉ là thời gian đã qua thật lâu, mà ta lại chưa hề phát hiện.

​"A Duẫn , hữu duyên gặp lại." Đứng trước xe ngựa, thật hiếm thấy Tam Thất đối với ta chắp tay tạo hình chữ thập, hơi hơi cười cúi mình vái chào.

​"Ách... Ân." Ta vội vàng cũng tạo hai tay thành chữ thập, hành lễ.

​"Chúng ta nhất định sẽ tiếp tục gặp lại." Tam Thất lại nói.

​"... Vì cái gì?" Ta không quản nổi miệng mình, nhịn không được hỏi.

​Tam Thất cười cười: "Không gì cả."

​"A Duẫn , A Mộc, thuận buồm xuôi gió." Nhất Cửu cùng Nhị Tứ cũng ở bên hai tay tạo thành chữ thập nói chúc phúc. Nếu các ngươi sửa lại xưng hô thì ta sẽ càng thích hơn a.

​"Đại sư... Các ngươi cũng phải bảo trọng, bảo trọng thân thể..." Nhị sư huynh lại bắt đầu sụt sịt.

​Van ngươi... Nếu như vậy sẽ biến thành kẻ vô tình vô nghĩa mất.

​"Lâm cô nương." Chẳng xứng với lão mẫu hắn thật tâm bái Phật, Trần Tử Nghĩa đứng bên góp vui, nét mặt cười cười, "Thuận buồm xuôi gió a." Tuy rằng hắn sửa lại xưng hô, nhưng tại sao ta một chút cũng thích vậy?

​"Ha ha ha ha..." Ta cười cười tỏ vẻ cảm tạ.

​Tống Quân Thiên Lý, cuối cùng cũng ly biệt.

​Chính là xe ngựa... Vẫn thực xóc.

​Nếu có thể, nhất định ta phải phát minh một chiếc ngựa không xóc, sau đó trả giá bán đi mình có thể trở thành phú bà!

​Nhị sư huynh tâm tình thoạt nhìn rất tốt, miệng luôn luôn ngân hát dân ca, thỉnh thoảng còn nhìn phía ngoài cửa sổ ngây ngô cười, rồi lại rung đùi đắc ý. Tâm tình của ta dường như cũng bị hắn ảnh hưởng, không còn tối tăm như cũ.

​Chỉ là dọc đường xóc đến nổi khiến ta muốn nôn, toàn bộ ô mai ta đã bỏ trong chiếc hòm chứa hoa quế cao giao cho Anh Nhi rồi. Mà về cái hòm kia, là ta ở trong chùa loạn tìm thấy được, vừa nhìn tức khắc đã yêu. Màu trắng thuần sắc, mặt ngoài còn khắc chỉ là hoa mẫu đơn, hết thảy đều giống chiếc áo bào thuần trắng nàng mặc lần đầu tiên ta gặp. Quận chúa hiện giờ đã đến kinh chưa? Trên đường có ăn hoa quế cao ta làm hay không? Tâm tình có khá hơn không?

​Chỉ mong nàng có thể quên đi những bi thương ta gây cho nàng mới tốt.

​Cuối cũng đã trở về, y quán sau khi xây lại cũng không biến đổi nhiều lắm, ở trên cửa trước vẫn treo bảng hiệu "Lương Sơn y quán".

​Hết thảy, đều đã trở lại từ đầu.


CHƯƠNG 64:

​Y quán sau khi xây lại tựa như không có thay đổi, chính là sau khi tiến vào bên trong, ta cùng Nhị sư huynh mới giật mình thổn thức.

​Trống không.

​Đều là trống không.

​Toàn bộ đều là trống không.

​Nói cách khác, sau khi xây lại, trừ bỏ phần kiến trúc ngoài không có bao nhiêu thay đổi, đồ vật bên trong -- vô luận là dược liệu, đồ dùng trong nhà, bồn hoa, thậm chí là y phục của chúng ta, tất cả đều đã bị đốt rụi. Nên khi chúng ta vào, chỉ có một gian nhà trống. Không biết gian nhà trống này xây lại, tiêu phí bao nhiêu ngân lượng đây? Vương gia... Ngài sẽ thay chúng ta thanh toán chứ... Còn có đồ dùng trong nhà chẳng hạn... Bằng không sư phụ sẽ điên mất.

​Nghĩ tới đây ta lại thêm vài phần hận đối với đám Hắc y nhân tồi tệ kia, nghe Tam Thất nói, Hoàng thượng phái một nhóm kỵ mã đi áp giải, nhưng phải mấy ngày sau mới tới. Đầu ta chợt có ý nghĩa xấu, không bằng chính mình giải quyết riêng đi, để Lâm Duẫn Nhi ta trừng trị... Ha ha.

​"Đêm nay chúng ta chỉ có thể ngủ trên mặt đất." Ta bất đắc dĩ nhìn Nhị sư huynh nói.

​Nhị sư huynh ngay lập tức lui ra sau hai bước, ý thức tự bảo vệ trước ta mãnh liệt: "Nhưng phải phân phòng ra ngủ!"

​Ta cười lạnh bỏ đi. Nhị sư huynh, ngươi có thể tự kỷ một chút không sao.

​Trở lại gian phòng của mình, quả nhiên là rỗng tuếch. Hảo, lần này có liều chết ta cũng phải bắt sư phụ mua cho ta một cái giường đẹp, nhưng trước hết phải có cái lăn qua lăn lại đã... Ta đi tới một bên, mở ra hành lý của mình, nhìn xem có quần áo vải vóc nào có thể dùng để trải ra đất ngủ... Cây kiếm nặng chết người, trời ạ, ngươi vẫn còn đây?! Yên lặng thở dài, ta cầm nó chuyển sang một bên... Một đống quần áo giặt, đại khái có thể nằm trên chống lạnh... Còn có, một cây đàn tranh.

​Là chiếc đàn Tú Nghiên đã gảy.

​"Bần tăng không biết đánh đàn, để lại trong chùa cũng vô dụng, nếu A Duẫn nhận lấy thì thật không thể tốt hơn." Khi Tam Thất đại sư đem chiếc đàn giao cho ta đã nói như vậy.

​Chính là, ta cũng không biết đánh đàn a.

​Chỉ là, Tú Nghiên đã từng động qua cái chuôi...đàn này nên ta mới nhận.


​Ta cầm chiếc đàn lên, thử gảy vài cái... Âm sắc dường như rất tốt, dù sao ta cũng không hiểu lắm... Nhìn lại nhớ tới bóng lưng của Tú Nghiên đánh đàn ngày đó. Cất đi nào Lâm Duẫn Nhi , cất thật kỹ đi, ngươi định cả đời sống trong y quán nhìn vật nhớ người sao.

​Bất đắc dĩ ta đem đàn tranh che lại, để qua một bên.

​Ngàn vạn lần đừng mở nắp hộp trí nhớ ra, nếu không ta sẽ phải tiêu hao một lượng lớn khí lực, mới có thể đem nó đóng lại.

​Ta cùng Nhị sư huynh bắt đầu quét dọn y quán, không thể tưởng được mới vừa hồi phục thương tổn, ta đã phải hoạt động nặng như vậy, thật là sống có trách nhiệm thật khó a.

​Tro bụi rất dày, nơi nơi đều tích cả một lớp lớn, vừa vỗ cái bụi đất đã tung bay. Vậy cái gì lâu không dùng đến, đều cũng sẽ được bịt kín bụi dầy như vậy, thậm chí cả trí nhớ?

​Buổi tối chúng ta đến nhà Trương thẩm ăn cơm -- đúng vậy, chính là cái vị đại thẩm suýt nữa khiến ta tưởng sư phụ chết cháy.

​Thực là cảm tạ Trương thẩm cho chúng ta ăn cơm, lại còn cho chúng ta mượn cả mền để trải ra đất ngủ, nhưng cả đêm thẩm không ngừng lải nhải về vết sẹo trên mi trái của ta.

​"Là bị dập đầu, Trương thẩm..." Ta một bên bới cơm, một bên giải thích.

​"Ngươi thật là chẳng ngoan, sư phụ ngươi mà biết ngươi ở bên ngoài đánh nhau, sẽ rất nguy a!" Trương thẩm vẫn cứ tiếp tục tấm tắc.

​"... Không phải... Ta thực sự chỉ là không cẩn thận..." Sự kiên nhẫn của ta cũng đang giảm mạnh.

​"Ngươi cứ như vậy làm mất mặt sư phụ ngươi a! Bại hoại nề nếp gia đình! Ta không làm chuyện xấu, đánh nhau cũng chẳng làm..." Trương thẩm vẫn tiếp tục nói.

​"... Trương thẩm, ngài hãy nghe ta nói..." Ta vừa giảng giải, vừa mãnh liệt liếc nhìn Nhị sư huynh đang gắp thịt, hắn dường như không có việc gì làm, chỉ chăm chú tận lực ngồi ăn.

​"Đánh nhau với ai vậy? Là sơn tặc, hay cường đạo! Tiểu tử như ngươi cũng học đánh nhau sao?" Trương thẩm vẫn luyên thuyên.

​Ta hoàn toàn đầu hàng: "... Đúng đúng đúng rồi, ngài nói rất đúng..." còn mạnh mẽ gật đầu biểu đạt thành ý của mình.

​"Bất quá, thật ra nhìn thế này lại thêm vài phần nam nhân vị, không giống như trước giống tiểu bạch kiểm a! Muốn Trương thẩm giới thiệu cho ngươi mấy tiểu phụ trẻ không?"

​"..." Trương thẩm, ta van ngài đừng nói thêm nữa...

​Cuối cùng vất vả lắp ta mới thoát khỏi Trương thẩm ném bom nước bọt, vội vàng trở lại y quán.

​Vất vả lo xong hết thảy, chuẩn bị tốt chăn đệm để ngủ, ta vừa định nằm xuống thì cửa phòng có ai đến gõ.

​Sau khi mở cửa, nhìn thấy Nhị sư huynh, trên tay hắn còn cầm giường mền và thêm một ít quần áo.

​"Làm gì vậy?" Ta hỏi.

​"Sư muội, ta muốn... ngủ trong phòng ngươi." Hắn đứng ngoài cửa vẻ mặt tươi cười.

​"Là ai nói muốn phân phòng để ngủ a?" Ta kéo kéo khóe miệng.

​"Ha ha, là đùa mà, là đùa mà, ta muốn cùng sư muội nuôi cấy thêm cảm tình sư huynh muội..."

​Ta ngẩn người, sau đó lập tức đóng cửa: "Chúc ngủ ngon."

​"Sư muội!!" Nhị sư huynh mãnh liệt gõ cửa, thanh âm thê thảm, "Sư muội! Ngươi không biết trong một gian phòng trống trơn có bao nhiêu kinh khủng a, ngươi nhẫn tâm như vậy sao, để sư huynh ta chịu khổ lớn như vậy?" Ngủ ở một gian phòng trống không là nhiều khổ à!

​Quyết tâm không để ý tới, ta chui người vào trong chăn chuẩn bị nằm xuống ngủ.

​"Sư muội... Nhĩ hảo nhẫn tâm a..."

​"Sư muội, ngươi không biết trong nhà không có đồ, những thứ kia lại rất thích tới thăm a..."

​"Nhất là những nơi có chứa oán khí, bọn chúng lại cực kỳ yêu thích a, sư muội..."

​"Sư muội, ngươi không sợ sao sư muội, nào thì đầu lưỡi thật dài, tròng mắt màu lục, còn có thể ở bên tai ngươi phun khí ..."

​Ta, nhẫn, không, nổi, rồi.

​Phi thật nhanh ra mở cửa, ta rống to: "Ngươi ồn ào chết mất ------!"

​Nhị sư huynh nhân cơ hội theo khe cửa chui vào, cũng cực nhanh đem chăn nệm trải hảo dưới đất, miệng vừa hát điệu dân ca vừa nói: "Nói sư muội ngươi tốt, quả nhiên không nhìn lầm, chúc ngủ ngon nha." Sau đó nằm xuống ngủ liền.

​Ta đành cam chịu cũng chui về chăn mình ngủ.

​Quên đi, chỉ cần hắn ngủ hảo, không phiền đến mình là được. Chỉ mong chính mình không bị quấy nhiễu, như ký ức, hay cảm tình chẳng hạn, đêm nay xin đừng tới tìm ta, để ta an tâm ngủ qua đêm nay sau một ngày mệt mỏi.

​...

​Thế nhưng Nhị sư huynh lại ngáy.

​Một đêm không ngủ.

​Sáng hôm sau, ta vác hai cái mắt thâm quầng tới cửa lau bảng hiệu.

​Nhị sư huynh cuối cùng mới chịu chui ra khỏi chăn, tới bên cửa đứng vặn eo bẻ cổ: "Sư muội sớm, tối hôm qua ngủ ngon không, có ta cùng ngươi mà."

​"Thực cảm tạ ân điển của ngươi." Ta nói, vừa gắng gượng liếc mắt, vừa tê tái lau bảng hiệu.

​"Xin hỏi, nơi này là y quán sao?" Một giọng nữ từ phía sau truyền đến.

​"Đúng rồi đúng rồi, vị cô nương này nhĩ hảo." Nhị sư huynh cực kỳ sôi nổi tiếp đãi đối phương.

​Ta lờ đờ quay đầu, muốn nhìn một chút người tới là ai, nhưng vừa nhìn, tầm mắt đã không thể rời khỏi.

​Cô gái này có một kiểu tóc thật bất khả tư nghị!! Từng sợi tách ra riêng rẽ tựa như... Tựa như chổi lông gà!! Khuôn mặt cũng không tệ lắm, chính là kiểu tóc... Kiểu tóc... Nó... Thật là bất khả tư nghị -- trừ bỏ từ này, không biết nên tìm từ gì hình dung.

​Chổi lông gà?

​"Ta muốn bốc chút dược, đơn thuốc đây..." Chổi lông gà cô nương nói rồi lấy ra một tờ giấy từ trong tay áo.

​Chổi lông gà... Chổi lông gà...

​Trong nháy mắt, mọi buồn ngủ đều tan biến.

​"Thật ngượng ngùng, y quán chúng ta bởi vì bị đại hỏa đốt, nên tạm thời chưa có dược liệu nào... A!" Ta một phen đẩy Nhị sư huynh đang kiên nhẫn giải thích ra, đè nén tâm tình mình kích động hỏi: "Ngươi là... Ngươi là Cầm Cầm cô nương sao?"

​Chổi lông gà cô nương ngẩn người.

​"Ngươi là huyện quan nữ nhi, đúng không??" Xúc động của ta nhanh chóng bộc phát.

​Sắc mặt nàng như có chút khó coi, rồi mở miệng: "Ngươi... Ngươi biết ta?"

​Hùng Thập Đại, ta thế nhưng tìm được mối tình đầu của ngươi rồi.

​【 65 】 Suy nghĩ của Hoàng Mỹ Anh

​Ngươi có từng yêu một người không thể yêu chưa?

​Ta đã từng.

​Và giờ, tâm hồn ta đầy thương tích.

​Vì người đó mỉm cười mà thấy khoái hoạt, vì người đó nhíu mày mà đau buồn rơi lệ. Đã biết rõ đó là vực sâu, nhưng lại giả vờ như không hề thấy rồi nhảy xuống. Nghĩ đến người đó sẽ cảm động, từ nơi đâu sẽ lao nhanh đến ôm chặt lấy không cho ta ngã xuống, nhưng cho đến bây giờ, ôm lấy ta cũng chỉ là những cơn gió lạnh lẽo bao quanh, chờ đợi ta, cũng là chỉ là vực sâu giá lạnh.

​Bởi những tổn thương ta không còn chịu nổi, ta đã lựa chọn rời khỏi, rời khỏi -- thế giới này.

​Một mình đứng bên vách núi, để cuối cùng nhận biết thế gian này thật là cô độc.

​Chính là nếu chết rồi, sẽ không cô độc sao?

​Được rồi, không cô độc.

​Chết đi là biến mất.

​Từng cơn gió lao tới, thấm vào trái tim lạnh lẽo, buộc ta không thể quá chú tâm cảm thụ giờ khắc này. Nếu ta đi rồi, người đó liệu có bi thương? Có vì ta rơi lệ... Cho dù chỉ là một giọt?

​Tiến lên từng bước, sẽ liền rơi xuống vực sâu - là vực sâu thật sự.

​Và rồi, sẽ không cần phải vì người đó mà sống.

​"Cô nương? Cô nương?" Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm.

​Quay đầu, cách đó không xa có một người nam tử, hắn hướng ta vẫy tay.

​Ta không nói gì, chỉ là nhìn hắn. Đừng tới đây, đừng quấy rầy ta. Chút thời gian cuối cùng ta lưu lại trên thế giới này, ta chỉ muốn một mình trải qua.

​Người nọ thấy ta không để ý tới, liền đến gần nói: "Cô nương, ta muốn hỏi đường một chút."

​Ta nhíu mày, trước khi chết lại có người hỏi đường, cái này có thực buồn cười hay không?

​"Ngươi... Ân?... Phía trước là vách núi a!" Người nọ thế nhưng giờ mới phát hiện ta đứng trên vách núi, vẻ mặt hắn hoảng sợ hướng ta hô, "Cô nương ngươi đứng ở đó làm gì? Ngắm phong cảnh cũng đâu cần phải gần như vậy a! Hơn nữa gió mạnh, thân mình nữ hài tử gió thổi nhiều không hảo!" Sắc mặt hắn bắt đầu tái nhợt.

​"Ngươi muốn đi đâu?" Ta hỏi, không muốn cùng hắn vô nghĩa.

​"Ta..." Hắn ngẩn người, dường như muốn tới gần, lại chỉ trù trừ nguyên tại chỗ, "Thực xin lỗi, ta hơi sợ độ cao, không cách nào tới quá gần..."

​Rõ ràng chỉ là hỏi đường, vì sao hắn vô nghĩa nhiều như vậy?

​Cẩn thận nhìn mặt hắn, mi thanh mục tú, chính là màu da thiên trắng, không giống nam tử thông thường. Trên mi trái mơ hồ có một tiểu vết sẹo, không biết tại sao nhưng trong lòng lại thầm thở dài -- đáng tiếc lại ở trên một khuôn mặt thanh tú như vậy.

​"Cô nương, ngươi đừng đứng ở đây lâu quá, không cẩn thận sẽ ngã xuống mất, sinh mệnh rất trân quý a!" Hắn nói như vậy, nhưng vẫn không dám tới gần.

​Sinh mệnh rất trân quý sao.

​Hừ.

​"Ngươi đã từng yêu một người không nên yêu chưa?" Ta hỏi.

​Quả nhiên, hắn sững sờ nguyên tại chỗ. Hơn nữa ngày mới ngây ngốc mở miệng, nói : "Ta, ta... Chỉ là muốn, muốn hỏi đường mà thôi..."

​Nhìn bộ dáng hắn đáng thương, ta có chút muốn cười, nhưng lại không muốn khoan nhượng, cố ý lạnh lùng nhìn hắn.

​Tựa hồ bị ánh mắt ta hù sợ, hắn ôm quyền, thân mình cũng dần di động về phía sau: "Cô nương, nếu ngươi không tiện trả lời, vậy... vậy đến đây từ biệt."

​"Đứng lại." Ta nói.

​Thân thể của hắn lại tức khắc đứng nguyên tại chỗ.

​Khi ta đang muốn nhảy xuống vách núi, nhưng lại có người tới quấy rầy, bản thân ta cũng cảm thấy hứng thú một chút.

​Trước khi đi, tìm người chơi đùa chút cũng không tồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co