76---80
CHƯƠNG 76: Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Trời tối muộn, biết A Duẫn sư muội vẫn còn bị sư phụ phạt quỳ gối ở từ đường, ta lấy một chiếc áo khoác chuẩn bị đưa tới cho nàng. Nàng vừa trở về, trên người cũng mặc phong phanh y phục, thực sợ nàng bị cảm lạnh.
Cầm theo đèn lồng ta dọc hướng hành lang bước tới từ đường.
Đúng vậy, muộn rồi cũng nên ra ngoài hoạt động gân cốt.
Đừng sợ, A Mộc, đừng sợ.
Đến miếu càng gần, tim ta lại càng dâng cao thêm nữa, đột nhiên, một cái bóng đen xuất hiện --
"Ôi mẹ ơi! --" ta không khỏi hô to.
"Câm miệng!" Bóng đen kia nói, "Tiểu tử như ngươi mà lại sợ như vậy à!"
Không ngờ là sư phụ.
"Sư phụ," ta thở dốc một hơi, "Người ở đây, ở đây để làm gì..."
"Vậy chứ ngươi ở đây để làm gì?" Sư phụ hỏi ngược lại.
"Con, con..." Ta giơ cao áo khoác trong tay, "Con đi đưa y phục cho sư muội, trời lạnh..." Nói rồi, ta chợt phát giác sư phụ cũng đang không ngừng xoa hai bàn tay sưởi ấm, tựa như đã đứng ở đây lâu rồi.
"Đưa ta, đợi chút nữa ta đưa cho nàng." Sư phụ trực tiếp đoạt lấy áo khoác trong tay ta, rồi hướng ta khoát tay, "Ngươi trở về đi."
Ta ngẩn người, sư phụ tựa hồ có tâm sự, ta nói: "Cái này... Sư phụ, để cho con đưa là được rồi..."
"Tiểu tử đừng nói nhảm nữa, cút ngay cho ta!" Sư phụ mở trừng hai mắt.
"Dạ." Ta vội vàng xoay người rời đi.
Đi xa rồi ta lặng lẽ quay đầu, nhìn thấy sư phụ cầm theo áo khoác, vẫn như cũ đứng nguyên tại chỗ. Tâm sự hắn dường như nặng nề, thỉnh thoảng hai mắt lại hướng nhìn từ đường rồi thở dài, nhưng không hề có ý đi vào trong đấy. Ngược lại... Ngược lại còn thủ ở đây, không cho ai tiếp cận từ đường.
Ngày hôm nay rốt cuộc sư phụ làm sao vậy, tính tình đặc biệt nóng nảy, giờ lại như vậy kỳ quái.
Quên đi, ta cũng không cần quản nhiều như vậy.
Ta quyết định đi ngủ.
CHƯƠNG 77:
"Thật vậy sao, Lâm công tử , ngươi thật sự nguyện ý đáp ứng bổn vương?" Vương gia vẻ mặt hưng phấn, thậm chí kích động đến gần nắm tay ta.
Ta gật gật đầu.
Không dám nói lời nào, cũng không muốn nói chuyện. Ta quay đầu nhìn quận chúa ở cách đó không xa, nàng cúi đầu ngồi trên ghế, không nhìn ta. Đêm khuya hôm qua, ta đưa quận chúa trở về phòng. Nàng vẫn luôn lặp đi lặp lại câu hỏi khó giải đó. Nàng nên làm gì? Ta nên làm gì? Chúng ta nên làm thế nào? Ta không biết. Nhưng ít nhất hiện tại, ta muốn xuôi theo cảm giác của mình, muốn cùng Tú Nghiên buông ra tất cả để theo cảm xúc.
"Thật tốt quá, vậy ngày mai..." Vương gia cười nói, quay đầu nhìn Tú Nghiên, rồi lại quay nhìn ta, "Ngày mai lập tức trở về kinh chuẩn bị, không thể tiếp tục kéo dài hơn... Đúng rồi, Lương đại phu đâu?"
"Sư phụ hắn thân mình không thoải mái..." Ta cười xấu hổ.
Sư phụ đã biết. Hắn cái gì cũng biết.
Tối hôm qua sau khi đưa quận chúa về phòng, ta quay người, đã thấy sư phụ đứng ngay trước mặt.
"Ngươi sẽ không thay đổi chủ ý phải không?" Sư phụ nhẹ hỏi, giọng nói âm trầm trong phút chốc dường như đã già nua mười tuổi.
Ta cắn chặt răng nói : "Đồ nhi bất hiếu."
Sư phụ lắc lắc đầu: "Ngươi không bất hiếu, ngươi..." Như có lời khó thể nói ra miệng, hắn cười khổ nói, "Vi sư có một việc muốn cho ngươi biết, chính là... Mẹ ruột của ngươi có thể còn tại thế."
Ta sửng sốt.
"Tuy chưa xác định được, nhưng... Nhưng có thể." Sư phụ cúi thấp đầu, rồi lại nâng lên nhìn ta, "Ngươi có muốn đi tìm nàng không, đi tìm mẹ ruột của ngươi?"
"Sư phụ." Ta nhẹ giọng nói, "Con biết người luôn luôn có chuyện giấu con, có lẽ đó chính là chuyện này," ta dừng một chút, thấy sư phụ không hề đáp lời, ta liền nói tiếp, "Nếu còn tại thế, con muốn đi tìm nàng. Không, con nhất định sẽ đi tìm nàng. Nhưng chỉ một năm này, một năm sau..."
"Tốt lắm." Sư phụ gật gật đầu, ngăn ta nói tiếp, "Có những lời này của ngươi đủ rồi. Ngày mai vi sư sẽ không tiễn ngươi, Vương gia hỏi, nói vi sư thân thể không khoẻ. Còn nữa, nếu có gì khó khăn hay không vui, đừng giấu ở trong lòng. Ngươi từ nhỏ đến lớn đều không nguyện ý tán gẫu tâm sự cùng vi sư, cái gì cũng giấu trong bụng, nếu cứ như vậy thân mình sẽ không khỏe. Vi sư đã dạy ngươi, cần dùng tánh mạng để bảo hộ người trọng yếu, giờ vi sư dạy ngươi thêm một câu, cũng phải vì người trọng yếu nhất bảo trụ tánh mạng của mình. Tóm lại, nếu có việc gì xảy ra chớ suy nghĩ lung tung, nhớ trở về tìm vi sư, cùng nhau nghĩ biện pháp."
Ta không cách nào mở miệng nói thêm được nữa, chỉ cảm thấy đôi mắt cả đêm lệ chảy giờ lại bắt đầu ươn ướt.
"Tốt lắm, trời lạnh, ngươi trở về phòng đi." Sư phụ nói rồi xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng người bình thường keo kiệt đến chết, giờ lại khiến người ta chảy nước mắt vui mừng, ta lời nào cũng không thể cất.
Lúc khởi hành.
Không có sư phụ, chỉ có Nhị sư huynh cùng Đại sư huynh, và một đại đội người đến xem náo nhiệt đứng trước y quán, vui vẻ đưa tiễn.
"Sư..." Từ "Muội" chưa tới miệng Nhị sư huynh đã kịp nuốt lại, cực kỳ linh hoạt cải chính xưng hô, "...Đệ! Ngươi phải hảo bảo trọng thân thể! Ta sẽ rất nhớ ngươi!" Nhị sư huynh một phần bởi vì sợ sư phụ, một phần khác lại bởi y quán thiếu nhân công, nên hắn không thể theo ta vào kinh.
Ta phải một mình tới kinh thành.
"Nhị sư huynh, sư phụ lớn tuổi, ngươi phải hảo chiếu cố hắn." Ta nói, nén lại nước mắt của mình.
"Ta sẽ, ta sẽ..." Nhị sư huynh cũng đã nước mắt nước mũi chảy dài, "Ngươi ở bên đó phải hảo chiếu cố chính mình, mùa đông nhớ mặc thêm y phục, mùa hạ toát mồ hôi phải nhớ lau, khát thì uống nước, đói bụng thì ăn cơm, thân mình ngứa phải..." Không biết vì cái gì, bình thường ta siêu cấp khinh bỉ những lời nói ân cần thăm hỏi chuyên thuộc về Nhị sư huynh, hôm nay nghe đến, lại không nhịn được rơi nước mắt.
"Lâm Duẫn Nhi ." Đột nhiên, Đại sư huynh thế nhưng mở miệng nói, "Chiếu cố tốt chính mình."
Nước mắt của ta rốt cục như bão tố rơi xuống. Nguyên lai bên cạnh ta luôn luôn có những người thương yêu, chỉ là trước đến giờ ta chưa phát hiện, mãi bây giờ mới biết mà thôi.
"Ân..." Ta gật gật đầu, một bên lau nước mắt, "Các ngươi cũng phải bảo trọng thân thể!"
"Lâm công tử , thỉnh lên xe ngựa." Một gã thị vệ đi đến bên cạnh ta, chắp tay nói.
Liếc nhìn một lần nữa những người yêu thương ta, nhìn một lần nữa nơi địa phương ta từ nhỏ sống, nhìn một lần nữa những người không quen mặt đang vây xung quanh, ta xoay người rời đi.
Một năm thôi, sẽ qua rất nhanh, vô luận kết quả thế nào ta cũng không hối hận.
Ta cùng Vương gia, quận chúa ngồi chung một chiếc xe ngựa. Vương gia tọa sâu trong cùng, còn ta cùng quận chúa tách nhau ngồi ở hai bên. Trên xe nhất thời tĩnh lặng, ta quản không được hai mắt mình, vừa lên xe liền không ngừng ngắm loạn, khung cửa gỗ điêu khắc tinh tế, rèm vải thêu phồn diệu, cả xe lấy màu tím làm chủ, thể hiện ra phong cách cao quý mà không kém chững chạc của Vương gia.
Vẫn không ngừng đưa mắt ngắm loạn, chỉ lát sau ta đã ngắm tới mặt quận chúa, lại không nghĩ nàng cũng đang nhìn ta.
Ngay lập tức nở nụ cười tươi như ánh thái dương.
Tú Nghiên mặt đỏ lên, tức thì quay đầu, không nhìn ta nữa.
"Lâm công tử ." Vương gia đột nhiên mở miệng nói.
Ta bật người quay đầu nhìn về phía Vương gia.
"Lễ nghi thành thân ở kinh thành đã chuẩn bị gần xong rồi, đợi khi đến vương phủ, ngày hôm sau là cử hành được hôn lễ." Vương gia nói.
Ta gật gật đầu.
Vương gia nhìn ta, tiếp tục nói: "Nếu người khác hỏi thân phận của ngươi, chỉ cần nói là được quận chúa tự mình lựa chọn dân gian quận mã, đã từng sống bằng nghề y... Cái khác, thì ngươi không cần nhiều lời."
"Ân." Ta lại gật gật đầu.
"Sau khi các ngươi thành thân, không quá vài ngày ta sẽ phải rời khỏi kinh thành, đi đến Ký Châu. Lâm công tử ... Ngươi nhất định phải," Vương gia thanh âm trầm hơn, vẻ mặt nghiêm túc, "Nhất định phải thay bổn vương bảo vệ tốt quận chúa, bổn vương chỉ có nàng là nữ nhi duy nhất, chỉ có nàng là nữ nhi bảo bối..." Nói đến đây Vương gia bắt đầu kích động, thanh âm không ngừng run rẩy.
"Phụ vương!" Tú Nghiên nhẹ hô, tiến tới trước cầm tay Vương gia.
"Vương gia xin yên tâm, ta nhất định dùng hết khả năng của mình," ta nói, "Tuyệt đối không cho quận chúa một chút thương tổn."
"Chỉ cần một năm, chờ Kim tướng quân trở về, khi đó bổn vương mới xem như thả lỏng tảng đá trong lòng." Vương gia nói rồi cúi đầu, ôn nhu vuốt ve lưng tay Tú Nghiên, trên mặt nở nụ cười hiền lành.
Chờ Kim tướng quân trở về, sau đó buông tảng đá lớn trong lòng.
Trong lòng như bị chặn lại, quay đầu đã thấy Tú Nghiên vẻ mặt lo lắng nhìn ta, âm thầm thở dài, ta lại nở ra nụ cười tươi rói dù đó chắc chắn là miễn cưỡng.
Mặc kệ có thể bảo hộ ngươi được hay không, ta nhất định cũng sẽ liều cả tánh mạng làm, nhưng một năm sau... Câu hỏi này, đến cuối cùng ta cũng không cách nào trả lời được.
Trong xe lại khôi phục yên tĩnh, ta lựa chọn chặt đứt lối suy nghĩ tiêu cực của mình. Một năm này, chỉ cầu một năm này có thể bồi bên cạnh Tú Nghiên, dù có như trên cũng không sao cả.
Tới vương phủ, mọi thứ so với trước kia tựa hồ không thay đổi, chỉ là, nơi nơi đều một màu đỏ rực. Nguyên lai hết thảy đã sớm trù bị. Chợt nhớ tới trước kia khi cùng Tú Nghiên ở sơn trại của Hùng Thập Đại, hắn cũng thay ta và Tú Nghiên chuẩn bị hết thảy, cũng là treo đầy đèn lồng đỏ, dán đầy song hỉ hồng. Tuy khi đó cảm thấy mọi việc thực hoang đường, nhưng bây giờ chứng kiến vương phủ lộng lẫy xa hoa, nơi nơi đều là vui mừng, ta lại thấy ưa thích những cái chuẩn bị "Buồn cười" của Hùng Thập Đại.
Ít nhất, là dùng thật tâm để chuẩn bị.
Ta không có vào vương phủ, vừa đặt chân xuống đất đã bị Vương gia sai người dẫn ta đến quận mã phủ cách mấy cái ngã tư. Trước khi đi, ta còn kịp nhìn thấy quận chúa cũng đang được vây quanh trong một đám hạ nhận tiếp đón, nàng quay đầu, xuyên qua khe người nhìn ta, tựa như muốn nói gì đó, ta vẫy tay ý bảo nàng yên tâm.
Quận mã phủ mặc dù không lớn như vương phủ, nhưng cũng là khu nhà cao cấp. Cao cấp đến mức nào à, đến mức khi ta nhìn thấy trên đầu đính tấm bảng lóng lánh ba chữ kim "Quận mã phủ" liền chùn bước.
"Quận mã gia? Quận mã gia?..."
Nơi này mức độ xa hoa so với y quán tuyệt đối là hơn vô số lần, ta thừa nhận mình đã bị choáng váng.
"Quận mã gia!" Bên tai kêu to một tiếng.
Ta giật mình, vội vàng nhìn sang bên cạnh, là một nha hoàn cách ăn mặc giống Tiểu cô nương.
"Ngươi... Ngươi gọi ta?" Ta chỉ chỉ mình.
"Ở đây trừ bỏ ngài, còn có người nào là Quận mã gia a." Tiểu cô nương nén cười nói, "Ngài mau vào đi thôi, còn có rất nhiều thứ cần chuẩn bị."
Ta sửng sốt, lập tức gật gật đầu: "Nha."
Rất nhiều thứ cần chuẩn bị.
Đúng thật, nhiều đến nỗi khiến ta suýt ngất lịm.
Vừa vào cửa đã bị một đại mụ có bộ dạng giống như bà mối kéo qua một bên, quai quái rất nhiều điều rồi cho ta đi thử chú rễ phục. Dẫn ta tới một gian phòng lớn, chỉ chỉ lên giá áo hồng đến chói mắt nói : "Quận mã gia, mau thử xem có vừa hay không, không vừa ta còn phải đổi!" Nói rồi "Rầm" một tiếng đóng cửa lại, để lại ta một mình trong phòng...hình như là phòng ngủ.
Quả nhiên quần áo quá lớn, gần đây ta lại gầy đi không ít khiến đại mụ liên tục thở dài, một bên nhỏ giọng oán hận thân bản ta gầy yếu, một bên kêu người bên ngoài nhanh chóng đổi áo quần. Nàng nói với ta rất nhiều về những tế tiết đón dâu ngày mai, ta một chút, thật là một chút cũng không nghe vào. Bởi vì không chỉ rất phiền phức, mà còn nghe không hiểu. Cho nên ta lại áp dụng tuyệt chiêu khi nghe sư phụ lải nhải -- "Thả hồn " để ứng đối với đại mụ.
Sau khi nói một tràng tập tục linh tinh gì đó, Bà mối đại mụ lại nhỏ thanh tả oán nói: "Thật không hiểu sao Vương gia lần này lại an bài hôn lễ cho quận chúa vội vã như vậy, chuyện này cần qua nhiều nguyệt mới có thể làm tốt, ngày mai đã phải làm... Thật là..." Tựa hồ rốt cục cũng chú ý tới sự tồn tại của ta, nàng bật người nói, "Quận mã gia, ngài sẽ không trách ta lắm miệng chứ? Mấy ngày nay ta mệt chết được, vội này vội kia ~!"
Ta giật khóe miệng cười cười.
Sau đó, vị đại mụ lắm miệng này lôi kéo ta chuyển tới chuyển lui khắp quận mã phủ, nói một tràng dặn dò, nào thì ngày mai giờ nào rời giường, giờ nào thay quần áo, giờ nào xuất môn, giờ nào đón quận chúa về... Ta một chữ cũng chưa lọt, thật là một chữ cũng không, khẳng định chỉ cần xoay người cái liền quên. Trong đời này ta ghét nhất một việc, đó chính là ghi nhớ những thứ linh tinh.
Đến khi được nằm lên giường nghỉ ngơi, cũng là đêm khuya rồi.
Nằm hình chữ đại trên giường, đầu cùng tứ chi ta đã mỏi nhừ, cái gì cũng không nghĩ được, cái gì cũng không nhớ tới.
Ngày mai, sẽ là một ngày như thế nào?
Không còn chút khí lực nào suy nghĩ.
Ít nhất, ta cuối cùng lại có thể được nằm, lăn trên một cái giường lớn.
CHƯƠNG 78:
Chính là người có tam gấp*. (*: ý là ba điều không nín được)
Tiếp tục lăn trên giường lớn cũng không có cách nào giúp ta nín được nước tiểu, bất đắc dĩ, ta xuống giường tùy tiện khoác áo vào. Vừa đạp cửa bước ra lạnh run một cái, cắn chặt răng, nhớ mang máng lại kiến trúc trong phủ, dựa vào trực giác ta chậm rãi hướng tới nhà vệ sinh.
Gió lạnh thổi từng trận giữa đêm.
Khi bước qua nội viện, ta bỗng phát hiện cách đó không xa một bóng đen thẳng đứng, thân thể ta tức khắc cứng đờ. Ta không phải Nhị sư huynh, cho nên tuyệt đối không cho rằng bóng đen kia là bằng hữu linh giới, mà ta đang nhớ tới tên Hắc y nhân đã tạo vô số vết sẹo trên người ta kia. Vương gia rõ ràng nói bọn hắn đã bị xử trảm, hay là còn có cá lọt lưới?!
Một trận gió thổi qua, mùi hương nồng đậm bay đến trước mặt, theo sau tiếng chuông thanh thúy.
"Còn nhớ ta không?" Bóng đen kia vừa nói, vừa chậm rãi đến gần ta. Nương theo ánh trăng, cuối cùng thấy rõ gương mặt yêu mị quen thuộc.
Là Hoàng Mỹ Anh.
"Ngươi tại sao lại ở đây?!" Ta gần như là rống, nhưng ý thức được trong quận mã phủ còn có các hạ nhân, liền giảm thấp thanh âm xuống, "Ngươi, ngươi tới đây để làm gì?" Ta nhớ lần trước nữ nhân điên này nói sẽ không tới tìm ta nữa, sẽ không quấn quít lấy ta, chẳng lẽ nàng còn có vấn đề gì muốn hỏi?
"Đừng lo." Nàng cười cười, vài tán tóc dài theo gió phiêu du, "Ta chỉ đi ngang thôi."
Còn đi ngang, ngươi là trực tiếp xông vào đấy chứ.
"Vậy tạm biệt." Ta khoát tay, xoay người tiếp tục hướng nhà vệ sinh đi đến.
"Không thể tưởng được, ngươi muốn làm quận mã sao?" Nàng nói rồi, còn rất đắc ý nở nụ cười.
Ta quay nhìn nàng, không biết nàng rốt cuộc muốn làm gì.
Nàng dùng ngón trỏ vén vài sợi tóc dài, chậm rãi quẩn quanh rồi nói: "Ngươi không cần lo, ta không uy hiếp ngươi gì cả, thực sự chỉ là đi ngang thôi." Vì cái gì động tác nàng nghịch tóc, trong mắt ta lại thấy khó ưa như vậy.
"Vậy thì sao?" Ta tức giận hỏi.
"Ta chỉ muốn tới thăm ngươi một chút..." Thanh âm của nàng đột nhiên nhỏ lại, sau đó ngẩng mặt mỉm cười nói, "...Nhìn xem ngươi ngốc tới mức nào."
Ta không nói gì.
"Ta nói rồi, yêu là liều lĩnh," thấy ta im lặng, nàng tiếp tục nói, "Mặc kệ như thế nào đều phải cùng một chỗ. Ngươi - Làm - Được."
"... Vậy thì sao?" Ta lại hỏi.
Nàng mấp máy miệng nói : "Hiện giờ tất cả những gì ngươi làm, đều giống như ta trước khi muốn nhảy núi, cuối cùng chỉ có một kết quả."
Ta có chút tức giận, có lẽ là giận nàng đột nhiên xuất hiện, có lẽ giận ngữ khí nói chuyện của nàng, cũng có lẽ giận nàng trực tiếp nói thẳng ra cái kết cục ta đã sớm dự liệu trước một năm như vậy.
"Ít nhất..." Ngữ khí ta cứng rắn, "Ngươi nhảy núi chỉ có một mình, còn ta sẽ có người ta yêu bồi ở bên cạnh."
Hoàng Mỹ Anh tựa hồ không ngờ ta sẽ trả lời cay nghiệt như vậy, nàng sững sờ ngay tại chỗ. Ta lập tức hối hận, sao có thể nói ra lời này, đâm vào vết thương của người khác là hành vi độc ác nhất.
"Ta chỉ là ghen tị mà thôi." Nàng hơi hơi cúi đầu, dừng một chút sau lại ngẩng đầu nói, "Ghen tị nàng có một người như ngươi yêu nàng, ghen tị ngươi có một người như vậy yêu. Cho dù cuối cùng kết cục chỉ có một, nhưng ít nhất hiện tại các ngươi cùng một chỗ, không phải sao?"
"Ngươi... Làm sao ngươi biết điều đó?" Ta hỏi.
"Giờ đã muộn rồi..." Nàng không để tâm đến câu hỏi của ta, ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên trời, "Xem ra ta phải đi."
"Này!" Ta sửng sốt, vội vàng kêu nàng ở lại, "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta..."
"Ta nói ta chỉ đi ngang thôi mà." Hoàng Mỹ Anh quay đầu nhìn ta, "Ngươi còn muốn ta trả lời câu hỏi gì?"
Đột nhiên bị nàng quay lại hỏi, ta sững sờ ngẩn người, nhất thời không biết mình muốn hỏi cái gì.
"Sao vậy?" Nàng cười cười, chậm rãi bước từng bước tới gần, hương khí nồng đậm cũng ngày càng gần hơn, "Ngươi thẹn thùng?"
Ta không tự chủ thụt lùi từng bước, kéo kéo khóe miệng nói: "Thẹn thùng quỷ a! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"A, vừa nãy còn nói có câu hỏi muốn hỏi ta." Hoàng Mỹ Anh làm bộ như thực bất đắc dĩ, tiện đà cười mấp máy miệng nói, "Ngươi thật đúng là đáng yêu a, quên đi, ta cũng không có thời gian cùng ngươi hao tổn..." Nói rồi nàng chìa ngón trỏ hướng trán ta đánh một cái, "Tái kiến sau, A Duẫn ."
Sau đó biến mất trước mắt ta như một cơn gió.
Nữ nhân này rốt cuộc đến để làm chi, để cùng ta tán gẫu chủ đề nhàm chán vậy sao... Ta ngẩn người trong chốc lát, lại nhớ tới mình muốn đi nhà vệ sinh, vì thế liền nhanh chóng xoay người đi làm chính sự.
Rạng sáng hôm sau, khi trời còn chưa trắng, Bà mối đại mụ đã đập điên cuồng vào cửa phòng kêu ta. Trong nháy mắt thanh tỉnh lại, ta còn tưởng mình vẫn ở y quán.Nhưng sự thật thì, ta đang ở kinh thành, và ở quận mã phủ, chuẩn bị đi bái đường cùng Tú Nghiên. Cho dù là giả, ta cũng không kềm nén được trong lòng cao hứng.
Mặc xong chú rễ phục xuất môn, liền bị dọa bởi vô số gia đình nha hoàn, bọn hắn đi tới đi lui, vội này vội kia, không có người nào, không một người nào là đứng không có việc. Những người này ở đâu chạy đến? Ngày hôm qua không thấy quận mã phủ có chừng này người nha!
Thấy ta đi ra, Bà mối đại mụ vui mừng nhướng mày: "Ô, thật đúng là 'Người dựa vào ăn mặc, mã dựa vào yên', mặc lên xiêm y này, nguyên lai Quận mã gia bộ dạng rất tuấn nha." Trong lòng lúc này có chút thương tổn, nói rõ ra coi ngươi có ý gì đây!
"Ngươi nói có phải không, Tiểu Thúy?" Bà mối đại mụ quai quái hỏi nha hoàn đang đứng ở bên, cũng chính là người ngày hôm qua gọi ta thức tỉnh.
"...Ân." Tiểu Thúy tựa hồ không dám nhìn ta, đỏ mặt cúi đầu nhẹ giọng đáp.
Tiểu Thúy cô nương, thỉnh không cần làm ra phản ứng tối như vậy được không, này sẽ làm Bà mối đại mụ lắm miệng nhất định nhiều lời ~
"Ta nói ngươi nha Tiểu Thúy, tựu tử* tâm này đi..." Quả nhiên, Bà mối đại mụ rất đắc ý cười, "Quận mã gia hôm nay là phải lấy Tú Nghiên quận chúa, người ta Kim Đồng Ngọc Nữ, trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm cây nhánh dính liền ~" Đủ rồi, thật sự đủ rồi... (*: giết chết hay đại loại vậy)
"Tiểu Thúy không dám." Tiểu Thúy hết sức lo sợ cúi đầu.
Thật là nhìn không vô, ta không nhịn được nói : "Tiểu Thúy sau này nhất định có thể tìm như ý lang quân, cái này không cần đại mụ ngài lao tâm khổ trí ~ "
Bà mối đại mụ dùng khăn lụa che miệng cười nói: "Ôi, Quận mã gia, ngài làm gì ta gọi như lão liễu ~ sau này gọi ta Cửu tỷ được rồi!" Nhìn là thấy đại mụ trung niên này trong lòng đích xác là cô quạnh.
"Chúng ta vẫn còn thời gian chứ?" Ta làm bộ như vô ý hỏi.
Cửu tỷ nghe xong hoảng sợ: "Ai nha, ngài xem, ta vội quá nên cái gì cũng quên, nhanh nào nhanh nào!" Ngươi là đứng nhiều chuyện nên cái gì cũng quên thì có!
Lập tức Cửu tỷ kéo ta xuyên qua dòng người cho kịp thời gian.
Cưỡi ngựa, đúng vậy -- là mã đó, ta chậm rãi dẫn theo một đại đội nhân mã đi tới phủ Vương gia. Rất nhiều người quây chung quanh xem, mặt của ta cười đến mức muốn cương cứng, chỉ hy vọng mau xuống ngựa, đi vào phủ Vương gia, rời khỏi đám đông xem náo nhiệt này. Sau đó, hảo hảo nhìn xem người ta quan tâm nhất, Tú Nghiên nàng ra sao. Hôm qua trong xe ngựa, khi Vương gia nhắc tới việc một năm sau, không chỉ có là ta, mà ta thấy ngay cả Tú Nghiên sắc mặt cũng trở nên nặng trĩu. Nàng cũng như ta sợ hãi sao, việc một năm sau phải đối mặt?
Tiến vào đại sảnh, ta nhìn thấy Vương gia đang ngồi ngay ngắn tại trung tâm, đứng bên cạnh có một đám người hỗn tạp, dù ai cũng vẻ mặt tươi cười, nhưng trong lòng ta lại cảm thấy vô cùng quỷ dị. Trừ bỏ Vương gia, những người này không một ai ta biết, trừ bỏ Tú Nghiên, không ai có thể khiến cho ta an tâm.
Ta để ý tới có rất nhiều ánh mắt tụ tập trên người ta, từng câu từng chữ cứ vậy tràn đầy lỗ tai.
"Vương gia, hiền tế ngài bộ dạng thực tuấn, cùng quận chúa thật là trời sinh một đôi a."
"Quận mã gia thực không tầm thường, quận chúa quả có tuệ nhãn!"
"Vương gia, hôm nay phủ ngài có đại hỉ, Vương mỗ ta chúc hai người bọn họ trăm năm hảo hợp."
...
Lời chúc phúc của bọn hắn không phải cho ta cùng Tú Nghiên.
Hôn lễ này cũng không phải thuộc về ta cùng Tú Nghiên.
Cái cảm giác chán ghét vô lực lại xuất hiện, nén lại đau đớn trong lòng, ta chỉ muốn thật mau được nhìn thấy nàng.
"Tân nương đến!" Có người hô.
Ta xoay người, nhìn thấy một người đang đắp hồng khăn voan, toàn thân trang phục đỏ tươi, được người dìu dắt chậm rãi đến gần.
Tâm cứ như vậy thả lỏng.
Nàng là Tú Nghiên, không phải người khác.
Ta còn lo lắng cái gì chứ, còn tham lam cái gì chứ.
"Nhất bái thiên địa -- "
"Nhị bái cao đường -- "
"Phu thê giao bái -- "
Ta khom lưng thật sâu, tất cả những chuyện này cho tới bây giờ ta vẫn chưa tin là thật. Hạnh phúc thế này không gì sánh bằng được, phải vậy không, Tú Nghiên?
Đêm nay động phòng, phải ở tại phủ Vương gia.
Trước lúc xuống xe ngựa Vương gia đã phân phó, bên tường phòng có một bức tranh sơn thủy, đằng sau bức tranh là cánh cửa, có thể thông đến cửa sau thư phòng, trong phòng đã đặt sẵn giường, đến lúc đấy ta hãy lặng lẽ chuyển qua đó ngủ.
Nhưng trước đó, còn bị một đại đội không biết tên gọi là bằng hữu thân thích mời rượu, và quận chúa trước đã được đưa về phòng. Ta không thích uống rượu, hơn nữa là phi thường chán ghét, nhưng hiện tại có lẽ là không còn lựa chọn.
Một chén chất lỏng sặc mùi rót vào cổ họng, ta chỉ cảm thấy toàn thân như bị thiêu cháy. Một tên côn tử tuấn tú tiến đến gần, ta tùy tiện giơ chén rượu lên rồi sau đó cùng hắn uống cạn.
"Ngươi chính là bình dân quận mã mà quận chúa tự mình tuyển?" Hắn nói, ngữ khí khinh thường.
Ta ngẩng đầu nhìn bản mặt tuấn mỹ, nhận ra được thân phận người này chắc chắn không tầm thường.
Hắn khinh miệt nhìn ta, mấp máy miệng nói : "Ta họ Lý."
"Lý?" Ta gãi gãi ót cười nói, "Lý công tử nhĩ hảo."
"Hừ," hắn hơi nghiêng đầu, "Xem ra quận chúa ánh mắt thật là thiển cận, lại tìm một tên tiểu bạch kiểm, sợ là vinh hoa phú quý hưởng đủ rồi!"
Ta sửng sốt.
Tiểu bạch kiểm? Chỉ ta sao? Bởi vì uống rượu quá nhiều, ta cảm thấy đầu thực choáng váng, không nghĩ được điều gì, nhưng ta biết mình cực chán ghét ngữ khí nói chuyện của tên chết bầm này.
Vị họ Lý tiếp tục nói: "Ngươi thật là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, quận chúa vốn chẳng cần nói, chắc chắn là muốn gả cho ta, chỉ sợ là lão Vương gia tuổi tác lớn, nên hồ đồ mới đem gả quận chúa cho ngươi..."
Nghe những lời khó chịu của tên kia nói, ta cảm thấy dạ dày mình một trận ghê tởm, như có gì đó không ngừng trào lên, cuối cùng há miệng, đem toàn bộ rượu vừa uống phun hết lên người hắn.
"Ngươi! Ngươi lớn mật! Ngươi! ..." Ta nghe được loáng thoáng tên mập mạp điên cuồng hô lớn, còn ta thì lung lay như sắp đổ, trong mơ hồ chỉ gắng gượng để không ngã khụy.
Rất nhiều tiếng nói, bên tai một hồi huyên náo.
Có người rót trà nóng đưa ta uống, lại có người khác đỡ ta đứng dậy, không một chút khí lực ta chỉ có thể dựa vào họ, chậm rãi đi về phía trước.
"Quận mã gia, đến rồi." Người đó nhẹ giọng nói.
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến cả người ta run rẩy, cảm giác say tựa hồ cũng thanh tỉnh không ít.
Ta đứng trước một cửa phòng bên trong có ánh sáng nhẹ nhàng rọi, ta nhíu nhíu mày, đây là cái tình cảnh gì?
"Quận mã gia, ngài đừng đứng nữa, quận chúa ở bên trong chờ ngài!" Người bên cạnh mặc trang phục gia đinh nhẹ giọng thúc giục.
Trời ạ, ta vừa rồi thậm chí còn không biết mình đứng đây làm gì! Xấu hổ gật đầu, sau đó ta nâng tay nhẹ nhàng đẩy cửa.
"K -- két -- "
Theo cánh cửa mở rộng, một hồi khí ấm áp tạt vào mặt ta.
"Tiểu nhân xin lui trước." Gia đinh kia nói, rồi trộm cười ly khai.
CHƯƠNG 79:
Ta xoay người chậm rãi bước vào trong phòng. Hết thảy đều là hồng, hồng đến khiến mắt ta choáng váng. Ta thấy một người thân mặc trang phục đỏ ngồi ngay ngắn bên giường, trên đầu nàng đắp hồng khăn voan.
"... Quận chúa?" Ta có chút không tự nhiên hô.
Đầu của nàng hơi ngước, nhưng vẫn im lặng.
Ta đến gần ngồi bên người nàng, nhất thời không biết làm gì. Theo bản năng ta liếc nhìn quanh phòng, quả nhiên bên tường trái có một bức tranh sơn thủy, ách... Liệu giờ ta có phải sang cách vách ngủ hay không nhỉ?
"Duẫn Nhi ?" Tú Nghiên đột nhiên mở miệng.
"... A?" Ta lấy lại tinh thần, cuống quít đáp.
"Sao ngươi... Không nhấc khăn lên cho ta..." Tú Nghiên nhẹ giọng nói.
"A! Phải phải!" Tự đánh vào tay mình một kích, ta trách mình thật quá ngu ngốc, xoay người nhẹ nhàng nhấc vải đỏ lên.
Ta cứng người.
Tú Nghiên đêm nay là Tú Nghiên đẹp nhất ta từng thấy.
Mái tóc dài ngày thường của nàng giờ được quấn lên sau đầu, ánh nến đỏ chiếu rọi khiến khuôn mặt nữ nhi gia thẹn thùng của nàng càng thêm ửng đỏ. Đôi môi mỏng hơi hơi mím, hàng mi dài nhỏ rủ xuống, so với ngày thường Tú Nghiên càng thêm nét trưởng thành, tất cả chúng khiến cho ta không lời nào nói được.
Thấy ta ngu ngơ, Tú Nghiên khẽ nâng đầu nhìn ta khó hiểu: "Làm sao vậy?"
"Ách..." Ta tức thì xoay đầu, không dám trực tiếp nhìn quận chúa, chỉ nhẹ nói, "Ta, ta cảm thấy... ngươi đêm nay mặc quần áo thật đỏ."
Quận chúa "Xì" một tiếng bật cười: "Chẳng phải ngươi cũng thế sao, nói gì ngốc vậy?"
Trong lòng tự thưởng mình một cái tát, ta vội vàng cải chính: "Ta là nói, ý của ta là... Ngươi đêm nay... Rất đẹp."
Thật lâu sau, mới nghe Tú Nghiên đáp: "Đa tạ."
Ông trời, đây là cái đối thoại gì...
Chợt Tú Nghiên lại khẽ cười, ta quay đầu chỉ thấy nàng đang che miệng, mỉm cười nói: "Nhìn ngươi khẩn trương thành cái bộ dạng này!"
"Ta nào có khẩn trương, ngươi nhìn từ đâu mà nói ta khẩn trương?" Có chết ta cũng cố cãi bướng lưu chút mặt mũi, lại nhìn thấy trên bàn bày một bình trà, liền tới xách lên, "Vừa uống nhiều rượu quá, ta phải uống chút trà thanh đầu óc..."
"Duẫn Nhi , đó là rượu." Tú Nghiên vội ngăn cản ta, sau đó không nhịn được cười vài tiếng.
"Lại là rượu?" Ta cầm bầu rượu, bất đắc dĩ liếc mắt.
Tú Nghiên nén cười, nhẹ giọng phân phó: "Trước tiên lấy hai chén rượu tới đây."
"Lại uống?" Ta lui ra phía sau vài bước, lắc lắc đầu giọng cầu xin: "Nghiên Nhi , ta thật sự không thể uống nữa, vừa nãy ta còn ói ra..."
"Ngươi... Nhanh lên!" Tú Nghiên đề cao âm điệu, có chút hờn giận thúc giục.
Ngay lập tức ngậm miệng, ta cực nhanh rót hai chén đưa tới trước mặt nàng.
Nàng tiếp nhận một ly trong đó, sau đó vỗ nhẹ nhẹ lên giường, ý bảo ta ngồi xuống bên cạnh: "Ngồi xuống."
Không dám chọc nàng, ta chỉ yên lặng nghe theo.
Tú Nghiên cầm chén rượu trong tay, dừng một chút, nhẹ nói: "Duẫn Nhi ... Dù cho tất cả những chuyện này là giả, dù cho một năm sau chúng ta không biết sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng... hãy để mặc đi?" Nàng nói rồi quay đầu nhìn ta, Tú Nghiên khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt không biết từ lúc nào đã có sương mù che phủ, nước mắt như sắp tuôn rơi.
Lòng đau xót, ta chỉ biết nử tử trước mắt này chính là người ta muốn thân cận nhất, ngoài nàng ra điều gì cũng không quan trọng.
"Duẫn Nhi , còn ngươi?" Tú Nghiên nhìn chén rượu trong tay, nàng hỏi.
Ta vươn tay nắm chắc chiếc chén trên tay nàng, sợ Tú Nghiên không tin, ta đặc biệt nghiêm túc nói: "Ta muốn với ngươi cùng một chỗ. Ta nói rồi, chỉ có ngươi có thể ghét bỏ ta, ta không thể ghét bỏ ngươi... Cho nên, ta sẽ không rời bỏ."
Quận chúa nghe xong mấp máy miệng, dịu dàng nở nụ cười, một giọt lệ theo mắt trái nàng hạ xuống.
"Nghiên Nhi , ta chưa từng nghĩ rằng ngươi nguyện ý nhận ta..." Ta nhìn chén rượu, thấp giọng nói, "Ta có nằm mộng cũng không dám mơ đến chuyện này, ta lừa ngươi, gắn tội danh dối trá lớn nhất, ta cảm thấy mình tội ác tày trời..."
"Được rồi, ngươi là đại lừa gạt." Tú Nghiên nhẹ giọng nói, "Ngươi gắn danh người dối trá nhất, lừa ta đến đầu óc mù mịt..."
Đầu của ta càng thêm cúi thấp, không dám nhìn thẳng Tú Nghiên.
"Chính là ngươi không tội ác tày trời." Tú Nghiên cầm tay ta ôn nhu nói, "Khi ta cần nhất thì ngươi xuất hiện, an ủi ta, chiếu cố ta, quan tâm ta, để ta cảm thấy trên thế gian này trừ bỏ phụ vương, ngươi là người duy nhất đối tốt với ta như vậy, ngươi nguyện ý vì ta bị quất đến chết đi sống lại, khi nguy cấp nhất cũng là ngươi dùng mọi cách bảo hộ ta, thậm chí nguyện ý dùng tánh mạng mình để đổi cho ta bình an vô sự, chè ngươi bảo cho ta là chè ngọt nhất, hoa quế cao ngươi làm cũng là ngon nhất ta từng ăn... Tóm lại, tất cả những chuyện này không phải vì ta nguyện ý tha thứ ngươi, mà ta tha thứ ngươi bởi vì... Ta yêu ngươi, ta quên không được ngươi."
Không biết từ khi nào trong mắt ta nước đã tràn ngập, chỉ ngơ ngác nhìn Tú Nghiên, điều gì cũng không thốt lên được.
"Ngươi cảm thấy..." Tú Nghiên nắm tay ta thật chặt, "Lý do như vậy đã đủ chưa?"
"Ta, ta..." Ta nghẹn ngào, cười cười nói, "Ngươi nói ta tốt như vậy, ngay cả ta cũng muốn gả cho mình..."
"Ngươi!" Nàng trừng mắt, tựa hồ thật sự bị ta chọc giận không nhẹ.
"Không phải, ý ta là..." Ta cúi thấp đầu nói, "Ta đối với ngươi như vậy cũng bởi vì ta yêu ngươi; ta nguyện ý đáp ứng ngươi hết thảy cũng bởi vì ta quên không được ngươi, lý do như vậy ngươi cũng cảm thấy đủ chưa?"
"Đứa ngốc." Nàng sẳng giọng nhẹ cười.
"Ngươi sợ không, Nghiên Nhi , ngươi... Có sợ không?" Ta nắm chặt tay nàng hỏi. Không hỏi nàng sợ cái gì, nhưng ta biết nàng hiểu ta chỉ cái gì.
"Không sợ." Nàng nhìn ta, mỉm cười nói, "Ta muốn cùng ngươi... Tội ác tày trời."
Có trời mới biết giờ đây ta muốn hung hăng ôm nàng vào lòng đến cỡ nào.
Sau một lúc lâu, nàng mới nhẹ giọng nói, "Nâng chén uống đi."
Nghe xong, ta định ngẩng đầu rót hết chén rượu vào cổ họng, nhưng bị Tú Nghiên ngăn lại: "Ngươi, làm sao ngươi...cái gì cũng không hiểu vậy!"
"Làm sao?" Ta sửng sốt.
"Ngươi..." Tú Nghiên tựa hồ nhìn ta không biết làm sao, chỉ nhẹ nhàng nghiêng thân mình, đưa tay đang cầm chén rượu tương giao với tay ta, "Ngươi ngay cả cái này cũng không biết?... Tối hôm qua không ai dạy ngươi?"
"Ách... Ha ha..." Ta kéo kéo khóe miệng ngây ngô cười, hình như... đúng là có người đã dạy.
Bà mối đại mụ nói gì ta cũng không thể nhớ, nhưng bản thân ta biết, đây là uống rượu giao bôi. Chỉ là vừa rồi nóng vội quên thôi, bình thường nếu ta nhớ cái gì thì đều xứng đáng là người lợi hại nhất đấy, nhớ ngày đó Nhị sư huynh...
"Không được miên man suy nghĩ." Tú Nghiên đột nhiên sẳng giọng.
Lần thứ hai á khẩu, ta xấu hổ cười: "Ngươi đúng là thành con giun trong bụng ta."
"Không vui sao?" Tú Nghiên nhíu mi lại.
"Vui vui..." Ta cười, chỉ cảm thấy trong lòng ngọt lịm, "Ta còn muốn đem con giun đũa ngươi nuôi cho mập mạp, ngươi hiện tại rất gầy."
Tú Nghiên khẽ hừ một tiếng, làm bộ không thèm để ý đến ta.
Ta cùng Tú Nghiên chậm rãi đưa tay uống hết chén rượu, rồi nhìn nhau. Cảm giác không khí lúc này có một loại khí tức khiến ta không tự nhiên được, tựa như ngọn lửa vô hình, theo sắc đỏ trong phòng chậm rãi đốt gần bên chúng ta.
Nhất thời tĩnh lặng.
"Cái kia..." Rốt cục không chịu nổi ta cuống quít cầm chén trong tay nàng, thả lên bàn cùng chén của ta rồi cười xấu hổ, "Muộn rồi..." Đến bên ấm lô (bếp lò sưởi), ta gảy gảy lửa cho bếp không tàn, rồi vừa từ từ bước đến bức tranh sơn thủy trên tường, vừa hướng quận chúa nói: "Đã đến lúc nghỉ ngơi..."
"Ngươi..." Tú Nghiên ngẩn người.
Ta xốc tranh sơn thủy lên, quả nhiên bên trong có một cánh cửa ngầm được che dấu rất kỹ, ta quay đầu khẽ nhìn Tú Nghiên nói: "Vương gia nói cho ta biết nơi này có cửa ngầm thông tới thư phòng, hắn nói ta đêm nay qua bên kia ngủ..."
Tú Nghiên chỉ lẳng lặng nhìn ta không nói lời nào.
Rất muốn lưu lại cùng Tú Nghiên tán gẫu trò chuyện, rất muốn lưu lại cùng Tú Nghiên đi vào giấc ngủ, nhưng lại không thể. Ta không chỉ sợ chính mình khống chế không nổi sẽ đối với Tú Nghiên làm ra chuyện quá phận, mà còn bởi nếu Vương gia phát hiện ta cùng Tú Nghiên ngủ chung giường, phiền toái có thể rất lớn.
Ta tiếp tục dặn dò: "Trời lạnh, ngươi ngủ phải mặc áo nhiều một chút, biết không?" Sau đó mở cửa ngầm, chuẩn bị chui vào bên trong. Nhưng trước khi đi ta quay đầu lại liếc nhìn Tú Nghiên vẫn ngồi trên giường một cái, mặt nàng không chút thay đổi, không nhìn hướng ta, thân mình vẫn ngồi bất động. Ta có chút luống cuống, quận chúa như thế này không phải ta chưa từng thấy. Vội vàng lui trở về phòng, nhẹ giọng hô: "Nghiên Nhi ?"
Không có trả lời.
Nguy rồi.
Ta từ từ đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống, xoa xoa bàn tay có chút lạnh nàng đang đặt trên đùi, lại nhẹ gọi: "Nghiên Nhi ?"
Nàng nhẹ nhàng rút lại bàn tay ta nắm nói : "Ngươi không phải mệt nhọc sao, sao còn không đi ngủ?" Rất rõ ràng là nói lẫy.
Ta thở dài nắm lại bàn tay nàng, lần này dùng chút lực không cho nàng giãy ra: "Tay ngươi rất lạnh, có phải do mặc ít quá không?"
"Có phải phụ vương nói ngươi làm gì, ngươi đều làm theo?" Tú Nghiên quay đầu nhìn ta, đột nhiên hỏi.
"Ân?" Ta có chút ngẩn người, đây là cái gì a.
"Ngươi đi ngủ đi, muộn rồi." Tú Nghiên lại muốn rút tay lại.
Ta dùng lực nắm chặt không cho nàng thoát khỏi, nhẹ nói: "Nghiên Nhi , Vương gia nói ta làm cái gì ta sẽ làm, bởi vì hắn là phụ thân của ngươi, mà tất thảy những gì hắn muốn ta làm, cũng đều là vì tốt cho ngươi, cho nên ta mới nguyện ý làm theo."
"Vậy còn ta?" Tú Nghiên hỏi.
Ta sửng sốt, lập tức cười cười: "Ngươi muốn ta làm gì, ta sẽ làm theo."
"Ta muốn ngươi đêm nay lưu lại đây cùng ta." Nàng nói, âm lượng nhỏ đến nỗi tưởng như không nghe thấy được.
"Chính là..." Ta chưa nói xong Tú Nghiên đã cắt đứt : "Ta chỉ nói thế thôi, ngươi vẫn là mau qua đó ngủ đi." Nói rồi đứng dậy, không thêm một lời đến bên cạnh bàn nhẹ thổi tắt nến, sau đó coi ta như người vô hình khoan y giải đái (cởi áo tháo dây lưng), rồi lên giường nhanh nhẹn đắp phủ kín mền.
Ta đi không được, mà không đi cũng không được. Cuối cùng do dự hơn nửa ngày, khe khẽ thở dài rồi cởi áo khoác, đặt bên cạnh gối, sau đó chui vào mền. Giường rất lớn, Tú Nghiên lại nằm tận trong cùng quay lưng về phía ta, khoảng cách giữa chúng ta ít nhất đủ hai người nằm, nhưng ta biết nàng đã nhận thấy ta cũng lên giường.
"Nghiên Nhi ?" Ta lại nhẹ giọng hô.
Nàng không đáp.
"Đừng không để ý tới ta." Ta nói, "Tối muộn rồi, ta lưu lại cùng ngươi."
Tú Nghiên rốt cục mở miệng, ngữ khí lạnh nhạt không chút tình cảm: "Không cần miễn cưỡng chính mình."
"Ta không miễn cưỡng chính mình." Ta vội trả lời, "Ta cũng muốn cùng ngươi, chính là..." Ta kiên trì thấp giọng nói, "Ta sợ ta không khống chế nổi mình, làm ra chuyện..."
Quận chúa lại "Xì" cười một tiếng, lập tức xoay người đối thẳng ta: "Ngươi nói nhảm cái gì vậy?"
"...Ta cũng không biết." Ta chán nản đưa tay phải lên gối sau ót. Ta nói cái gì vậy chứ, cái gì mà là không khống chế nổi mình? Cái gì là sợ làm ra chuyện? Ông trời ơi.
"Ngươi... Trời lạnh, mau đưa tay vào trong chăn." Tú Nghiên nói rồi chuyển đến gần ta, cầm tay nhét lại vào chăn.
Ta thừa cơ trở tay bắt lấy tay nàng, ngữ khí mềm nhẹ: "Không giận ta sao?"
Tú Nghiên dừng một chút, giọng trầm thấp: "Thế nào giận ngươi."
"Ha ha." Ta nhịn không được cười vài tiếng.
"Ngươi cười cái gì?" Tú Nghiên hỏi.
"Thật tốt." Ta cũng đem thân mình chuyển đến gần nàng, "Chỉ có ta mới có thể thấy ngươi thất thường như vậy." Mùi hương quen thuộc trên người Tú Nghiên quanh quẩn bốn phía, khiến ta thực thấy dễ chịu.
"Ngươi..." Tú Nghiên nét mặt rầu rĩ, "Ta tuỳ hứng lắm sao?"
Ta vội nói: "Không có, ngươi không có tuỳ hứng, ngươi chỉ là tính tình Đại tiểu thư ưa hờn giận thôi."
Tú Nghiên lại giãy dụa muốn rút tay ra, nhưng ta nhất quyết không cho nàng có cơ hội: "Đừng nhúc nhích, tay ngươi rất lạnh, ngoan để cho ta nắm." Tú Nghiên không nghe, hảo náo loạn một hồi, đến khi không còn khí lực mới không động nữa.
Sau một lúc lâu Tú Nghiên đột nhiên hỏi: "Ngươi vừa mới ói ra?"
Người này vừa nãy còn tại giận ta, giờ lại quan tâm ta như vậy.
"Vừa nãy có một tên đểu công tử..." Ta vừa nói, vừa nghiêng thân mình đưa mắt về phía quận chúa, cầm đôi bàn tay lạnh như băng của nàng bọc lại, "Hắn nói lời thực khó nghe, ta chán ghét nên đem toàn bộ rượu uống phun lên người hắn."
Quận chúa vội hỏi: "Giờ tốt hơn chút nào chưa, còn muốn ói không?" Đúng là hoàn toàn không chút hứng thú với tên đó.
"Có ngươi ở bên cạnh, ta làm sao còn muốn ói." Ta cười nói.
Tú Nghiên chỉ im lặng, lát sau ta cảm thấy nàng đang chậm rãi dựa gần ta hơn, theo sau tay cũng vươn đặt trên eo ta, giống Tiểu miêu ôm chặt vào lòng ta vậy. Lòng mềm nhũn, ta cũng ôm sát người trong lòng, cúi đầu hôn hôn lên trán nàng, sau đó khẽ nói: "Ngươi thật sự rất gầy."
Nàng không trả lời. Một lát sau, cảm thấy nàng đang chậm rãi vươn tay ra khỏi mền, sợ nàng lạnh ta vội bắt lấy tay hỏi: "Làm sao vậy?"
Tú Nghiên ngẩng đầu nhìn ta, nhẹ nói: "Ta muốn sờ lông mi ngươi..." Dừng một chút, nàng không muốn nói ra hết lời.
Nàng muốn sờ vết sẹo trên mi trái ta.
Cầm tay nàng, ta cúi đầu đưa ngón tay mảnh của nàng đặt trên mi trái. Nàng nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vuốt ve mi ta, cẩn thận dọc theo tiểu vết sẹo. Ta nhắm mắt cảm thụ sự tỉ mỉ của nàng, cảm thụ của nàng ôn nhu, cảm thụ đầu ngón tay nàng thoáng lạnh.
"Đây là trừng phạt ta lừa gạt ngươi." Ta nói.
"Đây là căn cứ chứng minh ngươi yêu ta." Nàng nói.
Ta mở mắt, thấy được đôi mắt nàng trong bóng tối. Nhẹ thả tay nàng vào trong chăn, ta nắm chặt nó, sau đó khẽ hôn lên trán nàng. Tú Nghiên dán sát vào ngực ta hơn, chỉ cảm thấy lên cổ nóng lên, là môi của nàng.
"Cái gì cũng không quan trọng." Tú Nghiên nói, hơi thở khẽ phả lên cổ ta, "Ta giờ rất cao hứng, rất hạnh phúc, cái gì cũng không quan trọng."
Ta gật gật đầu, gắt gao ôm nàng vào trong lòng, "Ngủ đi."
Tú Nghiên co thân mình lại, thở thật dài rồi không nói thêm gì nữa.
Được rồi, cái gì cũng không quan trọng, giờ ta và Tú Nghiên hạnh phúc thế này chẳng còn cầu gì hơn.
Đêm nay ta ngủ, là đêm an ổn và hạnh phúc nhất.
Được tự nhiên thức giấc là việc rất tuyệt.
Và sau khi thức dậy, nhìn thấy trong lòng là người mình yêu nhất, còn là việc tuyệt vời hơn.
Tú Nghiên giống như con mèo nhỏ, nghiêng người gối trên vai ta, hai tay nhẹ vây quanh vòng eo nhỏ, hơi thở khe khẽ đều đều, hẳn nàng vẫn còn ngủ say. Nhìn ngắm nàng một lúc, ta đột nhiên nhớ tới thư phòng cách vách mà ta đã ném nó ra khỏi đầu. Việc ta chưa từng qua đó ngủ liệu có bị Vương gia phát hiện hay không? Càng nghĩ càng không an lòng, lén lút dời tay Tú Nghiên, chui khỏi chăn, đắp kín mền lại cho nàng. Nhìn Tú Nghiên không có vẻ bị đánh thức, ta mới nhẹ nhàng khoác áo ngoài chạy tới bức tranh sơn thủy trên tường.
Mở cửa ngầm ra, men theo lối đi ta tới được thư phòng.
Thư*, thư, thư, tràn ngập mắt đều là thư. Trừ bỏ thư, chỉ còn một cái bàn học, văn phòng tứ bảo (gồm "bút, nghiên, giấy, mực"), và bên tường một chiếc giường lớn, có lẽ là để đọc sách viết thư mỏi mệt có thể nằm lên giường nghỉ tạm. (*: sách)
Đột nhiên nghe thấy thanh âm Tú Nghiên, dường như nàng đang kêu ta.
Vội vàng theo đường ngầm ta trở lại phòng.
"Duẫn Nhi ?" Quận chúa quả nhiên kêu ta.
"Ta ở đây." Ta đến bên giường, nhìn thấy Tú Nghiên chống nửa thân người dậy, tóc dài xõa xuống, nét mặt nàng như vừa tỉnh ngủ, mỏi mệt lười nhác lại nóng lòng muốn tìm ta.
Vừa định nói gì đó, lại phát hiện Tú Nghiên xiêm y rời rạc, tùy ý rũ xuống lộ ra một bên vai trắng nõn cùng xương quai xanh, xuống chút nữa, lại thấy được đường cong căng tròn...
Nàng hoàn toàn không có nhận ra khác thường, hỏi: "Duẫn Nhi ? Ngươi vừa nãy..."
"Ách, Nghiên Nhi , của ngươi..." Ta cắt đứt nàng, chỉ cảm giác mặt mình nóng lên, vừa nói vừa chỉ chỉ lồng ngực mình.
Quận chúa cúi đầu vừa nhìn, lập tức hô nhỏ, vội lấy tay khỏa gấp y phục. Giương mắt nhìn nhìn ta, hai má nháy mắt đã đỏ bừng, tiếp đó lại bối rối chui vào chăn trực tiếp bịt kín đầu mình.
"Đừng sợ, ta chưa thấy được nhiều..." Ta vội giải thích, "Chỉ một chút, chỉ thấy có một chút mà thôi..." Càng giải thích lại càng không xong.
Bất quá trong một thoáng ta nhìn đấy, không thể tưởng được quận chúa tuy gầy nhỏ mà nơi đó lại vô cùng... Ách, Lâm Duẫn Nhi , ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì a!!!!
CHƯƠNG 80:
Ta gãi gãi đầu, xấu hổ nhìn quận chúa vẫn đang nghiêm nghiêm thực thực trốn trên giường nói: "Quận... Quận chúa, chúng ta không phải cần đi thỉnh an Vương gia sao? Ngươi, ta... Ta qua thư phòng đổi quần áo trước, ngươi cũng thu thập một chút đi, được rồi thì kêu ta." Nói rồi vội vàng đem quần áo đổi của Tú Nghiên đặt bên người nàng, sau đó cầm quần áo đổi của chính mình chạy nhanh khỏi phòng.
Một trong những điều nhân sinh ta ghét nhất, chính là xử lý những tình huống xấu hổ như vậy. Vô luận là kể chuyện tiếu lâm không ai cười, hay không tìm nổi chủ đề tán gẫu thích hợp cùng người khác, hoặc giả như vừa nãy không cẩn thận nhìn thấy cái không nên nhìn. Trong đầu không nén được nhớ ra hình ảnh Tú Nghiên vai bán lộ, chợt phát hiện mình mặt bắt đầu nóng lên. Vì cái gì tối qua ta ôm nàng vào lòng ngủ cũng chưa kích động như vậy? Lắc lắc đầu để không còn miên man suy nghĩ, ta vội vàng thay quần áo cho kịp thời gian.
Cuối cùng đổi xong một thân tố sắc áo bào, để tránh xấu hổ ta không dám đột nhiên trở về phòng nữa, chỉ yên lặng chờ đợi Tú Nghiên kêu ta. Hơn nửa ngày, ta bắt đầu có điểm sốt ruột, mới nghe thấy Tú Nghiên nhỏ giọng kêu. Bước qua cửa, liền thấy nàng đứng trước bàn không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng, thân nàng cũng mặc một bộ tố sắc trường bào, tóc dài vấn cao, giống như vô ý chải rồi cắm lên một cây ngọc trâm đơn giản, lộ ra cổ trắng nõn dài nhỏ. Không có hạ nhân hầu hạ, Tú Nghiên chỉ tự mình tùy ý trang điểm, nhưng lại khiến ta hảo một trận thất thần.
"Nghiên Nhi , chúng ta... Đi thôi." Ta sững sờ thuyết.
Tú Nghiên lúc này mới hơi hơi ngẩng đầu, nhìn ta rồi lập tức nở nụ cười, nàng đến gần bên sẳng giọng: "Ngươi xem ngươi, ngay cả quần áo cũng mặc không tốt." Tú Nghiên tới trước mặt ta, nâng tay nhẹ nhàng sửa lại vạt áo lệch, rồi đánh giá một chút từ chân tới đầu, cao hứng nói: " Xiêm y này thực rất vừa người, ngươi thích tố sắc sao?"
"Thích." Ta gật gật đầu, mặc dù không đặc biệt ưa thích một màu nào cả, nhưng chứng kiến y phục của mình và Tú Nghiên chung một loại sắc, ta cũng không khỏi cao hứng. Hình như quận chúa cũng rất thích áo nhạt màu, cái này cùng tính cách liệu có liên quan không nhỉ?
"Thật tốt quá." Tú Nghiên cười nói, sau đó có chút kiêu ngạo hướng ta ngước cằm, "Đây là chính ta tuyển cho ngươi."
Ta giơ ngón cái lên, cố ý dùng ngữ khí hùng hồn nói: "Quận chúa đại nhân hảo ánh mắt."
"Ba hoa." Quận chúa cười nhẹ đánh tay ta, sau đó thúc giục: "Chúng ta nhanh đi vấn an phụ vương, không còn sớm nữa."
Đến tới cửa, ta mới nhớ ra còn một việc chưa làm. Vương gia vốn đã sớm giao cho ta một tấm vải, mặt trên có cái gọi là "Lạc hồng" , dùng nó để che tai mắt người. Ta trở lại giường, đem khối vải đó trải lên trên mặt. Xoay người rời đi đã thấy Tú Nghiên đứng ở bên cửa, sau khi phát hiện ta đặt vật gì trên giường, nàng đỏ mặt xấu hổ, khiến ta cũng không tự chủ nhớ lại hình ảnh thẹn thùng kia.
Trong nhất thời trước khi mọi thứ lâm vào gượng gạo, ta vội vàng bước đến bên Tú Nghiên, đối với nàng nói: "Đi thôi."
Tú Nghiên chỉ nhẹ gật đầu xem như hồi đáp.
Vương gia sớm đã đợi ở đại sảnh, vừa thấy Tú Nghiên hắn lập tức cười đón chào.
Chúng ta đến trước mặt Vương gia vấn an, hắn nhẹ giọng hỏi: "Nghiên Nhi , hôm qua nghỉ ngơi được không?" Lời này rõ ràng là muốn hỏi liệu quận chúa có bị ta lợi dụng.
"Hảo." Tú Nghiên cúi đầu, mặt ửng đỏ nhẹ giọng đáp.
Vì cái gì bất luận Tú Nghiên hay Tiểu Thúy đều phải trả lời tối như vậy...nói chuyện dạng này sẽ khiến người khác hoài nghi rất lớn a.
Vương gia cười gật gật đầu: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Được rồi, Vương gia là ngoại lệ.
"Duẫn Nhi ." Vương gia quay đầu đối ta nói, hắn bắt đầu gọi thẳng danh ta, "Nghiên Nhi sau này đều nhờ ngươi."
Ta vội vàng gật đầu.
"Hôm nay bổn vương muốn khởi hành đi Ký Châu, ngươi bây giờ đón Nghiên Nhi về quận mã phủ đi." Vương gia thở dài nói.
"Phụ vương, người hôm nay muốn..." Tú Nghiên vội ngẩng đầu, kích động hỏi.
Vương gia đứng lên nắm lấy tay quận chúa, mắt rưng rưng nói : "Nghiên Nhi , đừng lo lắng, một năm sau chúng ta sẽ lại đoàn tụ, lúc đó vấn đề nào cũng không còn nữa." Nói rồi lại nhẹ nói với ta: "Nơi này nhiều tai nhiều mắt, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, tới quận mã phủ phòng ngủ của các ngươi bố trí cũng giống nơi này, đến lúc đó..." Nguyên lai đây mới là vấn đề Vương gia lo lắng nhất.
"Vương gia xin yên tâm." Ta nói.
Nhưng có nghe theo hay không ta cũng không biết.
"Phụ vương, có thể mấy ngày nữa khởi hành hay không? Nhường nữ nhi được bên người vài ngày?" Giọng Tú Nghiên bắt đầu nghẹn ngào.
"Nghiên Nhi , hoàng mạng trong người không thể chậm trễ, ngoan, cùng Duẫn Nhi về quận mã phủ đi." Vương gia bất đắc dĩ nói, vỗ nhẹ nhẹ lên tay Tú Nghiên, lại nói với ta, "Đừng chậm trễ nữa, mau đưa quận chúa rời đi."
Chứng kiến Tú Nghiên vẻ mặt đau lòng, ta thật sự cũng không đành nói: "Vương gia, để quận chúa đưa tiễn ngài đi."
"Ngươi..." Vương gia thở dài, "Tống Quân Thiên Lý cuối cùng cũng từ biệt, các ngươi có thể đưa được ta bao xa? Nghe lời ta, mau đi đi."
"Phụ vương, người phải bảo trọng thân thể..." Tú Nghiên không ngờ khóc không thành tiếng.
"Đã biết đã biết." Vương gia ngoan tâm hơn, làm bộ như không kiên nhẫn thúc giục, "Mau đưa Nghiên Nhi rời đi."
Ta kéo Tú Nghiên qua nhẹ giọng nói: "Đi thôi."
Quận chúa thân hình cứng đờ, vẻ mặt ngây ngốc tùy ý ta dẫn đi, thỉnh thoảng nàng lại quay đầu nhìn Vương gia vẫn đứng trong đại sảnh cầu khẩn.
Ra khỏi vương phủ, ta với Tú Nghiên cùng ngồi trên một chiếc xe ngựa sớm được an bài, phân phó xa phu đánh xe tới một góc khuất. Ngồi bên cạnh Tú Nghiên, ta chỉ thấy thân thể nàng vẫn đang cứng ngắc, hai tay đặt trên gối siết thành một vòng, vẻ mặt ưu thương. Ta nhẹ nhàng xoa tay nàng, Tú Nghiên lập tức dùng sức bắt tay ta, liếc nhìn một cái. Hai mắt nàng đỏ bừng, nước mắt sớm đã tuôn rơi, đôi môi mím chặt tựa như đè nén không cho mình không khóc ra thành tiếng.
"Đừng chịu đựng, muốn khóc thì khóc đi." Ta thấp giọng.
Vừa nói xong, Nghiên Nhi đã nương vào lòng, gối lên vai ta khóc nức nở: "Ta luyến tiếc phụ vương... Ta luyến tiếc hắn, đều là bởi vì ta, nếu không phải vì ta, phụ vương cũng sẽ không..."
"Không phải tại ngươi." Ta kéo Tú Nghiên qua vỗ nhẹ lên lưng nàng, "Ở triều đình có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, đừng tự trách mình, tuyệt đối không phải ngươi sai."
Tú Nghiên im lặng, nhưng thân thể nàng vẫn theo tiếng khóc run nhè nhẹ.
"Vương gia không cho chúng ta tiễn, chúng ta sẽ trộm tiễn hắn, ngươi xem kìa." Ta nhấc cao rèm xe, chỉ vào phủ Vương gia cách không xa nói, "Nơi này tầm nhìn rất thích hợp."
Tú Nghiên quay đầu nhìn nhìn ngoài rèm, rồi lại nhìn ta: "Duẫn Nhi ..."
"Ngươi muốn nhìn thấy Vương gia bình an rời đi phải không." Ta cười cười.
Quận chúa không nói gì, chỉ yên lặng đan xen mười ngón tay thêm chặt.
Một lát sau cửa vương phủ bắt đầu có động tĩnh. Vương gia bước ra thân mặc một bộ hắc bào, giờ phút này nhìn hắn bỗng già nua đi nhiều. Tú Nghiên không hề chớp mắt nhìn ngoài cửa sổ, bàn tay vẫn nắm chặt tay ta, hai hàng lông mày nhíu lại cho ta cảm nhận được nội tâm nàng.
Vương gia cuối cùng tọa lên xe ngựa, ngược hướng chúng ta rời đi, cho đến khi vượt qua góc đường không thể thấy được nữa, thật lâu sau, Tú Nghiên mới nhẹ giọng nói: "Duẫn Nhi , chúng ta đi đi."
Ta gật gật đầu, phân phó xa phu có thể rời đi.
Trở lại quận mã phủ, trước cửa rất nhiều gia nhân nghênh đón. Tinh thần bọn hắn cực kỳ đồng nhất, thân mặc phục sức gia đinh nha hoàn, đứng xếp thành hai hàng dài trước cửa. Khi chúng ta vừa xuống xe ngựa, có vẻ như bọn hắn muốn hô to khẩu lệnh, nhưng sau khi trông thấy sắc mặt quận chúa ưu thương, tất cả đều ngừng miệng lại.
"Mọi người đi làm việc đi, không cần đứng." Ta cười hướng bọn hắn khoát tay, ý bảo bọn hắn tản ra.
"Dạ." Bao nhiêu người chỉ chờ vậy vội vàng như chim thú tán.
Ta kéo Tú Nghiên hướng vào trong phủ, đưa nàng tới đại sảnh, liền thấy Cửu tỷ cùng Tiểu Thúy đang cung kính đứng ở một bên. Mới đây trong nhà Anh Nhi có việc gấp, ông bà vừa mất, nên Tiểu Thúy hẳn là nha hoàn lâm thời của Tú Nghiên.
"Quận mã gia, quận chúa, cơm sáng đã chuẩn bị xong, thỉnh dùng." Tiểu Thúy cung kính khom người nói.
"Duẫn Nhi , ngươi trước ăn cơm sáng đi, ta về phòng nghỉ ngơi một chút." Quận chúa nhẹ giọng.
"Làm sao vậy, có phải không muốn ăn không?" Ta giữ lại khi nàng đang muốn xoay người rời khỏi.
Nàng lắc đầu, miễn cưỡng cười cười: "Không phải, ta không đói bụng, chỉ hơi mệt thôi."
"Có gì không thoải mái phải nói với ta." Ta gật gật đầu, nhìn sắc mặt nàng hơi tái nhợt, "Đừng gắng gượng."
Tú Nghiên gật đầu, cầm tay ta nói: "Đừng lo lắng." Sau đó cùng Tiểu Thúy xoay người rời đi.
Nhìn Tú Nghiên thương tâm thành như vậy còn ta chỉ bất lực, đưa mắt liếc nhìn về phía bàn đầy thức ăn, ta một chút cũng không nuốt được.
"Quận mã gia, có phải những thức ăn này không hợp khẩu vị ngài và quận chúa hay không, để ta cho người làm lại." Cửu tỷ lắc lắc người muốn rời khỏi.
"Không cần." Ta kêu nàng ở lại, sau đó nói, "Ta muốn hỏi một chút, trong phòng bếp quận mã phủ có nguyên liệu làm điểm tâm không, như bột mì chẳng hạn?"
"Quận mã gia xem ngài nói gì kìa, quý phủ này cái gì mà không có? Chỉ cần lời ra khỏi miệng ngài là chúng ta đã đem tới rồi, ngài muốn ăn điểm tâm sao? Ta phân phó bọn hắn đi làm ~" Sau đó lại muốn vặn eo thoát ly.
"Đừng đừng đừng, Cửu tỷ, chớ vội." Ta ngăn cản nàng, "Ngươi đem cơm sáng trên bàn phân cho mọi người ăn, các ngươi cũng bận cả ngày rồi, đừng cố làm việc, cần lao kết hợp." Ta vừa nói vừa không cho nàng cơ hội trả lời, vội vàng rời đi đại sảnh.
Thật tốt quá, phòng bếp đầy đủ mọi thứ.
Nếu ta nhớ đúng, thì trong viện quận mã phủ có một khóm cây hoa quế.
Quận chúa từng nói nàng rất thích ăn hoa quế cao ta làm, nếu có thể đưa cho nàng hoa quế cao mới ra lò, không biết có thể khiến tâm tình nàng tốt hơn hay không.
Chạy vào trong bếp, phân phó một gia đinh giúp ta hái hoa quế, ta bắt đầu triển khai quyền cước.
Đang bề bộn, đột nhiên ngoài cửa có người nhẹ giọng gọi: "Quận mã gia, ngài có cần Tiểu Thúy hỗ trợ không?"
Ta ngước nhìn Tiểu thúy đang thật khép nép đứng ngoài cửa, cười cười: "Không cần, đa tạ." Sau lại nhớ ra gì đó, vội ngẩng đầu hỏi, "Quận chúa thế nào, đã ngủ sao?"
"Quận chúa nói muốn ở một mình trong phòng nghỉ ngơi." Tiểu Thúy hoảng sợ thốt.
"Đừng căng thẳng." Ta nhìn nàng không được tự nhiên, cười nói, "Ta không phải lão hổ, không cần sợ ta."
Nàng vội khoát khoát tay: "Tiểu Thúy không thấy Quận mã gia là lão hổ, Tiểu Thúy không dám."
Được rồi, có vẻ như chúng ta hoàn toàn không có cách nào giao tiếp.
Nhìn Tiểu Thúy bộ dạng như 'nếu không việc làm toàn thân ngứa ngáy', ta đối nàng nói : "Nếu ngươi rảnh, có thể giúp ta khởi hỏa không?"
"Dạ." Nàng cúi đầu, không nói hai lời, cung kính hướng bếp đi tới.
Trong phòng nhất thời tĩnh lặng, mang danh "Vạn ngôn" ta nhịn không được muốn tìm đề tài nói, một bên xoa bột mì một bên hỏi: "Tiểu Thúy, lão gia ngươi ở đâu?"
"Lão gia Tiểu Thúy ở Ký Châu." Nàng vội trả lời. Thậm chí lại cùng là nơi Vương gia thị sát.
"Trong nhà có những ai?" Ta tùy tiện hỏi.
Tiểu Thúy đáp: "Tiểu Thúy từ trước đến nay sống cùng bà ngoại, nửa năm trước bà qua đời."
"Thực xin lỗi, ta không cố ý." Ta vội nói, sao không hảo hảo mà câm miệng, cố tình bóc ra vết sẹo người khác.
"Quận mã gia, xin thứ lỗi!" Nhưng không ngờ Tiểu Thúy đột nhiên lo sợ, "Tiểu Thúy là hạ nhân, Quận mã gia không cần xin lỗi, ngài..." Nói rồi nàng thậm chí có điểm muốn khóc.
Ông trời của ta.
"Tiểu Thúy chớ khẩn trương!" Ta có chút phát cuồng đề cao âm lượng, vượt qua cả thanh âm của nàng, "Kỳ thật ta cũng giống ngươi, không có thân phận 'Quận mã' cũng chỉ là một người bình thường, không cần kinh sợ ta như vậy, ngươi cứ cho ta là bằng hữu được rồi."
Tiểu Thúy lại cực kỳ hoảng sợ: "Tiểu Thúy không dám!!"
Ta bất đắc dĩ thở dài: "...Quên đi, Tiểu Thúy ngươi có thân tỷ tỷ? Ách, không phải, ngươi có thân ca ca không?"
Tiểu Thúy lắc đầu: "Tiểu Thúy trong kinh thành không có thân nhân."
"Vậy sau này ngươi cứ lấy ta làm thân ca ca được rồi." Ta cúi đầu rót nước xuống bột mì, "Ngươi có gì khó khăn hãy nói cùng quận chúa, hay cùng với ta, coi đây giống như nhà mình là được, biết không?"
Tiểu Thúy mãnh liệt lắc đầu: "Tiểu Thúy không dám! Tiểu Thúy chịu không nổi..."
"Câm miệng!" Ta vỗ mạnh bột mì, ngẩng đầu trừng nàng, thanh âm ngoan hơn nói, "Cứ như vậy, cho nên câm miệng!"
Tiểu Thúy ngay lập tức cứng đờ cả người, sững sờ nhìn ta.
"Ha ha ha... Đừng khẩn trương như thế ~ ta hay nói giỡn ~" Ta cười nói, trước kia ta thường thường dùng chiêu này để doạ nạt Nhị sư huynh, lần nào cũng được, vừa nhường Nhị sư huynh không dài dòng hơn nữa, vừa không phá hư cảm tình của cả hai. Nếu theo đúng tình tiết thông thường, là Nhị sư huynh sẽ vỗ vỗ vai ta cười nói: "Sư muội, ta biết ngươi đang nói đùa!"
Mà bây giờ Tiểu Thúy lại như cũ mắt trừng trừng, lo sợ nhìn ta, ngây ngô không dám động đậy.
Được rồi, nàng không phải Nhị sư huynh, ta quyết định không mở miệng nữa.
Sau khi được Tiểu Thúy cực kỳ lo sợ giúp đỡ, chỉ nháy mắt một đĩa hoa quế cao đã xuất lò. Ta bưng chiếc đĩa trên tay, phân phó Tiểu Thúy đem những đồ còn lại chia cho mọi người ăn, sau đó gấp gáp chạy đi tìm quận chúa.
Gõ cửa, không ai đáp lại.
"Nghiên Nhi , là ta, có thể vào không?" Ta hỏi.
Vẫn không có người trả lời. Có phải đang ngủ không nhỉ?
Ta nhẹ nhàng đẩy cửa, hướng nhìn xung quanh. Quả nhiên, Tú Nghiên đang nằm trên giường, dường như nàng đã ngủ say. Ta bước vào nhẹ đóng cửa lại, đặt hoa quế cao lên bàn. Nhìn quận chúa đang nằm trên giường, bỗng phát hiện mặt nàng đã nước mắt che kín, cho ta một trận đau lòng.
Là khóc đến ngủ thiếp đi sao.
Ta ngồi xổm bên giường, nhẹ nhàng lau lệ trên mắt nàng, không nén lòng được thở dài.
"...Duẫn Nhi ?" Tú Nghiên tựa hồ bị thở tiếng thở dài của ta đánh thức, nàng hơi hơi mở mắt, nỉ non gọi.
"Hư --" Ta ý bảo nàng không cần nói, vuốt ve trán nàng nhẹ thuyết, "Ngươi muốn ngủ cứ ngủ tiếp đi."
"Đã tỉnh rồi." Nàng hướng ta cười cười. Nụ cười trên mặt lúc này hoàn toàn đối lập với nước mắt đã rơi vừa nãy, khiến ta càng thêm đau lòng.
"Ngươi có đói bụng không?" Ta hỏi.
"Ngươi làm hoa quế cao cho ta sao?" Quận chúa hỏi ngược lại.
Ta kinh ngạc há miệng, chưa kịp cất lời quận chúa đã cười nói: "Ta ngửi thấy được."
"Ngồi dậy đi." Ta giúp quận chúa ngồi thẳng người dậy, sau đó bưng đến đĩa hoa quế cao trên bàn, "Không thể không ăn gì được."
Quận chúa lại nói: "Ta muốn ngươi... Uy ta." Sau đó hơi hơi há miệng.
Ta không khỏi lắc lắc đầu cười, tính khí hài tử của quận chúa đã trở lại rồi, thật tốt quá.
"Hảo hảo hảo..." Nhìn thấy quận chúa đã khôi phục lại sức sống, trong lòng không khỏi cao hứng. Ta cẩn thận kẹp lên một khối hoa quế cao, đưa tới hướng miệng nàng.
"Thật ngon." Nàng vừa nhai hoa quế cao vừa nói, chỉ lát sau lại hơi hơi hé miệng, dùng ánh mắt ý bảo ta ... uy cho nàng thêm nữa.
"Đừng vội, từ từ ăn." Ta rót một chén trà bưng đến bên miệng nàng, "Chớ để nghẹn."
Tú Nghiên cầm tay ta, uống một ngụm trà cười nói: "Duẫn Nhi , bây giờ nhìn lại, bản thân ta mới là quận mã."
"Tại sao?" Ta khó hiểu.
"Nào có phu quân hầu hạ thê tử a?" Tú Nghiên nói rồi nhéo nhéo mũi ta.
"Hai người chúng ta đều là thê tử." Ta cười, "Luân phiên hầu hạ đối phương."
"Ta mới không cần hầu hạ ngươi." Quận chúa chọc chọc ót ta.
"Được được được..." Ta cười, "Vậy quận mã gia, ngài có muốn ngủ tiếp chút nữa hay không?"
"Ngươi cho ta là heo sao." Tú Nghiên bĩu môi, "Ăn no rồi đi nằm ngủ." Xem ra bao nhiêu tâm tình khó chịu của nàng đã trôi hết rồi.
"Thực no rồi?" Ta hỏi.
Tú Nghiên cười gật đầu. Ta đem chiếc đĩa cùng bình trà thả trên bàn, nàng lại ngoắc ta qua. Ngồi xuống bên giường, ta hỏi: "Làm sao vậy?"
Quận chúa không nói gì, nàng ngồi thẳng thân mình, nâng mặt khẽ hôn lên môi ta, chỉ dừng trong chốc lát rồi lại tách ra, ôn nhu nói: "Hoa quế cao ăn thật ngon." Ta ngẩn người, sau đó sát lại hôn hôn lên khóe môi nàng, cười nói: "Miệng ngươi đầy hương vị hoa quế cao."
Tú Nghiên nhẹ giọng cười cười, sau đó nâng tay phải nhẹ nhàng vuốt ve má ta, trán đặt lên trán, nàng thấp giọng: "Thực xin lỗi, để ngươi lo lắng."
"Cho nên thật sự van người, Quận mã gia..." Ta cười, giả vờ tức giận nói, "Sau này vô luận buồn bực thế nào, cũng phải ngoan ngoãn ăn cơm cho ta, không được để ta lo lắng."
"Ân." Tú Nghiên cười, dịu ngoan gật đầu, sau một lúc lâu, thanh âm trầm thấp nàng nói, "Duẫn Nhi , ta sợ."
Trong lòng ta trộm thở dài, lập tức vươn tay nắm chặt bàn tay đang phủ trên mặt kia: "Đừng sợ, ngươi phải nhớ kỹ, Vương gia tuyệt đối không có việc gì, ngươi chỉ cần giống như trước, hảo hảo chiếu cố chính mình, đừng để bản thân bị đói bị lạnh, chính là an ủi lớn nhất đối với Vương gia."
"Ân." Tú Nghiên khẽ nhắm hai mắt, nhẹ giọng đáp.
"Có gì không vui, nhất định phải nói cho ta biết, đừng nén lại, như vậy ta sẽ đau lòng, biết không?" Ta lại nói.
"Ân. " Tú Nghiên gật gật đầu, siết tay ta thêm chặt, "Duẫn Nhi , có ngươi thật tốt." Nghe được lời này lòng ta mềm nhũn, không nhịn được thở dài.
Cả hai nhất thời lại không nói chuyện, trán chạm trán, dựa sát vào nhau lẳng lặng hưởng thụ một khắc an bình.
"Thật sự không muốn ngủ thêm chút nữa?" Ta nhịn không được lại hỏi.
Tú Nghiên nở nụ cười, mở to mắt sẳng giọng: "Ngươi đúng thật cho ta là heo?"
Giọng nũng nịu ta đáp: "Ta nào thế đâu Quận mã gia, thiếp thân không dám mệt lên ngài mà."
Quận chúa bị ta chọc cười khanh khách không ngừng.
Ta chuyên nghiệp tiếp tục sắm vai hiền thê: "Quận mã gia đừng lại sàng (nằm) nhiều quá, cả ngày trong phòng ngài sẽ mốc meo, đứng dậy đi, để thiếp thân ôm ngài ra ngoài." Sau đó dùng hết khí lực chặn ngang eo nàng nâng dậy, Tú Nghiên kêu to một tiếng, hai tay vội vàng ôm lấy cổ ta, ngửa đầu nở nụ cười.
Buổi tối, nhớ tới lời Vương gia nói, chỉ lát sau ta quả nhiên tìm được lối ngầm giấu sau bức tranh sơn thủy trên tường.
Ra khỏi cửa ngầm đến một căn phòng khác, ta sợ ngây người. Nơi này là thư phòng không sai, cả căn phòng đã tự động thể hiện điều đấy cho khách nhân đến. Ngoại trừ những vật dụng cần thiết, cả căn phòng chỉ còn thư là thư. So với thư phòng bên phủ Vương gia còn nhiều hơn gấp nhiều lần. Khiến ta kinh ngạc hơn chính là những thư được đặt trong đó, toàn bộ đều là y thuật thư! Sư phụ có nơi này cũng có, sư phụ không có nơi này cũng có luôn, thậm chí cả những cuốn thư trân quý sư phụ vẫn luôn ao ước, tất thảy lại được tùy tiện bày khắp phòng. Đây tuyệt đối có thể gọi là thiên đường của những người nghiên cứu y thuật 《Đế nội kinh tố vấn》,《Thương hàn tạp bệnh luận》,《 Kim quỹ yếu lược 》《 Thiên kim phương 》... Có những quyển ta nghe nói qua, lại có những quyển chưa hề biết đến. Nếu sư phụ thấy được chúng, phỏng chứng hắn sẽ điên lên mất. Chẳng lẽ tất cả đây chính là Vương gia chuẩn bị cho ta? Nhớ lại trước đây Vương gia từng nói sẽ hảo hảo báo đáp cho ta, gian thư phòng này chính là hắn đối với ta báo đáp?
Có lẽ trong một năm này, hắn hi vọng ta sẽ ở thư phòng không có ý muốn rời ra.
Trước khi ngủ, không nhịn được sự hưng phấn của mình, ta vừa đến bên bàn thổi tắt nến vừa hướng quận chúa đã nằm trên giường nói: "Nghiên Nhi , ngươi biết hôm nay ta phát hiện gì không?"
"Phát hiện cái gì?" Tú Nghiên nghi hoặc hỏi.
"Vương gia làm cho ta một gian thư phòng, tất cả đều là thư y thuật!" Ta vừa nói vừa chui vào mền.
"Phụ vương chuẩn bị cho ngươi?" Tú Nghiên hỏi.
"Ta không ngờ đến... Làm ta sợ muốn chết, dài lớn như vậy, từ xưa đến nay chưa bao giờ ta được thấy nhiều y thuật thư như vậy." Ta gật gật đầu trong bóng tối, mặc cho Tú Nghiên chẳng nhìn thấy được.
"Vui sao?" Quận chúa ôn nhu hỏi.
"Ân." Ta gật gật đầu, "Nếu như sư phụ thấy được, có lẽ so với ta còn vui hơn."
"Ngươi vui là tốt rồi." Quận chúa nói rồi chậm rãi tới gần ta hơn, ta cũng thuận thế đưa tay ôm lấy nàng. Rồi lại nghĩ nghĩ, nhịn không được mở miệng: "Nghiên Nhi , đêm nay đổi lại ngươi ôm ta đi."
"Cái gì?" Không chờ Tú Nghiên kịp phản ứng, ta sớm lui người lại, dùng sức chui vào trong lòng nàng, đồng thời đem hai tay nàng khoát lên ngang hông, ý bảo ôm ta.
"Ngươi..." Nàng ngẩn người, lập tức không khỏi cười ra tiếng, tay khoát lên ngang hông ôm ta sát lại, sẳng giọng, "Thật là một nhi đồng." Trong lòng nhất thời như có dòng nước ấm, hương khí của nàng tràn ngập bao quanh, khiến ta thấy tựa như mình đang nằm mộng.
"Trong lòng ngươi thực ấm." Ta nhẹ nói. Cảm giác được Tú Nghiên đang cười, một bên nàng lấy tay vỗ nhè nhẹ lên lưng ta, một bên lẩm bẩm nói: " Bảo bảo ngoan, nương hống ngươi ngủ, mau ngủ đi." Môi nàng đặt trên trán, khiến ta cảm nhận được rõ nét hơi thở ấm áp của nàng phả lên đỉnh đầu mỗi khi nói chuyện.
Ta đột nhiên muốn đùa nghịch, đầu chôn sâu trước ngực Tú Nghiên ra sức lắc lư, hô: "Nương, ta muốn bú sữa mẹ..." Ai ngờ Tú Nghiên lập tức hô một tiếng nhỏ, ôm ta thật chặt chẽ không cho lộn xộn, nàng thấp giọng nói: "Duẫn Nhi , đừng, đừng làm rộn!" Lúc này mới ý thức được nơi đầu ta dựa vào là ngực Tú Nghiên, cảm giác mềm mại khiến xúc giác ta khuếch mở. Trời ạ, ta vừa phạm phải chuyện biến thái gì! Cái gì gọi là "Ta muốn bú sữa mẹ"?! Hơn nữa còn dùng động tác như vậy!!
Tú Nghiên như cũ vẫn gắt gao ôm ta, nàng tựa hồ bởi vì hồi hộp, thân thể càng băng chặt chẽ.
Trong bóng tối ta nghe được tiếng tim đập "Thìch thịch", không biết là củaTú Nghiên, hay là của ta. Dù sao ta cũng cảm giác nhiệt độ thân thể mình như tăng lên vô hạn định, yết hầu khô khốc, không tự chủ được nuốt chút nước miếng, tiếng "Ùng ục" đặc biệt phát ra rõ ràng. Ta tin rằng Tú Nghiên cũng nghe thấy được, bởi vì thân thể của nàng theo động tác ta nuốt nước bọt mà run rẩy hơn. Làm sao bây giờ, ta cần phải tách khỏi Tú Nghiên ôm ấp. Chính là ta lại phát giác mình thế nhưng bắt đầu mê luyến, lòng đang vô cùng yên ổn bỗng chốc xao động lên.
Ta không khống chế nổi mình, hành động đã không còn dựa vào đại não, ta dán chặt Tú Nghiên, nhẹ nhàng hôn lên lồng ngực nàng.
"Duẫn, Duẫn Nhi ?" Phát hiện động tác ta làm, Tú Nghiên sợ hãi nhẹ giọng hô. Ta không để ý đến, chậm rãi hướng phía trên nàng. Từng chút, từng chút một, đặt từng nụ hôn lên cổ Tú Nghiên dài nhỏ. Khi hôn tới hàm dưới, ta dùng chút lực, Tú Nghiên ưm một tiếng lại gắt gao ôm lấy ta. Thân thể chúng ta cứ như vậy dán chặt lại, tuy rằng còn cách quần áo, nhưng vẫn cảm nhận được thân thể Tú Nghiên mềm mại nhỏ gầy. Ta chợt phát giác tiếng thở của mình rất lớn, lớn đến có chút quá đà. Tiếng Tú Nghiên thở gấp cũng cùng ta giao thoa một chỗ. Chỉ cảm giác thân thể mình và Tú Nghiên đều nóng bỏng, tựa như chỉ cần tùy tiện ma xát một cái sẽ bốc cháy lên.
Ta đang làm gì vậy? Ta nghe thấy chính mình tự hỏi.
Nhưng ta không thể khống chế được hành động của mình.
Không biết khí lực từ nơi đâu, thân thể của ta vừa chuyển lên phía trên, đã cúi người phủ phục ở trên người nàng, Tú Nghiên lần này không phát ra thanh âm gì, nàng vẫn chỉ thở hổn hển, tay như cũ ôm chặt eo ta. Trong bóng đêm, ta cúi đầu, dựa vào cảm giác hôn nàng.
Mắt, đó là đôi mắt của Tú Nghiên.
Lông mi thật dài trát lên môi ta, ngưa ngứa, nhưng ta không bận tâm. Lại theo phương hướng ta hôn xuống mi tâm nàng, Tú Nghiên vẫn thở dốc, thân mình giật nhẹ theo, hai bàn tay vốn ôm lấy eo ta giờ đã xoa trên lưng. Ta từ từ hôn dần xuống dưới, dùng môi vỗ về sống mũi cao xinh xắn, sau đó cuối cùng rơi trên môi Tú Nghiên. Ta tận tình hôn lên môi nàng, như đã khô cạn sau mấy trăm ngày nắng. Nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi cạy mở môi ấy, mù quáng tìm kiếm dòng suối ngọt trong miệng Tú Nghiên. Nàng cũng nâng cằm lên, dùng sức hôn trả ta, tay nàng dần dần đặt lên trên cổ, ngón tay mảnh luồn qua từng sợi tóc, giữ đầu ta lại.
Qua thật lâu, ta rời đi môi Tú Nghiên, hướng xuống thăm dò.
Đầy đủ cằm, vừa hôn qua dài nhỏ cổ.
Từng chút từng chút chậm rãi hôn đến trước ngực Tú Nghiên, ta há miệng cắn cắn xương quai xanh của nàng. Nương theo tiếng thở dồn dập, nàng thoáng căng thẳng ôm sát ta, rồi lại buông tay, một bên run rẩy một bên vuốt ve mặt ta, nỉ non nói: "Duẫn Nhi ..."
"Ân?" Ta dùng âm mũi hừ một tiếng xem như trả lời, chỉ lo nghiêm túc hôn xương quai xanh rất gầy mà phi thường nổi bật của nàng.
Nàng thở hổn hển, hai tay vô lực loạn xạ vỗ về lưng ta, càng không ngừng nỉ non: "Duẫn Nhi ... Duẫn... A!" Tú Nghiên đột nhiên duyên dáng kêu to một tiếng, là bởi vì còn cách quần áo, ta hôn lên nơi mềm mại trước ngực nàng. Không có cách nào dừng lại, ta chỉ cảm thấy đầu mình trống rỗng, động tác càng thêm tùy tiện, không muốn dừng lại, cũng không định dừng lại. Tinh tế dùng miệng ta di chuyển tại nơi mềm mại trước ngực, còn cách vải dệt, chợt phát hiện một mảnh thô sáp nổi lên. Ma xui quỷ khiến thế nào ta há miệng cắn vào nơi đó, Tú Nghiên lại ưm một tiếng, nàng lập tức dùng hai tay gắt gao giữ đầu ta lại, ép ta tới không thở được. Một tay ta lại phủ lên ngực bên kia của nàng, ôn nhu xoa nơi đó đầy đặn, Tú Nghiên giãy dụa thân mình, chân không tự chủ loạn động, đan xen cùng với chân ta.
Trừ bỏ không ngừng kêu tên ta, trong miệng Tú Nghiên cũng phát ra một chút âm thanh nức nở, rất trầm và kỳ dị, tựa hồ nàng muốn liều mạng chịu đựng không để mình hô lên thanh âm.
Nếu tiếp tục không ngừng lại, ta biết ta nhất định sẽ làm ra chuyện quá phận.
Không được như vậy, Lâm Duẫn Nhi , ngươi không thể như vậy.
Lý trí như đã trở về, ta nâng người dậy, lần nữa hôn thật sâu lên môi Tú Nghiên, hôn tới nàng phát tiếng nghẹn ngào. Miệng của nàng hơi hơi mở, ta đưa đầu lưỡi vươn vào cùng đầu lưỡi của nàng quấn lấy, Tú Nghiên một bàn tay vỗ về mặt ta, tay kia lại vỗ trên lưng ta.
Thật lâu sau, ta rời khỏi môi nàng, nghiêng đầu tìm kiếm tai trái của nàng. Rốt cuộc tìm được, ta nhẹ nhàng hôn hôn vành tai ấy, vừa thở phì phò, vừa cất tiếng nói khàn khàn nhẹ nói bên tai: "...Nghiên Nhi , ta yêu ngươi."
Nàng nghe xong, lập tức gắt gao ôm lấy ta, tựa hồ muốn đem hai thân thể chúng ta dung hợp làm một.
"Ta cũng yêu ngươi, Duẫn Nhi ." Nàng thấp giọng nói, thanh âm run rẩy, thân thể cũng theo đó run lên.
Ta cứ như vậy cùng nàng ôm chặt nhau, không một động tác dư thừa, cùng nàng thở hồn hển, cùng nàng chậm rãi chờ đợi hơi thở hồi phục lại. Thật lâu sau ta nghiêng người, nằm cạnh bên thân thể nàng, lúc này mới phát hiện người mình đã ướt mồ hôi. Nàng cũng nghiêng thân mình, tới gần, chui vào trong lòng ta, gắt gao ôm lấy, miệng vẫn nhẹ thở phì phò.
Ta ôm chầm nàng, cúi đầu hôn hôn lên trán, sau lúc lâu không nhịn được lên tiếng: "Thực xin lỗi."
Thân mình Tú Nghiên bỗng chốc cứng đờ, theo sau hỏi: "Vì sao xin lỗi?"
"Ta... Ta nhịn không được... Ta..." Ta cũng không biết vì sao phải xin lỗi, hoàn toàn không cách nào tìm được ngôn từ hình dung tâm tình mình lúc này.
Nàng xoa mặt ta, nhẹ nói: "... Đứa ngốc."
"Vừa rồi... Cảm thấy... thế nào?" Ta lại hỏi, thực cẩn thận.
Nhưng không ngờ thân mình Tú Nghiên lại cương cứng hơn, nàng không trả lời.
Đã hiểu không thể đối với quận chúa dạng này, đều tại ta không quản tốt được mình, nhưng không dừng lại được, vừa rồi thiếu chút nữa đã làm ra chuyện quá phận. Ta lo lắng hơn: "Có phải không thích hay không? ... Khó chịu sao? Thực xin lỗi... Ta sau này không bao giờ nữa..." Đột nhiên, môi được một đôi môi khác phủ kín, một loạt lời nói hươu vượn chưa kịp thốt ra đều bị nụ hôn của Tú Nghiên chặn lại. Rất lâu sau đôi môi ấy mới rời đi, nàng nói: "Chớ suy nghĩ lung tung."
Quả nhiên, nàng là con giun trong bụng ta.
Quận chúa tiếp tục thấp giọng nói: "Ta... Ta thích ngươi vừa rồi như vậy, một chút cũng không khó chịu..." Nói rồi đầu ngay lập tức vùi sâu vào trong lòng ta, không nâng lên nữa.
Trong lòng tựa như hoa nở, tâm vừa ở mức thấp nhất nháy mắt đã nảy lên tới bầu trời, ôm thật chặt người trong lòng, ta nhịn không được cười hoài nghi. Mộng sao? Nhưng người trong lòng ta tồn tại rất thật, nàng có độ ấm, nàng có cảm tình, nàng có một lòng cũng yêu ta như vậy. Nhưng ta không dám làm tiếp chuyện gì càn rỡ, ta sợ mình sẽ thật sự không nhịn được. Tình cảm ta đối với Tú Nghiên tựa hồ ngày càng sâu, không có cách nào che giấu. Một năm, một năm sau chúng ta nên làm gì? Ta đã không cách nào rời khỏi Tú Nghiên, rốt cuộc, ta phải làm sao bây giờ?
Ta nghĩ rất nhiều rất nhiều, lại tựa hồ như gì cũng không nghĩ được, hoặc là, nghĩ cái gì cũng vô dụng.
Cảm giác người trong lòng thở đã dần dần vững vàng, giống như đang ngủ.
Ta nghiêng thân mình, nhường Tú Nghiên gối lên tay, cảm nhận được động tác của ta, nàng nỉ non một tiếng, hướng gần ta hơn, ôm sát quanh eo, di chuyển đầu mình tìm một vị trí thoải mái ngủ.
Nếu chúng ta có thể vĩnh viễn không rời xa nhau, vĩnh viễn không phải đối mặt với một năm kia, thì thật tốt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co