I
Vạn Địch thở dài, dụi tắt điếu thuốc đắng nghét trên môi rồi phất tay, ra hiệu cho đám ong bướm vây quanh mình lui xuống. Y nhíu mày, khó chịu vì mùi nước hoa quá ngọt trên người.
Mười năm nằm gai nếm mật, "Vạn thị Thiếu gia" từng oai phong giờ chỉ còn là cái bóng ma bị người đời lãng quên. Giờ đây, khi bản thân đã là Bang chủ Hồng Thiên - chức danh dính đầy máu tanh và thuốc súng - thay vì đắm mình trong sự phồn hoa, náo nhiệt, y lại thèm một chỗ để ngã đầu.
Y không nhớ lần cuối cùng mình ngủ mà không nghe thấy tiếng kêu la, gào khóc là khi nào.
Y đã chán ngấy thứ ánh sáng lập loè, nhầy nhụa của đèn neon của chốn ăn chơi trác táng và xã hội xô bồ bên ngoài, cả những tiếng cười khàn đục, những ly rượu chưa kịp nhấp môi đã vội đặt xuống.
Tiếng nhạc xập xình như một cơn sốt, khói thuốc nặng mùi từ đám đàn em xung quanh chen vào nhau làm đầu óc y thêm nhức, gần một tuần mất ngủ, thứ y vô cùng thèm khát bây giờ là nhốt mình vào một cái két sắt đủ lớn, ngủ đến khi chán thì tỉnh.
Hoặc đơn giản hơn, chỉ là một căn phòng đủ tối, nơi y có thể nằm nghe radio rè hòa lẫn cùng tiếng mưa rơi - thứ âm thanh dai dẳng, buồn tẻ, như tiếng thì thầm của một thành phố quá đỗi già cỗi.
Nhưng ngay cả tửu lâu sang trọng bậc nhất thuộc quyền sở hữu của y ở Cửu Long này, cũng chẳng cho y một đêm yên tĩnh.
Y không còn muốn gì nữa.
- Thưa Vạn Tổng, đây là "hàng" mới...
Giọng ông chủ tửu lâu nghe dính nhớp và run rẩy. Y không buồn ngước lên, chỉ nhếch môi, ngắn gọn phun ra hai chữ:
- Không hứng.
- Ấy... Vạn Tổng à, chỉ cần ngài liếc mắt qua một cái thôi. Này, lại đây!
Ông ta cười nịnh nọt, giọng trượt đi như mỡ.
- Ấy, Vạn Tổng à. Ngài xem, mặt mũi thế này, trông bắt mắt không?... Cực khổ lắm tôi mới mang về được, vẫn còn "tem". Đặc biệt dâng lên Vạn Tổng đây.
Người được gọi tới, là một cậu nhóc chừng khoảng 17-18 tuổi.
- Tên?
- À... Kìa, mau trả lời Vạn Tổng.
Thiếu niên lắp bắp đáp:
- Dạ thưa... Bạch Ách.
Vạn Địch nheo mắt, im lặng.
Đúng như lão chủ tửu lâu nói, y chỉ nhìn qua một lần chứ không ngắm nghía, xét nét như đánh giá một món hàng đấu giá.
Bạch Ách co rúm vai, cố thu nhỏ cơ thể sau chiếc sườn xám trắng mỏng tang, rõ ràng nó không dùng để che đi thân thể mà chỉ khiến đám đàn ông xung quanh trở nên đói khát hơn.
Cảm giác trần trụi, bị phơi bày khiến gương mặt còn mang nét trẻ con của thiếu niên 17 tuổi tái mét. Tuy sợ hãi nhưng tuyệt nhiên chẳng dám cầu xin, chỉ cam chịu chấp nhận số phận bạc bẽo sắp đến với mình.
Vạn Địch lại tiếp tục hút thuốc, dù hiếm khi nào hút xong một điếu, nhưng cứ hễ buồn chán hay bực dọc, y lại chọn cách này, có lẽ cũng vì không chửi thề nên hút thuốc cho đỡ buồn miệng.
Y nhìn đôi chân gầy guộc gần như lộ hết, bó chặt trong đôi tất lưới khêu gợi rồi lẩm bẩm, âm lượng vừa đủ nghe:
- Khó coi thật.
Lập tức, lão chủ tửu lâu tái xanh mặt mày. Nhìn vệ sĩ bên cạnh Vạn Địch khẽ cử động, lão sợ hãi liền quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. Vạn Địch nhìn con sâu béo ú đang ra sức cung phụng mình thì cười khẩy, tự hỏi mặt mày mình đáng sợ hơn cả quỷ hay sao?
Bạch Ách thấy thế thì sợ đến chết lặng, cậu nghĩ lão đại Hồng Thiên sắp cho người đánh mình vì không đủ quyến rũ, cậu biết luật nơi này - không có nhân quyền và công bằng, chỉ có bạo lực và quyền lực, nước mắt và lòng trắc ẩn chẳng đáng một xu.
Vạn Địch chẳng bận tâm đến biểu cảm lo sợ đến nghẹt thở của ông chủ tửu lâu, chỉ phất tay ra hiệu cho lão thôi bái lạy mình, kẻo tổn thọ. Y kéo Bạch Ách đứng dậy, lực tay vừa đủ không khiến thiếu niên sợ đến chết khiếp, ngắn gọn ra lệnh:
- Đi.
Trái với sự chuẩn bị tâm lý của Bạch Ách, sau khi đẩy cậu vào phòng, gã đàn ông quyền lực kia chỉ đơn giản là chốt khóa rồi lên giường, lầm lì ngồi hút thuốc, cả giày cũng chẳng buồn cởi.
Bạch Ách bưng chậu nước ấm đến, quỳ xuống, tay run run cởi đôi giày da đắt tiền.
Vạn Địch tựa lưng vào thành giường, tiếp tục châm điếu thuốc mới, tàn thuốc cũ y vẫn vứt đúng chỗ vào sọt. Dưới ánh đèn cam mờ ở đầu giường, bộ sườn xám tinh khôi của thiếu niên như chen lẫn vào màu khói, hòa làm một thể với làn da trắng đến mức phản sáng.
Y tặc lưỡi, giọng khàn đi vì thuốc:
- Mặc vào đi.
Rồi y cởi áo khoác phủ lên đầu Bạch Ách. Động tác không dịu dàng, nhưng lại đủ để khói thuốc không bay vào mặt thiếu niên.
Bạch Ách sững người, không dám ngẩng đầu lên, tay run rẩy siết nhẹ mép chiếc áo đắt tiền chỉ thơm mùi xà phòng, cậu ngạc nhiên: y không dùng nước hoa sao?
Vạn Địch ngồi đó, nhìn xuống mặt nước trong chậu, hơi nước bốc lên mờ mịt, hệt như sương. Mười năm trước, đôi chân này từng giẫm lên bùn lầy, máu thịt và xác người mới có thể ngồi vào chiếc ghế ấy.
Y khẽ cười, như một hơi thở mệt mỏi, phả ra mùi u hoài:
- Nước này không rửa được. Dọn đi.
Bởi thứ cần rửa không đơn giản chỉ dùng nước là sạch... mà phải dùng máu mà rửa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co