Truyen3h.Co

abiwi2bsbs

Chưa đặt tiêu đề 54

kimmchiiiiiiiii

Chương 54

Trong mắt Điền Chính Quốc phản chiếu ra một mảnh sắc máu, cậu rút kim truyền dịch trên mu bàn tay ra, c*m v** đôi mắt con chó dữ.

Con chó dữ buông miệng, trong tiếng kêu thảm thiết ẳng ẳng của nó, Điền Chính Quốc giơ lên đế giá truyền dịch từng chút lại từng chút, đánh mạnh vào đầu con chó dữ.

Con chó dữ chịu đau thấy máu, lại thêm điên cuồng hơn so với vừa rồi, nhảy bật lên bị Kim Thái Hanh đá trúng bụng, r*n r* bay ngược ra ngoài.

Lúc này đội trưởng vệ sĩ kịp thời đuổi tới, cánh tay dồn sức ấn cổ chó trên mặt đất, đồng thời đầu gối đè tại lưng chó, cơ bắp căng thẳng gồ lên gần như muốn căng toạc quần áo, ấn chặt con chó dữ xuống đất.

Con chó dữ đã bị khống chế hoàn toàn, nhưng đế giá truyền dịch vẫn liên tục không ngừng đấm đánh đầu con chó dữ, chẳng vài lần đã đổ máu.

"Tiểu Quốc." Kim Thái Hanh hô một tiếng, thấy thiếu niên vẫn động tác không dừng, phảng phất như không nghe thấy giọng nói của anh.

Sắc mặt Kim Thái Hanh khẽ biến, không lo cánh tay bị thương, hơi phần cứng rắn kéo thiếu niên vào trong lòng.

"Anh buông tôi ra, tôi g**t ch*t nó!" Điền Chính Quốc trừng người đàn ông, vẻ mặt hung ác đã có chút dữ tợn, nhưng Kim Thái Hanh lại phát hiện đồng tử cậu run rẩy, cơ thể đang giật giật run rẩy một cách mất kiểm soát.

Lông mi bị ướt nhẹp, từng cụm dính vào với nhau.

Kim Thái Hanh trong lòng nổi lên đau đớn dày đặc.

Anh không màng sự giãy giụa của thiếu niên, hai cánh tay gắt gao siết chặt cậu như xích sắt, lòng bàn tay dùng sức ấn trên lưng, lực độ lớn đến mức như muốn dùng sức vò thiếu niên vào trong cơ thể.

Sau một loạt hành động như vậy, Điền Chính Quốc cuối cùng ngừng giãy giụa, chỉ vùi vào ngực người đàn ông, thở hổn hển hồng hộc.

Kim Thái Hanh liếc mắt, một người vệ sĩ tiến lên muốn lấy giá truyền dịch đi, cơ thể thiếu niên lại căng thẳng một chút, đầu ngón tay nắm giá truyền dịch tái nhợt, không thấy một chút sắc máu.

Điền Chính Quốc hít thở dồn dập, nhịp tim nhanh như nổi trống xuyên qua lồng ngực kề sát, từng chút lại từng chút, tựa như cây búa đập thật mạnh trong lòng Kim Thái Hanh.

"Tốt rồi tốt rồi, đã không sao rồi." Kim Thái Hanh cúi đầu, không chê phiền lụy mà không ngừng lặp lại bên tai thiếu niên: "Bây giờ cậu rất an toàn, ngoan, buông tay ra nào."

Không biết qua bao lâu, vệ sĩ rốt cuộc lấy đi giá truyền dịch đã biến dạng nghiêm trọng, ngón tay Điền Chính Quốc cứng đờ một lát vì dùng sức quá độ.

Kim Thái Hanh nắm lấy, v**t v* qua mỗi một ngón tay một cách nhẹ nhàng, kiên nhẫn chờ cậu mềm hoá, bọc hết vào lòng bàn tay.

Đến lúc này, tình huống của Điền Chính Quốc dường như cuối cùng cũng bình phục lại.

Đội trưởng vệ sĩ không màng ánh mắt cảnh cáo của boss, trầm giọng nói: "Ông chủ, cánh tay anh bị cắn rồi, miệng vết thương phải nhanh chóng xử lý."

"Anh trai, anh bị thương?" Điền Chính Quốc chợt bừng tỉnh, hơi đẩy Kim Thái Hanh ra, Kim Thái Hanh lại không buông, có chút do dự: "Cậu đừng nhìn, có hơi máu me."

Điền Chính Quốc lại rất kiên trì: "Em muốn xem."

Kim Thái Hanh khựng lại, chậm rãi buông ra.

Lúc này Điền Chính Quốc mới có thể thấy rõ ràng tình huống.

Hôm nay người đàn ông mặc một thân âu phục màu xanh ngọc, một vùng lớn trên cánh tay loang ra màu sẫm vì bị thấm đẫm máu.

"Sao anh muốn đỡ thay em?" Điền Chính Quốc nóng nảy phẫn nộ bảo: "Em có kinh nghiệm đối phó loại chó này! Anh không xông tới căn bản sẽ không bị thương!"

Đội trưởng vệ sĩ nhìn cậu một cái.

Kim Thái Hanh dùng tay hoàn hảo gõ trán cậu một cái, cười nhẹ bảo: "Giờ còn trách lên tôi được? Nhóc không lương tâm."

Tình thế vừa nãy nguy cấp, tâm tư bảo vệ chiếm thế thượng phong, căn bản không có thời gian nghĩ thứ khác.

Sắc mặt Điền Chính Quốc vẫn rất xấu, trắng bệch không có sắc máu, so với Kim Thái Hanh, cậu ngược lại như người bị thương kia.

Một vệ sĩ phụ trách kéo chó đi, nghe vậy lắc đầu, ông chủ bọn họ nhìn như khổ não, thật ra vẫn thích thú lắm.

Một vệ sĩ ngăn lại bảo vệ vội vàng đến giao lưu, giữ hai bảo vệ xử lý chó và Điền Nhiễm, còn lại mấy người tính cả đội trưởng vệ sĩ che chở hai người đi xử lý miệng vết thương.

Lúc đi qua Điền Nhiễm, Điền Nhiễm đột nhiên vùng vẫy thêm dữ dội hơn, trong miệng phát ra âm thanh ưm ưm ưm, trừng mắt Điền Chính Quốc một cách oán hận ghen tị.

Điền Chính Quốc lạnh lùng nhìn cô ta, ai cũng chẳng ngờ được cậu sẽ đột nhiên nổi loạn, một chân đá Điền Nhiễm mới vừa đứng dậy ngã lại xuống đất.

Điền Nhiễm ngồi dưới đất, cong người không ngừng ho nghèn nghẹn, kêu ưm ưm ưm, không cần đoán cũng biết mắng rất bẩn.

Mấy vệ sĩ đều không khỏi mắt lộ ra kinh ngạc, không ngờ được cậu tiểu Điền trông tựa như cừu, cũng sẽ có một mặt cường thế như vậy.

Hai cánh tay của Điền Chính Quốc vì dùng sức quá mạnh, hiện tại còn đang run rẩy.

Kim Thái Hanh vốn định dẫn Điền Chính Quốc đi chụp phim trước, nhưng Điền Chính Quốc kiên trì muốn cùng Kim Thái Hanh đi xem vết thương trước, bướng bỉnh thật sự, Kim Thái Hanh luôn luôn oai phong một cõi, nói một không hai trên thương trường lại chỉ có thể thỏa hiệp.

Cắt áo khoác, lộ ra miệng vết thương, trên cánh tay mấy lỗ răng còn đang tươm máu. Dung dịch ô-xy già chảy qua miệng vết thương, xì xì tỏa ra bọt trắng tinh mịn.

"Có đau không?" Điền Chính Quốc không đợi trả lời, lo tự mình nói: "Nhất định rất đau."

Đều do Điền Nhiễm!

Mẹ nó!

Điền Chính Quốc trong lòng hiện ra từng đợt suy nghĩ âm u.

[Rè rè rè]

Dòng điện cảnh cáo của hệ thống giám sát chạy qua, cơ thể run rẩy theo sinh lý, Kim Thái Hanh cho rằng cậu nghĩ đến vừa rồi còn đang nghĩ mà sợ, tay phải vốn muốn đáp trên vai thiếu niên ở không trung bẻ cua, cuối cùng chỉ xoa xoa đỉnh đầu Điền Chính Quốc.

"Còn ổn, không phải rất đau." Kim Thái Hanh nói sang chuyện khác: "Tay cậu thì sao? Xương cốt còn chưa mọc tốt, vừa rồi dùng sức như vậy, có đau không?"

Cánh tay Điền Chính Quốc nhìn kỹ còn đang hơi run rẩy, cậu lại lắc đầu.

Không phải không đau, chỉ là mức độ đau đớn này, cậu đã sớm quen rồi.

"Tôi bảo vệ sĩ cùng cậu đi kiểm tra cánh tay trước."

"Không cần, em muốn đi với anh." Điền Chính Quốc cắn môi: "Em muốn đi cùng anh."

Thiếu niên không khóc, ngữ điệu cũng không cứng rắn, chỉ là ánh mắt ấy, khiến Kim Thái Hanh không thể từ chối.

Vết máu trên cánh tay được rửa sạch hết, lộ ra miệng vết thương dữ tợn.

Điền Chính Quốc nhìn, bỗng cúi đầu.

"Đừng nhìn."

Nếu như có bóng ma tâm lý thì làm sao đây? Kim Thái Hanh vừa định rút tay về: "Sh"

Vừa rồi rửa sạch miệng vết thương Kim Thái Hanh cũng không rên một tiếng, lúc này lại phát ra tiếng vì hành động của thiếu niên.

"Cậu làm gì thế?" Kim Thái Hanh trầm giọng hỏi.

đ** l*** **t *t mài qua làn da, ngứa, tê tê.

Điền Chính Quốc nghiêm túc liếm vết thương: "Anh Kim, anh phải nhanh tốt lên."

Bác sĩ một tay thuốc, một tay băng gạc vô khuẩn: "Bôi thuốc là có thể nhanh tốt lên, có thể để tôi băng bó một chút trước không?"

Điền Chính Quốc: "..."

Kim Thái Hanh khụ một tiếng, cánh tay duỗi qua: "Ngài xin mời."

Bác sĩ xử lý động tác thành thạo và nhanh chóng, Điền Chính Quốc không ngừng quan tâm mà hỏi thăm: "Bác sĩ việc này phải chừng bao lâu mới tốt được thế? Ngày thường phải chú ý gì không? Bao lâu phải thay thuốc vậy?"

"Thường một đến hai tuần, ăn uống thanh đạm, vết thương không thể tiếp xúc với nước, cách ngày thay thuốc một lần."

Điền Chính Quốc không ngừng gật đầu, tỏ vẻ mình nhớ kỹ.

Vết thương băng bó xong, lại tiêm mũi vắc-xin phòng bệnh dại, Kim Thái Hanh cùng Điền Chính Quốc đi chụp phim xem cánh tay gãy xương có bị thương lần hai không.

Giữa lúc chờ Điền Chính Quốc chụp phim bên ngoài, đội trưởng vệ sĩ nhận một cuộc gọi, trở về thấp giọng nói: "Điền Nhiễm nói, cô ta muốn chụp được dáng vẻ phát điên của cậu tiểu Điền, tung lên trên mạng, bôi đen thanh danh của cậu tiểu Điền, hạ thấp độ tin tưởng của người xem đối với video phỏng vấn, khiến cho netizen tiến hành bạo lực mạng với cậu tiểu Điền."

Không thể không nói kế hoạch này rất tàn nhẫn, nếu thực hiện suôn sẻ, danh dự của cậu tiểu Điền bị tổn hại đều vẫn là thứ yếu, chắc chắn sẽ có cư dân mạng doxing cực đoan, thậm chí tìm thẳng cậu tiểu Điền gây phiền phức.

Vệ sĩ có thể nghĩ đến, Kim Thái Hanh đương nhiên sẽ không không thể nghĩ được.

"Con chó kia là sao thế?" Kim Thái Hanh mặt vô cảm, nhàn nhạt hỏi.

"Từ nhà họ Điền tìm được quần áo cũ của cậu tiểu Điền rất dễ dàng, con chó kia ngửi thấy mùi, trên người vừa bị trói lại trang bị giật điện, một khi phát điên thì rất dễ sẽ coi cậu tiểu Điền thành đối tượng tấn công."

Vệ sĩ: "Ông chủ, xử lý Điền Nhiễm như thế nào?"

Là lén xử lý, hay đưa đến cục cảnh sát?

Nếu đưa cục cảnh sát, chỉ sợ sẽ không có kết quả khiến người vừa ý.

Điền Chính Quốc chụp phim xong, mới vừa đi ra cửa, bước chân dừng lại.

Cánh tay người đàn ông được băng gạc vô khuẩn màu trắng bao bọc quấn quanh, cúi đầu dặn dò gì đó với vệ sĩ, sườn mặt hình dáng rõ ràng, mày cao mắt sâu, lạnh lùng quyến rũ như pho tượng.

Dường như khóe mắt chú ý tới thiếu niên, khoảnh khắc anh quay mặt lại khóe môi cong lên: "Chụp xong rồi?"

Điền Chính Quốc cúi đầu liếc nhìn sàn nhà: "Ừm."

Kim Thái Hanh: "?"

Mấy người trở về phòng bệnh một người, hộ lý không biết từ nơi nào mang theo một thân mùi thuốc lá trở về, sốt ruột tìm cớ oán giận Điền Chính Quốc đi lung tung, mới có thể bị thương.

Hai người cũng chẳng để ý đến hắn ta, trực tiếp vào phòng bệnh, hộ lý muốn theo vào bị vệ sĩ ngăn lại, bị đuổi việc ngay và luôn.

Nghe hộ lý không cam lòng hét to ngoài cửa, Kim Thái Hanh nâng tay Điền Chính Quốc, nơi ghim kim truyền dịch trên mu bàn tay một mảnh xanh tím.

"Lần sau gặp phải nguy hiểm chạy được cứ chạy," Kim Thái Hanh dặn dò nói: "Đừng lấy cơ thể mình ra đùa."

Điền Chính Quốc phản bác nói: "Anh Kim là nói chính anh à?"

Cậu khựng lại, dường như ý thức được giọng điệu của mình quá gay gắt, dịu lại, nói: "Cảm ơn anh."

Cớ gì đột nhiên chạy ra! Xen vào việc người khác! Cho dù sẽ bị thương cũng là anh ta tự tìm!

Điền Chính Quốc liếc nhìn cánh tay quấn đầy băng gạc của anh.

Chậc!

"Cậu định xử lý Điền Nhiễm thế nào?" Kim Thái Hanh đột nhiên hỏi: "Muốn báo cảnh sát không?"

"Đương nhiên là muốn báo cảnh sát rồi." Điền Chính Quốc cười nói: "Dù sao, chúng ta chính là công dân tuân thủ pháp luật mà."

Kim Thái Hanh vừa rồi cũng đã bảo vệ sĩ đưa Điền Nhiễm đến cục cảnh sát, anh chỉ là hơi có chút bất ngờ đối với lời nói của Điền Chính Quốc, nhưng nhớ tới những chuyện xảy ra trong thời gian này, lại tựa như bên trong tình lý.

Kim Thái Hanh cụp mắt.

Điền Chính Quốc, đời trước, đời này. Rốt cuộc người nào mới là cậu chân chính?

Cơm trưa hai người cùng ăn trong phòng bệnh, bọn vệ sĩ rất có mắt nhìn canh giữ ở cửa.

"Muốn thịt muốn thịt, thịt nhiều một chút, không muốn rau."

Điền Chính Quốc không thích rau, đặc biệt không thích phần thân rau xanh, phần lá thì miễn cưỡng ăn được.

"Rau xanh chứa vitamin phong phú, nếu không thì sẽ rụng tóc, mọc mụn, bong da..."

"Được rồi được rồi! Em biết rồi, anh thật dong dài."

Ăn được một nửa, Điền Chính Quốc đột nhiên phụt cười ra tiếng.

Kim Thái Hanh: "?"

"Ha ha ha, em đột nhiên nghĩ đến, chúng ta hai người, bốn cánh tay, chỉ gom ra một tay khỏe mạnh, ha ha ha ha."

Thật là quá buồn cười, đặc biệt là Kim Thái Hanh đút cậu xong, chính mình rầy rà cố định chén dùng muỗng múc cơm ăn, thật là có hương vị thân tàn chí kiên.

Cười xong, Điền Chính Quốc bỗng nghiêng người.

"Anh Kim, anh giúp em lấy điện thoại chút."

Kim Thái Hanh nhìn nửa mông nhổm khỏi đệm giường của cậu, dừng một chút, duỗi về túi phía sau.

Nhưng có lẽ túi quá nhỏ, Kim Thái Hanh nắm vài lần, mới kẹp được điện thoại.

Song vừa ngẩng đầu, Điền Chính Quốc run người vài cái: "Ngứa quá, ha ha ha."

Điền Chính Quốc mở khóa điện thoại: "Chúng ta thêm WeChat đi."

Bạn tốt trong điện thoại mới của cậu không nhiều lắm, trước mắt cũng chỉ thêm mấy người quen thuộc, số người có thể đếm hết bằng một bàn tay.

Kim Thái Hanh là người thứ năm.

Hai người thêm WeChat, lại tùy tiện trò chuyện một lát, Kim Thái Hanh liền về công ty đi làm.

Một tập đoàn lớn như vậy, mỗi ngày đều có công việc làm không xong, đừng nói chỉ là tay bị thương, có số giám đốc ngay cả một giây trước khi vào phòng sinh cũng còn đang gọi điện thoại.

Người chức vị cao trong công ty lớn không rảnh rỗi như người thường tưởng, thậm chí họ còn là cả năm không nghỉ, mở mắt nhắm mắt chính là công việc.

Nếu muốn nghỉ ngơi mấy ngày, còn phải chen thời gian xử lý tốt công việc trước, mà vào lúc nghỉ ngơi, điện thoại cũng phải bật suốt, để ứng phó các tình huống đặc biệt thường sẽ xuất hiện bất ngờ.

Không có mời hộ lý nữa, Kim Thái Hanh đặc biệt để lại một vệ sĩ để Điền Chính Quốc sai phái.

Điền Chính Quốc ăn xong cơm trưa thì bắt đầu lim dim, đại ca vệ sĩ rất có lễ phép canh giữ ở cửa, cậu nằm trên giường, nhìn chằm chằm mây

trắng trông như bông gòn chậm rãi trôi đi trên bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ.

"Hệ thống, tra một chút, ác mộng của Kim Thái Hanh."

Hệ thống trước đó cũng chưa dám lên tiếng, sợ lại bị ký chủ mắng, nhưng bây giờ nó thật sự kinh ngạc: [Ký chủ, nhưng phải dùng tầm 15 giá trị năng lượng đó!!]

"Sao mày nói nhảm nhiều vậy? Bảo mày làm cứ làm đi!"

[Được! Ký chủ! Tiêu hao 15 giá trị năng lượng, hiện tại còn dư 8 giá trị năng lượng.]

[Nội dung ác mộng sẽ hiện ra trong lúc ký chủ ngủ.]

Không bao lâu, Điền Chính Quốc đã ngủ rồi.

·

Từ sau khi Điền Hoa Dung đi bệnh viện tìm Điền Chính Quốc gây phiền phức thất bại, bà Điền ngay cả nhà họ Điền cũng không về, mà về thẳng nhà mẹ đẻ.

Cha mẹ bà Điền đối với việc bà Điền trở về có chút bất mãn, nhưng thực tế nhiều hơn vẫn là bất mãn đối với nhà chồng hiện tại của bà Điền.

Vốn dĩ chính là liên hôn thương nghiệp, sau nhiều năm như vậy, hai nhà quả thật là đôi bên có ích lợi.

Bởi vì điều này, chuyện lúc trước Điền Hoa Dung ngoại tình có con riêng, đều bảo bà Điền kiên nhẫn một chút, ít nhất kẻ thứ ba đã chết rồi, vậy con riêng còn không phải tùy ý bà đắn đo.

Hiện tại nhà họ Điền không ổn, không chỉ là bị con riêng lên tivi, dẫn tới thanh danh của nhà họ Điền bị tổn hại, liên luỵ danh dự nhà mẹ đẻ của bà Điền.

Thậm chí còn có, còn có nặc danh xem chuyện vui không chê chuyện lớn tung ra tất thảy những gì Điền Chính Quốc gặp phải trong trường thời kỳ tiểu học trung học.

Còn là loại có video có âm thanh, đây không thể nghi ngờ chứng thực tổn thương của nhà họ Điền đối với một đứa trẻ.

"Ly hôn đi." Cha bà Điền nói: "Dù sao nhà họ Điền cũng đã không thấy được hy vọng, ít nhất phải kéo hai đứa nhỏ kia qua đây."

Điền Sùng Nguyên và Điền Nhiễm thế nào cũng vẫn đã được giáo dục tinh anh nhiều năm như vậy.

Bà Điền hiểu rõ ý của cha bà, đây là đang nói, hai đứa nhỏ này có thể trở về, nhưng tương ứng tương lai của chúng cũng phải nghe ông sắp xếp.

— liền giống như bà Điền.

Bà Điền cắn môi: "Được."

Song vừa dứt lời, điện thoại lại đột nhiên vang lên tiếng chuông, là một dãy số lạ.

"Alo? Xin hỏi bà là mẹ của Điền Nhiễm sao? Điền Nhiễm bị nghi ngờ có liên quan đến việc cố ý gây thương tích, phiền bà đến đồn công an XXX một chuyến."

Bà Điền không kịp nghĩ Điền Nhiễm tại sao lại đột nhiên xuất hiện trong nước, bà đứng bật dậy siết chặt túi trong tay: "Con, đột nhiên có chút việc gấp, con đi xử lý trước chút."

Trên đường đang đi tới đồn công an, bà gọi điện cho Điền Sùng Nguyên, hỏi hắn ta có biết Điền Nhiễm đã trở về không.

Điền Sùng Nguyên mắt thấy giấu không được, đành phải thừa nhận: "Em ấy trở về được một khoảng thời gian rồi, ba bảo em ấy về giúp việc trong nhà."

Nói đến việc này, Điền Sùng Nguyên có một câu oán hận: "Con và ba đều đang nỗ lực vì công ty trong nhà, tại sao em gái lại không cần làm việc, còn có thể ra nước ngoài du lịch nghỉ ngơi? Con cảm thấy ba nói đúng, người một nhà chúng ta hẳn nên đồng tâm hiệp lực cùng vượt qua cửa ải khó khăn!"

Bà Điền nhắm mắt, run rẩy nói: "Con cho rằng, việc cần em con giúp trong miệng ba con ý là chỉ thứ gì?"

Bà phẫn nộ lại thương tâm, âm giọng đã không ổn: "Chẳng lẽ con chưa từng nghĩ đến sao? Con bé đại học lại không phải học tài chính, ba con cảm thấy con bé có thể giúp đỡ cho gia đình như thế nào?"

Điền Sùng Nguyên nghẹn lời, có phần chật vật: "Con..."

"Con bé chính là em gái ruột của con," bà Điền cảm thấy thất vọng buồn lòng: "Sao con có thể đẩy em gái con vào hố lửa chứ hả?"

Có lẽ vì hổ thẹn, do đó cảm thấy phẫn nộ, lại có lẽ đối với sự thiên vị của bà Điền với Điền Nhiễm cho tới nay, cảm thấy bất mãn, Điền Sùng Nguyên lớn tiếng nói: "Cho nên cho dù tại thời điểm thế này, con cứ phải hối hả ngược xuôi, đi xin người khác giống như con chó, chỉ vì mấy trăm vạn kia. Mà Điền Nhiễm thì có thể vui vui vẻ vẻ, mỹ mãn xuất ngoại giải sầu sao?"

"Mẹ! Con cũng là con của người, tại sao người thiên vị Điền Nhiễm như vậy?"

Bà Điền nghe âm bận trong điện thoại, cắn môi chảy cả máu.

Tại sao thiên vị Điền Nhiễm?

Có lẽ là vì bà không muốn để con gái của mình giống với mình, hôn nhân đại sự đều bị tùy ý dàn xếp, coi thành lợi thế kinh doanh, muốn cho cô vui vẻ một chút.

Lại có lẽ, là vì trong tiềm thức bà đã biết tương lai của Điền Nhiễm sẽ đi lên đường xưa của mình, cho nên mới sẽ thực hiện một ít bồi thường cho cô trước.

Bà Điền vẫn luôn cho rằng tuy cuộc hôn nhân của mình không hạnh phúc, nhưng con của bà ít nhất hạnh phúc.

Nhưng không ngờ rằng, con trai bà hóa ra đã nghĩ như thế.

"Bà chủ, đến đồn công an rồi."

Bà Điền thu xếp tốt tâm trạng, lớp trang điểm trong gương có hơi lem, bèn dặm lại lớp trang điểm, mới đẩy cửa xuống xe.

Bà Điền không ngờ được lần đầu tiên đến Cục Cảnh Sát, thế nhưng là bởi vì con gái.

Bà thuận lợi gặp cảnh sát, nhìn thấy video sự việc trích từ theo dõi.

Lại là có quan hệ với đứa con hoang Điền Chính Quốc kia!

Bà Điền cắn răng.

"Người bị hại ngài Kim từ chối giải hòa riêng..."

"Chờ đã, anh nói ai?" Bà Điền cho rằng mình nghe lầm.

"Người bị chó cắn là Kim Thái Hanh ngài Kim, đối phương từ chối giải hòa riêng, yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự cô Điền."

Bà Điền choáng váng, câu nói kế tiếp cũng không nghe rõ.

Bà lung lay đứng dậy, hỏi: "Tôi... có thể gặp Tiểu Nhiễm một chút không?"

Hai cảnh sát đối ánh mắt một chút: "Có thể."

Điền Nhiễm vừa nhìn thấy bà Điền, lập tức xông tới: "Mẹ, mẹ bảo bọn họ thả con ra ngoài, con..."

Chát!

Bà Điền trực tiếp cho cô ta một cái tát: "Con chọc ai không tốt, tại sao phải hết lần này đến lần khác chọc nhà họ Kim!"

Bà Điền ngay cả hung dữ cũng chưa từng dữ với cô ta một lần, càng nói gì đến đánh cô ta.

Điền Nhiễm bụm mặt, cúi đầu sau một lúc lâu, khi ngẩng đầu lên ánh mắt mang lên oán hận: "Tại sao? Con muốn đối phó là Điền Chính Quốc! Con sao biết anh ta sẽ chắn trước mặt Điền Chính Quốc!"

Điền Chính Quốc mạng cũng thật tốt! Thế nhưng khiến cậu ta nịnh bợ được nhà họ Kim!

Mắt thấy nhà họ Điền càng ngày càng tệ, kẻ nát luôn luôn bị cô ta đạp lên dưới lòng bàn chân, lại muốn bám kim chủ, một bước lên trời.

Điều này khiến cho cô ta làm sao không có trở ngại trong lòng? Sao không có trở ngại!

Điều cô ta muốn làm nhất đời này, chính là nhìn Điền Chính Quốc hư thối hôi thối trong mương thối, cậu ta phá hủy nhà mình, tên đó, dựa vào đâu có thể sống thật tốt!

Thời gian vừa đến, bà Điền liền ra ngoài.

Trang bị giật điện trên cổ con có dữ là chứng cứ, cộng thêm nửa đoạn video điện thoại Điền Nhiễm quay được, chứng cứ rất rõ ràng.

Bà Điền thất hồn lạc phách đi ra cục cảnh sát.

Tiếng chụp hình trong trẻo hết đợt này đến đợt khác, đèn flash gần như muốn chói mù hai mắt bà.

"Xin chào bà Điền, xin hỏi con gái bà Điền Nhiễm thật sự cố ý sử dụng chó dữ đả thương người sao?"

"Bà Điền, xin hỏi ngài nghĩ sao về những tiết lộ đó trên mạng đối với con gái bà?"

"Con gái bà thật sự là tình nhân của người khác? Những việc kinh doanh đó của công ty nhà họ Điền đều do cô ấy trả giá không chính quy đạt được đến sao?"

"Xứng đáng!"

Trong phòng bệnh, Tần Húc nhìn bà Điền bị phóng viên vây quanh trong video nói: "Người có thể dạy dỗ ra loại con gái này, có thể là người tốt gì."

"Đúng đó đúng đó." Kim Du Du nhận được WeChat của anh hai, biết được ân nhân thiếu chút nữa lại bị thương, khiếp sợ, lập tức đẩy lời mời vào buổi chiều của quý cô nào đó, đi thăm hỏi Điền Chính Quốc.

"Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Những lời này cấm có sai." Từ Phi Diệu bắt chéo chân, bứt một quả nho ném vào trong miệng.

Hắn liếc nhìn vệ sĩ đứng dựa tường, tận hết sức lực, mỗi thời mỗi khắc đều nghĩ đến trợ công cho Kim Thái Hanh: "Vệ sĩ của A Hanh, lúc trước tôi muốn mượn mấy người cậu ấy cũng không chịu, không ngờ cậu ấy thế mà trực tiếp sắp xếp cho cậu."

Kim Du Du cũng đặc biệt tích cực, cô thích Điền Chính Quốc tinh xảo trắng nõn như búp bê, cậu lại là ân nhân của mình, mỗi ngày mỗi ngày, cô chỉ cần vừa tỉnh dậy nghĩ đến có ân nhân trên đời, liền cảm thấy thật vui vẻ.

Hiện tại cuộc sống hạnh phúc như đang nằm mơ.

"Đúng vậy, anh Điền, ừm, anh hai của em thật sự đối với anh rất tốt đó." Kim Du Du gật đầu.

Lời này thật cũng không phải nói bậy, anh hai sau khi dọn ra ngoài không lâu trước đây, cũng không về nhà mấy.

Số lần tới bệnh viện gặp mặt Điền Chính Quốc, cũng nhiều hơn nhà họ Kim.

"Ha! Cũng chỉ là bị anh ta gặp phải, nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như vậy!" Tần Húc nỗ lực muốn nhiều chút cảm giác hiện diện, hai ngày trước hắn có tức giận, cảm thấy Điền Chính Quốc u mê không tỉnh, nhưng đó là với gã tóc xám.

Thật là, một gã tóc xám thôi không đủ, lại đến một Kim Thái Hanh, vì sao tình địch của hắn ló ra nườm nượp thế?

"Nhưng người cứu tiểu Quốc là A Hanh, không phải cậu." Từ Phi Diệu nhún vai: "Cậu cứ chấp nhận số phận đi."

Bọn họ vô cùng náo nhiệt, nói chí chí chóe chóe.

Điền Chính Quốc ngồi xếp bằng, híp mắt cười nhìn bọn họ, nhưng trên thực tế ánh mắt lại không có điểm nhìn.

Từ sau khi tỉnh dậy sau giấc ngủ ngủ trưa, cậu luôn thường thường sẽ thất thần.

Cậu lấy góc nhìn của thượng đế, đứng xem cảnh trong mơ của Kim Thái Hanh.

Hóa ra, ác mộng của Kim Thái Hanh là cậu à.

Đây không phải mục tiêu hướng đến của cậu cho đến giờ sao?

Nhưng vì sao, trong lòng cậu lại không có vui sướng như dự đoán?

"Anh Điền, ăn điểm tâm. Điểm tâm nhà này ăn ngon lắm." Kim Du Du nghiêm túc sắm vai một nhân viên phục vụ chia thức ăn: "Còn có trà sữa hạt dẻ khoai môn BoBo dâu tây mới ra này, anh nếm thử, thật sự uống ngon cực."

Điền Chính Quốc: "Ừm, hương vị thật sự không tệ. Ngọt mà không ngấy, đồ ngọt mãi đỉnh."

Kim Du Du: "Đúng không đúng không, em đã cảm thấy anh Điền anh sẽ thích."

Kim Du Du gửi tin nhắn cho Kim Thái Hanh.

Kim Du Du: Ok rồi! Anh Điền thật sự rất thích!

Không lâu, bác sĩ xem phim chụp buổi sáng: "Vận may không tệ, xương cốt đều mọc rất tốt, không mọc lệch, nhưng nếu muốn nhanh tốt chút, thì đừng dùng sức nữa. Có chuyện gì tận lực để cho người khác giúp cậu làm."

Từ Phi Diệu ám chỉ: "Nghe thấy chưa? Không phải sợ làm phiền người khác, bạn bè chính là để dùng vào lúc này."

"Ngài Kim công việc bận rộn." Tần Húc tận hết sức lực, xung phong nhận việc: "Tôi thì không giống vậy, tôi rảnh lắm."

Thật sự có hơi phiền.

Điền Chính Quốc cười cười: "Không cần, đại ca vệ sĩ sẽ giúp tôi."

Tần Húc nóng vội: "Có số việc anh ta không tiện làm, tôi cũng có thể giúp cậu."

Những người khác đều kinh ngạc mà nhìn về phía hắn.

"Không." Điền Chính Quốc không chút do dự: "Chuyện người khác không thể làm, anh cũng không được."

Thật là, một chút mặt mũi cũng không cho.

Tần Húc sắc mặt khó coi, trực tiếp xoay người rời đi.

Giờ này hẳn là hết hy vọng rồi nhỉ.

Điền Chính Quốc nghĩ.

Từ Phi Diệu bật ngón tay cái: "Đối đãi với người không thích là phải không cho bất kỳ một chút hy vọng nào như vậy."

Lúc chạng vạng, Kim Du Du và Từ Phi Diệu cũng rời đi.

Điền Chính Quốc đứng trước cửa sổ, nơi này có thể nhìn thấy hồ, vịt mẹ trên mặt hồ đang dẫn theo một đám vịt con trôi nổi trên nước.

"Hệ thống, tốn chút giá trị năng lượng, làm vết thương của Kim Thái Hanh giảm bớt đau đớn, nhanh tốt lên. Chú ý khống chế tốt tốc độ, đừng bị phát hiện khác thường."

[Ớ ớ?!! Ký chủ, ngài rốt cuộc muốn làm người rồi?]

"Đừng hiểu lầm, tao chỉ không muốn nợ ân tình của anh ta."

Chỉ thế mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co