Chưa đặt tiêu đề 66
Chương 66
Kim Du Du rúc trên sofa trong phòng khách, buồn bã ỉu xìu gọi điện thoại, ngữ điệu có chút ý làm nũng, mẹ Kim vốn muốn đến nhà ấm trồng hoa yên lặng thả chậm bước chân.
"Không được, hôm nay em không đi được." Kim Du Du duỗi tay với lấy ly trên bàn, đầu chỉ rướn một chút, đầu lại đột nhiên đau nhói, cô sh một tiếng, không nhịn được nhỏ giọng oán giận với vẻ không vui: "Không biết có phải hứng điều hòa bị cảm không, hay gần đây nằm mơ quá nhiều, không ngủ đủ, đầu như bị Dung ma ma đâm kim, đau quá."
Trong loa truyền ra giọng nói yếu ớt của Từ Thành Anh: "Anh cũng vậy, anh tiểu Điền, hai ngày này đều không thể chơi với cậu. Ắt xì, tôi hình như bị cảm rồi, còn có hơi sốt choáng quá."
Mẹ Kim ngạc nhiên vì con gái thế mà có quan hệ tốt như vậy với Từ Thành Anh, thường xuyên sẽ điện liên lạc, chẳng qua nghĩ rồi nghĩ, Từ Phi Diệu và A Hanh quan hệ tốt, có lẽ Từ Thành Anh được anh trai cậu dặn dò phải chăm sóc Du Du.
Đang nghĩ như vậy, mẹ Kim vừa định tiếp tục đi ra ngoài, thì một giọng nói khác tuổi trẻ sạch sẽ truyền ra.
"Cơ thể không khỏe, phải nghỉ ngơi nhiều biết không? Cảm mạo thì uống thuốc, không ngủ đủ thì ngủ nhiều, sức khỏe quan trọng hơn."
Giọng của thiếu niên có hơi sữa, nhưng ngữ điệu mang theo sự kiên định chân thật đáng tin: "Các cậu nhanh khỏe lên, chúng ta mới có thể cùng ra ngoài chơi."
'Ra ngoài chơi với tôi đi, tôi dẫn cô đi xem pháo hoa.'
Trong hoảng hốt, bên tai Kim Du Du phảng phất có một giọng nói đồng thời vang lên, gần như trùng lặp với câu nói truyền ra từ trong tay.
Kim Du Du một thoáng tim đập nhanh, tay run lên, không cầm chắc, điện thoại liền trượt xuống mặt đất.
"Chờ các cậu khỏe, chúng ta có thể cùng đi ra ngoài chơi, cho nên mấy ngày nay các cậu phải nghỉ ngơi thật tốt nhé."
Kim Du Du cúp trò chuyện nhóm, mẹ Kim đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cô: "Du Du, cơ thể con không khỏe?"
Mẹ Kim lo lắng áp mu bàn tay lên trán con gái, nhiệt độ cơ thể bình thường, cũng không có dấu hiệu nóng lên.
Mẹ Kim khẽ thở phào.
Kim Du Du dạ một tiếng, có hơi ngượng ngùng mà cắn môi: "Không có gì ạ, chỉ là không ngủ đủ được mấy."
Mẹ Kim không muốn bức ép cô, bèn luôn mãi dặn dò: "Ừm, không ngủ đủ thì lên lầu đi ngủ đi, cơm trưa nấu xong mẹ lại gọi con."
Kim Du Du vừa lúc cũng quả thật buồn ngủ, bèn không từ chối, mẹ Kim đưa cô vào phòng, vừa muốn rời đi, tay bị Kim Du Du nắm lấy.
Thiếu nữ vẫn rất gầy nằm trên giường, có chút ngượng ngùng mà cắn môi: "Cái đó, mẹ ơi mẹ có thể đừng đi, ở đây cùng con không?"
Mẹ Kim sửng sốt một thoáng, nhưng rất nhanh nở nụ cười dịu dàng: "Đương nhiên được rồi."
Bà ngồi bên giường, nắm lấy tay con gái: "Con ngủ thật ngon nhé, mẹ sẽ ngồi đây không đi."
Kim Du Du kéo chăn đơn đến dưới mũi, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn mẹ."
Kim Du Du ngủ rồi, mẹ Kim giữa chừng nhận được cuộc gọi đến của chị em có quan hệ tốt, hẹn bà chiều đi đánh bài.
"Không được đâu, đứa nhỏ Du Du này có lẽ hứng điều hòa bị cảm lạnh rồi, tôi phải ở nhà với con bé."
Lời của chị em tốt truyền ra: "Du Du bị bệnh? Vậy chiều tôi cũng không đi đánh bài, đến thăm Du Du luôn..."
Còn chưa nói xong, trong phòng đột nhiên truyền ra một tiếng hét thê lương.
Mẹ Kim sững lại, điện thoại cũng không kịp cúp chạy thẳng về phòng, nắm lấy vai con gái cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới: "Sao vậy? Sao vậy? Có phải không khỏe ở đâu không?"
Kim Du Du sắc mặt trắng bệch, trên mặt còn sót lại nỗi hoảng sợ chưa rút đi từ cảnh trong mơ, mồ hôi nhiều đến mức làm ướt cả tóc mái và tóc nơi thái dương, mẹ Kim nhìn đau lòng: "Du Du, con đừng dọa mẹ mà, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Hai mắt Kim Du Du đầy hơi nước, nhào thẳng vào trong lòng mẹ Kim, nói với giọng run rẩy: "Không có gì, con chỉ là mơ thấy mình nhảy lầu."
Mẹ Kim: "Không sợ, chỉ là mơ thôi, mẹ ở đây, không có gì phải sợ."
Kim Hiên mới vừa thức nghe thấy động tĩnh gõ cửa tiến vào: "Con hình như nghe thấy tiếng em gái hét, xảy ra chuyện gì?"
"Anh cả con cũng ở đây." Mẹ Kim cho Kim Hiên một ánh mắt, Kim Hiên thức thời đến ngồi bên kia giường, hai người một trái một phải vây quanh Kim Du Du.
"Con xem, chúng ta đều ở đây, sẽ không có việc gì."
Kim Du Du nắm chặt lấy drap giường, vâng một tiếng, vẻ mặt lại không tin.
Đơn giản là nội dung trong mơ lần này quá chân thật, hơn nữa, vẻ mặt cô có chút hoang mang.
Ở trong mơ, ngày cô trở về đó, lúc bị mấy người kia uy h**p trong con hẻm, cũng không có ân nhân tới cứu cô, chuyện xảy ra ngày đó cho dù là ở trong mơ, hiện giờ hồi tưởng lại vẫn khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Cô không gặp được ân nhân, sau khi đã xảy ra những chuyện khiến người ghê tởm đó, cô từ đây chẳng gượng dậy nổi, càng ngày càng im lặng, sau đó những người đó làm trầm trọng thêm, sự tình mới trồi lên mặt nước, nhưng mà lúc này, Kim Du Du đã trầm cảm.
Ân nhân cũng ở trong mơ của cô, nhưng hai người cũng chưa từng nói chuyện mấy câu, rất nhiều lần ân nhân đều nhìn cô từ xa, ánh mắt ấy tựa đồng tình tựa hồi ức tựa đau khổ lại tựa thương hại, phức tạp đến mức khiến người ta khó có thể đọc hiểu.
Một lần cuối cùng, lúc cô đi bệnh viện kiểm tra, ngẫu nhiên gặp phải ân nhân.
Trong mơ, anh Điền nhẹ giọng nói một câu bên tai cô, nội dung cụ thể cô thật sự không nhớ rõ, nhưng lại vẫn có thể cảm nhận được giọng điệu của anh ấy dịu dàng đến mức khiến người nao lòng.
Khác với người khác kiệt lực cổ vũ cô, chọc cô vui vẻ, lời anh ấy nói, khiến mình trong mơ chân chính tìm được chốn về, trong nơi sâu trong lòng dường như nhẹ nhõm, không còn mang theo gánh nặng như trước.
Kim Du Du nhìn thấy mình trong mơ kinh ngạc trợn to mắt, sau đó, hơi cười nhẹ bằng góc nhìn thứ ba.
Cô cho rằng lúc sau sẽ càng ngày càng tốt, nhưng mà trước mắt tối sầm, khi tỉnh táo lại, dưới chân lơ lửng, cơ thể rơi mạnh xuống từ tòa nhà cao.
Đáy lòng cô một mảnh bình tĩnh, nhưng đau đớn dữ dội vào khoảnh khắc cơ thể rơi xuống đất khiến người ta đau tận xương tủy.
Cho nên cô mới có thể bừng tỉnh, nhưng sau khi thật sự tỉnh lại, nội dung trong mơ dần dần mơ hồ, bảo tồn lại cuối cùng lại chẳng phải đoạn thời kỳ vùng vẫy tối tăm đau khổ ấy, cảm nhận sâu nhất ngược lại là sự tự do và thả lỏng cuối cùng.
Nhẹ bồng bềnh.
Như một đám mây trôi theo gió trên bầu trời.
^
Trợ lý Nghiêm cảm thấy ông chủ của anh ấy hôm nay có hơi thất thần, anh ấy cũng không phải ăn nói bừa bãi, cũng không phải ác ý hiểu lệch, chứng cứ có vài điểm dưới đây.
Trong cuộc họp thường kỳ vào buổi sáng, một khuôn mặt hiếm khi không biểu cảm, ánh mắt thờ ơ, khiến nhân viên tham dự sợ đến nỗi tưởng mình làm sai gì, ngay cả nói chuyện đều nơm nớp lo sợ, đầu cũng chẳng dám nâng, chứ đừng nói là nhìn sang.
Cũng chỉ có trợ lý Nghiêm phát hiện sếp Kim có hơi tâm thần lơ lửng, ánh mắt thường thường nhìn về phía dưới bên phải.
Hửm? Bộ nơi đó có thứ gì à?
Trợ lý thò lại gần nhìn thoáng qua lại cũng không nhìn thấy gì.
Sau khi cuộc họp chấm dứt, sếp Kim về văn phòng, phê duyệt xử lý văn kiện trên công việc.
Trợ lý nắm thời gian gõ cửa đi vào, trên bàn có hai chồng văn kiện, anh nhìn về phía một xấp dày kia: "Sếp Kim, tôi mang ra ngoài những văn kiện đã xử lý xong này trước."
"Khụ." Kim Thái Hanh như thể chợt hồi hồn, khụ một tiếng, nhạt giọng nói: "Những cái đó còn chưa xử lý, một tiếng sau cậu hẵng đến."
Trợ lý liếc nhìn một chồng kia bên cạnh, hơi mỏng trông chẳng quá hai ba phân, ngày thường lúc này đã cơ bản xử lý xong hết rồi.
Sếp Kim? Bộ ngài có tâm sự gì à?
Trợ lý cũng chỉ nghĩ bâng quơ, việc riêng của cấp trên trừ phi cấp trên chủ động nhắc, mặt khác một mực giả vờ không biết.
Trong văn phòng.
Kim Thái Hanh đi đến trước cửa sổ, châm một điếu thuốc.
Anh nhìn mây trên trời, tầm mắt không có điểm nhìn, để trống đầu óc, dường như chẳng hề nghĩ gì.
Nhưng tại sao, đám mây kia trên bầu trời, trông càng ngày càng giống Điền Chính Quốc?
Đùi phải anh bất giác hơi run lên, phảng phất đang nhắc nhở anh về chiếc hộp nhỏ đội túi quần ra độ cung kia.
Kim Thái Hanh chậc một tiếng, anh vuốt mạnh đầu, rũ mắt che lấp sắc thái sâu thẳm trong mắt, một hơi hút hết nửa điếu thuốc, lại dùng bụng ngón cái và ngón trỏ bóp tắt nó.
Buổi chiều tham gia cuộc họp báo sản phẩm hiện đã nghiên cứu phát minh thành công dưới cờ tập đoàn, sản phẩm một khi công bố, liền khen ngợi như nước.
Kết thúc tiến hành xã giao tất yếu, Kim Thái Hanh đi đến trong một góc không người, mới vừa móc ra một điếu thuốc cắn ngoài miệng, khi ngón cái đang ấn trên nắp bật lửa.
Một nam một nữ xô xô đẩy đẩy đi vào góc, Kim Thái Hanh đang đứng sau tường chịu lực, không nhìn thấy bóng người, cho nên hai người kia cũng không phát hiện.
Người nam nói: "Mấy ngày không để ý em, em biết mình sai ở đâu chưa?"
Người nữ lời nói kinh ngạc: "Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy?"
Người nam nhíu mày: "Ngay tối hôm đó mười ngày trước, chúng ta không phải cãi nhau à? Mấy ngày nay anh đặc biệt để lại thời gian, không đến tìm em, chính là muốn để em tự nghĩ lại."
"Anh bị điên à! Chúng ta đã chia tay rồi!"
Người nam: "Cái gì! Anh không cho! Anh cũng không phải không để ý em, anh bận công việc, bộ em không thể thông cảm một chút à?"
Người nữ: "Thông cảm cha anh! Con mẹ nó anh cũng biết là mười ngày cơ đấy! Mẹ nó ngày hôm sau tôi đã block anh rồi! Công việc có bận, thời gian trả lời một tin nhắn cũng không có à? Gọi điện thoại có thể phí bao nhiêu thời gian? Ồ, anh muốn thì đến, không muốn nữa thì đi, còn phải bảo tôi hiểu cho anh thông cảm anh ở yên chờ anh?"
"Đồ đàn ông chó sao anh không đi ăn cứt đi?"
"Cô!" Người nam thẹn quá thành giận, vừa muốn động thủ, người nữ bỗng gọi một tiếng: "Anh yêu."
Một nam đầu đinh khác đi tới, người nữ vui mừng ôm lấy cánh tay anh ta, khinh thường nói: "Anh đừng đến tìm tôi nữa, hai ngày không liên lạc mặc định chia tay, việc này anh cũng không biết à?"
"Hừ ~ anh yêu chúng mình đi thôi."
Kim Thái Hanh cắn điếu thuốc, nghe xong trò hề lộn xộn vừa xảy ra.
Anh liếc mắt nhìn qua, còn có thể thấy bóng dáng người nữ kia ôm đầu đinh dính nhau rời đi, người nữ nghiêng đầu nói chuyện với đầu đinh, nở nụ cười vui vẻ hạnh phúc.
Chớp mắt này, phảng phất người nữ biến thành Điền Chính Quốc, ôm một người đàn ông xa lạ khác vui mừng gọi anh trai.
Trong đầu đột nhiên hiện lên Điền Chính Quốc ôm anh, ngẩng đầu gọi anh trai vẻ mặt vì sao không để ý đến cậu, đáng yêu khiến người ta không khỏi mềm lòng, làm người rủ lòng thương.
Cậu cũng sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy với người khác ư?
Cạch!
Ngọn lửa bùng lên, tàn thuốc cháy xèo xèo.
"Ai ở đó?" Người nam không ngờ nơi này hẻo lánh như vậy thế mà còn có người ở, vậy chuyện mất mặt hắn bị cắm sừng vừa rồi chẳng phải bị người khác nghe thấy ư?
Người nam siết chặt nắm tay: "Mẹ kiếp con chuột mày trốn ở chỗ đây nghe lén người khác! Ặc!"
Lời nói chợt im bặt, người nam cảm thấy cổ như thể bị dây thừng siết chặt, phẫn nộ lập tức lui bước, chỉ còn khủng hoảng: "S-sếp Kim, tôi không ngờ là ngài..."
Kim Thái Hanh cũng chẳng buồn liếc hắn một cái, lo tự mình rít một hơi thuốc lá, thở ra làn khói trắng.
Không ai nói chuyện, người nam sờ sờ cổ, vô cùng xấu hổ. Hắn quay đầu, chỉ chỉ hướng rời đi, sau khi phát hiện sếp Kim vẫn làm lơ hắn, xấu hổ xoay người đi luôn.
Hình ảnh trong đầu đang tiếp tục truyền phát.
Cơ thể trắng nõn, mỗi một động tác đều sẽ tác động cơ bắp mượt mà co lại hoặc thư giãn, bình thường người thường xuyên ngồi văn phòng mỡ dưới da chỉ nhiều không ít.
Nhưng trên người Cố Ngu không có, làn da anh rất mỏng, đường nét cơ bắp hình dáng rất rõ ràng, dưới nước ấm xối, gân xanh trên cánh tay cổ và bụng dưới hiện rõ mồn một, dường như muốn xuyên da ra.
Ưm, đẹp, thích xem.
Lúc này anh đại khái mới vừa vào phòng tắm, mỗi một chỗ đều rửa vô cùng tỉ mỉ.
Giang Dữ Mặc ngón tay giật giật trong không trung, phảng phất như đang miêu tả đường cong trên hư không.
Cậu nhéo cánh tay mình, bĩu môi không quá vừa lòng.
Trước đây trùng hợp sờ qua một lần, cậu biết xúc cảm tốt bao nhiêu.
Chờ sau này có cơ hội, nhất định phải tay sờ cho đủ.
Giang Dữ Mặc cứ vậy ngoài miệng bịa lung tung một hồi, câu chuyện tình yêu máu chó bị người lừa thân lừa tâm thất tình, làm hai người bên cạnh đau lòng cùng chửi gã tồi không biết xấu hổ khốn nạn kia với cậu.
Đồng thời lại cũng không chậm trễ thưởng thức cảnh đẹp.
Cố Ngu mặc áo ngủ, đi ra khỏi phòng tắm, cầm lên điện thoại bên giường, cúi đầu nhìn tin nhắn trong máy.
Giang Dữ Mặc nheo nheo mắt, nụ cười gia tăng che giấu hứng thú trong ánh mắt.
Anh sẽ có phản ứng gì đây?
Giang Dữ Mặc chờ mong, nhưng rất nhanh nụ cười của cậu biến mất.
Cố Ngu không có biểu cảm gì, anh chỉ lướt màn hình, nhìn kỹ mỗi một tấm ảnh chụp và video.
Giang Dữ Mặc có thể nhìn thấy mình 'mượn góc' với những người khác trên ảnh chụp, hiệu quả thị giác trông giống như đang hôn mặt, mình gương mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly, vừa thấy chính là dáng vẻ rất không đúng.
Như vậy Cố Ngu cũng không có thay đổi biểu cảm quá lớn, anh chỉ lẳng lặng nhìn vài phút, sau đó nhắm mắt, khi mở mắt lần nữa, Giang Dữ Mặc nghe thấy anh gọi điện cho vệ sĩ: "Sau này, trừ phi hành vi và sự kiện khác thường, những việc này đều không cần gửi nữa."
Hệ thống: Oh hoh! Chơi lố rồi.
Ký chủ sẽ không tức giận quá đó chứ?
Nó đi nhìn biểu cảm của ký chủ, thì phát hiện cậu còn đang cười, chỉ là nụ cười này lại như một mặt nạ hoàn toàn không có cảm tình.
Mà Cố Ngu phảng phất rốt cuộc đưa ra một quyết định chậm chạp không thể hạ quyết tâm, thở ra một hơi khí dài nặng nề, nằm thẳng lên giường tắt đèn nhắm mắt lại, nhìn dáng vẻ là muốn ngủ.
Mà lúc này, thời gian cũng đến rồi, Giang Dữ Mặc không kéo dài thời gian, hình ảnh trong đầu biến mất, một lần nữa quy về một vùng tối tăm.
Tốt, rất tốt.
Giang Dữ Mặc nghiến chặt răng, gần như muốn bóp nát ly thủy tinh.
Người bên cạnh nhìn ngây người, dáng vẻ tức giận càng hấp dẫn hơn dáng vẻ thất hồn lạc phách vừa rồi.
Hai người liếc nhau, đều cảm thấy đây là một cơ hội, sôi nổi chủ động xuất kích.
"Đừng nghĩ về gã tồi kia nữa, hắn ta không quý trọng cậu đó là hắn không phúc phận!"
"Đúng vậy, điều kiện của cậu tốt như vậy, ai mà không tìm được? Đừng buồn, uống rượu uống rượu, rượu cậu uống đêm nay tôi thanh toán hết cho cậu."
Một người khác không cam lòng yếu thế: "Còn tôi nữa còn tôi nữa."
Giang Dữ Mặc diễn trò làm cho trót, kéo khóe môi, nụ cười càng thêm ngọt ngào: "Được thôi, làm chúng ta không say không về."
Với ánh đèn hỗn loạn của quán bar căn bản không nhìn ra vẻ mặt có lệ của cậu.
Ánh mắt Giang Dữ Mặc lạnh lùng, cả khuôn mặt chìm vào trong bóng tối.
Cậu rất ít sẽ muốn có được một thứ mãnh liệt như vậy, Cố Ngu anh ta nếu đã xông vào thế giới của cậu, mặc kệ nguyên nhân gì, cho dù có phải trói, cậu cũng tuyệt đối sẽ không để Cố Ngu rời khỏi thế giới của cậu!
Mà lúc này, Cố Ngu mới vừa đưa ra quyết định, cũng không thờ ơ như bên Giang Dữ Mặc đã thấy.
Cố Ngu đã quen không biểu lộ cảm xúc chân thực, cho dù là trong không gian chỉ có một mình mình cũng như thế.
🔥 ƯU ĐÃI HOT
Anh kiểm soát hơi thở, cực lực xua tan cảm xúc chua căng đi vào giấc ngủ.
Đại não như máy chiếu phim tự động phát hình ảnh nhìn thấy vừa rồi, hoàn toàn không thể kiểm soát trình diễn trăm lần ngàn lần, hình ảnh tự động phóng to, trực tiếp ngó lơ người hoặc vật chướng mắt khác, chỉ có nụ cười của thiếu niên không ngừng xuất hiện trước mắt.
Nửa tiếng sau, Cố Ngu vẫn bực bội không ngủ được.
Anh dứt khoát ngồi dậy đến phòng tập thể thao, ngay cả găng tay quyền anh cũng không mang, trực tiếp đánh ra cú mạnh vào bao cát.
Âm thanh bịch bịch bịch gần như vang vọng cả đêm.
Tuy rằng Giang Dữ Mặc nghe thấy Cố Ngu bảo vệ sĩ đừng gửi tin nhắn cho anh nữa, Giang Dữ Mặc nghe xong rất tức giận, nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, Cố Ngu cũng không rút hết những vệ sĩ đó, nói cách khác, những người đó hiện tại còn đang nhìn chằm chằm cậu.
Tuy ông chủ nói không cần gửi, nhưng đại để vẫn phải quay chụp.
Giang Dữ Mặc trực tiếp bảo hệ thống hỗ trợ xác nhận, quả nhiên nhận được câu trả lời khẳng định.
Nếu như vậy, vậy Giang Dữ Mặc trực tiếp đã diễn kịch phải diễn đến cùng.
Cậu uống say chuếnh choáng, đột nhiên chen vào sàn nhảy, tay chân cùng sử dụng bò lên trên sân khấu, vào lúc bảo vệ và quản lý muốn kéo cậu xuống, một tay giật lấy microphone, hét lớn: "Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, tôi bao hết tất cả rượu đêm nay!"
Bảo vệ sắp lên sân khấu ngăn cản liếc nhìn quản lý, quản lý quả nhiên cho bảo vệ rời đi, tiêu tiền chính là ông lớn, chỉ lên sân khấu hét mic thì có sao đâu?
Toàn trường hoan hô.
"A a a a! Cậu thật đẹp trai hú hú hú hú!"
"Tại sao tâm trạng không tốt? Bé đáng yêu cậu xuống đi, để chị gái thư giãn cho cậu!"
Giang Dữ Mặc bĩu môi hức một tiếng: "Anh ta không cần tôi."
Nước mắt thành châu, gò má phấn hồng, mũi đỏ ửng, hai mắt đẫm lệ nhìn mọi người dưới ánh đèn.
"A a a a! Bé đáng yêu anh ta không cần cậu tôi cần cậu! Cậu xuống đi để anh trai mang vui sướng cho cậu!"
"Đó là anh ta mắt mù! Đừng rơi nước mắt vì người không đáng! Cậu theo chị, chị gái bảo đảm yêu cậu toàn tâm toàn ý!"
Giang Dữ Mặc khụt khịt vài cái, sờ mặt hai lần, đột nhiên sắc mặt kiên định: "Hừ! Anh trai không cần tôi, vậy tôi cũng không cần anh ta!"
Giang Dữ Mặc bảo hệ thống đổi ra một xấp tiền mặt thật dày, làm bộ lấy ra từ trong túi, quạt gió bên má bằng tiền: "Tôi ngồi ngay bên kia, có anh trai chị gái yêu thích hoan nghênh đến làm quen một chút."
Sau đó cậu một tay rải hết tiền trong tay xuống dưới sân khấu: "High lên!"
Lập tức kíp nổ không khí toàn trường, lúc phần lớn người cúi đầu nhặt tiền, một số người cũng không thiếu tiền thì nhìn cậu nhảy xuống sân khấu, đi đến ghế dài vừa rồi chỉ đến.
Cậu trông rất đẹp, cho dù nhìn kỹ cũng không nhìn ra ỳ vết, nhưng chợt nhìn rõ là tính tình mềm như bông như chú cừu, không ngờ hành sự to gan như vậy, cá tính tươi đẹp trương dương rất nhanh đã thu hút một nhóm người đến đây chào hỏi.
Ở trong góc, vệ sĩ số 2 âm thầm ghi lại toàn bộ quá trình, mắt thấy người của ông chủ cứ vậy nói xong tuyên ngôn trông giống như cuộc xem mắt, lại nhìn chăm chú vào mười mấy nam nữ một thân đồ hiệu, thật sự đi về phía Giang Dữ Mặc.
"Tôi đệt! Đỉnh! Phần tử kh*ng b* xã giao phong cách gì đây?" Số 2 trợn mắt há hốc mồm, nhưng sau khi hồi thần, tìm kiếm kiến nghị với đội trưởng bên cạnh: "Đội trưởng, ông chủ cũng nói không trông rồi, chúng ta cứ không ghi lại được không."
Đội trưởng rít mạnh nửa điếu thuốc: "Cậu tưởng ông chủ nói không trông thì không trông thật à, tiếp tục ghi đi, đừng chờ sau đó ông chủ hối hận, gì cũng không lấy ra được."
"Hơn nữa, có gì mới có thể chứng minh cậu đang làm việc, rõ chưa?"
Số 3 bừng tỉnh ngộ ra: "Đã hiểu đã hiểu, vẫn là đội trưởng anh nghĩ chu toàn."
🔥 ƯU ĐÃI HOT
Ba người tiếp tục lên tinh thần nhìn chằm chằm, chỉ là càng nhìn sắc mặt càng kỳ lạ.
Bọn họ không khỏi cầu nguyện trong lòng, cuối cùng ông chủ đừng đột nhiên hối hận lại muốn xem đêm nay đã xảy ra chuyện gì, bằng không họ lo cơ thể gầy gò kia của thiếu niên không thừa nhận được sự giày vò của ông chủ.
Sáng sớm, nhanh chóng rửa sạch mồ hôi trên người, lúc Cố Ngu thay quần áo, ngó điện thoại.
Lúc đeo đồng hồ, ngó điện thoại.
Lúc đeo cà vạt, ngó điện thoại.
Nhưng màn hình điện thoại vẫn luôn đen thui, an an tĩnh tĩnh, màn hình cũng chưa sáng một tí.
Lúc mang khuy măng sét, anh chợt nhìn thấy một túi in logo thương hiệu xa xỉ bên cạnh tủ từ trong gương.
Do dự trong chốc lát, Cố Ngu đi qua đó, song ngừng mấy chục giây, ánh mắt sáng tối không ngừng, phảng phất đang giãy giụa trong vô hình.
Khóe mắt thoáng nhìn điện thoại vẫn không có động tĩnh như chết rồi.
Mu bàn tay nổi gân xanh vói vào trong túi, lấy ra một hộp quà tinh xảo cao cấp.
Anh chậm rãi mở ra, một kẹp cà vạt được chọn lựa tỉ mỉ hiện ra trước mặt, bên dưới còn đè một tờ giấy gấp lại.
Đồng tử Cố Ngu giãn ra, trái tim bắt đầu đập lên thịch thịch thịch.
Anh trước nay không ngờ tay mình có một ngày kia sẽ run rẩy thành như vậy, giống như ngọn nến trước gió, Cố Ngu bỗng dùng tay trái đè lại tay phải, lấy lại bình tĩnh, tay vói qua, khoảnh khắc sắp chạm vào tờ giấy, lại đột nhiên chuyển cua cầm lấy kẹp cà vạt trầm ổn khiêm tốn kia.
Cạch!
Hộp một lần nữa đóng lại, anh cẩn thận cài kẹp cà vạt lên cà vạt, trên dưới đánh giá một phen, phảng phất trước mắt xuất hiện hình ảnh thiếu niên đi chọn lựa món quà cho anh.
Cố Ngu mím môi, từ trong gương ngó thấy cái hộp kia, rũ mắt, xoay người rời đi.
Mười mấy giây sau, tiếng bước chân một lần nữa xuất hiện, một bàn tay cầm lên hộp quà nhỏ trên tủ, sau đó cũng không quay đầu lại mà vội vàng rời đi.
Đêm nay bọn Từ Phi Diệu đồng dạng cũng không tốt lắm.
Gặp ác mộng cả đêm, nội dung trong mơ rõ ràng hơn so với trước, tuy vẫn cứ thấy không rõ mặt, nhưng cũng đã có thể đại khái biết rõ chuyện xảy ra trong mơ.
Đáng sợ không phải gặp ác mộng, mà là ác mộng đang trình diễn lặp lại không ngừng, như cả người đều bị mạng nhện trói lấy chặt chẽ.
Hắn cảm thấy mình vùng vẫy bằng sức lực cả người, dốc hết sức lực há to miệng kéo giọng hét to muốn ngăn cản mình trong mơ đi vào kịch bản tử vong.
Nhưng thực tế lại chỉ có thể đứng tại chỗ không thể động đậy, dùng hết toàn lực cũng chỉ thốt ra tiếng nói mớ nhẹ như muỗi kêu trong cổ họng: "Đừng đi, sẽ chết, thật sự sẽ chết."
Xe thể thao chạy cực nhanh trên quốc lộ, cú drift qua cua, vượt qua, hắn nghe thấy tiếng hoan hô và reo hò nhiệt tình của người xem, giây tiếp theo, Từ Phi Diệu liền từ góc nhìn của thượng đế biến thành góc nhìn thứ nhất, hắn ngồi trên ghế điều khiển, nghe thấy cơ thể nói: "Mẹ nó, phanh không nhạy!"
Hắn cảm nhận được một cách rõ ràng cơ thể đang cực lực cố gắng muốn giảm tốc độ bằng đủ loại kỹ thuật, nhưng này đó đều phí công, chiếc xe này không thể giảm tốc độ, sẽ lao ra quốc lộ tại khúc cua tiếp theo, rơi xuống vách đá, sau đó bùm một tiếng nổ tung bùng cháy lên lửa dữ hừng hực.
Cảm giác lửa đốt quá đau, đau đến mức hắn không ngừng phát ra tiếng hét, Từ Phi Diệu chưa bao giờ ngờ có một ngày sẽ hét còn sắc nhọn còn lớn tiếng hơn con gái, cho đến khi yết hầu trào máu, phát ra tiếng ặc ặc đau đớn.
"A a a!"
Từ Phi Diệu mở bừng mắt, ngồi bật dậy, trong cổ họng còn không ngừng phát ra tiếng hét, cho đến khi dì nấu ăn nghe thấy động tĩnh sang gõ cửa, ngữ điệu vội vàng dò hỏi: "Cậu Từ, cậu bị sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Cậu không sao chứ!"
Từ Phi Diệu còn hoảng hốt có loại ảo giác cơ thể mình bị lửa cháy đốt cháy, cho đến khi dì lại lặp hỏi lại mấy lần, mới thu lại ý thức, cất cao âm lượng nói: "Con không sao!"
🔥 ƯU ĐÃI HOT
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn kinh ngạc phát hiện giọng nói của mình thế nhưng khàn xưa nay chưa từng có, phảng phất thật sự giống như ác mộng, gào thét đau đớn suốt cả đêm.
"Thật sự không có khó chịu chứ? Nghe giọng cậu như bị bệnh rồi." Dì nấu ăn làm ở chỗ Từ Phi Diệu mấy năm, đã coi Từ Phi Diệu thành nửa con trai mình, cho nên có hơi lo lắng.
"Con thật sự sao, khụ dì à dì mau đi nấu cơm đi, con hơi đói rồi."
Từ Phi Diệu tổng không thể nói mình bị một giấc mộng tra tấn cho thành như vậy chứ, hắn đành phải nói sang chuyện khác.
Dì quả nhiên dời đi lực chú ý: "Được được được, nhưng nếu trong người thực sự không khỏe nhất định phải nói với dì biết không? Người trẻ tuổi các con thời nay cứ thích chuyện gì cũng giấu nhẹm đi, thật là..."
Tiếng bước chân càng lúc càng xa, Từ Phi Diệu hai tay dùng sức túm tóc, nửa người trên đè xuống về phía trước, trong cổ họng phát ra tiếng gầm cáu kỉnh: "Ặc a a a!"
Sau một trận trút bỏ, Từ Phi Diệu bắt đầu thử phân tích bằng lý trí, không có kết quả, hắn nhớ lại lúc bạn tốt Chu Ý Bạch đi nước Đức học thêm nhân tiện còn học tâm lý học, trực tiếp gọi một cuộc qua.
"Tôi có lời..." Từ Phi Diệu lòng rối như tơ vò, nôn nóng bất an: "Thôi, cậu giờ đang ở đâu? Tôi sang tìm cậu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co