Chưa đặt tiêu đề 71
Chương 71
Người gần đó đều đi hết, bốn phía một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Đèn cảm ứng trên đỉnh đầu 'bụp' rồi tối xuống, chỉ có một chiếc đèn trong một góc tỏa ra ánh đèn màu cam khuếch tán rất xa đến.
Trước mắt không thấy rõ lắm, chỉ có thể cảm nhận được hình dáng mơ hồ của người đàn ông, một số cảm quan khác đã trở nên vô cùng nhạy bén hẳn.
Điền Chính Quốc mũi kề bên dụi dụi với Kim Thái Hanh, trao đổi hơi thở nóng bỏng, ngậm m*t nghiền mài trên cánh môi nở rộ ra kh*** c*m tê dại từng đợt nhè nhẹ. Đầu lưỡi bị cắn, không cho phép lui trở lại lãnh địa của mình, chỉ có thể bị ép an trú trong hoàn cảnh ấm áp của đối phương, quấn quýt m*t vào.
Điền Chính Quốc thường thường tránh đi một chút, trong cổ họng phát ra tiếng rên không tình nguyện, để bày tỏ mình là bị ép, không tình nguyện.
Nhưng trong mắt không thể thấy rõ vì khoảng cách gần kia, lại đang đắc ý hưởng thụ sự mất khống chế sau khi rốt cuộc cũng sụp đổ của người đàn ông.
Loại ảnh hưởng này thậm chí là cảm giác kiểm soát, khiến người cậu kích động đến mức mơ hồ run rẩy.
Quanh hơi thở trừ hơi thở nhàn nhạt chỉ có trên người Kim Thái Hanh, còn có hương Cologne nước hoa nam rất nhạt cùng với mùi sữa tắm thoang thoảng sảng khoái.
Tay cậu đang giãy giụa, nắm lấy tóc Kim Thái Hanh.
Xúc cảm hơi cứng, như đặc biệt làm một kiểu tóc đơn giản.
Nghĩ đến việc người đàn ông trước khi tới gặp cậu còn đặc biệt tắm gội, đã làm kiểu tóc, thậm chí còn xịt nước hoa, Điền Chính Quốc đã không kìm được kích động, vừa kích động là không nhịn được dùng sức ôm lấy đầu người đàn ông, ngón tay len qua tóc, lòng bàn tay tỉ mẩn sờ da đầu người đàn ông.
Hai chân cậu cũng không nhịn được ra sức kẹp chặt hơn, vừa hưng phấn lên là cắn rách cả môi người đàn ông.
Nhưng Kim Thái Hanh lại dường như coi đây thành phản kháng, anh hơi lùi ra, l**m l**m vị trí đau trên cánh môi, ánh đèn vàng mờ chiếu ra một nửa nhu hòa một nửa bóng tối trên mặt thiếu niên, cậu há miệng hơi thở ra dồn dập, tóc loà xoà xoã xuống, đôi mắt tròn ướt mở to hơn ngày thường, lúc này lại đôi đầy hơi nước ướt át, nhìn người đàn ông với vẻ uất ức khó hiểu.
"Anh, anh rốt cuộc muốn làm gì?" Điền Chính Quốc không hiểu, cậu phồng phồng má, uất ức tủi thân, nhìn như không mấy vui vẻ, nhưng gò má đỏ rực như quả táo lại e lệ ngượng ngùng, trong giọng nói tựa như ẩn chứa chờ mong nào đó.
"Anh không phải không muốn thấy em à? Em cũng, đã làm theo suy nghĩ của anh rồi." Thiếu niên nhẹ giọng nói.
Kim Thái Hanh mím môi, chuyện tới hiện giờ, anh không thể không thừa nhận một sự thật, anh không muốn nhìn thấy Điền Chính Quốc vứt mình ngoài vòng thân thiết của cậu, càng không muốn thấy cậu thân thiết với người khác.
Kim Thái Hanh cho rằng anh có thể nhịn được, chỉ cần đứng nhìn từ xa, biết được hướng đi của Điền Chính Quốc, là có thể kịp thời can thiệp cậu làm ra những hành vi bất lương đó.
Chỉ cần như vậy thì tốt rồi.
Nhưng, những tình cảm đó sớm đã lặng lẽ chui vào trong lòng trong ngày đêm bên nhau. Chờ lúc anh phát hiện, trong lòng đã bị quấn quanh chằng chịt, một khi sinh ra ý nghĩ như muốn nhổ, trái tim đau đớn tựa như bị xé toạc vậy.
Anh tự thấy cũng có thể nhịn tất thảy.
Nhưng, khi thật sự bị Điền Chính Quốc ngó lơ, khoảnh khắc ấy khiến sự kiềm chế mà Kim Thái Hanh vẫn luôn lấy làm tự hào bỗng sụp đổ, hoàn toàn không thể nhìn cậu cởi áo tắm đi ngâm suối nước nóng với người khác.
"Không có không muốn gặp em." Kim Thái Hanh nói khẽ rằng, tay bóp chặt hàm dưới ấn trên môi thiếu niên rồi v**t v*, đáy mắt nhanh chóng hiện lên một tia không được tự nhiên: "Anh rất nhớ em."
Mỗi một ngày đều phải nhìn ảnh chụp video về thiếu niên để vào giấc ngủ, cho dù trong mấy tiếng bảo vệ sĩ không cần báo cáo ngắn ngủi ấy, anh cũng luôn sẽ không nhịn được nghĩ đến cậu đang làm gì, ở bên với ai.
Đôi mắt Điền Chính Quốc như hạt thủy tinh được nước rửa qua, ngữ điệu lại có chút nghi ngờ: "Thật ạ? Em không tin. Anh cũng chẳng đến tìm em, em đi tìm anh anh còn trốn em."
"Chẳng lẽ do anh biết những chuyện em bị bọn Vương Việt bắt nạt trước đây, cho nên anh ghét em à?"
Giọt nước đọng lại, rào rạt rơi xuống.
"Không phải." Nói đến Vương Việt, đáy mắt Kim Thái Hanh thoáng hiện lên một tia tức giận: "Những việc đó không phải lỗi của em, sao anh lại nghĩ vậy chứ."
Chuyện của Vương Việt ảnh hưởng trọng đại, hơn nữa bọn họ bây giờ đều đã thành niên, lúc này đã bị trại tạm giam tạm giam, chỉ chờ phán quyết của tòa án.
Dựa theo độ nóng trên mạng, cộng thêm có Kim thị ở sau lưng duy trì, tránh cho những gia tộc đó liên hợp lại làm một ít động tác ngầm.
Kim Thái Hanh dùng ngón cái lau đi nước mắt nơi khóe mắt trái một cách nhẹ nhàng, khi thiếu niên không nhịn được nhắm lại mắt trái vì đụng chạm của đầu ngón tay anh, Kim Thái Hanh làm theo con tim, cơ thể tự động đến gần in lại một nụ hôn rất khẽ trên mí mắt cậu.
Điền Chính Quốc cảm nhận được sự thương tiếc ẩn sau động tác này, cậu không nhịn được, dùng sức nắm chặt tóc gáy người đàn ông.
Của cậu.
Ý nghĩ âm u trong lòng Điền Chính Quốc trở nên càng thêm cố chấp —
Kim Thái Hanh chỉ có thể là của cậu!
Điền Chính Quốc vùi đầu vào vai, chóp mũi dụi dụi cổ người đàn ông, cậu không nói lời nào, nhưng tay lại dùng sức ôm chặt vai lưng người đàn ông, nắm chặt ra nếp nhăn thật sâu trên áo khoác vừa mới thay của anh hôm nay.
Chờ cảm xúc của thiếu niên chậm rãi dịu xuống, Kim Thái Hanh ôm chặt người, dùng mũi cọ má vất vả lắm nuôi ra được thịt của cậu trong khoảng thời gian này, dịu dàng bảo: "Anh đặt phòng trong khách sạn rồi, đi cùng anh nhé?"
"Không được đâu." Điền Chính Quốc khẽ lắc đầu, có hơi khó xử nói: "Đêm nay em đã hẹn với người khác rồi."
Mắt thấy sắc mặt người đàn ông có dấu hiệu muốn đen, Điền Chính Quốc chậm rì rì bổ sung: "Chỉ là đã hẹn cùng ngâm suối nước nóng."
Nói cách khác, những lời sau đó vừa rồi chỉ là k*ch th*ch anh mà thôi.
Kim Thái Hanh cũng tỉnh táo lại, nhưng anh lại không tức giận, vốn dĩ là anh sai, Điền Chính Quốc làm như vậy chẳng qua là trả thù nho nhỏ với anh thôi.
"Nhưng anh muốn ở bên em." Kim Thái Hanh vùi đầu vào hõm cổ cậu, thiếu niên chỉ mặc áo tắm, cằm cọ xát vài lần xương quai xanh nhô ra cổ áo áo tắm của thiếu niên.
Điền Chính Quốc thế mà nghe ra một chút cảm xúc làm nũng từ những lời này.
Mẹ kiếp!
Cậu không kìm được kích động, đỏ mặt treo lên gương mặt tươi cười: "Được thôi."
Sau đó vào lúc Kim Thái Hanh ngước mắt nhìn cậu, Điền Chính Quốc bổ sung rằng: "Chúng mình có thể cùng đi, dù sao ao kia hình như có thể chứa rất nhiều người đó."
Kim Thái Hanh nói không rõ trong lòng có phải có hơi mất mát hay không, nhưng Điền Chính Quốc mềm mụp treo trên người anh, dường như đã nguôi giận, thiếu niên quá dễ dỗ, đây ngược lại khiến Kim Thái Hanh cảm thấy thua thiệt cậu rất nhiều.
Vì thế Kim Thái Hanh vốn đã áy náy với cậu, đương nhiên là gật đầu đồng ý rồi.
Suối nước nóng và phòng ở hai bên sảnh lớn, Kim Thái Hanh gọi điện cho vệ sĩ, cho dù một tay cũng đỡ Điền Chính Quốc rất vững vàng.
"Ừm? Phòng em số mấy? Anh bảo người đưa đồ đến."
Điền Chính Quốc nắm nửa tai anh, tiến gần nói.
Suối nước nóng đều là ao trong nhà, trên hành lang không có người mấy, nhưng bọn cậu muốn về phòng trước, thì phải đi qua sảnh lớn, nơi đó người đến người đi, nếu như vậy đi ra ngoài, chắc chắn sẽ biến thành tiêu điểm của mọi người.
Cho nên lúc sắp rời khỏi hành lang, Điền Chính Quốc liền hự cắn một miếng trên cằm Kim Thái Hanh: "Thả em xuống."
Kim Thái Hanh siết một chút thịt mềm co dãn trong tay, qua một hồi lâu, mới buông người xuống.
Vừa chạm đất, Điền Chính Quốc đã thoáng lảo đảo, Kim Thái Hanh vội vàng duỗi tay vớt người ổn định.
Điền Chính Quốc thẹn thùng thè lưỡi: "Chân tê rồi."
Đầu lưỡi cậu sẫm hơn phần bên trong mấy độ, mắt thường có thể thấy được nó đã trải qua một hồi chà đạp, vành tai chạm tóc mai vừa rồi hiện ra trong đầu, Kim Thái Hanh muộn màng cảm nhận được vài phần ngượng ngùng.
Anh quay mặt đi che miệng lại khụ một tiếng: "Ừm, chúng ta về phòng trước. Em có muốn hỏi xem mấy người bạn kia của em ở đâu không? Nói không chừng họ đã ngâm xong rồi đấy."
Vừa dứt lời, một giọng nói truyền đến từ xa, hai người quay đầu nhìn lại, trên bàn ghế bố trí dựa cửa sổ tại sảnh lớn, bốn người anh Siêu và ba người Từ Phi Diệu ngồi đối diện trên ghế sofa kiểu dáng đặt hai bên.
Nghe thấy tiếng của anh Siêu, họ lần lượt nhìn qua, biểu cảm trên mặt mọi người không giống nhau, Từ Phi Diệu thậm chí đứng bật dậy.
Kim Thái Hanh ôm người đi qua đó: "Sao các cậu đến đây?"
Mấy người anh Siêu làm mặt quỷ với Điền Chính Quốc, đặc biệt khi phát hiện môi hai người đều bị cắn rách, trên cằm người đàn ông anh tuấn phi phàm càng nhiều một dấu răng nhỏ xinh, bỡn cợt trên mặt càng làm sao cũng không che giấu được.
Với dấu răng này, còn có mái tóc bị kéo loà xoà của người đàn ông, người đàn ông không chỉ không giận, ánh mắt còn thường thường rơi trên Điền Chính Quốc như có hướng dẫn tự động vậy, họ đã biết, mặc kệ bọn họ bây giờ quan hệ gì, giữa hai người, ít nhất Điền Chính Quốc không phải địa vị ở thế yếu.
Nữ tóc ngắn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên, bị tóc đen dài thẳng nhanh mắt ấn xuống.
Từ Phi Diệu tự nhiên cũng phát hiện, kinh nghiệm tình trường của hắn không thể nghi ngờ là phong phú nhất trong số người ở đây. Đôi mắt cũng không phải mù, sẽ không nhìn thấy tay Kim Thái Hanh đặt ngay trên eo Điền Chính Quốc.
Hắn lại là bạn tốt nhiều năm với Kim Thái Hanh, quen biết mười mấy năm, càng rõ bản chất tính cách bên dưới tính cách vẻ ngoài nhìn như trai ấm áp dịu dàng của anh, đó là nói một không hai, cường thế.
Dĩ vãng những đồng giới khác phái kia có thiện cảm với anh, đừng nói tiếp xúc tứ chi, ngay cả đến gần cũng sẽ bị Kim Thái Hanh phát hiện cũng né xa ba mét.
Nếu là trước đây, có người nói với Từ Phi Diệu rằng, Kim Thái Hanh sau đó không lâu sẽ hết ôm lại hôn với một người, hắn tuyệt đối sẽ mỉa mai người nọ cắn thuốc đúng không? Nếu không sao lại nằm mơ giữa ban ngày thế?
Sau đó, hắn hôm nay đã kiến thức được rồi.
Bạn tốt rốt cuộc động lòng, hắn vốn dĩ nên chúc phúc, nhưng mà, tại sao là Điền Chính Quốc? Tại sao cố tình là cậu ta?
"A Hanh..." Biểu cảm trên mặt Từ Phi Diệu quá đau khổ, Chu Ý Bạch lo hắn nói gì không nên nói, trực tiếp huých khuỷu tay vào ngực hắn đè người về trên chỗ ngồi.
"Do chúng tôi nhìn thấy vòng bạn bè của Tiểu Quốc, vừa lúc một khoảng thời gian không thả lỏng rồi, bèn đến đây xem thử." Chu Ý Bạch đây là trả lời câu hỏi trước đó của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh liếc nhìn Từ Phi Diệu một cái: "Cậu ấy thế là sao vậy?"
Trông sắp khóc rồi.
Chu Ý Bạch: "Cậu ấy bị đá. Thất tình, vừa lúc đến giải sầu."
Kim Thái Hanh nhướng mày: "Cậu ấy thất tình sẽ buồn?"
Người ngày thường ba ngày hai bữa là đổi bạn gái.
Từ Thành Anh nghiêm túc gật đầu, cậu ta cũng không dám nhìn Điền Chính Quốc, sợ trong mắt sẽ tiết lộ ra sự oán hận của mình đối với sự phản bội của cậu: "Vâng, mối tình đầu của anh em kết hôn, cho nên đang buồn lắm."
Nhưng mà cậu không nghĩ kỹ được, với thái độ đối với Điền Chính Quốc của cậu ta trước đây, cậu ta lúc này không nhiệt tình chào hỏi Điền Chính Quốc vốn đã là chuyện khác thường.
Vì thế, vào lúc Điền Chính Quốc nói đợi lát tiếp tục kế hoạch đi ngâm suối nước nóng trước đó, bọn họ về phòng thay quần áo trước, Điền Chính Quốc cho hệ thống đi tra xét dị thường của đám người Từ Phi Diệu.
[Lần này hình như bí mật còn rất to, phải tốn 10 giá trị năng lượng lận.]
Điền Chính Quốc luôn cảm thấy cảm xúc của bọn họ quá khác thường, lại đều là người quan hệ thân cận với Kim Thái Hanh, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch săn Kim Thái Hanh của cậu.
Cho nên cứ việc cảm thấy giá trị năng lượng có hơi đắt, nhưng vì để ngừa lỡ như, vẫn để hệ thống tra xét.
[Đinh! Khấu trừ 10 điểm giá trị năng lượng, giá trị năng lượng hiện tại của ký chủ là 25 điểm.]
Hệ thống đi tra xét, chẳng bao lâu.
[Bùm bùm!]
Hệ thống phát ra tiếng hét khiếp người: [Má ơi má ơi má ơi! Đậu má f*ck f*ck!]
Lúc này hai người đã đến cửa phòng, Điền Chính Quốc vì tiếng thét chói tai này mà đau đầu, Kim Thái Hanh lực chú ý vẫn luôn ở trên người cậu: "Sao vậy em?"
Điền Chính Quốc nhân đó lấy ra thẻ phòng từ trong áo tắm: "Không có gì ạ, mới nãy còn tưởng làm mất rồi."
Kim Thái Hanh xoa xoa đầu cậu, trái tim vẫn luôn lơ lửng rốt cuộc hạ cánh, khoan khoái xưa nay chưa từng có.
Điền Chính Quốc quét thẻ vào cửa, trong lòng lại mắng: 'Kêu la cái gì!'
[Huhuhu! Ký chủ! Chúng ta xong đời rồi! Bọn Từ Phi Diệu đều thức tỉnh ký ức kiếp trước hết rồi!!!]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co