Chưa đặt tiêu đề 74
Chương 74
Dùng sức để lại một dấu răng trên đùi, Điền Chính Quốc bắt đầu đặt lực chú ý trên vòng vốn màu bạc kia.
"Thứ này rốt cuộc phải tháo thế nào vậy?"
Điền Chính Quốc tiến gần lên, nghiên cứu thứ này bằng sự nghiêm túc khi làm thí nghiệm ở trường.
Cậu xách lên quan sát vòng quanh trên dưới trái phải, ngước mắt, nhìn chăm chú người đàn ông từ dưới lên, chu miệng oán giận: "Cũng không biết anh lấy sở thích từ đầu nữa, sao lại thích thứ này?"
Thiếu niên hoàn toàn không rõ động tác hiện tại của cậu quá mức cỡ nào, thứ trong tay còn dài hơn mặt, dáng vẻ nghiêm túc đơn thuần, không mang theo một chút ý đồ dụ dỗ như vậy của cậu ngược lại càng thêm tràn ngập cám dỗ.
Nó giật một chút, gần như cọ qua má thiếu niên.
Điền Chính Quốc bất mãn đè lại: "Ngoan một chút được không? Bây giờ đang làm chuyện đứng đắn đấy!"
"Ư, cái đó, nếu không anh vẫn nên tự làm..." Kim Thái Hanh lần đầu tiên bị nắm lấy chỗ yếu, trong lúc nhất thời có chút chân tay luống cuống, chỉ là anh mới vừa đè lại tay Điền Chính Quốc, thiếu niên bất chợt dùng sức vòng lại.
"Ặc ưm..." Kim Thái Hanh đau rên một tiếng.
"Không được!" Điền Chính Quốc quả quyết từ chối: "Ai bảo anh tổn thương cơ thể của mình như vậy, em không tin anh!"
Kim Thái Hanh tay nắm hờ trong không trung, sau vài lần lặp lại, anh suy sụp buông ra, hai tay và hai chân dang ra hai bên, người đàn ông xưa nay áo mũ chỉnh tề, tự phụ ưu nhã chật vật nghiêng đầu: "Em nhanh một chút."
Anh giao quyền chủ động cho Điền Chính Quốc.
Khóe môi Điền Chính Quốc vểnh một chút không dấu vết, rồi nhanh chóng trở về nguyên trạng, ngón tay nâng lên hạ xuống như như đùa nghịch bên trên đàn piano, mỗi một lần đụng vào đều đang k*ch th*ch sợi dây mẫn cảm của Kim Thái Hanh.
Hơi thở của anh bắt đầu nặng nề hơn rõ rệt.
Điền Chính Quốc trơ mắt nhìn vòng trắng siết vào thịt, cậu biết không thể chọc tàn quá, xinh đẹp như vậy, hỏng thì đáng tiếc lắm, cậu còn chưa chơi đủ đâu.
Điền Chính Quốc xách lên để xem phía dưới, ở phía trước bóng, trên vòng trắng có một yếm khoá nho nhỏ.
"Ưm, nơi này hình như có một cái gài."
Điền Chính Quốc lúc này hoàn toàn nằm sấp trên giường, hơi thở đều phả lên người Kim Thái Hanh, khiến cho thịt cơ đùi anh không tự chủ được căng thẳng co giật từng hồi.
Cậu vươn tay, lúc nắm yếm khoá không thể tránh khỏi đụng tới nó, đầu ngón tay cọ xát qua lại trên gân xanh, lúc thịt cơ đùi Kim Thái Hanh căng còn cứng hơn cục đá.
Cạch!
Vòng màu bạc sạch sẽ theo tiếng tháo ra.
Thứ trắng nõn quấn quanh rắn xanh, đỉnh núi đỏ tươi, vào khoảnh khắc tháo ra, lại tự nhiên buông xuống chớp mắt biến thành nửa lơ lửng trong không khí.
"Hộc!" Kim Thái Hanh không khỏi khẽ thở phào, nếu lại để thiếu niên tiếp tục nữa, anh sắp không nhịn được.
Anh không muốn để thiếu niên nhìn thấy d*c v*ng dơ bẩn ấy của anh.
"Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta vẫn nên trước ưm," Kim Thái Hanh không tin nổi, đồng tử nhanh chóng mở rộng: "Em, ưm, tiểu Quốc, em muốn làm gì?"
"Đáng thương quá," Điền Chính Quốc mắt điếc tai ngơ, hai mắt nhìn chằm chằm vòng lõm kia tại gốc rễ: "Đều bị siết thành vậy rồi, anh không cảm thấy quá đáng thương sao?"
Kim Thái Hanh hai má ửng hồng, da anh cũng thuộc trắng, hơi có chút đỏ đều sẽ trở nên cực kỳ rõ ràng.
Rõ ràng là người trưởng thành rồi, ở phương diện này lại ngây ngô thẹn thùng như vậy.
Điền Chính Quốc không nhịn được cười: "Làm gì à, em chỉ là muốn an ủi anh mà thôi."
An ủi?
An ủi thế nào?
Ý nghĩ trong đầu Kim Thái Hanh căn bản theo không kịp hành động của Điền Chính Quốc, anh cũng còn chưa sinh ra liên tưởng gì, đã thấy Điền Chính Quốc ót dựa vào phần bên trong đùi anh, vươn vật thể ấm áp ướt mềm nhất trên người, đã sắp đi vỗ về chơi đùa dấu vết vòng tròn kia.
Ầm!
Đồng tử Kim Thái Hanh run rẩy, một tay bóp chặt sau cổ Điền Chính Quốc trực tiếp xách người lên đặt sang một bên, đồng thời cầm lấy chăn bên cạnh.
Một lát sau.
Điền Chính Quốc chỉ lộ ra cái đầu, dưới cổ bị chăn bao bọc chặt chẽ.
Điền · sâu lông · Chính Quốc: "?"
Cậu đong đưa vặn vẹo cơ thể trái phải, ủn ủn, thử thoát khỏi trói buộc của chăn.
"Ui chao, anh ơi anh thả em ra!" Điền Chính Quốc cảm thấy mình không sai: "Em chỉ là muốn trấn an một chút thôi, sao làm vậy với em!"
Kim Thái Hanh thất bại dựa trán vào vai cổ cậu, duỗi tay ôm eo, chân cũng đè bên trên.
Nhiệt độ còn nóng hơn ngày thường trên trán trên mặt cũng nóng Điền Chính Quốc thoáng run rẩy.
"Ngủ trước được không em?" Kim Thái Hanh cứng đờ nói sang chuyện khác.
"Hừ." Điền Chính Quốc nói: "Lần này thì buông tha anh trước, nếu sau này anh còn bị em phát hiện làm những việc này, em nhất định bắt nạt anh thật dữ!"
Hơi thở ngây thơ trên người thiếu niên mới trưởng thành không lâu còn chưa hoàn toàn rút đi, cũng đã có lá gan đi khiêu khích nam giới cường tráng trưởng thành đã trưởng thành từ lâu.
Nói đến cùng, đây đều là hậu quả do người nào đó nuông chiều.
Có lẽ có số người sẽ cảm thấy bị một người nhỏ hơn mấy tuổi quản này nọ, sẽ cảm thấy mất mặt tức giận.
Nhưng mà, Kim Thái Hanh lại mím môi dưới, thấp giọng nói: "Được, anh đồng ý với em."
Cơ thể anh phục vụ không hề chỉ thuộc về chính anh nữa, còn thuộc về —
Điền Chính Quốc.
Đây là hứa hẹn của anh với cậu.
Khác với bên ngoài âm mười mấy độ, mọi khu vực trong sơn trang đều có máy sưởi, nhiệt độ được kiểm soát ở hai mươi mấy độ, vô cùng thích hợp, nếu cảm thấy nóng lạnh, trên vách tường cạnh cửa phòng còn có màn hình điều khiển có thể điều chỉnh nhiệt độ.
Phòng cách âm không tệ, giường là giường đơn trong phòng tiêu chuẩn, hai người chen chúc cũng nằm được. Cuối cùng Điền Chính Quốc thì vẫn duy trì tư thế bị cuộn thành sâu lông dựa vào trong lòng người đàn ông.
Tuy lần đầu tiên cùng người cùng chung chăn gối, Điền Chính Quốc cho rằng mình cho dù không mất ngủ, cũng sẽ rất khó ngủ, nhưng sự mệt mỏi sau vận động ban ngày sau khi ngâm xong suối nước nóng, đùa giỡn Kim Thái Hanh tình cảm mãnh liệt rút đi, toàn bộ đều dội lên.
Cậu rất nhanh đã ngủ rồi, Kim Thái Hanh thì lại trái ngược, vì xao động trên người, sau hơn một giờ miễn cưỡng bình phục mới chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Đêm dần sâu, mọi âm thanh đều lặng.
Nửa đêm, Điền Chính Quốc chợt bừng tỉnh, cậu nhìn trần nhà, mồ hôi lướt qua đôi mắt, cậu duỗi tay muốn lau khô, lại phát hiện tay chân không thể nhúc nhích.
Điền Chính Quốc cúi đầu, một cái đầu đen chen bên cổ cậu, trước khi ngủ cậu bị chăn quấn lấy cơ thể, hiện tại chăn đắp trên người, Kim Thái Hanh ôm lấy cả tay lẫn eo cậu, chân cũng bị kẹp lấy.
Chẳng trách cậu ngủ mơ lại vẫn cảm thấy bị một con rắn to quấn lấy gắt gao, đều do anh.
Có hơi nóng.
Điền Chính Quốc nắm cánh tay người đàn ông đặt sang một bên, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi rời khỏi vòng tay anh.
Xuống giường, lấy một chai nước khoáng từ tủ dưới tivi treo tường, đứng trước cửa sổ, vừa nhìn bên ngoài vừa uống nước.
Phía bên ngoài cửa sổ căn nhà này đối diện một khoảng sườn núi phủ tuyết trồng đầy cây tùng, trên nhánh cây phủ đầy từng đống tuyết như đám mây.
[Ký chủ! Anh thành công rồi, tiếp theo anh định đối đãi nam chính như thế nào?]
Hệ thống rối rắm thật lâu, vẫn tính toán hỏi ra.
Nam chính đi qua vạn bụi hoa, thân chẳng vươn chiếc lá của nó, rõ ràng hẳn nên một lòng chỉ vì sự nghiệp, tiếp tục phát huy và mở rộng tập đoàn Kim thị, làm to làm lớn!
Nhưng bây giờ đã lệch đến nỗi tác giả mẹ nó cũng không nhận ra.
Rõ ràng hẳn là nam chính không để bất luận kẻ nào trong lòng cố tình động lòng với ký chủ.
Rốt cuộc là nam chính động lòng trước, hay không chịu được dụ dỗ của ký chủ mới động lòng, điểm này đã không biết được rồi.
Có lẽ cả hai đều có?
Dù sao với tư cách là fans cũ của nam chính, hệ thống trong lòng cào gan cào phổi, vẫn muốn biết ký chủ có suy nghĩ gì với nam chính.
Thành công?
"Lúc này mới đâu đến đâu đâu, mày có phải đã quên bọn Từ Phi Diệu rồi không?"
Điền Chính Quốc ý cười không giảm, trong mắt lại cất giấu suy nghĩ sâu xa, cùng với sự tàn nhẫn người khác khó có thể phát hiện.
Kim Thái Hanh bây giờ thích cậu, nhưng còn chưa đủ.
Cậu muốn Kim Thái Hanh hoàn toàn thuộc về mình, bất kể là cơ thể hay tâm lý, sẽ vui vẻ bởi vì cậu vui vẻ, buồn mà đau khổ.
Mặc kệ cậu muốn làm gì với Kim Thái Hanh, anh đều có thể chấp nhận toàn bộ.
Chỉ cần có thể thành, Điền Chính Quốc có thể giả ngoan cả đời.
Vốn dĩ theo kế hoạch mà nói, hẳn sẽ rất suôn sẻ.
Nhưng, hiện tại thêm mấy biến số là bọn Từ Phi Diệu, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết bọn họ chắc chắn sẽ thêm phiền cho mình.
Xong nửa chai nước, tạm thời dập tắt ngọn lửa của Điền Chính Quốc bùng cháy lên vì những việc này, cậu duỗi người, đi nhà vệ sinh ra ngoài, tay chân nhẹ nhàng bò lên giường.
Cậu kéo ra cánh tay Kim Thái Hanh, chân trước cẩn thận khẽ duỗi bên dưới đùi, tay phải chống giường, chậm rì rì dán qua như rùa đen, lúc nằm xuống lại kéo tay anh lại đây vắt ngang trên eo mình.
Sau một loạt động tác như vậy, Điền Chính Quốc tựa đầu trước ngực Kim Thái Hanh, dụi dụi như động vật nhỏ, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Điền Chính Quốc tỉnh lại lần nữa, lúc này cậu trong lúc ngủ mơ cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, vừa mở mắt, chóp mũi gương mặt đã đè vào một "mặt tường" ấm áp rất đàn hồi.
Điền Chính Quốc buồn ngủ đầu óc mất chốc lát để phản ứng.
Ồ, là cơ ngực bự của Kim Thái Hanh.
Cậu dụi trái dụi phải, vừa muốn ngủ tiếp, cánh tay đặt ngang trên eo bỗng dùng sức siết chặt, phảng phất dùng sức lực lớn nhất đè cậu vào trong lòng.
Mũi Điền Chính Quốc cũng sắp bị đè dẹp lép, chẳng trách vừa nãy cậu bị ngạt tỉnh luôn.
Điền Chính Quốc cho rằng chỉ là động tác bình thường trong lúc ngủ mơ, hơi điều chỉnh tư thế, mới vừa tính nhắm mắt lại một lần nữa đi vào giấc ngủ.
Hơi thở trên đầu bỗng trở nên dồn dập, mơ hồ nghe thấy tiếng k** r*n đau khổ thoát ra trong cổ họng.
Điền Chính Quốc bị ôm siết vào trong lòng như một chiếc gối ôm kích thước người trưởng thành, cậu khó khăn quay đầu, mới tránh cho bị đè ép chính diện mà ngạt thở.
Kim Thái Hanh ôm rất chặt, Điền Chính Quốc lao lực cắn một phát ở ngực anh, mới làm lực tay anh thả lỏng một chút. Điền Chính Quốc nhân cơ hội nâng tay chống giữa hai người, lách ra một chút không gian, ngẩng đầu lên quan sát thần sắc của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh như rơi vào ác mộng, trán ứa ra mồ hôi mỏng. Trên mặt tuấn mỹ trắng ngọc lộ ra vẻ đau xót nhạt.
Ánh mắt Điền Chính Quốc ngay lập tức trở nên lạnh lẽo.
Cậu biết Kim Thái Hanh đây là lại gặp ác mộng, mà nội dung ác mộng, cậu đã điều tra xong ngay lần trước.
Điền Chính Quốc đột nhiên tăng thêm rất nhiều cáu kỉnh, những cáu kỉnh này không tìm thấy ngọn nguồn, giống như trong não, trong lòng, trong người, đều rất nóng nảy, phiền nhịp tim đập nhanh, dạ dày như chứa rất nhiều hòn đá lớn nhỏ không đồng nhất, lại như có rất nhiều thiêu thân đập cánh bên trong.
Ấn tượng đầu tiên Điền Chính Quốc cho người ta là dịu dàng thanh tú, cậu đối nhân xử thế với bên ngoài thường càng yên tĩnh dịu dàng, nhưng trong xương cốt cậu cũng càng thêm bướng bỉnh hơn ai khác, đặc biệt là với đồ vật của bản thân cậu, d*c v*ng chiếm hữu mạnh từ trong xương cốt.
Là của cậu, làm sao có thể để cho người khác ảnh hưởng đến mức ngay cả trong mơ cũng là người khác???
Anh không được.
Điền Chính Quốc c*n m** d***, ánh mắt hung ác. Cơ thể chậm rãi bò xuống, một lần nữa đối mặt với thứ mới đã thưởng thức không lâu trước đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co