Chưa đặt tiêu đề 80
Chương 80
"Kỳ lạ, cậu ta là ai thế? Chẳng lẽ xe này không phải của cậu Kim?"
"Người nhà họ Nguyên xem qua thiệp mời, không có khả năng báo sai."
"Vậy người này... mẹ kiếp, cậu Kim bước xuống, là anh ấy thật, hửm? Sao anh ấy đi đến bên cạnh thiếu niên kia, vl, tay cứ vậy nắm lấy công khai?"
"Các cậu mau xem, vẻ mặt của cô Nguyên và bà Kim, thật khó coi như cha chết vậy."
"Ha ha ha, có trò hay xem rồi."
Điền Chính Quốc vốn không muốn nắm tay với Kim Thái Hanh, nhưng Kim Thái Hanh ngước mắt nhìn, liền nhìn thấy một đám người nhà họ Kim đều đang định đi theo Nguyên Tiếu vào cửa, mà mẹ Kim thì kéo tay Nguyên Tiếu, anh tập trung nhìn kỹ, vòng tay phỉ thúy tử la lan kia trên cổ tay Nguyên Tiếu, chẳng phải là món quà anh tặng mẹ Kim mấy tháng trước sao?
Chỉ trong chớp mắt, Kim Thái Hanh trong lòng đã suy nghĩ rất nhiều.
Vì không tạo thành ảnh hưởng dư luận gì cho Điền Chính Quốc, anh trực tiếp ngay tại đây trước mắt bao người, kéo tay Điền Chính Quốc, phối hợp bước đi của Điền Chính Quốc, thong thả đi về phía họ.
Cũng không thèm để ý ánh mắt khác thường của người khác chút nào.
Phải biết, mẹ Kim vừa rồi đã làm trò trước mặt mọi người, đeo luôn vòng tay vào cổ tay Nguyên Tiếu đấy.
Bình thường mà nói, đây cũng đã là mẹ chồng xem xét con dâu rồi.
Nhưng không ngờ, Kim Thái Hanh đã thẳng thừng lật bàn luôn, bản thân dẫn theo một nam sinh về.
Gì? Bạn nói nam sinh đó bộ không thể là em trai bạn bè gì này kia?
Buồn cười! Bạn đã thấy Kim Thái Hanh trước đây xuất hiện ở bất luận trường hợp nào, thân mật tay trong tay với ai vậy chưa?
"Hơn nữa, nếu tôi không nhìn lầm, đây xem như đồ đôi nhỉ?"
Nam sinh là màu trắng, Kim Thái Hanh là màu đen, phong cách trên chi tiết của hai người đều tương đồng, cũng chỉ khác màu sắc, đây không phải đồ đôi thì là gì!
"f*ck, các người chú ý tới không, vòng tay hạt châu xanh trên cổ tay nam sinh kia, còn có nhẫn ngọc thạch xanh kia, tôi đệt tôi đệt, tôi nhớ rõ không lâu trước đây bán ra năm trăm triệu giá trên trời!"
"Mẹ ơi! Kim Thái Hanh cũng thật ngang tàng, tùy tiện đã đưa mấy mục tiêu nhỏ này cho người ta đeo trên người!"
"Bà Kim tức giận lắm nhỉ, không ngờ ngay cả Kim Thái Hanh, cũng không thể tránh được tập tục xấu mai mối này của ba mẹ."
"Tôi thấy ngược lại không phải tập tục xấu gì, tám phần vẫn là bà Kim không biết từ nơi nào biết được cậu Kim anh ấy tìm một bạn trai nhỏ, vô cùng lo lắng mà tới tìm cô Nguyên muốn định hôn sự bẻ đúng tâm tư của cậu Kim đấy!"
Lời bàn tán của người khác quá nhiều, giọng nói không khỏi hơi lớn, truyền tới tai mẹ Kim, nụ cười vẫn luôn như hoa mẫu đơn phú quý nhất thời lạnh xuống.
Nguyên Tiếu cảm nhận được ánh mắt bốn phía, có tìm tòi nghiên cứu, đồng tình, thương hại, cảnh tượng này xấu hổ cỡ nào.
Vốn tưởng dì Kim xác định tốt với cậu hai Kim rồi, lại không ngờ hai mẹ con đánh nhau, lại kéo cô vào.
Nguyên Tiếu nhất thời cảm thấy tai bay vạ gió, không khỏi đem phần buồn bực này giận chó đánh mèo lên Kim Thái Hanh, anh càng phải ngay tại lúc này, dắt Điền Chính Quốc bước vào ư? Bộ không thể cho một bậc thang cho cô xuống trước, rồi sau đó hẵng giải thích sao?
Vương Nguyệt Vi chị em tốt của Nguyên Tiếu bên cạnh nhỏ giọng oán hận thay Nguyên Tiếu: "Cậu hai Kim lần này làm việc sao không thỏa đáng vậy? Bộ anh ta không thể làm dáng trước, đợi người tan rồi giải thích rõ ràng riêng với Tiếu Tiếu à?"
Lời này của cô, thì có người không ưa Nguyên Tiếu xùy một tiếng, nói: "Lời này cô nói nhẹ nhàng thật, bộ cô không biết Nguyên Tiếu nhận lấy vòng tay kia là có ý gì? Cũng không cần chờ ngày mai, một giờ sau thôi tin tức hai nhà liên hôn chắc đã xôn xao cả rồi!"
"Thế cô bảo bạn trai chính quy của cậu hai Kim người ta nghĩ thế nào? Sao nào, cậu hai Kim người ta thật vất vả thích một người, còn phải để người ta nghe scandal người yêu kết hôn với người khác? Đổi lại cô trong lòng cô có dễ chịu được không?"
Giọng nói này lại không hề che giấu chút nào, khách nữ nói chuyện phỏng chừng cũng không thích trưởng bối nhúng tay vào hôn sự của tiểu bối, một vẻ mặt cùng chung kẻ địch.
Nói xong cảm thấy chưa nói đủ, lại bồi thêm một câu: "Thật không ngờ, ngay cả nhân vật cỡ cậu hai Kim cũng quản lý tập đoàn lớn như vậy phát triển không ngừng, ngay cả hôn sự cũng không cách nào tự mình làm chủ, thật đáng thương."
Người phụ nữ hơi lớn tuổi bên cạnh cô nghe không nổi nữa, kéo cô một phen: "Ôi, con bớt nói một câu đi. Còn chê chưa đủ loạn à."
Sắc mặt kia của Nguyên Tiếu đã không thể hình dung bằng "tệ" nữa, nhưng trường hợp này hôm nay, cô thật đúng là không thể cau mặt với người ta.
"Ba, mẹ." Kim Thái Hanh dẫn người đến gần, đầu tiên là chào hỏi: "Du Du, anh cả."
Kim Hiên và Kim Du Du đều đứng sau cùng, hai người một vui vẻ lại lo lắng, một cảm thấy anh trâu bò giơ ngón cái với anh.
Ba Kim đưa mắt ra hiệu cho anh, bảo anh đi nói vài lời nhẹ nhàng với mẹ Kim trước, Kim Thái Hanh lại trực tiếp nắm chặt tay Điền Chính Quốc: "Ba, mẹ, đây là tiểu Quốc. Bạn trai hiện tại của con."
Đám người một trận ồ lên.
Cho dù trong lòng có suy đoán, nhưng bọn họ đều không ngờ được Kim Thái Hanh thế mà gan vậy, thẳng thắn thừa nhận ngay tại chỗ.
Anh thế này, bộ không sợ người nhà họ Kim làm khó bạn trai nhỏ của anh à?
Nguyên Tiếu cong cong khóe môi, thiếu sự vui sướng chân thật so với trước, ánh mắt cô không nhịn được đảo qua trên bàn tay nắm lấy nhau của hai người, thật ra không chỉ có cô, người chung quanh cũng không kìm được đánh giá bàn tay nắm lấy nhau của hai người họ, ánh mắt đảo quanh trên người Điền Chính Quốc.
Mẹ Kim tuy trong lòng vô cùng buồn bực con trai không nể mặt, nhưng bà cũng biết quậy lên ở đây chỉ tổ chọc cười người khác.
Vì thế kéo Nguyên Tiếu: "Đi thôi, chúng ta đi chào hỏi một tiếng với ông nội con."
"Ông nội ở bên trong chờ các vị cũng sốt ruột rồi, chúng ta mau vào đi thôi ạ." Nguyên Tiếu hơi dùng sức, liền tránh tay khỏi tay mẹ Kim, cô thuận miệng nói một câu lời khách sáo, sau đó thì dẫn người đi vào trong.
Mẹ Kim dùng sức dẫm một chân ba Kim.
Ba Kim: "?"
Mẹ Kim thấp giọng nói: "Con trai ngoan anh nuôi đấy, hừ."
Ba Kim một đường an ủi mẹ Kim, Kim Du Du và Kim Hiên thì đi sau vài bước đi bên cạnh Kim Thái Hanh.
Kim Du Du: "Anh hai, anh thật lợi hại!"
Cô nhìn về phía Điền Chính Quốc: "Anh Giang, sau này anh chính là người nhà em rồi hehehe."
Kim Hiên: "Anh cho rằng anh đã đủ phản nghịch rồi, không ngờ em thế mà còn không sợ gì hơn anh."
Địa điểm buổi tiệc được tổ chức tại sảnh tiệc tầng một tòa nhà chính trong trang viên, người nhà họ đi vào, các khách khứa trong sảnh tiệc đồng loạt quay đầu.
Ông cụ Nguyên đang nói chuyện với người khác, vui tươi hớn hở nhìn một đoàn người đông đúc tiến vào, tầm mắt lưu chuyển, nhưng sắc mặt không thay đổi một chút, vẫn cứ vui tươi hớn hở đến chào hỏi với mấy người.
Kim Thái Hanh đưa túi xách trong tay qua: "Ông Nguyên sinh nhật vui vẻ, chúc ngài phúc như biển Đông, thọ tựa cùng núi Nam."
Quản gia nhận lấy túi.
Mọi người thật ra khá tò mò quà Kim Thái Hanh tặng cho ông Nguyên, nhưng hai người này đều không phải người họ có thể chọc đến được, có tò mò, cũng phải bỏ tâm tư vào trong bụng.
Ông cụ Nguyên mời Kim Thái Hanh vào phòng sách nói chuyện chốc lát, Kim Thái Hanh thấp giọng dặn dò Điền Chính Quốc vài câu: "Nếu người khác bắt nạt em, thì cứ đáp trả, mọi việc có anh rồi."
Một loạt thanh minh lập trường kia của anh vừa rồi, người có đầu óc nên đều biết Điền Chính Quốc không thể chọc, nhưng nơi này cũng không phải mọi người đều có đầu óc.
Điền Chính Quốc cảm thấy Kim Thái Hanh có lẽ có hiểu lầm gì với mình, nhưng nghĩ lại, cậu nhất quán đều giả vờ rất ngoan ngoãn trước mặt Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh sẽ nghĩ như vậy cậu cũng không thể tránh được.
Nhưng, Điền Chính Quốc cong môi cười, tay ôm sau gáy Kim Thái Hanh, hơi kiễng chân.
Kim Thái Hanh cúi người xuống, tay còn bảo vệ bên hông thiếu niên, trên môi bỗng mềm nhũn.
"A!"
"f*ck!"
"Người này to gan thật!"
"Má ơi! Hôn ngay trước mặt ba mẹ cậu hai Kim luôn, thật điên!"
"k*ch th*ch! Đẹp thích xem hôn nhiều nữaaa!"
Điền Chính Quốc làm vậy, không chỉ vượt ngoài dự kiến của Kim Thái Hanh, các khách khứa chung quanh cũng sôi nổi ngó mắt.
Nhưng nhìn thấy Kim Thái Hanh không chỉ không giận, ngược lại còn dịu dàng hôn đáp lại chốc lát mới buông người ra, đều rõ thiếu niên trên người còn mang theo chút hơi thở không rành thế sự này cũng không phải cậu Kim tìm đại để có lệ người trong nhà, cậu Kim người ta rõ ràng đặt cậu trong lòng.
Kim Thái Hanh tạm thời đến phòng sách nói chuyện với ông Nguyên, Kim Du Du thì nhảy thoắt tới trước mặt Điền Chính Quốc như con thỏ.
Kim Du Du ôm mặt như đóa hoa hướng dương, cô nhỏ giọng hét: "A a a, thật tốt quá. Anh Giang ơi anh, anh rốt cuộc cũng ở bên anh hai em rồi!"
Điền Chính Quốc thấy cô quá phấn khích, còn cốc đầu cô: "Bình tĩnh một chút. Ầm ĩ, quá ồn."
Kim Hiên vốn muốn lại chào hỏi thì, đã bị anh em của anh ta kéo đi rồi, muốn từ trong miệng anh ta dò hỏi ra drama giữa cậu hai Kim và bạn trai của anh.
Kim Hiên một hỏi đã hết ba là không biết.
"Cậu là anh cậu ấy, những việc này cậu ấy cũng giấu cậu?"
Kim Hiên tươi cười hơi sượng: "Mọi người có cuộc sống của riêng mình, liên quan rắm gì với các cậu."
Anh ta mắt thấy ba mẹ đi đến bên cạnh Điền Chính Quốc đang bên cạnh bàn đồ ngọt muốn lấy vài món, da đầu tê dại, dưới chân như đạp Patin, vèo một cái đã lướt đến.
Vừa qua đó, thì vừa lúc nghe thấy mẹ anh ta nói: "Cậu lừa tôi? Ban ngày cậu nói thế nào?"
Kim Hiên đảo qua chung quanh, nhìn như đang nói chuyện, chứ tai đã vểnh lên cao rồi.
Kim Hiên cười đi đến bên mẹ Kim: "Mẹ, có chuyện gì ta về rồi nói."
Mẹ Kim trong lòng rất tức, chốc nữa Điền Chính Quốc sẽ cùng đi với Kim Thái Hanh rồi, nào có cơ hội nói được gì.
Nhưng nhiều người như vậy ở đây, bà cũng cảm thấy mất mặt, đè thấp giọng: "Cậu cầm đồ của tôi, tại sao còn?"
Ba Kim gặp được bạn tốt quen lúc trước, bị kéo cùng trò chuyện một lát, cuối cùng chỉ có hai người Kim Hiên và Kim Du Du ở gần đó, thấy ai muốn đến gần thì nhìn hắn, đến khi người bị nhìn chằm chằm ngượng ngùng.
Điền Chính Quốc cười: "Anh trai nói, những cái đó coi như quà gặp mặt ngài cho con."
Mẹ Kim: "..."
Tốt lắm, vốn muốn đuổi người đi, giờ đây là thẳng thắn ngả bài với A Hanh?
Con trai bà thậm chí cũng chưa từng yêu đương, không được bị mấy mánh khóe này lừa cho một lòng một dạ?
Mẹ Kim rất tinh mắt, trong nhà châu báu ngọc thạch nhiều đếm không xuể, lúc này nhìn phỉ thúy xanh trong trên cổ trên cổ tay trên tay Điền Chính Quốc, không nhịn được kéo cổ tay cậu, v**t v* hạt châu phỉ thúy trơn bóng, ngữ điệu chua lòm: "Thằng bé thế mà ngay cả nó cũng cho cậu."
Trước kia mà ra tay với ngọc thạch phỉ thúy, trên cơ bản đều đưa cho người trong nhà, không ngờ vừa mới ở bên người ta mấy ngày mà thôi, đã tặng cho bộ loại pha lê cực phẩm này.
"Vâng, anh trai đối với con rất tốt." Điền Chính Quốc kéo vòng cổ phỉ thúy khuất trong cổ áo sơmi ra, tươi cười xán lạn lại hân hoan: "Con thật sự rất thích anh trai, cho nên cũng không ngại chút nào ưm."
Mẹ Kim bịt miệng cậu lại: "Được rồi, nhiều người như vậy, miệng ngậm chặt chút cho tôi."
Bà thật sự không muốn nhìn dáng vẻ đắc ý của Điền Chính Quốc, đi theo mấy chị em quen thuộc nói chuyện phiếm.
Điền Chính Quốc mừng được thanh nhàn. Vừa lúc cũng đói bụng, bèn lấy chút món ăn để ăn.
Mấy miếng thịt xuống bụng, tạm thời vơi cơn đói, một bóng người cuốn theo từng làn gió thơm đi đến trước mặt cậu.
Điền Chính Quốc giương mắt, là Nguyên Tiếu.
Người phụ nữ cậu đã từng thích, đến cuối cùng lại phản bội cậu.
Điền Chính Quốc không có cảm xúc gì, cậu cẩn thận nhai nuốt đồ ăn trong miệng, nuốt xuống, sau đó cầm một ly champagne, nhấp một ngụm rất nhẹ.
Nguyên Tiếu thiếu kiên nhẫn trước, ánh mắt cô phức tạp.
Cô và Điền Chính Quốc cũng từng có duyên gặp vài lần, ban đầu là quen trong buổi tiệc sinh nhật của Kim Du Du.
Lúc ấy cô còn cảm thấy người này đang cố ý khó dễ mình, cảm thấy là lạ, khi đó còn tưởng cậu có ý với mình, hôm nay vừa thấy, Điền Chính Quốc không phải đã coi cô thành tình địch mà đối đãi vào lúc ấy đó chứ?
"Cậu làm sao ở bên A Hanh?" Nguyên Tiếu nghĩ sao cũng không rõ.
Kim Thái Hanh người nọ bày mưu lập kế trên công việc, trên cuộc sống nhìn như ôn hòa có lễ, bình dị gần gũi, thực tế tâm cảnh giác rất nặng, mấy năm nay vô số nam nữ muốn tới gần không kể xiết, không ai có thể được anh ưu ái.
Ngay cả cô, cũng chỉ bởi nguyên nhân gia tộc gần, mới có vài phần quen thuộc hơn người khác, muốn tiến thêm một bước hơn, thì lập tức sẽ cảm nhận được sự áp lực và từ chối vô hình kia.
Nguyên Tiếu thật sự không nghĩ ra, vì sao Điền Chính Quốc sẽ là ngoại lệ ấy?
Điền Chính Quốc nghiêng nghiêng đầu, ngón tay điểm một chút nơi khóe môi, trầm tư suy nghĩ: "Thật ra, vấn đề này tôi cũng không nói rõ được, chờ lúc tôi phản ứng lại, trong cuộc sống đã nơi nơi đều là hình bóng của anh trai rồi."
Cậu mỉm cười ngây thơ, có kiểu phiền não ngọt ngào. Trên thực tế lại ẩn chứa một chút ác ý.
Nhưng Nguyên Tiếu lại nghe mà kinh sợ, ý tứ này, còn là Kim Thái Hanh chủ động xuất kích?
Cô không khỏi đánh giá Điền Chính Quốc bằng một ánh mắt nghiêm túc hơn, nhưng trừ lớn lên đẹp chút, đáng yêu chút, cao gầy chút, trắng một tí, đôi mắt vừa to vừa tròn, cổ dài một ít, chân thon một ít...
Nơi khác nhìn sao cũng là một nam sinh bình thường!
Điền Chính Quốc nhìn cô, trong lòng đã không dậy được một tia gợn sóng.
Có lẽ cậu đã từng thích Nguyên Tiếu, không phải chỉ thích con người cô, mà có nguyên nhân khác.
Từ Phi Diệu vẫn luôn uống rượu cách đó không xa, do dự rốt cuộc nên đến đó không. Từ Thành Anh thì ở bên nhìn hắn, lo hắn lại làm ra chuyện gì hồ đồ.
Nhưng có lẽ biết nơi này là sân của ông Nguyên, Từ Phi Diệu còn chưa hồ đồ đến mức đó, cho nên không quậy ra nhiễu loạn gì.
Từ Phi Diệu cười khổ.
Từ áo quần kia của Điền Chính Quốc cũng có thể nhìn ra, A Hanh hiện thật sự đặt người trong tim.
Tình huống này hắn có thể làm sao? Hắn có thể làm như thế nào?
Từ Phi Diệu đau khổ uống rượu ừng ức, Từ Thành Anh trong lòng run sợ thay hắn giải thích với ba mẹ: "Anh cả anh ấy thất tình, ha ha, mượn rượu giải sầu thôi."
Ba mẹ cậu ta nhưng không tin con trai lớn ba ngày hai bữa đổi bạn gái sẽ thất tình, chẳng qua cũng không dám dạy bảo, chỉ bảo Từ Thành Anh chú ý nhìn chằm chằm hắn, đừng để xấu mặt.
Chẳng bao lâu, Kim Thái Hanh và ông Nguyên cùng ra khỏi phòng sách.
Có người đoán họ ở trong phòng sách thật ra là nói hôn sự của hai nhà, cũng có người nói là đang bàn chuyện hợp tác giữa hai nhà, nhưng tận đến buổi tiệc kết thúc, ông Nguyên đều cũng không công bố tin tức gì.
Mà lần này khiến người in sâu ấn tượng nhất, cũng chỉ có người yêu nhỏ đẹp và trẻ tuổi kia của cậu Kim cùng với bộ trang sức phỉ thúy xanh trong kia trên người cậu, hớp hồn người ta.
Vào ban đêm, toàn bộ người trong giới thì đều đã biết, cậu Kim độc thân ngàn năm rốt cuộc cũng hạ phàm, đem lòng yêu một thiếu niên bình thường.
Không bao lâu, thân thế lộn xộn kia của Điền Chính Quốc đã lan truyền khắp nơi.
Chẳng trách mẹ Kim sẽ kiên quyết phản đối.
Nhưng cũng có người cảm thấy thân thế gì đó không thể lựa chọn, chỉ bằng việc cậu lúc trước phấn đấu quên mình cứu người, là có thể chứng minh phẩm tính của cậu không tệ, nói không chừng cậu Kim chính là coi trọng điểm này của cậu đấy.
Nhưng mặc kệ như thế nào, người thực sự coi trọng lại không nhiều lắm, dù sao trong buổi tiệc, ai cũng có thể nhìn ra được, mẹ Kim thật sự bất mãn với Điền Chính Quốc.
Tình yêu không có ba mẹ ủng hộ, nào kéo dài được chứ?
Họ cũng không coi trọng cặp đôi nhỏ này.
Cái nhìn của người khác không liên quan đến Điền Chính Quốc.
Tin tức lan rất nhanh, có người biết chuyện tiết lộ tin tức này cho nhà họ Điền, không bao lâu Điền Chính Quốc đã nhận được liên hoàn call đoạt mệnh của Điền Sùng Nguyên và cha Điền.
Điền Chính Quốc sao có thể không biết bọn họ muốn nói gì, cúp thẳng, gọi nữa thì block.
Kết quả chẳng bao lâu, lại một cuộc gọi lạ gọi đến.
Điền Chính Quốc không có mấy kiên nhẫn, bắt máy nói ngay: "Đừng gọi nữa, mặc kệ ông có tâm tư gì, tôi sẽ chỉ nói với ông, không có khả năng!"
Đối diện im lặng, hơi thở dần bất ổn.
Điền Chính Quốc nhận thấy khác thường, đây nếu đổi thành hai kẻ ngu kia của nhà họ Điền, lúc này tám phần đều đã bắt đầu mắng rồi.
Đối diện hít một hơi thật sâu: "Tôi đến tìm cậu, là có một chuyện muốn nói với cậu."
Giọng nói này, là mẹ Kim.
"Là ngài ạ." Tâm trạng Điền Chính Quốc bình tĩnh nhanh đến khó tưởng: "Không biết ngài muốn nói chuyện gì với con?"
Mẹ Kim nói một địa chỉ: "Cậu đến nơi này đi, tôi sẽ nói cho cậu tất thảy chân tướng sự việc."
Địa chỉ này, còn không phải là...
Điền Chính Quốc nhướng mày: "Nhưng bây giờ con qua đó cần một khoảng thời gian, còn phiền ngài chờ một chút nha."
Hệ thống nghe thấy địa chỉ kia: [Wow! Mẹ nam chính rốt cuộc muốn làm gì? Đây không phải đào hố cho nam chính sao?]
Điền Chính Quốc đứng trước tủ quần áo chọn lựa quần áo: "Bà ấy đào thì đào thôi, dù sao không phải tao xui xẻo."
Hehehe, nhưng mà, lại có thể khiến Kim Thái Hanh sinh lòng áy náy với cậu.
Tuyệt vời!
Nhược điểm đưa đến cửa không được lãng phí!
Hệ thống thấy ký chủ hưng phấn, hưng phấn bộc lộ ra ngoài, thật giống như hồ ly âm hiểm xảo trá gặp phải con mồi nó siêu cấp cảm thấy hứng thú, nó muốn dốc hết sức lực hung hăng trêu chọc một phen.
Mẹ Kim mới vừa nói chuyện điện thoại xong, quay người bị Kim Du Du đứng sau dọa sợ.
Kim Du Du tiếng trước tạo người: "Mẹ, mẹ đang gọi điện thoại với ai vậy ạ?"
Mẹ Kim vuốt tóc: "Con nít con nôi, người lớn nói chuyện thôi."
Bà vẫy tay gọi, gái nữ liền đưa túi đến, mẹ Kim quay đầu lại nói: "Mẹ muốn ra ngoài một chuyến, Du Du con cứ ở nhà, ngoan ngoãn chờ mẹ mang quà về cho con nhé."
Mẹ Kim rời đi, chẳng mấy chốc đã nghe thấy bên ngoài có tiếng khởi động động cơ ô tô.
Bà vừa đi, Kim Du Du đã cầm lấy điện thoại: "Alo, anh hai! Em nghĩ tới nghĩ lui, có một chuyện muốn nói với anh."
·
Nơi Điền Chính Quốc sống cũng không ở trung tâm thành phố, tiền thuê ở đây khá tiện nghi, lái xe đến trung tâm thành phố chỉ cần tốn hơn nửa tiếng.
Cậu mới vừa thành niên, còn chưa thi bằng lái.
Nên vẫn bắt taxi đi.
Điền Chính Quốc còn thản nhiên tự đắc chơi game di động khi trên xe, hiệu ứng nhạc âm lướt lướt vang lên không ngừng trong xe.
Nhưng chờ ô tô dừng lại, trong khoảnh khắc cậu xuống xe kia, biểu cảm trên mặt đã thay đổi dáng vẻ.
Cậu đứng dưới tòa nhà lớn quen thuộc này, khuôn mặt được ánh nắng xán lạn chiếu gần như trong suốt.
Vẻ mặt Điền Chính Quốc trở nên có chút kinh hoảng, cậu thần sắc bất định nhìn về phía mẹ Kim đi tới, hoảng loạn hỏi: "Ngài gọi con đến đây làm gì?"
Mẹ Kim hừ một tiếng, bà hôm nay trang điểm rộng lượng cao quý, giày cao gót nện cộp cộp trên mặt đất: "Cậu không phải không tin A Hanh nhà vàng giấu kiều à? Hôm nay tôi cho cậu nhìn xem, để cậu tâm phục khẩu phục."
Mẹ Kim cũng không muốn nói xấu Kim Thái Hanh như vậy, nhưng bà thật sự chướng mắt Điền Chính Quốc.
Luận gia thế, gia thế không tốt, luận tính cách, à, càng không thể nói tốt.
Con trai của bà xứng đáng được tốt hơn.
Mẹ Kim nói xong thì xoay người đi phía trước, mục tiêu rõ ràng đi vào một tòa nhà.
Điền Chính Quốc càng đi càng kinh ngạc, ánh mắt hoảng loạn, vẻ mặt thần sắc bất định.
Lúc này bên Kim Thái Hanh đầu tiên là nhận được cuộc gọi của Kim Du Du, sau đó mới nhận được tin nhắn của vệ sĩ —
Đúng vậy, nhiều ngày thế này, Kim Thái Hanh vẫn luôn đều không rút người về, mấy vệ sĩ đều giữ một khoảng cách đi theo từ xa.
Có lẽ chính như vậy, chờ lúc phát hiện Điền Chính Quốc đến là nhà Kim Thái Hanh, đã qua một khoảng thời gian.
Kim Thái Hanh lúc ấy đang xem kế hoạch giám đốc nộp lên, thần sắc ngưng trọng, giám đốc nơm nớp lo sợ, lúc gần như ngay cả đứng cũng không vững, Kim Thái Hanh đứng thẳng dậy.
"Sửa một chút chỗ vừa nói, ngày mai nộp lên."
Dứt lời, người đã chạy ra ngoài văn phòng rồi.
Trên trán giám đốc lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh mỏng, nghĩ mà sợ dò hỏi trợ lý: "Sếp Kim đây là?"
Trợ lý hơi mỉm cười: "Ý sếp Kim chính là ý trên mặt chữ."
Giám đốc gật đầu lia lịa: "Ôi, được, được."
Lau đỉnh đầu nửa bóng, xong rồi, đêm nay lại phải tăng ca.
·
Đinh đinh!
Thang máy mở ra từ hai bên, Điền Chính Quốc đi ra, nhìn cửa lớn quen thuộc, im lặng.
Cậu đang khuynh tình suy diễn một bé đáng thương sắp nhìn thấy kiều giấu trong nhà vàng của bạn trai, trong lòng lại đang quỳ xuống đấm sàn cười to.
"Cậu không sao chứ?" Mẹ Kim đột nhiên nhìn cậu bằng ánh mắt khác thường: "Vẻ mặt của cậu, bỗng có hơi vặn vẹo."
Khóe miệng run rẩy, cười như không cười.
Điền Chính Quốc lau mặt: "Con vẫn cảm thấy không thể như vậy. Con phải tin tưởng anh trai, đi vào như vậy anh trai sẽ tức giận!"
Mẹ Kim: "Tôi là mẹ nó, tôi ngay cả nhà nó cũng không vào được à? Tôi cũng không sợ, cậu sợ gì chứ?"
Mẹ Kim thành thạo nhấn mật khẩu khoá cửa, cạch một tiếng, cánh cửa lớn đã từng rời đi gần một tháng trước một lần nữa rộng mở trước mặt Điền Chính Quốc.
"Hừ, lần này tôi không chào hỏi trước, người kia chắc chắn còn bên trong."
Mẹ Kim lo người trốn đi, ngay lập tức vọt vào, tìm lung tung khắp nơi.
Điền Chính Quốc lại dù chỉ nhấc chân bước vào đó, cũng tốn sức lực rất lớn.
Cậu nắm lấy cổ áo, khó tin nhìn bày biện trong phòng.
Giống nhau như đúc, giống y hệt căn nhà nhốt cậu lúc trước!
Mà lúc này, sau lần trước, mẹ Kim đã biết cửa phòng ngủ ở đâu, bà trực tiếp tìm hết một lượt phòng ở đây, nhưng cuối cùng lại chẳng hề thấy một bóng người.
"Không thể nào!" Mẹ Kim không dám chấp nhận thất bại của mình: "Lần trước tôi rõ ràng thấy."
Bà vội vã muốn đi tìm Điền Chính Quốc, lại thấy cậu che cổ áo ngồi xổm trên sàn mãi không nhúc nhích.
Mẹ Kim có hơi sợ mà tới gần: "Cậu sao vậy? Cậu không sao chứ?"
Không được, nếu mà cậu ta xảy ra chuyện, A Hanh liệu có hận bà đến chết không?
Có vết nước rơi lên mặt đất, vẻ mặt mẹ Kim căng thẳng, tay nắm chặt dây đeo túi xách hàng hiệu trong tay.
"Căn nhà này, anh trai mua khi nào?" Giọng nói trong bình tĩnh, thầm mang theo một ít giọng mũi, tựa như có chút tủi thân.
Sao đã khóc rồi, đây chẳng phải không tìm được người à?
Mẹ Kim nhéo hoa tai phỉ thúy trên lỗ tai: "A Hanh đã mua trọn mười năm trước rồi."
Bà vẻ mặt rối rắm, đang do dự nên quan tâm một chút không, Điền Chính Quốc có phải không khỏe ở đâu không, thì nghe thấy Điền Chính Quốc tiếp tục hỏi: "Liệu có khả năng, anh trai từng bán căn nhà này trước đây không ạ?"
Mẹ Kim cạn lời, nhưng vẫn nói: "Nếu từng bán thật thì mật khẩu đã sửa lâu rồi."
Lời này của bà cứ như một chốt mở, nói ra rồi, Điền Chính Quốc khóc càng to.
"Không phải, cậu rốt cuộc bị sao vậy?" Mẹ Kim hỏi.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng thang máy, theo sau tiếng bước chân vội vã truyền đến, Kim Thái Hanh một tay nắm chặt khung cửa, thấy rõ cảnh tượng bên trong, vẻ mặt anh lạnh lùng xưa nay chưa từng có.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co