Truyen3h.Co

abiwi2bsbs

Chưa đặt tiêu đề 89

kimmchiiiiiiiii

Chương 89

Điền Chính Quốc hơi hé miệng, muốn nói gì đó, rồi lại là một ngụm máu trào lên: "Khụ."

"Em đừng nói chuyện." Tay Kim Thái Hanh lót bên dưới cậu, hai đầu gối quỳ xuống đất, giọng nói nghe còn rất bình tĩnh: "Xe cứu thương sắp đến rồi, em cố thêm chút nữa."

"Anh ơi."

Điền Chính Quốc muốn nói chuyện, nhưng máu trong cơ thể tuôn ra như suối, cậu nâng tay, lập tức được Kim Thái Hanh nắm lấy, há miệng, nói bằng khẩu hình: "Thật xin lỗi."

Mí mắt Điền Chính Quốc rung động dữ dội, cậu kiệt lực muốn mở, nhưng vẫn không thể chống cự bản năng cơ thể, vô lực nhắm mắt lại.

Ý thức của cậu đột nhiên rơi vào bóng tối.

Xe cứu thương đến rất nhanh, Kim Thái Hanh đi theo nhân viên cấp cứu cùng lên xe, đám người Từ Phi Diệu tự mình lái xe theo sát phía sau.

Xe cứu thương một đường chạy như bay lao vào bệnh viện, lúc Từ Phi Diệu xuống xe tiến lên vừa lúc nghe thấy nhân viên cấp cứu nói nhanh.

"Bệnh nhân đã ngừng thở, tim ngừng đập. Chuẩn bị cấp cứu."

Ca phẫu thuật tiến hành rất lâu, Kim Thái Hanh vẫn luôn đứng chờ đợi bên ngoài.

Không bao lâu, ba Kim mẹ Kim và Kim Hiên đều đến, ba Kim mẹ Kim dù sao cũng lớn tuổi rồi, không bao lâu đã không chịu nổi đi về trước, để Kim Hiên ở đây trông Kim Thái Hanh.

Họ lo cho Kim Thái Hanh.

Từ Phi Diệu đến nay vẫn cứ cảm thấy khó tin.

Đó chính là Điền Chính Quốc!

Cậu sẽ vì cứu người mà chết quả thực là trò cười lớn nhất thiên hạ!

Chu Ý Bạch lúc này cũng đến, biết được sự tình trải qua từ trong miệng Từ Phi Diệu, mày đã chưa từng giãn ra.

"Làm ơn đừng xảy ra chuyện, có chuyện gì thì A Hanh biết làm sao đây?"

Từ Phi Diệu nhìn Từ Thành Anh, cũng là vẻ mặt lo lắng cầu nguyện cho Điền Chính Quốc.

Ha.

Hắn mới không tin...

Cạch!

Bác sĩ bước ra, ông là bác sĩ nổi tiếng nhất trong nước, nếu không phải Kim gia thông báo trước, ông lúc này còn đang nghỉ ngơi trong nhà: "Cậu Kim."

Kim Thái Hanh há há miệng, nói một cách khó nhọc: "Bác sĩ, tình huống thế nào rồi?"

Bác sĩ nói: "Tình huống của bệnh nhân nguy kịch, ngừng nhịp tim một lúc rồi, chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Người Kim Thái Hanh thoắt lảo đảo, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Từ Phi Diệu thất thanh nói: "Không, không thể nào."

Từ Thành Anh càng không nhịn được che miệng bật khóc.

Chu Ý Bạch thì nhìn về phía Kim Thái Hanh, lo anh đau lòng quá độ, sẽ làm ra chuyện gì.

Khi mọi người ở đây đắm chìm trong bi thương.

Đột nhiên, bên trong có người lao ra: "Bác sĩ, bệnh nhân đột nhiên khôi phục nhịp tim rồi."

Bác sĩ lập tức chạy về phòng phẫu thuật.

.

Không biết qua bao lâu, Điền Chính Quốc một lần nữa có được ý thức.

Cậu cảm thấy lần này mình nghỉ ngơi vô cùng vui vẻ, như ngủ một giấc rất dài rất thoải mái, tinh thần vô cùng sung túc.

Nhưng trước mắt vẫn cứ là một mảnh bóng tối, cậu cảm nhận được mình đang rong chơi trong một vùng biển ấm áp.

"Kỳ lạ, đây là đâu? Tao mù rồi? Hệ thống?"

Trong bóng đêm trước mặt đột nhiên sáng lên một ánh huỳnh quang mỏng manh, ánh huỳnh quang lóe lóe, Điền Chính Quốc nghe thấy giọng nói quen thuộc.

[Ký chủ, là tôi!]

"Hửm? Đây là chuyện gì?"

Điền Chính Quốc cúi đầu, cũng không thấy gì, vẫn là một mảnh bóng tối hư vô: "Rốt cuộc tao đang ở đâu vậy?"

"Đây là không gian ý thức của anh." Giọng nói của hệ thống rất phức tạp.

"Anh còn nhớ rõ trước đó đã xảy ra chuyện gì không?"

Trước đó?

Hồi ức đột nhiên hiện lên như tia chớp.

"Tai nạn xe, tao bị tông phải." Điền Chính Quốc kinh ngạc một thoáng: "Cho nên tao đây là đã chết rồi?"

"Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi."

Ánh huỳnh quang đột nhiên sáng một chút, ngữ điệu chợt trở nên tức giận: "Anh có biết anh đang làm gì không?"

"Tao đương nhiên biết." Điền Chính Quốc nói.

"Anh biết mà anh còn," hệ thống thoáng dừng, tiếp tục nói: "Bây giờ thân thể anh đã ngừng thở rồi."

Hệ thống gằn từng chữ một: "Anh đã sắp chết rồi."

Điền Chính Quốc im lặng trong chốc lát: "Giá trị năng lượng không đủ dùng à?"

Hệ thống giọng điệu phức tạp: "Trong khoảng thời gian này anh tích cóp được 58 giá trị năng lượng, chỉ đủ giữ anh mấy ngày, căn bản không đủ để anh sống lại.]

Hệ thống dừng một lát: [Muốn mạng sống thì phải có 100 giá trị năng lượng.]

Hệ thống nhìn Điền Chính Quốc im lặng, cho rằng cậu không biết tính nghiêm trọng của sự việc, đổi một cách nói: [Anh lật xe rồi! Nếu không có đủ giá trị năng lượng, anh sẽ chết, hiểu không?]

[Anh không bao giờ tỉnh lại nữa, không nhìn thấy Kim Thái Hanh, cũng càng không thể đi theo bên cạnh anh ấy.]

Điền Chính Quốc vẫn luôn im lặng, hệ thống rất muốn khuấy động cảm xúc của cậu.

Nó cuối cùng chỉ có thể đặt hy vọng nhấn mạnh trên người nam chính.

[Anh, lúc nghĩ kế hoạch này, bộ không nghĩ đến nam chính ư?]

Nói đến Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc có chút phản ứng.

Hệ thống không ngừng cố gắng: [Kim Thái Hanh làm nam chính của cuốn sách, nếu không có anh, anh ấy vốn nên là người thắng cuộc đời sự nghiệp xuôi gió xuôi nước, tuy sẽ không có đối tượng, nhưng sẽ có vô số hồng nhan tri kỷ. Anh ấy sẽ sống rất vui vẻ, nhưng bây giờ có biến số là anh đây, bộ anh không nghĩ đến, sau khi anh chết rồi, nam chính sẽ thế nào sao?]

Hệ thống thấy cậu bình tĩnh như vậy: [Không phải anh thích Kim Thái Hanh à?]

Điền Chính Quốc rốt cuộc có một chút phản ứng.

"Ha, thích chứ."

Giọng Điền Chính Quốc nhẹ mà mờ ảo: "Tao đương nhiên thích Kim Thái Hanh."

Nếu không thích, đừng nói thân mật, chỉ tới gần cậu cũng ghét bỏ.

Nếu không thích, Kim Thái Hanh có gặp ác mộng hay không liên quan quái gì đến cậu!

Cậu tất nhiên là thích, chỉ là trước đó lại vẫn đang dùng sự sảng khoái và sung sướng khi ảnh hưởng đến cảm xúc của Kim Thái Hanh để che giấu.

Nhưng sau đó cậu quả thật đã thích thật, nhưng vẫn không dám thừa nhận.

Hệ thống quả thực không biết cậu nghĩ gì: [Nếu thích, bộ anh không nghĩ tới lần này anh có thể sẽ chết à? Sau khi anh chết Kim Thái Hanh sẽ có cảm nhận gì?]

"Haiz, không có cách mà, mày cũng nói là kế hoạch. Kế hoạch cũng không luôn có thể tiến hành suôn sẻ đúng không."

Điền Chính Quốc thở dài: "Cho nên tao thất bại? Vậy khi nào tao sẽ chết?"

Đã từng chết một lần, lần này hình như cũng không có gì ghê gớm.

Chỉ là, trong lòng hình như có chút xíu không nỡ.

Hệ thống: [Sau khi anh chết, Kim Thái Hanh chắc chắn sẽ rất đau lòng.]

[Chờ anh ấy quên anh rồi, lại mở lòng.]

Vầng sáng linh hồn dần sáng lên.

Hệ thống không ngừng kích thích.

Giang Dữ Mặc: "?"

Giây tiếp theo, ánh huỳnh quang của hệ thống đột nhiên đâm về phía quả cầu sáng.

Điền Chính Quốc phảng phất gặp đòn nặng nề, trước mắt tối sầm.

Rầm!

Điền Chính Quốc mở choàng mắt.

Cậu chớp chớp mắt, vài giây sau đồng tử mới tập trung, đối diện trần nhà thuần trắng.

Điền Chính Quốc xoay cổ, mới nhận ra nơi này hẳn là phòng bệnh một người của bệnh viện.

"A a a!"

Điền Chính Quốc quay đầu qua, Kim Du Du quay đầu chạy đi: "Bác sĩ bác sĩ, anh Giang tỉnh rồi! Anh ấy tỉnh lại rồiiii!"

Một sóng lớn bác sĩ mặc áo blouse trắng vọt vào phòng bệnh.

"Bệnh nhân đã vượt qua cơn nguy kịch, tiếp theo nằm viện quan sát thêm nửa tháng, không sao thì có thể xuất viện."

Giang Dữ Mặc nghe thấy có người nhỏ giọng nói: "Quả thực là kỳ tích!"

Bác sĩ: "Giờ cậu có cảm giác gì?"

Điền Chính Quốc há miệng, giọng nói rất nhỏ: "Tôi cảm thấy không có sức lực gì."

Bác sĩ: "Cậu hôn mê nửa tháng, đây đều bình thường."

Bác sĩ rời đi.

"Anh Giang anh cuối cùng cũng tỉnh." Kim Du Du không ngừng gạt lệ.

Điền Chính Quốc mở mắt không thấy được người muốn thấy, hỏi: "Anh em đâu?"

Kim Du Du: "Anh hai ban nãy anh ấy nhận một cuộc gọi đi ra ngoài rồi."

Kim Du Du chạy ra ngoài.

Điền Chính Quốc lại ngủ thiếp đi.

Một lần nữa tỉnh lại, bên ngoài trời đã tối xuống.

Trên mu bàn tay nặng trĩu.

Điền Chính Quốc nhìn thấy Kim Thái Hanh.

Thân hình cao lớn ngồi trên băng ghế nhỏ, nắm lấy tay cậu, mặt tì lên mu bàn tay.

Điền Chính Quốc nhìn thấy lông mi trên dưới của anh hợp bên nhau, hơi thở đều đều.

So với lần trước gặp mặt, Kim Thái Hanh lần này dưới hai mắt nhiều hai quầng xanh đen.

Điền Chính Quốc động người.

Cậu nghiêng người, nâng tay rảnh lên, rất nhẹ vuốt qua sống mũi của Kim Thái Hanh, đầu ngón tay lướt qua.

Mềm mại khô ráo.

Đột nhiên, ngón tay bị ngậm vào trong miệng.

Điền Chính Quốc dời mắt lên, lại nhìn thấy Kim Thái Hanh vẫn nhắm mắt.

Ngón tay bị nhẹ nhàng ngậm lấy vài giây, sau đó bị cắn.

Điền Chính Quốc kêu một tiếng rất khẽ: "Đau."

Kim Thái Hanh mở mắt ra, con ngươi đen kịt không nhìn cậu.

Anh vùi mặt vào tay cậu, không nói một lời.

Điền Chính Quốc nhìn đỉnh tóc đen nhánh của anh.

Cậu cảm nhận được sự ướt át nơi lòng bàn tay, cả người như hoá thạch, mãi không nhúc nhích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co