Chương 60: Hơi muốn dính bạn trai
Ảnh đại diện của Jeong Jihoon là hai chú mèo con ôm nhau ngủ. Trước đó Lee Sanghyeok đã thấy bức ảnh này rồi, trước sự kiện thi biện luận Jeong Jihoon có gửi qua cho anh, là con của chú mèo hoang trong trường. Lee Sanghyeok còn cười nhạo Jeong Jihoon, nói rằng ảnh đại diện của cậu không giống mãnh nam một chút nào.
Sau khi thi biện luận, Jeong Jihoon vẫn tiếp tục gửi cho anh. Hai chú mèo con đã trở thành hai chú mèo mập, cả ngày nằm phơi nắng trên mặt cỏ trong trường. Jeong Jihoon còn nói là: 【 Bây giờ đủ mãnh nam chưa?】
Cho dù hiện tại Jeong Jihoon trở thành bạn trai anh, nhưng anh vẫn muốn nhỏ giọng nói xấu: Đừng thấy Jeong Jihoon cao cao ngầu ngầu, kỳ thật anh mới mãnh nam hơn, ít nhất ảnh đại diện của anh là Saitama.
Jeong Jihoon mới đăng lên bảng tin bạn bè mười phút, lượt like và bình luận đã sắp đếm không xuể. Lee Sanghyeok ngó vào thì thấy phần lớn là bạn bè trong Viện nghiên cứu của anh và bạn bè trong trường. Mọi người vừa kinh ngạc vừa tò mò, bình luận chúc mừng đồng thời cứ mãi truy vấn đối tượng hết độc thân là ai.
Em gái khóa dưới muốn theo đuổi Jeong Jihoon cũng bình luận chúc mừng, còn hỏi tại sao Jeong Jihoon không chụp ảnh chung đăng lên.
Khoan đã, sao ba anh cũng like nữa kia? Jeong Jihoon thêm bạn với ba anh từ bao giờ?!
Jeong Jihoon đăng lên bảng tin bạn bè rồi để đó, chưa trả lời một câu nào.
【Mềm mại đáng yêu: Đây chắc do đối tượng của Jeong Jihoon ép cậu ta đăng lên bảng tin bạn bè nhỉ? 】
【 Lee Bưởi Nho: (Không phải tôi, tôi không có, cậu đừng nói linh tinh.jpg ) 】
Anh nhớ Jeong Jihoon từng nói sau khi xác định quan hệ sẽ thông báo hết độc thân, không ngờ hành động cũng nhanh quá đấy.
【 Mềm mại đáng yêu: ? 】
【 Lee Bưởi Nho: Sao cậu lại nói vậy?】
【 Mềm mại đáng yêu: Cách thức này không đúng. 】
【 Lee Bưởi Nho: Vậy cách thức chính xác là như nào? 】
【 Mềm mại đáng yêu: Ít nhất phải @ đối tượng của cậu ta, rồi nói một câu văn thơ lai láng như: Em là nửa chiếc cốc còn lại của tôi; sinh ra là heo của tôi, chết là thịt kho tàu của tôi. Cuối cùng đăng một tấm ảnh chụp chung lên, không thấy mặt thì nắm tay cũng được mà. 】
【 Lee Bưởi Nho: Đm cậu mới là thịt kho tàu. 】
【 Mềm mại đáng yêu: Sao tự nhiên cậu lại mắng tớ?】
【 Mềm mại đáng yêu: Tóm lại cậu ta chỉ đăng ba chữ này, ngay cả dấu chấm than cũng chả có, vừa nhìn là biết cho có lệ. 】
【 Mềm mại đáng yêu: Hot boy Jeong ới nếu cậu bị bắt cóc thì hãy chớp chớp mắt nhé! 】
【 Lee Bưởi Nho: (mỉm cười) 】
Phải nói một điều, anh đồng ý với cách làm của Jeong Jihoon. Nếu Jeong Jihoon thật sự làm theo cách của Moon Hyeonjun, ba anh không chỉ like đơn giản như vậy.
Quan trọng nhất là anh và Jeong Jihoon cùng chung một bộ phận, chỗ làm việc còn mặt đối mặt. Tuy Viện nghiên cứu không cấm nhân viên yêu đương, cũng có trường hợp vợ chồng cùng làm việc trong Viện nghiên cứu, nhưng cũng không quá thân mật.
Không ngờ anh với Jeong Jihoon mới vừa nắm được cái đuôi tình yêu học đường, đã phải bắt đầu tình yêu văn phòng hồi hộp kích thích rồi.
Lee Sanghyeok gõ hai chữ "chúc mừng" dưới bài đăng Jeong Jihoon, ngẫm nghĩ, rồi xóa bớt chữ "cung", đổi thành chữ "cùng". [1]
[1] Chúc mừng = cung hỉ; cùng hỉ = chung vui.
【 Jeong Chihoon: Hết độc thân 】
【 Lee Bưởi Nho: Chung vui. 】
Jeong Jihoon vẫn đang trong tuần thi cử, không đến lớp, nhưng ngày nào cậu cũng đến phòng thí nghiệm thăm Lee Sanghyeok.
Jeong Jihoon chống đầu, một bên nói chuyện với anh, một bên thong thả tùy ý phe phẩy cây đùa mèo. Cách cửa kính, tầm mắt Lee Sanghyeok theo bản năng cứ lắc lư theo sát cây đùa mèo, cảm thấy bản thân như xuyên thành một chú mèo trong cửa hàng thú cưng vậy.
Lee Sanghyeok cố nén ý muốn duỗi tay chụp lấy, nói với Jeong Jihoon: "Em được lắm."
Jeong Jihoon lười biếng nói: "Dính thì không cho dính, đùa cũng không cho đùa, em là bạn trai của anh thật sao?"
Đây là lần Jeong Jihoon khó dỗ nhất, Alpha không được thỏa mãn quá là đáng sợ. Lee Sanghyeok vừa mới yêu đương, không có kinh nghiệm dỗ bạn trai, anh gãi gãi đầu, vụng về lên tiếng: "Được rồi được rồi."
Jeong Jihoon nâng mí mắt lên, "Sau đó thì sao?"
"Ra ngoài rồi sẽ dính lấy em mà."
Jeong Jihoon hơi vừa lòng: "Ừm."
Lee Sanghyeok hỏi: "Vậy em hết giận chưa?"
"Không hết được." Jeong Jihoon nói nửa thật nửa giả, "Ngày đầu tiên yêu nhau, bạn trai vứt em ở trên giường, bỏ đi ôm ấp tinh thần khoa học, chuyện này em có thể nhớ cả đời luôn đó."
"Vậy anh lại xóa mười điều ghi thù giúp em?"
Jeong Jihoon lật mặt ngay lập tức: "Thành giao."
Lee Sanghyeok nói: "Thật ra thì, như vậy cũng khá tốt."
Jeong Jihoon nheo hai mắt lại: "Khá tốt?"
"Anh không muốn cứ mãi... làm tình với em lúc không tỉnh táo." Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm chỏm lông xù trên cây đùa mèo, "Cảm giác như uống thuốc kích dục rồi buộc phải làm vậy á."
Lúc động dục mà lăn giường với Alpha của mình, thoải mái thì thoải mái đấy, nhưng đó là dưới sự thôi thúc của pheromone, nhu cầu sinh lý lớn hơn nhu cầu tâm lý. Anh cũng chẳng rõ là mình muốn pheromone Jeong Jihoon nhiều hơn, hay là muốn bản thân Jeong Jihoon nhiều hơn. Sau khi thoải mái xong, toàn thân anh đều mơ màng.
"Anh cũng muốn nhớ rõ từng chi tiết một," Độ ấm trên mặt Lee Sanghyeok dần dần tăng lên, "Ít nhất không cần em nhắc nhở cũng có thể biết em có mang bao hay không."
Càng muốn nhớ rõ từng câu nói, từng cảm xúc trên gương mặt Jeong Jihoon.
Jeong Jihoon được dỗ rất sướng, khóe môi cong lên: "Thì ra Lee Chi Đào rất chú ý đến chi tiết, em biết rồi."
Lúc đi Jeong Jihoon giao cây đùa mèo cho nam nghiên cứu viên, nhờ anh ta chuyển giao cho Lee Sanghyeok.
Omega tình nguyện viên vào ở khu quan sát phòng thí nghiệm ngày một nhiều thêm. Ngày thứ ba quan sát ở Viện, cuối cùng Lee Sanghyeok cũng có bạn cùng phòng. Một tiểu soái ca anh tuấn tóc ngắn gọn gàng, nhìn cực trai thẳng, nhưng pheromone lại là mùi hương ngọt ngào.
Nói cậu ta là tiểu soái ca cũng không phải do cậu ta nhỏ tuổi, mà là bởi vì cậu ta chỉ đẹp trai chút xíu thôi, không tới trình độ đại soái ca.
Khu quan sát không có pheromone Alpha, nhóm Omega nho nhỏ bèn lười biếng một tí, không dùng thuốc ngăn mùi. Mùi Chi Chi Đào Đào và mùi hương ngọt ngào hòa quyện vào nhau, nam nghiên cứu viên nói mỗi lần anh ta đi vào phòng của anh đều cảm thấy như đang lạc vào tiệm bánh ngọt.
Nguyên nhân khiến cho đột biến gen giới tính thứ hai chính phủ vẫn còn đang điều tra, chưa có tuyên bố chính thức. Mọi người cũng không biết mùi hương Omega và Alpha do cái gì quyết định. Căn cứ theo phần lớn khảo sát, điểm tương tự là mùi hương thức ăn mà họ đã từng ăn một khoảng thời gian nào đó.
Vì thế Lee Sanghyeok đưa ra kết luận, cậu chàng đẹp trai thích ăn đồ ngọt.
Tính cách cậu chàng hướng ngoại, cứ tự nhiên như người nhà, rất nhanh đã có thể trò chuyện với Lee Sanghyeok xấp xỉ tuổi.
Cậu ta nói với Lee Sanghyeok rằng cậu ta là sinh viên thành phố bên cạnh, nhìn thấy Viện nghiện cứu ABO tuyển tình nguyện viên thí nghiệm thuốc ức chế, nên lập tức chạy đến.
"Thành phố kế bên của cậu cũng khá xa đó." Lee Sanghyeok nói, "Tôi tên là Lee Sanghyeok, còn cậu?"
Cậu chàng đẹp trai nói: "Tôi tên Yong Seongmeol."
Lee Sanghyeok không thuận đầu lưỡi cho lắm: "Yong cái gì Meol?"
"Yong Seongmeol."
"Yong Seong gì?"
"Yong Seongmeol!"
"Cái gì Seongmeol?"
"... Không thì cậu gọi tôi là anh Woo đi."
Lee Sanghyeok cười: "Cậu bao nhiêu tuổi mà bảo tôi gọi cậu là anh?"
Seongmeol cũng cười: "Dù sao chắc chắn lớn hơn cậu -- cậu trưởng thành chưa?"
"Tôi 24, sắp 25 rồi, cảm ơn."
Seongmeol vỗ Lee Sanghyeok một cái, bông đùa: "Em trai nhỏ lừa ai đấy."
Lee Sanghyeok lấy thẻ căn cước ném đến trước mặt Seongmeol.
Nhìn đến ngày sinh Lee Sanghyeok, Seongmeol dựng thẳng hai mắt: "Anh thế này đâu chỉ giỏi thôi đâu, mà còn là very good ý chứ."
"Thành thật gọi anh đi, Tiểu Woo à."
Hàng ngày ở khu quan sát vừa buồn chán vừa lại đơn giản. Một ngày ba bữa cơm có nhân viên công tác đưa đến, đúng giờ mỗi ngày nhóm tình nguyện viên sẽ nhận kiểm tra. Điều khiến lòng người phấn chấn chính là, Omega sử dụng thuốc ức chế đều có tình huống tốt đẹp, không xuất hiện bất cứ tình huống phát sinh ngoài dự đoán nào.
Lee Sanghyeok bắt đầu cò kè mặc cả với Han Soomin, muốn kết thúc quan sát sớm một chút.
Han Soomin và nam nghiên cứu viên không dám lơi lỏng, nói rằng hiện tại không có ngoài ý muốn có thể do mẫu thử ít, thời gian ngắn, khuyên Lee Sanghyeok vì an toàn của bản thân, quan sát thêm hai ngày.
Anh Woo nói: "Anh sốt ruột ra ngoài là có việc gì à?"
Lee Sanghyeok nói: "Cũng không hẳn." Chỉ có hơi muốn dính bạn trai thôi.
"Vậy anh vẫn nên ở thêm hai ngày đi." Woo nói, "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất." [2]
[1] Nhất vạn = 10000, vạn nhất 1/10000, không sợ tỉ lệ lớn, chỉ sợ tỉ lệ nhỏ.
Lee Sanghyeok thở dài: "Được rồi."
"Đúng rồi," Woo nhìn khắp nơi xung quanh, "Ở đây có mèo hả?"
"Không có."
"Vậy sao lại có một cây đùa mèo ở đây?"
"À," Lee Sanghyeok nhấp môi, "Đây là đùa tôi."
Woo như chợt hiểu ra gì đó, giọng nói bắt đầu mờ ám: "Người thành phố các anh thật biết chơi."
Ăn bữa tối xong, Jeong Jihoon theo thường lệ đến "thăm tù". Khi Lee Sanghyeok đi đến khu tiếp khách, trông thấy Seongmeol đang đứng cách cửa kính nói chuyện với một chàng trai đã sắp đạt đến trình độ đại soái ca.
Anh chàng này là kiểu đẹp trai vừa xấu xa vừa lông bông. Nhìn vẻ mặt Seongmeol nói chuyện với cậu ta, có vẻ như hai người họ là anh em tình cảm thân thiết.
Lee Sanghyeok nhìn cậu ta thêm vài lần. Jeong Jihoon nhàn nhạt lên tiếng: "Rất đẹp?"
"Không phải, chỉ cảm thấy cậu ta rất cao thôi."
"Sinh viên thể dục đương nhiên cao."
"Em quen cậu ta??"
Jeong Jihoon nói: "Lúc chờ anh có tùy ý tán gẫu với cậu ta vài câu."
Cho nên mấy anh chàng đẹp trai có thể bắt chuyện với nhau hay thật đấy.
Lee Sanghyeok mách với Jeong Jihoon là Han Soomin và nam nghiên cứu viên không để anh xuất viện sớm. Jeong Jihoon nói: "Nếu tiếp nhận thực nghiệm rồi thì hãy ngoan ngoãn nghe theo lời bọn họ."
Lee Sanghyeok trừng cậu: "Không phải em bảo anh ra ngoài dính em hả?"
"Không cần quá gấp, cơ thể của anh quan trọng hơn." Jeong Jihoon nói, "Em đã thử dùng phương pháp khác để giải tỏa khó chịu khi không ăn được Chi Chi Đào Đào rồi."
Lee Sanghyeok nhìn xuống dưới eo Jeong Jihoon, uyển chuyển nói: "Tiểu Jeong vẫn sung sướng quá nhỉ."
Jeong Jihoon cười ra tiếng, "Anh đang nhìn chỗ nào đó hả?"
Mọi người đều không phải trai tân, ai thèm nói lời dâm dục công khai chứ. "Nhìn chân của em, anh là chân khống."
"Chân nào?"
Lee Sanghyeok: Ok, anh nhận thua.
Jeong Jihoon cười đủ rồi nói: "Mấy ngày nay tối nào em cũng đến trường đánh bóng, tiêu hao rất nhiều tinh lực."
"Muốn xem."
"Hửm?"
Lee Sanghyeok nói: "Muốn xem em đánh bóng."
Lee Sanghyeok trò chuyện với Jeong Jihoon xong, Seongmeol bên kia cũng kết thúc, hai người cùng nhau về phòng. Lúc đi ngang qua phòng cách vách, Omega bên trong đúng lúc mở cửa ra, cùng đối mặt với nhóm bọn họ.
Omega mang khẩu trang đen, Lee Sanghyeok cảm thấy đôi mắt cậu ấy trông khá quen, nhưng lại không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
"Đm, đó có phải Choi Wooje không?" Woo dùng tay căng mí mắt của mình ra, tập trung quan sát dáng vẻ người ta, "Hình như thật sự là anh ta."
Lee Sanghyeok khiếp sợ: "Hả? Tôi nhớ Choi Wooje là Beta mà, cậu ấy tự tuyên bố luôn."
Woo nói: "Nếu anh ta là Beta thì sao lại xuất hiện ở khu quan sát Omega? Nhất định anh ta nói dối giới tính với mọi người."
Lee Sanghyeok dịu dàng nhắc nhở: "Bịa đặt phải có chứng cứ."
Woo chẳng hề để ý: "Có chứng cứ còn gọi bịa đặt sao."
Lee Sanghyeok ngẫm nghĩ hai giây: "Cũng có lý lắm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co