31
Tối thứ sáu, Nghiêm Vũ Hoàng đến muộn hơn thường lệ một chút nhưng vẫn còn sớm hơn giờ lên sàn đấu, cậu vào hậu trường mang hai thùng đồ uống đến sảnh để bỏ thêm vào máy bán nước.
Máy bán nước nằm rải rác ở các vị trí khác nhau, lúc bỏ thêm vào cái máy thứ ba, Nghiêm Vũ Hoàng đang mở cửa kính ra thì vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức như dán chặt vào, cố định ở một hướng nhất định không hề động đậy.
Ở góc bên phải có một cái máy gắp thú, bình thường không có ai chơi, đa số đều là các cặp đôi thỉnh thoảng mới nghịch một chút.
An Kiến Hạo đang nghiêng người cầm cần điều khiển để gắp một con thú bông, bên cạnh anh là một omega tóc xoăn mặc váy ngắn, đang cùng anh nhìn vào tủ kính, chỉ vào một con thú bông nào đó rồi cười.
Khung cảnh rất bắt mắt, Nghiêm Vũ Hoàng cứ như vậy mà nhìn.
Về phương diện giới tính và tin tức tố, alpha và omega vĩnh viễn luôn hấp dẫn lẫn nhau, Nghiêm Vũ Hoàng luôn được nhắc nhở về điều này vào những thời khắc nhất định.
Tiếng nhạc vui vẻ vang lên từ chiếc máy, An Kiến Hạo đã gắp được con thú.
Omega reo lên vui vẻ một tiếng, An Kiến Hạo cúi người xuống lấy, đó là một con cá mập nhỏ màu xanh và trắng không mấy bắt mắt.
An Kiến Hạo đem con cá mập nhỏ đưa cho omega, omega nhận lấy, sau khi do dự một chút, cô kiễng chân lên, thì thầm vào tai An Kiến Hạo một câu.
Ở đây lâu như vậy Nghiêm Vũ Hoàng cũng không phải kẻ ngốc, cậu đã từng nhận được rất nhiều ám thị lẫn gợi ý rõ ràng như vậy, cậu biết đó là câu nói như thế nào.
Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy An Kiến Hạo nghiêng đầu sang một bên, cụp mắt nhìn omega, thế nhưng lại vô cùng đột ngột, anh ngước mắt lên nhìn thẳng về phía Nghiêm Vũ Hoàng.
Bởi vì không ngờ đến nên Nghiêm Vũ Hoàng gần như không kịp phản ứng, đợi đến khi cậu định thần lại, An Kiến Hạo đã thu hồi ánh mắt, cười với omega một chút, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy khẩu hình miệng của anh nói một câu 'Xin lỗi'.
Omega có hơi ngại ngùng, vẫy tay với An Kiến Hạo rồi chạy đi, ánh mắt Nghiêm Vũ Hoàng nhìn theo con cá mập trong tay cô, tay nghề tuy thô nhưng cũng có cảm giác xấu xí đáng yêu.
Nghiêm Vũ Hoàng đối với con cá mập nhỏ đó nảy lên chút khát vọng, nếu An Kiến Hạo cũng tặng cậu một con, cậu nhất định sẽ vô cùng trân trọng.
Lúc Nghiêm Vũ Hoàng đang chăm chú nhìn omega, An Kiến Hạo đã đi tới trước mặt cậu, hỏi: "Quen biết sao?"
Nghiêm Vũ Hoàng lặng lẽ quay đầu lại, nhặt mấy chai nước xếp vào từng khe hàng, động tác có hơi cứng ngắc, không dám nhìn thẳng An Kiến Hạo, trả lời: "Ừm." Là phục vụ trong quán bar, trước đây dù ít hay nhiều cũng từng tiếp xúc.
"Có thân lắm không?" An Kiến Hạo đặt chai nước Nghiêm Vũ Hoàng xếp nhầm hàng vào đúng chỗ.
Nghiêm Vũ Hoàng nhìn chằm chằm vào chai nước, là loại đóng lon, trên khe hàng là một cái chai cao hơn hẳn, khác biệt lớn như vậy, bất cứ ai có mắt sẽ không bao giờ nhìn nhầm, thế nhưng cậu lại xếp sai.
"Cũng tạm." Nghiêm Vũ Hoàng dừng một chút, lại hỏi: "Cậu cần cách thức liên lạc sao?"
"Cậu có số của cô ta."
Dường như là một câu hỏi, nhưng An Kiến Hạo lại nói với giọng điệu của câu trần thuật.
Theo góc nhìn của Nghiêm Vũ Hoàng, An Kiến Hạo đã hỏi về omega đó trong ba câu liên tiếp, vì vậy hẳn là rất có hứng thú với đối phương.
Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu, sau đó dùng hiệu suất thấp lấy điện thoại từ trong túi quần ra, định tìm số omega để đưa cho An Kiến Hạo.
Trong lòng cậu không có cảm xúc gì đặc biệt, người biết ghen một phần là vì chiếm hữu, cậu đối với An Kiến Hạo không có chiếm hữu, chỉ có chút tỉnh ngộ, à, An Kiến Hạo hẳn là thích kiểu omega thế này.
Cậu vừa mới mở điện thoại, trên đầu liền cảm thấy nặng, là vành mũ bị An Kiến Hạo đè xuống, Nghiêm Vũ Hoàng nghe thấy An Kiến Hạo nói: "Xếp đồ uống đi."
Nghiêm Vũ Hoàng yên lặng một lúc, cất điện thoại, tiếp tục bổ sung đồ uống cho máy.
Sau đó hai người không nói gì nữa, mãi cho đến khi Nghiêm Vũ Hoàng đóng cửa kính của máy bán nước, cậu nói: "Tôi quay lại hậu trường trước đây."
An Kiến Hạo lại nâng vành mũ của cậu lên, như thể đang chơi một trò chơi đóng mở nào đó.
Anh hỏi: "Hôm nay sẽ thắng chứ?"
Nghiêm Vũ Hoàng quay đầu nhìn xung quanh, tiết lộ trước kết quả trận đấu, nếu có ai nghe được rồi báo cho quản lý sẽ bị cấm thi và phạt tiền.
Sau khi xác nhận không có tình huống đặc biệt, Nghiêm Vũ Hoàng nhẹ giọng nói: "Chắc là...
Cậu còn chưa nói xong, An Kiến Hạo đã giơ tay, mặt sau ngón trỏ cọ vào môi dưới của Nghiêm Vũ Hoàng: "Suỵt."
Nghiêm Vũ Hoàng sửng sốt một lúc, ánh đèn sáng rực trong máy bán nước chiếu rõ ràng sườn mặt của An Kiến Hạo, giống như một bản phác thảo với những đường nét hoàn hảo và tinh xảo.
An Kiến Hạo hơi cúi đầu xuống, nhìn đôi mắt dưới vành mũ của Nghiêm Vũ Hoàng, nói: "Không nên hỏi cậu cái này, xin lỗi."
Anh như thế này lại khiến quyết tâm muốn nói cho anh biết của Nghiêm Vũ Hoàng được khơi dậy, Nghiêm Vũ Hoàng nghiêng đầu, ghé sát vào tai An Kiến Hạo.
Hai người cao gần bằng nhau, Nghiêm Vũ Hoàng không cần kiễng chân cũng không cần ngẩng đầu, hai tay cậu che miệng nói với An Kiến Hạo, giống như một đứa trẻ đang lén lút kể ra bí mật: "Tôi sẽ thắng."
Nói xong, Nghiêm Vũ Hoàng đứng thẳng người, tay cũng buông xuống, trên mặt lộ ra biểu tình nghiêm túc.
"Được." An Kiến Hạo cười cười, "Tạ Mạnh Tiến nói hôm nay muốn đánh bida, nếu cậu đánh xong mà không có việc gì khác, có muốn cùng chơi không?"
Nghiêm Vũ Hoàng không biết từ chối, cậu vẫn luôn vô cùng lo lắng, sợ An Kiến Hạo bị cậu hôn xong sẽ để ý, xa lánh cậu hoặc ghét bỏ cậu, Nghiêm Vũ Hoàng gần như đã gian nan chuẩn bị tốt cho tình huống đó, nhưng An Kiến Hạo lại không như vậy.
Không phải alpha nào cũng có thể rộng lượng duy trì thái độ ban đầu sau khi nhận ra tình cảm của người cùng giới đối với mình, có thể duy trì mối quan hệ như hiện tại, Nghiêm Vũ Hoàng đã cảm thấy đủ rồi, cũng quyết tâm sau này sẽ khắc chế, không làm ra chuyện gây khó dễ với An Kiến Hạo.
"Được." Nghiêm Vũ Hoàng nói.
Số 17 đã thắng, nửa đầu trận cậu nhận hai cú đấm vào mặt một cách tượng trưng, sang nửa cuối trận đánh vô cùng quyết đoán rồi nhanh nhẹn kết thúc.
"Quao, Nghiêm Vũ Hoàng sao vội vàng tan làm thế." Tạ Mạnh Tiến còn chưa nói xong, "Có phải là cậu ấy có chuyện gấp không? Vậy có đến đánh bóng không?"
"Có." An Kiến Hạo nói.
Sau khi Nghiêm Vũ Hoàng rời sân, đám An Kiến Hạo liền đứng dậy rời đi, đi đến sảnh bida ở góc Đông Nam.
Sau sáu bảy phút, Tiểu Phong, người đang ăn hạt hướng dương ở bên cạnh nói: "Số 17 tới rồi!"
An Kiến Hạo quay đầu lại nhìn, Nghiêm Vũ Hoàng đang đẩy cửa kính ra, cậu không đội mũ, vừa vào cửa đã nhìn thấy An Kiến Hạo từ rất xa.
Lúc cậu đi về phía bàn bida tầm nhìn vẫn chưa từng rời khỏi khuôn mặt của An Kiến Hạo, nhưng đợi đến khi thực sự đi đến trước mặt, Nghiêm Vũ Hoàng thế nhưng lại không nhìn anh nữa mà nhìn chằm chằm vào quả bóng trên bàn.
"Bôi thuốc chưa?" An Kiến Hạo hỏi.
Nghiêm Vũ Hoàng ngẩng đầu, ánh sáng trong mắt lóe lên, trả lời: "Chưa, không đau lắm." Để chứng minh mình thật sự không đau, cậu hơi nhếch khóe miệng bị bầm lên, "Không sao đâu."
Nước trên mặt cậu còn chưa khô, hiển nhiên là rửa mặt xong liền lập tức qua đây, lúc tẩy thuốc màu hẳn là rất mạnh rất vội, cho nên trên mặt vẫn còn vết đỏ, chỗ này một vết chỗ kia một vết, lẫn lộn với vết nước, giống như một mảnh giấy vẽ nhuộm màu không đều, nhưng trông vẫn vô cùng sạch sẽ.
An Kiến Hạo không nói gì mất mấy giây, Nghiêm Vũ Hoàng không hiểu sao lại cảm thấy khẩn trương, vậy nên chủ động tìm đề tài: "Cậu biết đánh không?"
An Kiến Hạo cầm cơ trên bàn lên: "Không biết, cậu dạy tôi đi."
"Ừm." Nghiêm Vũ Hoàng cũng lấy một cây cơ, dùng cục tẩy ma sát đầu cơ, sau đó hạ eo xuống mở bóng cầm cơ.
Cậu nhìn chằm chằm vào quả bóng mục tiêu, tay trái ấn trên mặt bàn màu xanh lá đậm, ngón tay thon dài sạch sẽ, phía trên bàn treo một chiếc đèn chùm, chiếu sáng một nửa khuôn mặt thanh tú của cậu.
Từ khi cúi người đến khi ra gậy chỉ vỏn vẹn mất ba giây, với một âm thanh giòn giã, Nghiêm Vũ Hoàng đứng thẳng dậy ngay khi quả bóng rơi vào lưới đựng bóng.
An Kiến Hạo nhìn quả bóng biến mất vào trong lỗ, lại nhìn Nghiêm Vũ Hoàng.
Vẻ mặt Nghiêm Vũ Hoàng vô cùng tập trung, cậu dùng tẩy ma sát đầu cơ của An Kiến Hạo, sau đó ngẩng đầu lên định nói gì đó, nhưng ngay khi bắt gặp ánh mắt của An Kiến Hạo thì cổ họng lại kẹt cứng.
"Tay..." Nghiêm Vũ Hoàng vội vàng nhìn đi chỗ khác, điều chỉnh tốt tư thế đặt tay trái lên bàn, "Tư thế tay, đặt như vậy."
An Kiến Hạo đặt tay lên bàn như một người chơi mới đạt tiêu chuẩn, di chuyển ngón tay, trông có vẻ như rất nghiêm túc học tập, mang thêm vài phần trúc trắc.
"Không biết lắm." Sau khi An Kiến Hạo thử xong thì nói với Nghiêm Vũ Hoàng.
"Có thể chạm vào tay cậu không?" Nghiêm Vũ Hoàng hỏi.
An Kiến Hạo không trực tiếp trả lời mà chỉ di chuyển bàn tay của mình đến trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng.
Nghiêm Vũ Hoàng do dự mất một giây, đưa tay ra, xếp từng ngón tay của An Kiến Hạo đặt cho đúng chỗ, sau đó cậu đặt tay xuống cách tay An Kiến Hạo năm centimét, đè eo cầm cơ, thị phạm một tư thế hoàn chỉnh.
Tạ Mạnh Tiến đang đánh với Triệu Vũ Phàm ở bàn bên cạnh, vừa đánh hắn vừa cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhìn về phía hai người An Kiến Hạo.
"Có nhầm lẫn gì không vậy, An Kiến Hạo không phải đánh giỏi lắm à, cậu ta đang làm gì vậy?"
Đầu Triệu Vũ Phàm còn không ngẩng lên: "Cậu bớt quan tâm lại đi."
"Nghiêng người sang một bên, tay này chống lên bàn, thẳng vai lên." Bên này Nghiêm Vũ Hoàng vẫn đang tận tâm tận lực giảng dạy.
Cả người cậu nằm sấp xuống, cách lớp áo thun trắng có thể nhìn thấy sống lưng nhô cao cùng các đường cơ, phần eo thu lại đổ xuống tạo thành một đường vòng cung tinh tế.
An Kiến Hạo cúi đầu nhìn cậu một hồi, theo đó khom xuống, vươn vai cầm cơ.
Sườn mặt Nghiêm Vũ Hoàng ở ngay bên cạnh, An Kiến Hạo đột nhiên hỏi: "Cậu dùng dầu gội gì vậy?"
Đây là một câu hỏi khá bất ngờ, Nghiêm Vũ Hoàng hoài nghi rằng mình nghe nhầm, cậu quay đầu lại mới phát hiện mình cách An Kiến Hạo rất gần, gần đến mức quá lố.
Nghiêm Vũ Hoàng lập tức quay đầu đi, nhìn bàn bóng, cậu nói ra một nhãn hiệu, nghĩ đến việc An Kiến Hạo nhất định là chưa từng nghe nói qua, liền bổ sung: "Là loại rất rẻ."
Cậu còn tưởng rằng An Kiến Hạo không thích mùi này, đang xấu hổ định đứng ra xa một chút, lại nghe An Kiến Hạo nói: "Rất dễ ngửi."
Nghiêm Vũ Hoàng sững sờ trong giây lát, trước khi cậu kịp phản ứng, lạch cạch một tiếng, An Kiến Hạo đã thúc cơ, ở một góc gần như không thể đưa bóng vào lỗ của Nghiêm Vũ Hoàng một cách gọn gàng.
Nghiêm Vũ Hoàng chậm rãi chớp mắt, đứng thẳng người, chân thành khen anh: "Cậu chơi rất tốt."
"Cậu dạy tốt lắm." An Kiến Hạo dựa vào bàn hỏi: "Thường tới chơi à?"
"Ừm, cùng người khác đánh."
An Kiến Hạo cong khóe miệng mỉm cười, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng cảm thấy anh không thực sự đang cười mà ngược lại trông rất lạnh lùng, dù sao cũng khó mà hình dung.
An Kiến Hạo lại hỏi: "Đánh với ai?"
"Những võ sĩ khác, hoặc một vài khách hàng sẽ tìm tôi đánh với họ." Nghiêm Vũ Hoàng thành thật giải thích.
"Số 17 đánh cùng có thu phí á." Tiểu Phong đi tới mang theo một hộp trái cây đã cắt sẵn, đặt lên mép bàn, "Số 17 còn có thể bịt mắt đánh bóng nữa."
Thấy An Kiến Hạo khẽ nhướng mày, Tiểu Phong lập tức có mắt nhìn nói: "Em đi lấy bịt mắt!"
Nó nhanh chóng mang tới một miếng bịt mắt màu đen, Nghiêm Vũ Hoàng liếc nhìn bàn bóng, sau khi xác nhận quả bóng mục tiêu và các góc, cậu đeo miếng bịt mắt vào.
An Kiến Hạo phát hiện ra sau khi Nghiêm Vũ Hoàng đeo bịt mắt, đôi môi vốn dĩ đang mím chặt hơi hơi mở ra, hẳn là có chút khẩn trương.
Không biết lúc Nghiêm Vũ Hoàng bịt mắt chơi cùng người khác có khẩn trường như vậy hay không.
"Hoạt động ngày mai cậu có đi không?" Trước khi Nghiêm Vũ Hoàng bắt đầu, An Kiến Hạo hỏi.
Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu, dừng một chút, cậu hỏi: "Cậu có đi không?"
"Đi." An Kiến Hạo nói, "Giáo viên có đưa số phòng cho cậu chưa?"
"Đưa rồi, 1203." Nghiêm Vũ Hoàng lại dừng một chút, không nhịn được hỏi, "Cậu thì sao?"
"1205, Tạ Mạnh Tiến ở 1204."
"Ừm."
Vài câu đối thoại này đã thành công khiến Nghiêm Vũ Hoàng quên đi góc độ đã xác định trước đó, nhưng cậu không gỡ bỏ khăn bịt mắt để xác nhận lại mà dựa vào cảm giác cúi người xuống, di chuyển đầu cơ về phía trước một chút, dừng lại ngay lập tức khi chạm vào bóng trắng.
An Kiến Hạo duỗi tay đặt hờ lên thắt lưng cậu, hơi kéo về trước mặt mình một chút: "Sang trái một chút."
Dựa vào chỉ dẫn của anh, Nghiêm Vũ Hoàng di chuyển sang bên trái, mặc dù bị bịt mắt nhưng cậu vẫn nhắm chính xác quả bóng số 3.
Khi ánh đèn chiếu lên người cậu, sống mũi Nghiêm Vũ Hoàng cao thẳng, miệng hơi hé mở, môi hơi nhếch lên, không mỏng, có cảm giác gợi cảm vừa đủ, xem như là bộ phận nhu hoà nhất trên khuôn mặt lạnh lùng của cậu, thuộc về kiểu rất thích hợp để hôn.
Nghiêm Vũ Hoàng nín thở, thúc cơ, bên cạnh có người không biết vì sao đột nhiên reo lên, khiến cho Nghiêm Vũ Hoàng không nghe thấy tiếng bóng rơi, cậu hỏi An Kiến Hạo: "Vào chưa vậy?"
"Cậu thấy sao?" An Kiến Hạo hỏi ngược lại.
"Tôi không biết."
Nghiêm Vũ Hoàng đang định tháo khăn bịt mắt ra nhìn nhưng lại bị An Kiến Hạo nắm lấy cổ tay cậu ngăn lại, nói: "Vào rồi, muốn dưa hấu hay dưa vàng?"
Một câu hỏi không đầu không đuôi, Nghiêm Vũ Hoàng trả lời: "Dưa hấu."
Vài giây sau, cậu ngửi thấy mùi dưa hấu, ở ngay bên miệng.
An Kiến Hạo nói: "Há miệng."
Tim đập thình thịch, Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu mở miệng, lại tìm sai vị trí, thứ cậu ngậm vào là ngón tay An Kiến Hạo đang cầm tăm xiên dưa hấu, phảng phất như hôn lên tay An Kiến Hạo vậy.
Nghiêm Vũ Hoàng lúng túng nói xin lỗi, sau đó cắn miếng dưa hấu kia.
Ăn xong dưa hấu, Nghiêm Vũ Hoàng kéo bịt mắt lên nhìn bàn bóng, sau đó lại bịt mắt lại thúc cơ, không chậm dù chỉ nửa giây, chỉ là vì quá khẩn trương nên cậu đã đánh trượt.
Không nghe thấy tiếng bóng rơi, Nghiêm Vũ Hoàng đứng đó, trông có vẻ hơi thất vọng.
Đương nhiên không phải vì không ghi bàn mà thất vọng, mà là nếu không ghi bàn, An Kiến Hạo sẽ không đút cậu ăn dưa hấu nữa.
Ngay khi cậu định tháo khăn bịt mắt ra, bên khoé miệng đột nhiên chạm vào thứ gì đó mát lạnh --là dưa hấu.
Nghiêm Vũ Hoàng nghe An Kiến Hạo nói: "Bởi vì đánh không vào nên xem như phạt, miếng dưa này nhỏ hơn một chút."
Đây không phải là một hình phạt, Nghiêm Vũ Hoàng ngây người nghĩ.
Cậu thè đầu lưỡi ra liếm miếng dưa hấu, sau khi xác nhận chắc chắn sẽ không chạm vào ngón tay của An Kiến Hạo, cậu mới chậm rãi cắn miếng dưa hấu cho vào miệng.
Hoá ra thất bại cũng có thể có thưởng.
Đối với Nghiêm Vũ Hoàng mà nói, thua cuộc có nghĩa là cả người đầy vết thương và máu, nghĩa là có người sẽ thất vọng, nghĩa là hụt hẫng.
Nhưng An Kiến Hạo luôn làm điều ngược lại, tặng cậu đôi găng tay mới đắt tiền để ăn mừng chiến thắng tiếp theo sau khi cậu vừa thua cuộc, vào lúc cậu không đánh bóng vào lỗ lại dùng một miếng dưa hấu nhỏ hơn để làm hình phạt căn bản không được xem là hình phạt.
Nghiêm Vũ Hoàng đột nhiên cảm thấy An Kiến Hạo kỳ quái, nhưng sự kỳ quái này càng trở nên đặc biệt hơn trong lòng Nghiêm Vũ Hoàng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co