Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

36

blkonuen

Khu phố cũ cách trường dự bị gần nên chỉ cần lái xe mười phút đã đến.

Trong ngõ hẹp, An Kiến Hạo đậu xe ở ven đường rồi cùng Nghiêm Vũ Hoàng đi vào.

Nghiêm Vũ Hoàng phản xạ chậm, lúc này mới bắt đầu lo lắng liệu An Kiến Hạo ăn có quen không. Cậu có hơi do dự, cảnh báo trước cho An Kiến Hạo: "Cửa hàng rất nhỏ, có thể cũng không sạch sẽ lắm."

"Không sao." An Kiến Hạo quay đầu nhìn cậu, cười nói: "Trước đây tôi và Vũ Phàm cũng thường ăn quán lề đường."

Nghiêm Vũ Hoàng thả lỏng một chút, thử tiếp lời: "Tạ Mạnh Tiến thì sao?"

Thật ngạc nhiên khi cậu tiếp tục đặt câu hỏi, An Kiến Hạo nói: "Tạ Mạnh Tiến mấy năm nay đều ở nước ngoài, học kỳ này mới trở về."

"Các cậu... có quan hệ rất tốt."

Không biết vì sao, An Kiến Hạo cảm thấy Nghiêm Vũ Hoàng giống như một người máy thông minh đang cố gắng giao tiếp với con người, rất nghiêm túc nhưng cũng vụng về.

An Kiến Hạo gật đầu: "Đúng vậy, ba đứa bọn tôi từ nhỏ đến lớn cùng nhau trưởng thành."

Vẻ mặt của Nghiêm Vũ Hoàng hơi sửng sốt một lát, trông có vẻ như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn mím môi không nói nữa.

Trời nhiều mây nên chắc là sắp mưa. Trong cửa hàng có hơi đông đúc, đều là người tan làm xong đến đây ăn tối. An Kiến Hạo và Nghiêm Vũ Hoàng tìm một cái bàn vuông nhỏ ở trong góc, một bên bàn dựa vào tường, bên còn lại đặt mấy thùng bia, hai người chỉ có thể ngồi ở góc bàn.

"Cậu muốn ăn gì?" Nghiêm Vũ Hoàng hỏi.

Bên trong cửa hàng rất ồn ào, An Kiến Hạo không nghe được giọng nói của Nghiêm Vũ Hoàng, nhưng từ khẩu hình miệng của cậu có thể đoán được cậu đang hỏi gì.

Thế nhưng An Kiến Hạo vẫn nói: "Cái gì?"

Sau đó Nghiêm Vũ Hoàng ghé sát vào tai An Kiến Hạo: "Cậu muốn ăn gì?"

"Giống cậu đi." An Kiến Hạo trả lời.

"Có muốn ăn rau mùi và hành lá không? Còn cả giấm và ớt nữa."

"Đều không muốn."

Nghiêm Vũ Hoàng gật đầu, đứng dậy đi gọi món. Cậu đứng trước quầy, dáng người cao, trên cổ dán vài miếng băng cá nhân hình gấu xiêu xiêu vẹo vẹo, trông trẻ tuổi đến mức không phù hợp với nơi này.

Không chỉ cửa hàng này mà tất cả mọi nơi có Nghiêm Vũ Hoàng trong đó, bao gồm cả lồng bát giác đầy bạo lực và máu me.

Ăn mì được một nửa thì bên ngoài trời đổ mưa to, Nghiêm Vũ Hoàng lại bắt đầu rơi vào lo lắng, cậu không quan tâm mình có bị ướt hay không, đây không phải chuyện gì lớn. Lúc cậu một mình đều không mang theo ô nhưng điều này cũng không gây cản trở việc cậu cho rằng An Kiến Hạo không thể bị mắc mưa.

Điện thoại di động của An Kiến Hạo lại vang lên, anh liếc nhìn màn hình rồi nói với Nghiêm Vũ Hoàng: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại."

Qua cửa sổ, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy An Kiến Hạo đứng trong hành lang, nước mưa nhỏ xuống từ mái hiên rơi xuống trước mặt anh khoảng hai mươi centimét. Vẻ mặt An Kiến Hạo lạnh lùng, lông mi rủ xuống, mỗi câu nói đều rất ngắn, là dáng vẻ không muốn nói nhiều.

Anh nhanh chóng cúp điện thoại, quay trở lại cửa hàng thanh toán hóa đơn, nhận hai ly nước, một ly đặt trước mặt Nghiêm Vũ Hoàng.

"Cậu không ăn nữa sao?" Nghiêm Vũ Hoàng hỏi.

"Ừm."

"Vậy cậu về nhà sớm chút đi." Nghiêm Vũ Hoàng uống một ngụm nước rồi đứng lên, "Chờ một chút, tôi đi mua ô."

An Kiến Hạo nắm lấy cánh tay cậu: "Tại sao lại phải mua ô?"

"Trời mưa rồi." Nghiêm Vũ Hoàng nói.

"Tôi biết. Xe cách nơi này không xa, chạy qua đó là được."

Nghiêm Vũ Hoàng hiếm khi kiên trì nói: "Sẽ bị ướt mất."

An Kiến Hạo hỏi cậu: "Sợ cậu ướt hay là sợ tôi ướt?"

"Sợ cậu bị ướt." Nghiêm Vũ Hoàng cúi đầu nhìn ly nước trên bàn, thành thật trả lời.

"Sức khỏe của tôi rất tốt, không đến mức dầm mưa đã cảm lạnh đâu." An Kiến Hạo cầm chìa khóa xe lên, "Chạy thôi."

Hai người song song lao vào màn mưa, xuyên qua con ngõ ngắn, mở cửa xe ngồi vào. Trước sau còn chưa đến mười mấy giây mà cả một vùng lớn trên người vẫn ướt nhẹp. Xe không nổ máy, bầu không khí ngột ngạt trộn lẫn với sự ẩm ướt mà họ mang đến khiến mọi thứ trở nên nhớp nháp, kể cả pheromone cũng ẩm ướt. Trời đã tối, nước mưa hắt trên kính chắn gió như dòng sông ngầm chảy xuống, hạt mưa không ngừng đập vào nóc xe, lại giống như rất xa, bởi vì Nghiêm Vũ Hoàng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của mình và An Kiến Hạo.

"Khăn giấy." An Kiến Hạo nói, "Lau đi."

Nghiêm Vũ Hoàng rút khăn giấy, không cẩn thận đụng phải mu bàn tay của An Kiến Hạo, cậu vừa định rút tay lại thì An Kiến Hạo đã nắm lấy tay cậu, ấn lên hộp khăn giấy rồi nói: "Ở đây."

"Ừm." Cổ họng Nghiêm Vũ Hoàng có hơi khàn và rất khô, cậu nuốt xuống một hơi, gần như không thở nổi.

Nghiêm Vũ Hoàng rút hai tờ khăn giấy ra, không dùng để lau mặt lau tay mà lần mò lau ghế trên xe bị mình làm ướt. nhìn cậu vài giây trong bóng tối, sau đó đột nhiên đưa tay ra, bóp lấy quai hàm của Nghiêm Vũ Hoàng, dùng mặt trong ngón tay cái cọ lên mặt cậu.

Tay anh hơi ướt, mặt Nghiêm Vũ Hoàng cũng ướt, An Kiến Hạo hỏi: "Chỗ nên lau tại sao lại không lau?"

Ngửi được mùi pheromone nhàn nhạt trên đầu ngón tay anh, mặt Nghiêm Vũ Hoàng nhất thời nóng lên, nói: "Về nhà tắm là được."

An Kiến Hạo không nói gì, buông tay xuống, sượt qua cổ Nghiêm Vũ Hoàng, sau đó khởi động xe.

Đi khoảng năm phút, Nghiêm Vũ Hoàng phát hiện An Kiến Hạo vẫn luôn nhìn kính chiếu hậu. Cậu không nhìn rõ biểu cảm của An Kiến Hạo nhưng có thể cảm nhận được tâm trạng An Kiến Hạo không quá tốt, bắt đầu từ lúc đang ăn mì phải nhận điện thoại.

Ô tô đỗ dưới lầu, chỉ cách hành lang vài bước chân. Ngay khi Nghiêm Vũ Hoàng chuẩn bị nói lời tạm biệt thì An Kiến Hạo lại cùng cậu xuống xe chạy vào hành lang.

Mưa không có xu hướng ngớt, An Kiến Hạo đứng ở lối vào hành lang, quay đầu nhìn về phía màn mưa, khẽ nhíu mày. Trên cánh tay anh toàn là nước mưa, Nghiêm Vũ Hoàng không nghĩ nhiều, muốn giúp anh lau đi nhưng lại trực tiếp bị An Kiến Hạo giơ tay ngăn cản.

Nghiêm Vũ Hoàng có hơi sững sờ, An Kiến Hạo hiếm khi biểu lộ ra sự phản kháng dứt khoát như vậy, tay của Hứa Tắc khựng lại giữa không trung một hai giây mới từ từ buông xuống.

"Xin lỗi." Nghiêm Vũ Hoàng thấp giọng nói.

An Kiến Hạo nhìn cậu, không đáp lại lời xin lỗi của Nghiêm Vũ Hoàng.

Im lặng một lát, anh nói: "Lên lầu đi."

Hai người một trước một sau đi lên cầu thang, sau khi vào cửa Nghiêm Vũ Hoàng đi đun nước nóng, sau đó mở cửa tìm khăn tắm sạch. An Kiến Hạo đứng trước cửa sổ, hé rèm ra một chút, cúi đầu nhìn xuống lầu nhưng không biết là đang nhìn cái gì.

Nước nóng đã đun xong, Nghiêm Vũ Hoàng rót ra nửa ly, thêm một nửa ly nước lạnh, điều chỉnh ở mức âm ấm rồi mang vào phòng.

Cậu giữ khoảng cách với An Kiến Hạo nên đứng cạnh bàn học. Bên ngoài trời đang mưa rất to, trái tim của Nghiêm Vũ Hoàng dường như cũng bị đặt trong làn mưa, bị đập đến nửa lơ lửng nửa chìm xuống. Cậu nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Nghiêm Vũ Hoàng không thể miêu tả nụ cười đó, cũng không biết làm thế nào để an ủi, cậu chỉ là một người ngoài cuộc đầy bất lực.

Một tay Nghiêm Vũ Hoàng cầm ly nước, tay kia xé miếng băng cá nhân trên cổ, bởi vì vừa dính mưa nên cảm thấy có hơi khó chịu. Lúc cậu ngẩng đầu lên lần nữa, An Kiến Hạo đang nhìn chằm chằm vào cổ cậu.

"Cậu về sớm nghỉ ngơi đi." Nghiêm Vũ Hoàng còn đang suy nghĩ nên nói gì để An Kiến Hạo không mệt như vậy nữa, nhưng vừa nói ra cậu đã cảm thấy có gì đó không đúng, Nghiêm Vũ Hoàng bèn sửa miệng, "Trời mưa to lắm, lái xe nguy hiểm, hay là cậu..."

Nghiêm Vũ Hoàng còn chưa nói xong đã dừng lại, bởi vì An Kiến Hạo đột nhiên đi về phía cậu. Nghiêm Vũ Hoàng không nhịn được lùi về sau một bước, đụng vào bàn học, rất nhanh cậu đã bị ôm lấy eo kéo về phía trước. An Kiến Hạo đè tay sau gáy Nghiêm Vũ Hoàng, cúi đầu, hơi thở nóng như lửa đốt ghé lại gần.

Trên cổ truyền đến một cơn đau nhói, Nghiêm Vũ Hoàng rên lên một tiếng, chiếc ly giấy trong tay rơi xuống, khiến cho nước bắn tung tóe khắp sàn.

Bị cắn rồi, phản ứng đầu tiên của Nghiêm Vũ Hoàng không phải là đẩy An Kiến Hạo ra, mà là vòng tay ôm lấy cổ anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co