Truyen3h.Co

[ABO/ZSWW] 名分

Chương 3

minwen_zsww

Hai ngày sau.

Vương Nhất Bác đứng ở trong bếp, bên cạnh là những loại thực phẩm cậu vừa mới đi mua ở cửa hàng tiện lợi. Cậu lôi từ trong túi ra nào là rau, là trái cây, là thịt, là vài lốc sữa chua cùng với những bịch snack khoai tây các vị.

"Chiến ca, em để mọi thứ vào tủ lạnh, anh nhớ ăn uống đầy đủ nha. Snack không được ăn nhiều đó."

"Anh biết rồi mà." anh ngồi xếp bằng trên sofa, mắt dõi theo những gì mình đang đọc.

"Đúng rồi, chiều nay, Tiểu Minh sẽ tới đó." cậu cất mọi thứ xong, bước về phía sofa, trên tay là ly sữa vị dứa mà mình yêu thích.

Tiêu Chiến ngưng hành động đọc kịch bản của mình. Anh đóng lại, để nó qua một bên.

Hình như, lần nào cũng vậy.

Chỉ cần là phải rời xa Vương Nhất Bác, tâm trạng của Tiêu Chiến đặc biệt không được tốt lắm. Trong lòng anh cứ dâng lên cảm giác sợ mất một điều gì đó.

Với lại, ở bên cạnh nhau lâu như vậy. Dường như là dính nhau 24/7, ai lại không hụt hẫng chứ.

"Sao lần này lại đi lâu vậy?"

"Lâu sao? Chỉ có ba ngày thôi mà."

"Mọi lần chỉ có hai ngày."

Uống xong ly sữa của mình. Đặt ly rỗng trên bàn, cậu nói:

"Hiếm lắm chủ nhật mới được nghỉ. Nên em cũng muốn chơi lâu chút. Với lại, được nghỉ như vậy, anh không thích sao? Làm việc quần quật mấy tháng trời rồi. Nghỉ ngơi đi chứ."

Cảm giác được uống thứ mình thích, ăn thứ mình yêu, làm việc mình muốn, nó cứ kỳ diệu kiểu gì ấy nhỉ? Vương Nhất Bác nhẹ đưa lưỡi ra, liếm nhẹ môi mình. Lại không nghĩ hình ảnh đó trong mắt người nọ lại có sức tấn công như vậy.

Tiêu Chiến khẽ ho lên vài tiếng rồi lụm lại cuốn kịch bản bên cạnh. Bối rối mở ra. Tính là muốn đọc tiếp. Nhưng xem ra không chữ nào lọt vô đầu rồi.

"Chiến ca?"

"Sao đấy?"

"Bộ phim này nè, em nghe bảo nữ chính là chị Dĩnh."

"Thì sao? Em không thích hả?" Tiêu Chiến đưa mắt nhìn qua cậu, thản nhiên hỏi.

Thực ra cũng có phải lần, Vương Nhất Bác cũng rất thẳng thắn nói với anh về suy nghĩ của mình với những người anh từng hợp tác.

Sẽ có vài người cậu rất thích. Hoặc vài người không ghi điểm được với cậu. Mà những người nghịch với cậu. Đều nghịch với anh.

Nó lạ vậy đó. Cho dù mấy người đó đối với anh rất niềm nở.

"Không phải. Em chỉ cập nhật với anh vậy thôi. Đừng hiểu lầm ý em."

"Với lại hai người, đâu phải mới hợp tác lần đầu." nói xong, cậu đứng dậy, đem ly vào bếp rửa.

Một buổi sáng mát mẻ nhanh chóng bị cơn mưa ập tới. Mưa phùn càng làm cho khí hậu thêm se lạnh hơn. Vương Nhất Bác đi ra. Cùng lúc Tiêu Chiến nhìn về phía cậu. Nhẹ nhàng nói:

"Hai túi quà ở kia, lát nữa em nhớ đem về. Nhờ em."

Nhờ em.

Nhờ em, đặt lên bàn thờ hai bác.

Vương Nhất Bác nhìn về phía bàn ăn, khẽ cười rồi nghĩ vu vơ. Cậu còn nhớ, năm đầu tiên, khi được công ty sắp xếp làm trợ lý cho Tiêu Chiến, năm ấy sự nghiệp của anh khá chênh vênh vì dính phải một vài tin đồn thất thiệt. Hình như, năm đó anh đã hai mươi sáu rồi, còn cậu cũng trọn vẹn hai mươi mốt - khi ấy còn là một sinh viên mới ra trường nữa.

Kinh nghiệm coi như bằng không.

Vậy mà Tiêu Chiến cũng chẳng có ý kiến gì. Ngồi ở phòng họp, anh chỉ nhìn qua cậu, gật đầu cười một cái.

Đồng hành với anh được sáu năm, cũng là lần thứ sáu, anh nhờ cậu, chẳng lần nào là anh quên cả.

Vương Nhất Bác quê ở Lạc Dương, nằm ở phía tây Hà Nam. Dẫu là một thành phố trung tâm khu vực quốc gia với nhiều địa điểm du lịch và món ngon hấp dẫn, thế nhưng nơi chú dì cậu sống lại không nằm trong trung tâm.

Nó xa với trung tâm hơn vài ki lô mét. Nên bọn nhỏ đi học cũng mắc công hơn chút.

"Aiyo, Tiểu Bác về rồi hả con?" bác Hạo dắt xe đạp ra đầu hẻm, vừa thấy cậu đã vui vẻ chào hỏi.

"Dạ. Bác Hạo. Bác vẫn khỏe chứ? Ông đi rước bé Ngô sao?"

"Phải phải."

"Chút nữa nhớ qua nhà bác chơi ha. Có kẹo cho con đó."

Cậu gật đầu, niềm vui vẻ hiện rõ ra mặt.

Dù sao theo khái niệm cô đơn của mọi người, chính là cậu chỉ có một mình ở trên thành phố, không người thân thích. Nhưng về tới đây rồi, Vương Nhất Bác chính là đứa cháu, đứa con mà mọi người yêu thương nhất.

Cậu đeo balo trên vai, đi tầm hơn mười phút nữa thì đã tới nơi. Cậu nắm chặt quai balo mình mang, nhìn cánh cửa sắt đã bị oxi hóa theo thời gian mà ngậm ngùi. Hình như ngày càng lớn, cậu chẳng về đây được mấy lần.

Cậu nhớ nhà của mình. Nhớ khủng khiếp.

"Chú ơi. Dì ơi."

"A. Bác ca. Bác ca. Bác ca về rồi." Lạc Lạc từ trong nhà chạy ra, thằng bé vui tới nỗi vội nhảy lên người cậu, cười thành tiếng.

"Bác ca. Bác ca. Em nhớ anh lắm luôn."

Cậu ôm lấy thằng bé, xoa nhẹ tấm lưng nhỏ.

Đáng lẽ ra, sẽ như mọi năm là đêm hai mươi chín là cậu sẽ được về để đêm ba mươi cùng mọi người đón giao thừa, sau đó sẽ ở lại chơi tới mùng năm rồi lên lại thành phố.

Vậy mà, năm nay Tiêu Chiến đột nhiên quyết định tham gia show Xuân Vãn, thế là sau khi ghi hình xong, cậu với Tiêu Chiến nhà ai nấy về, về chưa kịp vui chơi đã gì hết, thì mùng bốn đã phải lên lại Bắc Kinh.

Vốn dĩ làm diễn viên chẳng mấy khi được nghỉ. Làm trợ lý cũng y chang. Tính chất công việc đã như vậy, nên chú dì dẫu buồn cũng đành im

Chỉ thương cho mấy đứa nhỏ. Buồn ra mặt.

Nay biết cậu về, tụi nhỏ vui lắm. Còn được chơi tận ba ngày lận mà.

"Ở nhà có ngoan không đó Lạc Lạc? Có nghe lời ba mẹ không?" cậu thả thằng bé xuống, nhẹ nhàng hỏi.

"Dạ có."

"Tiểu Lan đâu? Em ấy không ở nhà với em sao?"

"Tiểu Lan qua nhà bác Đông rồi. Chỉ có em ở nhà thôi."

"Chú dì vẫn chưa về sao?"

"Dạ chưa."

"Nhưng ba mẹ có dặn. Ở nhà đón anh."

Vương Nhất Bác ngồi xuống, lục trong người ra vài cây kẹo, sau đó chìa ra trước mặt Lạc Lạc.

Thấy kẹo, Lạc Lạc vui lắm. Thằng bé nhận bằng hai tay rồi vui vẻ cảm ơn cậu.

"Để em chạy đi kêu Tiểu Lan về. Bác ca vào nhà thay đồ đi nha."

Cậu nhìn bóng dáng của Lạc Lạc khuất dần sau cánh cửa, nụ cười chầm chậm hạ xuống. Vương Nhất Bác đứng dậy, mang balo trên vai, cậu bước vào nhà, đi tới bàn thờ.

Nỗi đau mất người thân, phải chăng cả đời cũng chẳng thể chữa lành. Chỉ có thể, cam tâm sống với nó cả đời.

"Ba. Mẹ. Điềm Điềm về rồi."

"Hai người, có phải....cũng nhớ con lắm đúng không?"

"Con đang sống rất tốt. Cho nên ba mẹ đừng lo cho con quá nhé."

"Đây là, quà của Chiến ca biếu hai người." cậu đặt hai túi quà lên bàn thờ, sau đó căn chỉnh lại cho cân xứng.

Đứng trầm ngâm một chút. Vương Nhất Bác từ từ nói:

"Ba mẹ. Con nhớ hai người nhiều lắm"

Thế rồi, một cơn gió khẽ thổi qua, nhẹ nhàng làm rối những sợi tóc của cậu. Tựa như một cái xoa đầu cũng tựa như một lời an ủi.

Tối hôm đó, sân nhà của bọn họ có rất nhiều tiếng nói tiếng cười, mọi thứ khiến lòng người cảm thấy rất ấm áp.

"Tiểu Bác, ăn nhiều vào nhá." dì Vương đặt cạnh cậu chén canh hầm, vừa cười vừa nói.

"Phải đó. Có phải ở trển con lại tiết kiệm tiền để gửi về đây không? Hay là đừng gửi nữa, con cứ lo cho mình đi Tiểu Bác." chú Đinh nhìn cậu, thái độ như một người cha khuyên người con trai nhỏ.

"Không có đâu ạ. Chú dì đừng lo. Là con muốn phụ hai người lo cho tụi nhỏ mà."

"Bác ca, cho anh." Tiểu Lan đặt vào chén cậu miếng thịt sườn, là sườn xào chua ngọt mà con bé thích nhất.

"Cảm ơn Lan Lan nhé. Nhưng mà, anh nhường lại cho em. Ăn nhiều một chút." nói xong, cậu tính gắp để lại vào chén con bé, thì đã bị Lan Lan giấu đi cái chén của mình.

"Không được. Bác ca ăn đi. Không ăn em giận đó."

"Được được. Anh ăn. Lan Lan đừng giận anh nhé."

Tiểu Lan gật đầu, hài lòng ăn tiếp. Lạc Lạc cũng vì vậy mà nhướn người lên, gắp cái đùi gà qua cho cậu.

"Lạc Lạ..."

"Không ăn là em giận ó. Giận không thèm chơi với anh luôn."

Mọi người cười ồ lên. Riêng Vương Nhất Bác thì cười lộ ra cái má sữa dễ thương của mình.

Mỗi lần về nhà là được vỗ béo như vậy đấy. Cậu vui quá đi thôi.

Nhận lấy áo khoác từ Tiểu Minh. Tiêu Chiến vội mặc vào rồi đi vào xe ngồi. Anh vừa mới quay xong quảng cáo của nhãn hàng, lạnh chết đi thôi.

[Trợ lý Vương: Chiến ca, quay xong rồi thì nhớ ăn tối. Không có lười mà bỏ ăn đó. Bệnh đau dạ dày mà tái phát thì khổ lắm đó.]

Tiêu Chiến nhìn tin nhắn của cậu mà thở dài một hơi. Thấy chưa? Mới xa nhau có vài tiếng thôi...mà anh đã thấy nhớ trợ lý của mình rồi.

Trợ lý ruột làm sao bằng trợ lý người ta.

Đã bốn tiếng rồi. Giờ cũng hơn mười giờ tối. Không biết cậu đang làm gì nữa...

[Chiến ca: Anh vừa mới quay quảng cáo
xong. Lạnh quá đi😭]

[Chiến ca: Em đã ăn tối chưa?]

[Trợ lý Vương: Ăn sớm hơn anh đó. Mà nè, đã ăn gì chưa đó?]

[Chiến ca: Vẫn chưa]

[Trợ lý Vương: Tôi yêu cầu anh đi kiếm cái gì đó ăn rồi mới đi ngủ. Anh tính phá dạ dày của mình hả Tiêu Chiến?!]


Không xong rồi. Trợ lý nhà anh tức giận rồi!

[Chiến ca: Sẽ ăn mà. Em đừng giận.]

[Trợ lý Vương: Ăn đồ dễ tiêu. Không được ăn pizza. Không được uống coca. Không được ăn thức ăn nhanh. Anh bảo Tiểu Minh mua súp đi. Chỗ em hay mua cho anh đó.]

[Chiến ca: Được. Anh biết rồi.]

[Trợ lý Vương: Vậy em đi ngủ trước. ]

[Trợ lý Vương: Ngủ ngon.]

Tiêu Chiến tắt điện thoại. Anh nhớ lại đoạn chat lúc nãy mà cười không ngậm được miệng.

Vẫn là Vương Nhất Bác tốt với anh nhất.

"Tiểu Minh. Lát nữa mua giùm tôi hộp súp ở đường xxxx."

"Được."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co