Truyen3h.Co

[Hoàn] [ABO/ZSWW] 名分

Chương 7

minwen_zsww

Vương Nhất Bác ngồi ở trong phòng, trên tay là chiếc khăn vừa mới lau tóc xong. Cậu nhìn ra ngoài ban công, đầu óc có chút hỗn loạn.

Thôi chết. Biểu hiện vừa rồi của cậu có hơi quá với Tiêu Chiến không?

Dù sao, nếu suy nghĩ kỹ lại thì, cậu đang là kẻ ăn nhờ ở đậu nhà anh, còn là kẻ dưới trớn nữa. Vậy thì, nếu lỡ Tiêu Chiến có giận cá chém thớt lên đầu cậu đi chăng nữa, thì cũng là chuyện thường mà nhỉ? Với lại, tiền tiết kiệm vẫn chưa đạt KPI, cậu vẫn còn đang cần công việc này lắm. Chưa thể bật lại Tiêu Chiến được.

Thôi được. Là do cậu hèn. Vì đồng tiền cả thôi.

Cốc cốc.

Tiêu Chiến từ trong phòng bước ra, trên tay vẫn là cuốn kịch bản đã quá quen thuộc với cậu.

"Sao vậy? Kiếm anh có chuyện gì?"

"Ờ à, ừm....." cậu nhìn vào thái độ của người kia, cảm giác có chút, buồn buồn.

"Em mang sữa ấm lên cho anh." như nhớ chực lại lý do của mình, cậu vội đưa ly sữa ấm tới trước mặt Tiêu Chiến.

"Cảm ơn. Còn gì nữa không?"

"Em xin lỗi vì biểu hiện chiều nay. Vốn dĩ, em không nên như vậy với anh."

Nhớ lại bữa cơm tối lúc nãy, Vương Nhất Bác thực sự đã muốn làm hòa với anh rồi, thế nhưng tên kia cả buổi cứ lo ăn, một ánh mắt cũng chẳng chịu cho cậu.

Tổn thương ghê.

"Không sao đâu. Dù sao, anh cũng là người sai trước. Sẵn đây, cho anh xin lỗi."

Có thể nào thành tâm chút được không? Vương-bắt lỗi-Nhất Bác miễn cưỡng gật đầu, cười gượng gạo bảo không có gì.

"Thế, em đi ngủ đây. Chiến ca ngủ ngon." đang tính quay bước bước đi thì cậu đã bị Tiêu Chiến giữ lấy, cậu nhìn vào cánh tay của mình, khó hiểu nhìn anh.

"Em vào đây một chút. Anh có việc muốn nhờ."

Thế rồi, không một lời đáp lại, Vương Nhất Bác chính thức bị Tiêu Chiến kéo vô phòng. Cửa phòng đóng lại, Vương Nhất Bác cũng tự nhiên mà bước về phía sofa, ngồi xuống.

Lần đầu tiên được bước vào phòng ngủ của anh, Vương Nhất Bác cũng không quá đỗi bất ngờ, bởi vì hầu như, cách trang trí của căn phòng này khá giống với phòng ngủ của anh trên Bắc Kinh. Đều là tone trắng với xám, gợi cho đối phương cảm giác sang trọng, sạch sẽ và thoải mái.

Đang mải mê ngắm nhìn xung quanh, nên cậu nào ngờ Tiêu Chiến đã ngồi kế cạnh mình và có hành động nhích sát tới cậu.

"????"

"Ah. Anh, anh, sao vậy? Sao tự nhiên lại." lúc cậu phát hiện ra sự bất thường giữa mình với người kia thì hình như giữa bọn họ đã chẳng còn khe hở nào nữa rồi.

"Tập với anh phân cảnh này được không?"

"Nhưng mà, sao lại là em? Chiến ca, đừng có đùa nha. Em buồn ngủ rồi đó." khi mà cậu chuẩn bị nhích người qua kia thì cũng là lúc Tiêu Chiến vòng tay qua eo cậu, kiên quyết kéo về phía mình.

?!!!!!!

What the f*ck! Từ lúc đi theo Tiêu Chiến tới giờ, đây là lần đầu tiên giữa bọn họ có cái kiểu thân mật bá đạo như vậy. Tiêu Chiến chưa bao giờ hành động như vậy cả.

"Giúp anh một chút có được không? Ngày mai nếu diễn không đạt, sẽ bị đạo diễn mắng."

"Nhưng sao. Anh không tìm tới tỷ Dĩnh để tập? Chẳng phải sẽ tiện lắm sao?" cậu dùng hai tay chắn ngang trước ngực anh, gượng gạo nói.

"Điềm Điềm. Em quên là anh đang trong kỳ mẫn cảm hả? Anh không thích đụng chạm với người lạ."

"Khoan. Khoan đã." cậu vẫn kiên quyết để tay chắn ngang ngực anh khi Tiêu Chiến muốn áp sát cậu thêm lần nữa.

Đúng là trong kỳ mẫn cảm, Tiêu Chiến sẽ càng nhạy cảm và khó chiều hơn mọi ngày. Anh ghét đụng chạm với người lạ là thật. Nhưng cũng không tới nỗi cực đoan. Trong một số trường hợp bất khả kháng, vốn dĩ anh vẫn luôn nhẫn nhịn được. Chỉ là ...

Sao với cậu. Tiêu Chiến luôn muốn đụng chạm vậy?!

Còn có, ai cho gọi cái tên Điềm Điềm vậy!!!!! Người ta đã bảo là không được nhớ, không được gọi rồi kia mà.

"Anh. Anh bình tĩnh trước đã. Em. Em giúp mà."

"Nhưng mà trước tiên. Anh buông em ra có được không? Như vầy thì hơi, không tiện."

Tiêu Chiến lưỡng lự. Dường như ở tư thế này, anh đã đè cậu xuống sofa luôn rồi. Nhưng anh thích tư thế này mới ghê.

Nhìn cậu nằm dưới thân mình. Khóe mắt ẩm ướt. Miệng thì cất tiếng nài nỉ. Cmn!

Tiêu Chiến bật dậy. Để kịch bản trong tay cậu rồi nhìn sang hướng khác.

Cao Hạ diều Chi Viễn vào phòng, trong suốt quá trình ấy, cả hai đều lạc vào trong thế giới riêng của mỗi người. Nhưng lại không thể thôi nghĩ về nhau. Phải chăng, tình yêu là như vậy.

Là khi, dẫu có đang giận hờn, nhưng khi người kia xảy ra chuyện, người còn lại như bị đá đè chân, chỉ có lo lắng và sốt sắng.

"Anh nghỉ ngơi đi. Em về đây." lo cho Chi Viễn xong, Cao Hạ đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

"Em còn giận anh hả?"

"Anh đoán xem?"

"Anh xin lỗi."

"Chi Viễn!"

"Em không cần lời xin lỗi của anh. Anh có thể nào..." cô quay về phía giường, ngồi xuống kế bên cạnh Chi Viễn, rồi nói tiếp.

"Bảo vệ bản thân mình thật tốt được không? Anh có biết khi chiếc xe kia cứ vậy mà chạy thẳng về phía anh. Em đã rất sợ như thế nào không? Chi Viễn. Ước mơ là để phấn đấu, chứ không phải là để lao đầu vào một cách tiêu cực."

Chi Viễn im lặng ngồi nghe Cao Hạ nói hết những gì mình nghĩ. Bỗng, cảm giác tội lỗi khẽ vây lấy anh, khiến anh không thôi ngừng nghĩ về những gì mình đã đối xử Cao Hạ.

Vậy mà mấy ngày trước, anh vì chút hiểu lầm vụn vặt mà trách người con gái này, còn cùng với cô ấy tranh cải một trận, khiến Cao Hạ phải quay lưng rời đi trong nước mắt.

Chi Viễn kéo Cao Hạ về phía mình, anh hôn cô, một nụ hôn thay cho lời xin lỗi.

Ban đầu, chính là nụ hôn của sự thuần khiết, không nhiễm chút dục vọng nào. Nhưng khi cả hai đã dây dưa quá lâu và bị nụ hôn kia xoáy sâu vào tâm trí, Chi Viễn như bị mất khống chế, anh dẫn Cao Hạ vào một cảm giác mới lạ, cả hai dần ngã xuống giường, thế rồi Chi Viễn hôn từ môi, mắt, trán và dần dần xuống dưới hõm cổ trắng nõn của cô, cả một quá trình, Chi Viễn như đang thưởng thức một thức uống ngon miệng.

Tiếng rên vụn vặn bắt đầu vang lên, Chi Viễn xem đó như một bản tình ca thuộc về phía mình.

[.........]

Vương Nhất Bác đọc xong, cảm giác ấm nóng đang dần lan hết hai bên tai cậu.

"Chiến ca. Hay là...em không diễn với anh đoạn này đâu. Em cảm thấy không ổn."

Cảnh nóng như vậy sao cậu dám tập diễn với anh chứ!

"Tại sao?"

"Em..."

"Em sợ anh?" Tiêu Chiến nhìn cậu, con mắt đã tối sầm.

"Không. Không phải. Anh bình tĩnh trước đã." cậu biết anh lại không ổn nữa rồi.

"Anh a..."

Tiêu Chiến một lần nữa giam cậu dưới thân mình. Anh nhìn cậu. Bên trong đang dần xé dữ dội. Anh không biết là mình đang bị kỳ mẫn cảm hành hạ. Hay là bị từng câu từng chữ đêm qua của cậu khiêu khích.

Anh nên lập gia đình?

Cậu sẽ cưới vợ sinh con?

Mỗi người một nơi?

Sao anh có thể để điều đó xảy ra được chứ.

"Chiến ca. Anh. Anh đừng làm em sợ mà." cậu dùng hai tay chặn trước ngực anh, run rẩy nói.

Tiêu Chiến thở dài một tiếng, rồi nằm luôn trên người cậu. Anh đưa tay lên xoa mái tóc bồng bềnh của người kia. Đau lòng nói:

"Anh xin lỗi. Anh không cố ý làm em sợ đâu."

"Kỳ mẫn cảm lần này mạnh quá. Anh có hơi khó chịu. Nhất Bác. Đừng sợ anh."

Nghe anh nói vậy, cậu lo lắm. Còn tâm trí nào mà giận với hờn.

"Anh cảm thấy thế nào rồi? Có cần đi bệnh viện không?

"Ngủ một giấc là được."

"Tối nay ngủ ở phòng anh nha."

"Vậy đợi em đi lấy gối với mền."

"Không cần. Ở đây có hai gối. Còn mền, đắp chung với anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co