Truyen3h.Co

[AcheSwanLia- Trò chơi] [HSR]

Trò chơi

Bibiwolfy016


Căn phòng khách sạn tĩnh lặng, chỉ vang lên tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm nhẹ của da thịt vào lớp vải lụa mịn. Trong ánh sáng vàng mờ ảo, Black Swan quỳ trên thảm, hai tay bị trói chặt sau lưng bằng một sợi dây lụa đỏ. Một dải vải đen che kín đôi mắt. Cô nghiêng đầu, để lộ làn cổ trắng ngần run rẩy dưới hơi thở phả sau gáy.

Acheron, đứng phía sau cô, tay phải nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng Black Swan qua lớp áo choàng mỏng đã tuột khỏi vai. Tay trái Ache cầm một cây roi da mảnh, đầu roi chỉ chấm nhẹ vào phần đùi bồng bềnh của người bên dưới, vẽ nên những đường vô hình.

"Đếm," giọng Ache trầm, lạnh, nhưng ẩn chứa sự nóng bỏng.

"...Một." Giọng Black Swan nghẹn ngào, theo sau là một tiếng "vút" nhẹ và một vệt đỏ nhạt hiện lên trên da thịt trắng nõn. Cô rùng mình, nhưng không né tránh.

"Còn chín mươi chín cái nữa," Ache khẽ cười, ánh mắt tử tinh đỏ thẫm dưới mái tóc tím dài ánh lên vẻ hưởng thụ tinh tế. Cô và sự căng cứng dưới lớp quần áo thoải mái đã tố cáo sự hưng phấn đang dâng trào. Nhưng cô không vội. Trò chơi mới chỉ bắt đầu.

"Vút!" Một roi nữa, mạnh hơn, rơi đúng chỗ tiếp giáp mông và đùi. Black Swan hít một hơi sắc, thân thể căng cứng: "Hai..."

Không khí ngột ngạt, ngọt ngào với mùi hương kỳ lạ từ cơ thể Black Swan và mùi ozone nhẹ quanh người Ache. Bầu không gian như một khối sáp thơm nóng chảy, kéo dài từng giây.

Rồi cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Không một tiếng động, như thể người mới đến vốn đã ở đó từ lâu. Dahlia bước vào, dáng đi uyển chuyển như đang lướt trên mặt nước. Cô là thực thể Meme, một dạng quỷ với đôi mắt màu rượu vang sẫm và nụ cười cong vút trên đôi môi đỏ thẫm. Chiếc váy trắng ôm sát đường cong chết người, khoe ra đôi chân dài và làn da trắng khỏe khoắn. Trên đầu, đôi sừng nhỏ, nhọn cong lên, ánh lên ánh sáng đen kỳ ảo.

Acheron không quay lại, nhưng khóe miệng cười càng rõ hơn. "Muộn rồi đấy, Dahlia."

"Thời gian là thứ uyển chuyển, Ache thân mến. Ta chỉ chọn khoảnh khắc thích nhất để tham gia thôi," Dahlia đáp lại, giọng nói như mật ong trộn với gai nhọn. Cô tiến lại gần, ngón tay dài có móng sơn đen nhẹ nhàng chạm vào gáy Black Swan đang run rẩy.

Black Swan giật mình dưới lớp băng mắt. "Ai... Ai đó?"

"Là một vị khách đặc biệt, cho em," Ache thì thầm vào tai cô, đồng thời tay roi lại nhấc lên.

Nhưng lần này, roi chưa kịp hạ xuống, một bàn tay khác đã chặn lại. Dahlia nắm lấy cổ tay Ache, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô. "Chia sẻ chứ?" Đôi mắt rượu vang nhìn thẳng vào ánh mắt đỏ thẫm, đầy thách thức và mời gọi.

Ache nhìn Dahlia một lúc, rồi thả tay cầm roi. "Được thôi. Nhưng theo luật của tôi."

Dahlia cười khẽ, gật đầu. Cô cúi xuống, dùng răng cắn vào nút thắt dây lụa trên ngực áo choàng Black Swan, kéo nhẹ. Lớp vải mỏng tuột xuống, để lộ bờ vai gợi cảm và lưng trần tuyệt mỹ. Móng tay cô vẽ những đường dọc theo sống lưng, khiến Black Swan rùng mình dữ dội.

Acheron lúc này đã cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ cơ thể săn chắc và "vũ khí" tự nhiên đang căng cứng, hùng hổ. Cô tiến đến trước mặt Black Swan, đầu nhẹ nhàng chạm vào đôi môi đang hé mở thở gấp của cô.

"Mở miệng ra."

Bị bịt mắt, mất đi thị giác, các giác quan khác của Black Swan trở nên vô cùng nhạy bén. Cô nghe thấy tiếng bước chân của hai người, cảm nhận được hai nguồn nhiệt độ khác nhau vây quanh, mùi hương của Acheron lạnh lùng sắc bén và mùi quyến rũ đầy ma mị của Dahlia hòa quyện vào nhau. Cô run rẩy, nhưng vẫn nghe lời, há miệng đón nhận sự xâm nhập đầy thống trị từ Ache.

Phía sau, Dahlia không chần chừ. Tay cô thay thế cho cây roi, những cái vỗ nhẹ vào phần mông đã ửng hồng của Black Swan, nhưng không phải để trừng phạt, mà là để kích thích, mơn trớn. Rồi những ngón tay linh hoạt của quỷ nữ tìm đến vùng đất bí mật phía sau, thăm dò, xoa bóp nhẹ nhàng với một loại dầu thơm lạnh lẽo nhưng lại gây ra lửa đốt bên trong.

Black Swan nghẹn ngào trong cổ họng, tiếng rên bị kẹt lại bởi vật thể đầy ắp trong miệng. Nước mắt thấm qua lớp vải bịt mắt. Cô bị kẹt giữa hai thế lực: sự thống trị lạnh lùng, trực tiếp của Acheron và sự dụ dỗ, khêu gợi tinh tế của Dahlia. Mỗi cú chạm, mỗi động tác của họ đều như đẩy cô lên một vòng xoáy mới của khoái cảm và mất kiểm soát.

Acheron cầm lấy đầu Black Swan, nhịp điệu từ từ tăng tốc, ánh mắt đỏ không rời khỏi khuôn n đẫm nước mắt và nước miếng của cô, hài lòng với sự thụ động tuyệt đối và biểu hiện đầu hàng. Nhưng Dahlia không muốn chỉ làm khán giả. Cô khom người, áp sát vào lưng Black Swan, lưỡi dài, nóng bỏng và linh hoạt một cách bất thường liếm dọc theo vành tai, xuống cổ, rồi cắn nhẹ vào điểm nhạy cảm trên vai.

"Tôi thấy cô ấy run lên thật đáng yêu," Dahlia thì thầm vào tai Ache, tay vẫn không ngừng công việc ở phía sau, chuẩn bị cho sự xâm nhập của chính mình.

"Nhưng còn thiếu một chút... tuyệt vọng."

Acheron rút ra khỏi miệng Black Swan, dây tơ bạc kéo dài. Cô nhìn Dahlia, gật đầu.

"Cho cô ấy đi."

Dahlia mỉm cười tà mị. Trong nháy mắt, một cặp cánh dơi đen lớn từ sau lưng cô xòe ra, bóng tối bao trùm một phần căn phòng. Sức mạnh quỷ(seg) toát ra, không đè nén mà như một lớp khí quyển dày đặc, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Black Swan, ngay cả khi bị bịt mắt, cũng cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ này. Cô co rúm lại, nhưng bị kẹp giữa, không thể trốn.

"Đừng sợ, thiên nga nhỏ," Dahlia thì thầm, nhưng giọng nói giờ đây mang âm hưởng trầm vang kép, ma mị.

"Hãy cùng 'chơi' nào."

Cô tiến vào Black Swan từ phía sau, chậm rãi nhưng kiên quyết, chiếm lĩnh hoàn toàn con đường đã được chuẩn bị. Cùng lúc đó, Ache nâng khuôn mặt mê muội của Black Swan lên, hôn cô một cách thô bạo, nuốt trọn tiếng kêu thảng thốt vừa phát ra từ cổ họng cô.

Black Swan bị treo lơ lửng. Phía trước là Ache với những nụ hôn và sự chiếm hữu như muốn nuốt chửng, phía sau là Dahlia với nhịp điệu mạnh mẽ, sâu sắc cùng sức mạnh nguyên thủy khiến cô khiếp sợ nhưng lại cuồng dại. Hai luồng cảm xúc đối lập – sự phục tùng và nỗi sợ hãi, khoái cảm tột cùng và cảm giác nguy hiểm – xé nát ý chí của cô. Cô như một con thuyền giữa hai cơn sóng dữ, bị ném lên, quật xuống, không còn khả năng phân biệt.

Acheron và Dahlia trao đổi ánh mắt trên đầu Black Swan. Một sự thỏa thuận không lời đạt được. Nhịp điệu của họ thay đổi, khi nhanh khi chậm, khi ăn khớp khi so le, liên tục đẩy Black Swan đến các đỉnh điểm khác nhau nhưng không cho cô được giải thoát. Tiếng rên, tiếng khóc, tiếng van xin bị cắt đứt liên tục bởi những nụ hôn và cái cắn.

Nhưng Dahlia không chỉ dừng lại ở đó. Từ những ngón tay thon dài, những sợi dây bóng tối mảnh như tơ nhện tuôn ra, quấn lấy cổ tay và mắt cá chân của Black Swan đã bị trói, nâng chúng lên một cách tinh tế, điều chỉnh tư thế của cô thành một đường cong khiêu khích hơn, phô bày hoàn toàn mọi ngóc ngách trước ánh mắt của Acheron.

"Đẹp tuyệt," Acheron thở dài, ánh mắt đỏ sẫm quét từ trên xuống dưới như đang chiêm ngưỡng một kiệt tác. Cô không còn kiên nhẫn. Một tay nắm chặt eo Black Swan, kéo cô về phía mình, xâm nhập vào lối đi phía trước còn trống trải, chật hẹp và ẩm ướt.

Black Swan khóc thét lên, nhưng âm thanh bị biến thành tiếng nấc nghẹn ngào. Cơ thể cô giờ bị xâm chiếm hoàn toàn, không còn khoảng trống nào cho sự phản kháng hay suy nghĩ. Cô bị kẹt giữa hai ngọn lửa: Acheron lạnh lùng và chính xác như một thanh kiếm sắc bén, Dahlia nóng bỏng và cuồng dại như ngọn lửa địa ngục. Chuyển động của họ dần trở nên ăn khớp, sự tàn bạo được dẫn dắt bởi tiếng rên rỉ, mồ hôi và sự mê đắm.

Dahlia cúi xuống, lưỡi dài liếm dọc sống lưng đẫm mồ hôi của Black Swan. "Cô ấy sắp rồi," cô thì thầm với Acheron, giọng nói rung lên vì hưng phấn. Đồng thời, những sợi dây bóng tối của cô siết nhẹ, tạo ra một áp lực tinh tế lên da thịt mỏng manh.

Acheron gật đầu, nhịp điệu trở nên dồn dập và mạnh mẽ hơn. Cô cúi xuống, cắn vào điểm giao nhau giữa cổ và vai của Black Swan, để lại dấu ấn sâu hoắm. "Đếm đi," giọng cô khàn đặc, "đếm xem mình lên đỉnh lần thứ bao nhiêu."

Black Swan, trong mớ cảm xúc hỗn độn, chỉ còn có thể lặp lại một cách vô thức những con số đứt quãng: "Bốn... bốn mươi... lăm..." Mỗi lần đếm là một đợt sóng khoái cảm dữ dội hơn.

Cả căn phòng ngập tràn mùi của dục vọng, quyền lực và sự đầu hàng. Ánh sáng vàng dường như cũng nhảy múa theo nhịp điệu của ba cơ thể. Dahlia và Acheron trao đổi ánh mắt, một sự đồng cảm kỳ lạ nảy sinh giữa hai kẻ thống trị. Họ cùng nhau đẩy người phụ nữ giữa họ lên đỉnh điểm.

Khi Black Swan rùng mình dữ dội, một tiếng rên bị bóp nghẹt phát ra từ cổ họng, cơ thể cô căng cứng như một cây cung, cả Acheron và Dahlia cũng đạt đến cực điểm của mình. Một khoảnh khắc im lặng đầy nghẹt thở, chỉ có tiếng thở hổn hển.

Rồi sự căng thẳng tan biến. Dahlia thu hồi những sợi dây bóng tối và đôi cánh, trở lại hình dáng quyến rũ ban đầu, chỉ là đôi mắt rượu vang còn sáng rực. Acheron rút lui, thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống mép giường, ánh mắt đỏ sẫm vẫn không rời khỏi Black Swan – người giờ đã hoàn toàn kiệt sức, thở gấp, cơ thể đầy những dấu vết của trò chơi.

Dahlia nhẹ nhàng tháo lớp vải đen bịt mắt Black Swan. Đôi mắt tím ngắt mở ra, mơ hồ, đẫm lệ và trống rỗng. Dahlia mỉm cười, hôn lên mí mắt cô.

"Giỏi lắm thiên nga nhỏ~."

Đôi mắt tím ngắt của Black Swan mở ra, nhưng dường như vẫn chưa thể tập trung. Ánh sáng vàng mờ trong phòng tô thêm vẻ mỏng manh, đẫm nước mắt và mồ hôi trên khuôn mặt cô. Cơ thể rã rời, mềm nhũn, nhưng từng sợi thần kinh vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cuồng phong vừa qua. Cô nằm đó, giữa hai thực thể đầy quyền lực, trong sự im lặng nặng nề chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở gấp của chính mình.

Acheron đứng dậy, bước đến bên tủ rượu mini, rót một ly nước lạnh. Bóng dáng cô dưới ánh đèn vàng vẫn săn chắc, đầy sức mạnh tiềm tàng, dường như trò chơi vừa rồi chỉ là khởi động nhẹ. Dahlia thì vẫn quấn quýt bên Black Swan, ngón tay với móng đen nhẹ nhàng vén những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán cô ra sau, động tác dịu dàng trái ngược hoàn toàn với sự cuồng bạo trước đó.

"Uống đi." Acheron quay lại, đưa ly nước đến tận miệng Black Swan. Giọng cô vẫn lạnh, nhưng đã mất đi sự sắc bén đe dọa ban đầu, thay vào đó là một sự trầm tĩnh thỏa mãn.

Black Swan khẽ há môi, uống từng ngụm nhỏ. Nước lạnh trôi xuống cổ họng khô rát, mang theo chút tỉnh táo. Cô liếc nhìn hai người phụ nữ xung quanh – Acheron với ánh mắt đỏ thẫm như có lửa âm ỉ, Dahlia với nụ cười mỉm như mèo vừa ăn no. Một cảm giác phức tạp dâng lên: xấu hổ, kiệt sức, một chút sợ hãi mơ hồ, và... một sự trống rỗng khó tả. Cô nhắm mắt lại, như muốn chạy trốn thực tại.

Nhưng Dahlia không cho phép cô trốn. Ngón tay mát lạnh của quỷ nữ vuốt dọc gò má nóng bừng của Black Swan.

"Đừng ngủ vội chứ, thiên nga nhỏ. Trò chơi... chưa kết thúc đâu."

Black Swan mở mắt, lòng tràn ngập một nỗi sợ mơ hồ lẫn chút... mong đợi tội lỗi. Cô thấy Acheron cũng đang nhìn mình, khóe miệng nâng lên một đường cong nhẹ.

Hơi thở Black Swan vừa mới ổn định chút đã lại nhanh chóng rối loạn. Cô lắc đầu yếu ớt, giọng khàn đặc đầy vẻ van xin: "Không... không nữa... thực sự không chịu nổi nữa..."

Nhưng lời từ chối mềm yếu ấy chỉ như dầu đổ vào lửa. Dahlia cười khẽ, âm thanh mê hoặc vang lên ngay sát tai:

"Không chịu nổi? Nhưng cơ thể em đang nói điều ngược lại kìa." Móng tay đen nhánh trượt nhẹ xuống bụng dưới phẳng lì, chạm vào vùng da vẫn còn run rẩy nhẹ, nơi cảm giác ẩm ướt nóng hổi vẫn chưa hề tan biến.

Acheron đặt ly nước xuống, trở lại bên giường. Bóng dáng cô áp xuống, che khuất ánh đèn phía trên, phủ lên Black Swan một lớp bóng tối mát lạnh. Cô không nói gì, chỉ dùng ngón tay nâng cằm Black Swan lên, buộc cô phải đối diện với ánh mắt đỏ thẫm đang cháy âm ỉ. Trong mắt ấy không còn là sự thôi thúc điên cuồng ban đầu, mà là một sự kiên nhẫn có chủ đích, như thợ săn đang thưởng thức con mồi cuối cùng trước khi hạ thủ.

"Hiệp cuối," giọng Ache trầm khàn, như lời hứa, cũng như tuyên án.

"Chúng ta sẽ chậm rãi."

Lần này, không có dây trói, không có băng bịt mắt, thậm chí không có những đòn roi hay cái cắn đau đớn. Chỉ có sự tiếp xúc của làn da trên da, chậm rãi và sâu sắc đến mức tàn nhẫn.

Dahlia nằm xuống phía sau, ôm lấy Black Swan từ phía sau, để hai cơ thể cong theo đường cong của nhau. Đôi tay mềm mại của cô ôm lấy ngực Black Swan, ngón tay nhẹ nhàng chơi đùa với hai điểm hồng đang dần cứng lại trở lại trong sự đụng chạm. Hơi thở nóng hổi phả vào sau gáy: "Thư giãn đi, thiên nga nhỏ... cứ để cảm giác dẫn lối."

Acheron thì ở phía trước, trong tư thế đối diện. Cô hôn Black Swan, không còn là sự xâm chiếm thô bạo, mà là sự quyến rũ chậm rãi, mê hoặc, từng chút một làm tan chảy sự kháng cự cuối cùng trong tâm trí cô. Một tay cô vuốt dọc theo bên sườn, xuống eo, rồi dừng lại ở đùi trong, vẽ những đường tròn nhỏ bằng đầu ngón tay trên làn da nhạy cảm ấy.

Black Swan bị kẹt giữa hai luồng kích thích dịu dàng nhưng không khoan nhượng này. Mọi sự phòng thủ đều tan vỡ. Cô rên rỉ nhẹ trong nụ hôn, thân thể như bị nung chảy, hoàn toàn giao phó cho hai người phụ nữ kia điều khiển. Mỗi cái chạm đều được khuếch đại gấp bội, mỗi hơi thở đều như ngọn lửa nhỏ.

Rồi Acheron tiến vào cô, chậm rãi, từng chút một, lấp đầy hoàn toàn không gian hẹp ẩm ướt phía trước. Cùng lúc đó, phía sau, Dahlia cũng tìm lại lối đi quen thuộc, tiến vào với cùng nhịp điệu chậm rãi ấy. Không còn là sự chiếm đoạt mãnh liệt, mà là sự lấp đầy sâu sắc, kéo dài, khiến từng tế bào của Black Swan đều run lên.

Họ không vội vàng. Acheron dừng lại, cúi xuống liếm nhẹ nước mắt trên khóe mắt Black Swan, trong khi Dahlia hôn lên đốt xương cổ mỏng manh. Rồi họ cùng bắt đầu di chuyển, nhịp điệu hài hòa. Mỗi lần tiến lên, lùi lại đều kéo dài, xoáy sâu, đẩy Black Swan lên những đỉnh nhỏ liên tiếp mà không cho cô rơi xuống.

"Thấy không?" Dahlia thì thầm, giọng nói như tiếng gió xuyên qua kẽ lá, "Chậm rãi mới có thể cảm nhận rõ ràng hơn... từng centimet đang chiếm lĩnh."

Black Swan không thể trả lời. Cô chỉ có thể ôm chặt lấy Acheron, móng tay vô thức cắm vào da thịt săn chắc trên lưng cô, để lại vết hồng nhạt. Cơn sóng cảm xúc tích lũy chậm rãi, không còn là cơn lốc cuốn đi mọi thứ, mà như thủy triều dâng, từng chút một nhấn chìm ý thức.

Acheron nhìn vào mắt cô, đáy mắt đỏ thẫm phản chiếu hình ảnh khuôn mặt mê loạn của Black Swan. Cô cúi xuống, trán chạm trán, hơi thở quyện vào nhau. "Tất cả đều thuộc về chúng ta," cô nói, giọng trầm khàn khẳng định. Cùng lúc, nhịp điệu của cả hai người cùng tăng tốc nhẹ, đẩy thủy triều cảm xúc lên đến đỉnh điểm.

Lần này, không có tiếng gào thét, mà là một tiếng thở dài kiệt sức, dài và run rẩy, thoát ra từ sâu trong cổ họng Black Swan. Cơ thể cô căng cứng trong giây lát, rồi hoàn toàn mềm nhũn như một con búp bê vải, không còn một chút sức lực. Nước mắt lặng lẽ chảy dài, không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là sự giải thoát hoàn toàn sau cực khoái tột cùng.

Acheron và Dahlia cũng dừng lại, thân thể họ vẫn gắn kết với Black Swan, cùng hưởng thụ khoảnh khắc rung động cuối cùng lan tỏa qua ba cơ thể. Rồi họ nhẹ nhàng rút lui, để Black Swan nằm xuống giường, thân thể đẫm mồ hôi và tinh chất, thở đều đặn dần trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Dahlia đứng dậy, đến bồn rửa mặt lấy khăn ấm. Cô nhẹ nhàng lau sạch cơ thể Black Swan, động tác cẩn thận như đang chăm sóc một báu vật. Acheron thì kéo chăn lên, đắp cho cô, rồi ngồi xuống mép giường, tay nhẹ nhàng vuốt tóc rồi lặng lẽ rời giường.

Trong ánh đèn vàng mờ, Black Swan chìm vào giấc ngủ với nhịp thở đều đặn, khuôn mặt thoát khỏi vẻ căng thẳng, chỉ còn lại sự thanh thản mệt mỏi. Trên người cô lấm tấm những dấu hồng, như những đóa hoa nở rộ trên nền da trắng ngần, ghi dấu 'trò chơi' đã qua.

Dahlia trở lại, đứng cạnh Acheron, cùng nhìn xuống người đang ngủ. "Một kiệt tác," quỷ nữ thì thầm, đôi mắt rượu vang ánh lên vẻ hài lòng.

Acheron gật đầu, ánh mắt đỏ thẫm cuối cùng cũng dịu xuống. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng hôn lên trán Black Swan.

"Chúc ngủ ngon, thiên nga của tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co