vi
orm kornnaphat không lựa chọn quay lại cuộc sống mà bản thân phải rất cố gắng để thoát ra, em cảm thấy không an toàn nếu mình cứ mãi lệ thuộc, công việc ở quán cà phê vẫn diễn ra tốt đẹp song song cùng với việc học lên thạc sĩ ở trường, thời gian này em gặp mặt rất nhiều bạn mới qua sự giới thiệu của chị chủ quán và louis, trước kia sống cùng nàng em vẫn thường xuyên vờ tìm lý do để ra ngoài, nào là tiệc sinh nhật bạn bè, tập thể dục hay ti tỉ điều có thể giúp em tránh ở cùng nàng nhiều nhất có thể vì em sợ mình đôi lúc sẽ vạ miệng làm lộ chuyện bản thân vẫn luôn lừa nàng, nhưng hiện tại em đang thật sự ra ngoài, dạo chơi và tận hưởng một cuộc sống có thêm nhiều sự kết nối, hơn hết, em đang được là chính mình khi ngồi cạnh nàng.
- hôm nay chị không đi làm sao?
- chị cãi nhau với sếp rồi nên rất rảnh, hôm nay em làm có mệt không?
- không mệt, công việc của em mà.
lingling kwong chống tay lên cằm bày ra dáng vẻ vô cùng thâm tình, bất cứ lời nào em nói ra nàng đều gật gù cười dù đó chẳng phải một lời đùa vui, nàng không lên tiếng nhưng hành động luôn tỏ ra hết sức tự hào và khen ngợi, bé con của nàng có thể làm bất cứ điều gì em muốn, chỉ cần em làm đúng thì nàng sẽ không để ai dám chỉ trích rằng em sai.
người quản lý gọi nàng để nhờ cậy vài việc gì đó, suốt 4 tiếng nàng ngồi lì ở đây với một ly americano đã tan hết đá, phải hiếm hoi lắm mới có lúc em rảnh rang mà đến bắt chuyện cùng nàng, quán cà phê nằm gần trường học với không gian bày trí vô cùng thích hợp cho sinh viên lui tới cả ngày dài thì việc lượng khách tiếp đón đông đúc là hợp tình hợp lý, nghe nói thức uống nơi này pha cũng rất được lòng khách hàng nên lần trước nàng mới vô tình chạm mặt em khi lái xe theo chỉ dẫn của cô người mẫu kia đến đây, dù cả hôm đó lẫn hôm nay nàng chưa từng thử một chút nào.
- hôm nay là sinh nhật chị nên muốn mời mọi người một bữa, sau giờ làm em có tiện không? chị nghe nói ở ký túc xá phải về trước 11 giờ nhỉ?
- sinh nhật chị vào hôm nay sao? sao chị không nói gì hết để em có thể chuẩn bị quà, em xin lỗi nhé, em vô ý quá.
- chị không cần quà, em đừng bận tâm chị chỉ muốn mời em đi ăn thôi.
cái chạm tay của cô dành cho em lúc nào cũng ân cần nhưng ánh mắt hồn nhiên ấy lại chẳng bao giờ nhìn ra được cảm tình ẩn chứa đằng sau đó, cô biết sẽ hơi ích kỷ vì mong muốn em có mặt trong bữa tiệc sinh nhật của mình, nhưng sự hiện diện của em lại là món quà tốt nhất cô muốn được nhận, dĩ nhiên em có quyền từ chối hoặc lý do bất khả kháng nhất là em đang sống ở ký túc xá nên sẽ bị hạn chế về giờ giới nghiêm, nhưng nếu em đồng ý, nhà cô sẽ luôn có phòng trống cho em.
- em sẽ đến dự, nếu muộn quá em có thể đến ngủ ở nhà bạn em nên chị đừng lo.
- vậy tốt quá, cảm ơn em.
hụt hẫng, đó là cảm xúc đầu tiên xuất hiện khi nghe được câu trả lời từ em nhưng nó chóng đến cũng chóng đi, em có nhiều bạn bè và với tính cách đó thì hẳn ai cũng đều là người tốt, cô đã ước rằng em sẽ tham dự sinh nhật của mình và giờ điều ước thành hiện thực, con người không nên quá tham lam vì kết quả nhận lại thường đắng lòng.
- chị lena, chúc mừng sinh nhật nhé.
cái ngoảnh đầu của em gây thương nhớ da diết lên tâm trí cô, dường như chỉ cần trông thấy bóng lưng quen thuộc đều tưởng tượng khoảnh khắc em quay lại và mỉm cười với mình mọi lúc, như cách em vẫn đang làm và gửi gắm vào đó là lời chúc sinh nhật đầy ngọt ngào, cô yêu rồi, con tim đã hoàn toàn bị chiếm đóng bởi một cô bé xinh đẹp, ngoan ngoãn và hiểu chuyện.
hai tay em cầm nắm vài dụng cụ quét dọn khi lượng khách trong quán đã vơi đi khá nhiều, cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa là đến giờ đóng cửa, tối hôm nay chỉ có ba người làm, một người bận dọn dẹp lầu trên, một người tất bật sắp xếp trong quầy pha chế, dĩ nhiên phần việc còn lại sẽ do em phụ trách.
nàng thích thú khi trông thấy em bận bịu ở vai trò này, so với trước đây, có lẽ vì nàng quản em quá nghiêm nên đã làm hạn chế cuộc sống xã hội của em nhiều, ngoài việc học hành và dạo phố thì dường như chẳng còn việc gì khác cho em làm dù nhẹ nhàng hay nặng nhọc, em vui hơn khi tự mình kiếm ra tiền, em thoải mái và không than vãn, được nhìn em ngày một lớn thêm, nàng thấy rất tự hào.
- lát nữa mọi người có tiệc, chị có muốn tham gia không? em có thể nói với quản lý.
- chị không hợp với tiệc tùng, em cứ đi chơi đi nhé, lúc nào về thì gọi chị.
xong xuôi mọi việc, vài người nhân viên không có ca làm hôm nay cũng đúng giờ đến điểm hẹn nơi chị lena tổ chức sinh nhật, quán ăn cách tiệm cà phê không xa nên họ đã cùng nhau đi bộ, em có vẻ thoải mái với cô nhất so với những người còn lại, rất tự nhiên khoác tay chuyện trò, bởi lẽ cô cho em nhiều sự dịu dàng hơn hẳn, chỉ mỗi em không nhìn ra chứ ai gặp cô cũng sẽ hiểu trong ánh mắt thẳng thắn nhìn em ấy đang thể hiện điều gì, cách một khoảng đủ xa, thông qua tấm kính xe, dưới ánh đèn đường nhàn nhạt, nàng cũng thấy được nhưng không hề bất an, bé con của nàng lớn lên ngọt ngào đến thế, ai có thể không xiêu lòng khi ngay cả một người cứng nhắc như nàng còn rung động.
em bên trong vui vẻ ăn uống, nàng trên xe đã ngủ quên từ bao giờ, không cần vội trở về, vì người nhà của nàng ở đây.
hình như là hai tiếng sau, liên tục những tiếng gõ cửa xe cộc cộc đánh thức cơn mê của nàng, em có vẻ uống nhiều nên hành động có chút lỗ mãn, con gái ai lại đi dí trán mình vào kính xe người khác để coi xem liệu bên trong có người hay không, thế nhưng nàng lại thích thú với lấy điện thoại để lưu giữ mọi khoảnh khắc đáng yêu của em lúc này rồi mới từ từ mở cửa dìu em lên xe.
cơn say chưa khiến em buồn ngủ, ngồi bên ghế lái phụ nhưng cả người đều ngả về phía nàng, lời khi say đều là lời thật lòng, đầu óc không tỉnh táo điều gì cũng đều có thể nói ra mà chẳng cần nghĩ, vậy nên nàng mới không bao giờ để mình say.
- lingling kwong.
- đổi lại là em đứng ở vị trí của chị, em sẽ không rộng lượng như thế, vậy mà một lời chị cũng không nỡ trách em, em rất hối...
đôi môi mềm mại đè chặt mọi câu từ sắp thốt lên, em không được hối hận, kể cả suốt thời gian qua việc lợi dụng nàng là em sai thì cuộc gặp gỡ giữa hai người là sự cứu chữa tốt nhất cho mọi chuyện, nếu em không lừa nàng sẽ không có chuyện gì xảy ra, nên em cần phải biết nàng biết ơn vì cuộc gặp mặt này thế nào.
khi trời mưa, sẽ có ngày em muốn ngẩng đầu để những giọt nước lạnh từ bầu trời chạm khẽ vào gương mặt mình, nhưng cũng có ngày em thấy khó chịu vì chúng mà phải tìm vội một nơi để trú ẩn, trong tay nàng có ô, nếu em muốn dạo chơi nàng sẽ kiên nhẫn đứng đợi ở đâu đó gần và mỉm cười, trong tay nàng có nhà, nếu em cần tìm một nơi để che mưa che nắng, nhà nàng cũng là nhà của em.
- tại sao chị lại cầm ô mà không chơi đùa cùng em?
cái đầu nhỏ rúc vào hõm cổ nàng lập tức ngước lên để thắc mắc bất cứ điều gì em muốn, đôi môi em chỉ cần nhích lên một chút là chạm đến cằm nàng, khoảng cách gần đến mức hơi thở nồng mùi rượu bia bủa vây sống mũi làm nàng bật cười, nàng ghét cay ghét đắng cái mùi tệ hại này nhưng nó xuất phát từ em, nàng không thể ghét bất cứ điều gì thuộc về em.
- nếu em muốn.
nàng sợ cảm lạnh, nhưng nếu em muốn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co