Ghen
☆🦦
Hôm sau, thời tiết rất đẹp, nhưng gió khá lớn.
Dù đi trên con phố nào, lá vàng cũng rơi đầy, khiến công nhân vệ sinh bận rộn hơn hẳn.
Kim Thái Hanh đưa Điền Chính Quốc đi gặp nhiếp ảnh gia đã hẹn từ trước.
Lúc trò chuyện, Điền Chính Quốc mới phát hiện ra rằng-đề xuất chụp ảnh của Kim Thái Hanh tối qua không phải là quyết định bốc đồng, mà hắn đã sắp xếp từ trước.
Nhiếp ảnh gia là một người đàn ông, bên cạnh có một trợ lý nhỏ.
Khi nhìn thấy Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh, đôi mắt anh ta lập tức sáng lên, rõ ràng là rất hài lòng.
Có lẽ anh ta không ngờ rằng cả hai nhân vật chính lại có ngoại hình xuất sắc như vậy.
Anh ta nghĩ, đây nhất định sẽ là một bộ ảnh tuyệt vời.
Bọn họ chụp ngoại cảnh, chủ yếu ở một số con phố và sân thượng.
Nhiếp ảnh gia rất hoạt bát, liên tục hướng dẫn các tư thế tạo dáng, mà sự phối hợp giữa Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh vô cùng ăn ý, khiến từng bức ảnh chụp ra đều hoàn mỹ.
Chỉ là... đối diện với ống kính, Điền Chính Quốc vẫn có chút gượng gạo.
Động tác thì không vấn đề gì, nhưng biểu cảm hơi cứng.
Tuy nhiên, với khuôn mặt kia của cậu, dù có chụp thế nào cũng không thể tệ được
Nhìn những tấm hình trong máy ảnh, nhiếp ảnh gia vô cùng hài lòng.
Để giúp Điền Chính Quốc thoải mái hơn, anh ta cười nói với cả hai: "Hai người có thể tự nhiên tạo dáng, tôi sẽ chụp khoảnh khắc đẹp nhất."
Không ngờ phản ứng của Điền Chính Quốc càng lúng túng hơn.
Cậu đứng đờ ra tại chỗ, vô thức quay sang nhìn Kim Thái Hanh.
Thực ra, chụp ảnh không phải thế mạnh của cậu.
Khi được hướng dẫn thì còn làm theo được, nhưng nếu bảo tự do phát huy, cậu hoàn toàn không biết phải làm gì.
Kim Thái Hanh khẽ bật cười, kéo cậu vào trong lồ ng ngực, một tay ôm lấy eo, tay kia đặt sau đầu Điền Chính Quốc, nhẹ nhàng vùi cả khuôn mặt cậu vào lòng mình.
Nhiếp ảnh gia lập tức giơ máy ảnh chụp lại khoảnh khắc ấy.
Kim Thái Hanh cúi xuống, ghé sát tai cậu, giọng nói trầm thấp: "Không biết tạo dáng thì cứ để anh lo, thoải mái đi."
Rõ ràng là người đề xuất chụp ảnh là Điền Chính Quốc, nhưng thực tế, khi bắt đầu chụp, cậu trở thành một người hoàn toàn bị động, không có ý tưởng nào của riêng mình.
Chỉ đơn giản vì được chụp ảnh chung với Kim Thái Hanh, điều đó thôi cũng đủ khiến cậu rung động.
Nhiếp ảnh gia để hai người tự nhiên tạo dáng vài kiểu nhưng phát hiện ra rằng-
Điền Chính Quốc vẫn không quen đứng trước ống kính, biểu cảm đều do Kim Thái Hanh dẫn dắt.
Đặc biệt là khi phải thực hiện những cử chỉ thân mật, cậu hoàn toàn không thể thoải mái trước ánh mắt của người khác.
Nhưng mà... đây là ảnh đôi mà!
Không có khoảnh khắc thân mật thì còn gọi gì là ảnh đôi nữa?
Nhiếp ảnh gia nghĩ ngợi, chợt nhận ra mình vẫn chưa chụp được bức ảnh nào ghi lại nụ hôn.
Thế là anh ta quay sang, cười đề nghị: "Cậu Điền, đừng ngại quá, hãy thoải mái lên. Hai người có thể đứng dưới gốc cây kia, cậu ôm eo anh Kim, sau đó kiễng chân lên hôn anh ấy. Anh Kim thì nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cậu Điền, hơi cúi xuống là được."
Điền Chính Quốc nghe vậy, ngẩng đầu nhìn nhiếp ảnh gia, sau đó quay sang Kim Thái Hanh, nhưng vẫn không có động tác gì.
Bị người khác nhìn chằm chằm, cậu thực sự không làm được những hành động thân mật như vậy.
"Sao thế? Có gì không ổn à?" Nhiếp ảnh gia thấy Điền Chính Quốc không nhúc nhích, bèn hỏi.
Kim Thái Hanh nhìn cậu, sau đó nói với nhiếp ảnh gia: "Đổi động tác khác đi."
Nhiếp ảnh gia cảm thấy hơi khó hiểu.
Đã là người yêu, hôn nhau thì có gì phải ngại?
Nhưng anh ta chỉ là người được thuê, không thể can thiệp vào quyết định của khách hàng.
Vì vậy, anh ta chỉ gật đầu: "Vậy được, chúng ta sẽ đổi..."
Chưa kịp dứt lời, anh ta đã nhìn thấy Kim Thái Hanh nghiêng người, một bàn tay to đặt lên gáy Điền Chính Quốc, kéo cậu về phía mình, sau đó cúi đầu...
Hắn hôn xuống.
Điền Chính Quốc mở to mắt, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cả người cậu căng cứng ngay lập tức, nhưng bàn tay kia của Kim Thái Hanh dịu dàng nắm lấy tay cậu, như muốn trấn an.
Lông mi Điền Chính Quốc khẽ run, kích thích từ nụ hôn khiến cậu dần quên mất sự hiện diện của người thứ ba.
Cậu nhẹ nhàng khép mắt lại.
Góc độ vừa vặn, nhiếp ảnh gia thoáng sững sờ, ngay lập tức giơ máy ảnh lên chụp lại khoảnh khắc này.
Tấm ảnh trông vô cùng tự nhiên, có một nét đẹp đầy rung động.
Nhiếp ảnh gia phấn khích đến mức buột miệng khen lớn: "Tuyệt vời! Tấm này quá đẹp! Giữ nguyên trạng thái này cho những bức tiếp theo nhé."
Điền Chính Quốc như bừng tỉnh, lập tức đẩy Kim Thái Hanh ra.
Mặt cậu đỏ ửng, tim đập loạn nhịp, tai cũng nóng bừng, thậm chí không biết phải nhìn vào đâu.
Kim Thái Hanh khẽ cười, trêu chọc: "Sao bây giờ lại nhát thế? Bình thường ở nhà, có phải em làm còn nhiều hơn thế này không?"
Điền Chính Quốc không thèm để ý đến hắn, cúi đầu chôn cả khuôn mặt vào lồ ng ngực hắn, trốn tránh sự ngượng ngùng.
Cậu thực sự không quen bị nhìn chằm chằm như vậy.
Kim Thái Hanh thấy ảnh đã chụp đủ, mà Điền Chính Quốc dường như cũng không thích thú lắm, chỉ là muốn làm một việc gì đó cùng hắn, thế nên liền nói với nhiếp ảnh gia: "Đến đây là được rồi, cảm ơn cậu."
Nhiếp ảnh gia hơi ngạc nhiên: "Không chụp tiếp nữa sao?"
"Ừm, thế là đủ. Chúng tôi chỉ muốn chụp vài tấm làm kỷ niệm." Kim Thái Hanh đáp.
"Vậy được..." Giọng nhiếp ảnh gia có chút tiếc nuối, nhưng nhìn thấy Điền Chính Quốc thực sự không thích ứng, anh ta cũng không nói gì thêm.
"Vậy khi nào có thời gian, anh có thể đến studio của chúng tôi để chọn ảnh nhé."
"Được, cảm ơn." Kim Thái Hanh gật đầu.
Hai người chỉ chụp ảnh trong một buổi sáng, có thể nói đây đơn giản là một trải nghiệm cùng nhau mà thôi.
Ngồi trên xe, Điền Chính Quốc lén lút quan sát Kim Thái Hanh.
Hắn dường như chẳng hề ngại ngùng khi thể hiện sự thân mật với cậu trước mặt người khác, chỉ là thỉnh thoảng sẽ cân nhắc đến sự không thoải mái của cậu mà tiết chế một chút.
"Đói không? Muốn đi đâu ăn trưa?" Kim Thái Hanh hỏi.
Đã đến giữa trưa, đừng tưởng chụp ảnh chỉ là đứng tạo dáng thôi, thực tế còn mệt hơn cả đi làm.
Điền Chính Quốc mở điện thoại tìm kiếm nhà hàng gần đó, cuối cùng chọn một quán chuyên về các món điểm tâm, đưa cho Kim Thái Hanh xem.
Kim Thái Hanh nhìn màn hình, chỉ cần thấy vị trí sơ lược là đã biết đường đi.
Hắn biết Điền Chính Quốc khá thích các món hấp, không ăn cay nhiều, có phần ưa chuộng những món có hương vị đậm đà.
Đến nhà hàng, cả hai chọn chỗ ngồi gần cửa sổ.
Khu vực này nằm gần khu đại học, môi trường xung quanh rất tốt.
Bên ngoài có nhiều sinh viên của các trường lân cận đi lại, ai nấy trông đều trạc tuổi Điền Chính Quốc.
Kim Thái Hanh đưa thực đơn cho Điền Chính Quốc, để cậu tự gọi món.
Điền Chính Quốc chọn vài lồ ng điểm tâm hấp, sau đó gọi thêm món chính, cuối cùng gọi thêm một ly nước trái cây rồi mới đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên xác nhận món ăn với hai người rồi rời đi.
"Mệt không?" Kim Thái Hanh cầm ấm trà trên bàn, rót một tách cho Điền Chính Quốc, rồi rót thêm một tách cho mình.
Đó là một loại Phổ Nhĩ có hương thơm dịu nhẹ.
Điền Chính Quốc nghĩ ngợi, nhẹ nhàng gật đầu, dùng tay ra hiệu: [Có một chút.]
Kim Thái Hanh nhấp một ngụm trà, còn Điền Chính Quốc thì ngồi nhìn hắn, sau đó cũng cầm tách trà của mình lên thử.
Nhưng uống chưa được bao lâu, cậu lại không quen, đặt cốc trà xuống, im lặng chờ nước trái cây của mình.
Bên ngoài cửa sổ, cách đó không xa, có vài nữ sinh đại học đang ngồi cùng nhau vẽ tranh.
Điền Chính Quốc vô tình lướt mắt nhìn, đúng lúc chạm phải ánh mắt của một cô gái trong nhóm.
Cô gái ấy cũng để ý đến cậu, khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như đang chào hỏi cậu vậy.
Điền Chính Quốc hơi sững lại, thu ánh mắt về.
Nhưng khi ngước lên, cậu phát hiện Kim Thái Hanh đang nhìn mình chằm chằm.
Cậu chớp mắt, cảm giác ánh nhìn của hắn sâu thẳm đến mức khó đoán, như thể đang suy tư điều gì đó.
Không kiềm được, Điền Chính Quốc vươn tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của Kim Thái Hanh, nhẹ nhàng lắc lắc.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mang nước trái cây của Điền Chính Quốc đến, đồng thời cũng dọn lên vài lồ ng điểm tâm.
Kim Thái Hanh khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ siết nhẹ tay Điền Chính Quốc, giọng nói trầm thấp nhưng đầy dịu dàng: "Em thích con gái sao? Ví dụ như cô gái đang vẽ tranh ngoài kia, lúc cô ấy cười với em... em có cảm giác gì không?"
Giọng điệu của hắn vẫn mang theo sự ôn nhu thường ngày, nhưng Điền Chính Quốc lại cảm nhận được một sự khác biệt khó diễn tả.
Sự dịu dàng này quá mức hời hợt, nhạt nhẽo như một cốc nước không màu không vị, hoàn toàn không cảm nhận được chút sắc thái cảm xúc nào.
Vì vậy, dù chỉ là một câu hỏi dường như được buột miệng nói ra, Điền Chính Quốc cảm nhận được sự nghiêm túc khó hiểu trong đó.
Nhưng cậu chưa từng tiếp xúc với nhiều cô gái, thế nên, câu hỏi này đối với cậu mà nói lại trở thành một vấn đề rất khó trả lời.
Điền Chính Quốc suy nghĩ rất lâu, đến mức trên bàn bao nhiêu món điểm tâm vẫn chưa động đến.
May mà Kim Thái Hanh không hối thúc, hắn chỉ lặng lẽ chờ cậu đưa ra câu trả lời.
Cậu vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa.
Mấy nữ sinh đại học kia vẫn còn ở đó.
Cô gái khi nãy từng mỉm cười với cậu đang cúi đầu tập trung vẽ.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cậu, cô ngẩng đầu lên, khi thấy cậu, nụ cười lại một lần nữa hiện lên trên môi.
Đôi mắt cô ấy rất đẹp, khi cười trông càng rạng rỡ, cả gương mặt toát lên vẻ tươi tắn, yêu kiều.
Là kiểu con gái mà người khác chỉ cần nhìn một lần liền có thể nhớ ngay.
Ánh mắt Điền Chính Quốc thoáng chạm vào cô gái kia, nhanh chóng thu lại.
Cậu biết mình phải thành thật với Kim Thái Hanh.
[Em không ghét, cô ấy rất xinh đẹp.]
Điền Chính Quốc thu tay lại, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với Kim Thái Hanh rằng đó là kiểu người mà ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã khiến cậu cảm thấy dễ chịu.
Nhưng thích hay không thích một người xa lạ ư?
Điều đó thì sao có thể nói được chứ?
"Ừ, không sao đâu, ăn cơm đi, đồ hấp để lâu sẽ nguội mất, ăn không ngon nữa."
Kim Thái Hanh gật đầu, giọng điệu như thể thực sự chỉ hỏi vu vơ, không mấy bận tâm.
Điền Chính Quốc vẫn không hiểu tại sao hắn đột nhiên hỏi mình câu này.
Thực ra, đừng nói là cậu, ngay cả chính Kim Thái Hanh cũng không biết tại sao mình lại hỏi như vậy.
Chỉ là khi nhìn thấy Điền Chính Quốc vô tình chạm mắt với cô gái bên ngoài cửa sổ, hắn chợt nghĩ rằng... có lẽ Điền Chính Quốc vốn dĩ nên có một cuộc đời khác.
Hắn chắc chắn rằng cậu và hắn không giống nhau.
Xu hướng của hắn là bẩm sinh, ngay từ đầu hắn đã biết mình không thích con gái.
Dù có gặp những cô gái xinh đẹp đến đâu, hắn cũng chỉ đơn thuần thấy đẹp mà thôi, không hề có bất kỳ cảm xúc nào khác.
Nhưng Điền Chính Quốc thì không.
Đối với những người như Kim Thái
Hanh, để nhận ra một người có phải cùng xu hướng hay không thực ra là chuyện rất dễ dàng.
Thế nhưng, đến tận lúc này, việc Điền Chính Quốc có thích con gái hay không còn quan trọng nữa sao?
Chẳng lẽ nếu Điền Chính Quốc thích con
gái, hắn sẽ buông tay để cậu tìm một cô gái khác ư?
Không.
Trước đây hắn đã từng cho cậu cơ hội lựa chọn.
Chính cậu là người đã chọn ở bên hắn.
"Ăn xong chúng ta đi dạo quanh khu đại học một chút nhé." Kim Thái Hanh nói với Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc ngước mắt nhìn hắn, miệng vẫn còn ngậm thức ăn, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.
Khoảnh khắc này, cảm giác kỳ lạ trên người Kim Thái Hanh mới dần biến mất, còn trái tim của Điền Chính Quốc cũng dần bình ổn trở lại.
Sau khi ăn xong, hai người vừa bước ra khỏi nhà hàng thì phát hiện nhóm nữ sinh vẽ tranh vẫn chưa rời đi.
Cô gái khi nãy từng mỉm cười với Điền Chính Quốc đột nhiên chạy đến, trên tay cầm một bức phác họa, vui vẻ đưa cho cậu: "Tặng cậu nè, vừa nãy tôi vẽ khi ngồi ngoài kia."
Điền Chính Quốc quá đẹp trai, cô không kiềm chế được mà vô thức vẽ lại.
Cậu hơi sững sờ, nhìn rõ bức vẽ trên giấy rồi mới nhẹ nhàng nhận lấy, nhưng không biết phải nói gì.
Cậu muốn dùng tay ra hiệu cảm ơn, nhưng đối phương chưa chắc đã hiểu.
Cô gái này có vẻ khá có thiện cảm với cậu, dù hơi ngại ngùng nhưng vẫn nở nụ cười, nhẹ giọng hỏi: "Bạn học, cậu học trường nào vậy? Tôi có thể xin WeChat của cậu không?"
Điền Chính Quốc cầm bức tranh, vừa định lắc đầu từ chối thì đã nghe thấy Kim Thái Hanh lên tiếng trước, thay cậu từ chối thẳng: "Xin lỗi, em ấy không kết bạn."
Lúc này, cô gái mới nhìn sang người đàn ông đứng cạnh Điền Chính Quốc.
Theo bản năng, cô nghĩ hắn là anh trai của cậu.
Nghe thấy hắn thay cậu từ chối lời mời kết bạn, cô có chút thất vọng.
Lên đại học rồi mà vẫn bị gia đình quản chuyện quen bạn gái sao?
Điền Chính Quốc nghe theo lời Kim Thái Hanh, nhẹ nhàng gật đầu, định đưa bức tranh trả lại cho cô gái.
Nhưng cô nhanh chóng xua tay, mỉm cười nói: "Không sao đâu, tặng cậu đấy. Kết bạn hay không cũng không quan trọng. Vậy nhé, hy vọng có dịp gặp lại!"
Nói xong, cô vẫy tay chào rồi rời đi.
Điền Chính Quốc cầm bức tranh trong tay, ngẩng đầu nhìn Kim Thái Hanh.
"Đi thôi." Kim Thái Hanh nhắc nhở.
Nhưng hai người còn chưa đi được xa, vừa ra khỏi tầm mắt của mấy nữ sinh kia, Kim Thái Hanh bỗng nhiên kéo Điền Chính Quốc vào một góc khuất, ôm chặt lấy cậu.
Điền Chính Quốc bất ngờ va vào lồ ng ngực hắn, hành động đột ngột khiến cậu có chút ngơ ngác.
Đang định ngẩng đầu lên, bàn tay Kim Thái Hanh đã vuốt nhẹ qua vành tai cậu, sau đó ấn nhẹ gáy cậu xuống, cúi người hôn lên môi cậu.
Ấm áp từ cánh môi truyền đến, Điền Chính Quốc cả người như bị đông cứng, không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng yên bất động, Kim Thái Hanh trực tiếp cạy mở môi răng của Điền Chính Quốc, là một nụ hôn không hề mang theo chút hàm hồ nào, là một nụ hôn thật sự, hoàn toàn khác biệt so với buổi sáng khi chụp ảnh, lúc đó chỉ là khẽ chạm một chút, Điền Chính Quốc theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo của Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh biết Điền Chính Quốc không quen với việc thể hiện sự thân mật ở nơi công cộng, vì thế liền trực tiếp ôm lấy cậu vào trong lồ ng ngực, dùng áo khoác che phủ một nửa cơ thể, tạo một không gian riêng tư và an toàn, hắn hôn môi không chút kiêng nể gì, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, đoạt lấy hô hấp của cậu.
Điền Chính Quốc cả người mềm nhũn, dựa vào người Kim Thái Hanh, ôm lấy cánh tay hắn, đại não không còn suy nghĩ được gì nữa, hít thở không thông, nụ hôn làm cậu không kịp phản ứng.
Vài lần muốn tránh đi để thở d ốc, nhưng lại bị hơi thở nóng rực của Kim Thái Hanh che phủ, chỉ có thể im lặng mà đón nhận nụ hôn, không thể làm gì khác.
Mãi đến khi Kim Thái Hanh hôn đủ, hắn mới chậm rãi rời khỏi môi cậu.
Điền Chính Quốc không hiểu vì sao hắn đột nhiên như vậy.
Cậu tựa vào lồ ng ngực hắn, thở d ốc, khẽ nhắm mắt lại.
Kim Thái Hanh ôm lấy cậu, dường như cũng đang điều chỉnh hơi thở.
Khi Điền Chính Quốc dần thoát ra khỏi cảm giác lúc nãy, đầu óc dần tỉnh táo hơn.
Nghĩ đến hành động của Kim Thái Hanh, cậu chợt có một suy đoán.
Cậu nhẹ nhàng đẩy hắn một chút, Kim Thái Hanh thuận thế buông cậu ra, cúi đầu nhìn cậu.
Điền Chính Quốc hơi do dự, dùng thủ ngữ hỏi: [Anh đang ghen?]
Cậu quả nhiên rất nhạy bén.
Đôi mắt Kim Thái Hanh ánh lên sự dịu dàng, khẽ đáp: "Ừ."
Lời nói thẳng thắn ấy khiến Điền Chính Quốc ngẩn ra.
Nhưng ngay sau đó, nhận ra rằng Kim Thái Hanh cũng có thể vì mình mà ghen, cậu cảm thấy khó tả mà vui vẻ trong lòng.
Kim Thái Hanh mỉm cười: "Em thật sự rất thu hút."
Điền Chính Quốc sững sờ.
Người nói cậu không được lòng người thì có rất nhiều, nhưng người khen cậu khiến người khác yêu thích, Kim Thái Hanh là người đầu tiên.
Thế nhưng, cậu không phủ nhận.
Chỉ lấy điện thoại ra, cẩn thận gõ một dòng chữ rồi đưa cho Kim Thái Hanh xem: [Vậy thì, em chỉ muốn được anh thích thôi.]
Nhìn những chữ ấy, ánh mắt Kim Thái Hanh tràn đầy cưng chiều: "Được."
Điền Chính Quốc cúi đầu nhìn cuộn tranh trong tay, nhất thời không biết nên xử lý thế nào.
Giờ biết Kim Thái Hanh để ý, cậu cảm thấy đáng lẽ mình không nên nhận món quà này.
Kim Thái Hanh dường như đoán được suy nghĩ trong lòng cậu.
"Cứ giữ lại đi, người ta có ý tốt tặng em, tranh cũng rất đẹp, giữ làm kỷ niệm."
Nghe vậy, Điền Chính Quốc khẽ gật đầu.
Kim Thái Hanh nắm lấy tay cậu, tiếp tục dẫn cậu đi về phía trước.
Điền Chính Quốc luôn đặt hắn lên hàng đầu, như vậy, làm sao có thể không khiến người ta rung động chứ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co