Truyen3h.Co

ADULTERY [ TRÌ SÍNH - SỞ UÝ ]

23

Canhcut0407

-Thanh toán giúp tôi đi!

-Anh Trì Sính, chúng ta đã chốt được gì đâu mà thanh toán vậy anh, vừa mới nói ngày mai đi chụp ảnh sớm để lựa đồ lại mà?

-Dạ đây là hoá đơn ạ, cậu bé ban nãy đã lựa mười bộ vest cao cấp nhất thưa quý khách.

-Em ấy đã mang về chưa, hay còn để lại để tôi mang về?

-Dạ cậu bé ấy đã đem về hết rồi ạ.

-Anh Trì Sính, làm gì có chuyện chủ tịch lại phải thanh toán quần áo cho nhân viên, anh không sợ mọi người dị nghị sao, em sắp là vợ anh rồi đó, cậu ta còn không biết điều tiêu xài hoang phí của anh.

-Sở Uý giỏi, thưởng cho em ấy vài bộ quần áo không đáng để kể đến. Chuyện anh làm em không có tư cách xen vào đâu Nhạc Duyệt, nếu em muốn được như em ấy thì trở nên tài giỏi đi, từ lúc em đầu quân vào công ty anh đã làm được gì chưa, một hợp đồng quảng cáo nhỏ cũng không có. Nói cho sang thì là em đang nghỉ dưỡng chuẩn bị cho lễ cưới, còn không có thì em vẫn sẽ không có bất kì hợp đồng nào, nên tự xem lại thái độ làm việc của bản thân đi Nhạc Duyệt.

-Anh rất thắc mắc tại sao lúc em hoạt động tự do lại có nhiều job mà đến khi đầu quân cho anh lại không có đối tác nào muốn hợp tác với em, em giải thích cho anh đi, được không Nhạc Duyệt?

Nhạc Duyệt run lẩy bẩy trước câu hỏi của Trì Sính, những hợp đồng trước như Sở Uý từng bảo chính là quyến rũ những ông lớn kiếm về cho mình, sau này vô tình kết thân được cùng mẹ Trì Sính nên mới chuyển hẳn sang không ty hắn. Không còn ai chống lưng cho Nhạc Duyệt nên cô cũng không còn những hợp đồng béo bở, lý do này có thể nói cho Trì Sính nghe hay sao.

-Của quý khách đã thanh toán xong rồi ạ, xin cảm ơn quý khách.

-Em về đi, anh đến công ty giải quyết công việc.

Trì Sính không muốn nghe Nhạc Duyệt nói gì nữa, lập tức lái xe rời khỏi vì ban nãy cả hai cũng không đi cùng xe với nhau. Trì Sính xác nhận định vị của chiếc Lamborghini rồi chạy thẳng đến công ty, ban nãy hắn còn chẳng biết Sở Uý rời đi từ lúc nào, một lời nói cũng không để lại khiến cho sự cộc cằn của hắn dâng cao.

Sở Uý trở về sau khi chấm dứt cuộc cãi vã mơ hồ với Nhạc Duyệt, em chạy về công ty để tiếp tục luyện tập, sáng mai sẽ ghi hình sân khấu cuối cùng của chuỗi quảng bá, buổi chiều sẽ đến fansign gặp gỡ người hâm mộ. Sở Uý quyết tâm sẽ phá nát buổi chụp ảnh cưới của Trì Sính bằng mọi giá, không cho phép người của mình quen loại người lẳng lơ.

----

-Sở Uý đâu rồi Tiểu Soái?

-Em ấy đi tập nhảy rồi chủ tịch, ban nãy ghi hình lần cuối của sân khấu này bị té trật chân làm không tốt, em ấy cúi đầu xin lỗi khán giả mãi. Lúc đầu Sở Uý muốn về thẳng công ty để tập luyện lại nhưng rồi chạy đi đâu đó, đến giờ mới về rồi nhốt mình trong phòng tập không nói chuyện với ai.

-Em ấy trật chân nặng không, sao không ngăn em ấy lại mà còn để tập nhảy chứ?

Trì Sính chạy nhanh như bay lên phòng nhảy nơi Sở Uý nén cơn đau để tiếp tục luyện tập, sự kính nghiệp chảy trong máu khiến Sở Uý không chấp nhận được sai sót của bản thân mà luyện tập liên tục từ nãy đến giờ. Phòng tập chỉ có mỗi một mình em, Sở Uý tập trung đến mức không biết Trì Sính đã xuất hiện, nhìn thấy mắt cá chân đỏ lét của tân binh, hắn không kìm được tức giận mà đóng sầm cửa lại khiến Sở Uý giật bắn người.

-Anh Trì Sính, làm em hết hồn luôn đấy, có chuyện gì sao anh?

-Bị thương sao không nghỉ ngơi, muốn nhảy cho cái chân què luôn hay sao hả?

-Em chỉ hơi đau một chút, em không sao mà anh, ban nãy ở cửa hàng áo cưới em vẫn đi bình thường có làm sao đâu.

-Sưng đỏ như vậy luôn mà nói không sao, tắt nhạc rồi về nhà.

-Em còn muốn tập, anh...

-ANH NÓI, ĐI VỀ NGHỈ NGƠI, EM CÓ NGHE KHÔNG?

Sở Uý chớp chớp đôi mắt khó hiểu nhìn hắn khi Trì Sính đột nhiên lớn tiếng với Sở Uý làm em sợ hãi không dám nói gì nữa. Hắn khoác áo vest của bản thân lên cho Sở Uý rồi mang người xuống xe trở về nhà. Trì Sính rất ghét cái tính cứng đầu này của em, nếu hắn không lớn tiếng, Sở Uý sẽ không sợ mà chịu về, nhất định sẽ tập đến khi chân không còn đi nổi nữa thì mới chịu nghỉ ngơi.

----

-Cái thân có chút xíu mà không bao giờ biết yêu thương giữ gìn giùm tôi một cái, giờ thì sưng vậy đó, một hồi nó đau nó nhức rồi than, vậy mà còn nhảy làm cái gì không biết.

-Cái sưng này sao đau bằng cái sưng ở chỗ kia khi anh cứ làm tình mãi chứ.

-Ngô Sở Uý, anh đang tức giận đấy, chân mày của anh sắp chào hỏi nhau rồi, em đừng có đánh trống lảng, ngồi yên đi.

Trì Sính lấy một trứng gà đã luộc, đợi nguội một chút mới lăn lên chỗ sưng cho Sở Uý, em rít lên một tiếng đau đớn nhưng rồi nhanh chóng ngậm chặt miệng lại, nếu rên rỉ Trì Sính lại mắng em vì cái tội cứng đầu cho xem. Nhìn người đàn ông to lớn ngồi dưới sàn nhà nâng bàn chân của Sở Uý lên rồi dịu dàng xoa bóp, em lại cảm thấy có chút buồn cười, và vui vẻ vì có người quan tâm.

-Trì Sính, em có chuyện muốn nói với anh.

-Ừ, nói đi, anh nghe này.

-Em đã gắn định vị vào điện thoại của anh đấy, anh có biết không?

-Cũng lờ mờ đoán ra được, không lẽ cứ trùng hợp gặp nhau ở nhà hàng, rồi lại đến quán cafe, thậm chí là ở cửa hàng áo cưới.

-Anh biết em ở quán cafe sao?

-Em đi thoáng qua là anh đã biết rồi, ghen vì anh ở cùng một chỗ với Nhạc Duyệt nên đến đúng không?

Trì Sính cũng không ngốc đến mức không nghi ngờ Sở Uý gắn định vị trên máy mình vì Trì Sính cũng làm như thế với chiếc xe đã tặng cho Sở Uý. Tần suất cả hai gặp nhau tại cùng một địa điểm quá nhiều lần, không thể cứ nghĩ rằng nó là trùng hợp. Ban nãy Trì Sính biết Sở Uý đã đến quán cafe nơi hai người nói chuyện, có lẽ là vì bị thương nên tan làm sớm rồi đi đến đó xem hắn làm gì, tuy nhiên khi Nhạc Duyệt và Sở Uý cãi nhau Trì Sính lại không nghe được gì cả, vì lúc ấy vẫn còn đang trong phòng thay đồ.

-Em biết anh đã đi theo em lúc ở quê em, khi về sau khi thăm mộ mẹ, em vô thức mở định vị và thấy anh rất sát gần em, anh đã nghe em nói với mẹ rồi đúng không Trì Sính, nên anh mới tra khảo em ngay khi về đến công ty.

-Biết rồi thì tại sao lại không nói, giấu giếm anh làm gì thế?

-Em không có bằng chứng gì cả, đâu thể cứ nói suông là được, đúng không anh, vậy anh có tin những gì Nhạc Duyệt nói về em không?

-Em nói gì anh cũng sẽ tin, còn cô ta thì không. Giờ thì nói cho anh nghe mọi chuyện được chứ, anh đi với cô ấy cũng chỉ muốn chọc tức để em khai ra thôi đó Sở Uý à, thám tử tra chẳng ra được con mẹ gì cả.

Sở Uý bật cười ngồi dậy kéo hắn lên sofa cùng mình, cho dù Trì Sính có tin hay không Sở Uý cũng sẽ nói ra tất cả, nếu ngày mai bọn họ thật sự chụp ảnh cưới, khả năng cô ta lôi kéo được Trì Sính vào lễ đường là rất cao. Sở Uý sẽ đánh cược lòng tin vào hắn, Trì Sính đủ thông minh để phân định đúng sai, ngay cả khi em chẳng có bằng chứng nào chứng minh câu nói của mình.

-Cô ta nói đúng, cô ta rất thân thiết với ba mẹ của em, nhưng rồi lại giật chồng sau đó còn khoe khoang với bà ấy khiến bà ấy trầm cảm tự tử. Anh nghĩ Nhạc Duyệt tài giỏi lắm sao, cũng chỉ toàn lên giường với những người đàn ông khác để có vai diễn, ba em cũng đã lo cho cô ta suốt một đoạn đường dài đến khi phá sản đấy.

-Em hận cô ta lắm, hận đến thấu xương anh có hiểu không Trì Sính, nếu từ đầu em nói với anh như thế, anh sẽ tin em sao, em vẫn luôn muốn nói ra nhưng làm gì có bằng chứng mà nói chứ, rồi em sẽ trở thành kẻ bịa đặt và anh sẽ không còn ở cạnh em để giúp em hoàn thành mục đích của mình.

-Em quen anh, muốn dùng anh để trả đũa cô ta sao?

-Phải, em dám làm thì dám nhận, ban đầu em chỉ muốn dùng quyền lực của anh để áp đảo cô ta, cướp đi người chồng mà cô ta luôn khoe khoang yêu thương mình nhiều vô kể. Em đã biến thành người như cô ta đấy, để cô ta biết cảm giác bị cướp đi tất cả là như thế nào.

-Vậy bây giờ thì sao, em nói ra không sợ anh sẽ không tin em mà bảo vệ cô ta sao, dù sao cũng chẳng có gì chứng minh được cô ta là loại người như vậy cả, em nói ra lúc này là vì lí do gì thế Sở Uý?

-Vì em biết mình thích anh mất rồi, tuy thời gian bên nhau của chúng ta không dài, nhưng em hiểu rõ cảm xúc của bản thân hơn ai hết. Em không muốn anh ở bên ai khác ngoài em, em chỉ muốn anh bên cạnh em mọi nơi mọi lúc, lúc nào cũng muốn anh chú ý đến mỗi em, không ở cạnh anh thì sẽ nhớ, không được anh quan tâm thì sẽ buồn, đầu óc em lúc nào cũng nghĩ đến anh cả, những thứ đó gọi là gì đây Trì Sính?

Trừ lần ở mộ của ba mẹ, đây là lần đầu tiên Trì Sính thấy Sở Uý nghẹn ngào đến khóc oà, hắn vội ôm em vào lòng mà dỗ dành, biết được sự thật khiến hắn có chút vui vẻ, cũng có chút giận dữ với những gì đã xảy ra với cuộc đời Sở Uý. Tạm thời phải dỗ dành cho em ngừng khóc nếu mai đi diễn sẽ bị sưng cả mắt, chuyện của Nhạc Duyệt hắn sẽ tạm thời để đó, tìm được bằng chứng sẽ tính đến chuyện tiếp theo.

-Được rồi, Sở Uý ngoan không khóc, Sở Uý thích anh thì anh cũng sẽ thích Sở Uý, chúng ta sẽ ở bên nhau, được chứ? Em mà khóc ngày mai sẽ không có đẹp trai để đi diễn nữa đâu, nghe lời anh nào.

-Nhưng anh ngày mai đi chụp ảnh cưới với cô ta sao, anh không chọn em, rốt cuộc vẫn không chọn em.

-Em bình tĩnh đi mà, chuyện này anh sẽ tính toán lại thật kỹ lưỡng, bây giờ vẫn còn rối tung rối mù quá, anh vẫn đang bị rối loạn đây này.

-Em không muốn anh lấy cô ta, đó sẽ là cái giá đầu tiên mà cô ta phải trả đó, anh huỷ hôn đi, nói thích em thì đừng cưới cô ta nữa, em ghen.

-Bé Sở Uý ghen thật à, thích anh đến thế rồi sao?

-Hỏi lắm vào, ngày mai sau khi em diễn ở stage cuối cùng xong, em sẽ cho anh một cái cớ để huỷ hôn, còn muốn hay không là do anh đấy, lựa chọn cho kỹ vào, hoặc là chồng em, hoặc là em giết anh chết, đừng nghĩ đến chuyện em sẽ cho anh và con rắn độc ấy thành đôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co