Truyen3h.Co

Ai hiểu

Chương 29.34

Bingg96

Chương 29: Hư vô mờ mịt

Edit: Sahara

Giang Nhân Ly nhìn Mạc Tu Lăng đang ngủ trên giường, không kìm được lòng mà suy nghĩ vớ vẩn. Đối với anh cô chỉ có một chuyện tốt duy nhất là ngủ cùng một giường với anh, chỉ sợ rằng bọn họ chỉ hòa thuận duy nhất trên phương diện này. Cô phát hiện anh có một sở thích rất độc ác, đó là lúc làm chuyện kia anh luôn bật đèn, muốn nhìn thấy vẻ mặt của cô. Điều này thật khiến cho cô có đủ lý do để tin tưởng, đàn ông đều là động vật có xu hướng thích cái đẹp bài xích cái xấu, nếu không thì tại sao lại có rất nhiều đàn ông nuôi tiểu tam (bồ nhí) bên ngoài. Cho nên cô thực nghi ngờ, liệu có phải mở đèn như vậy sẽ kích thích ham muốn mãnh liệt của anh?

Cô thật sự không cho rằng xinh đẹp tuyệt đối có gì không tốt. Giống như một người đàn ông diện mạo tuấn tú, nếu như tính cách lại tốt nữa thì càng hay, nếu lại có tiền nữa thì không gì bằng. Tốt đẹp thì có gì không tốt? Hà tất phải tự làm khổ mình?

“Sao em còn chưa ngủ?” Mạc Tu Lăng không mở mắt, nhưng tay lại ôm chặt lấy cô.

Giang Nhân Ly run lên một chút, nếu như anh biết cô vừa suy nghĩ cái gì, chắc chắc sẽ bức tử cô.

Mọi người đều giả dối. Rõ ràng thích người đẹp nhưng vẫn muốn làm bộ là thích tâm hồn đẹp. Rõ ràng nhìn thấy một con mèo hoang thì sẽ rất ghét nhưng vẫn cho nó ăn, nhìn thấy người ăn xin cũng vẫn đưa cho họ ít tiền lẻ rồi rời đi, có điều cũng chỉ khiến bản thân mình yên tâm mà thôi.

Cô cũng là một trong số những người ích kỷ, cô cũng sẽ cho mèo hoang ăn, nhưng tuyệt đối sẽ không mang nó về nhà. Cô còn chưa vĩ đại đến mức ấy, thực ra cô không thích mấy con vật đó, hình như cô cũng chưa từng thích cái gì. Sở thích của cô ít đến đáng thương, duy nhất chỉ có một cây xương rồng cảnh trên sân thượng. Lý do cô mua về là do người bán hàng nói nó rất dễ chăm sóc.

Được rồi, hai mấy năm qua cô đều là một kẻ vô tích sự, mất mẹ, trong mắt cô cũng mất đi cha. Cô là một kẻ ích kỷ, cho nên anh mang thù.

Hơi thở ấm áp của anh truyền đến, cô không khỏi cảm động mà nói: “Mạc Tu Lăng?”

“Hử?”

“Em đột nhiên cảm thấy mình rất cô đơn.”

Mạc Tu Lăng mặc kệ cô: “Em đã qua cái thời kỳ độc thân rồi!”

“Anh không thể nói câu nào tốt hơn được sao?”

Anh đưa tay lên sờ mặt cô: “Em vừa thông minh vừa xinh đẹp, được chưa? Ngủ được rồi chứ?”

Cô cuộn người trong lòng anh: “Anh nói xem em có nên đi tìm việc làm không?”

“Thôi đi, ai dám thuê em.” Anh càng ôm chặt cô: “Em cứ ở nhà quản việc nhà là tốt rồi!”

Cô có chút không cam lòng, nhưng nhìn anh mệt mỏi, cho nên cũng chỉ tiếp tục ngủ.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Mạc Tu Lăng sẽ không bắt cô dậy sớm làm bữa sáng, nếu cô dậy sớm thì để cô làm nhưng nếu cô dậy muộn anh sẽ không đánh thức cô mà vừa đọc báo vừa đợi đò ăn gọi bên ngoài đem đến. Anh dường như chưa bao giờ ép cô là việc gì.

Giang Nhân Ly tỉnh dậy, cô mặc áo ngủ, ánh mắt mơ hồ nhìn bóng dáng kia ngoài ban công.

Cô hình như chưa bao giờ nhìn anh nghiêm túc như vậy. Nhìn anh lúc này còn chưa mặc quần áo nghiêm chỉnh vẫn mang dáng dấp của anh thời niên thiếu. Cô vẫn cứ đứng im nhìn anh, một lúc lâu sau, dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh quay đầu lại, nhìn cô nghi hoặc.

Cô liếc anh một cái, sau đó đi vào toilet, lấy tay hứng dòng nước vỗ lên mặt. Cô tỉnh tảo hơn nhiều, vài giọt nước còn vương lại trên tóc. Cô đi vào bếp nấu cháo. Kỳ thực nếu như ở nhà một mình cô sẽ không làm mấy việc này, đều là miễn hết. Con người, đúng là một loại động vật lười biếng.

(chị Ly suốt ngày cho anh Lăng ăn cháo ^^)

Cô cảm thấy một luồng khí ấm áp truyền đến, Mạc Tu Lăng ở phía sau cô, anh vươn tay ra kéo mấy sợi tóc ướt trên trán cô về sau tai. Cô hơi khẽ động, quay lại nhìn anh rất tình cảm: “Sắp ăn được rồi.” Cô có chút mất tự nhiên nhìn vào trong nồi, nước sôi đang trào ra một ít bọt trắng, thật giống như lòng cô lúc này.

Anh đứng một lúc, nhìn động tác của cô, dường như có chút buồn vô cớ: “Trước đây thật không có nghĩ rằng em sẽ là một người vợ đảm mẹ hiền.”

Cô vô cùng kinh ngạc nhìn anh: “Vậy anh nghĩ em là một người thế nào?”

Anh mím môi không trả lời, cô lườm anh một cái, tốt bụng giúp anh trả lời: “Cao ngạo, vô lý gây sự, hay là một cô công chúa?”

Tuy rằng không khoa trương đến vậy, nhưng anh cảm thấy cô chí ít cũng không vì anh mà nấu cơm giặt quần áo!

“Hoá ra em nghĩ em như thế!” Anh bỡn cợt cười.

Cô dùng tay lấy hai bát cải trắng, tay dính nước hướng về phía anh: “Đi ra ngoài đi!”

Anh nghe lời, thực sự đi ra. Cái này, cô lại cảm thấy hơi buồn bực.

Mạc Tu Lăng ăn bữa sáng rất chậm, sau đó anh thay quần áo đi làm.

Giang Nhân Ly cảm thấy tâm tình của mình không tốt lắm, nguyên nhân là Mạc Tu Lăng ngày hôm nay không có chủ động rửa bát, thứ hai là cô mới mua một cái bật lửa mới vậy mà đã bay hơi và không thể dùng được nữa, còn có chuyện mắt trái của cô cứ nháy suốt.

Những chuyện này khiến cô cảm thấy hôm nay nhất định có chuyện xay ra, vì vậy cô thay đổi kế hoạch, hôm nay không ra ngoài nữa mà sẽ ở nhà.

Giác quan thứ sáu của cô luôn rất chính xác, ví dụ như ngày hôm nay thật sự có một vị khách không mời mà đến.

(chuyện gì đến sẽ đến, muốn tránh cũng không được!)

Giang Nhân Ly đang buồn chán cầm cái bật lửa xem xét thì chuông cửa reo.

Cô mở cửa, trước mặt là một cô gái vẻ mặt thanh tú, đạm nhiên, nhìn rất có hảo cảm.

“Xin hỏi, cô tìm ai?”

“Đây là nhà Mạc tổng phải không?” Cô ta hỏi.

Giang Nhân Ly gật đầu.

“Xin chào cô Mạc! Tôi là nhân viên của Bắc Lâm, hôm qua tôi và Mạc tổng đi dự tiệc. Bởi vì một việc mà áo khoác của Mạc tổng rơi ở chỗ tôi. Cho nên hôm nay mang trả!”

(đời thủa nhà ai nhân viên đem áo khoác đến tận nhà trả cho giám đốc????)

Giang Nhân Ly quan sát cô ta một chút, sau đó nhận chiếc áo: “Vậy cảm ơn cô.” Cô đóng cửa, không hề để ý tới sắc mặt đối phương.

Cô phát hiện mình đang tức giận, cầm chiếc áo ném vào sọt quần áo bẩn, vẫn chưa nguôi cơn giận.

Cái gì mà “bởi vì một việc”, cố ý nói rồi lại thôi, làm cho cô thật nhịn không được phải suy đoán. Người phụ nữ này có thật là có ý đồ không? Giang Nhân Ly giận dữ suy nghĩ. Xã hội bây giờ, đạo đức ngày càng ngày đi xuống. Hảo cảm lúc đầu hoàn toàn tan vỡ.

Cô suy nghĩ một chút, hôm qua Mạc Tu Lăng trở về rất muộn, toàn thân mùi rượu nồng nặc. Cô cũng thấy anh không mặc áo khoác, vốn định sáng nay hỏi nhưng lại quên mất. Thật là quá tốt, được người khác đưa áo đến tận nhà.

Xem ra cô vẫn không nên tìm việc làm, Mạc phu nhân không chừng chính là việc lớn nhất rồi, không chừng sẽ phải đối phó với người ta!

***

Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ? (P1)

Edit: Sahara

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Giang Nhân Ly thật không ngờ sẽ gặp lại Trần Tư Dao. Đây không phải lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, năm đó có một sự kiện vô cùng chấn động. Tuy rằng đương sự cũng không đứng ra làm sáng tỏ, nhưng một người ngoài cuộc như cô cũng có thể hiểu chút ít.

Trần Tư Dao xinh đẹp trong sáng vừa vào liền trở thành trung tâm sự chú ý ở đại học C. Chỉ là năm đó Diệp Húc Đình còn trẻ, bao nhiêu người đẹp tìm đến với anh anh cùng đều không cự tuyệt, ở giữa vạn bụi hoa mà phấn hoa không hề dính trên người. Diệp Húc Đình cũng thật không ngờ, Trần Tư Dao chính là số kiếp của anh.

Trần Tư Dao không có bất luận cái gì gọi là đặc sắc để trở thành một trong số những bạn gái của Diệp Húc Đình, là bạn bè, hay là bạn gái đều không phải. Diệp Húc Đình quen vô số người đẹp cho nên nhìn Trần Tư Dao cũng không thấy gì đặc biệt, hiện tại ở chung với Trần Tư Dao nhưng anh vẫn duy trì điệu bộ ám muội với những người phụ nữ khác. Nhưng cuối cùng, Trần Tư Dao vẫn trở thành một người đặc biệt, cô sẽ không bao giờ trách cứ Diệp Húc Đình gặp gỡ người phụ nữ khác, cũng không trách anh không quan tâm tới cô, mà cô sẽ lặng im chờ đợi anh. Có thể chính là như thế này, một năm sau đó, trái tim Diệp Húc Đình rốt cuộc cũng một lòng hướng về Trần Tư Dao. Chỉ là vì một chuyện năm xưa mà trong lễ đính hôn, Trần Tư Dao lại bày trò khiến cho Diệp Húc Đình lâm vào tình thế khó xử. Trước mặt mọi người, cô từ chối đính hôn với anh, còn nói rằng cô tiếp cận anh chỉ là vì trả thù.

Diệp Húc Đình lập tức xuất ngoại, Trần Tư Dao cũng thôi học .

Giang Nhân Ly chỉ gặp qua Trần Tư Dao một lần, lúc cô đi làm thủ thục nhập học cũng là lúc Trần Tư Dao làm thủ tục thôi học. Hai người dung nhan xinh đẹp chỉ nhìn đối phương có một lát, nhưng chỉ cần liếc mắt cùng nhớ kỹ người kia.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Giang Nhân Ly vốn đang ngồi ăn cùng Tần Ngả Trữ, vừa ăn xong chuẩn bị rời đi thì Trần Tư Dao lại đến trước mặt cô: “Có thể nói chuyện cùng cô được không?”

Tần Ngả Trữ đành đi trước.

“Có việc gì sao?” Giang Nhân Ly ngồi trên chiếc ghế đá lạnh lẽo trong công viên.

Trần Tư Dao nhìn cô: “Không có việc gì sẽ không thể tìm cô sao?”

“Tôi không biết rằng người như chị lại vô duyên vô cớ đến tìm tôi.”

“Rất rõ ràng, chúng ta là ngẫu nhiên gặp, đâu phải tôi tới tìm cô.”

“Có khác nhau sao?”

Trần Tư Dao cười rộ lên, mang theo vài phần lười nhác: “Kỳ thực là không có khác nhau.”

Một đôi người đẹp ngồi ở chỗ này, quả nhiên là hấp nhân ánh mắt. Không ít người dừng lại cước bộ để nhìn hai người. Nhưng đối với hai người bọn họ, thái độ rất giống nhau, tập mãi thành thói quen cho nên trực tiếp không quan tâm.

Giang Nhân Ly hiện tại cái gì cũng không có, thứ cô có nhiều nhất chính là thời gian. Cô tuyệt không chú ý đến Trần Tư Dao, cô cứ ngồi đó, cô không tin là Trần Tư Dao có thể tiếp tục ngồi đó mà không rời đi.

Trần Tư Dao thấy vẻ mặt đạm nhiên của Giang Nhân Ly, lúc đầu cô còn hiếu kỳ, càng về sau càng phẫn nộ: “Xem ra cô hiện tại sống rất tốt?”

“Chị mong tôi sống không tốt sao?”

Trần Tư Dao gật đầu: “Rõ ràng là chuyện hai người, nhưng cuối cùng lại một người sống rất tốt, một người không tốt. Cục diện như vậy, cho dù người ngoài cuộc cũng không thể nhìn được.”

“Nếu đã là chuyện hai người, vậy thì người thứ ba hà tất phải phát biểu cảm tưởng.”

“Tôi nói, chỉ là nhìn không được.”

“Thế giới này những chuyện nhìn không được có rất nhiều. Nào là quyên góp trá hình, nào là tòa tuyên án oan, nào là quan tham nhận hối lộ, nào là bao dưỡng bà hai… Cô Trần, vì sao những điều này cô nhìn không được đi?”

Ai nói mỹ nữ đều ngốc nghếch? Trần Tư Dao vừa rồi đã lĩnh giáo sự lợi hại của Giang Nhân Ly, thảo nào Tả Dật Phi thua vì cô. Vậy mới nói, mọi chuyện đều có nguyên nhân.

Trần Tư Dao ho khan một chút: “Như vậy cũng chỉ có thế chứng minh tôi cập nhật tin tức quá kém, không biết rằng xã hội hài hòa chúng ta còn có loại chuyện này.”

“Nếu đó là một xã hội hài hòa, thì đâu có chuyện gì mà nhìn không được.”

Trần Tư Dao lần này thực sự khó chịu, không tiếp tục gây khó dễ nữa, cô phát hiện nếu tiếp tục, e rằng cô sẽ bị phiền muộn đến chết: “Tôi bây giờ có thể khẳng định Mạc phu nhân cuộc sống rất tốt, thế nhưng, trong lúc cô sống tốt lẽ nào chưa từng nghĩ đến người sống không tốt?”

“Người sống không tốt! Nghĩ đến ư? Tôi thật sự không cảm thấy có người vì tôi mà sống không tốt.”

Trần Tư Dao kích động hẳn lên: “Vậy sao? Tôi thật đã không suy nghĩ cẩn thận xem vì sao Tả Dật Phi lại thích cô, lại tự biến mình thành cái bộ dạng này.”

Nhắc tới Tả Dật Phi, Giang Nhân Ly tâm trạng sửng sốt, cũng không dịu dàng nữa: “Nếu như chị hiếu kỳ, vậy thì chị nên đi hỏi anh ấy. Tới tìm tôi, tôi có thể trả lời cho chị sao? Còn nữa, nhà bọn họ hiện tại đường làm quan đang rộng mở, tôi thật sự không thể lý giải được cái gì gọi là “bộ dạng này”.”

Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ? (P2)

Edit: Sahara

Nhắc tới Tả Dật Phi, Giang Nhân Ly tâm trạng sửng sốt, cũng không dịu dàng nữa: “Nếu như chị hiếu kỳ, vậy thì chị nên đi hỏi anh ấy. Tới tìm tôi, tôi có thể trả lời cho chị sao? Còn nữa, nhà bọn họ hiện tại đường làm quan đang rộng mở, tôi thật sự không thể lý giải được cái gì gọi là “bộ dạng này”.”

“Cái này chỉ là biểu diễn cho người ngoài xem, anh ấy sau khi chia tay với cô rất không tốt. Thậm chí anh ấy còn có một khoảng thời gian vô cùng chán chường.”

“Chị Trần muốn nói gì? Muốn đến hàn gắn một đôi đã từng yêu nhau, muốn cho tôi biết anh ấy đã từng quan tâm tôi, sau đó thì sao nào? Muốn tôi ly hôn rồi cùng anh ta bỏ đi, hoàn thành tâm nguyện “nhìn được” của chị?”

Trần Tư Dao rốt cuộc hiểu rõ, bản thân mình căn bản không nên đến tìm Giang Nhân Ly: “Tôi không nghĩ tới chuyện đó, tôi chỉ là nghĩ cô nên biết anh ấy sống thực không vui vẻ gì.”

“Làm gì có ai chưa từng có thời gian sống không tốt. Nếu như có một người hàng ngày đều nhớ đến chị Trần thì sao? Diệp học trưởng đã từng chỉ là hoang đường mà thôi, chỉ là còn trẻ quá ham mê, cho nên mới khiến cho một người con gái mang thai, rồi tự tử sau khi phá thai. Xin hỏi chị Trần cảm thấy thế nào?” Giang Nhân Ly nhìn xem biểu hiện của Trần Tư Dao: “Hành động của chị đã cho thấy câu trả lời tốt nhất, chị lựa chọn trả thù Diệp học trưởng. Làm bên thứ ba mà nói, Diệp học trưởng có gì sai, anh ấy đâu có cầu xin người ta leo lên giường anh ấy, tất cả đều là cam tâm tình nguyện. Vì sao chị Trần phải vì chuyện sai lầm đó mà đổ hết tội lỗi lên người học trưởng? Cùng là một đạo lý, có một số chuyện chỉ có người trong cuộc mới hiểu.”

Trần Tư Dao miệng run rẩy: “Sao cô biết?”

“Tuy rằng quá khứ qua nhiều năm, người biết chân tướng cũng không nhiều. Mẹ tôi lúc ấy cùng nằm trong viện cùng thời gian với người phụ nữ kia. Có điều cô ta may mắn hơn, sau khi tự sát chỉ phải sống thực vật một thời gian, còn mẹ tôi vĩnh viễn không thể tỉnh dậy. Cho nên trên thế giới chuyện gì cũng có thể không công bằng, có người may mắn, có người có kỳ tích, những cũng có người hết lần này tới lần khác trở thành cái bia đỡ đạn.” Giang Nhân Ly trong mắt không hề có đau khổ, vô cùng bình tĩnh: “Nếu như Trần tiểu thư, à không, có lẽ phải gọi là học tỷ mới đúng, chị tới đây nói những lời này, tôi đều hiểu rõ. Tôi không hận Tả Dật Phi, tôi tin tưởng đại đa số mọi người có thể hiểu được những chuyện anh ấy làm lúc đó, và tôi cũng nghĩ phần lớn mọi người cũng sẽ chọn như vậy. Nhưng, làm cũng đã làm rồi, cho dù là lý do gì cũng như nhau cả. Chúng ta đều không quay trở về được. Kết quả như bây giờ, cũng đều là do lựa chọn năm xưa, không nên hối hận.”

Trần Tư Dao gật đầu: “Tôi hiểu.”

“Học tỷ, tôi cũng muốn làm một người trung gian. Tôi không cho rằng anh Diệp làm gì sai, nếu tất cả mọi người đều là cam tâm tình nguyện, vì sao lại đổ lỗi lên đầu anh ấy? Người phụ nữ kia tuy rằng là bạn tốt nhất của chị, nhưng quá khứ cũng đã qua rồi. Cô ấy cũng đã sớm tỉnh lại, sống cuộc sống bình thường. Nói khó nghe một chút, chị coi cô ấy là bạn tốt nhất, vì cô ta mà trả thù người mà chị cho là phụ bạc. Nhưng hiện tại thì sao, cô ta có chủ động liên lạc với chị không? Có nói với chị một câu cảm ơn không? Cô ta đã sớm có một cuộc sống bình thường, tìm một người để kết hôn sinh con. Nhưng còn chị thì sao? Vẫn muốn gánh trên vai chuyện cũ. Chị đã để lỡ tuổi thanh xuân, đánh mất tình cảm của mình, vì sao còn muốn để lỡ cả tương lai? Chị cũng hiểu rõ là anh Diệp hiện tại đã không còn là chàng trai trẻ năm xưa nữa, anh ấy giờ đã là một người đàn ông có trách nhiệm, anh ấy đã vì chị mà nỗ lực. Chị còn muốn trốn tránh cái gì?”

Trần Tư Dao sống mũi đỏ lên, cô chưa bao giờ nghĩ chuyện cũ của mình lại bị một người xa lạ nói ra, lại còn nói rất rõ ràng. Khóe miệng cô run run: “Cô không chỉ thông minh mà còn rất lý trí, quan trọng hơn là, cô hiểu được đi đường ngắn nhất để sống hạnh phúc, khiến cho bản thân sống thoải mái.”

“Chị có thể nói tôi ích kỷ, lựa chọn phương pháp tốt nhất cho bản thân.”

Trần Tư Dao lắc đầu: “Tôi rốt cục hiểu được vì sao Tả Dật Phi lại nhớ mãi không quên cô. Cô rất đáng để bất luận một người đàn ông nào cũng phải cố gắng đễ có được. Kỳ thực, rất nhiều chuyện, rất nhiều đạo lý, tự bản thân mình đều hiểu, nhưng vẫn cứ phải là từ miệng người khác nói ra.”

“Tôi hiểu.”

Trần Tư Dao nhìn lên bầu trời, may trắng lững lờ trôi, vô cùng thanh thuần. Trên mặt cô ngấn lệ: “Tôi tiếp cận anh ấy, làm rất nhiều chuyện. Lúc tốt nghiệp sơ trung tôi không học tiếp. Nhưng để tiếp cận anh ấy, tôi đã đi học lại, cả ngày đều ôm sách học. Bởi vì tôi nhất định phải thi đỗ vào một trường đai học, tôi muốn tiếp cận anh ấy. Cuối cùng tôi thành công, tôi nhập học, cũng được như ý nguyện gặp được anh ấy. Tôi cũng hiểu vì sao Thánh Di lai thích anh ấy. Anh ấy kiêu ngạo, tự phụ. Nhưng là một nhà tư bản kiêu ngạo và tự phụ. Tôi biết anh ấy không có gì sai, đều là những nữ sinh này vây lấy anh ấy. Nhưng tôi vẫn không cam lòng. Thánh Di còn nằm trong bệnh viện. Tôi nhất đinh phải giúp cô ấy báo thù. Cho nên tôi đã tiếp cận anh ấy, sắm vai một Trần Tư Dao ôn nhu cảm hóa anh ấy. Khi lần đầu tiên tôi mang thai, anh ấy nói với tôi một câu đi bệnh viện, tôi rốt cuộc cảm nhận được nỗi đau của Thánh Di. Tôi nằm trong phòng giải phẫu, tùy ý để cho dao kéo khuấy đảo trong cơ thể mình. Lúc ấy, tôi hận chết anh ấy. Cho nên tôi không thể buông tha. Sau này anh ấy đã thay đổi, giống như trong tưởng tượng của tôi. Lần thứ hai mang thai, tôi đã đánh cuộc, kết quả là tôi thắng. Anh ấy đưa tôi đi bệnh viện, lúc tôi bước vào phòng giải phẫu, anh ấy đã kéo tôi lại, muốn tôi giữ lại đứa con này. Tôi biết, tôi đã thành công. Như vậy cũng có nghĩa là, thời khắc đau khổ của anh ta đã tới.”

***

Chương 30: Ai có thể vĩnh viễn sống trong quá khứ? (P3)

Edit: Sahara

Giang Nhân Ly vốn không định tìm hiểu chuyện riêng tư của người khác, nhưng lúc này dường như im lặng không thể giải quyết vấn đề: “Vì đứa con, anh ấy quyết định kết hôn?”

Trần Tư Dao gật đầu.

Cho nên xảy ra chuyện ở hôn lễ kia, quả nhiên là nghiệt duyên.

Giang Nhân Ly lắc đầu: “Kỳ thực, những chuyện này đều đã là quá khứ. Không ai có thể vĩnh viễn sống ở quá khứ, khi anh ấy lựa chọn giữ lại đứa con, chị hẳn là đã biết, anh ấy yêu chị. Anh ấy làm tổn thương người bạn tốt của chị, nhưng cũng đâu có tổn thương tổn chị, vậy mà chị đã dùng cách đó để làm tổn thương anh ấy. Lỗi lầm của anh ấy, theo thời gian cũng đã bị quên lãng, hơn nữa cũng đã bị nghiêm phạt.Tôi tin rằng chị nhất định là không phải không có tình cảm với anh ấy, nếu không thì chị đã không độc thân nhiều năm như vậy.”

Trần Tư Dao thật lâu im lặng, sau đó nhìn Giang Nhân Ly: “Tôi thật muốn biết, trong lòng cô nghĩ gì, tôi cũng rất hiếu kỳ vì sao cô lại có thể dễ dàng buông xuôi.”

“Tôi ích kỷ, cho nên tôi còn mang thù. Tả Dật Phi bỏ rơi tôi, cho dù là bằng cách nào, hay kết quả thế nào, tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh ta. Cái tôi tha thứ không phải là anh ta, mà là tình cảm của bản thân, cho nên tình cảm đã biến chất, tôi và anh ấy chỉ có thể làm người xa lạ, làm bạn tốt, nhưng giữa chúng tôi mãi mãi không thể là người yêu.”

Trần Tư Dao gật đầu: “Từ lúc này tôi cũng cảm thấy thích cái ích kỷ của cô.”

Giang Nhân Ly cười: “Chị kể cho tôi một bí mật rồi, tôi cũng muốn nói với chị một bí mật! Nếu như Tả Dật Phi năm đó không rời bỏ tôi, e là chúng tôi đã thực sự đến với nhau. Tôi đã từng thực sự cho rằng, anh ấy là người tốt nhất với tôi trên thế giới này, sẽ không ai tốt với tôi như vậy. Nhưng bởi vì tin tưởng vậy cho nên tôi đã thất vọng vô cùng. Nhưng cuộc sống vẫn cứ là cuộc sống, cho nên chỉ có thể lựa chọn đi về phía trước, lựa chọn sống thật tốt. Hiện tại tôi đã kết hôn, có một người chồng, cũng giống như lựa chọn năm ấy của tôi vậy, chỉ cần Mạc Tu Lăng không rời bỏ tôi, thì tôi mãi mãi là vợ anh ấy.”

Trần Tư Dao đã hiểu, nếu như năm đó Tả Dật Phi không rời bỏ Giang Nhân Ly, như vậy cô cũng sẽ mãi mãi là người phụ nữ của anh ta. Nhưng cuộc sống vĩnh viễn không có nếu như.

“Tôi thật rất vui được quen biết cô, cô khiến tôi cảm thấy mình rất nhỏ bé.”

Giang Nhân Ly cũng không khách khí: “Như vậy thì lúc chị và anh Diệp kết hôn chỉ cần không nhận tiền biếu của tôi là được.”

Trần Tư Dao chú ý tới từ ngữ Giang Nhân Ly dùng, hơi nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, giữa con người với con người chỉ cách nhau có một bước chân mà thôi.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

[Ngoại truyện Trần Tư Dao]

Trần Tư Dao sau khi rời đi im lặng hồi lâu, đoạn quá khứ dường như một giấc mộng, cô mỗi lần nhớ tới đều hoài nghi hiện tại rốt cuộc là mộng hay thực.

Hẳn là cuối cùng cô đã làm điên rồ nhất, vì bạn thân của mình mà điên cuồng. Cô ngay cả tốt nghiệp cao trung cũng không thèm đợi mà bỏ đi ra ngoài làm. Cô không thích việc học, cũng không muốn làm đứa trẻ ngoan. Con người ta vì sao cứ phải thúc ép ràng buộc bản thân , tại sao không thể thích gì làm cái đó?

Đứa con ngoan cứ để cho Tây Thuần đảm nhận là được rồi. Dù sao bọn họ cũng đã có một cô con gái hoàn mỹ, không cần cô phải biểu hiện.

Cho nên cô vì người bạn thân của mình mà đưa ra một quyết định khiến cô suốt đời khó có thể buông xuôi. Cô đi học lại, rất nỗ lực học tập. Cô dùng một năm ôn tập, mỗi ngày đều học đến khuya, đơn giản là vì muốn đỗ đại học C để tiếp cận Diệp Húc Đình.

Cô đã biết lịch sử phong lưu của Diệp Húc Đình, vẫn cho rằng quyết định của mình là vô cùng chính xác. Người đàn ông đa tình như anh không đáng để cho một người phụ nữ phải thật tâm. Cho nên cô cứ theo kế hoạch mà tiến hành.

Cô cố gắng tiếp cận Diệp Húc Đình, trở thành một trong số vô số bạn gái của anh. Trong thời khắc nằm trên giường của anh, cô mắng mình đê tiện. Nhưng cô không hối hận.

Rốt cục, cô đã đạt được.

Trong lễ đính hôn anh quỳ xuống trước mặt cô, cô đã hung hăng mà ném chiếc nhẫn vào mặt anh.

Cô vĩnh viễn quên không được vẻ mặt của anh, kinh ngạc, khó tin, nhưng không có oán giận.

Cô dĩ nhiên cảm thấy đau lòng.

Rốt cục, cô đã đánh cắp trái tim anh, nhưng cũng tự đánh mất trái tim mình.

Chương 31: Chuyện cũ như mộng (P1)

Edit: Sahara

Trần Tư Dao đi rồi, Giang Nhân Ly vẫn còn ngồi lại một lúc lâu. Cô không nói sai, nếu như Tả Dật Phi không rời bỏ cô, cô thực sự sẽ ở bên anh, vĩnh viễn sánh cùng trời đất, chân chính thề non hẹn biển. Cô thậm chí muốn cùng anh sinh dưỡng con cái, cô cho rằng, anh sẽ là người tốt nhất với cô trên thế giới này. Chính bởi vì chờ mong như vậy, cho nên cô mới bị té ngã từ trên tầng mây cao xuống đất.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Kết thúc năm thứ hai đại học, cô chủ động chia tay với Tả Dật Phi.

Không ai biết vì sao, tất cả tới quá đột nhiên. Những người quen biết hai người bọn họ không tin rằng bọn họ sẽ chia tay, cặp đôi trai tài gái sắc, môn đăng hậu đối như thế sao có thể chia ly? Bọn họ ở trường được coi là một đôi trời sinh, được rất nhiều chị em hâm mộ, nhưng bọn họ lại chia tay. Không quá ồn ào. Chỉ là một lời cô nói ra mà thôi.

Tả Dật Phi đương nhiên không đồng ý, Giang Nhân Ly không nói bất kỳ lí do nào để giải thích cho việc cô muốn chia tay. Cho nên anh không thể chấp nhận như vậy. Tình yêu của anh dành cho cô vô cùng sâu nặng.

Giang Nhân Ly không nói nguyên nhân, cho nên cô chỉ có thể trốn ở phòng ngủ không ra ngoài. Nhưng Tả Dật Phi lại cố chấp hơn cô tưởng. Anh chưa từng tranh cãi với cô điều gì, đương nhiên cũng không phải cô cố tình gây sự. Những anh cứ khăng khăng đứng chờ dưới cổng kí túc xá nữ, mỗi ngày đều đến đó từ sáng sớm, đến lúc tất cả khu nhà tắt đèn đi ngủ anh mới rời đi.

Cô xin nghỉ không đi học, anh cũng xin nghỉ.

Anh vẫn đứng ở đó, mưa gió đều không quản. Việc này khiến cho bạn học của cô giúp cô đi mua cơm cũng cảm thấy phiền phức, sau này bọn họ đều phản pháo, nói nếu cô không đi xuống gặp Tả Dật Phi thì sẽ bỏ đói cô.

Giang Nhân Ly bị mọi người bức mà phải xuống gặp Tả Dật Phi. Anh vẫn đang đứng đó, dáng vẻ khổ sở. Cô biết anh dù không chú ý quá nhiều đến trang phục nhưng tuyệt đối sẽ ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, nhưng hiện giờ anh đang trước mặt cô vô cùng tang thương, ngay cả râu cũng dài hơn rất nhiều, thoạt nhìn như vậy thật là…

Cô cảm thấy đau lòng, nhưng cô cũng biết, vấn đề giữa bọn họ nhất định phải được giải quyết…

Bọn họ ngồi dưới hàng cây trong khuôn viên trường học.

Tả Dật Phi trong lòng rất sốt sắng muốn biết lý do, nhưng vẫn phải tự ép buộc bản thân cố gắng bình tĩnh, nghe cô chậm rãi nói.

Giang Nhân Ly trong lòng trăm mối ngổn ngang, nhưng không thể trốn tránh. Cô dũng cảm mở miệng: “Em có thai.”

Chỉ là ba chữ, nhưng lại giống như sấm sét giữa trời quang vang lên trong đầu Tả Dật Phi. Anh đã nghĩ tới vô số nguyên nhân, thậm chí có gì chưa tốt anh đều sẽ nguyện ý sửa đổi, chỉ cần có thể cùng cô một chỗ. Nhưng hiện tại, cô lại nói với anh, cô mang thai.

Bọn họ đều không phải là những người quá cởi mở, chưa từng đi quá giới hạn.

Bàn tay anh run rẩy, trong đầu thoáng hiện lên các loại tình huống, anh không tin cô sẽ sau lưng anh mà làm chuyện đó với người khác: “Sao có thể?”

Giang Nhân Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Sao có thể? Em cũng muốn biết.”

Cô đấm vào bụng mình, nước mắt không chịu thua kém mà trào ra: “Em không biết. Hắn là ai? Không biết hắn sao lại tới? Em cái gì cũng không biết.”

Cô mãi mãi nhớ kỹ hắn ta ôm chặt lấy cô, hắn nói: “Không biết thì không biết, không cần suy nghĩ, không cần hỏi.”

Ngay cả nguyên nhân Tả Dật Phi cũng không hỏi nữa, anh tin tưởng cô.

Cô gục đầu trong lòng anh khóc, sau đó nhìn anh: “Dật Phi, em sợ.” Cô xoa bụng mình: “Ở đây đã có một sinh mệnh, nó mỗi ngày đều lớn lên trong bụng em, em sợ, em thật sự rất sợ.”

Tả Dật Phi vỗ về cô, thấy tâm tình cô bình tĩnh rồi mới nói ra phương án giải quyết: “Đừng sợ, có anh ở đây. Nếu như em thích có con, như vậy thì cứ sinh nó ra thôi, chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc nó,con em sinh ra nó cũng là con anh. Được không?”

Cô chẳng bao giờ nghe qua những lời yêu thương như vậy, trong nháy mắt, cô biết, đây chính là người mà cô lựa chọn.

***

Chương 31: Chuyện cũ như mộng (P2)

Edit: Sahara

Cô vẫn quyết định không giữ lại đứa bé. Cô không muốn sinh con người khác. Cô muốn cùng anh trở thành người một nhà, cô muốn sinh con của hai người bọn họ.

Tả Dật Phi khuyên cô rất nhiều, anh nói anh thực sự không ngại, cũng là thực sự yêu đứa trẻ này. Cô tin anh, anh nói nhiều như vậy cũng chỉ là vì không muốn cô mạo hiểm mạng sống.

Nhưng cô vẫn kiên định đi bệnh viện, anh đi cùng cô. Cô rõ ràng còn chưa đi vào phòng phẫu thuật nhưng sắc mặt anh đã trắng bệch.

Nhưng cô không hối hận, cô muốn bọn họ sẽ có con của chính bọn họ.

Nhưng, hoá ra lúc ấy số phận của bọn họ đã sớm định đoạt. Bọn họ không có con, càng không có tương lai.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Giang Nhân Ly đứng dậy, chân có chút tê dại, cô xoa chân một chút, lúc này mới rời đi.

Mạc Tu Lăng trở về rất sơm, chí ít cũng tương đối sớm hơn mọi khi.

Giang Nhân Ly khá hài lòng, bởi vì trên người anh không có mùi thuốc lá, cũng không có mùi nước hoa. Cho nên cô biểu hiện rất cung kính mà cởi áo khoác cho anh, lấy dép cho anh, khiến anh hồi lâu chưa thể tin.

Mạc Tu Lăng hoài nghi cô phạm chuyện xấu gì nên vẫn chờ cô chủ động thẳng thắn, kết quả cô chẳng có gì muốn nói.

Ăn cơm xong, Mạc Tu Lăng như thường bật TV xem, kỳ thực cũng không có gì hay để xem, tiêu phí thời gian chính là công năng lớn nhất của TV.

Giang Nhân Ly ngày hôm nay rất chủ động, vô cùng chủ động, Mạc Tu Lăng sớm phát hiện cô ngày hôm nay có chút kỳ quái, thấy cô tới gần liền vẫy tay: “Nói đi! Em muốn làm gì?”

Cô nhìn thấy vẻ mặt anh hiện rõ mấy chữ: “Thẳng thắn còn được khoan hồng, chống cự ắt chịu trừng trị nghiêm”, trong lòng cô phiền muộn, vẫn nên lấy lòng anh. Kỳ thực lấy người làm gối đầu thật không tồi, tóc của cô mất trật tự rơi trên đùi anh, cô nhìn anh, vươn tay lên chạm vào mặt anh, còn chưa chạm đến đã bị anh đẩy ra. Thật đúng là một người keo kiệt.

Cô lắc tay anh: “Này!”

“Anh không có tên à?”

“Mạc Tu Lăng?”

“Gì?”

Cô hai tay ôm lấy cổ anh: “Chúng ta có con đi!”

Không tốt như trong suy nghĩ, cô phát hiện sau khi cô nói câu đó ra, cơ thể anh có chút cứng nhắc.

Nhưng Mạc Tu Lăng vẫn phối hợp, bế cô đặt lên giường: “Ngoan, đi ngủ.”

Anh không làm gì nhiều, chỉ nằm xuống bên cạnh cô.

Cô có chút không đành, cảm giác này, dù là anh nằm bên cạnh cô, nhưng lại vô cùng xa xôi, vô cùng lạ lẫm.

Lúc mới kết hôn, cô tuyệt đối không muốn có con, kỳ thực bản thân cô cũng không thích trẻ con, cho nên cô chống cự. Sau đó đều là cô uống thuốc tránh thai.

Có một lần anh nhìn thấy, anh cũng không ngăn cản, chỉ thấp giọng nói với cô: sau này không cần uống mấy thứ đó nữa.

Sau đó, đến mấy tháng trời anh không chạm vào người cô. Thật lâu sau đó cô quên không uống thuốc tránh thai nữa nhưng cũng không hề mang thai. Nhưng hiện tại, cô đã không uống, rõ ràng chính anh cũng không dùng biện pháp phòng tránh nhưng vì sao vẫn không có chút động tĩnh gì? (chết… mình cũng bắt đầu nghi ngờ anh Lăng :P)

Cô có nghe nói qua có vài người sẽ không thể mang thai, nhưng chưa từng nghĩ mình là một trong số đó.

Cô đẩy anh, anh không nhúc nhích.

Vừa mới nằm xuống như thế, chắc chắn anh còn chưa ngủ ngay, nhưng anh đã không thèm để ý cô, thật là hết cách.

Cô hung hăng véo anh một cái, lúc này mới nguôi giận.

Xem ra cô vẫn cứ muốn anh bị ngược đãi mới có thể ngủ ngon.

****

Chương 32: Cảm giác quen thuộc (P1)

Edit: Sahara

Chương Tâm Dật xin nghỉ sinh, giao công việc cho Bạch Hiểu Hiểu, Mạc Tu Lăng sợ Bạch Hiểu Hiểu không thể đảm nhiệm được liền để cho Diệp Tư Đình phụ giúp. Công việc của Diệp Tư Đình đích tăng thêm rất nhiều, cô phải phân thân ra mà giải quyết nhiều việc một lúc, nhắc Mạc Tu Lăng giờ hẹn khách hàng, thông báo giờ họp, tham gia dự tiệc.

Thế này Diệp Tư Đình mới rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là “mất nước”, mỗi ngày cô đều bị công việc làm cho ngập đầu, nhưng vẫn phải trấn định, vì ông chủ mà suy nghĩ, không chỉ phải ứng phó với mấy chuyện yêu đương kia mà còn phải vì ông chủ mà từ chối những chuyện đó.

Ngày hôm nay tiệc tan khá sớm, nguyên nhân là vì chủ nhân bữa tiệc cực kỳ yêu thương vợ, sau bữa tiệc cũng không đi đâu chơi nữa, bọn họ cũng đã quen như vậy, cho nên bàn chuyện chính xong liền tan cuộc.

Mạc Tu Lăng uống không nhiều, anh rất tỉnh táo. Anh tự mình lái xe về, anh nhìn Diệp Tư Đình hỏi: “Em ở đâu, tôi đưa em về?”

Diệp Tư Đình nhìn nét mặt anh, dường như sau khi bữa tiệc kết thúc, trên mặt anh lập tức biểu tình lạnh lẽo: “Không cần, Mạc tổng cứ để em xuống đây là được rồi. Anh cũng nên về nhà đi.”

Mạc Tu Lăng cười: “Không muốn về nhà.”

Diệp Tư Đình sửng sốt, không biết lời này có ý tứ gì, còn chưa kịp đáp thì anh lại nói: “Em có ý gì hay hơn không?”

Cô lắc đầu.

Mạc Tu Lăng lái xe đến một quán rượu ngoài trời, có vẻ như nơi này là nơi mọi người đến để tiêu khiển, không khí cũng không quá lạnh.

Anh đứng bên ngoài quầy, trong tay cầm một ly rượu, nhưng không uống.

Diệp Tư Đình có chút hiếu kỳ, cô tiến lên: “Mạc tổng, anh có tâm sự?”

Mạc Tu Lăng đặt ly rượu trên bàn, không trả lời câu hỏi của Diệp Tư Đình: “Lúc ở cùng với em, tôi cảm thấy rất thân thiết.”

Diệp Tư Đình chống lại ánh mắt anh, thân ảnh anh trong bóng đêm và ánh đèn mờ nhòa thật rất dễ đầu độc người khác. Cô ta cười: “Là bởi vì em rất giống người kia?”

Anh im lặng một chút rồi gật đầu: “Cô ấy là em gái tôi.”

“Thế nhưng Mạc tổng đâu có… ” Diệp Tư Đình ngừng lại, cô ta chỉ nghe nói qua anh có một chị gái, hiện tại đang làm giảng viên đại học.

“Cô ấy không phải em gái ruột của tôi.” Anh gõ tay lên quầy rượu, trong giọng nói có phần sầu não: “Nhưng trong lòng tôi cô ấy là người thân, cô ấy dường như là người hiểu rõ tôi, cũng là người xuất hiện đúng lúc trong lòng tôi không vui. Cô ấy lương thiện, dịu dàng, chỉ đáng tiếc là…”

(hự! Không muốn edit tiếp nữa >_<)

Anh còn chưa nói xong, nhưng Diệp Tư Đình cũng có thể hiểu được một chút: “Trong lòng mỗi người đều có một chuyện cũ thuộc về riêng mình.”

Mạc Tu Lăng nhìn qua mặt cô, thực sự rất giống, ánh mắt anh đảo qua bàn tay trái của cô ta, trên ngón áp út có một chiếc nhẫn.

Diệp Tư Đình nhận thấy cái nhìn của anh, giơ tay lên: “Đây là của vị hôn phu em tặng.” Cô ta đưa tay vuốt lên chiếc nhẫn, “Đáng tiếc anh ấy đã mất, chỉ để lại cho em duy nhất thứ này.”

“Xảy ra chuyện gì sao?”

“Anh ấy không cẩn thận bị ngã khi đi leo núi, nhưng trong tay vẫn nắm chặt cặp nhẫn đôi này. “

Mạc Tu Lăng vỗ vai cô ta: “Vậy chứng tỏ anh ấy rất yêu cô, chuyện xảy ra như vậy chỉ là ngoài ý muốn.”

Diệp Tư Đình đẩy tay Mạc Tu Lăng ra. Cô ta vô cùng kiên cường, nước mắt đã quanh viền mắt nhưng lại không hề rơi xuống. Cô ta ngửa đầu: “Chuyện đã qua, rất xin lỗi khiến Mạc tổng phiền muộn.”

Mạc Tu Lăng nhìn bàn tay mình: “Đã không còn trong giờ làm, không cần gọi như vậy, chúng ta là bạn.”

Diệp Tư Đình dườn như không nghe được lời Mạc Tu Lăng nói, cô ta đưa tay lên lau nước mắt: “vậy Mạc…. Em gọi Mạc tổng như vậy tương đối ổn, cuộc sống của anh vẫn tốt chứ?”

Mạc Tu Lăng nhả ra một làn khói: “Khẳng định sẽ không, có điều chỉ là tôi may mắn hơn phần lớn mọi người mà thôi. Nhưng trên phương diện nào đó lại thiếu thốn nghiêm trọng.”

“Là vì bà xã của anh sao?” Diệp Tư Đình thử mở miệng, “Bởi vì giọng điệu anh vừa rồi hình như… “

Mạc Tu Lăng không có do dự, anh gật đầu: “Đúng.”

Hoá ra đây là hôn nhân vì gia đình.

“Hai người cãi nhau sao?”

“Không có.”

“Vậy… “

“Tôi cũng không biết là vì nguyên nhân gì, có thể từ lúc kết hôn đã đình sẵn là cuộc hôn nhân này không viên mãn. Tôi cũng đã nỗ lực để thay đổi nhưng dường như bất lực.”

Chương 32: Cảm giác quen thuộc (P2)

Edit: Sahara

“Tôi cũng không biết là vì nguyên nhân gì, có thể từ lúc kết hôn đã đình sẵn là cuộc hôn nhân này không viên mãn. Tôi cũng đã nỗ lực để thay đổi nhưng dường như bất lực.”

“Hôn nhân là chuyện của hai người, cần cả hai đồng lòng nỗ lực.” Diệp Tư Đình thở dài, “Em tin rằng nếu anh cùng cô ấy nói chuyện thẳng thắn thì sẽ tốt hơn rất nhiều.”

“Nào có dễ dàng như vậy.”

“Không thử sao biết?” Diệp Tư Đình cũng vịn tay vào quầy rượu: “Nếu như anh ấy còn sống, em nguyện đánh đổi mọi thứ. Chỉ có một cơ hội như vậy, tại sao lại không quý trọng? Lẽ nào phải đợi mất đi mới biết tầm quan trọng của cô ấy?’’

“Không giống nhau. Chúng tôi thực sự không giống, không có đơn giản như vậy. Tôi đoán không ra suy nghĩ của cô ấy, có lẽ, trong lòng cô ấy tôi cũng không quan trọng.” Anh cúi đầu hút một hơi thuốc: “Hơn nữa, giữa chúng tôi còn có rất nhiều vấn đề. Tôi cho đến giờ cũng không biết năm đó Đình Đình…”

Diệp Tư Đình nhìn anh: “Chính là cô em đó?”

Anh gật đầu.

Cô đã đoán được có thể bên trong có rất chuyện phức tạp: “Hay là mọi người năm đó có hiểu lầm.”

“Tôi tận mắt nhìn thấy.”

Chuyện này, Diệp Tư Đình không nói gì thêm nữa, cũng không biết nên khuyên anh cái gì.

Im lặng. Tuy rằng không quá lạnh, nhưng dù sao ở đây cuộc sống phải đến đêm mới chính thức bắt đầu. Anh mạnh mẽ thở ra một hơi thuốc: “Tôi cũng không biết vì sao lại nói nhiều với em như vậy, có lẽ là do em và cô ấy có điểm giống nhau cho nên khiến tôi cảm thấy gần gũi.”

Diệp Tư Đình không nói gì, đưa tay lên sờ chiếc nhẫn.

“Đi thôi! Tôi đưa em về, tôi cũng nên về nhà rồi.” Anh đi trước, Diệp Tư Đình theo sau, trong mắt có chút nghi hoặc.

Mạc Tu Lăng tựa hồ hiểu rõ: “Không muốn về nhà, cũng không có nghĩa là không trở về nhà. Nếu nơi đó đã gọi là nhà thì có nghĩa là cần phải về.”

Diệp Tư Đình không có nói nữa, cũng không cự tuyệt, trời đã không còn sớm.

Mạc Tu Lăng trở về nhà, tiếng động anh gây ra khá lớn nhưng Giang Nhân Ly ngồi trên sô pha không có chút phản ứng. Tay cô cầm điều khiển liên tục bấm chuyển kệnh, tựa hồ không chú ý tới anh, cũng không quản việc anh trở về.

Mạc Tu Lăng nhìn thấy bộ dạng cô như vậy cũng cảm thấy phiền não, anh đi đến kéo đầu cô lại: “Chuẩn bị chút gì ăn đi, anh đói.”

Giang Nhân Ly cười hì hì nhìn anh: “Hôm nay đi uống rượu lại không uống no sao?”

Cô ngửi ngửi, phớt lờ ánh mắt của anh: “Ngày hôm nay thay bạn gái sao?”

Anh nhíu mày: “Sao em biết?”

“Mùi nước hoa khác rồi.” Cô không biểu hiện gì, chỉ mở miệng, “Mùi nước hoa này em rất ghét, xem ra chủ nhân của nó cũng đáng ghét.”

“Ngay cả người ta em còn chưa thấy qua, sao đã bảo đáng ghét? Thật đúng là cảm tính.”

“Ghét của nào trời trao của ấy, anh chưa nghe sao? Em chính là người như vậy đấy, chỉ cần ngửi mùi nước hoa này em cũng biết là em ghét người đó.”

“Không nói với em nữa.”

“Vậy anh chịu đói đi!” Giang Nhân Ly thản nhiên xem TV.

Mạc Tu Lăng đi lấy áo ngủ, không thèm nhìn cô mà tự mình đi tắm.

Giang Nhân Ly tiếp tục bấm điều khiển TV, trong lòng oán giận: anh chết đói đi!

Cô luôn cho rằng mấy chuyện nhàm chán này không nên làm, ví như điều tra xem chồng mình làm việc và nghỉ ngơi thế nào, điều tra chồng mình gặp gỡ với ai, gọi điện hỏi tới hỏi lui xem anh ở đâu với ai… Cô luôn nghĩ rằng, làm người cần phải tự giác.

Thực tế chứng minh, thế giới làm gì có người tự giác như vậy.

Mạc Tu Lăng tắm rửa xong đi ra, cô đã nằm ở trên giường. Anh nằm một bên, cách cô rất xa. Cô nghe được động tĩnh, liền quấn lấy tay anh.

Anh đã tắt đèn bàn, trong phòng thoáng cái tối như mực, chỉ có thể nghe đâu đó tiếng tim đập.

Cô đưa tay qua thân kéo áo anh, anh không để ý tới cô.

Cô ngồi dậy, nhìn anh, cô cắn môi, thử thăm dò ôm lấy anh.

Mạc Tu Lăng giật lại tay cô, vẫn không để ý tới cô. Cô dùng chân đạp anh, vẫn còn chưa hết giận. Lúc này anh nghiêng người quay lại, dán môi lên môi cô. Có vị thuốc lá, cô không đáp lại môi anh.

Mạc Tu Lăng tức giận cầm lấy tay cô, trong bóng tối nhìn cô. Anh thấy không rõ biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhưng cảm thấy vừa rồi rõ ràng là cô cười, điều này thực khiến anh buồn bực.

Anh ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần hơn, sau đó xoay người đặt cô dưới thân, trực tiếp hôn cô.

Giang Nhân Ly thở gấp, cảm thấy thoải mái hơn. Vẫn may, bọn họ có thể dùng cách khác để hòa hợp.

Chương 33: Phản diện giáo tài

Edit: Sahara

Mạc Tu Lăng ngày hôm nay cũng không có đi làm, bị Giang Nhân Ly kéo đi làm chân lái xe.

Đi tới bệnh viện Hồng Tâm, Giang Nhân Ly lên lầu, Mạc Tu Lăng chạy xe đến bãi đỗ xe.

Giang Nhân Ly ít nhất mỗi tháng qua đây một lần. Cô đến thăm Uông Tố Thu nằm bất động trên giường bệnh, trong lòng cô cũng không còn đau buồn như lúc đầu nữa. Uông Tố Thu bị phát bệnh trong lúc đang làm việc, bệnh tụ huyết não. Bà được đưa đến bệnh viện chữa trị nhưng cũng chỉ có thể trở thành một người sống thực vật. Bác sĩ còn nói như vậy đã là kết quả tốt nhất có thể rồi, cho dù đưa ra nước ngoài cũng không thể làm gì khác hơn, đành phải đưa bà trở về nước, điều trị lâu dài tại đây.

Địa điểm này là do Giang Nhân Ly tự mình lựa chọn. Nguyên nhân cũng chỉ là vì y tá trong bệnh viện này làm việc rất tốt. Trước khi bị bệnh, Uông Tố Thu yêu thương nhất Giang Nhân Ly, bởi vậy với lựa chọn của Giang Nhân Ly, Uông Túc Lỗi cũng hoàn toàn ủng hộ.

Sau khi Uông Tố Thu gặp chuyện không may, Giang Nhân Ly chỉ biết ôm mẹ khóc. Giang Nhân Mạn hung hăng giáo huấn cô một trận.

***

Mạc Tu Lăng đứng ở ngoài cửa phòng bệnh chờ Giang Nhân Ly. Cô chỉ đứng bên cạnh giường bệnh, không nói gì, cũng không như những người khác nhìn bệnh nhân bằng ánh mắt chờ mong.

Giang Nhân Ly liếc nhìn Mạc Tu Lăng: “Lúc mẹ mới bị bệnh, em thực sự rất mong mẹ tỉnh lại. Nhưng hiện tại em lại muốn mẹ cứ như vậy, vĩnh viễn đừng tỉnh lại.”

“Vì sao?”

“Bởi vì mẹ tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với cuộc hôn nhân thất bại của mình, không bằng cứ như thế này thì hơn.”

“Em suy nghĩ quá cực đoan rồi, như vậy cũng không có nghĩa là…”

Giang Nhân Ly cắt ngang lời anh: “Mẹ em không giống như những người phụ nữ khác. Nhưng người kia đều có nhu cầu về vật chất trong cuộc sống, nhưng mẹ em thì không. Những thứ đó mẹ đều đã có được. Cho nên nhưng tổn thương trong hôn nhân đối với mẹ sẽ mãi mãi là vô hạn. Anh không hiểu được đâu.”

Mạc Tu Lăng không hề mở miệng, thực ra anh hiểu rất rõ.

Giang Nhân Ly đi đun nước nóng, sau đó lau người cho Uông Tố Thu. Cô hàng tháng đều đến đây lau người cho mẹ một lần. Dù không nhiều nhưng không vẫn rất kiên trì. Ở đây y tá làm hết phận sự của họ, mỗi ngày đều lau người cho bệnh nhân để phòng ngừa các bệnh ngoài da. Thực ra cô cũng hiểu, ngày nào cũng làm đi làm lại một việc như vậy sẽ rất nhàm chán, cho nên cô mỗi tháng đều đến thăm và lau người cho mẹ một lần, tận tâm tự mình làm hết.

Da Uông Tố Thu cũng không tốt, hơi khô, nhưng con mắt bà vẫn nhắm chặt. Nếu như không phải là bà còn thở thì Giang Nhân Ly sẽ thực sự tưởng rằng bà đã không còn.

Mạc Tu Lăng đứng bên ngoài hành lang một hồi lâu sau đó mới vào trong.

Giang Nhân Ly biểu tình rất kỳ lạ, khá nghiêm túc. Mạc Tu Lăng chẳng bao giờ thấy cô nghiêm túc như vậy.

“Mọi người đều nói, tính cách của chị giống với mẹ hơn, còn em, chỉ là mang vẻ bề ngoài giống mẹ mà thôi.” Cô dừng một chút, hình như nhớ tới thời còn trẻ: “Nhưng chính mẹ lại nói, tính em giống mẹ nhất. Chỉ có điều, chị giống về mặt chính diện, còn em lại giống về mặt phản diện.”

Mạc Tu Lăng hiểu: “Cho nên chị gái em học làm kinh doanh, còn em lại trốn tránh.”

Giang Nhân Ly gật đầu: “Thực ra, trong một số chuyện, em và mẹ cũng có lựa chọn giống nhay. Ví dụ như, tuyệt đối sẽ không chấp nhận chia sẻ chồng mình với người khác. Đương nhiên, cũng tuyệt đối sẽ không để cho chồng mình suy nghĩ đến việc tề nhân chi phúc.”

Mạc Tu Lăng nhíu mày: “Em đang cảnh cáo anh?”

“Em nào dám.”

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Giang Nhân Ly ra khỏi phòng bệnh, sau đó gặp y tá nói chuyện một lúc rồi mới chuẩn bị đi về.

Mạc Tu Lăng suy nghĩ về những điều cô vừa nói. Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời vô ích như vậy, anh đều hiểu rõ ý cô.

Đi được vài bước, Giang Nhân Ly liền dừng lại, cô thật không ngờ ở đây lại gặp được Trần Tư Dao.

Mạc Tu Lăng nhìn ánh mắt Giang Nhân Ly, sau đó hỏi: “Em quen cô ấy?”

Giang Nhân Ly hỏi lại: “Lẽ nào anh cũng biết chị Trần?”

Mạc Tu Lăng từ chối cho ý kiến: “Không lâu sau chắc hẳn là sẽ là Diệp phu nhân.”

Giang Nhân Ly cười: “Thật khó có dịp chúng ta cùng quen biết một người.”

Trần Tư Dao dắt tay một đứa trẻ đi tới, sau đó ngồi xuống trước mặt đứa bé nói: “Lại đây, chào cô chú đi.”

Đứa trẻ rất ngoan, rất mau mồm mau miệng mà cất tiếng chào.

Giang Nhân Ly ngồi xuống nói: “Thật đáng yêu.”

Trần Tư Dao nói là có chuyện muốn nói với Giang Nhân Ly cho nên anh lên xe trước chờ cô.

Trần Tư Dao xoa đầu đứa trẻ: “Em thích trẻ con như vậy, sao không sinh lấy một đứa đi.”

“Cũng đúng lúc em có ý nghĩ như vậy.”

“Chị chỉ là chó ngáp phải ruồi thôi.”

Giang Nhân Ly nhìn Trần Tư Dao: “Sao chị đến đây?”

“Nhớ chuyện cũ, đến thăm lại.” Trần Tư Dao ôm lấy đứa bé, nhìn về hướng cầu thang.

Giang Nhân Ly có vẻ rất hiểu ý cô: “Chị đã buông xuôi rồi sao?”

Trần Tư Dao nghiêng đầu nhìn Giang Nhân Ly: “Thực ra cũng phải cảm ơn em. Mọi chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, hà tất phải tính toán nhiều?”

Giang Nhân Ly gật đầu: “Ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?”

Trần Tư Dao chỉ lên phía cầu thang: “Ở đây, chị phát hiện ra chị yêu anh ấy. Nhưng không chịu thừa nhận mà thôi.”

Năm ấy, Trần Tư Dao nói với Diệp Húc Đình rằng cô chỉ trả thù anh, chỉ là lừa dối tình cảm anh mà thôi. Vậy mà, người đàn ông kiêu ngạo này lại không quan tâm mọi chuyện mà nguyện ý cùng cô nối lại tình xưa, không tính toán bất cứ điều gì. Trần Tư Dao nhớ rõ ngày ấy, cô đưa anh đến đây, muốn cho anh gặp Thánh Di. Cô nói cô vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho anh, sau đó cô xoay người bỏ đi. Người kiêu ngạo, quật cường như Diệp Húc Đình vậy mà lại quỳ gối trước mặt cô, cầu xin cô đừng ra đi.

Trong nháy mắt, cô phải thừa nhận, hoá ra cô thật sự đã động lòng với anh. Bởi vì cô quá yêu anh cho nên mới vội vã ra đi.

Giang Nhân Ly thở dài một hơi: “Diệp học trưởng thật đúng là si tình. Có điều, cũng đã vỡ mất mộng đẹp.”

Trần Tư Dao hỏi lại: “Em nói, những chuyện bí mật vốn dĩ cẩn phải được giữ kín, nhưng cuối cùng chị cũng đã nói ra với em rồi. Em nói xem đó là vì sao?”

Giang Nhân Ly suy nghĩ một chút: “Có rất nhiều chuyện có thể giữ ở trong tim nhưng không thể nói ra, mà đã là chuyện không thể nói ra lời thì vĩnh viễn sẽ không quên đi được.”

Đúng là một người phụ nữ thông minh, nói một chút lập tức hiểu.

Trần Tư Dao kéo tay đứa bé đứng lên, sau đó cáo từ Giang Nhân Ly: “Cô gái xinh đẹp, chúc em hạnh phúc mỹ mãn.”

“Cảm ơn chị.”

Trần Tư Dao bảo con cúi đầu chào từ biệt Giang Nhân Ly, Giang Nhân Ly cười đáp lại.

Cô vốn định mở miệng hỏi Trần Tư Dao, đứa trẻ này là con cô ấy phải không? Nhưng rất rõ ràng, cái câu “Mẹ” của thằng bé đã nói rõ tất cả. Đứa bé hẳn là đã được sáu tuổi, rất trùng khớp vời thời gian xảy ra sự việc kia. Trên thế giới này luôn luôn có rất nhiều chuyện như vậy.

Diệp Húc Đình không biết rằng Trần Tư Dao đã sinh cho anh một đứa con, nhưng anh vẫn kiên trì chờ cô, vẫn kiên trì yêu cô, những chuyện cũ trước đây cùng lắm cũng chỉ như mây gió thoáng qua. Diệp Húc Đình vẫn cứ chờ đợi cô ngày qua ngày, không hề xuất hiện người thứ ba bên cạnh anh, chỉ có duy nhất mình cô.

Giang Nhân Ly cảm thấy ghen tị với Trần Tư Dao. Cô nghĩ đến Mạc Tu Lăng vẫn đang ngồi trên xe chờ mình. So với Diệp Húc Đình, thực ra Mạc Tu Lăng còn kém xa.

Cô đứng dậy khỏi ghế, bây giờ mới đi ra bãi đỗ xe.

Chương 34: Hóa ra Mạc phu nhân cũng không hề nhàn rỗi (P1)

Edit: Sahara

Giang Nhân Ly buồn chán ở nhà. Cô bắt đầu quan tâm tới tin tức giới giải trí. Bây giờ chất lượng phim ảnh cũng ngày càng thấp, chẳng có lấy một chút giá trị nào đáng để xem. Giới thể thao cũng không đến nỗi nào, chí ít sẽ có tin tức ai đó đoạt giải.

Giang Nhân Ly nhớ hồi còn học cao trung, có một bạn học nam từng châm chọc: “Mấy loại báo chí này đều có thể bịa ra được, nhưng có một loại nhất định là sự thực.”

Mọi người hoàn suy đoán không ngớt, bạn học đó ôm bụng cười lớn: “Ngày tháng năm.”

Mọi người ồ lên. Tuy nhiên, đúng là chỉ có cái này là thật không thể thật hơn.

***

Đang trong lúc buồn chán, bỗng nhiên Giang Nhân Ly nhận được tin nhắn hẹn cô ra ngoài gặp.

Số điện thoại này không có trong danh bạ của cô. Nhưng đối phương đã gọi rõ họ tên cô, vậy thì chắc chắn không phải là gửi nhầm tin. Có điều Giang Nhân Ly cũng chỉ nghĩ là Tần Ngả Trữ nhàn rỗi không có việc gì làm nên mới đùa dai.

Giang Nhân Ly đứng dậy thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.

Đến quán trà đã được hẹn, Giang Nhân Ly mới phát hiện ra suy đoán của mình hoàn toàn sai.

“Mạc phu nhân.” Người phụ nữ cung kính chào Giang Nhân Ly.

Giang Nhân Ly hầu như đã đoán ra được cô gái này muốn làm gì. Cô ta chính là cô gái lần trước đem áo khoác đến nhà trả, xem ra quả đúng là gian xảo.

Giang Nhân Ly ngồi xuống, thư thái thong dong, trên mặt biểu tình có phần kiêu căng.

“Chào cô, tôi là nhân viên của Bắc Lâm, tên là Bạch Hiểu Hiểu.”

Giang Nhân Ly bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ: “Cô Bạch, cô nên biết rằng tôi không có hứng thú với tên của cô.”

Sắc mặt Bạch Hiểu Hiểu rất không tốt: “Tôi biết tôi đang lãng phí thời gian của cô, nhưng tôi nhất đinh phải tìm gặp cô một lần.”

“Ồ?” Giang Nhân Ly kéo dài giọng: “Tôi rất muốn biết có chuyện gì mà cô không thể không gặp tôi?”

Bạch Hiểu Hiểu vân vê tay, ánh mắt mập mờ: “Tôi biết, những lời tôi nói có thể là không tôn trọng cô. Nhưng tôi vẫn phải nói, tôi muốn ở bên Tu Lăng.”

Giang Nhân Ly bị hai tiếng “Tu Lăng” kia làm cho buồn nôn. Cho đến bây giờ cô cũng chỉ gọi cả tên họ Mạc Tu Lăng. Vậy mà đột nhiên cái tên thân mật kia lại từ trong miệng một người xa lạ nói ra, hóa ra cảm giác là như vậy.

“Ồ?” Giang Nhân Ly nở nụ cười: “Cô muốn được ở bên chồng tôi? Là ý này sao?”

Bạch Hiểu Hiểu đỏ mặt gật đầu.

“Vậy cô đi tìm anh ấy đi, cô tìm tôi làm gì?”

“Chúng tôi đã ở bên nhau rồi, cho nên muốn Mạc phu nhân giúp đỡ.”

Giang Nhân Ly cười châm chọc: “Việc này thật đúng là hài hước. Cô gọi tôi là Mạc phu nhân, vậy mà còn muốn tôi giúp đỡ hai người?”

Bạch Hiểu Hiểu lập tức đổi giọng: “Xin Giang tiểu thư giúp đỡ.”

Giang Nhân Ly gõ nhẹ ngón tay lên bàn, không hề căng thẳng, cũng không lo lắng, chỉ chậm rãi mở miệng: “Cho tôi biết lí do tôi nên giúp đỡ hai người!”,

“Tu Lăng từng nói, có rất nhiều sở thích của anh ấy mà cô không biết. Anh ấy rõ ràng không thích cùng cô đi du lịch ở vùng ngoại ô nhưng cô vẫn lôi kéo anh ấy đi. Đồ uống anh ấy thích là nước khoáng, nhưng cô năm lần bảy lượt bắt anh ấy uống nước nho. Mỗi ngày sau khi tan ca anh ấy đều mệt mỏi mà cô lại còn quấn quít cãi vã với anh ấy. Cho nên…”. Bạch Hiểu Hiểu mấp máy miệng, cô ta cảm thấy bản thân đã thể hiện rất rõ ràng.

“Anh ấy rõ ràng không thích đi du lịch ở nông thôn, nhưng vẫn cùng tôi đi; anh ấy thích uống nước khoáng, nhưng vẫn đồng ý uống nước nho tôi mang đến; anh ấy rõ ràng hết giờ làm về nhà mệt muốn chết lại còn bị tôi làm phiền, nhưng anh ấy vẫn về nhà hằng ngày, cũng không có chán ghét tôi. Cô nói xem, anh ấy làm nhiều chuyện như vậy, không phải là đã chứng minh anh ấy thích người vợ này rồi chứ? Đã vậy, cô còn ở đây nói mấy lời này làm gì?”

Bạch Hiểu Hiểu kinh hãi: “Thế nhưng hai người kết hôn lâu như vậy, cô vẫn chưa có con.”

Giang Nhân Ly nhàn nhạt nhìn cô ta: “Tôi không có con, lẽ nào cô có?”

Bạch Hiểu Hiểu giật mình: “Đúng vậy. Cho nên tôi mới đến tìm cô.”

Giang Nhân Ly cười rất hài lòng: “Tốt quá, vậy cô cứ sinh ra đi. Sinh xong rồi giao cho nhà họ Mạc nuôi, đương nhiên tôi sẽ không nuôi. Có điều như vậy cũng không tồi, nghe nói sinh con rất phiền phức, còn có thể không may mà chết, trời mới biết tôi sợ chết đến thế nào. Giờ có người giúp tôi sinh con cũng tốt. Nhưng trước hết tôi muốn hỏi, cô Bạch, cô xác định sau khi sinh hạ, đem đứa con đó đi xét nghiệm DNA sẽ có khả năng lớn tương thích với Mạc Tu Lăng chứ?”

Chương 34: Hóa ra Mạc phu nhân cũng không hề nhàn rỗi (P2)

Edit: Sahara

Giang Nhân Ly cười rất hài lòng: “Tốt quá, vậy cô cứ sinh ra đi. Sinh xong rồi giao cho nhà họ Mạc nuôi, đương nhiên tôi sẽ không nuôi. Có điều như vậy cũng không tồi, nghe nói sinh con rất phiền phức, còn có thể không may mà chết, trời mới biết tôi sợ chết đến thế nào. Giờ có người giúp tôi sinh con cũng tốt. Nhưng trước hết tôi muốn hỏi, cô Bạch, cô xác định sau khi sinh hạ, đem đứa con đó đi xét nghiệm DNA sẽ có khả năng lớn tương thích với Mạc Tu Lăng chứ?”

Bạch Hiểu Hiểu biến sắc, tức giận: “Hai người vốn là kết hôn vì chuyện kinh doanh. Cô không mang lại hạnh phúc cho anh ấy, sao còn muốn chiếm hữu anh ấy?”

“Cô Bạch, cô thật là càng nói càng buồn cười. Mạc Tu Lăng đâu phải trẻ con, nếu như anh ấy không muốn ở cùng tôi, tự khắc anh ấy sẽ đi, không cần đến cô ra mặt.”

Bạch Hiểu Hiểu tức giận nhìn Giang Nhân Ly: “Lẽ nào cô dung túng tôi và Tu Lăng lén lút ở cùng một chỗ?”

Giang Nhân Ly làm như bừng tỉnh đại ngộ: “Lẽ nào cô mong muốn tôi dùng thủ đoạn đối phó với hai người? Hay là để tôi nghĩ xem, cõ lẽ nên để anh họ tôi ra tay, anh ấy thân thủ bất phàm.”

Bạch Hiểu Hiểu sắc mặt biến đổi: “Cô muốn làm gì?”

Giang Nhân Ly đứng dậy: “Rất cảm ơn cô đã giúp tôi lấy lại tinh thần trong lúc tôi đang rất buồn chán. Một trăm đồng này coi như là trả thủ lao cho cô. Hẹn gặp lại.”

Bạch Hiểu Hiểu lập tức đứng lên: “Cô không muốn nghe tôi nói nốt?”

“Nói một vừa hai phải còn vui, nhiều hơn sẽ khiến cho tôi buồn nôn đấy.” Giang Nhân Ly xoay người nhìn cô ta: “Cô Bạch, có phải cô cảm thấy công việc hiện tại không tốt không?”

Giang Nhân Ly ra khỏi quán trà, tâm tình cũng thoải mái hơn rất nhiều. Cô tất nhiên hiểu rõ, Bạch Hiểu Hiểu là ám chỉ cho cô một thứ gì đó. Cô đương nhiên không để cho người khác được như ý, một chút tiền cũng không nhiều lắm.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Mạc Tu Lăng trở về rất muộn nhưng Giang Nhân Ly vẫn đợi anh, cất áo khoác và lấy dép cho anh.

Mạc Tu Lăng đảo mắt qua cô mấy lần, rất bình thản mà xoa đầu cô. Giang Nhân Ly trong lòng thầm nghĩ, anh rõ ràng đã coi cô như thú cưng mất rồi, còn xoa cả đầu cô. Cô bĩu môi, đẩy anh vào trong phòng tắm, sau đó đi tìm áo ngủ mang đến cho anh.

Cô ngồi ở ghế sô pha, suy nghĩ rất không có chí tiến thủ, hóa ra cô đã không hề tự giác lo lắng cho chồng như một người vợ đúng nghĩa.

Mạc Tu Lăng vừa ra ngoài liền thấy cô lười biếng ngồi trên ghế. Anh phát hiện ánh mắt cô như đang mải mê suy nghĩ nghiền ngẫm điều gì. Anh cảm thấy buồn chán. Người ta đều nói “cách ba năm là một thế hệ”, mà anh chỉ hơn cô có hai tuổi, sao lại có cảm giác khác nhau nhiều đến vậy?”

Anh đi đến ngồi cạnh cô. Cô nhìn anh cười thành tiếng sau đó nheo mắt hỏi: “Công ty anh có một nhân viên tên Bạch Hiểu Hiểu?”

Anh gật đầu: “Làm sao?” Anh có dự cảm không tốt.

“Haizzzz.” Cô thở dài một hơi: “Sao trước đây em không phát hiện ra anh lại có mị lực đến vậy nhỉ? Có thể khiến em sa chân vào tiết mục phụ nữ tranh chồng cơ đấy.”

Mạc Tu Lăng hạ con ngươi, trong lòng khẽ động, lập tức hiểu cô ám chỉ điều gì. Anh đưa tay lên cầm lấy cằm của cô: “Anh thấy em có vẻ rất hài lòng!”

Anh có vẻ dùng sức khá mạnh, cô cảm thấy hơi đau: “Sao anh không nghĩ là em như vậy là vì rất tin tưởng anh?”

Anh buông cô ra, hừ lạnh một tiếng: “Trái lại, anh cảm thấy em rất thờ ơ không thèm quan tâm.”

Người này, thật đúng là khỉ vượt tường!

Cô vẻ mặt thành khẩn: “Oan uổng, em chỉ cảm thấy mắt nhìn người của anh không tệ đến mức như vậy thôi.”

“Anh không nhìn ra đây là em đang khen ngợi anh.”

Cô vẫn cười, tiến lại gần anh: “Đúng là em đang khen ngợi anh!”

Anh liếc xéo cô, đưa tay lên cù nách cô. Giang Nhân Ly cười liên tục: “Được rồi được rồi, đúng là quan báo tư thù.”

Lúc này anh mới bỏ tay ra, cô vẫn còn đang nghiêng ngả cười.

Anh bị cô cười đến không còn hứng thú nữa, lập tức muốn rời đi. Giang Nhân Ly lanh lẹ ôm lấy cổ anh, đôi mắt linh động nhìn anh.

Anh nheo mắt: “Em muốn làm gì?”

“Còn thiếu rõ ràng sao?” Giọng nói không hề có một chút xấu hổ nào.

Anh mạnh mẽ nuốt nước bọt, sau đó nhanh chóng đè lên người cô, những nụ hôn rơi xuống. Trong phòng không hề yên tĩnh, nam nữ trong TV đang tranh luận không ngớt, nhưng hai người bọn họ trên sô pha cũng không có hứng thú nghe.

Lúc anh đã động tình, cô tiến sát bên tai anh nói: “Kỳ thực anh cũng rất muốn! Nên mới tích cực như thế.”

Mạc Tu Lăng thật ra rất hiểu, anh nhìn cô nói: “Anh thích cái chữ “cũng” kia của em.”

(haizzz… anh chị này thông minh gớm, đấu khẩu cũng tốn nơ ron ^^ ý anh bảo “cũng” có nghĩa là chị cũng như vậy á!)

Cô lấy chân đạp anh, nhưng hai chân anh nhanh hơn đã cố định chân cô lại: “Thực ra, anh chỉ đáp lại sự chủ động của em mà thôi.”

“Hôm nay tâm tình anh không tồi. Chắc chắn là đã ăn bớt được tiền mồ hôi nước mắt của người lao động.”

“Có thể khiến người khác cam tâm tình nguyện đem tiền mồ hôi nước mắt của họ ra biến thành của anh, việc đó cũng cần dùng đến bản lĩnh.”

“Gian thương!”

Mạc Tu Lăng hung hăng hôn môi cô. Cô ngay cả hô hấp cũng quên. Anh tàn bạo mở miệng nói: “Bây giờ mời em im miệng cho anh.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co