Truyen3h.Co

Ai Là Vợ Cậu?! (Full)

Tập 101

trustfriendtran

...

Quay lại thời điểm sinh nhật Hoàng Tinh.

Mùng 25 tháng 11 là sinh nhật của Hoàng Tinh. Khâu Đỉnh Kiệt đã sớm dò la được tin tức này từ Thượng Quan Nghị mấy ngày trước.

Đêm tối buông xuống, ngõ nhỏ sâu hun hút, ánh sao lay động, hương hoa thoang thoảng.

Và cả chiếc bánh kem mà rất nhiều bơ đều bôi hểt lên người anh...

Hoàng Tinh chuẩn bị quà tặng chu đáo như vậy, đối với anh tốt như vậy, Khâu Đỉnh Kiệt cũng muốn chuẩn bị quà sinh nhật thật tốt nhưng lại đau đầu không biết chọn gì.

Gia cảnh Hoàng Tinh giàu có, người nhà đối với cậu rất tốt, thành tích cũng từng chút một được cải thiện, dường như không thiếu thứ gì, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không nghĩ ra món quà nào cậu sẽ thích.

Là một người thường xuyên nhận quà mà ít khi có kinh nghiệm chuẩn bị quà.
Khâu Đỉnh Kiệt đã kể nỗi khổ này cho Tô Nùng.

Tô Nùng: Chuyện này không phải rất đơn giản à, tặng bản thân cho cậu ta đi [cười trộm] http:...

Khâu Đỉnh Kiệt xem xong, có một khoảnh khắc ngượng ngùng. Nhưng ngón tay lại rất thành thật nhấp vào đường link, trang web hiện ra chính là câu hỏi “Alpha thích món quà gì nhất?”

Rất nhiều Alpha chân thành đưa ra ý kiến, ví dụ như quà thủ công, làm album ảnh ghi lại những khoảnh khắc yêu đương tặng Alpha, ví dụ như tặng món đồ Alpha muốn mua  nhưng mà cần tiết kiệm tiền.

Nhưng lượt thích cao nhất lại là: [Đánh dấu vĩnh viễn.]

Bốn chữ đơn giản, nhận được nhiều lượt thích nhất, áp đảo câu trả lời dài dòng của người đứng thứ hai.

Chỉ cần nghĩ đến toàn bộ quá trình đánh dấu vĩnh viễn, tim Khâu Đỉnh Kiệt đã không nhịn được đập nhanh hơn.

Bình thường đã có chút không chịu nổi, huống chi đánh dấu vĩnh viễn đau đớn gấp mấy lần.

Đúng vậy, phản ứng đầu tiên của Khâu Đỉnh Kiệt không phải là do dự, mà là nghĩ đến đau.

Anh vô tình đọc được trên mạng, Alpha khi đánh dấu vĩnh viễn giống như một con thú dữ, sẽ giải phóng dục vọng chiếm hữu khắc sâu trong xương tủy. Nhiều Alpha bị pheromone làm cho mất hết lý trí, đáy mắt đỏ ngầu, dù Omega khóc ngất đi cũng vô ích, một khi bắt đầu đánh dấu vĩnh viễn, Alpha sẽ không dừng lại được, cũng không thể kiểm soát bản thân, mà còn liều mạng để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong sâu thẳm cơ thể Omega suốt đời.

“Đang xem gì vậy?” Hoàng Tinh từ sau lưng ôm lấy anh.

Hơi nóng phả vào vành tai, ngón tay Khâu Đỉnh Kiệt run lên, cố gắng giữ bình tĩnh tắt điện thoại.

“Không có gì, chỉ tùy tiện xem thôi.”

“Nhưng mặt em đỏ lắm.” Hoàng Tinh ôm anh, thuận thế ngồi xuống sofa. Cậu dang chân ra, để Khâu Đỉnh Kiệt ngồi phía trước, Hoàng Tinh tứ chi thon dài, cánh tay ôm lấy eo Khâu Đỉnh Kiệt, cánh tay siết chặt lại, lưng Khâu Đỉnh Kiệt áp sát vào ngực cậu.

“Có lẽ hơi nóng.” Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nói.

Chuyện chuẩn bị quà cho Hoàng Tinh, anh đương nhiên phải giữ bí mật.

“Nóng?” Ánh mắt Hoàng Tinh trầm xuống, nhìn khuôn mặt nghiêng của Khâu Đỉnh Kiệt, ghé sát tai anh nói: “Xem phim hả?”

“...”

Khâu Đỉnh Kiệt động đậy một chút, mặt đỏ bừng: “Sao em có thể xem cái đó chứ!”

Nhất thời, một nỗi xấu hổ lớn lao ập đến, ngũ quan tinh xảo linh động lại diễm lệ.

Hoàng Tinh chỉ cười một tiếng, tay vén vạt áo Khâu Đỉnh Kiệt lên, luồn vào trong, nhẹ nhàng vuốt ve vùng thịt mềm mại ở eo Khâu Đỉnh Kiệt, cậu khàn giọng nói: “Hửm? Nghe giọng điệu này hình như em rất khinh thường chuyện xem phim?”

“Anh đừng có xuyên tạc ý của em.” Khâu Đỉnh Kiệt mềm nhũn cả người, anh bất lực dựa vào lòng Hoàng Tinh.

Anh nói: “Em chỉ là...”

Vẻ mặt đỏ bừng khiến lòng Hoàng Tinh xao động.

Thừa lúc Khâu Đỉnh Kiệt còn lắp bắp, trong mắt Hoàng Tinh thoáng ý cười, nói: “Dù sao chúng ta cũng đã thực hành rồi, xem mấy cái giả tạo quay ra cũng không sao, em đừng ngại.”

“!” Khâu Đỉnh Kiệt bị cậu trêu chọc đến nóng tai, “Dù sao em cũng không xem cái đó, anh đừng nói lung tung.”

“Ừ, anh không nói lung tung nữa.” Hoàng Tinh khẽ cười hai tiếng, lồng ngực rung động. Rung động nhẹ nhàng truyền đến lưng Khâu Đỉnh Kiệt, khiến thắt lưng anh tê dại.

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm được món quà thích hợp, Khâu Đỉnh Kiệt đau đầu.
Chẳng lẽ thật sự phải làm theo lời Tô Nùng nói?

Buộc một chiếc nơ hồng trên cổ tay, tự đưa mình ra?

Cảm xúc của anh đều thể hiện trên mặt, lúc cùng Hoàng Tinh làm bài tập, mấy lần đều lơ đãng.

“Bé cưng, đang nghĩ gì vậy?” Hoàng Tinh hỏi.

Nhìn vào đôi mắt đen láy của chàng trai, Khâu Đỉnh Kiệt tự bỏ cuộc nói: “Ngày kia chẳng phải sinh nhật anh sao, em không biết tặng anh quà gì cả. Bất ngờ lần trước anh chuẩn bị cho em, em rất thích...”

Anh càng nói, mặt càng đỏ, Hoàng Tinh liếm môi, tiến lại gần, muốn hôn anh.

Cảm nhận được hơi ấm trên môi, Khâu Đỉnh Kiệt ngửa người ra sau, che miệng lại: “Em thật sự rất khổ não, anh còn cứ như không có chuyện gì mà hôn em.”

“Lúc em nói chuyện miệng trông rất muốn hôn.” Khóe môi Hoàng Tinh hơi cong lên, một cái đã khiến Khâu Đỉnh Kiệt nóng tai.

Thừa lúc thiếu niên xấu hổ, Hoàng Tinh giơ tay, ngón tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Khâu Đỉnh Kiệt, giúp anh vuốt thẳng.
“Em không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần luôn ở bên cạnh anh như vậy, anh đã rất mãn nguyện rồi.”

Khâu Đỉnh Kiệt không tỏ ý kiến về những lời ngọt ngào âu yếm này, chỉ khẽ hừ một tiếng.

“Vậy em vẫn phải chuẩn bị, em muốn tổ chức sinh nhật cho anh.” Khâu Đỉnh Kiệt nói, “Đúng rồi, năm nay anh mười chín tuổi à? Mười tám tuổi của anh em không tham gia.”

Giọng anh nghe có vẻ tiếc nuối.

“Trước kia nghỉ học một năm, cho nên sẽ lớn hơn tuổi một chút.” Hoàng Tinh giải thích xong dừng lại một chút, ghé sát tai Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nói: “Ai bảo em không tham gia?”

“Hả?” Khâu Đỉnh Kiệt ngơ ngác.

Môi anh bị hôn một cái, Hoàng Tinh nói: “Sinh nhật mười tám tuổi của anh đêm đó, chúng ta chẳng phải cùng nhau xem pháo hoa sao?”

Thấy anh vẫn chưa nhớ ra, Hoàng Tinh nhắc nhở: “Năm ngoái, chẳng phải trong lớp có rất nhiều bạn hẹn nhau đi quảng trường An Nam xem lễ hội pháo hoa sao? Em cũng đi.”

“Cho nên, đêm đó anh cũng đi à?” Khâu Đỉnh Kiệt không hiểu sao, chóp mũi đột nhiên cay xè.

“Ừ.” Hoàng Tinh nói, “Em thật sự rất đẹp.”

Ánh sáng biến ảo đổ xuống đất, rơi trên mặt thiếu niên, đẹp như tranh vẽ.

Thấy mắt Khâu Đỉnh Kiệt đỏ lên, Hoàng Tinh hôn đuôi mắt anh, khàn giọng nói: “Khóc cái gì nào, thật sự không thảm như em tưởng tượng đâu. Sinh nhật mười tám tuổi của anh tổ chức ở nhà, có rất nhiều người đến, cũng nhận được rất nhiều quà, vui lắm.”

“Buổi tối thật sự muốn gặp em, đang lo không có cơ hội nào, trong nhóm lớp lại nói tối tụ tập một chút.”

“Thấy em đi, anh cũng đi.”

“Có thể thấy em, càng vui hơn.”

“Ừm...” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt hơi trầm xuống, nhưng vẫn bị Hoàng Tinh dỗ dành, không còn day dứt tiếc nuối nữa.

Điều đó càng kích thích ý chí chiến đấu của Khâu Đỉnh Kiệt, bánh kem là thứ không thể thiếu, quà thì, cùng lắm thì buộc nơ cho Hoàng Tinh đánh dấu vĩnh viễn mình.

Tối trước hôm sinh nhật Hoàng Tinh, Khâu Đỉnh Kiệt và Hoàng Tinh ôm nhau ngủ.

“Em dọn sạch giỏ hàng cho anh nhé.” Khâu Đỉnh Kiệt nói, “Cũng không biết giá toàn bộ em có chịu nổi không?"

Mức tiêu dùng của Hoàng Tinh cao hơn người cùng tuổi không ít, nhưng trong thẻ ba cho cậu có mấy vạn, Khâu Đỉnh Kiệt nghĩ dù đắt, mấy vạn chắc là đủ.

“Em chắc không?” Hoàng Tinh mở đôi mắt hơi buồn ngủ, đôi mắt đen sáng lên.

“Vâng, chẳng lẽ anh thêm nhiều đồ lắm à? Nếu nhiều quá, em mua một phần trong đó thôi.”

“Em cũng không biết anh thích quà gì, như vậy vừa tiện vừa trực tiếp.”

“Không nhiều, cũng không đắt, em hoàn toàn chi trả được, chỉ là có thể cần nhiều thời gian hơn.” Hoàng Tinh ôm Khâu Đỉnh Kiệt, ngón tay có nhịp không nhịp xoa tuyến thể Omega.

“?” Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, lật người lại, đối diện với Hoàng Tinh nói: “Giống như Lego cần thời gian lắp ráp?”

Anh đã thấy loại mô hình này trong phòng Hoàng Tinh.

“Không phải, em tự xem đi.” Hoàng Tinh đưa điện thoại cho anh.

Khâu Đỉnh Kiệt tò mò mở ra, nhìn đủ loại kiểu dáng bao cao su bên trong, mí mắt lập tức nóng lên.

“Anh có bệnh à, trong giỏ hàng để nhiều thứ này làm gì?!”

“Mua về dùng chứ sao.” Hoàng Tinh khẽ cười một tiếng: “Vừa nãy em bảo giúp anh dọn sạch giỏ hàng, em đừng có đổi ý.”

Cậu hôn gáy Khâu Đỉnh Kiệt, dịu dàng lại quấn quýt, tim Khâu Đỉnh Kiệt đập thình thịch không ngừng.

“Hơn nữa thứ này quả thật chỉ có em mới dọn sạch được, dù sao em cảm nhận rõ nhất——”

Lời cậu bị Khâu Đỉnh Kiệt dùng khuỷu tay cắt ngang.

Hoàng Tinh ôm chỗ bị đánh đau kêu lên một tiếng. Nhìn Khâu Đỉnh Kiệt trốn vào trong chăn, không khỏi bật cười.

Chiều ngày sinh nhật Hoàng Tinh, hai người ra ngoài ăn một bữa cơm ở nhà hàng Tây lãng mạn. Ngồi trong phòng riêng nên hai người cũng không hề gượng gạo. Về đến nhà, Khâu Đỉnh Kiệt đặt hoa, cũng mua bánh kem.

Và... đồng ý với Hoàng Tinh giúp cậu dọn sạch giỏ hàng.

“Làm nhiều lần như vậy.” Khâu Đỉnh Kiệt che đôi mắt ướt nóng, má ửng hồng nhạt.
“Chỗ đó của em thật sự sẽ không sao chứ?”

“Không sao đâu.” Giọng Hoàng Tinh khàn khàn đến khó tả, cậu ôm Khâu Đỉnh Kiệt, dịu dàng hôn lên má thiếu niên.

“Chúng ta còn rất nhiều thời gian, cứ từ từ, em phải luôn ở bên anh.”

Nhiệt độ trong phòng từ từ tăng lên.
Hai mùi pheromone nồng đậm quấn quýt giao hòa vào nhau.

“Giúp anh đeo đi.” Giọng Hoàng Tinh rất khàn.

Cậu đưa hộp vuông vắn cho Khâu Đỉnh Kiệt, ngón tay cố ý vô tình vuốt ve lòng bàn tay anh.

Lần mua sắm trực tuyến trước đã dùng hết, dù dọn sạch giỏ hàng, chuyển phát nhanh cũng cần thời gian.

Đây là vừa ăn cơm xong mua ở siêu thị bên ngoài.

Mặt Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được ửng hồng, nhưng cũng không còn lúng túng như trước, lặp đi lặp lại hai ba lần cũng không xong.

Nghe tiếng rên khẽ khàn khàn của Hoàng Tinh, Khâu Đỉnh Kiệt nhẹ giọng nói: “Em xin lỗi... hình như hơi không vừa.”

“Đừng vội.” Gân xanh trên trán Hoàng Tinh nổi lên, cậu nắm lấy cổ tay Khâu Đỉnh Kiệt, “Tay đừng run.”

“Ừm...” Khâu Đỉnh Kiệt mím môi, lòng bàn tay rất nóng.

Cuối cùng cũng đeo xong, vừa ngẩng đầu, liền đối diện với đôi mắt đang cuộn trào dục vọng, Hoàng Tinh áp xuống hôn cậu, cảm nhận đường nét đôi môi mỏng và mùi bạc hà the mát, hơi thở Khâu Đỉnh Kiệt hoàn toàn rối loạn.

Qua rất lâu, Khâu Đỉnh Kiệt có chút muốn khóc.

Anh không cố ý chuẩn bị chiếc nơ hồng buộc trên cổ tay, nhưng vừa ăn bánh kem xong, anh thấy trên hộp bánh có một dải lụa mềm màu hồng nhạt, anh liền cười bảo Hoàng Tinh buộc cho mình.

“Như vậy cũng coi như tặng chính mình cho anh rồi.”

Nghe anh nói vậy, đôi mày sâu thẳm lạnh lùng của Hoàng Tinh đều dịu dàng hẳn xuống.

Tim cậu đập như trống đánh, trong lòng cũng nói ra rất nhiều lời yêu thương êm ái.

Nhưng bây giờ, Hoàng Tinh lại xấu xa quấn dải lụa đó lên người anh.

“Ưm... em còn bảo tối nay cho anh đánh dấu vĩnh viễn.” Lâu không được giải thoát, Khâu Đỉnh Kiệt bất lực nhắm mắt, gọi nhiều lần quá, cổ họng cũng khô khốc.

Vừa nghe thấy từ ngữ có trọng lượng lớn nhất đối với Alpha, tim Hoàng Tinh bị va đập mạnh mẽ.

“Đánh dấu vĩnh viễn?” Giọng cậu khàn khàn vô cùng, cúi người ghé sát hỏi, vô tình lại đẩy sâu hơn.

“Ư...” Khâu Đỉnh Kiệt ngửa cằm lên, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn.

Cậu nghe thấy Hoàng Tinh hỏi: “Em nói đánh dấu hoàn toàn? Bé cưng, những lời này không được nói lung tung, anh nghe xong đầu sẽ nổ tung đấy.”

Nhất là vào khoảnh khắc mài giũa nhất, chết người nhất này.

“Ưm...vốn dĩ...định như vậy...nhưng...nhưng bây giờ anh...chỉ có thể mơ thôi.” Khâu Đỉnh Kiệt nói một câu đứt quãng.

Hàng mi đen nhánh run rẩy, dường như cảm thấy có thể đánh dấu vĩnh viễn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào miệng anh có thể hoàn toàn khống chế.

Quá ngây thơ, cũng quá ngốc rồi.

Chỉ cần lúc này Hoàng Tinh hung hăng hơn chút nữa, mặc kệ hậu quả hơn chút nữa, Khâu Đỉnh Kiệt không hề có sức phản kháng nào.

Nhưng...

Khâu Đỉnh Kiệt vốn dĩ là nhược điểm của Hoàng Tinh, Hoàng Tinh cả đời cũng sẽ không làm chuyện gì khiến Khâu Đỉnh Kiệt không thích.

Cậu buông chiếc nơ ra.

Trong lúc Khâu Đỉnh Kiệt trước mắt tối sầm lại, Hoàng Tinh khẽ thì thầm lời tỏ tình bên tai anh.

“Anh rất thích món quà sinh nhật em tặng anh.”

Sau khi kết thúc, Khâu Đỉnh Kiệt quay lưng về phía Hoàng Tinh, tấm lưng thon gầy cong lên, chân cũng co lại.

Chóp mũi Hoàng Tinh chạm vào gáy thiếu niên, cánh tay ôm lấy eo anh.

Trong lòng tràn đầy thỏa mãn, lông mày cậu giãn ra, ánh mắt lộ vẻ no đủ.
“Sao lại nghĩ đến việc dùng đánh dấu vĩnh viễn để làm quà?”

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Hoàng Tinh, Khâu Đỉnh Kiệt mím môi không nói gì. Vết ửng hồng trên mặt anh vẫn chưa tan hết, xương quai xanh và cổ đều phủ đầy những dấu hôn dày đặc màu hồng nhạt, mái tóc mềm mại trên trán hơi ướt.

Đuôi mắt khóe mày mang theo vẻ xuân tình khó tả.

Ai nhìn cũng biết, anh đã bị đối xử như thế nào.

Hoàng Tinh lại hỏi một lần: “Vợ ơi, em để ý đến anh đi.”

“Ai là vợ anh, đừng gọi lung tung.” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt hơi khàn.

“Em chứ ai, người thơm thơm mềm mềm, rất dễ chịu.”

Khi môi Hoàng Tinh chạm vào gáy Khâu Đỉnh Kiệt, cơ thể thiếu niên trong lòng khẽ run rẩy, anh nắm chặt cổ tay Hoàng Tinh.

“Không muốn nữa.”

“Ừm... anh chỉ ngửi thôi, không làm gì cả.”

Hoàng Tinh lại hít sâu một hơi rồi thở dài.

Ý thức được hành động của Hoàng Tinh lúc này, mặt Khâu Đỉnh Kiệt đỏ bừng.

Hoàng Tinh lại hỏi câu hỏi vừa nãy.

“Em thấy trên mạng mọi người đều nói như vậy, nói Alpha đều thích Omega tặng đánh dấu vĩnh viễn cho mình.”

“Tặng?” Hoàng Tinh nhíu mày, nhẹ nhàng cắn vành tai Khâu Đỉnh Kiệt, giọng mơ hồ: “Không phải tặng, anh yêu em, anh là Alpha của em.”

“Biết không?” Hoàng Tinh dùng cằm cọ cọ anh.

Khâu Đỉnh Kiệt mơ màng đáp một tiếng: “...Ò.”

Dần dần, trong phòng vang lên tiếng thở nhè nhẹ.

Hoàng Tinh ôm Khâu Đỉnh Kiệt, lặng lẽ nhìn anh rất lâu.

***
Trở lại thực tại.

Hết Tết, vài ngày sau khối 12 trường Số I khai giảng sớm.

Chỉ nghỉ có mấy ngày, trên bàn vẫn chưa bám bụi, nhưng Hoàng Tinh vẫn cầm khăn ướt giúp Khâu Đỉnh Kiệt cẩn thận lau sạch bàn ghế như lần trước.

Hai tòa nhà của khối 10, 11 không một bóng người.

Tô Nùng lười biếng nằm bò trên lan can, nhìn đối diện, thở dài một tiếng: “Thời gian trôi nhanh thật đấy.”

Trong sân trường không thấy tuyết mỏng, nhiệt độ ở Giang Hỗ tăng lên một chút, vẫn lạnh, gió lạnh tìm cơ hội luồn vào quần áo người ta.

Khâu Đỉnh Kiệt che chắn kín mít, khẽ “ừ” một tiếng.

Sau kỳ thi cuối kỳ, bảng vinh danh cũng thay người.

Anh vẫn là người đứng đầu không lay chuyển, Tô Nùng tiến lên một bậc, đứng thứ ba toàn khối.

Còn Hoàng Tinh... bị đổi xuống. Bởi vì thành tích cuối kỳ của cậu so với thành tích giữa kỳ và các kỳ thi tháng, không phải là người có tiến bộ lớn nhất.

Đến một mức điểm nhất định, không gian tiến bộ sẽ ngày càng nhỏ.

Học kỳ trước Hoàng Tinh còn bực bội, sau Tết cậu đã nghĩ thông suốt. Giống như Khâu Đỉnh Kiệt nói, từ từ ổn định tâm lý, không phải mọi nỗ lực đều được đền đáp, nhưng nỗ lực sẽ không lừa dối người ta.

Nhậm Doanh không muốn đổi Hoàng Tinh xuống, thành tích của Hoàng Tinh có thể luôn giữ trên điểm sàn đã là một chuyện rất khó có được, nếu đổi ảnh của cậu xuống, lỡ bị hiểu lầm là trường không tiếp tục khuyến khích cậu. Nhưng quy tắc rõ ràng là người có thứ hạng tiến bộ lớn nhất.

Cho nên...

Hoàng Tinh không cảm thấy có gì, chỉ chỉ vào ảnh của Khâu Đỉnh Kiệt, trầm giọng nói: “Không sao, bảng vinh danh sau kỳ thi đại học anh sẽ cố gắng đứng cạnh em.”

Lời này vô cùng ngông cuồng. Người đầu tiên không đồng ý chính là Tô Nùng: “Tớ muốn đứng cạnh lớp trưởng!  Tớ muốn!”

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn hai người cười.

Đối với Khâu Đỉnh Kiệt, kỳ thi đại học không có áp lực gì, thỉnh thoảng có bạn học đến hỏi anh vấn đề, anh đều kiên nhẫn giải đáp.

Anh chưa bao giờ cảm thấy có gì cần giấu giếm trong việc học.

Kỳ thi thử lần một diễn ra theo đúng kế hoạch.

Để học sinh tập trung, đề thi liên trường toàn thành phố rất khó, độ khó còn hơn cả đề thi đại học năm ngoái hai điểm.

Chỗ ngồi được phân ngẫu nhiên, vừa thi xong, các phòng thi và ngoài hành lang đều tràn ngập tiếng than vãn.

Bên tai là âm thanh đối chiếu đáp án quen thuộc nhất của các bạn học.

Lúc ra khỏi phòng thi, Khâu Đỉnh Kiệt gặp Chu Độ Văn, Chu Độ Văn không tham gia kỳ thi thử lần một, thành tích thi toán học của cậu ta rất tốt, đã được tuyển thẳng.

Đội tuyển tỉnh cũng chọn cậu ấy đại diện quốc gia tham gia cuộc thi Olympic Toán học quốc tế.

Đó là cuộc thi giành vinh dự cho đất nước.

“Cậu thật sự giỏi lắm luôn.” Khâu Đỉnh Kiệt chân thành chúc mừng cậu ấy.

“Cũng tàm tạm thôi, tớ học toán Olympic từ nhỏ rồi, chuyện này không là gì cả.” Chu Độ Văn khiêm tốn nói.

Gia cảnh cậu ta tốt, đi theo con đường thi cử chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Chu Độ Văn luôn cảm thấy Khâu Đỉnh Kiệt rất thông minh, nghĩ nếu anh có cùng điều kiện, được đào tạo nhiều hơn, chắc chắn sẽ giỏi hơn bây giờ.

“Vậy sao cậu lại chọn ban xã hội vậy?” Khâu Đỉnh Kiệt hỏi, “Toán giỏi, tư duy logic tốt, chẳng phải sẽ thích ban tự nhiên hơn à?”

“Không phải, tớ thích ban xã hội, thích lịch sử nên chọn thôi.” Chu Độ Văn lại nói thêm vài câu.

Khâu Đỉnh Kiệt liên tục gật đầu: “Thì ra là vậy, vậy nhận thức của tớ hơi sai lệch rồi.”

Hai người đi cạnh nhau, đều rất đẹp đôi, một người là Alpha, một người là Omega.

Nhưng xung quanh không một ai nghĩ đến chuyện gì khác. Bởi vì họ đều biết, Hoàng Tinh và Khâu Đỉnh Kiệt là một đôi, nhất là trên người thiếu niên thoang thoảng mùi pheromone của Alpha, vô tình khiến những Alpha khác cảm thấy khó chịu.

Đó là dục vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất của Alpha đối với Omega của mình.

Gáy Khâu Đỉnh Kiệt còn lưu lại dấu răng Hoàng Tinh cắn.

“Khâu Khâu.” Hoàng Tinh đứng ở đằng xa, gọi hai người một tiếng.

Ánh mắt Chu Độ Văn vô tình chạm phải cậu, nhưng không thấy bất kỳ sự thù địch nào trong mắt Hoàng Tinh.

“A Tinh!” Khâu Đỉnh Kiệt có chút hưng phấn, giọng hơi cao lên. Nói tạm biệt Chu Độ Văn xong, anh vui vẻ chạy về phía Hoàng Tinh.

Nhìn bóng lưng hai người, Chu Độ Văn khẽ cười một tiếng.

“Thi thế nào? Đề lần này khó, có rất nhiều câu hỏi khá hóc búa.”

“Cũng được thôi, anh làm hết rồi, chỉ là thấy các bước tính toán hơi phức tạp.”

“Thật sao?” Khâu Đỉnh Kiệt nói, “Vậy lần này em đoán sẽ thi rất tốt.”

Trong các kỳ thi lớn, thường thì những câu khó này mới có thể tạo ra sự khác biệt lớn về điểm số.

Khâu Đỉnh Kiệt cười nói: “Em biết mà, cứ từ từ thôi, thành tích chắc chắn sẽ tăng lên.”

Hoàng Tinh được khen có chút ngại ngùng, vuốt vuốt mái tóc đen: “Cũng chưa chắc, có lẽ anh cảm giác sai rồi, điểm vẫn chưa có mà.”

“Đúng rồi, vừa nãy sao em lại đi cùng Chu Độ Văn, chẳng phải cậu ta được tuyển thẳng rồi à?”

Giọng điệu nghe có vẻ hờ hững, Khâu Đỉnh Kiệt hơi mở to mắt, lặng lẽ lắng nghe tiếng lòng cậu. Không nghe thấy mùi giấm chua nào.

“Sso lại ngẩn ngơ rồi?” Hoàng Tinh véo má anh.

Huhu, má vợ mềm quá, véo véo.》

Giọng nói quen thuộc lại trở về.

Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt, gạt tay cậu ra, giả vờ vô tình hỏi: “Thấy em đi cùng Chu Độ Văn, anh không ghen sao? Trước đây ánh mắt anh nhìn cậu ấy, giống như hận không thể xông lên đánh một trận.”

Im lặng hai giây.

Hoàng Tinh nói: “Anh có trẻ con đến thế à?"

Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu: “Có chứ.”

“...” Hoàng Tinh dừng lại một chút, nói: “Em thích anh như vậy, anh ghen cái gì chứ.”

Khâu Đỉnh Kiệt bị cậu nói đến nóng tai, khẽ nói: “Anh biết xấu hổ chút đi, ai thích anh chứ!”

“Hả, em không thích anh à?” Hoàng Tinh cười trộm, “Sinh nhật anh còn định cho anh đánh dấu vĩnh viễn——”

Miệng cậu bị một bàn tay bịt lại, mắt Khâu Đỉnh Kiệt thoáng giận dữ, vừa xấu hổ vừa tức giận nói: “Anh im miệng đi.”

Điểm thi thử lần một hai ngày sau đã có, nhìn thấy điểm của Hoàng Tinh, dù biết cậu đã chắc suất đậu đại học, học sinh lớp Ba vẫn không khỏi kinh ngạc.

“Má ơi, 668 điểm, đừng có ai bảo tớ Hoàng Tinh thật sự có thể vào được Yến Đại nhé?”

“Đề này cậu ấy thế mà thi được nhiều điểm như vậy.”

“Chẳng lẽ bị Khâu Đỉnh Kiệt nhập hồn rồi.”

“Tỉnh lại đi, Khâu Đỉnh Kiệt được hơn 700 điểm.”

“Mịa nó...”

Tô Nùng nhìn Hoàng Tinh chỉ thấp hơn mình hơn hai mươi điểm, không khỏi nghĩ——

Không lẽ cậu thật sự sẽ vượt qua mình để đứng cạnh Khâu Đỉnh Kiệt trên bảng vinh danh kỳ thi đại học ư?

Cậu ta lập tức cảm nhận được một mối nguy cơ to lớn, thế là bảo Thượng Quan Nghị mua cho mình một vỉ sữa chua Wahaha uống.

“Hoàng Tinh đúng là trâu bò, mình cũng phải cố lên a a a!” Tô Nùng vò đầu mình thành tổ quạ, rồi lại bị Thượng Quan Nghị từ từ vuốt thẳng lại: “Ừ, chúng ta cùng nhau cố gắng.”

“Anh chuẩn bị cho kỳ thi thể chất tháng sau xong chưa?”

Thượng Quan Nghị: “Cũng tạm, vẫn luôn tập luyện đặc biệt với Trương Thiên Hà. Thành tích cũng được, chỉ hy vọng trước cuối tháng có thể phá kỷ lục của mình.”

“Vậy anh cố lên, nhất định phải thi đỗ Đại học Thể dục Bắc Kinh, em không muốn yêu xa đâu."

“Dù sao yêu xa thường là chia tay——”

“Anh sẽ thi đỗ Đại học Thể dục Bắc Kinh.” Thượng Quan Nghị cắt ngang lời cậu, ánh mắt nóng rực.

Bị nhìn đến có chút ngại ngùng, Tô Nùng hớp một ngụm Wahaha, lẩm bẩm: “Vậy thì tốt.”

Điểm thi thử vừa ra, lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học của trường Số I liền theo sau.

Thành tích của Hoàng Tinh quá nổi bật, so với việc để Khâu Đỉnh Kiệt, người luôn đứng đầu vạn năm, lên phát biểu động viên, cấp trên lại nghiêng về việc để Hoàng Tinh đi hơn.

Dù sao Hoàng Tinh cũng là người thật sự từ một người không thể vào đại học lội ngược dòng thành người có thể vào đại học.

Đối với những học sinh đang mông lung về tương lai, thứ họ cần nhất chính là loại động lực tưởng chừng như không thể, nhưng thực tế lại có thể đạt được này.

Hoàng Tinh không chuẩn bị bài phát biểu.

Cậu cũng không có thời gian chuẩn bị.
Khi Khâu Đỉnh Kiệt hỏi cậu lát nữa sẽ nói gì, Hoàng Tinh dừng bút, nhìn Khâu Đỉnh Kiệt dưới ánh nắng trắng trẻo sạch sẽ.

“Anh lên nói——”

“Muốn thành tích tốt, thì tìm người đứng đầu khối mà yêu.”

Cậu tựa lưng vào bệ cửa sổ, nụ cười trên khóe môi lười biếng lại tùy tiện.
Giống như thật sự sẽ làm ra chuyện hoang đường như vậy.

“Hoàng Tinh anh dám nói như vậy thì chết chắc!”

Trong buổi lễ tuyên thệ, Hoàng Tinh hiếm khi mặc đồng phục, mang đến cho người ta cảm giác mới mẻ.

Dáng người cao ráo, lưng thẳng tắp, ngũ quan tuấn tú, mặc gì cũng đẹp.

Đồng phục mặc trên người cậu, che đi vẻ lạnh lùng sắc bén vốn có của Hoàng Tinh, người không quen biết nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ Hoàng Tinh là một học sinh giỏi toàn diện.

Bài phát biểu của học sinh giỏi là ngẫu hứng. Nếu hỏi cậu tại sao không hề căng thẳng, đoán rằng Hoàng Tinh sẽ nói ở lễ chào cờ làm kiểm điểm nhiều lần như vậy rồi, nên cậu cũng không căng thẳng đâu.

Người dẫn chương trình là trường mời từ bên ngoài, quả thật không quen Hoàng Tinh, chỉ nghe nói trước khi lên sân khấu cậu học sinh này thành tích tăng rất nhanh.

Khi cô hỏi có kinh nghiệm gì có thể chia sẻ với mọi người——

Xuyên qua đám đông đen nghịt người.
Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt và Hoàng Tinh chạm nhau.

Không phải chứ, nhìn mình làm gì?!

Anh thật sự muốn nói tìm người đứng đầu khối mà yêu hả?!

“Lớp trưởng, Hoàng Tinh đang nhìn cậu.” Tô Nùng trêu chọc hai tiếng, “Chậc chậc chậc, có những cặp đôi ấy mà, một khắc cũng không thể rời nhau, xem kìa, mắt cậu ta dán chặt vào người cậu rồi.”

Khâu Đỉnh Kiệt: “...”

May mà chuyện khiến anh lo lắng không hề xảy ra, Hoàng Tinh chỉ đơn giản chia sẻ quá trình học tập gần đây.

Nghe thấy Hoàng Tinh cũng học đến hai ba giờ sáng mỗi đêm, học sinh lớp 12 không khỏi thầm than trong lòng: Đúng là vậy, học hành đâu có đường tắt nào chứ, dù có cách nâng cao hiệu quả thật, cũng không thể thiếu sự luyện tập chăm chỉ.

Người dẫn chương trình cuối cùng nói: “Chắc hẳn bạn học này đã dồn hết tâm trí vào việc học, trong thời khắc căng thẳng của năm lớp 12 này, hy vọng các bạn học đang tuổi mới lớn có thể dứt bỏ chuyện tình cảm, nếu không vì yêu sớm mà lỡ dở tương lai——”

“Em lại không nghĩ như vậy.” Hoàng Tinh trầm giọng nói.

Người dẫn chương trình và lãnh đạo nhướng mày, trên trán đều hiện lên dấu chấm hỏi.

Dưới sân khấu, vì hành động đột ngột này, Khâu Đỉnh Kiệt vô thức nắm chặt các ngón tay, tim đập thình thịch.

“Má ơi, lớp trưởng, chẳng lẽ cậu ta định tỏ tình bất ngờ đấy à?" Tô Nùng nói.

Khâu Đỉnh Kiệt khựng lại: “Chắc là không đâu.”

“Không phải là dứt bỏ, nếu nhận thấy yêu đương ảnh hưởng đến việc học, thì hãy tạm thời gác lại, hai người yêu nhau tốt chắc chắn sẽ cùng nhau tiến bộ chứ không phải cùng nhau rơi vào vũng bùn.”

“Cùng lắm thì đợi thi đại học xong rồi yêu, nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này là thi đại học.”

“Chị thấy em nói đúng không?” Hoàng Tinh hỏi người dẫn chương trình.

Giọng cậu trầm ấm lại đầy sức mạnh, khí chất trên người nổi bật, vô thức khiến người ta khuất phục.

Người dẫn chương trình giật mình, liền đáp lời cậu, liên tục nói hai tiếng “đúng”.

Dù bề ngoài nói hay đến đâu, ban lãnh đạo nhà trường vẫn cấm tiệt chuyện yêu đương. Yêu đương quá khó kiểm soát, học sinh có thể cùng nhau tiến bộ quá hiếm hoi.

Vì người dẫn chương trình ứng phó tình huống bất ngờ không được tốt lắm, sau đại hội, cô đã nhận được tin nhắn trừ lương.

Khi con số ba chữ trên bảng đen chuyển thành hai chữ.

Tòa nhà dạy học của trường Số I cũng treo một đôi câu đối đỏ chữ vàng đầy ý chí.

Không khí học tập trong lớp ngày càng căng thẳng, không cần thầy cô nhắc nhở, học sinh đều bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Sau kỳ thi thử lần hai, Khâu Đỉnh Kiệt hỏi Đường Tê ở Giang Hỗ có chùa nào cầu nguyện linh thiêng không, loại vô cùng linh nghiệm ấy.

Đường Tê: “Có chứ, chùa Già La ở phía nam thành phố đấy.”

Nghe ngóng được tin tức, tranh thủ nửa ngày nghỉ chủ nhật, Khâu Đỉnh Kiệt đưa Hoàng Tinh đến chùa cầu phúc.

Ánh nắng tháng tư rất ấm áp, cây cối hai bên đường mọc um tùm, càng đi về phía chùa, đường càng trở nên hẹp và cổ kính.

Đến chân núi, Hoàng Tinh đỗ xe.

“Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện dẫn anh đi cầu nguyện?” Hoàng Tinh nhận lấy tờ vé do nhân viên bãi đậu xe viết.

“Chỉ là cảm thấy cầu nguyện rất linh nghiệm, chẳng phải thành tích của anh ngày càng tốt hơn sao?” Khâu Đỉnh Kiệt nhìn lên ngọn cây cổ thụ trăm năm trên núi, mơ hồ nhìn thấy dải lụa đỏ treo trên đó đang bay phấp phới trong gió.

“Chúng ta đi cầu nguyện, cầu nguyện nhiều lần, thi đại học càng thêm chắc chắn.”

Đối diện với tấm lòng của Khâu Đỉnh Kiệt, ý cười trong mắt Hoàng Tinh quấn quýt lại dịu dàng.

Thời điểm này không phải là lễ Tết, trên đường rất ít du khách.

Chùa chiền thanh tịnh lại trang nghiêm.
Cây cổ thụ sống đã nhiều năm, cổ kính trầm mặc, đầu xuân không lâu, cành cây đã nhú lên những chiếc lá non xanh mềm mại.

Cây rất cao, trên những cành gần mặt đất nhất, treo đầy dải lụa đỏ, hai đầu rủ xuống những chiếc chuông.

Gió thổi qua. Tiếng chuông ngân vang và tiếng lá xào xạc hòa lẫn vào nhau.

Trong khoảnh khắc đó, tâm hồn dường như được gột rửa.

Hoàn hồn lại, Khâu Đỉnh Kiệt kéo Hoàng Tinh tìm đến cửa sổ nhận dải lụa và chuông cầu nguyện.

Mỗi người lấy một dải, chữ có thể viết bằng bút dầu hoặc bút lông.

Nghe nói mực có pha chế một loại hóa chất đặc biệt, chống nước và chống nắng.

Khâu Đỉnh Kiệt lập tức quyết định dùng bút lông viết.

Hoàng Tinh viết xong lời cầu nguyện của mình rất nhanh, gấp dải lụa lại.

Thấy Khâu Đỉnh Kiệt cầm bút lông hơi không vững, cậu nghiêng người tới, cúi xuống nắm lấy tay thiếu niên: “Anh dạy em viết.”

Ánh nắng rơi trên những đốt ngón tay hai người áp sát vào nhau, tim Khâu Đỉnh Kiệt đập thình thịch không ngừng.

“Tim em đập nhanh quá, đừng căng thẳng, sẽ không viết sai đâu.” Hoàng Tinh khẽ nói.

“...” Khâu Đỉnh Kiệt liếm môi.

Anh căng thẳng không phải vì chuyện này.

Mục tiêu cầu nguyện của Khâu Đỉnh Kiệt rất rõ ràng, chính là vì Hoàng Tinh.

Ước nguyện của anh trực tiếp bày ra dưới ánh mặt trời.

Trên dải lụa đỏ đã viết ba chữ: “Em hy vọng——"

Nắm chặt tay Khâu Đỉnh Kiệt, nghe anh nói ra ước nguyện, hai người từng nét từng nét viết nên những lời cầu chúc tốt đẹp nhất cho kỳ thi đại học.

Cuối cùng phải treo dải lụa lên, khác với những ngôi chùa khác, cây cổ thụ rất cao, chỉ có người cầu nguyện mới có thể tự mình treo lên.

Treo lên thì linh nghiệm, không treo được thì không có duyên.

Hoàng Tinh kỹ năng vận động đầy mình, tay lại có sức, tùy tay ném hai cái đã treo lên được.

Khâu Đỉnh Kiệt treo mấy lần cũng không được, chuông bị rơi xuống dính đầy bụi.
Anh bắt đầu sốt ruột.

Vừa nghĩ đến việc nếu mình không treo được, chẳng phải ngược lại thành điềm báo chẳng lành sao.

Đáy mắt ngấn nước, sốt ruột đến nỗi dường như giây tiếp theo sẽ khóc òa lên.

“Đừng vội.” Hoàng Tinh xoa đầu anh.

Khâu Đỉnh Kiệt thất vọng “ừ” một tiếng. Đột nhiên, cơ thể anh bị bế bổng lên không trung.

Chân anh được Hoàng Tinh ôm chặt, tầm nhìn thoáng đãng hơn, khoảng cách đến cành cây cũng gần hơn.

Khâu Đỉnh Kiệt ngửa mặt lên dùng sức ném, “tạch” một tiếng, dải lụa vững vàng treo lên, hai đầu chuông cố định rung lắc không ngừng.

“Ném lên rồi!” Khâu Đỉnh Kiệt phấn khích kêu lên, người lắc lư. Dường như không hề lo lắng sẽ bị ngã xuống.

Hoàng Tinh ngẩng đầu, từ vạt áo hơi lay động của thiếu niên thoáng thấy một chút trắng nõn.

Dời mắt đi, nhìn lời cầu nguyện của Khâu Đỉnh Kiệt.

Cả cây lụa đỏ bay phấp phới, chuông vàng óng ánh lấp lánh. Tiếng va chạm thanh thúy lại vang vọng, theo gió bay về phía xa.

Sau khi xuống núi. Khâu Đỉnh Kiệt ngồi sau xe máy của Hoàng Tinh, ôm eo cậu, tốc độ xe rất nhanh, như đang ôm gió.

“Hai chúng ta cùng nhau cầu nguyện thi đỗ Yến Đại Kinh Đại, như vậy càng thêm chắc chắn.”

Khâu Đỉnh Kiệt ghé sát lưng chàng trai, chóp mũi vương vấn mùi bạc hà nhàn nhạt.

“Anh không cầu nguyện chuyện thi đại học.” Hoàng Tinh nói.

“Anh không cầu à?” Khâu Đỉnh Kiệt ngạc nhiên.

Bọn họ đặc biệt đến đây để cầu nguyện cho kỳ thi đại học mà?

Trong lòng đã có dự cảm, Khâu Đỉnh Kiệt khựng lại, khẽ hỏi: “Vậy anh cầu gì vậy?”

“Linh nghiệm như vậy, đương nhiên phải cầu nguyện có thể ở bên em cả đời rồi.” Hoàng Tinh trả lời rất thẳng thắn.

Khâu Đỉnh Kiệt cũng không biết nên nói gì, tim mềm mại, ùng ục tan thành bọt khí.

Anh nắm chặt áo hai bên hông Hoàng Tinh.

Giọng nói trong trẻo rất khẽ: “…Thật ra chuyện này dù có cầu hay không, em cũng sẽ luôn ở bên anh.”

Vừa đúng đèn đỏ.

Hoàng Tinh dừng xe quay đầu lại, khóe miệng ngậm ý cười: “Nhưng anh muốn cầu nguyện chuyện này nhất.”

    

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co