Tập 6
Lúc về, Khâu Đỉnh Kiệt đi ngang qua siêu thị bên cạnh tiểu khu, thấy đèn vẫn còn sáng, anh bèn đi vào mua hai que kẹo vị dâu tây.
Lúc trả tiền, chị gái thu ngân vừa quét mã, vừa hỏi: “Hôm nay em chỉ ăn hai que kẹo thôi à?”
“Không ạ.” Khâu Đỉnh Kiệt lấy di động ra trả tiền, nhét que kẹo vào túi, Khâu Đỉnh Kiệt cười: “Mua cho em của em, hôm nay trong nhà có người nấu cơm rồi.”
Nhân viên thu ngân rất ít khi thấy Khâu Đỉnh Kiệt cười như vậy, khoé miệng giương lên một độ cong nhỏ, đôi mắt cong cong, ánh đèn trên đỉnh đầu lan xuống.
Trong mắt thiếu niên giống như có ánh sao vậy. Mắt của anh vốn là màu hổ phách rất đẹp, con ngươi tròn tròn, cười rộ lên trông vô cùng sạch sẽ, thoải mái. Anh đeo cặp sách mang theo tinh thần phấn chấn, một khuôn mặt toả sáng xinh đẹp.
Tuy thường xuyên thấy anh, nhưng đột nhiên bị giáng một đòn ngay tim như vậy, trái tim chị gái thu ngân vẫn không nhịn được mà nhộn nhạo.
“Vậy là tốt rồi, lẩu Oden ăn nhiều không tốt cho sức khỏe, tuổi này của em lại đang trong giai đoạn phát triển nữa đó.” Chị nói nhiều hơn vài câu.
Khâu Đỉnh Kiệt nhẹ vâng một tiếng, xoay người xốc rèm cửa siêu thị lên, bóng dáng thon gầy hoà vào đêm tối.
Lớp 11 của trường Số 1 có ba tiết tự học buổi tối, lên lớp xong đi bộ về nhà đã là gần 9 rưỡi.
Khâu Đỉnh Kiệt đẩy cửa, hương vị đồ ăn bay ra. Đồng thời vang lên một chuỗi âm thanh cộc cộc, Khâu Tiểu Vân lê đôi dép nhung lao từ phòng ngủ ra ngoài.
“Anh ơi!” Em gái nhỏ ôm eo Khâu Đỉnh Kiệt, thỏ thẻ làm nũng: “Em có một, hai, ba, bốn.....”
Khâu Tiểu Vân gập ngón tay đếm đếm, lại nhớ không rõ cụ thể là bao nhiêu lâu, dứt khoát không đếm nữa, dùng mặt cọ cọ Khâu Đỉnh Kiệt: “Dù sao đã thật nhiều ngày không được gặp anh rồi.”
Đường Tê đang nấu cơm trong bếp cầm nồi đi ra đứng cạnh cửa, nụ cười dịu dàng lưu luyến: “Khâu Khâu về rồi à? Cơm sắp chín rồi đấy.”
Khâu Đỉnh Kiệt ngẩng đầu đáp lại, thay giày xong liền bế Khâu Tiểu Vân đi phòng khách xem TV. Khâu Tiểu Vân móc ra viên kẹo sữa mà chị y tá cho em: “Anh, cái này cho anh, ngọt lắm.”
“Vân Vân thật ngoan.” Khâu Đỉnh Kiệt véo khuôn mặt em, em gái nhỏ “ai ya” hai tiếng, thấy Khâu Đỉnh Kiệt lấy ra hai cây kẹo dâu tây, lại cười rộ lên ha ha.
Một bàn toàn là đồ ăn được bày ra, tất cả đều là những món sở trường của Đường Tê. Ở giữa bàn đặt một bát canh cá chua, canh cá vàng óng ánh, thịt cá trắng mềm, mùi thơm nồng ngào ngạt.
Đường Tê múc một bát canh đưa cho Khâu Đỉnh Kiệt: “Mấy ngày nay vất vả cho Khâu Khâu phải ở nhà một mình rồi, uống canh làm ấm người đi này.”
“Mẹ, con cũng muốn uống.” Khâu Tiểu Vân đưa bát nhỏ của mình cho Đường Tê.
Khâu Đỉnh Kiệt hớp một ngụm nhỏ, là hương vị quen thuộc, đầu lưỡi chua chua. Anh đặt chén xuống tùy ý nói: “Không phải đã nói sẽ làm cá rán cay ạ?”
Đường Tê duỗi tay sờ đầu nhỏ của Khâu Tiểu Vân, lúc cười rộ lên, đuôi mắt bà hiện lên nếp nhăn: “Sức khỏe của Vân Vân không tốt, bác sĩ kiến nghị nên ăn thực phẩm thanh đạm chút.”
“Dạ.” Khâu Đỉnh Kiệt gắp một miếng thịt cá trắng, cúi đầu từ từ ăn, nhất thời trên bàn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm.
*
Lúc ăn cơm, Khâu Đỉnh Kiệt mới nhớ ra hôm nay còn chưa cảm ơn Hoàng Tinh. Nếu không phải cậu xuất hiện đúng lúc, có khi bây giờ mặt anh đã sưng lên rồi.
Click mở giao diện trò chuyện Wechat của hai người, chỉ có một tin nhắn lúc ăn Tết.
Là Hoàng Tinh gửi lời chúc năm mới cho anh, lúc ấy anh không để ý, cho là Hoàng Tinh gửi cho tất cả mọi người nên chỉ qua loa nhắn lại một tin năm mới vui vẻ.
Bây giờ xem lại chắc không phải là nhắn cho nhiều người, bởi vì trên tin nhắn có tên của anh.
Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu, nhớ tới chính sự, bèn soạn tin nhắn gửi qua: [Cảm ơn cậu chuyện buổi chiều ở sân vận động.]
Đối phương chắc là vừa lúc đang xem điện thoại nên trả lời rất nhanh: [?]
Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, có hơi không hiểu được dấu chấm hỏi này là có ý gì, anh nói hẳn là rõ ràng chứ.
Trên khung chat hiển thị đối phương đang nhập....Gần qua một giây, tin nhắn mới được gửi tới.
Eliot.hx: Đây là lần đầu tiên cậu gửi tin nhắn cho tôi.
Eliot.hx: Có hơi sợ.
“......” Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy đối phương bất ngờ quá mức, anh chậm rãi gõ chữ: [Cậu không cần bất ngờ vậy đâu.]
Eliot.hx: À, vậy cậu chỉ định cảm ơn đơn giản thế này thôi sao?
Kipuka.QQ: ......Không thì sao?
Eliot.hx: Ít nhất cũng có chút hành động thể hiện đi chứ.
Kipuka.QQ:.....
Kipuka.QQ: Cậu nói đi, tôi có thể làm được thì sẽ làm.
Đầu kia đáp lại rất nhanh: [Nhất định có thể làm được. Sáng mai cậu mang bữa sáng cho tôi đi, muốn giống như suất cơm của cậu.]
Yêu cầu này rất đơn giản, Khâu Đỉnh Kiệt đồng ý.
Trên bàn cơm phòng khách ở bên kia, Hoàng Tinh ngậm đũa, cười ngây ngô nhìn màn hình.
Ông nội sống hơn nửa đời người, vừa nhìn thấy đã hiểu: “Đang yêu à? Có chuyện gì vui mà cười tươi thế?”
“Vợ cháu nói sáng mai đưa cơm cho cháu.”
“Là người mà cháu yêu thầm kia hả?”
“Đúng ạ, cậu ấy nói sẽ mang bữa sáng cho cháu đó!”
“Cháu giữ lại một chút liêm sỉ đi.”
*
Buổi sáng, Khâu Đỉnh Kiệt làm hết một đề sinh học, tắm xong đi ra thấy Đường Tê đang xem giấy tờ gì đó.
Anh đi qua cầm lấy một tờ, là đơn thuốc của bệnh viện Nhân Dân 1 thành phố Giang Hỗ.
Bên trên tất cả đều là tên thuốc trị liệu liên quan đến khuyết tật miễn dịch của Omega, thuốc kích thích xúc tác tái sinh pheromone Omega, pheromone hoạt tính AB hình α….
Khi nhìn thấy giá thuốc, Khâu Đỉnh Kiệt hơi giật mình.
Hơn tám nghìn một loại, mấy ngày nằm viện liên tiếp, còn chưa nói tới chi phí khác ở bệnh viện.
Bệnh của Tiểu Vân phải dùng đến nhiều tiền như vậy ư?
Trước kia sao anh không để ý đến chuyện này. Nhà anh là gia đình khá giả, tiền lương của Đường Tê và ba cao hơn so với nhà bình thường, anh và em gái chưa bao giờ phải lo đến việc ăn mặc.
Khâu Đỉnh Kiệt buông giấy, nhíu mày hỏi: “Những thứ này bảo hiểm y tế không thể trả ạ?”
“Tất cả đều là thuốc nhập khẩu đặc hiệu, đương nhiên không trả được.” Đường Tê thở dài, cũng phát sầu vì chuyện thuốc men. Từ khi cơ thể Khâu Tiểu Vân xảy ra vấn đề, phí trị liệu không nói, bà còn phải xin nghỉ phép để đi bệnh viện, không còn hi vọng thăng chức.
“Con đừng lo lắng, ba mẹ còn tiền tiết kiệm, điều trị tại nhà cũng tốt, con và Vân Vân cứ lo học là được.”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, một tay xách cặp khoác lên vai phải: “Con đi học đây ạ.”
*
Khi đi qua tiệm bánh mì, Khâu Đỉnh Kiệt mua hai phần bữa sáng giống nhau. Bình thường anh ăn một phần là no, nhưng lại lo không đủ với Hoàng Tinh, nên mua thêm một cái bánh mì.
Mấy ngày nay, Khâu Đỉnh Kiệt cũng từ từ làm quen với việc thi thoảng nghe thấy giọng của Hoàng Tinh vang lên trong đầu mình.
Còn kết luận ra một quy luật nhất định.
Một là anh chỉ đọc được suy nghĩ của Hoàng Tinh, hai là chỉ nghe thấy suy nghĩ của Hoàng Tinh khi có liên quan tới anh.
Mà suy nghĩ trong đầu Hoàng Tinh, phần lớn chưa tính là quá đáng.
Khi anh nằm bò ra bàn, sẽ nghe thấy Hoàng Tinh nói: 《Vợ ngủ thật đáng yêu.》
Khi anh làm bài tập, sẽ nghe thấy Hoàng Tinh nói: 《Tay của vợ mình thật trắng.》
Khi anh duỗi người, sẽ nghe thấy Hoàng Tinh nói: 《Eo vợ mình thật nhỏ.》
Nghe được nhiều, cũng rèn luyện ra, từ lúc đầu không quen đến khi từ từ quen thuộc, cảm thấy cũng không có gì ghê gớm. Chỉ là một người thích một người khác, giấu ở trong lòng một ít tâm tư.
Có đôi khi Khâu Đỉnh Kiệt nghĩ có nên nói rõ với Hoàng Tinh hay không. Tâm tư của anh trước mắt toàn bộ đều đặt trên việc học tập, rất khó để đáp lại tình cảm của cậu. Nhưng Hoàng Tinh không thổ lộ với anh, anh lo nếu mình nói ra trước, không tránh khỏi sẽ làm người ta khó chịu.
Buổi chiều trong tiết vật lý, Nhậm Doanh giải một đề khó liên quan đến điện từ trường. Đây là đề thi vật lý năm trước của thành phố Giang Hỗ, lớp 3 là lớp tự nhiên tốt nhất trường Số 1, cô có ý muốn cho học sinh từ từ tiếp xúc với loại đề mới.
Cô ở trên bục vừa viết vừa giảng, miệng khô lưỡi khô, hỏi học sinh nghe hiểu không, hơn nửa đôi mắt của học sinh đều ngây ngốc.
Loại đề khó như vậy, học sinh cần thời gian tự tiêu hoá kiến thức, không thì không thể hiểu hết được.
Cô liếc mắt nhìn học sinh mình tự hào nhất, lại phát hiện Khâu Đỉnh Kiệt đã nằm ra bàn ngủ rồi.
Chuyện này trước đây chưa từng có.
Ngược lại Hoàng Tinh có tinh thần rất tốt, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, lực chú ý không biết đã đi vào cõi thần tiên nào rồi.
Như là chú ý tới ánh mắt của Nhậm Doanh, Hoàng Tinh đối diện với cô vài giây, thấy cô nhìn chằm chằm Khâu Đỉnh Kiệt, mi thon dài nhìn chăm chú, giữa mày kẹp chặt, giống như có thể kẹp chết ruồi bọ.
“......”
Hoàng Tinh dùng khuỷu tay nhẹ nhàng chọc Khâu Đỉnh Kiệt còn đang ngủ, cậu cố tình nhỏ giọng: “Lớp trưởng, đừng ngủ, Nhậm Doanh đang nhìn cậu kìa.”
Có lẽ Khâu Đỉnh Kiệt chỉ ngủ nông, bị Hoàng Tinh nhắc nhở, rất nhanh đã tỉnh lại. Vừa mới tỉnh ý thức còn mơ hồ, đôi mắt lộ ra hơi nước buồn ngủ, nằm trên bàn lâu, má phải trắng nõn bị ép ra hai vệt hồng hồng.
Giọng cũng mềm mại: “Tan học rồi à?”
Hoàng Tinh sửng sốt, bật cười nói: “Cậu thế này không giống học sinh ngoan đâu, chưa tan học, Nhậm Doanh đang nhìn cậu.”
Đầu Khâu Đỉnh Kiệt còn hơi mơ hồ, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt đầy lửa của Nhậm Doanh, anh chột dạ sờ sờ chóp mũi. Lại hướng mắt nhìn sang bảng đen, cách giải đề anh còn chưa nghe, nhưng anh biết làm, nhưng mà đây là lần đầu tiên ngủ một giấc ngon như vậy ở trong lớp.
Thoáng chốc thẹn thùng dâng lên mặt, khuôn mặt trắng sứ biến thành đỏ hồng. Khâu Đỉnh Kiệt cầm bút gel, làm bộ nghiêm túc nghe giảng. Lại nhìn Nhậm Doanh, hình như đối phương không tức giận lắm, cô dời mắt mang theo tia lửa, bắt đầu nói đến phần mở rộng của đề này.
“Cậu sao vậy? Bị bệnh rồi à?” Hoàng Tinh đưa tay sờ lên trán Khâu Đỉnh Kiệt, nhiệt độ cơ thể Alpha xuyên qua làn da mỏng, truyền đến vô cùng rõ ràng.
“Cũng không sốt, rất bình thường. Hôm qua nhìn cậu cũng thế này, trong tiết Hoá suýt chút nữa là ngủ.” Hoàng Tinh nói.
Khi cánh tay trên trán rút lại, Khâu Đỉnh Kiệt lại mơ hồ ngửi được mùi gì đó, nhàn nhạt, hoà lẫn trong không khí. Vị bạc hà đắng ngắt xen mùi bạch tùng thanh lãnh, trước là vị đắng, sau đó dần dần biến thành ấm, tựa hồ hơi ngọt giống vị cỏ cây.
Khâu Đỉnh Kiệt chắc chắn là toả ra từ tay Hoàng Tinh.
Anh đơ ra hai giây, mím môi hỏi: “Cái đó....., Hoàng Tinh …”
Nghe thấy Khâu Đỉnh Kiệt nghiêm túc gọi tên mình, khoé miệng Hoàng Tinh cong lên: “Ừ?”
“Pheromone của cậu là mùi gì vậy?”
Yên lặng, yên lặng thật lâu.
Hoàng Tinh bình tĩnh nhìn đôi mắt Khâu Đỉnh Kiệt, đôi mày anh hẹp dài, khi đuôi mắt giương lên sẽ có chút lười nhác vô tâm.
Sau đó Khâu Đỉnh Kiệt liền nghe thấy lời nói trong đầu Hoàng Tinh ——
《Vợ mình đang hỏi mình pheromone của mình có mùi gì.》
《Cậu ấy không biết pheromone là chuyện riêng tư sao?》
《Vì sao lại hỏi chuyện này? Chẳng lẽ có hứng thú với mình?》
《Mình hiểu rồi, Beta không ngửi được mùi pheromone, chắc là cậu ấy tò mò, không thì mai mình dùng nước hoa có vị giống để cậu ấy ngửi được nhỉ?》
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cậu giống như nhìn kẻ ngốc, vì sao một Alpha lại nghĩ nhiều như thế?
Lúc Hoàng Tinh chuẩn bị nói, Khâu Đỉnh Kiệt mở miệng: “Dừng, coi như tôi chưa hỏi gì đi.”
Hoàng Tinh đau buồn vì mất cơ hội thể hiện: “.......”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co