Truyen3h.Co

Ai Sẽ Bên Em

chương 3. Mạc Vĩnh Kỳ.

jurer_alice

Bạch Như Giang kệ nệ kéo vali rời khỏi biệt thự Cố gia mà không hề quay lại lần nào, cũng không nói với Cố Thiếu Dật một câu nào, và cũng sẽ chẳng có ý định quay trở lại đây một lần nữa.

Nếu là một Bạch Như Giang ngu ngốc của trước kia, chắc chắn cô sẽ coi đây là một trò đùa, một trò đặt cược xem liệu nếu cô cứ im lặng mà rời đi như thế thì liệu Cố Thiếu Dật có bỏ ra chút thời gian để đi tìm cô không? Câu trả lời hiển nhiên là không. Bởi khi ấy cô phát hiện rằng nếu như Bạch Như Giang mà rời đi thì sẽ tạo cơ hội cho Cố Thiếu Dật và Bạch Phương Tuyết gia tăng tình cảm. Mà cô thì không muốn xảy ra chút nào cho nên mặt dày quay trở lại căn biệt thự kia.

Bất quá hiện tại đã khác. Bạch Như Giang đã không còn là cô của những năm tháng ngu muội kia nữa. Những đau đớn, tủi nhục mà cô phải chịu đựng ở kiếp trước đã khiến cô thay đổi hoàn toàn, trở nên trưởng thành hơn, suy nghĩ chín chắn hơn, trầm mặc và nói ít hơn trước kia nhiều lắm.

Trước kia Bạch Như Giang đúng chuẩn một mụ phù thủy ác độc, mưu mô xảo quyệt của thời hiện đại không ngừng tìm cách ngăn cản chuyện tình của công chúa Bạch Phương Tuyết kiêu sa với những chàng hoàng tử cao quý. Cô chanh chua, kiêu ngạo, õng ẽo, đanh đá, mở mồm ra là mắng mỏ, xúc phạm, chửi rủa người khác vì vậy gây thù chuốc oán với người ta không ít. Thật may gặp được Mạc Hiểu Thanh tốt bụng, mới chịu đựng được một người như cô. Nếu không Bạch Như Giang sẽ phải chịu cô độc trong suốt những năm cấp 3 tươi đẹp đó mất. 

Từ tận sâu thẳm trong trái tim, cô thành thật cảm ơn và hy vọng sau này Hiểu Thanh cùng toàn thể lớn nhỏ trong Mạc gia sẽ hạnh phúc. Bạch Như Giang sẽ tìm mọi cách để điều ước này trở thành sự thật, kể cả phải hi sinh hạnh phúc của cả chính cô đi chăng nữa, Bạch Như Giang cũng cam tâm tình nguyện. Hãy coi như đó là, sự bù đắp cho những lỗi lầm ở kiếp trước của cô đi.

- Tiểu Giang?

Trong lúc Bạch Như Giang đang ngẩn người tại bến xe buýt cách biệt thự Cố gia không xa, thì một giọng nam quen thuộc vang lên. Một bàn tay mang theo độ ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai cô, và hành động ấy của người con trai kia đã khiến Bạch Như Giang giật mình, vội vàng quay đầu sang nhìn với ánh mắt mang theo sự đề phòng cao độ. Nhưng khi thấy rõ dung mạo của người nam nhân kia, cô liền ngay lập tức bỏ đi sự đề phòng ấy mà thay vào đó là một nụ cười vui vẻ vô cùng.

- Anh Vĩnh Kỳ, đã lâu không gặp. Sao anh lại ở đây vậy?

Người nam nhân kia là Mạc Vĩnh Kỳ, anh trai của Mạc Hiểu Thanh, là một trong số ít những con người đối xử tốt với Bạch Như Giang ở kiếp trước. Vậy mà con người tốt đẹp ấy chưa kịp được hưởng hạnh phúc thì đã bị lỗi lầm ngu ngốc của cô làm liên lụy, cuối cùng phải ở trong tù đến cuối đời.

- Thanh Thanh kêu anh tới đón em. Con bé hiện tại cùng mẹ anh đi mua sắm mất tiêu rồi. Thanh Thanh nhờ anh chuyển hộ lời xin lỗi đến em, con bé hứa sẽ mời em đi ăn tạ lỗi sau. - Mạc Vĩnh Kỳ ôn nhu đáp lại.

- Hẳn nào vừa nãy đột nhiên nhắn tin xin lỗi em, em còn không hiểu gì hết. Hóa ra là nó không tới mà bảo anh tới hả? Thật đúng là không có trách nhiệm gì hết mà!- Cô vờ than vãn.

- Đúng vậy! Nó đúng là không có trách nhiệm gì hết, về nhà em cứ hung hăng phạt nó cho anh. Anh ủng hộ em hai chân hai tay luôn. - Vĩnh Kỳ vui vẻ bảo.

- Hừ! Nhất định không thể tha thứ được! Phải cho con nhỏ đó biết tay! - Hùa theo trò đùa đó của anh, Bạch Như Giang hùng hùng hổ hổ bảo. Một bộ dạng hệt như dân đòi nợ thuê trông thập phần đáng sợ vô tình dọa mấy đứa trẻ đi ngang qua òa khóc. và hậu quả là cô bị người ta mắng té tát, xấu hổ vô cùng. Còn Mạc Vĩnh Kỳ ở bên cạnh thì nhịn cười trông đến khổ sở.

Aida, xấu hổ quá đi mấy. Ôi chúa ơi hình tượng của tôi ╥﹏╥

Bạch Như Giang thấy vậy liền khóc không ra nước mắt. Cô của giây phút hiện tại chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống cho bớt xấu hổ mà thôi. Đúng là một phút lỡ lời cả đời bốc shit mà.

- Được rồi. Đưa vali đây anh cầm hộ cho, chúng ta về nhà thôi. - Nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của cô, Mạc Vĩnh Kỳ không nhịn được mà cười nhẹ. Anh vươn tay xách lấy chiếc vali của cô lên, tay còn lại thì kéo cô ra xe, rất ga lăng mà mở cửa giúp cô ngồi vào ghế phó lái.

- Về nhà? Nhanh như vậy mà anh đã tìm xong nhà giúp em rồi hay sao? - Bạch Như Giang ngơ ngác hỏi.

- Đâu đó đâu! Nhà đó hồi nhỏ em cũng thường xuyên ghé qua mà, nhà của chúng ta ấy. - Mạc Vĩnh Kỳ vừa lái xe, vừa dịu dàng đáp trả lại câu hỏi của cô.

Nhà của chúng ta? Hồi nhỏ?

Bạch Như Giang suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ được nơi mà Vĩnh Kỳ nhắc tới là nơi nào. Ở bên cạnh anh vẫn thản  nhiên lái xe, không hề lên tiếng gợi ý cho cô một chút gì đó về đáp án ấy, nhưng khóe môi vẫn không ngừng câu lên, đầy ẩn ý.

- Nghĩ ra chưa cô ngốc? - Mạc Vĩnh Kỳ khẽ liếc sang Bạch Như Giang thấy được vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi trên gương mặt ấy mà cảm thấy buồn cười vô cùng. Không nhịn được, anh hỏi một câu như thế.

-  Không có. Em đã nghĩ lâu thật lâu mà vẫn chẳng nghĩ ra đó là nơi nào cả. Là căn nhà nhỏ cạnh cô nhi viện Ánh Sao hả? Không đúng! Hay là căn hộ tại chung cư An Nam? Chắc không phải đâu nhỉ? Tóm lại em nghĩ hoài không ra. - Cô bĩu môi đáp lại.

- Đúng là đồ ngốc mà, còn một nơi mà em đến rất nhiều lần, rất quen thuộc mà còn chưa kể đó. - Anh lắc đầu cười, cho cô thêm một gợi ý nữa.

- Hừm... Để coi... A! Ý anh là biệt thự Mạc gia sao? - Cô ngẫm nghĩ lại một lần nữa, cuối cùng kích động ồ lên.

- Bingo! Cuối cùng cũng đoán trúng rồi. Tiểu Giang nhà ta thật giỏi. Hôm qua Thanh Thanh nhờ anh giúp em tìm nhà, mẹ anh tình cờ nghe thấy liền bảo anh đưa em về đó sống chung để tiện chăm sóc nhau luôn đó.- Mạc Vĩnh Kỳ vui  vẻ đáp lại.

Nghe anh nói vậy trong lòng Bạch Như Giang vừa vui lại vừa buồn. Cô vui vì người họ Mạc vẫn đối xử với cô tốt như vậy. Ngẫm lại những rắc rối mà cô đem lại cho họ, Như Giang lại cảm thấy buồn phiền cùng áy náy vô cùng.

- Sao vậy? Em ốm sao? Thấy đau ở đâu hả, có cần tới bác sĩ không? - Mạc Vĩnh Kỳ thấy sắc mặt rối rắm của cô liền lo lắng hỏi.

- À.. không, em ổn. Chỉ là em đang nghĩ lát nữa sẽ ăn gì thôi anh. - Bạch Như Giang ngượng ngùng gãi đầu, đáp một câu qua loa như thế.

- Mẹ anh đã dặn dì Trương làm những món em thích nhất rồi đó, lát nữa phải ăn nhiều một chút, dạo này trông em gầy quá. - Vĩnh Kỳ nghe thấy thế thì cảm thấy buồn cười vô cùng, ánh mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu lại càng thêm ôn nhu, càng thêm dịu dàng. Chỉ tiếc là một chút Bạch Như Giang cũng không nhìn ra được điều đó.

-Đúng là mẹ Mạc với dì Trương thương em nhất. Em hứa lần này sẽ ăn tới bể bụng thì mới thôi. - Bạch Như Giang nắm chặt bàn tay thể hiện rõ quyết tâm của mình.

Hành động này lại một lần nữa chọc Mạc Vĩnh Kỳ cười đến vui vẻ. Anh cảm thấy thật may mắn vì cô vẫn còn giữ được sự vui tươi, hồn nhiên sau những điều tồi tệ đã, đang và sẽ xảy ra ấy. Những gì mà Bạch Như Giang phải trải qua Mạc Vĩnh Kỳ biết rất rõ, anh cũng vì thế mà đau lòng rất nhiều lần. Đã không ít lần muốn khuyên nhủ cô buông bỏ, muốn khuyên cô nên quay lại phía sau nhìn anh một chút nhưng Vĩnh Kỳ lại không hề có can đảm để làm điều ấy. Bởi anh sợ, nếu như anh nói ra điều ấy thì mối quan hệ giữa hai người sẽ xấu đi và Như Giang sẽ trốn tránh anh mất. 

Do đó mà anh luôn im lặng, luôn lẳng lặng  ở phía sau mà quan tâm, chăm sóc, bảo vệ cho cô, tuy rằng Bạch Như Giang không hề hay biết gì cả. Mạc Vĩnh Kỳ hi vọng rằng, những điều đó có hể giúp cho cô cảm thấy an tâm, cảm thấy vui vẻ. Cho dù sau này khi nào Bạch Như Giang có bất ngờ quay đầu lại và phát hiện ra luôn có một người yêu thương cô rất nhiều thì Mạc Vẫn Kỳ vẫn có thể chìa tay ra và nói.

Ừ! Anh ở đây!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co