Part 3
CHƯƠNG 3
Tình hình Gaipa thực ra không tệ như Alan nghĩ.
Leng chỉ nói quá lên để xem anh sẽ lo lắng như thế nào khi nghe tin Gaipa ốm nặng.
Gaipa thậm chí còn đi tắm, chuẩn bị để nghỉ ngơi. Chiều qua cậu không kịp tắm vì quá mệt, thuốc Leng mua làm cậu ngủ như chết. Đó là lý do tại sao cậu không thể trả lời tin nhắn của Alan.
"Nếu anh cần mua thịt gà, tôi có thể giúp anh đặt mua của bạn tôi ở chợ, cùng giá, cùng chất lượng luôn."
Gaipa sau đó ngồi xuống trước mặt Alan, người này đang nhìn cậu không chớp mắt với một ly trà nóng vừa được Gaipa đưa cho.
"Anh Alan?"
"Khab?"
"Anh cần mua thịt gà đúng không?" Gaipa hỏi lại một lần nữa, hơi bối rối vì Alan dường như đang mơ màng.
"Không cần đâu. Ý tôi là, chị gái tôi chỉ muốn mua thịt gà từ cửa hàng của anh thôi, anh Gaipa."
Alan sau đó hớp một ngụm trà, nhưng lại làm nhòe cổ áo sơ mi một chút. Có thể là do anh xao lãng khi nhìn thấy Gaipa xõa tóc ướt, hoặc vì trà vẫn còn nóng và Alan quên thổi trước.
Gaipa, không để ý đến sự quyến rũ của mình, trông có vẻ lo lắng khi cậu nhanh chóng cố lau sạch trà bị đổ trên cổ áo sơ mi của Alan, khiến anh càng bối rối hơn.
"Nóng lắm phải không?"
"Một chút thôi, không sao đâu."
"Mặc tạm áo của tôi nha? Không giặt ngay sẽ để lại vết đấy."
Sau đó Alan sờ vào cổ áo sơ mi, trong lòng có chút lo lắng vì đây cũng là chiếc áo anh thường mặc đi làm.
Gaipa lại dỗ dành, khiến Alan lo rằng anh càng suy nghĩ lâu thì vết bẩn sẽ thấm vào càng nhanh.
--------
Gaipa giúp giặt sạch áo của Alan trước.
Cả hai hiện đang ở trong phòng của Gaipa, Alan đang cởi trần, thu dọn đồ đạc trong phòng trong khi Gaipa đang bận tìm một chiếc áo phù hợp cho anh.
"Cái này thì sao?"
Alan quay lại, tiến lại gần Gaipa đang đứng cạnh tủ quần áo.
Thân hình của Alan mảnh khảnh nhưng cao lớn.
Hơi gầy nhưng cũng có thân hình lực lưỡng, đó là những gì Gaipa tự nhận xét trong đầu.
"Còn cái này?" Gaipa hỏi, ướm chiếc áo phông của mình lên cơ thể Alan để đo.
"Không sao đâu, tôi nghĩ chúng ta có cùng size áo."
Alan nhận chiếc áo, Gaipa đột nhiên hơi lo lắng nhìn chằm chằm mọi hướng như thể cậu là một người xa lạ trong chính căn phòng của mình.
Sau khi mặc áo vào, Alan quay lại nhìn Gaipa. Bệnh của cậu ấy thực sự không tệ đến thế hay cậu ấy đang cố gắng kiềm chế?
Từ những gì anh ấy nhìn thấy thì Gaipa trông khá khỏe mạnh.
"Anh thật sự cảm thấy không sao chứ?"
Gaipa gật đầu. "Tôi chưa bao giờ ốm quá một ngày. Cũng chỉ là phát sốt thôi, chắc là do ngày hôm qua bị mệt?"
Alan gật đầu, anh thấy Gaipa hôm qua nắng nóng rất mệt mỏi.
"Hôm nay anh chỉ ở nhà thôi sao?"
Một lần nữa, Gaipa gật đầu.
"Còn anh?"
"Tôi có thể bầu bạn với anh được không? Tôi đã chờ anh nghe điện thoại cả đêm luôn đó."
Im lặng, Gaipa càng lúc càng lo lắng.
Sau đó, anh lại gật đầu.
"Chắc chắn," anh nói.
-------------------
"Này, Leng."
Leng chỉ giơ tay khi Jim chào cậu ta.
Leng đã thay quần áo xong, chuẩn bị đến nơi anh và Li Ming cùng làm việc. Ngay sau khi giúp ở cửa hàng gà của Gaipa, anh đã sẵn sàng và đến quán của Jim để ăn sáng.
"Gaipa thế nào?" Jim hỏi sau khi đặt đơn hàng lên bàn của Leng.
"Như thường lệ, nó khỏe lại sau một đêm ngủ ấy mà. Gaipa chỉ mệt mỏi, rất bướng bỉnh."
Jim gật đầu đồng ý. Gaipa không cần phải vất vả như vậy, ngồi yên một chỗ vẫn kiếm được tiền.
Mọi người cũng ngạc nhiên rằng Gaipa đã trở nên hòa nhập với công việc của mẹ mình.
"Bây giờ cậu ấy ở nhà một mình, phải không?" Jim lo lắng hỏi.
"Tất nhiên là không," Leng trả lời với một nụ cười trêu chọc trên mặt . "Nó đang ở với anh trai ngân hàng của nó đấy."
"Anh trai ngân hàng? Anh Alan?"
Leng gật đầu. "Tôi đưa ảnh tới đó."
Rồi Wen đi lại chỗ hai người. Giống như Leng, anh ấy cũng chuẩn bị đi làm.
"Sao mày đưa người tới được vậy?" Wen hỏi, đứng cạnh Jim.
"Ảnh đến chợ để mua thịt gà, nhưng hết hàng rồi. Vì vậy, tôi đưa ảnh đến nhà Gaipa, tôi nói với ảnh là Gaipa bị bệnh không dậy nổi."
"Bây giờ có lẽ anh ấy đang bối rối vì Gaipa trông vẫn khỏe mạnh," Jim nói.
"Tôi sẽ đưa cho họ một ít cơm gà để ăn sáng," Jim nói tiếp, quay sang Wen như thể xin phép.
"Được, đi đi, có Li Ming ở đây." Wen chỉ qua cháu trai của Jim còn đang bận trò chuyện với Heart.
-----------------
Jim đi bộ đến nhà Gaipa, mang theo một chiếc túi nhựa đựng bữa sáng và thuốc. Jim bước vào nhà Gaipa sau khi nhìn thấy một chiếc ô tô mà anh nhận ra là của Alan đang đậu trong sân nhà con trai bà Hong.
"Anh Jim?"
Jim để ý đến chiếc áo mà Alan đang mặc, chiếc áo này rất quen vì Gaipa thường mặc nó.
Cảm thấy bị chú ý, Alan nhanh chóng giải thích về sự cố bị đổ trà, sau đó lịch sự hỏi Jim đến gặp Gaipa phải không?
Cậu ấy đang ở trong bếp, pha cà phê. Alan vừa phát hiện ra rằng Gaipa là một người sành cà phê.
"Chú Jim, Leng nói với tôi rằng chú sắp phải đi công chuyện mà." Gaipa bước ra khỏi bếp với hai tách cà phê trên tay.
"Tôi thấy lo nên ghé qua đây trước," Jim nói và đưa cho Gaipa cơm mà anh mang đến.
"Tôi định kêu Li Ming và Heart đến đây học và bầu bạn với cậu, nhưng có vẻ như cậu có bạn rồi." Jim tiếp tục và mỉm cười với Alan.
Alan mỉm cười đáp lại và gật đầu, anh cũng định ở lại đây cùng Gaipa.
Cảm thấy khó xử, Alan liền nói với Jim về hồ sơ vay tiền của anh đã được phê duyệt và ngân hàng sẽ gọi cho anh vào ngày mai.
"Thật sao? Khoảng mấy giờ vậy?"
"Khoảng từ chín giờ sáng cho đến hết giờ trưa. Nếu không, người ta sẽ gọi sau giờ nghỉ trưa. Ngân hàng thường rất bận vào các ngày thứ Hai, vì vậy anh kiên nhẫn chờ nhé."
<còn tiếp>
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co