Truyen3h.Co

[ALL CHAENG] - DỤC

47

Jenshin__b161


Chiều cao hơn kém, sức lực chênh lệch đến rõ ràng. Chaeyoung bị cánh tay rắn chắc của người phụ nữ túm lấy, thô bạo ném lên bàn, cả người không thể động đậy, trước mắt lại tối đen như mực, căn bản không thể kẻ đang khống chế mình là ai.

Trong tiềm thức mơ hồ, Chaeyoung lâm vào khủng hoảng cực độ, cố hết sức muốn vùng vẫy nhưng bóng tối vô hạn cứ như sắp nuốt chửng nàng, khiến từ tinh thần cho đến thể xác thiếu nữ đều phải kiệt quệ.

Bên tai thi thoảng vẫn truyền đến thanh âm khàn khàn, pha lẫn dữ tợn điên cuồng.

"Là ai?"

"Ai đã chơi cô?"

"Là ả đó sao?"

Chaeyoung mở miệng phát ra âm thanh vô nghĩa. Như một thói quen,người kia đưa tay chặn cánh môi hồng nhuận kia, cơ thể cường tráng lại áp chặt hơn một chút. Chaeyoung bị đè nặng không thể không thở dốc, trọng lượng của người phụ nữ này không hề nhẹ, cảm giác so với bóng đè còn đáng sợ hơn gấp mấy lần.

Người phụ nữ kia bỗng cười khẽ, tiếng cười không hề lớn nhưng cũng muốn làm đại não Chaeyoung cảm thấy chấn động, tại ù đi như âm thanh tivi nhiễu sóng.

"Chaeyoung. Cô đối với học sinh của mình cũng có thể động dục... có phải hằng ngày đều vểnh mông lên cầu nó chơi nát cái lỗ nhỏ dâm đãng này của cô thế này phải không?"

Lời nói thô tục bất kham khiến từ trong tiềm thức của thiếu nữ sinh ra bày xích mãnh liệt.

Là ai?

Tại sao những điều mà cô ta đang nói một chút nàng cũng không hiểu?

Nhưng có điều cảm giác này thật quen thuộc...

Dường như chính bản thân nàng đã từng trải qua rồi vậy.

Gương mặt mờ ảo trong bóng đêm cuối cùng cũng hiện rõ, Chaeyoung ngoại trừ có thể mở mắt ra, tay chân vô lực mặc cho người đang ở phía trên nàng tác quái.

Đó là một người rất cao, nửa gương mặt vô cùng tuấn mỹ sáng sủa... nửa còn lại thì thịt bị nướng chín, tơ thịt bị bong ra, thậm chí còn vì hành động cười thành tiếng của cô ta mà rơi xuống không ít.

Chaeyoung sợ đến run người, đại não muốn hỏng mất, nàng muốn hét lên cầu cứu nhưng lại bị bàn tay to lớn kia giữ chặt khớp hàm, ép mở miệng...

Người phụ nữ kia dùng tay đỡ phân thân xấu xí thô to của mình nhẹ nhàng chạm vào cánh môi mềm mại.

Kế đến, cô cười gằn một tiếng rồi nhét hạ thân cực đại trướng xanh kia vào miệng nhỏ, một chân chống mặt bàn, điên cuồng đong đưa eo.

Chaeyoung bị bóp chặt gáy, ép ngửa đầu đón nhận thứ kinh khủng kia không ngừng ra vào miệng mình, vì quá lớn lên thiếu nữ vẫn vô pháp thừa nhận, người phụ nữ lại không lưu tình, chọc côn thịt vào cuống họng với thế trời giáng, cô nhếch khoé miệng nhìn bộ dạng vì thiếu không khí mà trở nên tái xám của thiếu nữ.

Nước bọt không ngừng trào ra, nhiễm ướt phân thân đen tráng, theo nhãn lực tinh tường của cô có thể thấy vài tia máu tươi dính trên côn thịt của mình.

Chaeyoung bị chọc đến cuống họng đều phải nát. Đến khi tưởng chừng như sắp mất mạng, người phụ nữ lại bất ngờ dừng lại, vẻ mặt vặn vẹo một chút, thở dốc một hơi rồi kéo thứ đáng sợ kia trở về.

Một đạo tinh dịch trắng đục nhễu lên vùng cổ trắng nõn của thiếu nữ khiến người ta không thể không nghĩ ngợi xâu xa.

Chaeyoung thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, khoé miệng chậm rãi trào ra một chút dịch trắng.

Cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc này khiến nàng sắp hỏng mất.

Người phụ nữ đáng sợ kia vốn không có ý buông tha nàng, nhìn bộ dạng sắp đứt hơi của thiếu nữ lại sinh ra kích thích bạo ngược đang ẩn nấp trong mạch máu, lồng ngực của cô cũng bắt đầu đập loạn, phân thân theo nháy mắt lại cương cứng, dựng thẳng dài quá bụng, thi thoảng lại còn giật giật theo bản năng.

Chaeyoung kinh khủng muốn né tránh lại bị cô nắm lấy hai chân dang rộng, một tay tham lam vén quần lót của nàng sang một bên, sau đó lại dùng vật hung hăng kia cọ cọ miệng huyệt nóng hầm hập.

Thiếu nữ một mặt đầy nước mắt, ánh mắt tuyệt vọng nhìn người phụ nữ như sơn dương cầu xin đồ tể hung ác lần cuối.

Cô như không để ý, nhưng bất chợt lại nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng, môi mỏng khẽ nhếch lên.

"Có thể kêu cứu nha. Thế nào? Hét lên rằng có người đang muốn cưỡng dâm cô, muốn bắn tinh dịch vào bên trong cái động này của cô."

"Cô không dám có phải không?"

Người phụ nữ cười nhẹ, đưa tay gạt mấy cọng tóc dài quá trán của thiếu nữ sang một bên, ngữ khí thả chậm.

"Bị chơi đúng là thật mất mặt... Thế nên... tiểu Chaeng, cứ như thế này là tốt nhất."

Chaeyoung không kịp ngẩn người đã bị hành động tàn khốc tiếp theo của cô đánh tỉnh, thứ to lớn kia nhân lúc nàng không chú ý đã mạnh mẽ thúc vào bên trong, quy đầu cực đại tựa như muốn xé rách huyệt non nớt.

Thiếu nữ bị cô ép phải mở mắt chăm chăm thứ đồ thô bỉ kia từng chút từng chút chôn sâu vào bên trong mình, thậm chí tiếng tinh hoàn no đủ va đập bên cánh mông còn vang lên mồn một.

Người phụ nữ càng làm càng điên cuồng, hận không thể nhét vào cả căn, chỉ có điều kích cỡ đôi bên không tương xứng, cô vừa ghì chặt eo thiếu nữ đâm sâu vào một chút lại bị miệng huyệt vì "bội thực" mà nhả ra.

Cảm giác nửa giây trước là thiên đường, nửa giây sau là địa ngục khiến cô hận không thể xé nát Chaeyoung ra tức thì.

Thiếu nữ đau đến quằn quại lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể há miệng tham lam hớp lấy một chút không khí bù lại cơn đau như xé nội tạng đang dày vò.

Trên bụng non trắng trẻo có thể thấy một khối dị vật không ngừng nhấp nhô, người phụ nữ thở dốc ồ ồ, eo tráng kiện lại tăng thêm tần suất đưa đẩy, nếu cô không đưa tay giữ lại Chaeyoung thì chắc có lẽ nàng đã bị đâm bay rớt xuống đất.

Thiếu nữ hoàn toàn bị áp đảo, hai chân điên cuồng đung đưa theo vòng eo tráng kiện của cô, không còn cách nào khác chỉ có thể đưa bàn tay run rẩy xuống phía dưới hạ thân của mình đang bị kẻ khác thô lỗ xâm phạm... muốn lấy ra vật tráng kiện hung hãn kia. Có điều, động tác của cô vừa nhanh lại vừa mãnh khiến nàng không như nguyện, ngón tay trắng mịn như có như không chạm vào phần gốc rễ còn dư lại bên ngoài kích thích hai quả cầu căng tròn kia nảy lên mấy cái.

Hạ thể cứng như sắt tựa như máy khoan, không ngừng đâm sâu vào huyệt nhi nhỏ hồng, bọt dịch trào ra từ cửa huyệt lại chảy xuống cánh mông trắng nõn theo động tác cô nhấc nửa người dưới của thiếu nữ lên tiếp tục xỏ xuyên.

Chaeyoung thống khổ che mắt, khống chế chính bản thân không được sụp đổ, dặn dò lòng mình không được nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp gì đang diễn ra.

Môi mím chặt, đè nén tiếng thét đau đớn sâu trong tiềm thức, cuối cùng lại bị phần đỉnh hung ác của người phụ nữ thọc xuyên đến cửa tử cung, há miệng khóc thành tiếng.

Đau quá.

Đau đến muốn chết đi ngay lập tức.

Như đến cực hạn, động tác người phụ nữ ngày càng hung ác, thọc sâu đến Chaeyoung bị một trận nhộn nhạo ở dạ dày làm nôn khan.

Nhưng căn bản nàng không nôn ra được gì ngoài chút nước bọt và dịch trắng đục tanh hôi.

Hạ thể tương liên, cơ bắp trên người gã trở nên căng cứng, phân thân thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt bụng ngày càng phình trướng... Cuối cùng ả rên lên một tiếng rồi đổ ập cả cơ thể cao lớn lên người thiếu nữ, thích thú tận hưởng cao trào của trận làm tình từ đầu đến chí cuối được cưỡng bách mang lại.

Ánh mắt thiếu nữ tan rã, gương mặt của người phụ nữ trở nên mơ hồ...

Cuối cùng cũng không còn thấy nữa.
...

Như một cuốn phim tua nhanh, Chaeyoung thấy "bản thân mình" bị nhốt trong một căn phòng tối tăm, nàng sững người nhìn một phiên bản khác của mình bị một người phụ nữ xinh đẹp, cao lớn khống chế, nhìn cô nắm chặt lấy dây xích cổ, ép "nàng" vừa vểnh mông lên cho cô tiến vào, vừa tranh thủ cô nới lỏng lực tay mà hít sâu vài ngụm không khí, rồi lại tiếp tục bị siết cổ đến nghẹt thở, mặt mày đỏ bừng.

Có khi lại bị cô ôm đến ban công, ép nàng bày ra nhiều tư thế khuất nhục để cô xỏ xuyên, Chaeyoung cứng đờ nhìn "bản thân mình" ngày càng trở nên ngu dại, thậm chí còn trở thành một cái xác không hồn, theo thói quen sẽ bò đến bên chân của ả, dùng miệng kéo khoá quần, ngoan ngoãn nuốt nhả cự căn đen sẫm đang dựng thẳng kia.

Thiếu nữ tựa hồ hỏng mất, đồng tử giãn to.
Người kia... là nàng sao?

"Chaeyoung" kia không ngừng trườn về phía trước, lại chưa được  bao nhiêu đã bị bàn tay to lớn của người phụ nư túm về, bắt mở rộng hai đùi, ngưng một khắc, con ngươi đen láy của thiếu nữ mở to, đáy mắt tràn đầy kinh sợ cùng đau đớn.

Chaeyoung đờ người nhìn thiếu nữ bị người thô lỗ ấn dưới thân, hạ thể bé nhỏ như bị xé nát, tiếp nhận thứ kinh người không ngừng thúc vào.

Thống khổ gào khóc.

Thô tục lăng nhục.

Khó có thể tưởng tượng được thiếu nữ này đã trải qua những việc kinh khủng gì.

Ngón tay Chaeyoung hơi run lên, chân lại theo bản năng tiến về nơi thiếu nữ đang hứng chịu trận hành xác thống khổ.

Nàng lao về phía trước muốn tách hai người ra lại phát hiện bản thân lại vô pháp tác động đến bọn họ, nàng như hỏng mất... điên cuồng đập phá tấm chắn vô hình...

Bên kia, "Chaeyoung" kia đã bị người phụ nữ tuấn mỹ có nụ cười đáng sợ kia cưỡng gian mấy lần, hơi thở thoi thóp, nếu không nhìn thấy lồng ngực gầy yếu phập phồng với biên độ nhỏ... ắt hẳn ai cũng sẽ nghĩ rằng người này đã chết.

Người kia căn bản không có ý dừng lại, cô lật người thiếu nữ tiếp tục tham nhập phía trước, mặc kệ nàng đã lâm vào hôn mê, phía dưới sưng đỏ không chịu nổi.

Tiếng thở dốc thô bạo cuối cùng cũng dừng lại.

Người phụ nữ động động hạ thân lui ra, từ từ biến mất trong màn đêm. Chỉ còn lại "Chaeyoung" bất động nằm dưới đất, hai chân bày ra tư thế khuất nhục, giữa hai chân thỉnh thoảng vẫn còn ra chất dịch khả nghi.

Hai mắt khép hờ đã mất đi tiêu cự, vô thức đối diện với nàng.

Hình ảnh kinh khủng này không ngừng khắc sâu vào trong tâm trí của nàng, khung cảnh xung quanh cũng dần trở nên mơ hồ, thiếu nữ có gương mặt giống nàng cũng hoá thành tro bụi mà tan biến.
...

"Bảo bối?"

"Bảo bối?"

"Bảo bối. Lại đây nào."

Chaeyoung ngẩn người, như không nghe thấy tiếng gọi của người phụ nữ, mở tròn mắt nhìn bàn tay nhỏ nhắn của mình.

Đây là rõ ràng là một đôi tay của trẻ con.
Gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ trở nên hiền dịu, chỉ là mồ hôi bám trên gương mặt của cô ta khiến cô ta trông có vẻ chật vật.

Cô ta vừa dựa vào thành bồn cầu, nôn khan xong lại hướng về phía nàng tha thiết gọi.

Không đợi Chaeyoung đáp trả, người phụ nữ đã đưa tay ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng thầm thì.

"Bảo bối... con không bao giờ bỏ rơi ta phải không?"

Chaeyoung im lặng, người phụ nữ này đối với nàng rất xa lạ nhưng mang lại cảm giác rất quen thuộc.

Chính là loại cảm giác khiến người ta rất khó chịu.

Đáy mắt người phụ nữ từ hiền lành chuyển sang u ám, cuối cùng chỉ còn đọng lại một chút điên cuồng.

Chaeyoung bị ả ôm vào trong lòng, nhẹ giọng lẩm bẩm như hạ ma chú lên người thiếu nữ.

"Chaeyoung ngoan như vậy, sẽ không nói dối ma sơ đâu phải không?"

"Phải rồi, Chaeyoung sẽ không dám phản bội lại ma sơ đâu."

"Vì con yêu ta nhất mà..."

Yêu sao?

Chaeyoung mơ hồ trầm mặc.

Người phụ nữ này nói gì nàng hoàn toàn không hiểu. Thế nhưng không hiểu sao... cơ thể nhỏ bé của thiếu nữ không ngừng run lên, nước mắt chảy ra một cách vô thức.

Nước.

Nước tràn vào khoang miệng, ngập quá mũi. Chaeyoung phát hiện bản thân đang chìm trong nước, dù có cố gắng trồi lên như thế nào đều bị một bàn tay phía trên chực chờ ấn xuống nước trở lại.

Người phía trên rất hung ác, căn bản không muốn chừa đường sống cho nàng, dùng cả hai tay dìm mạnh đứa nhỏ xuống đáy thùng.

Phổi lạnh buốt, nàng cố gắng quẫy đạp tay chân vẫn không thành công, cuối cùng hoàn toàn mất đi ý thức..

"Chết đi! Đồ ghê tởm."

...
"Chaeyoung!"

""Tiểu Chaeng."

Jisoo vội vã xốc chăn qua một bên, hoảng hốt sờ sờ gương mặt thanh tú của thiếu nữ trở nên trắng bệch.

Thấy tình hình không ổn, cô nhíu mày lấy máy trợ thở đeo vào cho Chaeyoung, đưa tay nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.

"Chaeyoung, em nghe chị nói gì không?".

Jisoo không ngừng gọi lớn tên nàng, Chaeyoung hô hấp thực gấp gáp, hai mắt vẫn còn vẻ kinh hoàng, rõ ràng vẫn còn trong dư âm giấc mơ kinh khủng kia, ngay cả khi nhìn Jisoo vẫn còn thấy khiếp sợ.

Vừa lúc đó, Jennie từ phòng bên cạnh vội vã đẩy cửa bước vào, đưa tay bật sáng đèn, nhìn thấy một màn như vậy không khỏi sợ hãi.

"Em ấy sao lại như vậy?"

Jisoo ôm Chaeyoung  ngồi dậy, đưa mắt nhìn cô.

"Giúp tôi kiểm tra máy sưởi."

Jennie tuy sốt ruột nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo lời cô, nhón chân nhìn máy sưởi treo trên trần. Một lúc sau thì nhăn mày đáp.

"Hỏng rồi."

Jisoo không đáp lấy một lớp chăn bọc thêm một lớp cho nàng, cảm thấy thiếu nữ không ngừng co rút trong lòng mình liền cảm thấy rất đau lòng.

Chaeyoung may mắn giữ được cái mạng nhưng vẫn để lại di chứng, cơ thể rất mẫn cảm với nhiệt độ, không chịu nổi lạnh lẽo, nếu không phổi sẽ bị sưng, còn gây ra triệu chứng khó thở. Hẳn là ban đêm máy sưởi không may bị hỏng mất, nhiệt độ hạ xuống bất ngờ, thành ra bị sốc nhiệt.

Một lúc sau, Chaeyoung dần lấy lại được tiêu cự, hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng mệt mỏi trên gương mặt vẫn không hề biến mất.

Nàng tựa đầu vào ngực cô, chậm rãi cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực rộng lớn, vững chắc đó, tâm tình hoảng loạn dần dần bình ổn lại.

Jisoo nhẹ nhàng hôn lên gò má tái nhợt của nàng, thở dài.

"Gặp ác mộng?"

Thiếu nữ khép hờ mi mắt, hừ nhẹ trong cổ họng xem như đáp trả, sau đó lại tiếp tục lâm vào cơn ngủ mê.

Jisoo không buông Chaeyoung ra, đáy mắt cô tràn ngập trằn trọc cùng bất an.

Cô đang sợ, sợ mình không có khả năng giữ được Chaeyoung...

Sinh mạng... và cả vận mệnh của em ấy...tại sao lại mỏng manh đến như vậy?

"Jennie, chúng ta tạm thời đưa em ấy sang phòng của Seo Ah ngủ tạm đêm nay."

Jennie gật đầu, nhẹ nhàng ôm theo chăn dày, không nhịn được hít một hơi thật sâu.

Thật lạnh quá.

Nghĩ nghĩ vẫn rất lo lắng, nhỏ giọng nói.

"Hay là chúng ta đưa em ấy đến bệnh viện trước?"

Mấy ngày qua có vẻ bệnh trạng của thiếu nữ không có tái phát lại nên họ cũng có chút thả lỏng, không ngờ đêm nay.

Jisoo cúi đầu ngắm nhìn người trong lòng đã ngủ say, khoé mắt còn ươn ướt... thật không nỡ để nàng nhớ lại những chuyện khủng khiếp gì đã xảy ra với mình.

"Có tôi ở đây rồi. Không cần đưa em ấy đi."

Rốt cục, sương đêm cũng rất lạnh.
....
Đợt xét nghiệm lần thứ ba kết thúc, sức khoẻ của Chaeyoung hoàn toàn ổn định, phía bụng cũng tựa hồ lành lại, Jisoo lọc nước tiểu đã không thấy còn cặn máu nữa, chỉ có điều tay chân của nàng vẫn không được linh hoạt.

Nhất là tay phải, thi thoảng lại cứ run lên, thiếu nữ muốn vẽ tranh hay viết chữ đều bị lệch nét, trong lòng cũng có chút khổ sở.

Người của Kang gia vẫn thường xuyên đến thăm nàng, nhất là Kang Ho, hận không thể đưa hai mẹ con Chaeyoung về Kang gia sống luôn ở đó. Ông già rồi, ước muốn duy nhất chính là mong con cháu có thể quây quần bên mình. Hơn nữa, ông còn muốn bù đắp lại lỗi lầm trước đây đã gây ra.

Kang Ho cũng đã suy nghĩ rất nhiều, không những ông có lỗi với con gái còn có lỗi với cả người con rể mà ông chưa từng thừa nhận - Park Sehun.

Nếu không vì ông cố ý chèn ép Park Sehun thì cậu ta cũng không vì chút tiền trinh mà làm mấy công việc nặng nhọc kia, xảy ra tay nạn lao động... suốt đời chỉ có thể quanh quẩn ở nhà.

Ông còn hại cả Shin Chi đang mang thai con đầu lòng phải trốn vào nhà máy hoá chất hẻo lánh làm việc khiến Chaeyoung thành trẻ sinh non, cơ thể bị khiếm khuyết, yếu ớt rất nhiều.

Chung quy vẫn là vì một chữ nếu.
Nhưng ông vô pháp quay ngược lại thời gian, chỉ có thể bên cạnh hai đứa cháu đáng thương ngày nào hay ngày đó.

Chaeyoung tuy đối với Kang Ho tôn kính, cũng yêu thương nhưng so ra vẫn là kém so với "người giám hộ" Jisoo, thậm chí Jennie khi nói chuyện hay đỡ nàng đi vệ sinh cũng không có khiến nàng lúng túng như khi căng da đầu nói chuyện với ông.

Người già hay nhắc về quá khứ. Nhưng nàng... cái gì quan trọng đều đã quên.

Nàng còn quên mối quan hệ khó xử với Jisoo  và cả cô học viên thân thiết nhất với mình kia nữa.

Càng nghĩ Chaeyoung càng cảm thấy đau đầu, chậm rãi đưa mắt nhìn đám nhỏ đang vui đùa trước mắt như muốn quên đi những phiền muộn đang chất chứa trong lòng.

Năm đứa nhỏ quây quần thành một khối, gồm có Seo Ah, Nữu Nữu, con gái của Jiyeon- Brecky, và hai anh em song sinh nhà Solar.

Seo Ah có lui tới đám trẻ trong cô nhi viện một quãng thời gian, trò vui học được rất nhiều. Trong phút chốc bọn nhóc liền chơi đến nỗi quên trời quên đất, ngay cả Brecky luôn chú trọng hình tượng tiểu công chúa của mình cũng mặc kệ mà lăn một vòng trên cỏ xanh.

Areum và Kyung đã lâu không có chơi vui như vậy, khoé môi ngày càng giương cao, đối với người bạn hơn tuổi - Seo Ah cũng không có bày xích, ngược lại còn cảm thấy thân thiết.

Seo Ah ôm Nữu Nữu đang chơi hăng say tránh một bãi bùn. Sợ váy của cô nhóc bị làm bẩn.

Cha mẹ nuôi của Nữu Nữu vừa kỹ lưỡng vừa đau lòng con gái, họ chăm sóc cô bé rất cẩn thận, coi như con ruột của mình mà đau lòng. Mặc dù mẹ nuôi của cô đã mang thai nhưng hai người đối với cô vẫn như lúc trước, không vì thế mà lơ là cô nhóc, thậm chí vì sợ cô nhóc cảm thấy cô đơn nên hay đưa sang nhà Seo Ah chơi.

Chơi được một lúc, thể lực của các bé gái tiêu hao rất nhanh, Nữu Nữu muốn chơi một trò khác nhẹ nhàng hơn nên đề nghị cả bọn cùng chơi trò gia đình.

Cô nhóc chạy đến bên Chaeyoung đang tắm nắng, giọng nói giòn tan ngọt ngào gọi.

"Cô Park, cô đóng vai ma ma nha."

Sau đó, chỉ ngón tay về phía mấy người còn lại.

Seo Ah: Chị cả.

Kyung: Anh ba.

Areum: Anh tư.

Brecky: Em út.

Cuối cùng chỉ chỉ mình:" Em sẽ là mẹ."

Bọn nhóc: ...

Chaeyoung dở khóc dở cười, nhìn vẻ mặt không hề hài lòng của bọn nhỏ khi được phân vai.

Brecky chống nạnh.

"Chị còn lớn tuổi hơn em đấy, Nữu Nữu! Em là em gái út mới đúng."

Ba nhóc còn lại không nói gì nhưng cũng gật đầu tán thành. Bắt bọn họ phải gọi một con nhóc lùn hơn mình là mẹ thì quá mất mặt rồi.

Nữu Nữu thấy họ im lặng liền bất mãn dậm chân.

"Chỉ là trò chơi thôi mà, lúc nãy mọi người thắng em nhiều như vậy... Bây giờ chơi một chút thì đã sao?".

Seo Ah không thể để tiểu tổ tông khóc, bèn căng da đầu gọi nhẹ một tiếng: mami.

Gọi xong liền ngẩn người.

Nữu Nữu vui vẻ ngồi xổm dùng kéo cắt cỏ xanh.

"Ngoan lắm, mẹ sẽ làm bữa sáng cho tiểu Ah nhé."

Sau đó liếc xéo nhìn ba người còn lại đang đứng che miệng cười trộm.

"Bất hiếu."

Chaeyoung: ...

Jennie đứng tựa lưng ở cửa không nhịn được cười, đi đến chỗ nàng ngồi, xoay người chắn lại đám nhóc, ngữ khí chua lòm.

"Em còn chơi ba cái trò này nữa sao? Thật là..."

Trẻ con.

Chaeyoung bị cười có hơi xấu hổ, không được tự nhiên quay mặt đi. Bất ngờ bị cô nắm lấy cằm, nhanh như chớp ngậm lấy vành môi hồng hào, đưa tay đỡ phía sau gáy của nàng, đầu lưỡi thô nhám luồn vào khuôn miệng ấm áp trơn trượt, mê say đùa giỡn chiếc lưỡi ngắn cũn bên trong, đôi khi còn phát ra tiếng "chật chật" kỳ quái.

Jennie không nhịn được đưa tay xuống phía dưới, xoa nắn nơi tư mật của thiếu nữ, thấp giọng thở dốc, ánh mắt nhuốm đầy tình dục khiến Chaeyoung căng thẳng không dám động sợ bọn nhỏ nhìn thấy.

Hoa huyệt bị nhào nặn hồi lâu mới có thể run rẩy đứng lên. Chaeyoung khổ sở cong eo, mặt mày đỏ như máu.

Jennie cuối cùng cũng buông tay, sợ mình không kềm chế được mà tiến tới bước cuối, nghĩ vậy chầm chậm rút tay về, ôm nàng vào lòng nhẹ giọng.

"Cô thấy không... làm những điều này với tôi cũng đâu có khó chịu."

"Chaeyoung. Tôi thích em."
...

Brecky tò mò nhìn Kyung và Areum đang ngồi xổm lắp ráp mô hình siêu nhân,nhẹ giọng hỏi.

"Tớ không thấy mẹ của hai người đâu cả."

Cô nhóc chỉ nhìn thấy một người phụ nữ có vẻ già dặn hay ghé thăm cô Park rồi đưa bọn họ về nhà

Areum mím môi, ngữ khí đè nén trả lời.

" Bọn tôi không có mẹ."

Brecky nhẹ giọng cảm thán.

"Tôi cũng vậy a, thật trùng hợp."

Nói đoạn, cô nhóc đưa tay chỉ chỉ Seo Ah đang ngồi vẽ tranh cùng với Nữu Nữu.

"Cậu ta có sao?"

Areum lắc đầu.

"Ba nói, mama của chị họ đã chết."

Seo Ah không cần có mama, chỉ một mình dì hai của bọn họ đã đủ.

Brecky chống cằm, đáy mắt lộ ra một chút ảm đạm.

"Vậy sao?"

"Chúng ta đúng là những đứa trẻ đáng thương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co