Truyen3h.Co

(AllGa) Change (HOÀN)

37 (END)

YoongieSwag0903

Đã ba tháng kể từ ngày Namjoon và Seokjin rơi xuống vực.

Trong suốt những tháng qua, công tác tìm kiếm vẫn luôn được tiến hành, nhưng ngoại trừ chiếc xe màu đen đang bốc cháy cùng với cái xác không còn nguyên vẹn của Ahn Minyoung ra thì đội tìm kiếm chẳng thấy được thêm một manh mối nào cả.

Namjoon, Seokjin và Yeonjun như bốc hơi khỏi Trái Đất, không tìm thấy người, không tìm thấy cả thông tin, cả ba biến mất một cách kì bí, cứ như họ chưa từng tồn tại trên cõi đời.

Việc không tìm thấy xác khiến mọi người hi vọng về sự sống mỏng manh của ba người kia, nhưng ròng rã suốt ba tháng không có một tin tức gì khiến họ dần dần nản lòng.

Yoongi hiện tại đã quay về sống cùng những người còn lại. Sau sự việc họ bất chấp nguy hiểm lao vào cứu cậu, cậu đã hoàn toàn tha thứ mọi lỗi lầm của họ và chấp nhận làm lại từ đầu. Cuộc sống chung rất thoải mái, ngoại trừ việc hằng đêm Yoongi vẫn thường mơ thấy Namjoon và Seokjin.

Hôm nay, sau khi kết thúc công việc, Yoongi lại lái xe ra bờ vực nọ. Đã tròn ba tháng kể từ ngày hai người kia mất tích, cậu và những người còn lại đã tự nhủ với nhau rằng: Nếu ngày hôm nay lại không có thêm tin tức gì, sẽ chính thức dừng toàn bộ hoạt động tìm kiếm.

Ánh chiều tà hắt lên khuôn mặt đượm buồn của Yoongi, mặt trời đã sắp lặn, công tác tìm kiếm có lẽ sẽ phải dừng lại đây thôi.

Cậu thở dài một hơi, buồn bã nhìn xuống đáy vực sâu thăm thẳm. Ước gì Namjoon và Seokjin có thể nghe được tiếng lòng của cậu, để họ biết được cậu nhớ họ đến nhường nào.

"Em nhớ hai anh lắm!" Yoongi thì thầm, "Tại sao hai anh lại phải làm thế để cứu em? Hai anh cứ bỏ mặc em như lúc trước đi, vậy có phải tốt hơn không?"

"Làm sao mà bọn anh có thể bỏ mặc em được?"

Yoongi giật mình quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt ôn nhu của Jungkook, lại lập tức u buồn quay mặt đi.

Jungkook thở dài, bước đến bên cạnh cậu, choàng tay qua vai cậu. Đằng sau, có thêm bốn con người cùng nhau bước tới, cùng đưa ánh mắt u ám phóng xuống đáy vực. Namjoon và Seokjin, nếu còn sống thì làm ơn quay về đi, chúng tôi năn nỉ hai cậu đấy!

Tiếng nức nở vang vọng bên bờ vực thẳm, mọi người đứng thành hàng ngang nơi bờ vực, không hẹn mà cùng nhau cúi đầu thật sâu, cầu nguyện cho ba con người sẽ được an nghỉ nơi thiên đàng.

"Xem kìa Namjoon và Yeonjun, chúng ta chưa chết mà bọn nó đã định lập bia mộ tưởng nhớ rồi kìa."

Xa xa loáng thoáng tiếng nói của Seokjin, Yoongi giật mình quay đầu lại, nhìn đến ba thân ảnh cao cao đang đi đến từ phía sau.

"KIM NAMJOON! KIM SEOKJIN!"

Cậu nhảy cẩng lên vui mừng, vội vã chạy lại chỗ ba người, dang tay ra ôm chặt Namjoon và Seokjin.

Taehyung, Jungkook và Jimin đứng như trời trồng, mãi đến khi Hoseok và Daniel gọi họ mới giật mình, chạy lại đoàn tụ cùng hai ông anh đã mất tích ba tháng.

Yeonjun nở nụ cười nhìn cảnh gia đình đoàn tụ, tự mình lui về phía sau vài bước, cậu cũng nên sớm quay về thôi, cậu nhớ anh đồng nghiệp Soobin kia lắm rồi.

Yoongi khóc đến mức ướt đẫm cả áo của hai người kia, Seokjin cười hiền xoa đầu cậu, Namjoon vụng về vỗ vỗ lên lưng Yoongi để an ủi. Cuối cùng cũng đã kết thúc rồi, tất cả mọi chuyện dần đi theo một quỹ đạo tốt đẹp. Từ giờ về sau họ sẽ sống thật hạnh phúc bên nhau, không còn âu lo, không còn hận thù, chỉ có yêu thương và tin tưởng.

Đời này Yoongi yêu chỉ có họ, đời này họ thề chỉ yêu mình Yoongi.

"Về nhà thôi Yoongie."

"Đúng vậy, chúng ta về nhà thôi nào."

Nắm tay nhau cùng quay về nhà, căn nhà khi xưa đã không còn lạnh lẽo, sẽ chỉ còn những tiếng nói cười vui vẻ. Một con đường hạnh phúc đã mở ra cho họ, tình yêu sẽ luôn bên cạnh những ai biết trân trọng nó.

"Bọn anh yêu em, Min Yoongi."

"Em cũng yêu các anh nhiều lắm!".

HOÀN.

●●●

Phiên ngoại nho nhỏ về lí do Namjoon cùng Seokjin còn sống.

MC: Xin chào tất cả quý vị khán giả đang theo dõi chương trình "Sinh tồn cùng RM&JIN". Hôm nay chủ đề phỏng vấn sẽ là lý do vì sao hai anh đây còn sống sót sau khi đã rơi xuống vách núi. Chào Namjoon cùng Seokjin, hai anh có thể trả lời câu hỏi trên không?

Namjoon: Xin chào toàn thể khán giả đang theo dõi chương trình. À thực ra lúc rơi xuống vách núi, tôi đã nghĩ mình tiêu đời rồi, nhưng giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc đã có một phép màu khiến chúng tôi may mắn thoát được.

MC: Đó là phép màu gì?

Seokjin: Làm *beep* gì có phép màu nào đây, là tại thằng Namjoon khi lên xe không chịu thắt dây an toàn, xe rung lắc khiến nó bay lắc theo, thế đíu nào lại va vào cửa xe làm cửa xe rớt mẹ xuống luôn.

MC:....

MC: Sau đó thì sao?

Namjoon: À thì chúng tôi bò ra khỏi xe, dự định sẽ rơi tự do xuống vực, nhưng không ngờ lúc sắp chạm đất thì thắt lưng của tôi lại móc vào một cành cây, chúng tôi đành bị treo ở đó suốt hơn nửa tiếng.

Seokjin: May mắn sao có người dân ở một ngôi làng gần đó. Họ đang đi tìm một đám nhóc đi chơi đêm chưa về, khi đi ngang qua thì thấy chúng tôi, nên là được cứu, sau đó thoát nạn.

MC: Còn Ahn Minyoung thì sao? Bom nổ không ảnh hưởng đến các anh à?

Namjoon: Khi cô ta đang rơi thì lại bị kẹt ở một mỏm đá nhô ra, còn chúng tôi tiếp tục rơi nên không bị ảnh hưởng nhiều lắm.

Seokjin: Hừ... Ả ta bị như vậy là đáng lắm! Nếu lúc đó tôi mà bắt được ả, chắc chắn sẽ lột da ả rồi đem nhúng vào nước muối!

Namjoon: Như vậy có nhẹ tay quá không?

Seokjin: Chứ mày muốn làm sao?

Namjoon: Ít ra cũng phải cạo đầu bôi vôi tạt axit trước rồi mới nên lột da ả chứ!

MC:...

MC: Em xin được phép dừng cuộc chơi tại đây! Cảm ơn các vị đã quan tâm theo dõi chương trình này, xin chào và không hẹn ngày gặp lại.

●●●

Kết nhạt quá nhỉ? Xin lỗi vì tui hết ý tưởng cmnr 😭😭😭

Nếu được thì tui sẽ viết thêm một phiên ngoại nữa, cảm ơn các cô đã ủng hộ tui suốt trong thời gian qua.

Tui không ngờ mình lại hoàn thành được một cái fic như này, nhiều lúc đọc lại còn không tin được là mình viết nữa.

Một lần nữa xin cảm ơn các tình yêu đã bên cạnh tui trong khoảng thời gian viết truyện. Tui xin hứa sẽ trau dồi kỹ năng viết của mình để có thể làm ra những fic chất lượng hơn.

Yêu tất cả mọi người nhiều lắm!

04/06/2019
Đã hoàn thành!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co