Chap 105 + 106
Sau khi chụp ảnh tạp chí còn có một khoảng thời gian mới tới bữa cơm, Hùng Huỳnh nhàn rỗi không có việc gì liền thẳng thắn đi ngủ, trước đó cậu cũng ở lại chỗ Đăng Dương được một đoạn thời gian, lúc mở cửa phòng cậu có chút kinh ngạc phát hiện phòng ngủ dành cho khách vẫn là như cũ, không có thay đổi gì nhiều.
"Tôi cứ nghĩ anh sẽ đem ga trải giường hay gì đó đổi đi." Đi vào trong phòng, tùy ý kéo mở tủ áo, mấy bộ quần áo cậu để lại vẫn còn ở trong.
Đăng Dương tựa ở cạnh cửa giản đơn để lại một câu: "Nghỉ ngơi cho tốt, đến lúc ăn cơm tôi gọi cậu." Sau đó đóng cửa rời đi.
Hùng Huỳnh quen thuộc vọt vào phòng tắm tắm rửa, thân thể trần như nhộng tiến vào ổ chăn sạch sẽ ấm áp cuộn mình lại thành một cái nem rán, cậu thích ngủ khỏa thân, mỗi một lỗ chân lông trên da đều có một loại cảm giác giải phóng hô hấp.
Ánh nắng buổi chiều từ trong rèm cửa sổ thẩm thấu nên một màu quýt nhạt, cậu nhanh chóng ôm lấy chăn tiến vào trong giấc mơ, giấc ngủ ngắn ngủi luôn luôn dễ khiến người ta rơi vào một đám giấc mộng, những giấc mộng này thuộc về Gemini, cũng có thuộc về Hùng Huỳnh hiện tại, giống như một cái mạng nhện to lớn quấn mọi người vào với nhau.
Cậu mơ thấy cảnh tượng lần đầu tiên mình đạt được ảnh đế cấp A+ trong lễ điện ảnh, khi MC đọc đến tên cậu, cậu cảm giác trái tim của mình nhảy lên rất nhanh, có một chút đau, cậu lúc đó một lần lại một lần nói cho chính mình, nghìn vạn lần đừng phát bệnh, nghìn vạn lần đừng ngất đi, đây chính là buổi quay trực tiếp, nếu như ngất xỉu vậy thì quá khôi hài, sẽ rất mất mặt.
Cậu đã quên mình làm thế nào đi lên sân khấu nhận thưởng, diễn thuyết gì gì đó cũng không nhớ, ký ức khắc sâu duy nhất chính là sau khi đi xuống sân khấu mượn lý do muốn đi WC mà đi ra ngoài vội vàng uống hai viên thuốc.
Gió đêm rất lạnh, đại sảnh yến hội náo nhiệt tỏa ra ánh sáng năm màu, cậu một mình đứng bên ngoài hít sâu một hơi, ngửa đầu nhìn sao đêm trên khắp bầu trời, sau đó mới biết bản thân cuối cùng đã bước lên con đường cậu mong muốn.
"Hùng Huỳnh, thân ái. . ."
Trong lúc lờ mờ dường như có người thổi hơi ấm ở bên tai cậu, cậu nhớ lúc trước ở nhà cậu có nuôi chó và mèo, chú mèo kia thích chui trong lòng cậu sưởi ấm, còn chú chó thì luôn luôn chạy đến bên liếm mặt cậu vào mỗi buổi sáng, giống như hiện tại, liếm liếm cái trán, chóp mũi, gương mặt còn có môi.
"Wean, đừng nghịch. . . Bây giờ là mấy giờ rồi?" Cậu hơi mở mắt vươn bàn tay chặn lấy mặt của Wean, đem người từ bên cạnh mình đẩy ra.
Miễn cưỡng lật người một cái, quấn chặt chăn, hình dạng nửa híp mắt của cậu vừa nhìn đã biết là chưa tỉnh ngủ, lông mi vừa dài vừa đen giống như hai cái quạt để lại một bóng râm khoa trương quá mức nơi đáy mắt.
Ánh mắt Wean dừng lại trên bả vai lộ ra của Hùng Huỳnh, từ đồ dùng vào quần áo bên giường đến xem người đàn ông dưới chăn này khẳng định là trần như nhộng, anh đột nhiên cảm thấy mình đói khát khó chịu, bình thường cũng không có cảm giác mãnh liệt như thế, thế nhưng hiện tại, anh lại bị khát vọng mãnh liệt của mình dọa sợ, thì ra mình là một người đàn ông ham muốn không đủ như vậy?
"Thân ái, đã sáu rưỡi rồi, mau dậy đi ăn, ngoan." Mang theo giọng điệu dỗ dành trẻ nhỏ, Wean lại nhấc người mình lên, cúi đầu hôn lên bờ vai trơn bóng của người kia.
"Sáu rưỡi?" Hùng Huỳnh xoa xoa cái trán, vậy là cậu đã ngủ tròn hai tiếng rưỡi đồng hồ, sao đầu lại choáng như vậy? Quả nhiên là ngủ quá lâu.
Wean một bên gật đầu một bên hôn: "Ừ ừ."
Thơm quá thơm quá, Hùng Hùng nhà anh nhất định là đã tắm trước khi đi ngủ, thật muốn toàn thân trên dưới đều liếm qua một lần.
"Wean, anh muốn ăn tôi sao?" Người đàn ông bắt đầu hồi phục thanh tỉnh nửa chống đầu, có chút buồn cười nhìn cái tên đang liếm cánh tay cậu, Wean như vậy nhìn qua có vẻ giống một chú cún con.
"Tôi ước gì hiện tại có thể nuốt cậu vào bụng!" Đàn ông vừa tỉnh ngủ quả nhiên là quyến rũ nhất, nhìn tư thế gợi cảm kia xem, còn có ánh mắt mơ hồ kia nữa, Wean nuốt nước miếng một cái, mê đắm đặt tay lên lưng Hùng Huỳnh
Chết tiệt, cái chăn này có phải quá dày hay không?
"Đáng tiếc hiện tại tôi đã không phải là món ăn anh có thể ăn." Trong lòng người nào đó có ý xấu hướng về phía Wean chớp chớp mắt, ánh mắt lướt qua Wean nhìn về phía Đăng Dương đứng ở cửa, "Ông chủ, phiền anh đem sinh vật đáng ngờ này mang đi ra ngoài."
Wean hoàn toàn bị đả kích: "Thân ái, cậu thật nhẫn tâm."
--------------------
Wean có chút buồn bực ngồi ở trước bàn ăn, ánh mắt kia tựa như một oán phụ nhìn chằm chằm vào Hùng Huỳnh đang chậm rãi nói chuyện với Đăng Dương, anh có bao nhiêu tưởng niệm Hùng Huỳnh từ trong bệnh viện đi ra ở cùng anh trong vòng một tháng a.
Hùng Huỳnh lúc ấy muốn hài hước có hài hước, muốn tình thú có tình thú, là người đàn ông đáng yêu thường ngày ôn hoà hiền lành thông minh, buổi tối lại là siêu cấp yêu tinh khiến người ta yêu đến vô cùng, ôi, ngẫm lại thực sự là khiến người ta hạnh phúc mà
Nhưng hiện tại thì sao?
"Hùng, cậu cứ như vậy ở trước mặt tôi liếc mắt đưa tình với bạn thân của tôi sao? Tôi cảm thấy rất tức giận!" Dao nĩa trong tay cố sức cắm vào miếng thịt bò trên bàn ăn, Wean tàn bạo nói.
Hùng Huỳnh liếc nhìn Wean, sau đó. . . Cũng chỉ có thế.
Người đàn ông này thậm chí còn không có ý định cùng Wean tiến hành nói chuyện một cái đề tài buồn chán, lập tức quay đầu tiếp tục trò chuyện với Đăng Dương: "Tôi là một người đàn ông, phần diễn khỏa thân cũng không cần người thay thế, huống chi trong hợp đồng cũng nói không có cảnh quay khỏa thân chính diện, nhiều nhất cũng chỉ có cái lưng."
Mấy người còn trông cậy vào một người đàn ông sinh sống tại phương Tây cởi mở, sống đến sắp tới bốn mươi tuổi chỉ bởi vì lộ PP mà vô cùng xấu hổ sao? Hùng Huỳnh cho dù là lúc mười bảy tuổi cũng không có ý nghĩ này.
"Cái gì? Cậu phải diễn khỏa thân?" Lực chú ý của Wean rất nhanh bị câu chuyện của Hùng Huỳnh và Đăng Dương hấp dẫn, anh thẳng thắn đem dao nĩa ném lên trên bàn, giống như một lão già tựa lưng lên ghế, kiên định phun ra một câu: "Tôi không đồng ý! Thân thể của cậu chỉ tôi mới có thể xem!"
Hùng Huỳnh điềm nhiên như không cầm lấy ly rượu nhấp môi một ngụm, oán giận lườm Đăng Dương mặt than một cái: "Tôi không biết vì sao anh lại gọi Wean đến đây."
"Bởi vì chuyện chúng ta sắp trao đổi cần phải có Wean gia nhập." Ngón tay gõ lên mặt bàn, Đăng Dương nhìn người bạn thân ngồi đối diện: "Chuyện phiền toái của Hải Đăng đều là do cậu gây ra."
"Hắc, đừng nói như vậy, tôi chỉ là muốn cho cái tên Hải Đăng biến thái không có phẩm vị kia biết, phẩm vị của Wean này có bao nhiêu cao, người tôi vừa ý có bao nhiêu tốt, mấy con mèo nhỏ bên người anh ta căn bản không thể so bì." Vuốt vuốt tay, đường nhìn của Wean rơi lên trên người Hùng Huỳnh đang bình tĩnh dùng bữa, than thở, "Mà trên thực tế tôi cũng đã cho Hải Đăng biết được điểm này, thế nhưng tôi thật không ngờ anh ta lại vô sỉ muốn cướp người với tôi như vậy."
"Mấy người thật giống như mấy đứa trẻ tranh giành đồ chơi." Cắt miếng thịt bò non đưa vào trong miệng chậm rãi nhai, Hùng Huỳnh bất đắc dĩ cười cười.
Đăng Dương thiêu thiêu lông mi: "Bên trong mỗi người đàn ông đều có một đứa trẻ."
"Vậy đứa trẻ bên trong anh có cá tính gì?" Hùng Huỳnh hiếu kỳ hỏi.
Wean bị bỏ quên một bên lập tức chen vào: "Còn có thể là cái gì, cậu xem dáng vẻ núi băng của cậu ta chỉ biết cậu ta là một tên muộn tao, Hùng thân ái, nhớ kỹ đừng đi quá gần Đăng Dương, cậu ta nhìn thì có vẻ là tính tình lạnh nhạt, nhưng trên thực tế lại là một con sư tử chuyên ăn thịt người."
"Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng hiện tại hình như là bởi vì Hải Đăng, tôi sau đó còn phải đóng giả người bạn có mối quan hệ không bình thường với hai người các anh." Cứ tiếp tục tùy ý tán gẫu với Wean và Đăng Dương như vậy, chủ đề này có khi đến mai mới có thể bàn lại, Hùng Huỳnh quyết định tự mình ra tay, dù sao việc này liên quan đến an toàn tự thân của cậu.
"Với Đăng Dương là đóng giả, với tôi là thật." Wean đương nhiên vừa cười vừa nói.
"Vậy cậu hỏi ý kiến Hùng Huỳnh trước đi." Đăng Dương nhàn nhạt nói.
Hùng Huỳnh nhún vai: "Tôi không phải người dễ theo đuổi, nhất là ở tình huống hiện tại, tôi chỉ muốn làm việc thật tốt."
"Tôi sẽ cho cậu không gian và thời gian để làm việc, mà vào lúc khác tôi chính là một tình nhân hoàn mỹ tuyệt đối!" Wean hết sức tự tin hất cằm.
"Vẫn câu nói kia, nhớ phải xếp hàng, cố gắng lên." Híp mắt cười cười, Hùng Huỳnh bắt đầu tỏ ý hoài nghi đối với việc có thể trò chuyện ra được kết quả gì đó trong bữa cơm này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co