Chap 201 + 202
"Không, anh sẽ không." Hùng Huỳnh nghiêng đầu tránh được sự đụng chạm của đối phương, tuy rằng đôi tay của Hải Đăng lạnh băng băng đối với người đang sốt nhẹ như cậu mà nói kỳ thực cũng rất thoải mái.
"Vì sao cậu lại khẳng định như vậy?" Hải Đăng vẫn ôm nam nhân không buông ra, loại cảm giác dễ chịu khiến hắn sản sinh một loại ảo giác hai người bọn họ đang yêu nhau.
Cũng gần là ảo giác.
Lúc này là buổi trưa, ánh mặt trời vào thu thật dịu nhẹ và từng cơn gió mang theo hơi lạnh khẽ len vào từ ngoài cửa sổ thổi bay tấm màn che màu vàng ấm áp, rèm cửa sổ ở lầu hai bị gió biển thổi làm cho di động giống như đang ngoắc chào bọn họ, ngọn gió mát mẻ thỉnh thoảng dừng lại trên gò má mang đến từng trận thanh lương.
Trên giường lớn trắng tinh, có hai nam nhân đang nằm.
"Bởi vì anh là Hải Đăng, mà tôi thì tin anh." Chậm rãi xoay mặt qua đối mặt với người nam nhân có mái tóc vàng cùng đôi mắt xanh trước mắt, Hùng Huỳnh từ trong ổ chăn vươn tay xoa cái trán của đối phương, "Chí ít hiện tại sẽ không."
Hải Đăng vung lên khóe môi, cúi xuống hôn lên môi nam nhân một nụ hôn nhàn nhạt, không có một tia tình dục nào.
"Hảo hảo nghỉ ngơi, tôi sẽ trở lại thăm cậu."
Hùng Huỳnh nhìn Hải Đăng từ bên cạnh cậu đứng dậy rời đi, không có bất luận lưu luyến gì.
Người tự cho mình là đúng, luôn luôn cho là tình yêu của mình cũng là thuần khiết mà trung thành, không biết đây có tính là ưu điểm của Hải Đăng hay không, hay là người nam nhân này sau khi đạt được liền cảm thấy chán ngấy mà ném đi?
Hiện nay đến xem, đáp án cho điều này Hùng Huỳnh không biết, đại khái chính bản thân Hải Đăng cũng không có nắm chắc.
Hùng Huỳnh vừa ngủ chính là tròn một ngày, khi tỉnh lại cư nhiên đã là sáng sớm ngày hôm sau, này có nghĩa cậu đã một ngày một đêm không có ăn cơm.
Đầu không hôn mê, thân thể cũng không còn khó chịu, trên người không có cảm giác dính dấp do xuất mồ hôi mà trái lại còn cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, hẳn là có người nhân lúc cậu ngủ giúp cậu lau mình qua, Hùng Huỳnh dám khẳng định người đó tuyệt đối không phải là Hải Đăng, Hải Đăng không phải loại người sẽ vì một người mình thưởng thức mà cúi đầu.
Nam nhân sau khi khôi phục khỏe mạnh liền chỉ còn đói và đói.
Một nữ giúp việc nhẹ chân nhẹ tay mở cửa ra, vừa thấy người trên giường đã tỉnh lại liền nhanh chóng rời đi, Hùng Huỳnh cũng không để ở trong lòng, ngay lúc cậu đang nhìn xung quanh tìm quần áo thì cửa lại mở ra, hưởng lấy phục vụ đặc biệt giống như chỉ có ở trong hoàng thất cổ đại, một loạt nữ giúp việc trẻ tuổi có khuôn mặt tinh xảo bưng nước, cầm khăn mặt, cầm bàn chải đánh răng, chỉnh tề xếp hàng đứng trước mặt cậu.
"Tôi có thể tự mình làm." Trận thế thật có chút dọa người, Hùng Huỳnh kéo chăn đem mình che lại, ở trước con gái làm ra hành vi lưu manh bày ra bộ dạng trần truồng thế nhưng cậu làm không được, trong mắt cậu những cô gái này chỉ trên dưới hai mươi tuổi này cũng chỉ là những cô bé mà thôi.
Tuy rằng trên thực tế cậu cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi một chút, bất quá bình thường Hùng Huỳnh đều quên điểm này.
"Chủ nhân lệnh chúng tôi hầu hạ ngài, tiên sinh, thỉnh không nên làm khó chúng ta." Nữ giúp việc dẫn đầu sử dụng ngữ khí ôn nhu lại ngay khi nói liền gục đầu xuống, làm cho người ta rất khó cự tuyệt.
"Vậy được rồi, phiền phức các cô." Có đôi khi cự tuyệt quá nhiều lại là không tốt, lúc Hùng Huỳnh còn là Gemini từng có một phân cảnh quay ở Ấn Độ, ở nơi này ngẫu nhiên quen biết một vị ngôi sao Bollywood, đồng thời may mắn đi đến nhà đối phương làm khách.
Ở Ấn Độ, đại minh tinh có thể đi ra đóng phim thường thường đều là người có dòng giống cao quý, chỉ có tự mình đi qua Ấn Độ mới biết được sự thần kỳ của nơi này. Trong nhà vị ngôi sao Bollywood này, cha mẹ ruột của anh ta đều thuộc giống nòi cao quý, trong nhà họ có rất nhiều nô bộc dân đen, làm cho Gemini lần đầu tiên tiếp xúc đến liền rất kinh ngạc.
Mỗi sáng sớm đều giống như nơi này của Hải Đăng, cậu vừa mở mắt liền thấy được một nô bộc quỳ gối bên giường chuẩn bị phục vụ cho cậu. Gemini từng cự tuyệt qua, nhưng người bạn Bollywood của cậu lại nói cho cậu biết, cậu cự tuyệt sự phục vụ của nô bộc nói lên nô bộc này phục vụ không tốt, cha mẹ hắn sẽ đuổi nô bộc này đi, do đó sẽ khiến nô bộc mất việc.
Sau đó Gemini sẽ không cự tuyệt nữa, mà cậu cùng với bạn bè của cậu cũng đem chuyện này che giấu xuống.
Ở trong mắt ngươi là đối tốt với người khác, nhưng nếu như đặt ở trên người hay hoàn cảnh không thích hợp, có thể sẽ biến thành một loại thương tổn mà ngươi không có cách nào dự liệu được.
Không có năng lực cải biến hoàn cảnh, cũng chỉ có thể thuận theo hoàn cảnh giúp kết quả trở nên tốt hơn.
Hùng Huỳnh rất nhanh phát hiện trên đảo nhỏ có không ít nữ giúp việc, mà trong số các cô có một vài người kỳ thực là vợ của người làm vườn hay vệ sĩ trên đảo, bởi vì bình thường chủ nhân Hải Đăng đều không ở, công việc bình thường của các cô cũng chỉ là quét tước vệ sinh một chút, tu bổ hoa cỏ, ngồi cùng một chỗ phơi nắng trong vườn hoa, cuộc sống êm đẹp lại an tường.
Các cô cũng không bài xích nói chuyện phiếm với Hùng Huỳnh, Hùng Huỳnh không biết đây là do Hải Đăng trao quyền hay vốn có chính là như vậy.
Bất quá cùng nói chuyện với những cô gái dễ thương này lại khiến Hùng Huỳnh biết thêm một ít chuyện về Hải Đăng.
Như là, tuy rằng Hải Đăng mệnh lệnh mỗi người đều phải tuân thủ quy tắc nhất định, tỷ như thấy chủ nhân phải quỳ xuống các loại, nhưng đối với bọn người hầu không tệ, các cô đều có được ngày nghỉ cùng tiền lương dày cộp, lại có cả nơi ở của chính mình trên đảo.
Lúc Hải Đăng không ở đây đều do quản gia chủ trì, thỉnh thoảng quản gia cũng sẽ mở vũ hội hay tổ chức đi chơi một chút cho các cô, ở đây tuy rằng không phong phú như ở thành phố lớn, nhưng đối với một ít người theo đuổi cuộc sống yên bình không có mục tiêu rộng lớn mà nói, nơi này so với thành phố tốt hơn rất nhiều lần.
Mỗi người có mỗi người truy cầu cùng thỏa mãn, những người hầu ở đây hiển nhiên vô cùng thỏa mãn với cuộc sống của mình. Lúc Hùng Huỳnh ăn cơm thì mấy cô gái sẽ cùng Hùng Huỳnh nói về Hải Đăng, cơ bản đều là lời tốt, phỏng chừng các cô cũng không dám nói bậy.
Có thể những lời này dẫn theo một ít tận lực cùng mệnh lệnh của bên trên, nhưng giúp đỡ không ít cho việc Hùng Huỳnh hiểu chính xác hơn về Hải Đăng.
Hùng Huỳnh không phải người đầu tiên đi đến tiểu đảo, nhưng là người duy nhất ở đến hai ngày. Trước đó Hải Đăng cũng từng đem một ít tuấn nam mỹ nữ lên đảo, nhưng cơ bản đều là hôm nay tới ngày mai đã đi.
"Chủ nhân không thích người ngoài tới nhà ông ấy." Lúc nói lời này nữ giúp việc phá lệ chuyên tâm nhìn chằm chằm vào Hùng Huỳnh, hình như muốn nhìn một chút đến tột cùng là dạng nam nhân gì có thể ở lại trên đảo hai ngày.
Sự thực chứng minh Hùng Huỳnh không chỉ ở hai ngày, còn có ngày thứ ba, ngày thứ tư cùng với ngày thứ năm.
Trong mấy ngày này, Hùng Huỳnh không thấy Hải Đăng, tuy rằng từ miệng nữ giúp việc cậu biết được nam nhân kia kỳ thực ở ngay trên đảo, như thế khiến Hùng Huỳnh có chút kinh ngạc.
Cậu cho rằng Hải Đăng cố sức đem cậu nắm tới... ít nhất... hẳn là đến xem nhiều lần mới đúng, kết quả người này cư nhiên mất tích liên tục mấy ngày. Cậu có một số việc cần phải nói chuyện cùng đối phương, tuy rằng không biết kết quả sau khi nói là gì, nhưng tốt xấu gì cũng phải thử một lần.
Mười ngày sau cậu còn phải tham gia một buổi lễ trao giải điện ảnh ở Vinich, cậu không thể tưởng tượng nếu như mình đột nhiên biến mất sẽ đem lại ảnh hưởng gì cho đoàn làm phim. Cho dù Đăng Dương bên kia sẽ hướng đạo diễn Lý Nguy giải thích, nhưng điều này ảnh hưởng đến nguyên tắc sống của cậu. Có đi lễ trao giải hay không là một chuyện, đã đáp ứng người khác lại không làm được khiến cả người cậu đều khó chịu.
Hải Đăng sẽ không nhốt cậu lại, Hùng Huỳnh vững chắc tin tưởng điểm này.
Ngoài ra, Hùng Huỳnh từ trong miệng nữ giúp việc chiếm được một ít tin tức mới khác, tỷ như mấy ngày trước khi cậu cùng Hải Đăng đến đảo không lâu lắm liền có một trực thăng khác lại đến. Hải Đăng mang đến hai người khác, bất đồng chính là Hùng Huỳnh ở trong phòng thoải mái lại có nữ giúp việc chiếu cố, mà hai người kia lại bị giam trong nhà gỗ nhỏ.
Chẳng lẽ là Anh Quân cùng Lý Đông Tây?
Hùng Huỳnh vừa nghe liền xác định chính là hai người kia. Đối với Lý Đông Tây, cậu thủy chung cảm thấy vô cùng hổ thẹn, nếu như không phải vì cậu, hẳn cũng sẽ không bị dính vào. Về phần Anh Quân, chỉ có thể nói năm nay là năm xui xẻo của người nam nhân này, hợp tác cùng Wean đùa giỡn một ít âm mưu nho nhỏ, đường đường một đại tổng tài kết quả xoay vòng đến loại nông nỗi bị người canh chừng như thế này.
Từ những gì nữ giúp việc miêu tả về ngoại hình, cậu nghĩ cậu hẳn là đoán đúng tám chín phần mười. Bọn người Wean rời đi vội vàng phỏng chừng quên mang theo Anh Quân cùng Lý Đông Tây, mà Hải Đăng là thuận tiện đem hai người bọn hắn mang về.
Nếu Hải Đăng không đến nhìn cậu, vậy cậu sẽ chủ động đi tìm nam nhân kia.
Hùng Huỳnh hướng nữ giúp việc nhắn nhủ ý tứ của cậu. Nữ giúp việc nhanh chóng mang theo lời của cậu rời đi, không để cậu chờ lâu lắm, hai ba phút sau đó nữ giúp việc đã trở lại, hơn nữa trên tay còn cầm theo một bộ Đường trang màu trắng ánh bạc thêu hoa văn chìm mới tinh.
"Không phải là kêu tôi mặc vào chứ?" Hùng Huỳnh nhíu mày.
"Chủ nhân muốn tiên sinh sau khi đổi quần áo xong liền cùng ông ấy dùng cơm trưa. Tiên sinh sau khi thay xong quần áo liền đi ra, chúng tôi sẽ ở bên ngoài chờ ngài." Nữ giúp việc đem quần áo đặt xuống lại bỏ thêm một câu: "Cần tôi giúp ngài thay quần áo sao?"
"Không cần... Tôi có thể tự mình lo liệu."
Hùng Huỳnh đứng trước quần áo, cầm lấy đôi giày vải mềm cùng màu cùng hoa văn với quần áo, nhịn không được nở nụ cười. Hải Đăng này tính ngoạn trò chơi thú vị gì đây?
Thay quần áo nữ giúp việc cầm tới, Hùng Huỳnh đối gương nhìn một chút. Nếu như không phải là tóc ngắn, cậu thật sự rất giống một nam tử cổ đại, nhưng nam tử cổ đại cũng sẽ không mặc loại hình y phục này. Đường trang trên người hiển nhiên đã được thay đổi, quần áo hợp thể khiến thân thể càng thêm thon dài. Vải vóc thượng đẳng cùng hoa văn tinh xảo để lộ ra Hải Đăng người này kỳ thực thưởng thức không tệ, chỉ là có chút quái dị cùng đặc biệt.
--------------------
Những ngày Hải Đăng không ở Hùng Huỳnh cũng không có bị hạn chế hành động, ngoại trừ căn phòng nơi cậu đi nhiều nhất chính là sân thượng cùng vườn hoa, cùng với thư phòng của Hải Đăng.
Từ thư viện tùy tiện lấy ra một quyển sách cảm thấy hứng thú sau đó đi đến vườn hoa hay sân thượng tùy ý lật xem một chút, nhưng kỳ thực phần lớn thời gian cậu đều cùng người hầu bên cạnh nói chuyện phiếm. Còn hơn việc thu hoạch tri thức từ những cuốn sách, Hùng Huỳnh càng thích nói chuyện phiếm cùng những người khác nhau, thú vị lại thực tế. Gặp được những quan điểm bất đồng còn có thể thảo luận giao lưu trao đổi.
Nữ giúp việc mang Hùng Huỳnh đi thẳng đến vườn hoa lộ thiên. Ngay khi nam nhân một thân Đăng trang xuất hiện thì nữ giúp việc xung quanh tự động lui xuống, Hùng Huỳnh liếc mắt liền nhìn thấy Hải Đăng ở ngay trung tâm của vườn hoa, cái nam nhân có đôi mắt như ngọc bích kia ngồi dưới tán dù che nắng hướng cậu cười mỉm, song song cũng đứng lên.
"Tôi thật bất ngờ khi cậu chủ động yêu cầu gặp tôi." Hải Đăng làm ra tư thế mời, ý bảo Hùng Huỳnh ngồi xuống.
"Từ trong mắt anh tôi không hề nhìn thấy cái gì gọi là ngoài ý muốn." Hùng Huỳnh đi tới, thế nhưng không có ngồi xuống mà là đứng ở trước mặt Hải Đăng.
Cậu tiếp tục nói: "Không có người hầu nào sẽ có can đảm cùng khách nhân thảo luận trắng trợn về chủ nhân khi không được sự cho phép của chủ nhân, nhất là khi chủ nhân của họ là người có tên Hải Đăng lại càng không bao giờ xảy ra. Anh là cố ý cho tôi biết Anh Quân cùng Lý Đông Tây đang ở chỗ của anh, song song cũng nỗ lực để tôi từ trong miệng những người khác lý giải anh. Nếu như mục đích của anh giống như trong tưởng tượng của tôi, như vậy anh thành công."
"Cậu thật thông minh, không ngồi xuống sao?" Cho dù bị nhìn thấu, Hải Đăng cũng là bình tĩnh tiếp nhận, như thể việc bị Hùng Huỳnh nhìn thấu đều là theo lý thường phải làm, không nhìn ra, đó mới là không bình thường.
Đây mới là Esméralda trong cảm nhận của hắn, thông minh mà dũng cảm.
"Anh không cảm thấy đứng nói chuyện rất có hiệu suất sao?" Hùng Huỳnh cong lên khóe môi, cũng không có dự định ngồi xuống ngay, "Đã nói thì phải nói cho hết, ngắt ngang giữa chừng sẽ không còn hưng trí."
"Về điểm này..." Hải Đăng nhìn nam nhân, "Tôi đồng ý cách nói của cậu, như vậy, Hùng thân ái của tôi, cậu muốn nói chuyện gì với tôi?"
"Trước đó tôi muốn hỏi anh một câu."
"Xin mời."
"Nếu như anh đã đem tôi đến đây, vì sao lại để tôi ở trong phòng một mình, tại sao không có can đảm tự mình đi qua mà là thông qua nhắn nhủ của nữ giúp việc khiến tôi chủ động tới tìm anh?"
Ở trước mặt Hải Đăng, ngụy trang hoàn toàn vô dụng, người kia quá mức thông minh, đối với những kỹ xảo tư tâm luôn dễ dàng nhìn thấu, Hùng Huỳnh cảm thấy đùa giỡn thủ đoạn nhỏ trước mặt người thông minh không phải là lựa chọn sáng suốt.
Người thông minh tốt bụng sẽ coi như không có phát hiện, mà Hải Đăng, hắn có thể sẽ cho ngươi một đao để ngươi từ đây về sau hoàn toàn biến mất, miễn cho chướng mắt.
"Tôi rất mâu thuẫn, cậu hiểu không?" Hải Đăng lộ ra chút biểu tình phiền não, ánh mắt của hắn lạc về phía biển rộng ở viễn phương, thanh âm có vẻ trầm thấp mà du dương, dường như là lời bộc bạch đầy chất kịch nghệ hoa lệ.
"Tôi nghĩ ở nơi cậu nhìn không thấy, lẳng lặng nhìn cậu từng chút từng chút lớn lên, quá trình dưỡng cây này luôn làm cho người ta phấn khích, đây là loại chuyện rất mỹ diệu." Nam nhân nở nụ cười, tiếp tục nói, "Người hiểu biết sẽ thật sâu thưởng thức giá trị của quá trình này, thế cho nên có đôi lúc kết quả cũng chẳng phải là quả ngọt."
Câu chuyện của Hải Đăng lại chuyển: "Nhưng tôi lại rất mâu thuẫn, tôi thưởng thức cậu lại thâm sâu như đã yêu cậu, tôi nhìn cậu từng chút trở nên cường đại lại cũng từng chút nhìn cậu đi vào hố lửa."
Nam nhân bắn đường nhìn sắc bén về phía Hùng Huỳnh, ngữ khí của Hải Đăng bắt đầu nặng thêm: "Người tượng trưng cho tình yêu, chân thành cùng dũng cảm có đúng hay không sẽ có những kinh lịch giống nhau? Esméralda đã yêu người không nên yêu, kẻ Phoebus trời sinh tính phong lưu, cậu lại cũng sản sinh hảo cảm với một kẻ hoa tâm như Wean, Esméralda bị phó giáo chủ tà ác Frollo bức bách, vậy cậu có đúng hay không đã cảm nhận được từ trên người Đăng Dương cái gọi là bất đắc dĩ?"
"Anh suy nghĩ nhiều quá." Hùng Huỳnh có chút cười khổ không ngớt, quan hệ giữa cậu cùng Wean và Đăng Dương, đúng là có chút tương tự với câu chuyện của Esméralda, nhưng chỉ có một chút mà thôi.
Sở dĩ Hải Đăng đem cậu liên hệ với cô gái đó, bất quá là bởi vì chút khái niệm của Hải Đăng, luôn luôn cho rằng cậu là nữ thần "Esméralda" trong cảm nhận của hắn, một điều tốt đẹp để hướng tới, một mộng tưởng được dệt nên bởi những cuốn tiểu thuyết.
Nhưng mặc kệ trong lịch sử thật sự có tồn tại người gọi Esméralda này hay không, cô gái ấy cùng cậu vẫn là hai người khác biệt, thân ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Hải Đăng gần như chìm đắm trong huyễn tưởng của chính mình, liên tục nói cho chính hắn biết hắn kỳ thực là một người thiên lương, mặc dù "bề ngoài" của hắn xấu xí.
"Bề ngoài" của Hải Đăng chính là nghề nghiệp vị trí cùng địa vị của hắn.
Có thể Hải Đăng không phải đang không ngừng tự nói với mình, mà là bản thân hắn kiên định cho rằng như thế.
"Là chính mình suy nghĩ quá nhiều?" Hải Đăng thấp giọng nở nụ cười, tiếng cười giống như từng cơn gió lạnh nơi biển rộng, người bị thổi trúng liền sẽ nhè nhẹ phát run.
"Hay là... chính cậu hãm sâu vào trong sự trêu cợt vô tình của số phận mà vẫn không có phát giác?" Đột nhiên đi nhanh tới, Hải Đăng vươn một tay nắm vai Hùng Huỳnh, ngôn ngữ thật mềm nhẹ, nhưng mỗi chữ so với tảng đá nghìn cân còn muốn nặng nề hơn.
Rơi vào đống cát trên biển rộng như Hùng Huỳnh, lại không có chút lực đạo nào.
Nghiêng đầu nhìn bàn tay đặt lên vai mình của Hải Đăng, Hùng Huỳnh đưa tay đem tay của Hải Đăng hất ra, nói: "Ngay cả tôi cũng không thấy rõ được vận mệnh của chính mình, như vậy thân là người đứng ở vị trí khác có thể thấy rõ sao, Hải Đăng, anh đã nhìn thấy rõ ràng vận mệnh của anh rồi sao?"
"Vẫn luôn thấy rất rõ ràng." Nhàn nhạt nói một câu.
"Được rồi, chúng ta dừng lại đề tài này ở đây đi, nếu cứ tiếp tục không biết khi nào mới xong, tôi không muốn cứ đứng thẳng đến tối như vậy." Lo lắng tranh chấp của bọn họ sẽ cứ như vậy mà kéo dài xuống, Hùng Huỳnh cuối cùng lựa chọn ngồi xuống vừa ăn vừa nói.
Hải Đăng tựa hồ vẫn còn đang suy nghĩ những lời nói của Hùng Huỳnh, có chút híp mắt không biết nhìn chỗ nào: "Lời của cậu làm cho tôi nghĩ lại."
Hùng Huỳnh đi qua đem Hải Đăng đẩy ngã xuống ghế, cử động đột nhiên của cậu khiến Hải Đăng nhanh chóng thoát khỏi chìm đắm trong thế giới của bản thân.
"Suy nghĩ quá nhiều dễ hồ đồ, chúng ta nói chuyện chính sự đi." Hai tay đặt trên vai Hải Đăng, Hùng Huỳnh nói.
Trong đôi con ngươi lục bích hiện lên một tia dao động, ngay lúc Hùng Huỳnh chuẩn bị xoay người đi đến chỗ ngồi của mình, Hải Đăng đột nhiên đưa tay kéo lấy cậu, Hùng Huỳnh lảo đảo vài bước rồi bị ép ngồi trên đùi Hải Đăng, đây cũng không phải tư thế tốt đẹp gì.
Hùng Huỳnh khẽ nhíu mày, sau đó nỗ lực đứng lên.
Thế nhưng Hải Đăng lại một lần nữa đem cậu đè ép lại, trực tiếp ôm lấy thắt lưng cậu, khí lực rất lớn, hai cánh tay tái nhợt giống như làm từ sắt thép không chút sứt mẻ.
Tốt, lại là một kẻ luyện võ.
Phát hiện này khiến Hùng Huỳnh có chút thất lạc, cậu vốn tưởng rằng nam nhân thoạt nhìn tái nhợt như Hải Đăng sẽ không thể nào biết võ, nhưng từ việc Hải Đăng đột nhiên ôm cậu vừa rồi, cùng với vị trí cùng lực đạo nắm tại thắt lưng của cậu để xem, Hải Đăng tuyệt đối không phải là người dễ đối phó.
Vì sao lão đại bây giờ đều thích luyện một thân công phu như vậy?
Tuy rằng Hải Đăng không nói gì, chỉ duy trì tư thế nhìn chằm chằm cậu, thế nhưng thân là nam nhân nếu Hùng Huỳnh không biết thứ không bằng phẳng đang đụng chạm cậu là cái gì, cậu sống đòi này cộng thêm đời trước đúng là uổng phí rồi!
"Buông, Hải Đăng!" Hùng Huỳnh không sợ việc phát sinh quan hệ cùng Hải Đăng, đây không phải chuyện cậu có thể lo lắng, việc sầu lo duy nhất của cậu chính là một ngày cùng người nam nhân này xảy ra quan hệ, Hải Đăng có thể hay không đem cậu ném xuống biển, gửi theo cả Anh Quân cùng Lý Đông Tây để cùng nhau cho cá mập ăn.
Cực độ không xong.
Vì sao cậu phải lo lắng nhiều vấn đề như vậy?
Nam nhân tái nhợt với đôi mắt lục bích vẫn không nói gì, tay phải của Hải Đăng chậm rãi theo thắt lưng của cậu xoa hướng lên trên, cảm giác này khiến Hùng Huỳnh nhớ đến con rắn màu xanh biếc cậu mơ thấy mấy ngày hôm trước.
Ngay lúc bàn tay lạnh lẽo của Hải Đăng đi đến trước ngực của cậu, hắn đột nhiên dùng sức.
"Không!" Hùng Huỳnh dùng hai tay đẩy vai Hải Đăng, đem cự ly ngày càng rút ngắn của hai người kéo dài ra một chút.
Lực đạo gây sức ép trên ngực Hùng Huỳnh vẫn không chút giảm xuống, dường như giấu kín dưới xung động này là một cỗ lực lượng giống như núi lửa sắp dâng lên.
Hùng Huỳnh bất động, Hải Đăng tự mình động, nam nhân giữ chặt thắt lưng hôn lên môi đối phương, thế nhưng Hùng Huỳnh dùng cánh tay ngăn cách giữa hai người.
"Tôi nói, không!" Ngữ khí nặng thêm, Hùng Huỳnh phải lợi dụng tâm lý của Hải Đăng, nói, "Anh cùng bọn họ có cái gì khác nhau?"
Những lời này vừa ra tới, bằng là biến tướng của sự tán thành với những lời nói khi trước của Hải Đăng.
Thật thật giả giả hỗn cùng một chỗ, trái lại làm cho không có người nào có thể nhận.
Hiện tại Hùng Huỳnh chỉ có thể đổ, đổ lý trí hiện tại của Hải Đăng hơn hẳn xung động sinh lý của hắn.
Cuối cùng cậu thực sự đổ thắng.
Hải Đăng chậm rãi thả nam nhân, Hùng Huỳnh lập tức đứng dậy khỏi người Hải Đăng làm cho mình có vẻ trấn định rồi ngồi xuống chỗ đối diện với Hải Đăng, Hải Đăng hướng người hầu vẫy tay: "Một ly nước đá."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co