Truyen3h.Co

[AllIsagi][Blue Lock] One shot.

Nessisa

nquitrtm


Ness đã từng là một ngôi sao sáng trong bóng đá, nhưng như mọi điều trong cuộc sống, ánh sáng của anh dần tắt. Những ngày qua đi, anh cảm thấy mình trôi dần vào bóng tối, nơi không có lối thoát. Mỗi trận đấu, mỗi cú sút đều như gánh nặng đè lên đôi vai anh, và một cảm giác trống rỗng cứ len lỏi trong lòng. Những tháng ngày cô đơn ấy, nơi anh không tìm được niềm tin vào bản thân nữa, làm anh như một con tàu lạc lối, mơ hồ giữa đại dương tối tăm.

Rồi một ngày, ánh sáng bất ngờ chiếu rọi vào cuộc đời anh.

Isagi Yoichi, một người bạn mới, một người đồng đội không thể ngờ đến. Cậu không phải là người nổi bật nhất, không phải là người gây chú ý nhất, nhưng lại mang đến một điều gì đó rất đặc biệt. Isagi bước vào phòng thay đồ với nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt trong sáng và sự tự tin tỏa ra từ từng bước đi của mình. Dường như cậu chính là mặt trời mới, chiếu sáng vào tâm hồn đang tăm tối của Ness.

“Chào anh, tôi là Isagi Yoichi, rất vui được gặp anh!” Giọng nói của cậu ấm áp, không hề có vẻ e ngại.

Ness, lúc ấy, chỉ ngước mắt lên nhìn cậu, hơi bất ngờ với sự tươi sáng ấy. Nhưng cậu chẳng để anh có thời gian suy nghĩ. Isagi ngồi xuống bên cạnh, cười tươi, bắt đầu kể về những suy nghĩ đơn giản mà chân thành về bóng đá, về cuộc sống, về những ước mơ không bao giờ tắt. Cậu không giống những người khác. Cậu không tìm cách làm cho Ness cảm thấy tội lỗi hay thất vọng, mà chỉ làm anh cảm thấy một điều gì đó mà anh đã quên bẵng từ lâu " hy vọng."

Mỗi lời nói của Isagi như từng tia nắng nhỏ, dần dần xóa tan màn đêm trong lòng Ness. Cậu không cần phải làm gì đặc biệt, chỉ là ở bên cạnh và chia sẻ những khoảnh khắc giản đơn, nhưng đối với Ness, đó là tất cả những gì anh cần. Trong lòng anh, một sự ấm áp dần dần lan tỏa, như mặt trời vừa ló dạng sau một đêm dài.

Ngày hôm ấy, khi họ bước ra sân, Ness cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Những bước chạy của anh không còn nặng nề, và những cú sút không còn mang theo gánh nặng của sự tự ti. Anh không còn cảm thấy cô đơn giữa đám đông. Cậu ấy, Isagi, chính là vầng dương đã chiếu sáng vào cuộc đời anh lúc anh suy sụp nhất.

Ánh sáng ấy không rực rỡ, không chói lòa, nhưng nó đủ để làm ấm những ngóc ngách tăm tối nhất trong lòng Ness. Và anh biết, từ giây phút này, anh không còn phải lo sợ bóng tối nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co