Dimplez : Em bé
Trước kia, Yujin cứ nghĩ Jiwon là một em bé dễ thương, ngoan ngoãn nhưng lâu dần cô mới nhận ra, đây là một đứa nhóc vô cùng nghịch ngợm và ranh mãnh.
Từ khi quen được Yujin chiều chuộng, nói ngon nói ngọt rồi em mới bộc lộ ra bản tính ngang bướng của mình.
Chỉ cần cô làm gì không vừa ý em, em sẽ ngay lập tức nằm ì ra đất khóc lóc ăn vạ, đến khi cô làm vừa lòng vừa ý em mới thôi.
"Em muốn ăn gà rán!"
Jiwon mặc một bộ pijama hình con vịt, trên đầu thì cột hai chùm tóc nhỏ. Em ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ, hai má phồng to, mày nhíu chặt trông vô cùng ngang bướng. Năm nay em đã 18 tuổi rồi.
Yujin vẫn kiên nhẫn vừa đưa muỗng về phía Jiwon vừa dịu dàng nói: "Ngoan, em bé ăn hết cơm đi đã. Tối chị sẽ mua gà rán cho em bé nhé?"
Jiwon đôi mắt đỏ hoe, hất cả muỗng cả chén cơm trên tay Yujin rơi xuống đất vang lên một tiếng "choảng". Rồi em oà lên khóc, chân giậm mạnh lên ghế, thể hiện sự phản kháng của mình.
"Hức....em không muốn....em muốn ăn ngay bây giờ!!!Hức....hức...Yujinie mua ngay đi....hức hức..."
Em khóc to đến lạc cả giọng.
Yujin nhìn đống bầy hầy trên đất, máu nóng trong gần như sôi hết cả lên. Cô trời sinh tính tình đã vô cùng nóng nảy, nhịn được đến bây giờ mà chưa dám nổi nóng với em là vì cô thật sự rất thương và không nỡ la em dù chỉ một lời. Nhưng đến giờ thì cô nhịn không nổi nữa rồi. Đây chính là em bé bị cô nuông chiều quá nên sinh hư đây mà!
Yujin đập mạnh bàn, tức giận đứng lên quát vào mặt em.
"Kim Jiwon! Em có thôi đi không!"
Đến khi nói xong, cô mới cảm thấy hối hận đến nổi muốn tát mình một cái.
Jiwon sững người nghe Yujin quát mình, đôi mắt ầng ậc nước của em như được mở khoá tuôn trào không ngừng. Em không còn gào lên khóc lóc ầm ĩ nữa, mà chỉ cắn chặt môi, thu người lại trên ghế, ôm chặt vịt vàng trong lòng, rồi quay đầu đi vùi đầu vào con vịt, im lặng khóc run hết cả người nhưng tuyệt nhiên không phát ra chút âm thanh nào.
Yujin nhìn mà đau hết cả lòng. Cô thầm đánh bản thân cả trăm cái trong đầu.
Mày tức giận với em bé làm gì! Em ấy tuy 18 tuổi nhưng trí não cũng chỉ như đứa trẻ 5-6 tuổi, sao lại không bao dung em ấy chút chứ! Mới có tí chuyện mà đã tức giận thì sao chăm sóc em ấy cả đời!
Tội lỗi tràn ngập cả người, Yujin vội vã đi tới ngồi xổm trước mặt Jiwon mà luống cuống dỗ dành người thương: "Em bé, chị xin lỗi mà. Yujinie mua gà rán cho em nhé. Mua thật nhiều thật nhiều gà rán cho em luôn. Đừng giận nữa nhé!"
Nghe Yujin dỗ dành, em lại càng tủi thân, khóc càng nhiều hơn khi nãy. Em dùng vịt vàng che đi cả tầm mắt mình rồi ép cả người dính xác vào ghế.
Biết Jiwon vừa tủi thân vừa rất giận mình, Yujin gấp gáp đứng dậy muốn bồng người ôm vào lòng dỗ dành xin lỗi. Nhưng cố gắng mãi cô vẫn không bồng được người lên, cô nhớ em rất nhẹ mà, chỉ cần một tay thôi cô đã nhấc được cả người em lên, sao bây giờ cố mãi vẫn không bồng được!
Đến khi cô nhìn xuống mới thấy, từ nãy đến giờ hai tay của Jiwon vẫn bấu chặt vào ghế, cố gắng ghì cả người xuống để cô không bồng được.
Trong đầu Yujin đánh xẹt một cái, hôm nay cô xong rồi, coi bộ em bé đã rất giận cô lắm rồi.
"Yujinie xin lỗi mà! Là chị sai, không nên lớn tiếng làm em bé sợ! Em tha lỗi cho chị nhé!"
Cô vừa nói vừa ôm em vào lòng mà vỗ vỗ lưng như đang an ủi.
Cô nói xin lỗi mãi mà em vẫn không ừ hử gì. Đến khi cô cảm thấy người trông lòng mềm oặt đang ngủ trên cánh tay mình thì đã 4 tiếng trôi qua.
Yujin để đầu Jiwon nằm trên vai mình rồi ôm cả người em lên đi về phòng ngủ. Vừa đi cô vừa vỗ lưng ru em ngủ tránh để em thức giấc.
Đến khi vào phòng cô cũng không nỡ thả em xuống giường mà cứ để em nằm trên người mình ngủ say.
Yujin nhẹ nhàng vén những lọn tóc dài loà xoà trước mặt em ra, nhìn đôi mắt vì khóc quá lâu mà sưng húp cả lên mà tim cô như bị ai cầm dao cắt một miếng vậy. Đau đến không thở được.
Jiwon tỉnh dậy là khi trời đã tối đen như mực. Đôi mắt sưng húp làm em không thể mở to mắt được, em chỉ có thể hi hí mắt, vừa khịt mũi vừa ngọ ngoạy.
"Em bé, dậy rồi à."
Yujin xoa đầu Jiwon, rồi đỡ em ngồi dậy dựa vào người.
Em ôm chặt vịt vàng trong người. Tuy không còn giận nữa nhưng vẫn còn chút tủi thân trong lòng. Mặc cho cô ôm vào lòng, nói chuyện với mình mà không ừ hử gì.
Yujin thở dài, xoa xoa cái bụng lẹp xẹp của em. Đoạn cô đưa bình sữa ấm tới đặt vào tay em.
"Em bé uống sữa nhé."
Từ trưa đến giờ Jiwon chưa ăn gì cả, bây giờ bụng đã đói cồn cào, nhìn thấy sữa mà chảy cả nước miếng. Em vội thả vịt vàng xuống, cầm nhanh lấy bình sữa mà bú sữa.
Yujin nhìn mà xót hết cả lòng, nhưng khi nhìn thấy cái mỏ đang chu chu bú núm bình sữa của em cô lại thấy buồn cười. Đã lớn thế này mà vẫn không bỏ được việc bú bình.
Khi còn nhỏ, không phải cô không cố gắng giúp Jiwon bỏ việc bú bình nhưng có làm cách mấy cũng vô ích nên đành chìu theo em vậy. Dù sao cũng không ảnh hưởng xấu gì đến sức khoẻ của em.
Lời dụng em đang bú sữa, Yujin hôn nhẹ lên má em, thành tâm nói: "Em bé, Yujinie xin lỗi vì hồi trưa đã lớn tiếng với em. Em tha lỗi cho chị được không?"
Jiwon vừa chu mỏ uống sữa, vừa liếc mắt lên nhìn Yujin. Khi cô nghĩ, có lẽ em sẽ không tha lỗi cho cô thì em hạ mắt gật đầu mấy cái.
Không chỉ Yujin rất yêu thương em, mà em cũng rất yêu thương, rất thích cô. Nghe cô tủi thân xin lỗi mình, em lại thấy nhói nhói lòng, không muốn giận nữa.
Mình không muốn Yujinie buồn!
Hai mắt Yujin sáng rực, ôm chặt em vào lòng, vui vẻ cười nói: "Vậy chúng ta xuống dưới ăn gà rán nhé."
Jiwon thả núm sữa trong miệng ra, quấn chặt lấy người Yujin, miệng cười toe toét giọng ngọt như sữa nói: "Em bé muốn ăn với Yujinie."
Đây đã là xưng hô quen thuộc của cả hai nên không ai cảm thấy gượng mồm.
"Em bé nhõng nhẽo."
Yujin nhéo mũi em một cái, thầm nghĩ đây là em bé dễ thương rất thích nhõng nhẽo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co