Truyen3h.Co

[Allmin] - Ostracize

Chap 109

kocabean

Jimin nghe vậy tỏ ra khó xử

- Hả? Thôi không cần đâu, nửa đêm nửa hôm chạy tới bệnh viện vì ăn no mất mặt lắm!

- Thể diện quan trọng hay sức khỏe quan trọng?

Kim Taehyung không nói hai lời vội cầm lấy ví và điện thoại, sau đó bế cậu lên. Park Jimin vội xua tay

- ... Kim Taehyung... không được... đổi tư thế khác đi... Anh đỡ tôi đi từ từ thôi... Tư thế này khó chịu lắm...

- Em...

Taehyung vừa giận vừa thương, đành phải đặt cậu xuống, cẩn thận đỡ cậu đi ra ngoài.

Vừa ra tới cửa đã chạm mặt Kim Seok Jin tay cầm bó hoa vô cùng hoành tráng. Đập vào mắt anh là cảnh Kim Taehyung dìu Jimin từng bước ra cửa

- Chuyện gì thế?

Anh lo lắng, bó hoa diễm lệ trên tay vứt sang một bên, vội vàng nắm bả vai cậu hỏi han

- Tôi.. đau...

- Đau cái gì? Em đau ở đâu? Tôi bế em đi viện!

Vừa dứt lời, Jin gạt cánh tay của Taehyung ra, bế thốc Jimin lên theo kiểu công chúa

Cốc

Taehyung không nhịn được mà gõ cộp vào đầu Jin

- Anh thả em ấy xuống! Bế như thế bụng em ấy càng đau hơn đấy.

Jin từ từ đặt Jimin xuống đất, vô cùng hối lỗi dìu cậu từng bước một

Hừ, vốn định tạo bất ngờ cho Jimin mà gặp phải chuyện này, trời không thương ta rồi.

Lúc tới phòng cấp cứu của bệnh viên, quần áo và tóc Jimin đã ướt đẫm mồ hôi. Thêm việc Jimin cứ ôm bụng suốt còn Jin và Taehyung cứ trưng ra vẻ mặt như trời sắp sập đến nơi, một y tá vội đỡ lấy cậu

- Sắp sinh à? Mau! Mau lên xe đẩy đi!

Jimin kéo khẩu trang lên, tránh để người ta nhận ra, sau đó hắc tuyến đầy đầu giải thích

- Không... không phải đâu chị y tá ơi! Em ăn no quá thôi!

Chị y tá cạn lời một giây, cúi đầu nhìn bụng cậu, lúc này mới phát hiện bụng chỉ hơi nhô lên, quả thật không giống thai phụ

- Khám dạ dày xin mời rẽ trái!

- Cảm ơn!

Hơn nửa đêm, sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng có kết quả chẩn đoán bệnh của Park Jimin.

Trong khoảng thời gian ngắn lại ăn uống quá nhiều kèm theo áp lực dẫn đến việc bị viêm dạ dày cấp tính...

Taehyung đứng cạnh giường, đen mặt đọc chẩn đoán. Jin vuốt ve gò má trắng bệch của chàng trai đang nằm trên giường bệnh, tỏ ra đau lòng

- Còn đau không?

Jimin khổ sở gật đầu

- Đau, có điều đỡ hơn nhiều so với lúc nãy rồi... Ừm, Kim Taehyung, còn một chuyện...

- Chuyện gì? Em nói đi.

Mắt Kim Taehyung rời khỏi tờ giấy khám bệnh. Jimin chần chừ một lúc, xấu hổ nói

- Lợi của tôi hình như bị cái nhẫn kia cạ vào rách da rồi, ban nãy không cảm thấy gì, giờ đau quá...

Kim Taehyung đỡ trán, dở khóc dở cười xoa tóc cậu

- Đợi chút, để tôi đi mua thuốc cho em.

- Ừm.

- Chờ chút, nhẫn gì?

Kim Seok Jin không hiểu gì, ngơ ngác hỏi

- Này tên nhóc kia, đừng nói với anh là chú..

- Đi! Anh đi mua thuốc cùng tôi!

Chưa nói hết câu, Kim Seok Jin đã bị Taehyung bịt miệng kéo ra ngoài.

Sau khi hai người đó đi khỏi, Jimin mới thở dài một hơi, sau đó vội sờ lên cái bụng to tròn của mình.

Không ngờ đúng giờ phút mấu chốt cái bụng lại cứu cậu một mạng!

Nhưng mà! Cảm giác ăn no đúng là khó chịu! Cả đời này cậu cũng không muốn nếm trải lần thứ hai nữa đâu!

Trước đây có một khoảng thời gian, vì quá bận nên có một thời gian dài cậu ăn uống không đúng bữa, kết quả có một lần cũng đột phát viêm dạ dày cấp tính vào nửa đêm. Khác ở chỗ, lần trước là vì nửa đêm nên không gọi được xe, cậu đành phải tự mình lái xe máy tới viện, tự đi đăng kí, tự lấy thuốc, ngồi một mình ở hành làng dài lạnh lẽo để truyền dịch.

Kim Seok Jin quay lại rất nhanh. Nhưng chỉ có một mình anh.

- Kim Taehyung đâu rồi?

- Công ty có việc gấp, đi rồi.

Anh cầm thuốc ngồi xuống cạnh giường, sau đó mở chai thuốc ra, nghiêm túc dặn dò

- Đây thuốc bôi ngoài da, há miệng nào để tôi bôi thuốc cho em.

Park Jimin ngoan ngoãn há miệng, lưỡi không cẩn thận chạm vào, cậu nhíu mày

- Đắng...

- Cố chịu một chút, đừng chạm vào nó.

Cậu khẽ ừm một tiếng, cảm nhận được ngón tay mang theo hơi lạnh của Jin xoa nhẹ lên lợi.

- Câu trả lời của em là gì?

- Hả?

Jimin không hiểu anh đang nói gì

- Taehyung đã tỏ tình em, câu trả lời của em?

Bôi thuốc xong, Jin đặt lọ thuốc xuống, dịu dàng nhìn cậu, khẽ nỉ non

- Em đồng ý nhanh vậy sao? Tiếc thật đấy, tôi còn chưa có cơ hội nào.

- Không, t-tôi chưa đồng ý... Nhưng..

- Tốt, chỉ cần vẫn còn cơ hội là được.

Mắt Jin sáng lên rồi dán chặt lên môi Jimin. Ngay khi hai đôi môi gần chạm nhau, Jimin nhanh chóng lắc đầu, vội kết thúc chủ đề nguy hiểm vừa rồi, sau đó đổi lại thành trạng thái nhân viên nề nếp, giơ tay nói...

- Sếp, tôi muốn xin nghỉ một thời gian, không muốn bị quấy rầy!

Seok Jin sau khi suy nghĩ một hồi cũng vui vẻ đồng ý

- Có thể phê chuẩn, em muốn mấy ngày?

Park Jimin nhìn ngón tay, yếu ớt hỏi

- Đơn vị có thể tính bằng năm không?

- Tôi cho em thời gian là 7 ngày.

Kim Seok Jin mặc kệ ý kiến của cậu, gõ nhịp quyết định.

...

Ngày hôm sau.

May mà tình trạng của Jimin không nghiêm trọng, sáng sớm cậu đã có thể thuận lợi xuất viện.

Kim Seok Jin đưa cậu về nhà, lúc đi trên đường có tạt qua siêu thị, mua đồ lấp đầy tủ lạnh cho cậu, lại đặt đồ cho cậu đủ ngày ba bữa, dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần là phải chú ý chuyện ăn uống.

Park Jimin ngồi trên sofa, thấy Kim Seok Jin bận tới bận lui, kiểm tra hết tủ lạnh còn đứng đó nghĩ xem có để sót thứ gì không, cậu không nhịn được ho nhẹ một tiếng

- Seok Jin, anh không cần làm gì nữa đâu, tôi có thể tự chăm sóc mình mà.

Jin đi tới trước mặt cậu, lấy áo vest bên cạnh mặc vào

- Vậy tôi đi đây.

Miệng thì nói thế, nhưng anh vẫn không yên tâm, như thể cậu là một đứa trẻ ba tuổi hoàn toàn không có năng lực tự lo liệu cho bản thân mình vậy.

- Em thật sự không còn vấn đề gì nữa chứ?

- Không sao không sao, bụng không đau tí nào nữa rồi! Khả năng hồi phục của tôi nhanh lắm đấy!

- Ừm, điểm này đúng là tốt.

Jin hài lòng gật đầu.

- ...

Lời này không sai, nhưng sao cậu cảm thấy như đang bị đùa giỡn thế nhỉ?

Đang thất thần, Kim Seok Jin đột nhiên cúi xuống chỗ cậu, nhưng còn chưa tiến sát vào đã đứng dậy lùi ra, sau lại vươn tay sờ lên đỉnh đầu cậu

- Không làm phiền em nữa.

- ...

Anh! Đã! Làm! Phiền! Rồi! Đấy!!!

Mãi tới khi tiễn Kim Seok Jin đi rồi, Jimin mới có thể hoàn toàn thả lỏng, cậu ôm gối nằm phát ngốc trên sô pha, nghĩ lại tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày này...

Tuy cậu đã sớm có dự liệu, cũng chuẩn bị từ sớm, nhưng lúc này đầu óc cậu vẫn là một mảng trống rỗng, hoàn toàn rối loạn.

Thật ra lúc đầu cậu đã định sẽ cố ý nói những lời dứt khoát khiến các anh dẹp ý nghĩ này đi, nhưng đối diện với những gương mặt ấy, cậu lại không thốt nổi một từ, ngược lại, trái tim kiên định lại ngày càng dao động, vốn tưởng đây là chuyện tuyệt đối không thể, nhưng lại dần dần thay đổi suy nghĩ...

Chẳng trách thời cổ đại có nhiều hôn quân như thế!

Đúng là sắc đẹp hại chết con người ta mà!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co