Chap 22
Biệt thự trong khu Bạch Kim cũng phân làm ba bảy loại, căn tốt nhất chính là ngôi biệt thự số tám - ký túc chung của Jungkook và Taehyung, đằng sau có cả một vườn hoa và hồ nước rất lớn, còn có cả sân golf tư nhân nữa, diện tích vô cùng lớn. Đứng thứ hai là căn số 7 của các đàn em như Quản gia Yong, Lee Hoon,... Nằm ngay bên cạnh, ngôi biệt thự có quy cách thiết kết giống căn số 7 chính là căn số 6.
Chủ nhân của căn số 6 từ trước đến nay vẫn không có ai biết, không ngờ lại là của cái tên của nợ này.
Thấy Yeo Jin định rẽ phải, Park Jimin theo bản năng nhắc nhở
- Ây, Yeo Jin hyung, đừng đi đường đó, đường bên đó bị chặn rồi
- Sao mày biết đường đó bị chặn?
Kim Namjoon hỏi ngay lập tức. Jimin đã qua tham quan ký túc xá của Jeon Jungkook và Kim Taehyung vài lần, đường đi cũng khá rõ trong trí nhớ cậu.
Jimin thầm giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn trấn định liếc xéo Kim Namjoon một cái
- Không nhìn thấy cái biển cảnh báo đằng kia à?!!
Thực ra, đoạn đường đó ngày hôm qua bị một gã phú nhị đại uống rượu say rồi lái xe tông hỏng, chính mắt cậu chứng kiến mà.
Kim Namjoon nhìn thấy cái biển cảnh báo "công trường đang thi công" mới ú ớ "à" lên một tiếng.
Park Jimin âm thầm thở phào một hơi.
Tuy rằng cậu quen biết với Jeon Jungkook và Kim Taehyung là có lý do chính đáng, nhưng chuyện này kể ra thì cũng phức tạp, thôi, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện!
Sau khi đến nơi, vẻ mặt Jimin đầy u oán, thật muốn chuồn luôn về nhà quá đi!
Yeo Jin xuống xe hỏi Kim Namjoon
- Bên này vẫn luôn có người quét dọn thường xuyên, thế nên có thể dọn luôn vào ở được, em xem xem, về nước rồi thì ở đây hay ở chung cư do công ty sắp xếp? Nếu ở đây thì giao thông có vẻ hơi bất tiện
Jimin đứng bên chỉ cầu cho Namjoon đừng có ở bên này! Nếu lỡ đụng mặt nhau thì làm thế nào?
- Để xem đã!
Kim Namjoon không kiên nhẫn xua tay, ánh mắt nhìn Yeo Jin với vẻ thúc giục.
Yeo Jin nhìn hai người, thở dài một tiếng, không yên tâm dặn dò
- Hai đứa đừng có quậy khuya quá, Namjoonie, đừng có quên ngày mai em phải...
- Biết rồi, biết rồi
Kim Namjoon coi như gió thoảng bên tai, kéo Jimin chạy cái vèo vào trong nhà như thổ phỉ.
- ...
Yeo Jin đã chẳng còn trông mong gì vào chuyện sáng sớm ngày mai hai người này có thể dậy được...
Vào trong nhà rồi, Kim Namjoon chỉ vào cậu bằng cái vẻ mặt mài dao xoèn xoẹt
- Đừng nghe Yeo Jin hyung, Jiminie, tối nay tao nhất định phải đại chiến ba trăm trận với mày!!! Để xem tao có hành chết mày không?
Jimin khinh bỉ liếc xéo một cái
- Thích thì chiều, thủ hạ bại tướng thế mà còn dám xuất khẩu cuồng ngôn! Tao sẽ khiến mày tâm phục khẩu phục gọi tao một tiếng sư phụ!!!
- Đừng có mơ!!! Mày phải gọi tao là sư phụ thì có!
Kim Namjoon bắt đầu đào bới trong cái va li du lịch to đùng của mình
- Hứ! Tao mang trang bị mới nhất từ nước ngoài về đó, mày đúng là há miệng chờ sung
Nói rồi, anh quay ra nhìn cậu với cái vẻ mặt thê thảm không nỡ nhìn
- Mày rửa sạch lớp hoá trang đó đi hộ tao cái, đúng là chọc mù mắt con nhà người ta! Mày muốn dùng chiêu này để làm giảm năng lực chiến đấu của tao sao? Đồ vô sỉ, tao nói cho mà biết, tao mà thua tao không nhận đâu!
- Giảm cái khỉ ấy mà giảm, mày cho rằng tao biến thành như thế này dễ chịu lắm à?
Jimin giật bộ tóc giả màu trắng nặng nề trên đầu xuống, cởi cúc cổ áo ra. Chiêu này của cậu đúng là hại được người thì cũng tự hại mình mà.
Kim Namjoon bật màn hình ti vi to đùng trong phòng khách lên, bắt đầu kết nối với trò chơi
- Trong phòng tao có quần áo đó, mày tìm xem cái nào mặc được thì mặc! Mau lên, mau lên! Tâm hồn chiến đấu của tao đang bốc cháy rừng rực đây này!
- ...
Nhìn dáng vẻ kích động của Namjoon, Jimin cạn con mẹ nó lời.
Người khác vừa về nước đều đi tìm tình nhân, cái tên này thì ngược lại, sống chết bắt cậu đến chơi game, hơn nữa còn là chơi thâu đêm! Đúng thật là đồ thần kinh!!!
Kim Namjoon thuần thục lắp đặt trò chơi, không biết lôi từ xó xỉnh nào ra mấy túi hoa quả khô, khoai tây chiên, cá khô, lại lôi mấy bình rượu ngon trong tủ rượu của mình ra.
Tất cả đều chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh ta khoanh chân ngồi xuống đất, xoa tay chuẩn bị thử trước xem độ mượt thế nào thì tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Kim Namjoon mặt mũi lập tức trở nên đen sì, không ra mở cửa mà phát rồ lên gọi điện lại cho Yeo Jin
- Đừng có ấn nữa hyung!!Em đảm bảo ngày mai sẽ dậy đúng giờ được chưa? Ngày nào cũng coi ông như súc vật mà bóc lột ấy! Ngay đến cả chơi game cũng không cho chơi, có tin là ông đây quẳng gánh không làm nữa hay không?
- Hả? Ấn cái gì cơ?
Yeo Jin ở đầu dây bên kia bị mắng cho mụ đầu mà chẳng hiểu gì cả.
Kim Namjoon lập tức nghẹn họng
- Không phải là anh đang ở ngoài cửa nhấn chuông à?
- Anh đi xa lắm rồi, đang lái xe đây này!!
Yeo Jin vô tội nói.
- Thế thì là ai nhỉ, có mấy người biết mình ở đây đâu?
Namjoon hoài nghi lẩm bẩm.
- Không phải là địa chỉ bị lộ ra ngoài đấy chứ? Em cẩn thận một chút, đừng mở cửa cho ai vào lung tung, nhỡ đâu là đám paparazzi thì sao? Jimin vẫn còn ở trong nhà đấy!!
Kim Namjoon "xì" một cái, không thèm để ý nói
- Thì sao? Nhìn thấy cậu ấy ở đây thì có làm sao?
Yeo Jin bất đắc dĩ nói
- Namjoonie, kể cả em có lòng muốn giúp cậu ấy, cũng phải để người ta đồng ý mới được! Jimin, cậu ấy rõ ràng là không muốn lên cái thuyền giặc của em rồi!!
Kim Namjoon lập tức xù lông
- Thuyền giặc cái gì mà thuyền giặc! Anh bảo ai là thuyền giặc cơ?!!
Tiếng chuông cửa vẫn không dứt, cách năm phút lại lặp lại một lần, cực kì có quy luật.
- Thôi, không nói chuyện với anh nữa, em đi mở cửa đây! Nửa đêm nửa hôm rồi, rốt cuộc là ma nào vậy chứ
Kim Namjoon cúp điện thoại, cực kỳ mất kiên nhẫn đi ra mở cửa.
Kim Namjoon cố ý bật màn ảnh giám sát lên xem là ai đang ở ngoài, kết quả, vừa nhìn thấy đối phương mặt đã đần ra, như thể gặp được ma ấy.
- Oh shit! Kim Taehyung!!! Tại sao cậu ấy lại đến đây?
Đừng bên ngoài là một người đàn ông mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám, chân đi đôi dép lê, trong tay không biết cầm cái gì. Tuy quần áo cực kì đơn giản tuỳ ý, nhưng Kim Namjoon vẫn cảm thấy được cơn gió lạnh lẽo thổi vù vù sau gáy mình, lạnh đến mức khiến anh ta run rẩy.
Namjoon hoảng loạn đi vòng vòng như thỏ gặp phải sói, đợi đến lúc chuông cửa lại vang lên thêm hai lần nữa, mới hít một hơi thật sâu, mở cửa ra.
Khoảng khắc cánh cửa mở ra, cái thái độ cà lơ phất phơ của anh ta nhanh chóng biến thành kính cẩn
- Ôiii, cậu yêu, sao cậu lại đây đến thế này
- Thăm!
Người đàn ông không biểu cảm trả lời.
- Ồ... Cậu mau vào đi. Mời cậu yêu vào nhà
Namjoon vội vàng mời Kim Taehyung vào.
Ánh mắt của Kim Taehyung đảo qua tay cầm trò chơi dưới đất, còn có cả đống thức ăn vặt và rượu nữa rồi mới ngồi xuống sofa.
Chú ý đến ánh mắt của Taehyung, Namjoon khẽ ho một cái giải thích
- Khụ, công việc vất vả quá, hiếm có lắm mới có cơ hội được thả lỏng...
Taehyung lại không để ý tới vấn đề này, thuận miệng hỏi
- Về từ bao giờ?
- Chưa được bao lâu.
Kim Namjoon tìm nửa ngày mới thấy túi trà, nhưng trong nhà không có nước nóng, cho nên chỉ đành cầm chai nước khoáng từ trong tủ lạnh ra
- Nhà cháy vẫn chưa đun nước, cậu uống tạm cái này được không?
- Không cần đâu, tôi ngồi đây một lát rồi đi
Taehyung chỉ vào cái hộp mà mình mang đến
- Đồ của mẹ cậu đấy.
- Cái này sai ai mang đến cho tớ chẳng được, sao còn phải làm phiền cậu yêu đích thân mang đến giữa đêm giữa hôm thế này!
Kim Namjoon trong lòng oán hận mẹ mình trăm ngàn lần, đang yên đang lành bảo Kim Taehyung mang đến làm gì?! Không biết anh sợ nhất là người này à? Được rồi, không nói cũng biết, mẹ anh chắc chắn nghe ngóng được gì nên mới để Kim Taehyung đến kiểm tra chứ gì?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co