xiv.
Cuối tuần, Han Wangho cùng Kim Jongin đến suối nước nóng như đã hẹn. Mấy ngày này anh trai lúc nào cũng bị cậu than phiền vì những chuyện ở GenG, Han Wangho cảm thấy tủi thân mà bày tỏ rằng dạo này cảm giác như em trai đường trên không còn muốn nói chuyện với cậu. Ngoài những lúc cùng đội tập luyện ra thì hắn như cố tình chọn những hoạt động trái ngược khung giờ với cậu. Giống như là hắn sẽ stream vào buổi sáng hay buổi trưa, còn Han Wangho thì đương nhiên ưu tiên stream tối đến khuya. Lúc đi ăn hắn cũng không đến nhà ăn mà tự mình gọi thức ăn bên ngoài, khi đến game house hay về kí túc xá Choi Hyeonjoon cũng chọn cách đi đường vòng để không phải đụng mặt cậu, hay những khi cậu xuất hiện thì hắn liền rời đi...
'Chẳng lẽ là do hôm trước em tịch thu khoai tây chiên của em ấy?'
'Ai lại vì một gói khoai tây mà đi giận dỗi người khác chứ hả?'
Nhìn dòng tin nhắn từ Kim Jongin, Han Wangho thật sự đau đầu không thôi, suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được lí do khiến em trai kia lại hành xử như vậy, mà cũng chẳng thể trực tiếp hỏi thẳng. Cậu đành nghe lời Kim Jongin, cuối tuần thu dọn đồ cùng anh đi suối nước nóng tận hưởng.
Nhìn em trai đang buồn bực thổi bong bóng trên mặt nước, Kim Jongin quyết tâm phá lệ cho Han Wangho đêm nay uống say một bữa, ở nơi như này thì chắc sẽ không chạy đến phòng người khác làm loạn đâu ha.
"Thế nhóc đó tránh mặt hết mọi người luôn hay sao?".
"Em cảm thấy chỉ có mỗi em thôi, Siwoo với Jaehyuk bảo là bọn họ vẫn bình thường". Han Wangho dùng đũa chọt vào miếng cá hồi trong chén, thở dài "Chắc phải hẹn gặp em ấy rồi nói chuyện cho ra lẽ mới được".
Khu suối nước nóng này không lớn, nằm ở phía ngoại ô thành phố, do đó cũng không nổi tiếng lắm. Nhưng bù lại thì không khí và dịch vụ rất tốt, cũng vắng vẻ nên khá yên tĩnh, phòng ăn chung cũng nhỏ và ấm cúng. Kim Jongin nhìn cậu uống từng hớp sake cũng không ngăn cản, dù sao thì lát nữa anh cũng mang cậu về phòng riêng mà. Đang chill chill vừa uống rượu vừa nghe Han Wangho lảm nhảm, Kim Jongin nhìn về phía hai người vừa đi vào trong thì cảm thấy khá quen thuộc.
"Này Wangho, bên đó có phải là Hyeonjoon đội em không?".
Han Wangho nhìn về phía Kim Jongin đang chỉ, cậu phải dụi mắt mấy lần để xác nhận xem mình có nhìn nhầm hay không. Trong lúc cậu đang bất ngờ vì sao Choi Hyeonjoon cũng ở đây thì người bên cạnh dường như đã nhìn thấy bọn cậu, nắm tay hắn chạy đến chào hỏi.
"A tiền bối Peanut, tiền bối Pray.. hai anh cũng ở đây ạ?".
"À ừ bọn anh đến để nghỉ ngơi ấy mà..". Kim Jongin mỉm cười đáp lại Hong Changhyeon bên kia. Còn Han Wangho chỉ gật đầu một cái, nhìn chằm chằm về phía Choi Hyeonjoon ở phía sau. Có lẽ hắn cũng đang ngạc nhiên không kém, chỉ chào hỏi hai người anh rồi cũng không nói gì thêm. Lúc Choi Hyeonjoon định kéo Hong Changhyeon về bàn bên kia thì người đi rừng của DRX đã nhanh chóng ngồi xuống, miệng thì liến thoắng.
"Thật là có duyên quá đi mà, bọn em ngồi ở đây luôn nha, đàng đông càng vui đúng không ạ?".
Kim Jongin và Han Wangho đương nhiên đồng ý, vui vẻ kêu bọn họ ngồi xuống. Rốt cuộc thì suốt một buổi chỉ nghe tiếng của ba người, còn Choi Hyeonjoon thì chỉ đáp vài câu rồi lại uống rượu. Han Wangho cũng không biết phải nói gì với hắn, càng không thể hỏi chuyện kia ngay lúc này, chỉ có thể lén đưa mắt nhìn. Gương mặt của Choi Hyeonjoon vì phản ứng của rượu mà hơi ửng đỏ, ánh mắt rũ xuống như chứa đầy tâm sự, bình thường hắn cũng nói nhiều lắm nhưng hôm nay chả nói được mấy câu, chỉ có Hong Changhyeon và Kim Jongin là cứ luôn miệng không ngừng.
"Vậy là đêm đó em đã mơ thấy em bị rơi xuống nước á, lâu lắm, lúc tỉnh dậy còn cảm giác bị nghẹt thở nữa cơ..".
"Changhyeon à.. mơ cùng một nội dung hai lần liên tiếp coi chừng là điềm báo đó..".
Đúng là hai cái máy nói gặp nhau, một tí cũng không dừng được. Trong lúc Han Wangho đang thầm cảm thán thì Choi Hyeonjoon đã uống xong chai rượu thứ năm, hắn đứng dậy xin phép về phòng trước. Nhìn bóng lưng của em trai đang rời đi, ngồi thêm một lúc nữa, Han Wangho cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để nói chuyện, nên cậu cũng nhanh chóng đi theo.
Gõ cửa mãi mà không nhận được phản hồi, Han Wangho gọi nhẹ một tiếng để xin phép, cậu đẩy cánh cửa được làm theo phong cách Nhật Bản qua một bên rồi nhanh chân bước vào. Nhìn em trai đang thở đều trên giường cậu cũng không nỡ đánh thức, đành đợi đến ngày mai vậy. Khi cậu vừa xoay người định bỏ ra ngoài thì bị nắm lấy cổ tay, một lực mạnh kéo cậu ngã xuống giường.
"Hyeonjoon..?".
Choi Hyeonjoon ôm cậu từ phía sau, hơi thở ấm nóng liên tục phả ra sau gáy, tay hắn cũng luồn vào trong bộ Yukata của cậu, di chuyển khắp nơi trên cơ thể.
"Tại sao ra khỏi kí túc xá rồi mà em vẫn mơ thấy anh thế này?".
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng hôn lên vành tai cậu, rê qua sườn mặt rồi lại đến xương quai xanh. Mà Han Wangho chỉ tập trung vào câu nói của hắn, chứ không kịp quan tâm bản thân mình đang bị chiếm tiện nghi.
"Hyeonjoon.. em say sao? Vậy em mau ngủ đ.. A..".
Còn chưa nói hết câu thì Han Wangho đã bị lật người lại đè xuống giường, ánh mắt Choi Hyeonjoon kiên định nhìn cậu, biểu tình trên gương mặt trông không giống người say tí nào. Hắn đè chặt hai tay cậu rồi cúi người liếm mút trên phần cổ trắng ngần, Han Wangho vừa bất ngờ vừa bị kích thích, cậu ngọ nguậy cơ thể nhằm tránh đi những nụ hôn của người phía trên.
"Em làm cái gì thế? Hyeonjoon.. buông anh ra..ưm..".
Choi Hyeonjoon cắn lấy cánh môi đang mấp máy, đầu lưỡi cũng thuần thục tiến vào càn quét bên trong. Môi lưỡi dây dưa kịch liệt, không phân biệt được nước bọt của ai trong khoang miệng mình, chỉ cảm thấy rằng nó thật ngọt. Hắn nhanh chóng cởi bỏ chiếc Yukata trên người anh trai, nhìn ngắm cơ thể trắng nõn đang dần đỏ lên, Choi Hyeonjoon cúi xuống cắn lấy hai đầu ngực hơi nhô ra. Đầu lưỡi rê vòng tròn, rồi lại dùng răng cắn nhẹ, cảm giác như từng nơi hắn đi qua đều bị kích thích mà nhô lên.
"Bình thường anh đi vào giấc mơ để dạy em, hôm nay em muốn cho anh thấy em đã học hỏi tốt như thế nào..".
Choi Hyeonjoon chen chân vào giữa hai chân Han Wangho, hắn dùng vòng Obi trói hai tay cậu lại, nhìn vật nhỏ cương cứng rỉ nước như đang quyến rũ mình, không chần chừ mà há miệng ngậm lấy. Cố gắng nhớ lại những lúc được anh trai liếm mút trong giấc mơ, Choi Hyeonjoon liền làm theo những chỉ dẫn đó. Cự vật được bao trọn trong khoang miệng ấm nóng, đầu lưỡi linh hoạt như mang theo kích thích tê dại, đánh thẳng từ thân cho đến đầu. Mà tác dụng của cồn càng khiến Han Wangho cảm thấy sung sướng nhiều hơn, cậu không ngừng rên rỉ, đầu ngón chân cong lại theo những lúc Choi Hyeonjoon mút mạnh vật trong miệng. Cơ thể Han Wangho liên tục vặn vẹo, cậu ưỡn hông như muốn đi sâu vào trong cổ họng của hắn. Mà Choi Hyeonjoon cũng vừa lòng chiều ý, từng đợt nuốt vào nhả ra đều đặn đi vào sâu nhất. Khoái cảm ập đến càng lúc càng lớn, dập dìu như cuốn cậu vào biển tình. Han Wangho nhỏ giọng kêu hắn buông ra, Choi Hyeonjoon chỉ liếc nhìn một cái rồi ấn lên bụng cậu, ngay sau đó anh trai liền run rẩy, bắn vào bên trong miệng hắn.
Nhân lúc cậu đang thở hổn hển sau cao trào, Choi Hyeonjoon nâng hai chân cậu lên cao, lỗ nhỏ cũng phơi bày trước mặt. Hắn nhè chất lỏng trong miệng xuống nơi mềm mại kia, rồi dùng ngón tay đẩy tinh dịch vào trong. Một ngón rồi hai ngón đi vào, khuấy động. Những chuyện như thế này Choi Hyeonjoon đã mơ thấy không biết bao nhiêu lần, mặc dù tự hắn cảm thấy độ chân thật của giấc mơ lần này là cao nhất nhưng cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ tự nhủ rằng có lẽ do bản thân đang say. Hắn dùng hết những kinh nghiệm trong mơ, những lần anh trai cầm tay chỉ dạy đàng hoàng, dùng những thứ đó để bây giờ trả bài cho cậu. Mỗi lần đâm sâu vào trong, đầu ngón tay của hắn cố ý ấn mạnh như đang tìm kiếm gì đó. Mãi cho đến khi Han Wangho cong người phát ra tiếng rên khoái đãng, hắn mới hài lòng mà đâm chọt vào địa phương kia nhiều một chút.
Lúc tưởng chừng như mình sắp bắn ra thêm lần nữa thì Choi Hyeonjoon lại rút ngón tay ra, Han Wangho tức lắm nhưng cũng chỉ lườm hắn thêm mấy cái chứ không dám nói gì. Choi Hyeonjoon cầm lấy cự vật của mình cọ xát trên lỗ nhỏ, hắn ngắm nhìn một lượt cơ thể của người dưới thân, gương mặt lại mang nét uỷ khuất.
"Nếu anh đã hẹn hò với Jihoon thì sao lại đi vào giấc mơ mà trêu chọc em?".
Han Wangho ngơ ngác không hiểu những gì hắn nói, cái gì mà hẹn hò với Jihoon, còn nhắc đến giấc mơ nữa. Ngay lúc cậu định lên tiếng hỏi thì bên dưới bất ngờ bị xâm nhập, lỗ nhỏ lập tức trở nên căng tràn đón nhận lấy cự vật của em trai. Choi Hyeonjoon chậm rãi thở dốc như đang tận hưởng, hắn nắm lấy phần hông của cậu mà siết chặt, tại sao hôm nay cảm giác lại chân thực đến thế, mà sự sung sướng khi đâm vào như tăng lên gấp đôi. Chả lẽ khi làm tình với người đã có chủ sẽ như thế này? Choi Hyeonjoon lắc đầu tránh né ý nghĩ vô đạo đức đó, hắn thầm nghĩ chỉ là giấc mơ thì sẽ không sao, cũng chẳng ai biết được chuyện này.
Nhìn anh trai đang giương đôi mắt ướt át về phía này, miệng lại không ngừng phát ra tiếng rên nỉ non, Choi Hyeonjoon cảm giác mình càng cứng hơn, hắn rút ra một chút rồi lại dập mạnh vào, tần suất hay lực đạo càng làm càng tăng. Han Wangho chịu không nổi chỉ có thể há miệng thở dốc, nước bọt không tự chủ được chảy ra bên khoé môi. Choi Hyeonjoon sao có thể chống lại cảnh tượng mê người trước mắt, hắn tiến đến hôn lấy môi cậu, hết liếm rồi lại mút. Dường như hắn nhận ra rằng như thế vẫn chưa thoả mãn được mình, liền di chuyển xuống dưới ngực rồi để lại vô số dấu hôn to nhỏ.
Han Wangho giương đôi mắt ướt át nhiễm đầy dục vọng nhìn hắn, cơ thể trắng nõn dưới ánh đèn lờ mờ lại càng tăng thêm phần xinh đẹp, biểu tình dụ hoặc như này khiến cho ánh mắt của Choi Hyeonjoon trở nên sâu thẳm. Khoái cảm truyền đến ngày càng nhanh, Han Wangho không nhịn được muốn đưa tay sờ vào cự vật của mình, nhưng Choi Hyeonjoon nhanh hơn một bước, một tay hắn ôm trọn từ đầu đến thân, động tác lên xuống dường như cũng thuần thục. Cậu nghiêng mặt phát ra tiếng thở khẽ, đôi mắt khép hờ nhìn về phía hắn.
"Sướng quá..ưm..".
Choi Hyeonjoon thật sự động tình rồi, anh trai xinh đẹp nằm dưới thân hắn còn bày ra bộ dạng dụ hoặc như này, có là mơ hay thật thì hắn cũng cảm thấy bản thân mình không xong rồi. Choi Hyeonjoon bắt đầu gia tăng tốc độ, đem cả người Han Wangho lắc lư theo động tác ra vào. Dục vọng như sóng xô dập dìu, cuốn cả hai người ra biển lớn, khoái cảm lại lan tỏa khắp cơ thể như bị bao trùm bởi dòng nước trong xanh. Han Wangho không kìm được âm thanh phát ra, cậu rùng mình mấy cái liền bắn ra trong tay em trai, phía dưới theo cao trào mà siết chặt hơn. Choi Hyeonjoon cũng là lần đầu tiếp xúc da thịt, chịu được đến lúc này đã là giỏi rồi, hắn đâm mạnh thêm mấy cái rồi cũng bắn sâu vào bên trong.
Nhìn em trai nằm sấp trên người mình nãy giờ, Han Wangho cũng không còn sức lực mà ngăn cản, cậu chỉ xoay mặt qua muốn đổi tư thế một chút, cánh môi vô tình lướt qua cổ làm hắn có chút ngứa ngáy. Choi Hyeonjoon chống tay ngồi thẳng dậy, cự vật phía dưới cũng theo động tác mà tuột ra, một ít chất lỏng màu trắng đục chảy ra bên ngoài. Hắn nhìn chằm chằm vào người dưới thân, nhìn đến khi Han Wangho ngại ngùng che mặt quay đi thì hắn mới lên tiếng.
"Sao bây giờ em vẫn chưa tỉnh lại? Có phải anh cũng muốn làm thêm lần nữa không?".
Han Wangho nghe xong không khỏi sửng sốt, cảm giác như bản thân đã hoàn toàn tỉnh rượu rồi. Cậu không hiểu tại sao em trai đáng yêu nhà mình lại có thể làm ra những chuyện này, lại còn làm rất là thành thạo như vậy.
"Kh..Khoan đã.. Hyeonjoon ơi.. A..".
Không đợi cậu nói xong, Choi Hyeonjoon đã nắm lấy hông nâng lên, sau đó liền dùng cự vật không có dấu hiệu nào là yếu đi của mình, đẩy thẳng vào trong.
Han Wangho nằm sấp trên giường, nửa thân dưới bị nâng lên như buộc phải chấp nhận sự xâm nhập của cự vật cứng đến nóng hổi kia. Từng đợt rên rỉ đứt quãng theo mỗi lần đưa đẩy, lỗ nhỏ cũng trở nên mềm mại ướt át hơn sau lần làm tình lúc nãy, gắt gao bám lấy thứ đang ra vào bên trong. Mỗi lần va chạm đều đi đến nơi sâu nhất, Choi Hyeonjoon nắm lấy hai cánh mông mà tách ra, hắn như không đủ thỏa mãn muốn đi vào sâu hơn. Mà Han Wangho bên này bị đâm đến vô lực chỉ có thể úp mặt xuống gối, cảm giác sướng muốn chết, đầu ngón chân liên tục siết lại chặt chẽ.
"Anh ơi, có thích không?".
"Ưm..".
"Vậy em và Jihoon, thì ai làm anh thích hơn?".
Han Wangho ý loạn tình mê, hiện tại không đủ tỉnh táo để có thể trả lời câu hỏi kia, mà nếu có đang tỉnh táo thì cậu cũng không nói ra được đáp án cho hắn. Gương mặt cậu sớm đã bị dục vọng làm cho đỏ bừng, ánh mắt cũng trở nên mơ màng, cậu chớp mắt nhìn hắn, mà biểu tình trên mặt Choi Hyeonjoon như đang đợi câu trả lời. Han Wangho không nói lời nào, cố gắng hít thở một chút rồi kéo lấy cổ hắn, cùng nhau hôn môi. Mặc dù không nhận được hồi đáp nhưng Choi Hyeonjoon vẫn nhanh chóng mút lấy đầu lưỡi ướt át, đảo vài vòng, hắn ôm chặt lấy người dưới thân, rút ra dục vọng đang chôn sâu trong cơ thể cậu rồi lại dùng lực đẩy mạnh vào trong. Sau vài lần như thế tốc độ của hắn càng tăng nhanh, từng đợt như sóng xô cuồn cuộn, dập mạnh vào phía dưới như chưa bao giờ thấy thỏa mãn.
Kích thích kịch liệt liên tục, toàn thân Han Wangho bị người đi đường trên hôn liếm không chừa chỗ nào. Lồng ngực cậu phập phồng, lỗ nhỏ bị va chạm mẫn cảm, căng ra hết cỡ để ngậm lấy dục vọng của Choi Hyeonjoon giống như sắp bị phá hỏng. Mỗi lần nơi nhạy cảm bị chạm phải giống như có cơn gió lạnh thổi vào gáy khiến cậu rùng mình, vật nhỏ cương cứng cũng rỉ nước không ngừng. Trước mặt cậu chỉ toàn là hơi thở của cả hai, mặc dù phía trước không có ai chạm vào, nhưng khoái cảm lại từng đợt từng đợt kéo đến không ngừng khiến cậu run rẩy, bắn ra trên bụng mình. Lúc sung sướng đánh thẳng từ thân dưới lên đại não, Han Wangho thoải mái mà kêu tên Choi Hyeonjoon, bên dưới cũng không ngừng kẹp chặt. Khi nghe được âm thanh phóng đãng từ miệng của anh trai, hắn đương nhiên không kìm nổi mà bắn ra thêm lần nữa, tại nơi giao hợp cũng chảy ra tinh dịch, làm thấm ướt một mảng đệm nằm.
Han Wangho không biết cả hai đã làm bao lâu, cậu đã phải nghe bao nhiêu lời kì quặc của Choi Hyeonjoon, chỉ biết là bản thân bị làm đến mức ngất xỉu, nơi đó cũng lấp đầy tinh dịch của hắn, còn sau khi cậu mất đi ý thức thì hắn có hay không mà làm thêm, cậu cũng không có khả năng nhận thức được.
Tia nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ, đọng lại trên gương mặt đang ngủ say. Choi Hyeonjoon bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc, do tác động của cơn say hôm qua, cơn đau đầu liền ập đến. Hắn giơ tay xoa đầu, cả cơ thể cũng di chuyển theo. Vừa mới dịch người ra một chút liền cảm thấy có gì sai sai, cảm giác kích thích từ phần thân dưới truyền lên làm hắn ngẩn người. Đúng là mọi ngày thức dậy đều sẽ có phản ứng nhưng mà như này không phải là quá sướng rồi hay sao?
Cảm giác vách thịt ẩm ướt bao trùm lấy cự vật vô cùng chân thật, Choi Hyeonjoon phải cố gắng với tay để lấy mắt kính, dụi dụi mấy cái rồi mới đeo vào. Hình ảnh trước mắt từ chói loà dần rõ ràng, hắn mới hoảng hốt phát hiện có một người đang nằm xoay lưng về phía mình, mà bản thân lại đang dính sát vào cơ thể người kia.
Hắn len lén vén chăn lên, dù cảm giác tiếp xúc da thịt lúc nãy đã cảnh báo nhưng Choi Hyeonjoon không thể không bàng hoàng. Thẩn thờ nuốt nước bọt nhìn thằng em mình đang cắm sâu vào lỗ nhỏ của người bên cạnh, không những thế còn đang chậm rãi đung đưa theo từng chuyển động của hắn. Cố gắng nhớ lại từng chút một những việc đã xảy ra đêm qua, Choi Hyeonjoon cảm thấy bản thân mình bị điên mất rồi.
Kể từ lúc hắn quyết tâm tránh mặt Han Wangho đến giờ thần trí lúc nào cũng như trên mây, thật sự là cái cảm giác từ bỏ con tim mà nghe theo lí trí nó rất là khó chịu. Dù không muốn nhắc đến nhưng mà bản thân mình chỉ có thể làm tình trong mơ trong khi Jeong Jihoon có thể làm điều đó ở thực tế làm cho Choi Hyeonjoon cảm thấy tủi thân đến mức nào. So với việc cảm thấy có lỗi với em trai đường giữa thì hắn lại đổ lỗi cho anh trai đi rừng nhiều hơn chút. Rõ ràng là cậu chạy vào giấc mơ của hắn câu dẫn hắn, còn dạy bảo hắn phải làm như thế nào, biểu hiện ra làm sao cơ mà. Nhưng thôi, Choi Hyeonjoon không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể tự nhận định rằng do dạo này công việc hơi stress nên đầu óc căng thẳng, gặp một số vấn đề cũng là lẽ thường tình. Vì thế mà hắn mới tâm sự với Hong Changhyeon rằng dạo này khá buồn chán, nên bị lôi đến khu suối nước nóng kín tiếng này.
Thế nhưng ông trời cũng biết cách sắp xếp đó, bình thường ở GenG hắn tốn công né tránh cậu thế nào, thì đến cái nơi vắng vẻ này liền lập tức bị bắt được, muốn trốn cũng không thể. Choi Hyeonjoon đành cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì, thản nhiên cùng ăn tối với Han Wangho, mà thời gian hắn dùng để nhìn lén cậu còn nhiều hơn thời gian bỏ thức ăn vào miệng nữa. Choi Hyeonjoon thừa nhận bản thân mình không đủ nghị lực, chỉ cần ở gần cậu thêm chút nữa thì những tia lí trí còn sót lại của hắn cũng sẽ bay đi mất, do đó hắn liền tìm cớ rời đi trước.
Vậy mà thế quái nào Han Wangho lại đến tận phòng của hắn, làm cho Choi Hyeonjoon tưởng mình lại rơi vào những giấc mơ kì quái kia mà lôi cậu lên giường, làm những việc cần làm.
Trong đầu Choi Hyeonjoon lúc này xuất hiện rất nhiều hình ảnh hắn tự đấm bản thân mình, một mặt xấu hổ lén lút muốn rút phân thân của mình ra khỏi người của anh trai, mặt khác thì trong quá trình rút ra cảm thấy sướng quá, liền từ từ đâm nhẹ nhàng lại vào bên trong. Hắn cũng tự biết trách bản thân mình là cầm thú, nhưng mà biết làm sao bây giờ, nếu như sau khi tỉnh lại Han Wangho liền không muốn tha thứ cho hắn thì sao, coi như tận dụng cơ hội nghìn năm có một này đi đã. Mà người trong lòng Choi Hyeonjoon bị đưa đẩy đến không thoải mái, cậu nhăn mặt xoay người lại khiến cho cự vật từ lỗ nhỏ tuột ra bên ngoài, âm thanh phóng đãng phát ra liền khiến cho người nghe đỏ mặt, cùng lúc đó thì cậu cũng đưa tay dụi dụi, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Vừa mới tỉnh lại liền đối diện với cảnh tượng em trai chung đội đang nửa ngồi nửa quỳ, khoanh tay chân thành xin lỗi mình khiến cho Han Wangho hơi sửng sốt, nhưng cậu nhanh chóng nhớ lại những chuyện xảy ra đêm hôm qua, cũng khôi phục dáng vẻ lười biếng, còn ném cho Choi Hyeonjoon một ánh nhìn của quan lớn đối với mấy tên tội phạm đang chờ bị xử tử.
"Em có mười phút để trình bày những chuyện đã xảy ra, kể cả việc em tránh mặt anh".
Nhận được câu nói như mệnh lệnh của anh trai, Choi Hyeonjoon không dám sơ suất, chưa tới năm phút đã có thể trình bày lại toàn bộ sự việc cho cậu nghe.
...
"Anh không có hẹn hò với Jihoon..". Han Wangho đưa tay đỡ trán, trả lời câu hỏi được lặp lại lần thứ tám của hắn. Mà Choi Hyeonjoon sau khi nghe cậu xác nhận, cũng không hỏi thêm lí do hay gì đó, chỉ thấy hắn nở một nụ cười cực kỳ vui vẻ và thỏa mãn.
"Nhưng mà mấy cái giấc mơ của em.. thật sự biến thái đó..".
Cậu cười khúc khích nhìn hắn, Choi Hyeonjoon không nhận ra việc anh trai đang trêu chọc mình, do đó hắn từ biểu tình cao hứng biến thành con thỏ cụp tai, xấu hổ không thôi. Nhưng mà cũng may mắn, là anh trai không kì thị hắn, không đem việc hắn mơ thấy cảnh làm tình với mình mà ghê tởm hắn, Choi Hyeonjoon cảm thấy, anh Wangho là một người rất tốt, mặc dù không biết dùng cho trường hợp này thì có hợp lý hay không...
"Được rồi, xem như là giải quyết xong, sau này không được tránh mặt anh nữa, có biết chưa?".
"Vâng ạ, em đã biết..". Choi Hyeonjoon ngại ngùng đáp, giống như con thỏ nhỏ bị bắt gặp đang ăn trộm cà rốt của nhà hàng xóm vậy.
Han Wangho mỉm cười hài lòng, sau khi nhận thấy tâm tư của em trai đối với mình thì rất vui vẻ, cảm thấy hắn rất đáng yêu, nhưng mà đêm qua lăn lộn quá sức thật sự là mệt muốn chết, bây giờ việc tâm sự hay trêu chọc người kia cậu đều không muốn.
"Mau ôm anh đi tắm".
Choi Hyeonjoon có chút tiếc nuối, nhìn một lượt các dấu vết tình dục trên khắp cơ thể của Han Wangho, lại nhìn đến địa phương mềm mại thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp chăn bông, hắn cảm thấy câu nói đàn ông là loài động vật sống bằng thân dưới quả thật rất chính xác.
"Anh ơi, làm thêm lần nữa rồi mình đi tắm luôn nha..".
Khóe môi Han Wangho giật giật, cái đầu nào của mình lúc nãy nghĩ rằng hắn rất đáng yêu ý nhỉ?
"Đương nhiên là kh..A..".
Han Wangho vô lực nhìn em trai đè lên người mình, hư hỏng sờ soạng khắp nơi, câu nói chưa xong đã bị hắn chặn lại.
"Choi Hyeonjoon, anh sẽ không bao giờ chạy lên đường trên nữa..".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co