Truyen3h.Co

AllV l Dạ Khúc '노 래'

chương 11

charloliaa

- Chúng ta về thôi.

Jungkook không vội vã ngồi dậy, cậu chìa tay ra trước mắt Taehyung, và chờ đợi.

Taehyung lẳng lặng đặt vào lòng bàn tay Jungkook một cánh hoa lê, mỉm cười nhạt nhòa :

- Trở về đi, Jimin đang đợi cậu.

Jungkook cúi đầu nhìn cánh hoa trong tay, mấp máy môi như muốn nói :

- Em đã từng đánh mất anh...

Taehyung nghiêng đầu ngắm nhìn những cánh hoa lê trắng tinh khiết khẽ vuốt ve gương mặt hoàn hảo của Jungkook. Những ngón tay mảnh khảnh nâng lên cao, rồi chợt khựng lại giữa không gian.

Tôi sợ hãi khi đứng trước cậu Jungkook à. Tôi sợ tôi sẽ lại khiến cậu và Jimin tổn thương mất.

Đúng như Jimin đã nói, Kim Taehyung thực sự rất ích kỷ.

***

Jungkook ngẩn ngơ ngồi xe bus trở về seoul. Chuyến xe cậu đi vào giờ này không có mấy người, và tất nhiên chiếc ghế ngồi bên cạnh để trống...

Dường như cậu có thể cảm nhận được hơi thở của anh, rất gần thôi.

Dường như nụ cười xinh đẹp của anh đang thôi miên cậu, kéo cậu lên khỏi những ảo tưởng cậu tự tạo ra để lừa dối mình.

Jungkook xòe tay ra, bên trong là một đóa hoa lê còn nguyên vẹn.

Cậu mỉm cười, mặc kệ vệt nước lăn dài trên má.

Taehyung à, cuối cùng em cũng hiểu rồi...

***

- Jungkook, sao em đến mà không báo trước, mau vào đi.

Jimin cười tươi rói như một đứa trẻ, thân hình nhỏ nhắn yếu ớt kéo kéo tay cậu.

Jungkook theo Jimin vào nhà, sau đó dịu dàng đặt tay lên trán anh :

- Đã khỏi ốm chưa, kết quả kiểm tra định kì thế nào rồi ?

- Này, nói gì thì nói anh vẫn là tiền bối của em đấy nhé, còn không thèm dùng kính ngữ với người ta - Jimin giận dỗi tét một cái lên mu bàn tay của Jungkook đang áp lên trán mình.

Jungkook ôn nhu mỉm cười, cậu xoa đôi gò má mềm mịn của Jimin một vòng, cố đè nén cảm giác đau lòng lại, nói :

-Jimin của chúng ta càng ngày càng gầy rồi.

Jimin nắm lấy tay Jungkook, nhe răng cười :

- Anh không sao, kiểm tra sức khỏe không có vấn đề gì hết, chỉ có sức đề kháng hơi kém một tẹo.

- Lát nữa em bảo người mang thuốc bổ đến cho hyung.

Jimin vội vàng xua tay, chỉ chỉ về phía đống đồ chất ở góc phòng :

- Không cần đâu, anh mua nhiều lắm rồi.

Jungkook nhìn thật sâu vào đôi mắt Jimin mà không hề nói gì, khiến căn phòng bất chợt rơi vào im lặng.

Jimin cũng im lặng, cậu cố gắng mỉm cười, mặc dù trong lòng có thứ gì đó đang bốc cháy, nóng ran như lửa đốt.

- Jimin, chúng ta...

- Ya, xem hyung đãng trí chưa kìa, đợi một lát nhé, anh sẽ nấu nhanh thôi, rồi chúng ta cùng ăn cơm.

Jimin cắt đứt lời nói của Jungkook, cậu đứng dậy lảo đảo chạy vào trong bếp, không cho Jeon JungKook có cơ hội nói gì thêm. Bởi vì, có người nó cho cậu biết rằng Jungkook cùng Kim Taehyung trở về Daegu, nên cậu sợ, rất sợ.

Park Jimin, mày thật sự càng ngày càng nhu nhược rồi.

Jungkook nhìn theo bóng lưng Jimin, thầm thở dài một hơi.

Thực ra, cậu không nỡ rời xa Jimin. Những khi cậu đau khổ hay mệt mỏi nhất, người ấy luôn luôn ở bên cạnh cậu...

Vậy còn Taehyung thì sao ? Tại sao cậu lại yêu anh ấy đến thế ? Tại sao cậu không thể ngừng nhớ về anh ấy ? Dù biết rằng anh ấy không thích cậu nhiều như cậu thích anh, biết rằng anh rất vô tâm,... tại sao, vẫn không thể từ bỏ?

" Dù tình yêu này là đúng hay sai, chỉ cần anh không buông tay trước, em nhất định cũng sẽ không buông tay "

Jungkook khẽ mỉm cười, phải rồi, đó là lời hứa của cậu với anh. Tại sao cậu lại quên mất câu trả lời của anh chứ ? Chính câu nói ấy đã khiến cậu khắc cốt ghi tâm, mãi mãi không cách nào có thể quên được.

- Em thật ngốc, Jeon Jungkook. Đừng hứa linh tinh như thế, nếu có thể buông tay, em không được do dự. Bởi vì, em sẽ không thể hạnh phúc khi ở đây đâu.

Khi ấy, cậu rất giận anh, anh ấy sao có thể vô tâm như vậy ? Cậu đã rất xấu hổ khi phải bộc bạch tình cảm như thế, vậy mà...

Bây giờ thì em hiểu rồi. Kim Taehyung, anh mới là đồ ngu ngốc...

***

- Jungkook à, mau xuống ăn cơm thôi

Jimin cầm chiếc muôi lon ton chạy ra phòng khách, nụ cười trên môi tươi tắn ấm áp như ánh hoàng hôn, mà ánh nắng của hoàng hôn, không sớm thì muộn vẫn sẽ dần dần nguội lạnh.

- Jungkook  - Jimin run rẩy gọi lớn tên người đó một lần nữa, vẫn không hề có tiếng trả lời.

Một bông hoa trắng đặt trên bàn.

Hoa lê trắng...

- Khốn khiếp  - Jimin hét lên, cậu hất phăng chiếc lọ hoa trên tủ xuống đất, tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai vô cùng.

- Jeon Jungkook !!

Bóng dáng bé nhỏ tức giận gào thét, hất phăng tất cả đồ đạc xuống đất, âm thanh càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Nhưng rõ ràng nhất, vẫn là tiếng nức nở vô cùng thương tâm.

Cuối cùng, người con trai ấy cũng chỉ là nạn nhân của trò chơi tình yêu vô nghĩa này thôi.

- Jungkook à, về với em đi...

---

- Jimin, hyung sao thế ?

Jungkook thả túi đồ xuống, vội vàng chạy đến ôm lấy vai Jimin đang quỳ rạp dưới đất.

Jimin run rẩy ngẩng đầu lên, dường như không thể tin vào mắt mình. Cậu túm lấy tay áo Jungkook, khó khăn mỉm cười :

- Em về rồi, tốt quá rồi, đợi một lát, anh dọn dẹp chỗ này một chút, rồi chúng ta cùng ăn cơm - Jimin chống tay cố đứng dậy, nhưng vừa kịp nói xong, thì cũng ngất lịm đi.

Jungkook cẩn thận bế Jimin trở vào giường, cậu khẽ vuốt nhẹ gương mặt gầy gò của Jimin... sao lại thế này, Jimin của cậu... rốt cuộc cậu phải làm sao đây ?

Đột ngột Jimin túm chặt lấy tay áo của cậu, mở choàng mắt hoảng hốt như vừa mơ thấy ác mộng, mặc kệ giọng khàn đặc vẫn cố gắng thốt lên :
- Đ...Đừng...đi

Jungkook cắn chặt môi, cậu gắt gao ôm cả cơ thể bé nhỏ vào lòng, nghẹn ngào nói :

- Xin lỗi, Jimin... xin lỗi, em sẽ không đi đâu cả.

Jimin nhất thời ngẩn ra, sau đó hồn nhiên cười rực rỡ như một đứa trẻ, cậu gục đầu vào hõm cổ Jungkook, vòng tay đáp lại cái ôm của người đó.

Kim Taehyung, tôi sẽ không bao giờ buông tay Jungkook như cậu đã làm, chắc chắn đấy.

***

Sáng hôm sau, tại trường trung học Seoul.

Oáp~~~ !!

Kim Taehyung chán nản ngáp dài một hơi, sau đó từ tốn bước vào cổng trường, rất đúng lúc cái loa lớn kêu reeeennngggg một tràng đinh tai nhức óc.

- Bạn gì đó ơi !

Trên sân trường còn ai ngoài Taehyung nữa đâu, nên giọng nói kia chắc chắn là để gọi cậu rồi. Nhưng cậu lại chính là loại người cố tình không cho là như thế, vẫn vô tư vừa xiêu vẹo đi vừa che miệng ngáp.

- Bạn gì ơi ! - khác với những gì chúng ta tưởng tượng, cậu học sinh lạ mặt không hề nổi giận vì bị phớt lờ, ngược lại còn vô cùng kiên nhẫn đi theo Taehyung.

- Bạn gì ơi !

- Bạn gì đeo balo đen ơi !!

- Bạn ơiiiii !

Kim Taehyung cuối cùng cũng chịu dừng bước, cậu quay đầu lại, khó hiểu nhìn người lạ lắm mồm ở phía sau.

Người lạ thấy cậu liền oa lên một tiếng, sau đó nhe răng cười hớn hở, tự giới thiệu :

- Mình là học sinh mới, tên mình là Vernon  - học sinh lạ mặt chìa tay ra phía trước.

Kim Taehyung lịch sự bắt tay cậu ta, mỉm cười thản nhiên :

- Ồ, vậy chúc cậu may mắn.

Sau đó liền quay người bỏ đi.

Vernon lon ton chạy theo sau, hí ha hí hửng nói :

- Cậu bạn này, có thể giúp mình tìm lớp không ?

Taehyung quay sang nhìn cậu ta, đôi mắt lấp lánh như cười như không.

- Cậu học lớp 11(8) ?

* lắc đầu *

- Lớp của hội học sinh ?

* lắc đầu *

- Vậy thì tôi không thể giúp cậu đâu, ngoài hai lớp đó ra tối không biết chính xác các lớp khác, xin lỗi - Taehyung nhoẻn miệng cười bất đắc dĩ.

Vernon xua tay, cười hơ hớ nói :

- Xin lỗi gì chứ, vậy cậu đưa mình lên lớp của hội học sinh cũng được, mình sẽ hỏi hội trưởng vậy.

Taehyung nhìn đôi mắt long lanh như cún nhỏ của cậu bạn lạ mắt trước mắt đành gật đầu đồng ý, hai người song song đi dọc hành lang vắng ngắt không một bóng người.

Mấy thầy cô giáo đang giảng bài trong lớp nhìn thấy Kim Taehyung đi ngang qua, cũng chỉ lắc đầu thở dài mà chẳng hề nhắc nhở gì.

Nếu có trách thì hãy trách giám thị làm việc không đến nơi đến trốn, cứ đứng đối diện với Kim Taehyung liền không thể minh mẫn như phạt các học sinh khác.

- Mà cậu đẹp thực đấy, mình cứ ngỡ từ trước đến nay là mình đẹp trai nhất rồi, không ngờ cậu còn đẹp hơn mình nữa.

Vernon là con lai, chính là sở hữu vẻ đẹp của sự hòa quyện tuyệt vời giữa hai dòng máu, làn da mịn màng không tì vết, sống mũi cao thanh tú, xương hàm góc cạnh tinh tế, ngũ quan cân đối, tuy đôi mắt to tròn long lanh bớt đi vẻ nam tính, nhưng bù lại đôi mắt xanh biếc ấy tràn đầy sức sống, rực rỡ như ánh mặt trời. Với nhan sắc này thì cậu ta tự tin như vậy cũng là điều hợp lý.

Taehyung mím môi cười, ánh mắt hướng về phía những tán lá cây đung đưa bên ngoài, bình thản nói :

- Bản thân cậu là một đóa Lan Ư, nhưng lại nở rộ rực rỡ như mẫu đơn... rất đẹp.

Vernon ngây người, gì mà mẫu đơn với chả Lan Ư ?! Chả nhẽ đây chính là loại người có trình độ thưởng thức nghệ thuật uyên thâm trong truyền thuyết sao ? Nghĩ đến đây, Vernon không khỏi nhìn cậu bạn xinh đẹp này bằng ánh mắt như nhìn một vị thần.

- Đến rồi, cậu vào đi  - Taehyung thận trọng nấp vào bên tường, phẩy tay ra hiệu cho Vernon.

Cậu bạn lai tây chớp mắt hỏi :

- Cậu học lớp nào ?

Taehyung đang định trả lời thì bên trong vọng ra tiếng nói :

- Ai ngoài đó vậy ?

Là giọng của Jung Hoseok.

Bởi vì hôm nay là tiết tự học, nên không có giáo viên.

Vernon hí hửng đừng giữa cửa lớp, oang oang nói :

-Xin chào, tôi là học sinh mới chuyển trường.

Yoongi mỉm cười gõ gõ bút xuống bàn, hòa ái nói :

-Chúng tôi có thể giúp gì cho cậu ?

Hội học sinh có khác, đẹp người đẹp cả nết.

- Các anh có biết lớp 11(2) ở đâu không ạ ?

- Dãy nhà A, tầng 2 phòng thứ hai từ ngoài vào.

- Dạ, em cảm ơn - Vernon toét miệng cười, gật mạnh đầu cảm ơn sau đó lon ton chạy ra ngoài, tiện thể kéo tay Kim Taehyung :

- Nào, đi thôi.

- Kim Taehyung, em muốn đi đâu ? Còn không mau vào lớp  - chợt bên trong vọng ra tiếng gọi rất đỗi 'dịu dàng' của Min Yoongi.

Hầy~ mất bao công sức tìm cách trốn anh ta để lên sân thượng đánh một giấc, cuối cùng chỉ vì cái tên lai tây lai tàu này mà bị phát hiện, thật đau lòng hết sức mà...

Vernon tròn mắt nhìn Taehyung, dù cảm nhận đôi mắt đầy oán hận của cậu nhưng vẫn cố cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng bóc đều tăm tắp :

- Vậy ra cậu tên là Taehyung sao? Thôi, hẹn lát nữa gặp lại nhé.

- Đợi đã !

- Gì thế Taehyung.

-  ... Balo của tôi không phải màu đen.

- Màu đen mà, cậu nhìn lại coi.

- Đó là màu xanh than.

...

- Kim Taehyung, em có định vào lớp học hay không?? - Min Yoongi tiếp tục ' dịu dàng ' gọi, cơ mà lần này giọng có vẻ lớn hơn một chút.

Taehyung thầm lặng nghiến răng ken két, nhưng rất nhanh sau đó trưng bộ mặt nhã nhặn đi vào lớp.

Jeon Jungkook hôm nay không đi học, lý do là gì thì ai cũng biết rồi đấy.

Jung Hoseok và Kim Namjoon, từ đầu đến cuối đều không hề ngẩng lên nhìn cậu. Taehyung cúi đầu mỉm cười nhẹ nhàng.Dù trải qua bao nhiêu lần, vẫn không thể làm quen với loại cảm giác này.

Cảm giác gì ư ? Mất mát ? Trống trải chăng ? Có thể lắm...

Taehyung cậu, không hề có suy nghĩ muốn làm tổn thương ai hết. Chỉ đơn giản là cậu không muốn có vật cản trên con đường đoạt lại thứ thuộc về mình mà thôi. Một vài người đau buồn, nhưng làm sao có thể so sánh với nỗi đau của cậu ?

Jung Woohyun đã từng hỏi :

-Tại sao đau lòng như vậy mà không chuyển trường ?

Tại sao không chuyển trường ư ? Bởi vì cậu ích kỷ, cậu muốn em ấy trở lại bên cậu.

Cậu đã mất rất nhiều công sức mới có thể quay về Hàn Quốc, quay về Seoul để tìm gặp em, để diễn một vở kịch trước mặt em. Tốn nhiều tâm tư như vậy, thì làm sao cậu có thể dễ dàng rời đi cơ chứ.

Chỉ có điều, chính cậu cũng cảm thấy vở kịch cậu tạo ra thật sự quá đỗi ấu trĩ. Làm tới làm lui, cũng chỉ là để thu hút lại sự chú ý của Jeon Jungkook mà thôi.

Không phải mẹ cũng đã từng nói rằng, cậu ta yêu thích cậu chính là vì ánh hào quang tỏa ra từ cơ thể cậu hay sao? Là loại ánh sáng mà được tất cả mọi người chú ý tới ấy...

Kim Taehyung cậu ngay từ đầu đã biết, cậu không phải thiên thần...

Cũng không bao giờ muốn trở thành thiên thần như người đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co